Đối Thoại          Website: Doi-Thoai.com         Email: toasoandoithoai@yahoo.com


Đơn Khiếu Nại của bà Trần Thị Lệ và Vũ Minh Khánh

Socialist Republic of Vietnam

Independence – Liberty - Happiness

_______________

LETTER OF COMPLAINT

 

Re:  - Family visits to prisoners

       - Guidance requested regarding family visiting benefits to prisoners            

 

Respectedfully submitted to:

Chief Justice of the Court of Appeals, Hanoi People’s Court

Chief Procurator of the Hanoi People’s Procurate (Office of the Procuracy)

Director of the Hanoi Public Security Service

Superintendent of Prison 1, Hanoi Public Security Service

We, the undersigned:

- Mrs. Tran Thi Le, born 1953; permanent resident of Room 316, A7, Civil Servants Communal Building, Alley 4, Phuong, Dong Da, Hanoi (hereinafter referred to as DD1);  mother of defendant Le Thi Cong Nhan (born 1979).

- Mrs. Vu Minh Khanh, born 1974; permanent resident of P302, Z8, Back Khoa, Hai Ba Trung, Hanoi (hereinafter referred to as DD2); wife of defendant Nguyen Van Dai (born 1969)   

On May 11, 2007, our [immediate] relatives were preliminarily tried by the Hanoi People’s Court under Article 88 of the Criminal Code, and they are currently incarcerated in Prison 1, Hanoi Police.

Since their detention beginning on June 3, 2007, we have not been allowed to visit our relatives despite the fact that they had already been convicted at their preliminary trials and that we have repeatedly submitted our visitation requests and contacted in person various concerned agencies as well. At the places we contacted both of us had negative experiences. First, we had wasted plenty of time rushing back and forth before we were advised of the proper authority over our requests. Second, once we met the officers-in-charge, they either denied our requests verbally or simply “passed the buck.” At every stage of the case, we had been given absolutely no timely notices regarding the authority and jurisdiction; as a result, we have always been behind and denied [visitation’ benefits. In particular, we would like to know exactly what is the jurisdiction over visitation requests and the authority to which we are supposed to submit our complaints.       

Here are some illustrative examples of our experiences at the agencies that we contacted in person concerning family visitations in the recent weeks, i.e. following the trial of May 11: 

1/ In the morning of May 14, 2007. DD2 met with the Deputy Judge of the Criminal Court of the Hanoi People’s Court, who was handling her husband’s case and also presided over his trial. DD2 was told that she had to contact the prison [where attorney Nguyen Van Dai was held] directly concerning visitation benefits, as it was no longer the jurisdiction of the court once his trial was completed. 

2/ In the morning of May 5, 2007, when DD2 telephoned the investigator assigned to her husband’s case at the Hanoi Police Investigative Office to inquire about visitation procedures she was told to contact the prison directly. Immediately afterward, we [DD1 and DD2] took our visitation requests, already endorsed by the police of our wards, to Hanoi Police’s Prison 1. However, the prison manager told us that we had to take up our requests to Mr. Pham Van Ngo, deputy head of the Hanoi Police Investigative Office. In the afternoon of the same day, we visited the investigative office where our requests were finally accepted (with a warning that although their office is handling our relatives’ dockets visitation is still the jurisdiction of the prison). We were then told that we would expect a response by the following week. On Saturday, May 19, when DD2 made a telephone inquiry about the status of their requests she was advised her that their requests were under consideration and that no answers would be known until the following week. DD2 confirmed that she would call back the coming Monday of May 21.

3/ On the morning of May 21, 2007, we went back to the prison and the prison manager replied that the prison is simply a depot whereas visitation is within the purview of the police.

4/ On the afternoon of May 21, we returned to the [Hanoi Police’s] investigative office and they assured that we would receive a formal response by 2:30 p.m. on the next day, May 22.

5/ On the afternoon of May 22, DD2’s visitation request was returned with a comment by Leutenant Colonel Pham Van Ngo on its back which reads: “Regarding your request to visit Nguyen Van Dai at Prison 1.  In view of the cases of Nguyen Van Dai and Le Thi Cong Nhan being handled by the Hanoi People’s Cour and the stipulations of Article 22, Provision 2, Decree No. 89/ND-CP issued on November 7, 1998 by the government with regard to temporary detention, our decision is made that your visitation request is within the jurisdiction of the Hanoi People’s. Recommend that the applicant contact the Hanoi People’s Court for a resolution.” The same decision was found on DD1’s request.    

6/ In the same afternoon, we immediately went to the Hanoi People’s Court to resubmit the returned requests to the deputy judge who was handling our relatives’ cases. He advised us that he had no authority over our visitation benefits and suggesting that we contact the Chief Procurator of the People’s Procurate. Upon our insistence, he said he would forward our requests to the Chief Justice of the Hanoi People’s Court and told us to come back on the afternoon of May 24 for a decision.   

7/ In the morning of May 23, DD2 went to the Hanoi People’s Procurate, per the instructions of the Hanoi People’s Court, but the staff at the visitor station did not let us in because we had no invitation nor referral from the appropriate authority.

8/ In the afternoon of May 24, when we visited the Hanoi People’s Court they gave us back our requests. The same note was seen on the back of our requests which reads: “Requests from the families of defendants Nguyen Van Dai and Le Thi Cong Nhan received by the Hanoi People’s Court. Cases referred to the People’s Supreme Court on May 23 per the appellate process. Recommend action by the People’s Court of Appeals.” On the next day (May 24) DD2 went to the People’s Supreme Court to submit her visitation request and was told to come back the following day (May 25) for a decision.

9/ In the morning of May 25 we went to the People’s Court of Appeals and we received a verbal response that visitation is not within the purview of the court as it rests with the police. 

Before the preliminary trial took place on May 11 we had repeatedly complained about not being allowed to visit our relatives. We have submitted our complaints to all concerned agencies and highest-ranking officials, but as of this date we have received absolutely no responses. Immediately after the trial, we have been variably subjected to stalling, “passing the buck,” or unreasonable denials --that has made us wonder if we are singled out for unfair treatment. We have noticed that others [defendants] at this prison and other places have no difficulty being visited by their relatives before their trials, after their trials, and during their appeal periods. For this very reason, we are submitting our Letter of Complaints to all four concerned agencies (the People’s Procurate, the People’s Court, the Hanoi Police, Prison 1 of the Hanoi Police), requesting that they coordinate with each other to come up with a resolution of our visitation requests.     

Thank you very much.

Respectfully yours,

Hà Nội, this 27th day of May 2007

 

 Trần Thị Lệ                                                Vũ Minh Khánh

    (signed)                                                         (signed)

 

Cc: The Hanoi People’s Court


Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - tự do - hạnh phúc

-------
ĐƠN KHIẾU NẠI


V/v:   - Xin thăm gặp thân nhân
          - Xin được hướng dẫn về thẩm quyền cho phép thăm gặp thân nhân


Kính gửi:  

Chánh án Toà Phúc thẩm Toà án Nhân dân Hà Nội
Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Hà Nội
Giám đốc Sở Công an Hà Nội
Ban giám thị Trại giam số 1 Sở Công an Hà Nội


Chúng tôi là:


- Trần Thị Lệ, sinh năm 1953. Nơi thường trú: Phòng 316, A7 Tập thể Văn phòng Chính phủ, Ngõ 4, Phương Mai, Đống Đa, Hà Nội (sau đây ghi tắt là đương đơn 1, ĐĐ1) là mẹ của bị cáo Lê Thị Công Nhân, sinh 1979.


- Vũ Minh Khánh, sinh năm 1974. Nơi thường trú: P302, Z8, Bách Khoa, Hai Bà Trưng, Hà Nội (sau đây ghi tắt là đương đơn 2, ĐĐ2) là vợ của bị cáo Nguyễn Văn Đài, sinh 1969.


Ngày 11/5/2007, thân nhân của chúng tôi bị toà án nhân dân Hà Nội xét xử sơ thẩm theo điều 88 Bộ luật hình sự, hiện đang bị giam giữ tại trại giam số 1, công an thành phố Hà Nội.

Thân nhân chúng tôi bị giam giữ từ ngày 06/03/2007. Đến nay chúng tôi vẫn chưa được gặp mặt thân nhân của chúng tôi mặc dù thân nhân của chúng tôi đã có án xử sơ thẩm và chúng tôi đã rất nhiều lần gửi đơn cũng như đến gặp trực tiếp các cơ quan chức năng. Chúng tôi nhận thấy ở các cơ quan mà chúng tôi tiếp xúc đều có 2 hiện tượng tiêu cực:


Thứ nhất, tại mỗi cơ quan chúng tôi phải đi lại rất mất thời gian để biết được ai là người có thẩm quyền trả lời cho chúng tôi .


Thứ hai, khi gặp được người có thẩm quyền trong một cơ quan thì người này lại từ chối bằng miệng, khi thì đùn đẩy trách nhiệm cho cơ quan khác. Trong từng thời kỳ của vụ án, chúng tôi không có cách nào biết được một cách kịp thời rằng người nào ở cơ quan nào đang có trách nhiệm và có thẩm quyền trong việc của chúng tôi cho nên chúng tôi luôn luôn bị chậm trễ và mất quyền lợi.

Cụ thể chúng tôi muốn biết rõ hiện nay cơ quan nào có thẩm quyền giải quyết đơn xin thăm gặp thân nhân của chúng tôi để chúng tôi có thể làm khiếu nại đúng chỗ.


Sau đây chúng tôi xin mô tả những lần chúng tôi đến các cơ quan chức năng để xin gặp thân nhân của chúng tôi trong thời gian gần đây nhất, nghĩa là sau phiên xử 11/5 vừa qua, để chứng minh điều chúng tôi nói ở trên:


1/ Sáng thứ hai 14/5 tôi, ĐĐ2, đến toà án nhân dân Hà Nội và gặp người phụ trách hồ sơ của chồng tôi, là phó toà hình sự đồng thời là chủ toạ phiên toà trong phiên xử chồng tôi thì được ông cho biết là tôi phải đến trại giam xin thăm gặp vì khi toà án xử xong là toà hết trách nhiệm.


2/ Sáng thứ ba 15/5 tôi, ĐĐ2, gọi điện thoại cho người điều tra viên trực tiếp chồng tôi ở an ninh điều tra, sở công an Hà Nội để hỏi thủ tục xin thăm gặp chồng tôi thì được hướng dẫn là đến thẳng trại giam. Ngay sau đó chúng tôi, ĐĐ1 và ĐĐ2, đã đem đơn thăm xin gặp thân nhân của chúng tôi với lời xác nhận của Công an phường đến trại giam số 1, Công an Hà Nội nhưng người quản lý trạm giam trả lời là chúng tôi phải mang đơn đến Công an Hà Nội, gặp phó thủ trưởng phòng an ninh điều tra là ông Phạm Văn Ngọ để nộp đơn xin gặp. Ngay buổi chiều 15/5 chúng tôi đến phòng an ninh điều tra để nộp đơn. Nơi đó nhận đơn (tuy vẫn nói rằng việc cứu xét việc thăm gặp thuộc thẩm quyền của trại giam nhưng vì là cơ quan thụ lý hồ sơ đầu tiên nên họ nhận) và hẹn sẽ trả lời chúng tôi trong tuần đó. Đến ngày thứ bảy (19/3) tôi, ĐĐ2, gọi điện thoại hỏi đơn của chúng tôi đã được xét duyệt chưa thì nhận được trả lời rằng việc cứu xét chưa có kết quả và hẹn trả lời trong tuần sau đó. Tôi thông báo rằng tôi sẽ hỏi lại vào ngày thứ hai (21/5 ).


3/ Sáng ngày thứ hai 21/5 chúng tôi, ĐĐ1 và ĐĐ2, đến trại giam thì người quản lý trại giam trả lời là thẩm quyền cho gặp thân nhân chúng tôi thuộc bên công an, trại giam chỉ như cái kho, việc quyết định cho người này vào, người kia ra không thuộc thẩm quyền của trại giam mà của Công an.


4/ Chiều thứ hai 21/5 chúng tôi lên cơ quan Công an điều tra thì được hẹn sẽ nhận được câu trả lời chính thức vào lúc 2h30 chiều ngày 22/5.


5/ Vào chiều ngày 22/5. chúng tôi nhận trở lại lá đơn của chúng tôi. Nơi mặt sau lá đơn của ĐĐ2, thượng tá Phạm Văn Ngọ, phó thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra đã ghi như sau: "Về việc chị có đơn gửi Trại giam số 1 xin thăm gặp Nguyễn Văn Đài, chúng tôi xin thông báo như sau: Hiện tại Toà án nhân dân thành phố Hà Nội là cơ quan đang thụ lý vụ án Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân. Theo quy định tại điều 22, điểm 2 - Nghị định số 89/NĐ-CP ngày 7/11/1998 của chính phủ ban hành quy chế tạm giữ, tạm giam thì Toà án nhân dân TP Hà Nội mới có thẩm quyền giải quyết đơn của bà. Vì vậy chúng tôi đề nghị chị liên hệ với Toà án nhân dân TP Hà Nội để giải quyết ". Sau lá đơn của ĐĐ1 thượng tá Ngọ cũng đã ghi tương tự như trên.


6/ Ngay sau đó, vào chiều 22/5, chúng tôi đến toà án nhân dân thành phố Hà Nội và gặp ông phó toà hình sự, người phụ trách hồ sơ của thân nhân của chúng tôi để nộp đơn mà công an vừa viết cho chúng tôi. Tại đây ông phó toà hình sự cho biết là ông không có đủ thẩm quyền để giải quyết việc của thân nhân của chúng tôi. Ông đề nghị chúng tôi sang hỏi bên Viện kiểm sát nhân dân Hà nội. Nhưng chúng tôi nhờ ông chuyển đơn của chúng tôi cho ông Chánh án toà án nhân dân Hà Nội và được ông hẹn quay trở lại vào chiều ngày 24/5 để nhận sự trả lời.


7/ Sáng 23/5 tôi, ĐĐ2, đến Viện kiểm sát nhân dân Hà Nội như lời chỉ dẫn của toà án nhân dân Hà Nội. Nhưng nhân viên ở phòng thường trực Viện kiểm sát không cho tôi vào với lý do là tôi không có giấy mời hoặc giấy giới thiệu của cơ quan có thẩm quyền.


8/ Chiều ngày 24/5 chúng tôi đến toà án nhân dân Hà Nội và nhận được trở lại lá đơn của chúng tôi với ghi chú ở mặt sau: “Toà án Nhân dân Thành phố Hà Nội nhận được đơn đề nghị của gia đình bị cáo Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân. Nhưng hiện nay vụ án trên đã chuyển TAND Tối cao (23/5) để xét xử theo trình tự phúc thẩm. Đề nghị Toà án Phúc thẩm Toà án ND Tối cao, xem xét giải quyết theo thẩm quyền”. Ngay sau đó vào ngày 24/5 ĐĐ2 đã đến Toà Phúc thẩm Toà án Nhân dân Tối cao để nộp đơn xin thăm gặp thân nhân và được hẹn quay trở lại lấy kết quả vào ngày 25/5.


9/ Sáng 25/5, ĐĐ2 đến Toà Phúc thẩm Toà án Nhân dân Tối cao và được trả lời miệng rằng Toà phúc thẩm không có thẩm quyền giải quyết đơn xin thăm gặp vì thẩm quyền này thuộc về công an.


Trước phiên xử sơ thẩm vào ngày 11/5, chúng tôi đã nhiều lần khiếu nại về việc chúng tôi không được cho thăm gặp thân nhân của chúng tôi. Chúng tôi đã gửi đơn khiếu nại đến các cơ quan chức năng và tất cả các cấp lãnh đạo cao nhất nhưng đến nay chúng tôi không nhận được bất cứ một sự trả lời nào. Ngay sau phiên xử sơ thẩm chúng tôi lại gặp tình trạng kéo dài thời gian, đùn đẩy trách nhiệm, từ chối vô căn cứ pháp luật khiến chúng tôi hoang mang không biết các cơ quan trách nhiệm có phân biệt đối xử với gia đình chúng tôi không. Vì chúng tôi thấy rất nhiều trường hợp khác ở tại trại giam này và ở những nơi khác được gặp thân nhân dễ dàng ngay trong giai đoan tiền xét xử, ngay sau phiên xử và trong giai đoạn kháng án. Do đó chúng tôi làm đơn này để gửi đến cả 4 cơ quan Toà Phúc thẩm Toà án Nhân dân Hà Nội, Viện Kiểm sát Nhân dân Hà Nội, Sở Công an Hà Nội và Trại giam số 1 Sở Công an Hà Nội để yêu cầu các cơ quan liên hệ phối hợp giải quyết cho chúng tôi thăm gặp thân nhân.

 

Trân trọng cảm ơn.


Hà Nội, ngày 27 tháng 5 năm 2007

Kính đơn,

 

Trần Thị Lệ                                    Vũ Minh Khánh


Bản sao kính gửi: Toà án Nhân dân Hà Nội