Đối Thoại          Website: Doi-Thoai.com         Email: toasoandoithoai@yahoo.com


Gặp Quyến, Vượng, ông Vinh ở T16

29/01/2006 19:11

http://www.hanoimoi.com.vn/vn/12/74352 /

Khi được phép của Tổng cục Cảnh sát vào gặp số huấn luyện viên, trọng tài và nhất là cầu thủ đội U23 tại trại tạm giam, trong tôi - tình cảm lẫn lộn và luôn không nhất quán...

Tôi bắt tay ông Nguyễn Thành Vinh, nắm tay có chặt đấy, nhưng mắt ông lại hướng về phía điều tra viên. Tôi lắc tay ông như muốn nói: Ông cứ quay lại đây với tôi, đừng ngại gì cả, không ai ngăn cản đâu!

Tội nghiệp quá - "ngân hàng" của bóng đá quốc gia. Con người cương trực là thế, bản lãnh là thế và cũng khiêm nhường là thế mà hôm nay không thể nhìn thẳng vào mắt người cùng trò chuyện...

 

Lúc đầu ông dè dặt khi tôi đặt vấn đề về chuyện đạo đức của cầu thủ, rồi như thấy tôi hỏi thật lòng, ông đã tâm sự trôi chảy, thậm chí về sau còn tỏ thái độ khá gay gắt khi lên án một số cầu thủ và lãnh đạo đặt vấn đề chạy trọng tài để cho đội được thắng vì hình như cả Hội đồng Trọng tài đang cố tình "chơi" đội Ngân hàng Đông AÁ - mà ông làm huấn luyện.

 

Ông thấy uất lắm, uất vì mấy ông "vua sân cỏ" cứ tìm cách hành hạ đội bóng. Ông uất vì đã nhiều lần nói với lãnh đạo liên đoàn, cả nói thẳng với trọng tài nhưng mà chẳng thấy động tĩnh gì - giờ phải mang tiền thưởng của mình ra mà biếu họ.

 

Bây giờ ông mới than là làm bóng đá sao khó thế. Khó vì không phải cứ bằng tài năng và sự tận tụy là được. Thế rồi ông buộc phải làm cái việc không muốn là mang tới biếu họ để như cầu xin: "Thôi, tôi thua các ông rồi, tôi xin các ông tha cho để tôi được yên ổn".

 

Đấy, cái "nỗi nhục" của ông nó vậy. Thế mà giờ ông phải ngồi trại giam. Nói đến câu này, ông chùng xuống và hình như trong khoé mắt của ông có nước.

Tôi hỏi về đứa học trò cưng của ông và cho ông biết nó tham gia bán độ tại Philippines. Nó bán và sắp xếp cho Việt Nam thua, miễn là có tiền! Mặt ông Vinh thảng thốt nhưng tái đi. Ông biết là tôi không nói dối, nhưng ông cứ than: Sao lại thế được, sao lại như thế!

 

Quyến đã tạo nên ấn tượng sâu nhất trong ông về một đứa học trò nghèo, ngoan ngoãn và tài năng. Một lần không biết nghe ai, nó cùng mấy đứa tẩy chay thầy Thịnh là người huấn luyện viên đầu tiên dẫn dắt chúng nó vào nghề, ông Vinh giận lắm, ông cho gọi nó đến, trách rồi phân tích cho nó rằng, một đứa học trò có hiếu thì không bao giờ được phép nói xấu thầy.

 

Sau đó, Quyến nhận ra, nó đã xin lỗi thầy Thịnh và cái lúc lên đến đỉnh vinh quang, nó được một lúc 3 đoàn mời đi đóng phim quảng cáo; nó xin ông, ông cho đi, ông còn bảo vệ nó trước ban lãnh đạo câu lạc bộ, ông nói: Cầu thủ mình còn nghèo, giờ người ta mời và trả cho nó nhiều tiền, tại sao lại không tạo điều kiện cho nó.

 

Thế rồi lần sau nó xách túi về, nó đã vào thẳng phòng ông để chào. Ông yên tâm rằng nó đã biết sống, biết nghĩ, vậy mà giờ này nó bị bắt cùng Quốc Vượng, hay là... Ông nói vậy rồi bỏ lửng. Tôi biết, ông chẳng muốn nói điều gì. Theo suy diễn chủ quan, nhưng tôi cũng đã hiểu điều ông chưa định nói.

Cán bộ quản giáo đưa ông Nguyễn Thành Vinh trở lại trại, vẻ hào sảng của ông đã không còn, ông bắt tay tạm biệt tôi mà hình như lưng ông hơi cúi xuống, tôi chẳng muốn nhìn ông trong tư thế ấy.

Phạm Văn Quyến bước ra khỏi cánh cổng sắt mà khuôn mặt tươi tỉnh như không phải chuyện của mình. Chỉ khi thấy ống kính máy quay đang hướng về mình, anh ta mới cúi đầu xuống.

 

Quyến đi đôi dép lê bằng da, mặc cái áo pull và quần jean, trông Quyến cao hơn trong sân và nhìn xung quanh, tôi cũng thấy Quyến không hề thấp. Có thể mấy cán bộ quản giáo không cao hơn Quyến, nên tôi thấy vậy chăng?

 

Khi đặt vấn đề để trò chuyện trước ống kính, Quyến cũng không bất ngờ - mặt vẫn tươi như đang chạy trên sân. Tôi không hỏi Quyến về những điều đã nói với Cơ quan điều tra, mà chỉ hỏi vì sao đến mấy ngày, Quyến mới chịu nhận là mình tham gia bán độ. Có phải điều tra viên "quay" dữ quá không?

 

Quyến không công nhận, anh ta nói vì thương mẹ và nghĩ đến mẹ nhiều mà quyết định nói ra. Thế rồi hình như câu nói "mẹ" đối với Quyến thê lương quá mà Quyến giãi bày một tràng với tôi rằng mẹ anh ta khổ quá, suốt đời sống vì nó, luôn lo lắng cho nó khi xa nhà đi thi đấu, giờ cũng chưa gọi là sướng - vậy mà anh ta lại làm cho bà khổ, lúc này bà chắc đang khóc khi nghĩ đến nó...

 

Và thế là Quyến chảy nước mắt. Ai không tin mặc họ, nhưng tôi hoàn toàn tin nó đã nói thật, Quyến khóc thật và nó thương bà Niềm thật. Nhưng vì sao Quyến lại làm thế?

Trước khi gặp Phạm Văn Quyến, các điều tra viên nói với tôi rằng Quyến đá bóng trên sân "quái" thế nào thì thái độ khai báo với cơ quan công an cũng "quái" như thế.

 

Quả đúng vậy - trước sau Quyến chỉ nói rằng nó còn trẻ, chưa lường hết hậu quả, chỉ nghĩ đơn giản là đội Việt Nam vừa thắng, Quyến lại có thêm tí tiền (ý nói chỉ hoà 2 hiệp chính với Myanmar, sau hiệp phụ sẽ thắng).

 

Tôi không chịu, tôi hỏi anh ta: Em thừa biết trong bóng đá là thế nào rồi, đội mạnh nhất vẫn có thể sẩy chân thua đội yếu nhất cơ mà. Nếu bọn em sẩy chân thì hơn 80 triệu người dân Việt Nam sẽ thất vọng thế nào?

Quyến quay đi không trả lời.

Sáng hôm ấy, khi làm việc với Cơ quan Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội về công việc khác, tôi thấy các anh cứ thẫn thờ, trong khi tôi giục phải nhanh để chờ còn xem trận bán kết Việt Nam - Malaysia.

"Thua rồi ông ạ, chiều nay Việt Nam thua!". Cái câu nói đó nếu ở ngoài, tôi chỉ coi là câu phỏng đoán tầm phào và sai toét, nhưng lần này chính tại Cơ quan điều tra đang chống tiêu cực trong bóng đá thì tôi ý thức được đó không phải chuyện đùa.

Suốt mấy tiếng đồng hồ sau đó, tôi như nín thở để dõi theo từng biện pháp xử lý của các anh - lúc này tôi mới thấm thía câu nói: "Nhiều khi danh dự của một dân tộc có thể nằm trong tay một vài người".

 

Cho đến khi tiếng còi của trọng tài bắt đầu trận đấu, qua điện thoại với Thiếu tướng cục trưởng - tôi mới thở phào vì các anh đã làm tất cả mọi biện pháp để ngăn chặn tiêu cực có thể xảy ra. Và sau đó đã không thua, ung dung bước vào trận chung kết.

Tôi không có cảm tình với người có cặp mắt nhỏ lại hay liếc trộm, Quốc Vượng có cặp mắt như thế, tuy rằng tôi vẫn mê cách đá bóng rắn và đầy bản lĩnh của Vượng. Nhìn ống kính máy quay rất cảnh giác, Vượng hỏi: "Liệu có đưa lên vô tuyến?".

 

Tôi gật đầu xác nhận và điều đó đồng nghĩa với sự câm lặng của Vượng, phải đến 30 phút Vượng mới chịu dè dặt và tính toán trong từng câu nói với phóng viên. Kết thúc buổi trò chuyện, khi đưa trở lại trại, Vượng còn quay lại phản ứng như đe doạ người quay phim đang vác máy chạy theo.

Hai lần vào trại tạm giam, gặp 5 người là trọng tài Lương Trung Việt, huấn luyện viên Vũ Tiến Thành, huấn luyện viên Nguyễn Thành Vinh, cầu thủ Phạm Văn Quyến, cầu thủ Quốc Vượng.

 

Có người suy sụp như Trung Việt, có người tươi tỉnh nhưng đau xót lắm như Tiến Thành, có người phản ứng như Vượng và có thái độ như Thành Vinh, Văn Quyến như ở trên tôi đã nói.

 

Hai chương trình phát sóng là phát ngôn chính thức của chúng tôi trước những con người có công, nhưng nay đang phạm tội - thiết nghĩ cũng chẳng phải bàn nhiều về động cơ và hành vi của họ.

 

Nhưng nếu như Thành Vinh, Tiến Thành, Trung Việt biết nghĩ đến danh dự nghề nghiệp, nếu như Văn Quyến, Quốc Vượng biết nghĩ đến đất nước mình đang sống...

 

Tôi tin rằng, sau cái giá phải trả quá đắt này, Thành Vinh, Tiến Thành, Trung Việt sẽ chẳng bao giờ còn sai lầm như vậy nữa.

 

Còn Văn Quyến, Quốc Vượng, tôi cũng tin rằng những ân hận của họ khi nói với chúng tôi là thật - khi đó họ không nói dối, nhưng tôi lại nghĩ rằng, ngày mai, nếu họ được trở về đá bóng, nếu có người rủ rê "không thua mà lại có tiền" thì liệu họ có đồng ý không nhỉ... Mong rằng không phải vậy.

 

Theo Dân trí & Lao động

 

 

 

Phút thật lòng của 3 "ngôi sao" sân cỏ

Thứ Ba, 31/01/2006, 13:01

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=36695&ChannelID=12

Đến buổi chiều hỏi cung cuối trước khi khai ra cái sự thật cay đắng là có chuyện cá độ ở Bacolod, Philippines, cầu thủ Văn Trương sụt sùi hỏi điều tra viên rằng: "Chú ơi, tội của con sẽ bị… mấy năm".

Văn Trương trên sân cỏ

Đến thời điểm này, Văn Trương vẫn thấp thỏm nỗi lo về "hình phạt" treo lơ lửng trên đầu.

Trong buổi tổ chức lễ đính hôn (ăn hỏi) vào ngày 22/12/2005 ở Huế, Văn Trương không còn giữ được cái vẻ tự tin trước đây của một "ngôi sao sân cỏ". Cuộc đính hôn của Trương diễn ra giữa lúc cuộc chiến chống tiêu cực bóng đá đang ở hồi cao trào nhất. 

Các điều tra viên kể rằng, mấy ngày bị thẩm vấn ở Hà Nội, Văn Trương lúc nào cũng nhấp nha nhấp nhổm như đang để tâm trí vào một việc gì đấy.

Có những lúc điều tra viên hỏi mà cầu thủ này ngẩn ra một lúc lâu chẳng thể trả lời, lúc sau bị nhắc riết quá mới chợt choàng tỉnh: "Chú vừa hỏi cái chi ạ?".

Trương không mộng du mà thái độ này là có nguồn cơn. Cho đến buổi chiều hỏi cung cuối trước khi khai ra cái sự thật cay đắng ở Bacolod (Philippines), Văn Trương mới sụt sùi hỏi điều tra viên rằng: "Chú ơi, tội của con sẽ bị… mấy năm". Hóa ra Trương đang nghĩ đến người vợ chưa cưới ở Huế.

Thậm chí trước khi bị triệu tập ra Hà Nội làm việc, lo thì lo nhưng Trương vẫn nghĩ rằng, cùng lắm bị hỏi mấy ngày rồi về, mọi chuyện đâu lại hoàn đó. Trước khi đi Hà Nội, hai gia đình cũng đã ấn định chuyện đính hôn, nhằm vào ngày 22/12.

Nghe được sự tình đó của Trương, các điều tra viên động viên, sự thành khẩn trong khai báo luôn được xem xét giảm nhẹ. Đúng như những gì đã hứa, cầu thủ này được cơ quan điều tra cho về và hoàn thành chuyện hôn nhân đại sự của mình.

Đó cũng là một "khó khăn" rất lớn mà cơ quan điều tra đã vượt qua khi phải đứng trước quyết định "xử lý hay chưa xử lý".

Quốc Vượng - "Trái tim chuột trong thân xác hổ"

Quốc Vượng trong trại giam

Dư luận thành Vinh đồn thổi rằng Quốc Vượng "khệnh" lắm. Sớm nổi tiếng, sớm gặt hái ra tiền, những câu chuyện về các cuộc ăn chơi bốc trời của cầu thủ này khiến nhiều người phải lắc đầu lè lưỡi.

Thậm chí, nhiều người biết rõ CLB Pjico - Sông Lam Nghệ An nói rằng nếu ở trong đội tuyển, các bậc đàn anh như Văn Sỹ Thủy, Văn Sỹ Sơn, Phi Hùng, Xuân Hải… trước đây nể sợ "anh Thắng" (HLV trưởng Nguyễn Hữu Thắng) thì ngược lại, Vượng vẫn có được sự ngang tàng nhất định. 

Khi Thắng còn là HLV phó đã có lần tổ chức một cuộc kiểu "lấy chữ ký bất tín nhiệm" của cầu thủ với HLV trưởng Nguyễn Văn Thịnh. Vượng là một trong số hai người trong đội bóng không ký.

Vượng tỏ ra bản lĩnh đến HLV Nguyễn Văn Thịnh cũng phải tự hào và một người đầy quyền lực như HLV phó Hữu Thắng lúc đó cũng phải kiêng dè. Vượng thích khẳng định cái "tôi" cá nhân và đầy bản lĩnh của mình, độc lập trước người khác.

Vượng sớm giao du với đám cờ bạc ở thành phố Vinh, ăn cơm ở tiệm nhiều hơn cơm nhà. Bữa nào không đi đá bóng là mất hút ở mấy "chiếu" xóc đĩa. Vượng đi thì thôi, hễ về nhà lại kéo tấm nệm dài đặt phệt xuống nền và… kéo gỗ.

Gia cảnh nhà Quốc Vượng thanh bần. Căn nhà cũ đã sập sệ tường vôi mái ngói vì nắng mưa, đàn lợn réo inh ỏi đòi cám bên cái rạch nhỏ của một ngõ nhỏ. Có 40 triệu đồng trong nhà Vượng và cuốn sổ đó mang tên ông Lê Văn Quang, bố đẻ và cũng là một cựu cầu thủ thành Vinh.

Ông Quang và bà Hạnh, mẹ Vượng khóc đến cạn nước mắt khi nhắc đến đứa con thương yêu Tết này đơn côi trong những bức tường giam lạnh lẽo.

Tiền trăm, bạc tỷ cá độ nếu có thì "đổ" đi đâu hết chứ Vượng đưa về nhà cũng chẳng được là bao, ngoài những đồng lương CLB trả và một vài món nhỏ tiền thưởng. Ông Quang run run tay đỡ những thứ chứng minh một thời huy hoàng của Vượng như các danh hiệu vô địch, cúp bạc SEA Games năm 2003...

Ngoài đời mạnh mẽ thế, "khệnh" là thế song vừa bước chân vào trại tạm giam Vượng đã run bắn lên, đề nghị được ở phòng nào "hiền lành" nhất.

Trong đầu Vượng, trại tạm giam hay nhà tù thì cũng như nhau, cũng có những khuôn mặt gớm ghiếc, với một lô một lốc những tiền án tiền sự mà Vượng từng gặp trên chiếu bạc, ở chốn đốt tiền của dân cá độ.

Văn Quyến

Văn Quyến

Các cán bộ điều tra cho biết Quyến "ngoan", khai nhận rất mạch lạc, không úp mở, không che giấu và tỏ ra thành khẩn.

Một lần sau buổi lấy lời khai, Quyến ưu tư lắm rồi nhắc đến mẹ, đến bạn gái và trào nước mắt. Quyến thủ thỉ một câu tồi tội: "Nói thật là sau khi bàn bạc với Vượng, Trương và mấy người, về phòng cháu cũng sợ. Cháu lại lo cóng chân không đá được thì đội tuyển vừa thua mà mình cũng mất tiền thì đau lắm. Bảo với Vượng thôi thì Vượng nói cố lên, đã báo với bên nhà rồi". 

Các điều tra viên hỏi cung Quyến lúc đó cho biết, nghe mà không tin vào tai mình vì trước đó, khi chưa vào trại tạm giam T16, Quyến có vẻ kênh kiệu lắm.

Có lẽ, cũng như bất cứ ai, đằng sau phút giây thăng hoa và buộc phải nói những điều chưa chắc đã thật, trong những phút gian nan, khốn khó nhất của đời người, những lời của "sao" vẫn sẽ là những lời chân thật.

Theo Công an Nhân dân

 

 

Chuyện người ký lệnh bắt Văn Quyến, Quốc Vượng

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=36454&ChannelID=12

Thứ Hai, 30/01/2006, 09:41

TPCN - Cánh phóng viên luôn túc trực bên cổng C14, Bộ CA, song có một thông tin mà không một “thợ săn” nào “moi” được là ai đã trực tiếp hạ bút ký “Lệnh bắt khẩn cấp” đối với Văn Quyến và Quốc Vượng.

Thiếu tướng Phạm Xuân Quắc

Vâng, vào một tối cuối đông mưa giăng giăng, tại ngôi nhà trong một ngõ khuất nẻo bên công viên Thủ Lệ, tôi có dịp được ngồi nhâm nhi ly rượu thuốc với vị “Tướng đầu bạc” hay còn được mệnh  danh là “Tướng ẩn mình” – Người đã đánh dấu mốc cho cuộc chiến chống tội phạm trong nền bóng đá nước nhà.

Gọi là “Tướng đầu bạc” bởi lẽ, ngay từ thời mới “U40”, mái tóc ông đã như sương phủ. Cho tới xuân này, ông vừa tròn 40 năm phục vụ trong ngành công an.

Nhiều người còn đặt cho Thiếu tướng Phạm Xuân Quắc biệt danh “Tướng ẩn mình”, bởi ông cứ lặng lẽ “phá” hết “án” này đến “án” khác và chỉ xuất hiện công khai trước công chúng và báo chí khi cấp trên yêu cầu.

Chẳng thế mà cho đến nay, rất ít người biết được ông đã từng lăn lộn trong những vụ án gây chấn động dư luận suốt hơn một thập kỷ qua lần lượt như triệt phá băng nhóm mang biệt hiệu “Tin palét” tại Nha Trang (Khánh Hòa), Cu Nên (Hải Phòng), Minh Sa-pa-xa (Vũng Tàu), Dũng “Chim xanh”, Hoàng Lựu đạn (TP. Hồ Chí Minh),  “Khánh Trắng” (Hà Nội).

Đặc biệt, ông còn làm Phó Ban chuyên án giúp việc cho Trưởng ban – Trung  tướng Nguyễn Việt Thành  trong chuyên án nổi tiếng “Năm Cam”…

Làng ông có cái tên rất đẹp: làng “Song Động” trước đây gồm 2 làng: Lôi Động – Lang Động. Đình làng Song Động đã được công nhận là Di tích lịch sử cấp quốc gia, thờ 3 vị Thành Hoàng là tướng Yết Kiêu – Quận He Nguyễn Hữu Cầu và Tiến sĩ, quan văn Nguyễn Hữu Ngu (được khắc tên trên bia đá tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám).

Làng Song Động thuộc xã Tân An (huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương) vốn là mảnh đất “Địa linh nhân kiệt” thời nào cũng có Tướng. Cách đây tròn 40 năm, khi anh trai làng Phạm Xuân Quắc bỏ tay cày mà theo nghiệp công an, người cha vốn là một nông dân chính hiệu, cũng chẳng bao giờ nghĩ rằng, dòng họ Phạm của ông cũng sẽ đóng góp cho làng quê một “Tướng” nữa.

Sau chiến công xuất sắc phá vụ án “Tin palét”, lãnh đạo Bộ đã tin tưởng giao cho Cục trưởng C14 Phạm Xuân Quắc làm Trưởng ban chuyên án vụ “Khánh Trắng”.

Đây là một chuyên án vô cùng phức tạp. Bản thân đối tượng có những thủ đoạn rất tinh vi, có đầy bản lĩnh để che giấu và xóa dấu tích tội phạm.

Đối tượng chính thì chưa bị lộ diện nhiều, hơn nữa, lại được sự “bảo kê” của một số người trong cơ quan pháp luật, đồng thời đối tượng lại có mối quan hệ rất rộng kể cả với người có địa vị xã hội, lại “tích cực” đi “làm từ thiện” hết “khai trương” “trung tâm” này, lại “bảo trợ” cho đơn vị nọ, chẳng thế mà đối tượng đã từng được một tờ báo đăng bài ca ngợi hết nhời. Cũng đúng vào thời điểm đó, đối tượng đang nhăm nhe “chạy” một chân Đại biểu Hội đồng nhân dân…

Còn ông Trưởng ban chuyên án, khi đó, vẫn chưa thuộc hết đường phố, ngõ ngách Thủ đô đã nhận được những cú điện thoại gọi  tới tận căn phòng riêng của ông tại tập thể Lê Thánh Tông, với lời lẽ sặc mùi “dao búa” của dân xã hội đen.

Ông đốp lại ngay: Đừng chơi trò phim ảnh, có gan tới nhà riêng gặp tôi ở Lê Thánh Tông. Tôi chờ!

Và hắn đã đến nhà riêng ông Cục trưởng thật! Đó là một đàn em của Khánh Trắng, vốn nổi tiếng về dao búa trong giới giang hồ Hà thành. Song, người bất ngờ không phải là ông Cục trưởng, mà chính lại là tay dao búa chuyên nghiệp.

Thoạt đầu hắn bị choáng bởi thái độ bình thản đến lạ thường của ông Cục trưởng. Dưới mái đầu bạc như cước là đôi mắt tinh anh như nhìn thấu tâm can tên tội phạm (sau này hắn “tâm sự” vậy), cộng với thân hình vạm vỡ, những bắp thịt săn chắc của người chuyên luyện võ công đã khiến cho tên đàn em của Khánh Trắng phải kiêng nể.

Sau khi được uống nước, hút thuốc và nghe những lời phân tích chí tình, chí lý, tên đàn em chuyên dao búa đã “tâm phục, khẩu phục” “vui vẻ” xin ra đầu thú.

Nhưng tên này chỉ chuyên về “chân tay”, không nắm được gì về tội trạng mà Khánh Trắng đã xóa bấy lâu nay. Khi nghiên cứu kỹ càng tất cả những  tài liệu có liên quan tới Khánh Trắng qua tài liệu của nhóm trinh sát tin cậy, vị Trưởng Ban đã lọc ra được một “mắt xích”  tối quan trọng (nếu như không muốn nói là duy nhất), ấy chính là D – người đã đi tù thay cho những kẻ giết người nhưng lại được ai đó đưa vào  tội “phòng vệ” quá mức cần thiết.

Sau  khi phát hiện ra nhân vật D, một mặt, ông chỉ đạo các trinh sát vừa thu thập thêm tài liệu, lời khai, vừa bám sát đối tượng D, còn ông nghiền ngẫm cách thức sao cho D khai hết ra sự thật của “vụ đi tù thay”.

Cuối cùng, ông quyết định một mình ông sẽ gặp và chuyện trò trực tiếp với D. Nhằm  tránh cho đàn em của Khánh Trắng phát hiện, ông bí mật giao cho một trinh sát gạo cội trong chuyên án, buổi tối, mời D tới 40 Hàng Bài.

Tại đây, “hai chú cháu” ngồi chuyện trò với nhau như hai người bạn, không có máy ghi âm, không có bản cung gì cả.

Suốt mấy tối liền, mặc dù đã được nghe những lời chỉ bảo rất ân cần, và bản thân D cũng tỏ ra rất muốn nói ra sự thật, nhưng hình như D vẫn còn cấn cá, sợ uy danh của “Đại ca” và băng nhóm, sợ bị trả thù...

Những đêm ấy, khi đi bộ từ Hàng Bài về Lê Thánh Tông, ông luôn nhớ tới lời của Bộ trưởng Bùi Thiện Ngộ khi giao cho ông nhiệm vụ phá băng tội phạm Khánh Trắng, rằng: “Làm thì làm tới nơi tới chốn, đừng đầu voi, đuôi chuột nhắt!”.

Ngay trong đêm tối, ông chỉ đạo trinh sát  tìm hiểu kỹ thêm gia cảnh của D, đồng  thời lệnh cho anh em 24/24h đảm bảo tuyệt đối an toàn sinh mạng cho D cùng gia đình, vợ con…

Biết được sự quan tâm đặc biệt của Cục trưởng dành cho gia đình mình, cuối cùng, D đã khai ra toàn bộ đầu đuôi hành vi phạm tội của anh em Khánh Trắng.

Khi D khai nhận, ông cũng không yêu cầu viết hoặc ghi bản cung gì cả, ông cười rất tươi và thân mật bảo D về ngủ ngon, mai đi Đồng Mô “chơi với tớ”. Tại Đồng Mô, ông “chiêu đãi” D một chầu cho thư giãn thần kinh sau mấy đêm căng thẳng, rồi ông mời các vị đại diện VKSNDTC, Cục CSĐT… tới nghe D khai báo, trình bày ngọn ngành mọi chi tiết.

Có thể nói rằng, những lời khai của D là chìa khóa mở ra mọi bí mật tội lỗi mà băng Khánh Trắng che giấu suốt một thời gian dài, qua mắt được bao nhiêu cơ quan, tổ chức…

Trời đã về khuya, câu chuyện giữa chúng tôi chuyển sang đề tài mà hơn một tháng qua, hàng triệu, triệu người dân đang dõi theo từng bước đi của C14 mà ông là thủ lĩnh.

Tôi ướm hỏi: - Khi được biết C14 “đụng” đến chuyện trọng tài môi giới hối lộ và “ăn” hối lộ, rất nhiều người dân bán tín, bán nghi, bởi chuyện đưa và nhận hối lộ xưa đến nay khó mà “bắt tận tay day tận trán”?

Ông cười, đáp rằng: - Ngay từ khi thực thi chuyên án Năm Cam, đã thấy xuất hiện một số dấu hiệu hé lộ về chuyện cá độ tỉ số trong bóng đá. Tuy nhiên,  thời điểm đó, chúng tôi tập trung làm nhanh, gọn, sạch nhóm tội phạm do Năm Cam điều hành, mà chưa có thời gian cho việc  khác.

Ngay sau khi kết thúc chuyên án Năm Cam, lãnh đạo Bộ đã chỉ đạo bằng mọi cách phải đưa ra ánh sáng những kẻ đang làm vấy bẩn nền bóng đá nước nhà để đáp lại lòng tin và trông đợi của công chúng.

Xin mọi người cứ an tâm, chúng tôi đã chọn hai “mắt xích” là Lương  Trung Việt ở phía Nam và Trương Thế Toàn ở phía Bắc.

Không có  một tội phạm nào lại không để lại dấu vết gì. Từ hai “mắt xích” này, đã lần ra được tất cả những trọng tài đã ít nhiều “nhúng chàm”. Đau xót lắm, đã có tới quá nửa số trọng tài có liên quan đến việc nhận hối lộ.

Tuy vậy, cơ quan điều tra chỉ khởi tố những đối tượng tương xứng với tội lỗi vi phạm, còn một số người do hoàn cảnh, số tiền nhận ít ỏi, có thái độ thành khẩn trong khai báo, sẽ bị xử lý về hành chính.

Qua đây, có lẽ, UBTDTT và VFF phải cải tổ thực sự về công tác tuyển chọn, đào tạo và chế độ sử dụng trọng tài, bởi, một trọng tài bóng đá tối thiểu phải đạt được 3 tiêu chí: nắm vững Luật – có Sức  - có Đức, mà hiện trạng, cả 3 tiêu chí này soi vào đội ngũ trọng tài Việt Nam, ai cũng thấy rõ, khỏi cần phải nói…

- Thế còn chuyện bán độ ở đội tuyển U23, thưa ông?

- Khi đội tuyển bóng đá U23 Việt Nam lên đường sang Philippines, tôi đã trực tiếp dặn dò Trung tá Doãn Công Huân rất kỹ, không được bỏ qua bất kỳ một tiểu tiết nào. Qua các biện pháp nghiệp vụ, chúng tôi thấy khả năng xuất hiện một “mắt xích” nào đó là có thể xảy ra.

Ngay trận đầu với Myanmar chúng tôi đã có trong tay những dữ liệu nhất định. Cho tới buổi trưa  ngày thi đấu bán kết với Malaysia tôi rất sốt ruột, điện thoại trực tiếp cho Doãn Công Huân yêu cầu tiến hành những công tác nghiệp vụ, nhưng tránh không gây ra tình trạng hoang mang, căng thẳng ảnh hưởng đến hiệu quả thi đấu của đội tuyển nước ta.

- Tâm trạng của ông khi ký “Lệnh bắt khẩn cấp” đối với Phạm Văn Quyến và Lê Quốc Vượng?

- Thực tình mà nói, khi cầm bút ký cái “Lệnh” ấy, tâm trạng của tôi thật khó tả. Về mặt tuổi tác, cả Quyến và Vượng đều như con út của tôi. Với tư cách là người xem, cùng hàng triệu người hâm mộ, tôi cũng đã từng vô cùng sung sướng, xúc động khi Quyến và Vượng ghi bàn thắng… Thế nhưng, với tư cách là một người được Đảng và dân giao phó công việc chống tội phạm, tôi không thể làm khác được…

Chia tay với “vị tướng đầu bạc”, tôi chợt hình dung ra cảnh Văn Quyến, Quốc Vượng, Quốc Anh, Bật Hiếu… xuân này sẽ “đón Tết” sau song sắt… Chỉ mới đây thôi, trong mắt nhiều người hâm mộ, họ là những Người Hùng. Chao ôi! Cái ranh giới Người Hùng – Tội phạm, thật là mong manh!

Mạnh Việt