Đối Thoại          Website: Doi-Thoai.com         Email: toasoandoithoai@yahoo.com


Đơn Đề Nghị của bà Trần Thị Lệ và Vũ Minh Khánh

 

Socialist Republic of Vietnam

Independence – Liberty – Happiness

_________________

 

SUGGESTIONS

                                   

Re:  - Review of visitation procedures and jurisdiction

       - Resolution of visitation requests

 

Respectfully submitted to:

The Prime Minister

The President

Chief Justice of the Hanoi People’s Supreme Court

Chief Procurator of the Hanoi People’s Supreme Procurate 

The Minister of Public Security

The Minister of Justice

The Chairman of the National Assembly

The Chairman of the National Assembly Legal Committee

 

We, the undersigned:

- Mrs. Tran Thi Le, born 1953; permanent resident of Room 316, Civil Servants Communal Building, Alley 4, Phuong, Dong Da, Hanoi (hereinafter referred to as DD1);  mother of defendant Le Thi Cong Nhan (born 1979)..

- Mrs. Vu Minh Khanh, born 1974; permanent resident of P302, Z8, Back Khoa, Hai Ba Trung, Hanoi (hereinafter referred to as DD2); wife of defendant Nguyen Van Dai (born 1969)   

On May 11, 2007, our [immediate] relatives were preliminarily tried by the Hanoi People’s Court under Article 88 of the Criminal Code, and they are currently incarcerated in Prison 1 of the Hanoi Police. Although our relatives have been incarcerated for almost three months (beginning March 8, 2007) we have never been allowed to visit them despite our having submitted numerous requests for visitation and contacted in person various concerned agencies. So far, these agencies have continued to “pass the buck” with regard to the resolution of our requests. We have been left with no clues, at every stage of the cases, to the authority and jurisdiction over our cases; as a result, we have always been running behind or denied due benefits (see attached Letter of Complaint). We hereby request a review of the visitation procedures and jurisdiction over the requests to visit our relatives throughout various procedural phases.                  Having denied visits to our loved ones, we are very worried and uncertain, and can’t help wondering if we are being treated unfairly and if our right to humanitarian needs is violated notwithstanding other families have no problem visiting their relatives at this or other prisons before and after the trial, as well as during the appeal process. In view of humanitarian grounds, we suggest that our loved ones be allowed to have contacts with their relatives. Denial of visitation benefits is, in our opinion, not necessary, especially after the preliminary sentencing period. We, therefore, are requesting your consideration of our legitimate wishes to visit our relatives.   

Thank you very much.                                                             

Hanoi, on this 27th day of May, 2007

 

Trần Thị Lệ                                            Vũ Minh Khánh

   (signed)                                                    (signed)


Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - tự do - hạnh phúc

---------

ĐƠN ĐỀ NGHỊ


V/v:  - Xem xét thủ tục và thẩm quyền cứu xét của các cơ quan
         - Giải quyết đơn xin thăm gặp thân nhân

 

Kính gửi:
Thủ tướng
Chủ tịch Nước
Chánh án Toà án Nhân dân Tối cao Hà Nội
Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao Hà Nội
Bộ trưởng Bộ Công an
Bộ trưởng Bộ Tư pháp
Chủ tịch Quốc hội
Chủ tịch Uỷ ban Pháp luật Quốc hội


Chúng tôi là:
- Trần Thị Lệ, sinh năm 1953. Nơi thường trú: Phòng 316, A7 Tập thể Văn phòng Chính phủ, Ngõ 4, Phương Mai, Đống Đa, Hà Nội là mẹ của Lê Thị Công Nhân, sinh 1979
- Vũ Minh Khánh, sinh năm 1974. Nơi thường trú: P302, Z8, Bách Khoa, Hai Bà Trưng, Hà Nội là vợ của Nguyễn Văn Đài, sinh 1969.

Ngày 11/5/2007, thân nhân của chúng tôi bị toà án nhân dân Hà Nội xét xử sơ thẩm theo điều 88 Bộ luật hình sự, hiện đang bị giam giữ tại trại giam số 1, công an thành phố Hà Nội.

Thân nhân chúng tôi bị giam giữ từ ngày 06/03/2007. Từ gần ba tháng nay chúng tôi vẫn chưa được thăm gặp thân nhân của chúng tôi mặc dù chúng tôi đã rất nhiều lần gửi đơn cũng như đến gặp trực tiếp các cơ quan chức năng. Đến nay các cơ quan này vẫn tiếp tục đùn đẩy trách nhiệm giải quyết đơn xin của chúng tôi khiến chúng tôi - trong từng thời kỳ của vụ án - không có cách nào biết được một cách kịp thời rằng người nào ở cơ quan nào đang có trách nhiệm và có thẩm quyền trong việc của chúng tôi. Cho nên chúng tôi luôn luôn bị chậm trễ và mất quyền lợi (xin xem đơn khiếu nại đính kèm). Chúng tôi kính mong Ông xem xét lại các vấn đề thủ tục và thẩm quyền trong việc giải quyết các đơn của gia đình xin thăm gặp người thân bị giam giữ trong các giai đoạn tố tụng khác nhau.

Việc không cho gặp thân nhân khiến gia đình chúng tôi vô cùng lo lắng, bất an và không khỏi có cảm tưởng rằng chúng tôi đang bị phân biệt đối xử và có thể bị vi phạm vấn đề nhân đạo khi thấy các trường hợp khác và ở những nơi khác được thăm gặp thân nhân dễ dàng ngay trong giai đoạn tiền xét xử, trong phiên xử và trong giai đoạn kháng án.

Xét dựa trên tinh thần nhân đạo hoá vấn đề giam giữ, con tôi, chồng tôi cần được tiếp xúc với thân nhân. Việc không cho gặp thân nhân, theo chúng tôi, hoàn toàn không cần thiết trong giai đoạn mà con tôi, chồng tôi đã có bản án sơ thẩm. Cho nên chúng tôi kính mong Ông giải quyết nguyện vọng thăm gặp chính đáng của gia đình chúng tôi.

Trân trọng cảm ơn.

Hà Nội, ngày 27 tháng 5 năm 2007
Kính đơn,



Trần Thị Lệ                Vũ Minh Khánh