Đối Thoại          Website: Doi-Thoai.com         Email: toasoandoithoai@yahoo.com


Đảng đến chu kỳ

Nguyễn Quang Duy (10/04/2006)

 

Kinh tế tự do phát triển theo các chu kỳ tăng trưởng và suy thoái. Suy thoái kinh tế có thể do một hay nhiều nguyên nhân khác nhau: cung và cầu hàng hoá mất quân bình, chính sách vĩ mô sai lầm, hệ thống tài chính thiếu minh bạch, ... hay thiên tai, chiến tranh.

Khi nghiên cứu về chủ nghiã tư bản, Karl Marx đã nhìn ra được những chu kỳ và nhận thấy các chu kỳ này càng ngày càng bị thu hẹp, xẩy tới mau hơn. Từ đó, Marx dự đoán chủ nghĩa tư bản đang trên đường phá sản.

Không như Marx nghĩ, thông tin mỗi ngày mỗi tiến bộ và thể chế dân chủ mỗi ngày một hoàn chỉnh hơn. Các nguyên nhân gây suy thoái do đó đều được phát hiện sớm hay được tiên đoán trước. Các sai lầm trong quản lý kinh tế và quản lý quốc gia được nhanh chóng sửa đổi với những hậu quả ít trầm trọng hơn. Nhờ đó, các nền kinh tế tự do thăng tiến một cách bền vững và là nền tảng xây dựng xã hội tự do, thịnh vượng và bình đẳng.

Marx không sống đến lúc học thuyết của ông được mang ra thí nghiệm. Ông cũng không thể tưởng tượng được cả hệ thống xã hội chủ nghiã dưạ trên lý thuyết cuả ông hoàn toàn sụp đổ. Chủ nghiã cộng sản do ông đề ra và những người kế thưà khai triển, thực hiện đã bị nhân loại từ bỏ cả về lý luận lẫn về thực tiễn.

Võ văn Kiệt và các chu kỳ cuả đảng cộng sản Việt Nam

Trong góp ý Đại Hội X, ông Võ văn Kiệt đã viết "...có dịp tĩnh tâm suy nghĩ và tự tìm tòi, phân tích, tôi hiểu được rằng, suy cho cùng, những thành tựu cũng như những thất bại mà Đảng gặp phải, dường như phụ thuộc vào hai loại phương pháp tư duy khác nhau. Trong nhiều giai đoạn lịch sử của cách mạng Việt Nam, phương pháp tư duy “tả khuynh”, chủ quan, duy ý chí đã từng giữ vai trò chủ đạo. Chỉ khi nào phương pháp tư duy đó vấp phải những khó khăn, thất bại thì nó mới tạm thời rút lui, để luồng tư duy khách quan, giàu trí tuệ đóng vai trò chỉ đạo, sửa chữa sai lầm và khắc phục hậu  quả." Theo ông các giai đoạn lịch sử khi "tả khuynh" lãnh đạo đảng cộng sản được liệt kê như sau:

Giai đoạn 1 "Thời kỳ mới thành lập Đảng, xu hướng “tả khuynh” đã là một động cơ của Xô Viết Nghệ Tĩnh và dẫn tới thất bại, lực lượng Đảng bị tổn thất nghiêm trọng."

Giai đoạn 2 "Đến Nam Kỳ khởi nghĩa, lại một xu hướng manh động, “tả khuynh” đã dẫn tới thất bại nghiêm trọng và lực lượng của Đảng bị tổn thất rất nặng nề."

Giai đọan 3: "Từ 1951 trở đi, xu hướng “tả khuynh” lại có chiều phát triển mạnh do sự tác động của các chuyên gia Trung Quốc."

Giai đoạn 4:  "... Đại hội IV, xu hướng “tả khuynh”, chủ quan duy ý chí lại thắng thế để đưa ra những quyết định về đường lối và chủ trương sai."

Giai đoạn 5: "Nhưng từ 1983, sau khi chỉ mới “hé” cửa, bung ra được một chút, xu hướng giáo điều “tả khuynh” lại muốn gò lại nền kinh tế, ..."

Giai đoạn 6: "Nhưng từ sau 1989, sau khi thu được những thắng lợi rất lớn về kinh tế, từ sự sụp đổ của Đông Âu và sau đó là sự sụp đổ của Liên Xô thì xu hướng giáo điều “tả khuynh” lại phục hồi. "

Trong giai đoạn hiện tại ông nhận xét "Những vấp váp, trì trệ và sự chững lại trong tiến trình Đổi Mới, nguyên nhân của nguyên nhân có phải chính là xu hướng giáo điều “tả khuynh” vẫn còn tồn tại, muốn co kéo, kiềm chế những tiềm lực phát triển, nhưng lại mang danh nghĩa bảo vệ Đảng, bảo vệ Chủ nghĩa xã hội, chống chệnh hướng."

 

Vài ý kiến về cách liệt kê của ông Võ văn Kiệt

Trong ba giai đoạn đầu, thay vì đấu tranh dành độc lập cho đất nước, tự do cho dân tộc, đảng cộng sản theo chủ nghĩa Mác Lê, lấy đấu tranh giai cấp làm cứu cánh, lấy khẩu hiệu "trí, phú, địa, hào đào tận gốc trốc tận rễ" làm phương tiện. Dùng bạo lực tiêu diệt các đảng phái quốc gia. Hậu qủa vẫn còn lưu lại đến ngày nay.

Ông Kiệt đã cố tình tránh né một giai đoạn lịch sử quan trọng. Giai đoạn mà những người cộng sản như ông dùng bạo lực, vũ trang, khủng bố và chiến tranh để "giải phóng miền Nam". Chủ trương này và chiến thắng cuả đảng cộng sản đã gây bao tang thương cho dân tộc, đ vỡ cho đất nước, các khoản n chiến phí ngày nay vẫn chưa trả xong, ...

Trong thời gian trên, tại miền Bắc, đảng cộng sản ra sức xây dựng một hệ thống tòan trị rập khuôn Liên Sô thời độc tài Stalin còn ngự trị. Đảng cộng sản xử dụng hiến pháp như công cụ cai trị. Độc quyền lãnh đạo được thể chế hoá qua hiến pháp. Nguyên tắc chọn đại diện quốc hội theo kiểu "đảng cử dân bầu". Cử tri chỉ được phép chọn lựa những người đã được đảng cộng sản giới thiệu. Mọi văn kiện luật pháp được bộ chính trị và ban chấp hành trung ương đảng sưả soạn thông qua các nghị quyết cuả đảng, trước khi đưa ra quốc hội phê chuẩn.

Mô hình dân chủ giả tạo này hiện tại vẫn còn được xử dụng tại Việt Nam. Theo đó, quốc hội, chính phủ, tòa án, mặt trận tổ quốc, quân đội và cảnh sát tất cả đều được đặt dưới sự độc quyền lãnh đạo cuả đảng cộng sản. Đổi mới kinh tế nưả vời đi liền với mô hình dân chủ giả tạo chính là nguyên nhân dẫn đến khủng hoảng xã hội toàn diện tại Việt Nam. (Xin xem bài "Hiến Pháp Sô-viết và Các Hiến Pháp Việt Nam")

Thực ra những người không cộng sản đều nhận ra đảng và khuynh hướng cộng sản là tả khuynh. Khuynh hướng tả khuynh như ông Kiệt liệt kê lại đi sát nhất với cương lĩnh cuả đảng cộng sản. Tuy vậy, góp ý của ông Kiệt đã chính thức lên án các khuynh hướng cực đoan cuồng tín trong đảng. Khi các khuynh hướng này "thất bại thì nó mới tạm thời rút lui". Và đảng cộng sản là tiền đồn cho các thành phần cực đoan quá khích mang "danh nghĩa bảo vệ Đảng, bảo vệ Chủ nghĩa xã hội, chống chệnh hướng".

Khi mà đảng cộng sản chưa chính thức nhận các tội mà họ đã gây ra cho đất nước cho dân tộc. Thì hòa hợp trên bất cứ phương diện nào với đảng cộng sản cũng chỉ là tiếp tay với tội ác. Rõ ràng công cuộc đấu tranh cho tự do và dân chủ cần dứt khoát và triệt để, nhằm đạt được những thay đổi thực sự tận gốc tận rễ để các thành phần cuồng tín cực đoan không còn cơ hội thao túng.

Khác với những người cầm quyền cộng sản không ngừng nêu cao khẩu hiệu "tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghiã xã hội". Ông Kiệt đã chỉ ra được đảng cộng sản đã trải qua các chu kỳ do các sai lầm chính trị cuả khuynh hướng cực đoan cuồng tín trong đảng. Cách phân loại khuynh hướng cuả ông Kiệt sẽ rất hữu ích trong việc viết lại lịch sử cuả đảng cộng sản và lịch sử Việt Nam.

Đảng đến chu kỳ

Hiện trạng Việt Nam sau hơn 60 năm đảng cộng sản cầm quyền đã được 116 nhà dân chủ quốc nội diễn tả như sau: "là sự hư hỏng lương tâm, tồi tệ nhân cách, bế tắc giáo dục, gian dối thông tin, tùy tiện luật pháp, hỗn loạn xã hội; là cán bộ đảng viên lộng quyền và tham nhũng tràn lan và ngang nhiên; là Nhân dân bị bóc lột tài sản và công sức, bị hăm dọa cuộc sống và nghề nghiệp; là dân tình điêu đứng và phẫn uất; là giới trẻ mất niềm tin, lý tưởng sống và định hướng tương lai; là các tôn giáo bị lũng đoạn và tước đoạt; là đồng bào hải ngoại ngao ngán và bất hợp tác; là biên cương Tổ quốc bị ngoại bang lấn chiếm và đe dọa; là chính thể bị phê phán lạc hậu, độc tài và Quốc thể bị coi thường; là Đất nước thụt lùi tụt hậu thậm chí tới cả trăm năm so với nhiều Nước trong khu vực. Các bảng xếp hạng mọi mặt trong đó Việt Nam luôn đứng bậc thấp và các bản báo cáo tình hình trong đó Việt Nam luôn bị điểm mặt do các Chính phủ và Tổ chức Quốc tế công bố hằng năm là những bằng chứng. Mọi biện pháp do đảng Cộng sản đưa ra đều mang tính chắp vá, nửa vời, nhằm xoa dịu Nhân dân và che mắt Quốc tế, chẳng hề giải quyết được chuyện gì. Tất cả chỉ vì độc đảng, mà lại độc đảng Mác xít cộng sản! "

Đảng cộng sản đang sửa soạn bước vào đại hội X. Trước thềm đại hội, đảng cộng sản đã phải làm ngơ trước hàng trăm góp ý từ các bậc lão thành nhiều tuổi đảng còn lương tâm. Nhiều vị đã tố cáo lãnh đạo cộng sản tả khuynh Lê đức Anh là đảng viên giả chưa bao giờ được kết nạp. Những vị này đòi hỏi đảng phải từ bỏ chủ nghiã Mác-Lênin, từ bỏ mô hình chuyên chế Stalin, đổi tên đảng, tên nước, chấp nhận đa nguyên đa đảng, trả lại quyền tự do cho dân tộc, hoà nhập vào cộng đồng thế giới .v.v.. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, đảng cộng sản đã gặp phải những phản ứng công khai và đồng loạt ngay từ bên trong nội bộ đảng.

Trong thời đại tin học, trò chơi "góp ý" đã vượt qúa tầm kiểm soát của đảng cộng sản. Hàng chục ngàn các bài phân tích, thảo luận và góp ý đã được phổ biến rộng rãi. Trong đó có nhiều góp ý từ các bạn trẻ, như bạn Nguyễn Tiến Trung trên diễn đàn BBC. Sự kiện này thể hiện lòng quan tâm cuả mọi giới đến vận mệnh đất nước, trong đó có vận mệnh chính mình và gia đình.

Sự kiện 116 nhà đấu tranh dân chủ quốc nội lên tiếng "Kêu Gọi cho Quyền Thành lập và Hoạt động Đảng phái tại Việt Nam" là một bước tiến quan trọng cho cao trào đấu tranh chính trị. Một mặt các vị đòi buộc đảng cộng sản phải lập tức huỷ bỏ hiến pháp giả tạo, thay thế bằng một hiến pháp văn minh dân chủ, phi đảng hoá hệ thống quản lý quốc gia. Mặt khác kêu gọi các đảng dân chủ công khai hoạt động, kêu gọi các đảng viên công sản phản tỉnh rời bỏ đảng cộng sản quay về với chính nghiã dân tộc, kêu gọi quân đội, công an và cảnh sát đứng về phía nhân dân và kêu gọi toàn dân đứng lên tự giải thoát khỏi những trói buột cuả đảng cộng sản. Các vị cũng kêu gọi thế giới hổ trợ nhân dân Việt Nam đứng lên dành lại quyền làm chủ đất nước.

Xưa nay đảng cộng sản tồn tại nhờ lý luận chính trị. Nó là phương tiện để cả guồng máy đảng tuyên truyền cho chế độ. Trò chơi góp ý đã để lộ sự bế tắc về lý luận và chỉ rõ nguyện vọng chung cuả dân tộc là đảng cộng sản phải vạch ra và phải thực hiện một lộ trình dân chủ. Dân chủ hoá hệ thống chính trị tại Việt Nam.

Theo lời Giã Khánh Lâm, tổng bí thư đảng cộng sản Trung quốc Hồ Cẩm Đào đã góp ý cho việc thu xếp nhân sự và đường lối của đảng cộng sản Việt Nam. Nếu đảng cộng sản theo lệnh họ Hồ thì đảng cộng sản lộ nguyên hình tay sai bán nước. Đây chính là hành động tự sát, hay đảng cộng sản đang tự đào mồ chôn chính mình./.

 

Tài Liệu tham khảo

 

Lời Kêu Gọi cho Quyền Thành lập và Hoạt động Đảng phái tại Việt Nam năm 2006 của 116 Nhà đấu tranh Dân chủ quốc nội Việt Nam.

 

Nguyễn Quang Duy, "Hiến Pháp Sô Viết và Các Hiến Pháp Việt Nam"

 

Võ văn Kiệt, "Đóng góp ý kiến vào báo cáo tổng kết lý luận và thực tiễn hai mươi năm đổi mới"