Đối Thoại Website: Doi-Thoai.com Email: toasoandoithoai@yahoo.com
|
Cơ chế khiến người Việt nói dối mỗi ngày? |
22 Tháng 5 2006 - Cập nhật 21h46 GMT
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2006/05/060522_system_flaws.shtml
|
|
|
|
Ông Trần Quốc Thuận cảnh báo cái lớn nhất bị mất ở Việt Nam là đạo đức |
Những khuyết tật trong hệ thống nhà nước ở Việt Nam đang khiến người Việt phải 'tự nói dối với nhau để sống', Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội thừa nhận.
Trong một cuộc trả lời phỏng vấn thẳng thắn trên báo Thanh Niên, ông Trần Quốc Thuận nói tham nhũng ở Việt Nam không chỉ gây ra thiệt hại vật chất mà còn khiến đạo đức của cả xã hội suy thoái.
"Cơ chế hiện nay đang tạo kẽ hở cho tham nhũng, vơ vét tiền của của Nhà nước. Không tham nhũng mới là lạ! Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ."
"Cái lớn nhất bị mất, đó là đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống."
Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội nhận xét nói dối đã trở thành thói quen hàng ngày trong xã hội Việt Nam.
|
|
Ông Trần Quốc Thuận |
"Thói quen đó lặp lại nhiều lần thành "đạo đức", mà cái "đạo đức" đó là rất mất đạo đức. Đấy là một cái nguy, nhưng tôi thấy ít người quan tâm, chỉ chăm chăm vào vụ tham nhũng này, vụ tham nhũng kia."
Ông cho rằng bộ máy hiện tại quá cồng kềnh, chồng chéo và cần phải có một cuộc đại phẫu.
"Phải làm triệt để giống như chúng ta chuyển đổi từ cơ chế quan liêu bao cấp sang cơ chế thị trường."
"Quốc hội phải thực sự đại diện cho nhân dân, vì quyền lợi nhân dân...Thực tế là đại biểu QH đều biết rằng số phận của họ không gắn với sự tín nhiệm của cử tri, nó gắn với tín nhiệm của một nơi khác. Vậy thì làm sao họ làm theo ý kiến của cử tri được?"
Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội kêu gọi mở rộng quyền tự do ứng cử, bầu cử.
"Phải mở rộng quyền tự do ứng cử, bầu cử, tranh cử. Phải để cho Quốc hội có thực quyền. Thực quyền mới quyết được các vấn đề. QH phải có cơ quan chuyên trách, tổ chức điều tra tới nơi tới chốn. QH đâu phải là diễn đàn để nói cho xả hơi. Anh ra đây báo cáo rồi xin lỗi là xong, đâu có được!"
Gần đây, Chủ tịch nước Trần Đức Lương, người được dự kiến sẽ sớm chuyển giao chức vụ của mình, cũng lên tiếng rằng 'cần sửa lỗi hệ thống.'
Quý vị nghĩ gì về những nhận xét này? Có phải xã hội Việt Nam đang đối diện nguy cơ băng hoại nền tảng đạo đức, và nói dối đang trở thành thói quen, thành điều bình thường?
---------------------------------------------------------------
Tuấn Khoa, Houston
Cám ơn lời của mẹ của Thu Phong rất nhiều. Tôi đã được ôn lại một phần tâm sự
của tôi trong bài viết của Thu Phong. Cũng như bạn, một ước vọng lớn nhất trong
đời tôi hiện nay là đem được một vài kiến thức mình học hỏi qua bao năm ở hải
ngoại về xây dựng đất nước. Cho dù mức lương của tôi có thể giảm xuống tối đa,
cuộc sống của con cái tôi có thiếu thốn mọi tiện nghi về chốn ở, miếng cơm, y
tế, bảo hiểm, vệ sinh, trường học… tôi cũng hy sinh tất cả vì ý thức của một
người có chút học vấn.
Hầu hết mọi người VN tại hải ngoại đều như Thu Phong và tôi đều muốn về nước giúp dân tộc mình, nhưng tại sao bao năm qua không ai chịu làm cả? Tại sao các du học sinh qua đây học thành tài đều muốn ở lại làm cho nước người? Ngay cả các cụ già như mợ tôi lúc xưa cũng chỉ dặn khi mợ chết hãy thiêu xác mợ rồi mang về VN rải ra biển Vũng Tầu. Tại sao họ cũng không muốn về để chết trên quê cha đất tổ? Bạn ở VN hãy tự tìm câu trả lời.
Nguyễn Hùng, Hà Nội
Ở Việt nam bây giờ thành thật và chân chính thì sống vất vả, khó sống. Phải gian
dối, nếu có chút lưu manh thì chắc là sẽ xông xênh, làm ăn tốt và được khen là
nhanh nhẹn, sáng tạo. Nếu nói thẳng, nói thật thì sẽ chẳng có cơ hội được ai
nghe, phải nói vòng vo, nói một đằng hiểu một nẻo, phải dùng từ khác đi, phải
dùng “thuật ngữ”.
Ví dụ như Luật đất đai nói: đất đai là sở hữu toàn dân nhưng thật ra thì mọi quyền về đất đai đều như các nước khác và vấn đề là phải hiểu khác đi. Từ ngữ dùng cũng phải tránh nói thẳng: phải dùng từ “cơ chế” thay từ “chế độ”. Tại sao không nói ”chế độ hiện nay….” mà lại nói “cơ chế” hiện nay?
Ngay cả lời nói được coi là dũng cảm, thẳng thắn mà vẫn cứ phải lảng tránh. Tại sao không nói: "Phải làm triệt để giống như chúng ta chuyển đổi từ chế độ XHCN sang chế độ tư bản" mà lại nói: "Phải làm triệt để giống như chúng ta chuyển đổi từ cơ chế quan liêu bao cấp sang cơ chế thị trường." Khi vẫn phải nói vòng vèo thì bỏ thói quen nói dối khó lắm.
Nguyễn Nam, Hà Nội
Tôi thật cảm phục ông Trần Quốc Thuận đã dũng cảm nhật xét thẳng thắn về cơ
chế hiện tại ở Việt Nam. Nhiều người tôi gặp cũng có chung ý kiến rằng, đạo đức
cá nhân, đạo đức xã hội hiện nay xuống cấp nhiều. Nhiều người dùng từ không có
đạo đức.
Qua quan sát của cá nhân tôi trong cuộc sống, tôi thấy rằng, dù cho cơ chế của cộng đồng hay rộng hơn là xã hội thế nào, người Việt cũng chưa có thói quen bày tỏ sự thật, thói quen nói thẳng, nói thật. Thói quen này theo tôi bắt nguồn từ quá khứ của chế độ phong kiến, của nền kinh tế thuần nông. Chế độ phong kiến qui định rõ các qui tắc ứng xử bất bình đẳng giữa quan và dân, giữa cha và con, giữa nam và nữ. Cách giao tiếp cũng đề cao cách nói khéo, nói không phạm húy, nói không mất lòng nhau. Những vấn đề có tính xung đột cao, thường được coi là những vấn đề tế nhị. Người Việt không có thói quen tranh luận, đàm phán và thỏa hiệp.
Thực ra, những thói quen này chỉ có thể hình thành trong một nền thương mại phát triển, hoặc một nền sản xuất công nghiệ! p. Ý kiến cho rằng , cơ chế sinh ra nói dối, tôi không đồng ý với nhận xét này. Theo tôi, chính thói quen nói không thẳng thắn đã dựng nên cơ chế hiện nay. Và việc tranh luận chưa thẳng thắn cũng làm chậm quá trình thay đổi cơ chế.
Tony Nguyễn, Hoa Kỳ
Nói dối thì ở đâu cũng có, thời nào cũng có nhưng đặc biệt nghiêm trọng ở VN. Là
một người dân VN sống ở nước ngoài nhưng luôn luôn quan tâm tới tình hình chính
trị và mong mỏi ngưòi dân mình sẽ sớm thoát khỏi nạn độc tài, tiến đến một xã
hội tốt đẹp hơn. Tôi xin mạn phép hỏi hai ông Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội
và ông Chủ tịch Nước một câu: Hai ông đề cập tới tệ nạn nói dối và những hệ lụy
của nó với xã hội VN vậy chứ hai ông có thành thực với lương tâm mình khi phát
biểu điều đó chăng, khi chính mình lại ở trong cái guồng máy "nói dối dân?" Làm
sao các ông thành thật mà lại leo lên được những chức vụ quan trọng trong guồng
máy này?
Thứ nhất đối với ông Trần Quốc Thuận. Ông bảo quốc hội phải thực sự đại diện cho nhân dân, vì quyền lợi nhân dân...Ai cũng thấy quốc hội do ông làm phó chủ nhiệm chỉ là quốc hội "bù nhìn" không hề có sự bầu bán dân chủ, ông có thành thực khi nói ra điều này không? Thứ hai đối với ông Trần Đức Lương. Ông bảo cần "sửa lỗi hệ thống" Đã bao nhiêu lần các ông hứa hẹn sửa lỗi hệ thống XHCN của các ông, người dân chờ dài cả cổ rồi đâu vẫn hoàn đó, ông có thành thực không khi nới ra điều này không? Hay là vì người dân quá bức xúc với tệ nạn nói dối của Đảng nên Đảng sai các ông ra xoa dịu?
Thu Phong, Silver Spring, USA
Xin kính cẩn cảm ơn và kính phục những lời nói vô cùng xác thực của bác Thuận
trong hoàn cảnh hiện tại. Hơn mười năm trước, lúc còn là một du học sinh, tôi vô
cùng bàng hoàng khi nhận được thư của mẹ tôi; trong thư có những câu: “Con phải
tìm cách ở lại, không nên trở về VN. Mẹ khuyên con như vậy không phải là mẹ muốn
cho con có một cuộc sống vật chất sung túc mà là vì nơi quê hương mình, mọi hình
thức sống đều khởi nguồn bằng sự dối trá. Những gì mẹ đã dạy cho con, tạo con
nên một con người không còn thích hợp trong xã hội này nữa. Con không thể nào
đương đầu nổi với sự dối gạt từ trên xuống dưới. Dù mất đi tiền bạc, của cải, và
ngay cả đất đai, mẹ có buồn; nhưng nỗi buồn lớn lao, đau xót nhất, không bao giờ
nguôi ngoai là mất đi nền văn hóa tốt đẹp mà cha ông ta đã tạo dựng.
Nếu mẹ đã không dạy con có cuộc sống thật thà và thẳng thắn thì chắc con cũng đã bị đầu độc để trở thành những người chỉ biết nhắm mắt suy luận một chiều để bảo vệ cho một hệ thống chủ trương thù hận và dối gạt. Mẹ vẫn luôn luôn biết rằng, trong môi trường gia đình, không một nới nào trên thế giới làm cho con có một cuộc sống tốt hơn là nơi mà con gần với mẹ. Nhưng môi trường xã hôi này sẽ nghiền nát con ra nếu con quá chân thật. Dù xa mẹ, con hãy ở một nơi nào để con có đủ tri thức và hành động theo chiều hướng của một con người thật sự”.
Sau sáu năm, khi vừa học xong, tôi không thể nào xa được miền đất đã thấm máu cha ông trong cuộc chiến chống ngoại xâm. Tôi đã trở về và những lời mẹ dạy năm xưa đã hiển hiện ra trước mắt. Tôi bị ăn một cái bánh vẽ to tướng. Nhờ vào đìều kiện hôn phối, tôi trờ lại miền đất có guống máy nhà nước mang dư âm cựu thù với dân tộc Việt. Tôi không ngừng nghỉ tìm hiểu để biết rằng người Việt, dù sống ở bất cứ nơi đâu trên thế giới cũng không bao giờ quên được đất tổ thân yêu. Khi đã tạo được một cuộc sống vật chất và tinh thần được ổn định, chắc chắn một điều là chẳng những họ không hận thù gì mà còn rất đau xót cho cuộc sống tụt hậu của dân ta cả hai miền Nam Bắc.
Trong thâm tâm, từ những người đã liều chết vượt biển đến những người thuộc thế hệ thứ hai, đều rất mong muốn được trở về phục vụ quê hương. Nhưng tại sao họ không chịu về? Câu trả lới chính là những điều mà bác Thuận đã nêu ra. Sự dối gạt đã làm mất niềm tin nên họ không thể chấp nhận bất cứ một điều gì từ những người nói một đàng làm một nẻo. Trong chức vụ và vai trò của bác Thuận, những lời của bác sẽ làm thức tỉnh nhiều người đang dối gạt người khác và dối gạt chính mình để sống.
Nguyễn Kim, Hoa Kỳ
Rất lâu rồi tôi mới đọc được điều trăn trở của một người có thẩm quyền trong
chính phủ nói lên điều bức xúc của lương tâm với công chúng. Tôi hy vọng rằng từ
ông Thuận sẽ có nhiều những lương tâm bức xúc khác cũng lên tiếng để biến điều
bức xúc này thành phong trào mà người dân chúng ta cùng chỉnh sửa lại xã hội
mà mọi người Việt có lương tâm dù ở đâu trên thế giới này đang đau lòng.
Nguyễn Hùng, Westminster
Phải cảm phục ông Trần Quốc Thuận đã vô cùng can đảm nói lên sự thật
phũ phàng này. Theo tôi, việc nói dối đã khởi sự từ năm 1946 khi bản
hiến pháp đầu tiên ra đời. Lúc đó, vì Đông Dương chưa phải là mục tiêu
bành trướng của Liên Xô, còn Tầu chưa đủ mạnh để “xuất cảng cách
mạng”, nên đảng CSVN yếu thế, phải viết bản hiến pháp đó, cùng với
các “bả” như “bình đẳng xã hội”, “chia đất cho nông dân”, “độc lập, tự
do” - thậm chí còn đổi tên Đảng -- để dụ nhiều tầng lớp nhân dân tham
gia cách mạng.
Nhưng kết quả những chiêu bài trên chỉ là bánh vẽ. Bản hiến pháp này chưa hề được áp dụng, vì nếu theo đúng hiến pháp, thì đâu có vụ Nhân Văn Giai Phẩm xảy ra, đâu có vấn đề “Đảng cử, dân bầu”, và đâu có một Quốc Hội toàn “nghị gật” cho Đảng. Do đó, nói dối có thể xem là “bản chất” của chế độ, chứ chưa hẳn cơ chế hiện nay tạo ra “đạo đức” nói dối. Thật là nguy hiểm nếu lời ai đó nói, “Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người”, là đúng, vì nếu vậy, nếu ngay bây giờ “đại phẫu” cái cơ chế đó thì cả trăm năm sau VN mới vực dậy được đạo đức nói thật hay sao? Liệu trái đất này có còn tồn tại đến ngày đó hay không?!!!
TYVN
Tại sao đất nước ta không phát triển mặc dù chiến tranh đã lùi xa? Do đâu, vì
đâu?! Theo tôi, đó là do đường lối lãnh đạo. Ếch ngồi đáy giếng thì chỉ ca ngợi
nhau, biết gì ở ngoài đâu. Từ đó hình thành thói "đạo đức giả", cứ phỉnh nịnh
nhau rồi sau lưng lại chê bai đủ điều, đấy là người VN! Tôi không phải là loại
người ngu dốt (ít ra thì cũng đã tốt nghiệp trên ĐH), nhưng tôi kô hiểu đất nước
ta nhiều người giỏi, GS, TS như vậy mà vẫn nghèo-hèn?
Không nên cứ đổ tại chiến tranh, đó là lời ngụy biện cho sự ngu dốt! "Không làm được thì xin nghỉ" là đường lối thích hợp nhất để đất nước phát triển.
Đăng Quang, HCM, VN
Đạo đức xã hội Việt Nam hiện nay đang suy thoái và tương lai không xa nó sẽ càng
suy thoái trầm trọng hơn. Tất cả là do con người, mà nơi đào tạo con người chính
là nền Giáo dục. Nền Giáo dục Việt Nam hiện nay đang suy thoái trầm trọng. Lương
giáo viên khá thấp so với mặt bằng cuộc sống nên buộc lòng họ phải kiếm thêm
bằng cách đi dạy thêm. Họ dùng mọi thủ đoạn để bắt các học sinh của mình phải đi
học thêm nếu không muốn bị điểm kém, và phụ huynh vào những ngày lễ tết đều phải
biết điều phong bì cho thầy cô.
Đây giống như một mô hình thu nhỏ của xã hội Việt Nam hiện nay: Đó là tình trạng tham nhũng, đưa và nhận hối lộ tràn lan. Nhà trường chạy đua lấy thành tích dẫn đến thầy cô cũng dạy theo kiểu đua thành tích.. cuối cùn toàn là thành tích ảo. Điều này dễ dàng nhận thấy ở xã hội, đó là các cơ quan ban ngành cũng chạy theo thành tích, đạt danh hiệu này danh hiệu nọ, nhưng thực chất bên trong tham nhũng tùm lum như vụ PMU18. Các quan chức luôn mồm kêu chống tham nhũng nhưng thực chất đa số ông nào ít nhiều cũng từng nhúng chàm rồi nên khó nói được cấp dưới, vả lại lương công chức hiện nay quá thấp nên buộc lòng họ phải làm người xấu.
Không tên
Xã hội ta là một xã hội toàn đồ giả : bằng giả, hàng giả, cơ quan chống tham
nhũng giả (vì thanh tra nhà nước lại tham nhũng như rươi), cơ quan chống buôn
lậu giả ( vì chính cơ quan chống buôn lậu lại là nơi chứa chấp buôn lậu )... Vì
sao lại giả ? Vì kim chỉ nam Mác Lê nin của nước ta là giả dối. Một khi nền tảng
đã giả dối thì làm sao những liên hệ của nó lại thật cho được hả các bạn ?
Nono
Xâ hội VN hiện tại đang thịnh hành thói đạo đức giả. Toàn là "các bác chưa bị lộ"
đang lên tiếng mạnh mẽ trên các sân khấu, diễn đàn, người nào cũng hô
hào chống tham nhũng. Việt Nam cũng là một xã hội thích sử dung thuốc an
thần, tất nhiên dành cho cấp lãnh đạo. Thua người ta thì nói "ta khác", còn lại
có gì đường được thì "đó là tính ưu việt của chế độ ta".
Một độc giả
Tôi là người VN, đọc cái tựa này xong là muốn khóc vì với bản tính trung thực
tôi luôn luôn muốn và thích ngay thẳng trong cuộc sống. Thế mà quan hệ với chánh
quyền này phải biết đóng kịch, che đậy như kẻ phạm tội và tôi xác định rằng bám
chắc vào hệ thống chế độ này đa số đều là những kẻ như thế cả.
Thật là đau lòng cho những người VN còn chút lương tri tự trọng, chỉ tội cho con cháu chúng ta sẽ bị lây nhiễm và hư cả bao thế hệ người VN mai sau.
Xin cám ơn ông Trần Quốc Thuận đã có một tiếng nói hoàn toàn xác đáng. Nhưng xin hỏi ông Thuận một câu : Chúng ta là người vn nếu có tự trọng trước điều đau lòng như thế phải làm gì? Nguyên nhân của điều này bắt nguồn từ đâu, từ ai? từ hệ thống nào?
Trân Hoa, Hà Nội
Xin thưa rằng điều này đã kéo dài hàng chục năm nay, cụ thể là từ sau năm 1954
khi "công cuộc xây dựng CNXH" bắt đầu ở miền Bắc. Chúng tôi đã được giáo dục như
những cái máy chỉ biết nhai đi nhai lại một cách giáo điều mớ lý luận chính trị
của nhà nước. Đó là thời chiến, thế thì làm sao trách được chúng tôi khi trong
cuộc sống hòa bình hiện tại, chúng tôi phải nói dối để phục vụ cuộc sống gia
đình của chúng tôi.