Đối Thoại          Website: Doi-Thoai.com         Email: toasoandoithoai@yahoo.com


Không nên lạm dụng quyền lực để áp chế dân!

09:16' 26/03/2007 (GMT+7)

http://www.vietnamnet.vn/xahoi/doisong/2007/03/677244

Sau những thông tin trái nhau từ phía các cơ quan quản lý liên quan hổ nuôi ở Bình Dương, nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt tiếp tục góp ý kiến tâm huyết của mình.

 

vovankiet.jpg

Nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt: "Sao lại bắt nạt dân?".

Tôi chú ý theo dõi các cơ quan có trách nhiệm của Nhà nước xử lý một số trường hợp dân nuôi hổ. Qua các phương tiện thông tin đại chúng, tôi được biết dư luận rộng rãi trong nhân dân cũng không đồng tình về một số biện pháp xử lý của các cơ quan chức năng có thẩm quyền. Điều quan trọng là các biện pháp xử lý làm sao để có thể góp phần giải quyết có đạo lý và không sai luật pháp đối với dân nhằm bảo tồn, phát triển động vật hoang dã, quý hiếm, phù hợp với bản chất chế độ ta. 

Trước hết cần khẳng định rằng, trong quá trình thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và giải quyết các vấn đề xã hội bức xúc, Đảng và Nhà nước đã hết sức chú trọng bảo vệ tài nguyên sinh thái, bảo vệ động vật hoang dã, đặc biệt là động vật quý hiếm. Tuy nhiên, mặc dù có chủ trương và luật pháp, nhưng do việc tổ chức thực thi yếu kém, nên rừng ngày càng bị tàn phá nghiêm trọng, thực vật, động vật quý hiếm (như hổ, gấu...) đứng trước nguy cơ tuyệt chủng.

Chúng ta phải thừa nhận thực tế rằng, các cơ quan quản lý  Nhà nước trên lĩnh vực này chưa có được những giải pháp ngăn chặn hữu hiệu. Đồng thời, cũng chưa có được những chính sách khuyến khích thích đáng đối với những mô hình chăn nuôi, sinh sản tốt các loại động vật hoang dã, nhất là động vật quý hiếm trong dân trong nhiều năm nay.

Những mô hình (nuôi, cho sinh sản gấu, cá sấu, hổ...) này là nhân tố mới, nói chung là tốt. Nếu chúng ta nắm vững, quán triệt trong quản lý và toàn xã hội ý thức sâu sắc bảo vệ, ngăn chặn trong săn bắt động vật hoang dã đồng thời khuyến khích chăn nuôi đúng với phương châm bảo tồn và phát triển thì nguy cơ tuyệt chủng các loại động vật hoang dã quý hiếm sẽ giảm dần.

Luật pháp có, nhưng chưa đủ đáp ứng mọi yêu cầu thực tế cuộc sống đặt ra. Thực tế cho thấy, trong hành xử của cơ quan chức năng quản lý Nhà nước trước nay với việc nuôi gấu, cá sấu, hổ... là có những vận dụng thực tế, trong dân và một số công viên tư cũng được nuôi một số loại động vật quý hiếm này. Nhưng cũng có trường hợp chỗ này, chỗ khác xử lý vi phạm không nghiêm hoặc quá thô bạo, áp đặt.

Tôi đã xem kỹ hai nghị định của Chính phủ - 139/2004/NĐ-CP về xử phạt hành chính trong lĩnh vực quản lý rừng, bảo vệ rừng và quản lý lâm sản và 32/2006/NĐ-CP liên quan đến việc quản lý thực vật, động vật rừng nguy cấp, quý, hiếm và thấy còn nhiều vấn đề thực tế đặt ra mà pháp luật chưa đáp ứng đủ.

Đã đến lúc, chúng ta cần nghiên cứu sửa đổi, bổ sung theo yêu cầu thực tế đặt ra (đó cũng là bình thường vì lợi ích của đất nước, của dân). Như những ý kiến nêu trên, làm thế nào vừa phù hợp với tình hình thực tế, không vi phạm pháp luật, không những thuyết phục được người dân có công chăm nuôi và công luận, mà còn thể hiện đúng bản chất Nhà nước của dân.

Như tôi đã phát biểu trên Báo Thanh Niên mấy hôm trước và với tinh thần trên đây, tôi thấy chỉ có một giải pháp phù hợp nhất là cơ quan chức năng cấp đủ phép cho các hộ chăn nuôi tốt, tạo mọi điều kiện cho họ chăm sóc tốt hơn và bảo đảm an toàn cho dân, chỉ nên khích lệ họ và có thể nhân những mô hình này (như mô hình anh Ngô Duy Tân).

Theo tôi, không thấy có bất cứ lý do nào coi trường hợp nuôi hổ của anh Tân là phi pháp, buộc phải tịch thu, kể cả tịch thu rồi cho nuôi lại, vì việc này người dân đã trình thưa cấp trực tiếp có thẩm quyền và công khai chăm nuôi trong nhiều năm.

honuoi.jpg

Những con hổ nuôi khỏe mạnh ở Bình Dương.

Qua báo chí, tôi được biết Bộ chức năng có một cuộc họp với một số bộ, ngành và đã có thông báo thống nhất kết luận đồng thuận với việc quy kết những người nuôi hổ ở Bình Dương vi phạm pháp luật, đề nghị tịch thu đàn hổ... Nếu đúng vậy thì đây là cách hành xử dùng áp lực bằng quyền lực không những đối với các gia đình chăn nuôi mà còn đối với dư luận xã hội, không tin vào cơ quan chức năng bên dưới, kể cả lãnh đạo tỉnh, xuống dưới cấp huyện, xã và cả những người dân được chứng kiến vụ việc từ đầu (huyện Dĩ An và cả nhân dân ở Bình Dương...).

Tôi còn nghe dư luận, nếu đúng, có người còn đem tổ chức quốc tế ra dọa dân nuôi hổ "phi pháp", sẽ bị quốc tế kiểm tra... Tôi nghĩ, đối với động vật quý hiếm, dù các tổ chức quốc tế có quy định gì thì cũng không ngoài mục đích là để bảo vệ, bảo tồn, phát triển chúng.

Nếu có thật tổ chức quốc tế đến kiểm tra, tại sao chúng ta không biết tự tôn trọng mình, tôn trọng dân mình và tôn trọng chủ quyền nước mình. Giả sử dân của chúng ta chăn nuôi động vật đặc biệt quý hiếm không kém gì những quy định của quốc tế hoặc tốt hơn thế nữa thì sao? Nếu những quy định quốc tế cũng chưa đầy đủ, chưa phù hợp với thực tế Việt Nam thì phải chăng đây là một mô hình mới mà Việt Nam đóng góp, hoàn thiện thêm cho những quy định quốc tế (một số lĩnh vực khác, chúng ta đã từng có đóng góp).

Riêng tôi cho rằng, nếu có tổ chức quốc tế đến xem mô hình tự nguyện bỏ công của, tình con người đối với động vật như vậy, tôi thật tự hào được giới thiệu những gia đình Việt Nam đó với quốc tế. Điều đáng xấu hổ không phải là những con hổ dân nuôi mạnh khỏe và đang sinh sôi nảy nở, mà điều đáng quan tâm hơn là những con hổ, những động vật quý hiếm èo uột xác xơ được "chăm sóc" một cách thiếu trách nhiệm trong các thảo cầm viên do Nhà nước quản lý. Nhưng sự thật đó cũng phải được công khai, nghiêm túc chỉnh đốn, khắc phục.

Tôi nghĩ đàn hổ dân nuôi ở Bình Dương phải trở thành một mô hình về chăm sóc động vật hoang dã cần được giới thiệu, được cơ hội giới thiệu với quốc tế, chứ sao lại dùng quốc tế để dọa dân?

Cả nước đang được phát động học tập đạo đức của Hồ Chủ tịch. Bác Hồ thường nhắc nhở cán bộ phải là công bộc của dân, phải vì dân mà phục vụ, coi chừng không khéo, với những hành động cửa quyền, áp đặt như đã đề cập, chúng ta đi ngược lại đạo đức của Hồ Chủ tịch. Tôi mong cấp lãnh đạo và quản lý cao nhất của đất nước sớm có kết luận dứt khoát vấn đề này. 

Nhân đây, tôi gửi gắm một sự việc tương tự đã lâu ở Đắk Lắk của gia đình ông Trần Nhị mà Báo Tiền Phong số ra ngày 15.12.2006 và  23.3.2007 đã đưa tin. Ông Trần Nhị ở Đắk Lắk trong khi làm đường qua vùng rừng bị khai hoang đã cứu vớt hàng chục con thú bị thương "sắp đưa lên bàn nhậu", mang về cùng bà cụ thân sinh chăm nuôi như chăm sóc con, các cơ quan chức năng và người dân đều biết.

Nhưng cả chục năm sau, người ta đã đến tịch thu những con thú ấy với lý do "nguồn gốc bất hợp pháp", ông Nhị khiếu nại, bèn lãnh ngay các quyết định khởi tố bị can, khởi tố vụ án và cấm đi khỏi nơi cư trú. Buồn phiền, bà cụ đã qua đời. Ông Nhị đã kiện ra tòa, tòa án 2 cấp đều bác đơn của ông và ông đang chờ kết luận của Tòa án NDTC. Tôi đề nghị cơ quan tối cao của tòa án cho kiểm tra và giải quyết, công bố kết quả công khai trước công luận.

Xin được góp thêm một ý kiến cùng công luận.

Võ Văn Kiệt (Nguyên Thủ tướng Chính phủ)

  • Hoàng Hải Vân, Thanh Niên (ghi)

 

NGUYÊN THỦ TƯỚNG VÕ VĂN KIỆT VÀ  BỐN MƯƠI MỐT “ÔNG BA MƯƠI”

 

Tư Trời Ơi

Hổm rày, hàng mấy chục tờ nhựt trình trong cả nước thi nhau đưa các “ông ba mươi” ( tức các ông cọp còn gọi là ông hùm, ông  hổ) lên báo viết, báo nói, báo hình, báo hại bà con miền Nam ớn thấy mồ tổ vì nơm nớp sợ mấy “ông ba mươi” tái xuất chuồng trại về mần thịt dân đen tợ hồi “phỏng …dế” ngày xưa.

Chưa đến ngày ba mươi tháng tư, kỷ niệm 32 năm mấy bác ba mươi từ rừng xuất núi về thành phố vồ con dân Việt Nam cộng hòa hết ráo trọi mà sao mấy ổng đã xua hàng đàn hổ rần rần lên báo chí sớm dữ  đa ? Chắc hẳn, năm nay mấy chả mần kỷ niệm giải phóng, giải phung ( phong tức hủi) lớn ác ?

Tư Trời Ơi tui thiệt tình nhát hơn thỏ đế, nghe tới các ông ba mươi là hết hồn, nhất là thấy mấy ổng vằn vằn vện vện lượn qua lượn lại như Hoài Linh diễn hài trên ti vi, trên báo, đã toan chắp tay vái lia vái lịa như vái cô hồn các đảng giữa đêm ba mươi hồi nào. May quá xá là may, gặp anh Năm Cà Rỡn ra vỉa hè mần ly xay chừng, cầm một mớ nhựt trình, cười nhểu cả giọt café ra hàng ria con đỉa, biểu : ớn mấy ông ba mươi này phải hun ? Ớn ! Ôi chuyện nhỏ như con thỏ !

Năm Cà Rỡn mới đầu cua tai nheo làm Tư Trời Ơi tui thủng lỗ nhĩ. Hóa ra là chuyện ông Sáu Dân ( Võ Văn Kiệt ) và 41 ông ba mươi. Chả là vầy : Ông Ngô Duy Tân chủ hãng bia Thái Bình dương và bạn bè có trang trại trên tỉnh Bình dương nuôi được một bầy hổ tới 41 ông ( hổ cái cũng được kêu bằng ông ba mươi). Bộ Nông Nghiệp & Phát triển nông thôn biết được bèn đề nghị chánh phủ tịch thu đàn hổ này chơi ! Biểu cho dân biết nha, chỉ có đảng và chánh phủ mới được độc quyền nuôi hổ thôi nghe ! Dân đen không được quyền làm mấy ông ba mươi nghe mấy cha ! Vì ngày ba mươi tháng bốn là ngày của các ông ba mươi nghe chưa mấy đứa ! Dân mà cũng đòi nuôi hổ như nuôi gà thì hổng còn ra cái đách gì nữa bay ! Mấy ông ba mươi này là nhãn mác, là bùa hiệu của đảng ta nghe chưa mậy ! Đảng ta chỉ kỷ niệm ông ba mươi, nào có bao giờ kỷ niệm ông gà ông vịt đâu mấy cha ?

Mấy tờ nhựt trình lẹt đẹt như mẹt thông tin hó hé, e hèm binh ông Ngô Duy Tân rằng ổng nuôi hổ hợp pháp, có xin anh Sáu Phong ( Nguyễn Minh Triết) hồi anh Sáu mần bí thơ Bình dương đặng. Qủa tình là trời có mắt, 41 ông ba mươi được ông Sáu Dân nhảy ùm xuống báo Thanh Niên cứu mạng bằng bài báo nảy lửa chửi Đỗ Mười (Đ.M.) thằng nào dám tịch thu 41 ông ba mươi của dân. Ông Sáu Dân lấy thế chẻ tre của dân ra mà chửi tá lả cái bọn nhà nước nào lợi dụng sự bất hợp lý của pháp luật để truy bức dân, để bắt nạt dân, để chơi dân như chơi gái thì tao là Sáu Dân sẽ ra giữa bùng binh Sài ghềnh giục đi Năm Cái Dân trong tên mình để từ Sáu Dân thành ra Một Dân nghe chưa mấy cha ! Thấy anh Sáu quyết một phen sống mái với cái đám nhà nước hành hổ như hành dân này, nghe đâu anh Sáu Phong mới kêu dây thép vào khuyên anh Sáu Dân : rằng sẽ giải quyết êm ru chuyện mấy ông ba mươi trước ngày kỷ niệm ông ba mươi. Rằng anh Sáu mà ném đi Năm cái Dân để thành Một Dân thì e Dân nó cười, nó nói chệch Một Dân thành ra Mọt Dân thì ảnh hưởng chánh trị lớn lắm nghen !

Có mấy trư ác nhơn rỉ rả : Gã Ngô Duy Tân xuất thân là lính cảnh vệ, hồi chiến tranh từng làm cần vụ cho mấy ông ba mươi cỡ bự như Phạm Hùng, Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt… Gã này mần kinh tế có trung ương bảo hộ mới được lệnh nuôi hổ nấu cao cho các vị lãnh đạo xài chơi cho zui ! Nên nhớ rẳng giá thị trường một lạng cao hổ cốt 30 triệu mà không có cao để mua, toàn cao hổ cốt zỏm, hoặc cao hổ cốt nấu bằng xương mèo đen thôi ! Các anh Sáu Dân, Sáu Phong…rồi Ba Dũng, Tư Sang…toàn xài cao nấu bằng mấy ông ba mươi thứ thiệt thôi cà ! Bọn ác nhơn thất đức còn rỉ tai : Ngô Duy Tân đã tặng anh Sáu dân 10 lạng cao hổ cốt ! Anh Sáu có tài sản hàng trăm triệu đô la, sức mấy anh ham mấy lạng cao hổ cốt giá bèo kia mà xiêu lòng để nhảy choi choi ra binh hổ còn hơn binh dân !

Thiệt tình là anh Sáu Dân thương yêu hổ còn hơn yêu bản thân mình. Nghe đồn anh tuổi Dần, mạng hùm, lại về tiếp quản Sài gòn đúng ngày ba mươi, ngày của hổ, xuất hiện giữa thành phố oai linh rừng xanh của các ông ba mươi dũng mãnh với toàn những tên tuổi nghe mà ớn : Hùng, Thọ, Linh, Kiệt, Dũng, Trà… ( Phạm Hùng, Lê Đức Thọ, Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt, Văn Tiến Dũng, Trần Văn Trà…)

Hàng chục tờ nhựt trình đăng hàng ngàn ý kiến ủng hộ, ca ngợi anh Sáu Dân có tâm Phật, lại có tâm hổ, một nhà hổ quyền số zách, yêu hổ như yêu dân. Rằng anh Sáu Dân là mẫu người cộng sản tốt : hổ mà ảnh còn thương vậy, huống chi người chắc anh còn thương dữ ? Bọn phản động vẫn nói xấu anh và các đồng chí ba mươi của anh hãy nhìn coi nè : qua vụ hổ quyền này, tụi bay mà còn dám cà giựt cà tang lén nói xấu anh Sáu Dân và các anh Sáu, anh Ba, anh Năm khác…nữa thì bà con sẽ cho tụi bay về chầu Diêm vương rói trọi trơn. Nghe đồn, khi nghe tin 41 ông ba mươi của Ngô Duy Tân và bè bạn đang được nuôi tốt như dân được nuôi trong thiên đường xã hội chủ nghĩa hồi nào, anh Sáu Dân rớt nước mắt từ bi mà than với “Em Cầm” hiền thê hết mực rằng : em Cầm ơi em Cầm, chúng nó, bọn ngụy nhà nước sắp cầm tù 41 ông ba mươi ! Bà Phan Gia Cầm – bà xã xứ Huế của anh Sáu chưa từng thấy anh tình cảm như vậy bao giờ, xắn tay áo, đập bàn biều : để em gọi thằng Triết, thằng Dũng cho bọn Bộ Nông Nghiệp & Phát triển nông thôn biết đâu là lễ độ; Bọn thằng Nông, thằng Trọng toan bắt sống lũ hổ của ta về Sóc Sơn nấu cao cho chúng đấy hử ?

Thiệt tình, lòng từ bi hổ, nhân ái hổ của anh Sáu Dân quả vô độ lượng kiếp. Anh thương hổ là thể hiện tình thương của đảng với chúng sinh, với thế giới ta bà nghe chưa tụi bay ! Hổ mà đảng ta, mà anh Sáu ta còn thương vậy thì dân ảnh còn thương cỡ tổ chảng nào ? Này nha, trước khi nghỉ hưu, anh Sáu còn thương dân đến độ ký nghị định 31 C/P quản lý hành chánh người dân nào đảng nghi là đa nguyên đa đảng, là dân chủ tự do trong chính ngôi nhà của mình. Ối, bọn này có hàng triệu tên, anh Sáu thương chúng mới biến nhà chúng thành nhà tù mi-ni giam chúng lại, hổng thì chúng xổng chuồng ăn thịt cả chế độ xã hội chủ nghĩa triệu lần hơn tư bản đó nghen. Anh Sáu với nghị định 31 C/P ( vừa bị quốc hội của đảng bãi bỏ ) đã đi vào lịch sử dân tộc, rằng cóc có cần hiến pháp giả hiệu làm chi, thích giam thích cầm dân thì đảng ta nhân đạo cầm dân ngay trong chính mỗi nhà dân là gì ? Ngay trong nhà anh Sáu cũng có bà Cầm luôn luôn cầm tù con chim của anh Sáu đó sao ?

Tư Trời Ơi tui còn nghe bọn dân đen nó bàn rần rần : rằng anh Sáu Dân thực ra cũng chỉ là một ông ba mươi đi hai chân. Anh Sáu củng với các đồng chí ba mươi tháng bốn từng mần thịt hàng triệu quân dân chính cán Việt Nam cộng hòa chứ đâu có thường ! Mấy ông ba mươi hai chân này mần thịt dân để nấu cao chánh trị. Hổ thì binh hổ thôi bà con !

Cần thơ 26-3-2007

Tư Trời Ơi