Đối Thoại Website: Doi-Thoai.com Email: toasoandoithoai@yahoo.com
|
Thư gởi Quốc Hội Việt Nam Về Bản góp ý của nhà báo Phan Thế Hải (phần 2) |
Thưa Ông Chủ Tịch,
Thưa Qúy vị Ðại Biểu
Thưa qúy vị,
Ðại hội 10 cuả đảng CSVN đã qua nhưng tất cả những vấn đề bức xúc trong xã hội vẫn còn tồn đọng. Ðộng cơ quản bá kế sách “Góp ý” bản dự thảo báo cáo chính trị cuả đảng CSVN là một sự lường gạt nhân dân đã được những công dân bình thường nhận định ngay từ đầu. Tuy vậy các bản góp ý chân thành, tâm huyết cuả nhiều công dân vẫn được công bố bằng nhiều phương tiện truyền thông để nói lên lòng mong ước cuả toàn dân VN muốn đảng CSVN sớm tỉnh ngộ, nhận ra điều hay lẽ phải để sửa đổi các sai lầm hầu đưa VN hội nhập vào cộng đồng thế giới.
Ðối Thoại biết rằng Ông Chủ Tịch và qúy vị Ðại Biểu đang bận rộn với 3 vai trò trong một cá nhân ( một là đảng viên cuả đảng CSVN, ưu tiên hàng đầu là phải tuyệt đối trung thành với đảng; hai là nhiệm vụ cuả một viên chức nhà nước phải hoàn thành công vụ từng ngày; ba là nhiệm vụ cuả một đại biểu quốc hội, trên nguyên tắc phải đứng về phía nhân dân chứ không phải phiá đảng, phiá nhà nước.), chúng tôi rất khó khăn chọn lựa một ý kiến cuả một công dân để trình qúy vị, và kêu gọi qúy vị bình tâm suy xét. Bản ý kiến chúng tôi chọn lựa để gởi đến qúy vị là bản góp ý cuả nhà báo Phan Thế Hải.
Sở dĩ chúng tôi chọn lựa bản góp ý cuả nhà báo Phan Thế Hải vì Ông Phan Thế Hải là một trí thức trẻ, có một qúa trình phục vụ nhà nước bằng chuyên môn cuả Ông trong một thời gian dài. Ông có cơ hội tiếp xúc với nhiều tầng lớp nhân dân vì nhu cầu nghề nghiệp.
Bản góp ý cuả Ông là tâm thức cuả một thanh niên VN trải dài cuộc đời trên quê hương yêu dấu. Bản góp ý cuả Ông là tiếng nói cuả một tấm lòng, được giáo dục, lớn lên trong lòng chế độ và sống với những nổi trôi cuả đất nước mình, cuả đồng bào mình.
Chúng tôi tha thiết kêu gọi qúy vị hãy sống và nói với tâm thức cuả Phan Thế Hải. Mong lắm thay !
Tiểu sử Nhà báo Phan Thế Hải2006.02.08
Nhà báo Phan Thế Hải. Họ và tên: Phan Thế Hải Sinh ngày 10/07/1959 Tại Hoa thành- Yên Thành- Nghệ An Tốt nghiệp Đại học Kinh tế Quốc dân - Hà Nội Chuyên ngành Tài chính - Tiền tệ Các chức vụ đã qua: Trưởng ban biên tập Tạp chí Vietnam Business (1997-1999) Trưởng ban phóng viên báo Vietnam Economic News (2000-2001) Thư ký toà soạn báo Vietnamnet (2002-2004) Giám đốc Trung tâm Vietnamnet Ratings (2005) Hiện là Phóng viên VietnamNet. Tác phẩm đã in: - Cuộc khủng hoảng đã được báo tr¬ước - NXB Thanh niên 1999 - Đặng Tiểu Bình- Nhà cải cách kinh tế hàng đầu thế kỷ XX - NXB Thanh niên 2000 - Sửa mình để thích ứng với cuộc chơi - NXB Thanh niên 2003 - Một số truyện ngắn trên các báo - Đồng tiền khôn - NXB Thanh niên 2005 Tác phẩm sắp in: Sàng khôn xứ người Giải thưởng: Giải nhì về Phóng sự- Bộ Bưu chính Viễn thông cho tác phẩm: Hải Nam - Thiên đường xứ đảo.
|
Phan Thế HảI
http://www.rfa.org/vietnamese/tulieu/2006/02/10/Letter_to_the_VCP_Central_Committee_PhanTheHai_part2
Phần II, đánh giá khái quát 20 năm đổi mới, dự thảo có nói: “... trong quá trình đổi mới phải kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội trên nền tảng chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh...”.
Nhà báo Phan Thế Hải.
Nền tảng chủ nghĩa Marx- Lenin được nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong dự thảo. Đây là một điều xưa cũ mà các báo cáo chính trị của 9 kỳ đại hội trước đã từng nói đến và nay vẫn nhắc lại.
Cùng với điều 4 của Hiến pháp, cách thức tổ chức, tuyên truyền, áp đặt vào hệ thống đào tạo ở các cấp, vô tình hiện nay Việt Nam có một thứ tư tưởng thống soái trong mọi hoạt động kinh tế- xã hội, văn hoá, tư tưởng đó là Chủ nghĩa Marx- Lenin.
Bất cứ một cán bộ nào muốn được đề bạt, không chỉ cán bộ công quyền mà còn cả lãnh đạo các doanh nghiệp nhà nước đều phải trải qua học viện chính trị, trong đó, các môn học về chủ nghĩa Max- Lênin chiếm đến hơn 50% thời lượng.
Chủ nghĩa Marx là một học thuyết đồ sộ gồm ba lĩnh vực chính: Triết học, Kinh tế chính trị và Chủ nghĩa cộng sản khoa học. Không bàn sâu vào học thuyết này, nhưng tôi chỉ xin được dẫn ra một số điểm quan trọng sau đây:
Năm 1848, tại London, Marx và Anghen cho xuất bản: “Tuyên ngôn của Đảng cộng sản”, đây được coi là cột mốc quan trọng của việc hình thành chủ nghĩa Marx, một “bóng ma ám ảnh châu Âu” (chữ của Marx) và nhân loại. Về hoàn cảnh lịch sử, giữa thế kỷ XIX là thời đại văn minh cơ khí với đặc trưng là đầu máy hơi nước.
Chúng ta đang sống trong thế kỷ 21, với nền văn minh kỹ thuật số. Cứ cho Chủ nghĩa Marx là một công trình khoa học đi nữa thì với những hạn chế của hoàn cảnh lịch sử, sẽ có không ít những điều bất cập.
Tuy nhiên bản thân chủ nghĩa Marx ngay từ nguyên thuỷ cũng đã chứa đựng rất nhiều yếu tố sai lầm và cực đoan. Xin được dẫn ra 2 sai lầm quan trọng của Marx là:
Thứ nhất, về động lực phát triển của xã hội loài người, ngay dòng đầu tiên, của “Tuyên ngôn của đảng cộng sản” Marx viết: “Lịch sử tất cả các xã hội tồn tại từ trước đến ngày nay chỉ là lịch sử đấu tranh giai cấp.”
Marx đã tuyệt đối hoá vai trò đấu tranh giai cấp, mà không nhìn thấy vai trò của đấu tranh dân tộc, tôn giáo, văn hoá v.v.... trong quá trình phát triển của lịch sử loài người.
Marx đã tuyệt đối hoá vai trò của giai cấp công nhân, chỉ toàn nhìn thấy măt tốt mà không nhìn thấy mặt hạn chế của giai cấp này. Ngược lại Marx lại chỉ nhìn thấy mặt xấu của giai cấp tư sản, mà không nhìn thấy mặt tốt của họ.
Từ những phiến diện này, Marx đã đưa ra những kết luận sai lầm về đấu tranh giai cấp. Marx chủ trương xóa bỏ giai cấp tư sản, thiết lập công hữu về tư liệu sản xuất và thực hịên chuyên chính vô sản...
Các trường phái tư tưởng triết học phương Đông đã không được Marx đề cập đến, nên triết học của Marx mang nặng mùi đấu tranh. Marx chí thấy tính Đối kháng, triệt tiêu lẫn nhau của các mặt đối lập mà không thấy tính thoả hiệp, tính khoan hoà giữa chúng.
Thứ hai, sai lầm về “bóc lột giá trị thặng dư” kể cả khái niệm lẫn bản chất. Khi nghiên cứu nền kinh tế, Marx bắt đầu bằng hàng hoá. Marx phân tích cấu trúc giá trị thành ba thành phần: C + V + m Trong đó, C là tư bản bất biến, V là tư bản khả biến, và m là giá trị thặng dư.
Theo Marx, m là giá trị dôi ra ngoài giá trị sức lao động của người công nhân làm thuê sáng tạo ra bị nhà tư bản chiếm không. Trong đó Marx đã quên hẳn vai trò tổ chức, quản lý của nhà tư bản; vai trò sáng kiến, vai trò ý tưởng, đặc biệt là bản quyền sáng tạo của nhà tư bản nên đã có những kết luận lệch lạc.
Trong tư duy Marx bị mắc bệnh tuyệt đối hoá và trong phương pháp Marx mắc bệnh quy nạp phiến diện. Khi nói về về duy vật lịch sử, Marx đặt trên cơ sở nghiên cứu lịch sử phát triển xã hội châu Âu.
Cuốn “Tư bản” được viết trên cơ sở nghiên cứu lịch sử phát triển của kinh tế - xã hội nước Anh thế kỷ 18 đến đầu thế kỷ 19.
Cũng có lẽ do hoàn cảnh lịch sử, nên trong các tác phẩm của Marx, ông không đề cập đến nhiều khái niệm như: toàn cầu hoá, tự do hoá thương mại, thương quyền, thương hiệu... là những khái niệm rất quan trọng của xã hội ngày nay.
Nhìn một cách xuyên suốt, ngoài những bất cập trên, học thuyết Marx còn đầy rẫy những mâu thuẫn.
Marx say sưa với vẫn đề công hữu hoá tư liệu sản xuất, nhưng ông đã "quên" mất vấn đề tối quan trọng là công hữu hoá quyền lực, trong các tác phẩm của mình, ông không đề cập đến cách thức tổ chức xã hội theo kiểu nghị viện, với sự tôn trọng những ý kiến khác biệt.
Marx tôn thờ phép biện chứng nhưng ông lại mắc bệnh tuyệt đối hoá giai cấp, quá tin tưởng ở những phẩm chất tốt đẹp của giai cấp công nhân mà quên rằng nó cũng có đầy những tính xấu như bất cứ giai cấp nào hay con người nào khác.
Hậu quả của kẽ hở này là ở các nước đi theo mô hình của Marx, đảng cộng sản sau khi nắm được chính quyền đã trở thành giai cấp thống trị mới còn tệ hại hơn giai cấp thống trị cũ, do nó được biện minh bởi học thuyết mới.
Với giai cấp tư sản cũng vậy, ông chỉ nhìn thấy mặt hạn chế của giai cấp này mà không nhìn nhận thấy mặt tốt của họ. Marx cho rằng, mâu thuẫn giữa giai cấp vô sản và giai cấp tư sản là mâu thuẫn đối kháng và chủ trương “đào mồ chôn CNTB”. Thực tiễn đã cho thấy, sau khi lập đổ giai cấp tư sản, thiết lập được nền chuyên chính vô sản, các nước cộng sản đều đưa nền kinh tế đi vào ngõ cụt.
Với công thức công hữu hoá, đất đai là sở hữu toàn dân, do nhà nước quản lý. Nhưng chính quyền lại là sở hữu riêng của đảng cộng sản, đảng không chia sẻ quyền lực cho ai, nên trong các nước theo mô hình CNXH, đều trở thành những chế độ phong kiến kiểu mới - chế độ phong kiến không vua, hay đúng hơn là không ngai - đảng cộng sản ở những nước này, trở thành những chính đảng giàu có, trở thành các siêu địa chủ - tư sản, do họ trở thành chủ sở hữu thực tế của toàn bộ tài sản quốc gia - điều ngay cả một ông vua phong kiến cũng không sánh nổi.
Sau này Lenin có phát triển học thuyết Marx lên một bước cao hơn, nhưng ông cũng chỉ đi sâu vào chuyên chính vô sản, vào đấu tranh giai cấp. Đặc biệt, Lenine là người tuyệt đối sùng bái Marx mà không nhận ra những sai lầm quan trọng mà Marx mắc phải.
Cũng chính vì những hạn chế này, nên ngay trên quê hương ông, ở nước Đức, Chủ nghĩa Marx đã từng có mặt hơn 40 năm (ở Đông Đức) nhưng cuối cùng đã thất bại. Còn nước Anh, nơi chủ nghĩa Marx ra đời, hiện không có một sự cấm đoán nào về tư tưởng nhưng người dân vẫn nói không với chủ nghĩa Marx.
Thậm chí, có người còn cho rằng, đó chỉ là một waste theory (lý thuyết bỏ đi). Một số đảng cộng sản trước đây đã từng coi chủ nghĩa Marx là hệ tư tưởng nay cũng đã thay đổi cương lĩnh.
Chúng ta đã trót yêu chủ nghĩa Marx, chúng ta không bài xích chủ nghĩa Marx nhưng coi nó là một quốc đạo như xưa nay vẫn làm thì quả là không ổn. Đó là chưa nói đến chuyện, ngoài học thuyết Marx còn có vô số học thuyết khác cần phải nghiên cứu, tham khảo.
Trong phần XIV- ĐỔI MỚI VÀ CHÍNH ĐỐN ĐẢNG, NÂNG CAO NĂNG LỰC LÃNH ĐẠO VÀ SỨC CHIẾN ĐẤU CỦA ĐẢNG” ở đoạn 1, dự thảo có đoạn: “Kiên quyết đấu tranh bảo vệ chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, bảo vệ đường lối, quan điểm của Đảng; phê phán, bác bỏ các quan điểm sai trái, thù địch.”
Một đảng cầm quyền, tiên phong dẫn dắt dân tộc trong thế kỷ 21 mà vẫn khư khư coi chủ nghĩa Marx- Lenin là nền tảng, khi ngay trên quê hương sinh ra nó, chủ nghĩa này đã bị người ta loại bỏ không luyến tiếc là một điều không bình thường.
Thư gởi Quốc Hội Việt Nam Về Bản góp ý cuả nhà báo Phan Thế Hải