Đối Thoại Website: Doi-Thoai.com Email: toasoandoithoai@yahoo.com
|
Thư gởi Quốc Hội Việt Nam Về Bản góp ý của nhà báo Phan Thế Hải(phần 4) |
Thưa Ông Chủ Tịch,
Thưa Quý vị Ðại Biểu
Thưa quý vị,
Ðại hội 10 cuả đảng CSVN đã qua nhưng tất cả những vấn đề bức xúc trong xã hội vẫn còn tồn đọng. Ðộng cơ quản bá kế sách “Góp ý” bản dự thảo báo cáo chính trị cuả đảng CSVN là một sự lường gạt nhân dân đã được những công dân bình thường nhận định ngay từ đầu. Tuy vậy các bản góp ý chân thành, tâm huyết cuả nhiều công dân vẫn được công bố bằng nhiều phương tiện truyền thông để nói lên lòng mong ước cuả toàn dân VN muốn đảng CSVN sớm tỉnh ngộ, nhận ra điều hay lẽ phải để sửa đổi các sai lầm hầu đưa VN hội nhập vào cộng đồng thế giới.
Ðối Thoại biết rằng Ông Chủ Tịch và qúy vị Ðại Biểu đang bận rộn với 3 vai trò trong một cá nhân ( một là đảng viên cuả đảng CSVN, ưu tiên hàng đầu là phải tuyệt đối trung thành với đảng; hai là nhiệm vụ cuả một viên chức nhà nước phải hoàn thành công vụ từng ngày; ba là nhiệm vụ cuả một đại biểu quốc hội, trên nguyên tắc phải đứng về phía nhân dân chứ không phải phiá đảng, phiá nhà nước.), chúng tôi rất khó khăn chọn lựa một ý kiến cuả một công dân để trình qúy vị, và kêu gọi qúy vị bình tâm suy xét. Bản ý kiến chúng tôi chọn lựa để gởi đến qúy vị là bản góp ý cuả nhà báo Phan Thế Hải.
Sở dĩ chúng tôi chọn lựa bản góp ý cuả nhà báo Phan Thế Hải vì Ông Phan Thế Hải là một trí thức trẻ, có một qúa trình phục vụ nhà nước bằng chuyên môn cuả Ông trong một thời gian dài. Ông có cơ hội tiếp xúc với nhiều tầng lớp nhân dân vì nhu cầu nghề nghiệp.
Bản góp ý cuả Ông là tâm thức cuả một thanh niên VN trải dài cuộc đời trên quê hương yêu dấu. Bản góp ý cuả Ông là tiếng nói cuả một tấm lòng, được giáo dục, lớn lên trong lòng chế độ và sống với những nổi trôi cuả đất nước mình, cuả đồng bào mình.
Chúng tôi tha thiết kêu gọi qúy vị hãy sống và nói với tâm thức cuả Phan Thế Hải. Mong lắm thay !
Tiểu sử Nhà báo Phan Thế Hải2006.02.08
Nhà báo Phan Thế Hải. Họ và tên: Phan Thế Hải Sinh ngày 10/07/1959 Tại Hoa thành- Yên Thành- Nghệ An Tốt nghiệp Đại học Kinh tế Quốc dân - Hà Nội Chuyên ngành Tài chính - Tiền tệ Các chức vụ đã qua: Trưởng ban biên tập Tạp chí Vietnam Business (1997-1999) Trưởng ban phóng viên báo Vietnam Economic News (2000-2001) Thư ký toà soạn báo Vietnamnet (2002-2004) Giám đốc Trung tâm Vietnamnet Ratings (2005) Hiện là Phóng viên VietnamNet. Tác phẩm đã in: - Cuộc khủng hoảng đã được báo tr¬ước - NXB Thanh niên 1999 - Đặng Tiểu Bình- Nhà cải cách kinh tế hàng đầu thế kỷ XX - NXB Thanh niên 2000 - Sửa mình để thích ứng với cuộc chơi - NXB Thanh niên 2003 - Một số truyện ngắn trên các báo - Đồng tiền khôn - NXB Thanh niên 2005 Tác phẩm sắp in: Sàng khôn xứ người Giải thưởng: Giải nhì về Phóng sự- Bộ Bưu chính Viễn thông cho tác phẩm: Hải Nam - Thiên đường xứ đảo.
|
Phan Thế HảI
http://www.rfa.org/vietnamese/tulieu/2006/02/11/Letter_to_the_VCP_Central_Committee_PhanTheHai_part4 /
Trong mục 2 của phần III, khi nói về “Mục tiêu và phương hướng tổng quát 5 năm 2006 – 2010” dự thảo có viết: “..nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng, phát huy sức mạnh toàn dân tộc, đẩy mạnh toàn diện công cuộc đổi mới, huy động và sử dụng tốt mọi nguồn lực, đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước;...”

Nhà báo Phan Thế Hải.
Tuy nhiên, làm thế nào để phát huy tốt sức mạnh toàn dân tộc? làm thế nào để đẩy mạnh toàn diện công cuộc đổi mới? làm thế nào để huy động và sử dụng tốt mọi nguồn lực? thì vẫn chưa có giải pháp thoả đáng.
Các biện pháp như: “Phát huy hơn nữa dân chủ xã hội chủ nghĩa; đổi mới hệ thống chính trị; nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng; xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, tăng cường hiệu lực và hiệu quả của Nhà nước và chính quyền các cấp; phát huy vai trò của Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể nhân dân, không ngừng tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc... là những đoạn văn khẩu hiệu cũ kỹ, không tạo được bước đột phá về tư duy.
Ai dám chắc rằng, với những biện pháp như thế, chúng ta sẽ gỡ được vô số những nút cổ chai đang cản trở nền kinh tế!
Trong một thời gian dài, chúng ta đã mất công tạo ra vô số sự trói buộc. Từ chuyện ngăn sông cấm chợ, xoá bỏ tư hữu, cấm kinh tế tư nhân, cấm giao lưu với tư bản nước ngoài, cấm phát ngôn trái với đường lối chủ trương của Đảng... và hàng ngàn thứ cấm khác.
Ngày đầu xuân, trong cuộc trao đổi với một cán bộ ngân hàng, chị này cho biết, hiện nay, mọi cán bộ ngành này muốn đi nước ngoài đều phải có tờ trình để thống đốc ngân hàng duyệt.
Tôi hỏi: ông Thống đốc làm như vậy thì lấy đâu ra thời gian làm việc khác? chị bảo: Không những là những chuyến đi công tác ra nước ngoài mà cả những chuyến đi du lịch trong những ngày nghỉ, muốn xuất ngoại phải trình thủ tục trước đó ít nhất là cả tuần. Hình như quy định này có sự thống nhất với Tổng cục Hải quan.
Thực tiễn lịch sử đã chứng minh, tự trói mình là tự sát. Từ khi có chính sách đổi mới, từng bước cởi trói đã giải phóng được rất nhiều nguồn lực, đời sống kinh tế, xã hội phát triển vượt bậc, quan hệ quốc tế trở nên thân thiện hơn... Tuy nhiên, dường như chúng ta còn lưu luyến với không ít những trói buộc ấy.
Sự cởi trói mới chỉ dừng lại ở một số chính sách ở tầm vi mô, còn lại những chính sách vĩ mô chưa cởi được bao nhiêu.
Thử đặt câu hỏi: Tại sao phải trung thành với học thuyết Marx- Lenin, trong khi học thuyết của hai ông này ra đời cách đây hơn một trăm năm và có rất nhiều điều không còn phù hợp với tình hình hiện nay? Mục tiêu của chúng ta là "dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh" hay là " kiên trì chủ nghĩa xã hội”?
Sự nhầm lần giữa mục đích và phương tiện khiến chúng ta tự trói mình vào những cách nghĩ, cách làm xưa cũ, không phù hợp với dòng chảy hiện đại.
Với khoảng 200 nước và vùng lãnh thổ trên thế giới, ngoài Việt Nam, chỉ còn 3 nước theo con đường CNXH là Cuba, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên. Phải chăng đây là khuôn vàng thước ngọc để Việt Nam nhất thiết phải tuân theo. Phải chăng, chúng ta thông minh hơn phần còn lại của thế giới? Chúng ta có thực sự là “đỉnh cao của trí tuệ” không khi là một trong những nước nghèo nhất thế giới và tham nhũng nhất thế giới?
Tự trói buộc mình vào những khuôn phép giáo điều, những quy luật kinh tế riêng có của CNXH đã đưa đất nước đến đâu, kết quả thế nào đã rõ. Khi tự cởi trói cho mình đã góp phần giải phóng sức sản xuất, tạo nên một thời kỳ phát triển mới của dân tộc.
Tuy nhiên, để có những thành tích cao hơn, cần phải tiếp tục việc cởi bỏ những trói buộc do mình tạo ra. Đó cũng là cách làm hiệu quả để giải quyết những vấn nạn nhức nhối hiện nay.