Đối Thoại          Website: Doi-Thoai.com         Email: toasoandoithoai@yahoo.com


Quốc hội thảo luận về Dự án luật về luật sư:

Không để tình trạng luật sư vừa "chạy" vừa "cãi"

 

Thứ Hai, 22/05/2006, 20:39 (GMT+7)

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=139314&ChannelID=3

* Dự án luật Hàng không dân dụng VN (sửa đổi): Phải bồi thường khi chuyến bay bị chậm trễ, gián đoạn

Mở cửa bầu trời, thêm nhiều hãng hàng không nước ngoài bay vào VN. Trong ảnh: máy bay của Hãng Philippines Airlines lên hàng tại sân bay Tân Sơn Nhất - Ảnh: L.N.

Sáng 22-5, Quốc hội thảo luận dự án Luật về Luật sư, Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn Yểu chủ trì phiên họp. Về tên gọi của Luật, Bản giải trình tiếp thu, chỉnh lý dự thảo luật của Ủy ban thường vụ Quốc hội có đưa ra ba loại ý kiến là: Luật về luật sư; ý kiến thứ hai là Luật Luật sư và ý kiến thứ ba là Luật hành nghề luật sư.

Thảo luận về tên gọi của Luật, nhiều ý kiến đồng ý với tên gọi là Luật về luật sư. Bởi vì Luật này không chỉ điều chỉnh hoạt động hành nghề của luật sư mà còn quy định tiêu chuẩn, quyền và nghĩa vụ của luật sư, tổ chức xã hội-nghề nghiệp của luật sư, quản lý hành nghề luật sư và hành nghề của luật sư nước ngoài tại Việt Nam...

Đối với khái niệm “luật sư'' thì có ý kiến cho rằng quy định ở điều 2 còn chưa đầy đủ mà nên đưa gộp điều 10 vào điều 2. Tức là :'' ... Có bằng cử nhân luật, đã được đào tạo nghề luật sư, đã qua thời gian thực tập hành nghề luật sư...''. Đối với dịch vụ pháp lý của luật sư được nhiều ý kiến tán thành với quy định: Luật sư được tham gia tố tụng, tư vấn pháp luật, đại diện ngoài tố tụng cho khách hàng và các dịch vụ pháp lý khác. Đối với việc đào tạo nghề luật sư, đại biểu Trần Thế Vượng (Hải Dương) không tán thành với quy định ở khoản 2, Điều 12 là : ''Thời gian của khóa đào tạo nghề luật sư từ 6 tháng đến 12 tháng.''

Ông Vượng và một số đại biểu khác cho rằng phải ấn định thời gian dứt khoát là 6 tháng hay 12 tháng với chương trình đào tạo thống nhất chứ không thể có ''khoảng cách'' như vậy, sẽ khó cho việc cấp chứng chỉ và hàng loạt các quy định khác khi thi tuyển đào tạo luật sư. Ông Vượng cũng không đồng tình với quy định luật sư công, bởi vì việc hành nghề luật sư phải bảo đảm tính độc lập, hơn nữa các cơ quan công quyền từ trung ương tới địa phương đã tổ chức tuyển chọn các viên chức đã được đào tạo cử nhân luật hay các trường nghiệp vụ tư pháp khác.

Bản thân họ đã được giao việc giúp các cấp lãnh đạo bảo đảm xử lý các vấn đề trong nhiệm vụ của mình đúng pháp luật. Đại biểu Nguyễn Đình Lộc (TP.HCM) cho rằng: Với quy định viên chức Nhà nước không được tham gia hành nghề luật sư là đúng, bởi vì người đang làm trong các cơ quan công quyền khi tham gia hành nghề luật sư sẽ ảnh hưởng đến thái độ khách quan, trung thực trong hoạt động nghề nghiệp. Ngược lại, trong hoạt động nhiệm vụ công chức, họ sẽ không tận tâm với nhiệm vụ được giao, thậm chí có thể tư vấn cho lãnh đạo giải quyết những vấn đề có lợi cho khách hàng của họ.

Ông Lộc cũng nêu một vấn đề còn tồn tại lớn hiện nay là: Xác định trách nhiệm và vai trò của luật sư trong hoạt động tham gia tố tụng chưa có chế tài chặt chẽ. Việc đầu tiên ông đề nghị: Việc bố trị chỗ ngồi, trang phục của luật sư tại phiên tòa phải thống nhất trong cả nước, không thể mỗi phiên tòa mỗi kiểu. Vị trí của luật sư phải thể hiện được vai trò của người bảo vệ quyền cao nhất của bị cáo là quyền con người, sau đó là bảo vệ quyền và những lợi ích dân sự khác của bị cáo, của đương sự...để việc phán xử của Hội đồng xét xử được khách quan, công minh theo đòi hỏi tối cao của công lý.

Vị trí, vai trò của luật sư hiện nay chưa đúng với địa vị pháp lý của họ trong hoạt động tham gia tố tụng, chính vì thế công tố viên và Hội đồng xét xử vẫn né tránh những lập luận của luật sư, hoặc không thừa nhận những chứng cứ, lý lẽ mà luật sư đưa ra và dẫn đến phán quyết của Hội đồng xét xử nhiều trường hợp chưa thể hiện đúng tinh thần pháp luật, còn chủ quan dẫn đến oan sai, án phải sửa, phải hủy. Còn một hiện tượng đáng lo ngại là luật sư hiện nay có nhiều trường hợp đang đứng trước hai chữ “C'', tức là “Chạy'' hay là “Cãi''.

Có luật sư đã móc nối để chạy án, hoặc kết hợp giữa chạy án và tranh tụng trước tòa để đem lại kết quả nào đó cho “thân chủ''. Chính vì những tồn tại trên dẫn đến hiệu quả bảo vệ công lý của luật sư chưa bảo đảm. Vậy phải có các chế tài quy định chặt chẽ hơn nữa về quyền hạn, trách nhiệm của luật sư cũng như trách nhiệm của thẩm phán, công tố viên đối với luật sư.

Ai xử lý những khiếu kiện của luật sư đối với trường hợp hội đồng xét xử bỏ qua chứng cứ, lập luận của luật sư mà không có sự giải thích thỏa đáng đũng pháp luật?. Tại sao việc hỏi cung bị can lại không cho phép luật sư tham gia?. Biên bản lấy lời khai của bị can nếu có xác nhận của luật sư thì chắc chắn sẽ hạn chế tình trạng ép cung, mớm cung và việc tranh tụng tại tòa sẽ minh bạch và đơn giản hơn rất nhiều.

Đây là một số vấn đề mà nhiều đại biểu đề nghị Ban soạn thảo xem xét. Tất nhiên, những nội dung trên phải gắn với các Bộ luật khác như Bộ Luật tố tụng hình sự

* Trong phiên họp chiều 22-5-2006,Thảo luận về dự án Luật hàng không dân dụng Việt Nam (sửa đổi) có nhiều ý kiến của đại biểu Quốc hội cho rằng, người vận chuyển phải bồi thường hành khách khi chuyến bay bị chậm trễ, gián đoạn.

Các đại biểu Trần Hồng Việt (Hậu Giang), Nguyễn Thị Hồng Đào (An Giang), Huỳnh Văn Chính (Đà Nẵng) cho rằng Luật hàng không dân dụng Việt Nam là luật chuyên ngành, chủ yếu điều chỉnh các hoạt động hàng không dân dụng mang tính thương mại, dịch vụ do đó cần phải quy định cụ thể nghĩa vụ của người vận chuyển khi vận chuyển hành khách. Người vận chuyển phải đảm bảo vận chuyển hành khách và hành lý tới địa điểm đến theo thỏa thuận và giao hành lý ký gửi cho người có quyền nhận.

Người vận chuyển thông báo kịp thời cho hành khách các thông tin về chuyến bay và phải quan tâm, chăm sóc hành khách, đặc biệt hành khách là người tàn tật hoặc người cần sự chăm sóc trong quá trình vận chuyển. Các đại biểu này nêu một số trường hợp trong thực tế khi chuyến bay bị chậm trễ, gián đoạn do lỗi của người vận chuyển, nhưng người vận chuyển không xin lỗi, không bồi thường cho hành khách...

Do vậy, các đại biểu đề nghị trong trường hợp hành khách đã được xác nhận chỗ trên chuyến bay, nhưng việc vận chuyển bị gián đoạn, chậm trễ không phải do lỗi của hành khách thì người vận chuyển phải thông báo kịp thời, xin lỗi hành khách, bảo đảm ăn, nghỉ, đi lại và các chi phí có liên quan trực tiếp phù hợp với thời gian phải chờ đợi.

Ngoài ra, người vận chuyển còn phải thu xếp hành trình phù hợp cho hành khách để bay chuyến khác hoặc trả lại tiền phần vé chưa sử dụng theo yêu cầu của hành khách mà không được thu bất kỳ một khoản phí có liên quan nào. Trong trường hợp do lỗi của người vận chuyển, hành khách đã được xác nhận chỗ trên chuyến bay, nhưng không được vận chuyển hoặc chuyến bay bị hủy mà không được báo trước thì người vận chuyển không những có trách nhiệm đảm bảo việc ăn, ở...trả lại tiền vé theo yêu cầu mà còn phải trả một khoản tiền bồi thường ứng trước không hoàn lại cho hành khách. Bởi vì có những trường hợp chuyến bay bị chậm dẫn đến việc hành khách còn bị lỡ chuyến bay tiếp theo đến sân bay khác...

Đại biểu Nguyễn Thị Hồng Đào còn đặt vấn đề: Trong trường hợp chuyến bay bị gián đoạn, chậm trễ hay bị hủy do yếu tố bất khả kháng như thời tiết... không phải lỗi của người vận chuyển, cũng không phải lỗi của hành khách thi do ai ? Luật cũng cần quy định rõ về việc bồi thường như thế nào...

Nếu đang trong hành trình, hành khách có quyền từ chối bay tiếp tại bất kỳ cảng hàng không, sân bay hoặc nơi hạ cánh bắt buộc nào và có quyền nhận lại quyền vé hoặc số tiền tương ứng của phần vé chưa sử dụng, sau khi đã trừ lệ phí (tiền phạt nếu có).

Ngày 23-5-2006, Quốc hội tiếp tục làm việc tại hội trường thảo luận dự án Luật công nghệ thông tin, dự án Luật điện ảnh.

Theo TTXVN

 Tin bài liên quan:
   Thảo luận 7 dự án luật
   Dự thảo luật Bảo hiểm xã hội: trợ cấp thất nghiệp là khả thi
   Sẽ "siết" doanh nghiệp trốn nộp bảo hiểm
   Quốc hội nên đổi mới công tác nhân sự
   Bấp bênh ngân sách
 * Tất cả...