Đối Thoại Website: Doi-Thoai.com Email: toasoandoithoai@yahoo.com
Đơn Kêu Oan |
(1)Đơn kêu oan của Nguyễn Thị Hường
CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
Hà Nội, ngày 24 tháng 6 năm 2006
ĐƠN KÊU CỨU KHẨN CẤP GỬI CÁC THÔNG TIN BÁO ĐÀI HẢI NGOẠI
Tố cáo ngành luật pháp tỉnh Bắc Giang đã buộc tội vu oan giáo hoạ
ép cung tra tấn dã man chồng tôi là Phạm Văn Hùng trong vụ trộm
cổ vật ở tỉnh Bắc Giang gần 3 năm nay chưa được trả tự do
Kính gửi: - HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HIỆP QUỐC ĐANG HỌP Ở THUỴ SĨ
- CÁC TỔ CHỨC BẢO VỆ NHÂN QUYỀN TRÊN THẾ GIỚI
- DƯ LUẬN ĐỒNG BÀO TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI
- ÔNG NÔNG ĐỨC MẠNH TỔNG BÍ THƯ ĐCS VN
- ÔNG NGUYỄN MINH TRIẾT CHỦ TỊCH NƯỚC CHXHCN VN
- ÔNG NGUYỄN TẤN DŨNG THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ CHXHCN VN
- ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG CHỦ TỊCH QH CHXHCN VN
Tôi là: Nguyễn Thị Hường – Sinh năm 1969
Hiện nay trú tại số nhà 50, ngõ 127 tổ 54B, Thượng Đình, Thanh Xuân, Hà Nội.
Tôi là vợ của bị cáo Phạm Mạnh Hùng đã bị Viện kiểm soát nhân dân tỉnh Bắc Giang buộc án gán tội quy chụp với tội danh là chộm cắp tài sản theo cáo trạng số 55 ngày 17/3/2005. Đã gần 3 năm nay việc kêu cứu để giải oan cho chồng tôi. Tôi đã gửi đơn thư đi rất nhiều tới tất cả các cơ quan có trách nhiệm từ địa phương tới TW, nhưng tới nay chưa có một cơ quan nào hồi âm về vụ việc bị oan sai của chồng tôi do ngành luật pháp tỉnh Bắc Giang gây ra.
Nay cũng là ngày thứ 5 của 4 lần xét xử tại phiên toà tỉnh Bắc Giang, tôi xin được làm đơn này lên án tố cáo về mọi tội ác cực kỳ giã man tàn bạo của ngành lụât pháp tỉnh Bắc Giang mà người đích danh tôi tố cáo là Nguyễn Văn Nam, kiểm soát viên Viện kiểm soát nhân dân tỉnh Bắc Giang: Và các điều tra viên của Công an trại kế đó là Quang, Túc, Oanh, Huy. Bốn vị nàybằng mọi âm mưu thủ đoạn thay nhau hành hạ đánh đập chồng tôi. Nay sức khoẻ của chồng tôi đã bị giảm sút nhiều. Mỗi khi giở trời nắng mưa toàn bộ trên thân thể những nơi bị đánh đập bị đau như ê ẩm, nhất là đầu của chồng tôi hiện nay như bị người đánh trống trong óc do di chứng của những trận đòn quá dã man, xin được gửi theo đơn này 2 bản cáo trạng của viện kiểm soát nhân dân tỉnh Bắc Giang đã buộc án gán tôi cho người dân lành vô tội.
Tôi xin được dẫn chứng mọi sự việc cụ thể sau đây:
Chồng tôi là Phạm Mạnh Hùng – sinh năm 1968. Khi hết nghĩa vụ quân sự là năm 1992 đã trở về địa phương có xin vào làm tại văn phòng nhà đất 20 Thái Thịnh II Hà Nội… Mọi công việc của chồng tôi vẫn tiến hành bình thường như bao ngày khác thì đột nhiên một tai hoạ đổ lên đầu chồng tôi. Đó là ngày 4/12/2003 khi đang làm ở tại văn phòng nhà đất thì Công an phường Thượng Đình đã gọi chồng tôi lên đồn và cùng ngày đọc lệnh khám nhà lục tung hết mọi đồ đạc trong gia đình tôi lên và những gì cần khám, cần tìm thì trong nhà tôi đều không có. Thế nhưng Công an tỉnh Bắc Giang kết hợp với Công an Thượng Đình, Thanh Xuân Hà Nội đã vu oan giáo hoạ khi chụp buộc tội cho chồng tôi chộm cắp tượng phật và bắt giam cầm tra tấn từ ngày đó. Trong thời gian này tôi có muốn lên thăm chồng tôi để động viên nhưng đều không được gặp. Sau một thời gian chồng tôi có gửi thư cho tôi và lúc đó thì cũng là khoảng thời gian là vài tháng sau. Công an Trại tế cũng luôn tra tấn chồng tôi bằng những thủ đoạn mà tôi là một người dân không nghĩ là những người được đứng trong hàng ngũ đường đường là một cán bộ công an và cán bộ Viện Kiểm soát mà lại giã man thực dân đế quốc.
Xin viện dẫn những lần chồng tôi bị ép cung, bức cung tra tấn – Như trói chặt cánh khỉ đằng sau lại khoá số 8 lột trần truồng toàn thân treo ngược lên xà nhà thường là mỗi ngày chồng tôi phải chịu cảnh tra tấn này tới 26 tiếng đồng hồ mới được hạ. Khi hạ xuống thì hầu như lần nào cũng chết ngất không biết gì nữa.
- Có lần thì cho vào phòng tối 4 cảnh sát lực lượng lưỡng soi đèn pin chuyên đánh về đêm. Trong đó là Quang, Túc, Oanh, Huy. Những lần tra tấn này cũng đều dã man chẳng khác gì những lần trước và khi tỉnh dậy thì chỉ thấy mình nằm co ro trên vũng máu. Trong khi bị tra tấn nay đã gần 3 năm trôi qua. Nhưng những vết tích hành hạ của lực lượng công an điều tra vẫn còn nguyên hình vòng khoá số 8 ở hai cổ tay chồng tôi và có những lần đã bị khoá số 8 nhưng vẫn bị treo ngược lên hai điều tra viên dùng dây thừng kéo chồng tôi như một đồ vật cho đập đầu vào tường vì chồng tôi phải trải qua những trận đòn chí tử tưởng không thể sống nổi thì đúng lúc này Nguyễn Văn Nam cùng 4 Công an viên mà tôi kể trên lại ép chồng tôi làm một việc mà chồng tôi phải chấp nhận thì mới giữ được mạng sống để phản cung trước toà đó là khi chồng tôi bị các điều tra viên gọi lên, mọi hiện trường đã được sắp đặt sẵn và họ chỉ nói với chồng tôi một điều mày để chân vào đây đặt tay lên đây và bên cạnh chồng tôi có một người ngồi lái xe sẵn để điều khiển xe và chồng tôi chỉ ngồi làm bù nhìn vì chồng tôi đâu có biết lái xe và cứ thế là họ chụp ảnh để khép tội chồng tôi cho là tôi đang lái xe đi trộm cắp tượng. Sau khi chụp ảnh xong thì Nguyễn Văn Nam kiểm soát viên đã làm sẵn một tập hồ sơ và có đe với chồng tôi rằng mày chỉ được ký vào nếu không ký thì nại bị ăn đòn như những lần trước, vì vậy mà chồng tôi nghĩ lại những trận đòn thừa chết, thiếu sống nên dù không có tội nhưng vẫn phải chấp nhận để ký vào bản cung mà đã được Nguyễn Văn Nam và các điều tra viên sắp đặt sẵn, lý do tại sao mà chồng tôi cùng tất cả các bị cáo trong phiên toà trộm cổ vật đều nhất đoạt phản cung vì ai cũng bị chúng dùng những thủ đoạn tàn ác ghê tởm nhất mà người thường không thể nghĩ tới.
Tại phiên toà thứ 5 của lần xét xử thứ 4 chồng tôi là một người có đầy đủ trí khí của một công dân tốt có học thức, có lương tâm đã thẳng thắn phát biểu trước phiên toà buổi thứ 5. Đó là người đứng trước vòng móng ngựa hôm nay nhẽ ra không phải là những bị cáo chúng tôi mà người đứng trước vòng móng ngựa hôm nay phải là những tên như Nguyễn Văn Nam cùng Quang, Túc, Oanh, Huy và như chủ toạ phiên toà Giác Văn Hán đã lấy quyền của một chủ toạ để khống chế không cho phép chồng tôi tôi được quyền nói nên sự thật của một công dân khi chưa bị kết án. Chúng tôi hàng ngót vài trăm người dân đổ về tỉnh Bắc Giang để xem xét xử tại một phiên toà bất công chưa từng thấy như phiên Toà này, thế mà những người cầm cân nẩy mực cho ngành luật pháp tỉnh Bắc Giang vẫn coi thường công luận, vẫn cố tình bao che chạy tội cho những kẻ đã lợi dụng chức quyền hành động không khác gì những kẻ côn đồ xã hội đen mà chúng vẫn ngồi chỗm trệ trên các ghế thẩm phán quan toà. Tôi là người dân nhưng cũng đủ lý trí và trình độ để khép tội những quan toà chỉ là những Quỷ sứ ma vương được đặt lên ghế quan toà để hành dân đàn áp dân làm ô danh đến luật pháp của ngành Lập pháp Vịêt Nam. Tất cả ngành Lập pháp của tỉnh Bắc Giang, Viện Kiểm soát Toà án và Công an đều vi phạm luật hình sự.
1. Điều 123 Chương 13: Tội bắt giữ giam người trái pháp luật.
2. Điều 298 và 299 Chương 22: Tội nhục hình ép cung bằng nhiều thủ đoạn trái pháp luật.
3. Điều 300 Chương 22: Làm sai lệch hồ sơ.
4. Điều 303 Chương 22: Lợi dụng chức vụ, quyền hạn, bắt giam giữ người trái pháp luật.
5. Điều 110 Chương 11: Tội hành hạ người khác.
6. Điều 319 và 320 Chương 34: Bắt người trái pháp luật.
Tôi khẩn cấp đề nghị các cấp TW cùng các vị đứng đầu đảng Nhà nước nhất là Bộ công an hãy điều tra xem xét ngay vụ án oan sai làm trấn động dư luận trong ngoài nước đã được công luận báo tiền phong đưa tin ngày 27/6/2006 (chứng cứ gỡ tội có ngay trong hồ sơ), yêu cầu trả tự do ngay cho chồng tôi. Nếu chồng tôi có vấn đề gì xảy ra đến tính mạng thì tôi và hai con sẽ là người đổi mạng với Quý các quý ông to nhất ở TW, vì chính các ông đã nhận được đơn thư của tôi mà không chỉ đạo nổi ở địa phương để cho quân của các ông mới lộng hành ngang ngược đầy đoạ dân đến thế này sao.
Nay sự sống của mẹ con tôi đã ba năm nay đều lâm vào hoàn cảnh cực kỳ khó khăn thiếu thốn về mọi bề, tôi phải chạy vạy vay mượn bà con anh em trong gia đình nối phố và phải bươn trải với cuộc sống đời thường để kiếm sống qua ngày chăm lo cho 2 con trẻ và chồng tôi đang bị giam cầm. Nay sức khoẻ của một phụ nữ thân liễu đào đã quá mệt mỏi, tôi rất mong công luận trong ngoài nước nhất là những người có tấm lòng hảo tâm thương người như thể thương thân, hãy vì lòng nhân từ bắc ái, giúp đỡ hoàn cảnh mẹ con tôi trong những lúc khó khăn cùng quẫn nhất của cuộc sống hiện nay.Tai sao nguoi dan trong nuoc Viet nam minh song kho cuc cay dang bi dan ap bat bo tuy tien nhu vay?Tai sao quyen con nguoi o nuoc minh khon nan, khon kho tram be den the? Lam nguoi thuong dan ma cung khong the chiu noi,song noi cho ra con nguoi du la binh thuong gian di nhat la sao?
Toi rat mong nhận được sự hồi âm chỉ đạo sớm của các qúy vị cao cấp TW để chồng tôi sớm được đoàn tụ với gia đình.
Xin chân thành cảm ơn tất cả các quý vị.
Đơn này được gửi những nơi.
1. Ông Tổng Bí thư CSVN
2. Ông Chủ tịch nước CSVN
3. 14 ông trong Bộ chính trị CSVN
4. 12 ông trong ban cải cách tư pháp CSVN
5. Các cơ quan chức năng từ địa phương tới TW cua CSVN
Hà Nội, ngày 24 tháng 6 năm 2006
NGƯỜI LÀM ĐƠN
Nguyễn Thị Hường
(2)Đơn kêu oan của Trần thị Hương Thanh
CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
ĐẾN TRUNG ƯƠNG.
ĐỒNG KÍNH GỬI: UỶ BAN NHÂN QUYỀN LIÊN HỢP QUỐC
CÙNG TẤT CẢ CÁC THÔNG TIN BÁO ĐÀI HẢI NGOẠI
Kính gửi: - HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HIỆP QUỐC ĐANG HỌP Ở THUỴ SĨ
- CÁC TỔ CHỨC BẢO VỆ NHÂN QUYỀN TRÊN THẾ GIỚI
- DƯ LUẬN ĐỒNG BÀO TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI
- ÔNG NÔNG ĐỨC MẠNH TỔNG BÍ THƯ ĐCS VN
- ÔNG NGUYỄN MINH TRIẾT CHỦ TỊCH NƯỚC CHXHCN VN
- ÔNG NGUYỄN TẤN DŨNG THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ CHXHCN VN
- ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG CHỦ TỊCH QH CHXHCN VN
Cháu tên là: Trần Thị Hương Thanh – Sinh năm 1991 la con cua ba Bui Thi Chinh vua bi bat giam tai tinh Ninh Binh va la nguoi phu nu co chuc thu tuyet menh.
Trú quán tại phố Yết Kiêu, phường Nam Thành, thị xã Ninh Bình, tỉnh Ninh Bình.
Nay vì bần cùng không có lối thoát quá cháu mới mạo muội viết đơn này xin các ông, các bà, các bác, các cô, các chú,…… hãy mở 1 chút lương tâm của mình, xin hãy cứu giúp cháu, xin mọi người hãy cứu lấy gia đình cháu. Cháu xin kể cho tất cả các quý vị luôn quan tâm đến công lý và nhân quần hiểu rõ sự việc: tóm tắt lại những gì xảy ra trong suốt 5-6 năm nay, nhà cháu ăn không ngon ngủ không yên từ các ngày có cái goi là dự án giải phóng mặt bằng bờ Tay sông Vân, bố mẹ cháu chỉ vì chuyện này mà viết đơn ra Toà li di nhau,gia dinh chau tan nat. Tại sao mẹ cháu lại phải đi kiện chứ? Cán bộ không làm sai, không làm đúng những gì mà nhà nước đã đề ra thì việc gì mẹ cháu phải đi kiện để giờ đây nhà cháu phải chịu cái cảnh: Con không có mẹ, chồng bi ốm va la thương binh không có người chăm sóc. Chúng cháu phải dựa vào đâu đây? Chị cháu vẫn còn phải đi học với tiền trợ cấp ít ỏi, bố là thương binh lương tháng có hơn hai trăm dong cũng chỉ đủ để bố cháu chìm trong rượu chè. Bây giờ cháu phải làm sao đây? Cháu phải làm như thế nào ạ? Cháu còn quá nhỏ để hiểu hết chuyện người lớn, cháu vẫn còn chưa biết thế nào là con người ngoài xã hội bởi cháu vẫn còn là bọc trứng trong lòng cha mẹ. Sống vô tư không phải nghĩ gì như những bạn nhỏ phải lang thang kiếm sống ngoài kia. Xin mọi người hãy giúp cháu, mọi người hãy lên tiếng vì chính nghĩa vì sự công bằng, liêm minh và chính trực. Chính quyền tỉnh Ninh Bình đã dựng lên 1 dự án ma để lừa đảo nhân dân bờ Tây Sông Vân. Chẳng lẽ cán bộ làm sai chính sách của Đảng dân “thường” không được lên tiếng ạ? Mẹ cháu đi kiện là làm sai với chính sách của Đảng sao ạ? Đã sai sao không bắt mẹ cháu từ 5-6 năm về trước đi? Bây giờ cháu phải làm sao đây khi kì thi lên cấp 3 đang gần kề. Mẹ thì đi tù, bố thì suốt ngày chìm trong con nghiện ngập. Nhà cháu bây giờ không còn là 1 gia đình ấm cúng lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười như trước nữa mà thay vào đó là 1 cái nhà như bỏ hoang, lạnh đến thấu xương, nó im lặng đáng sợ đến kinh khủng chỉ nghe thấy những tiếng thở dài không ngớt, những khuôn mặt như đưa đám mà thôi. Đó là từ khi xảy ra cái ngày mà đêm cả bố mẹ, hàng xóm cũng không thế nào ngờ nữa là cháu:
Sáng ngày 13/6/2006 lúc đi học về cháu đã thấy chú Toàn (Công an phường) và 1 người khác nữa (cháu không biết) đang đưa cho mẹ cháu 1 cái giấy mời lên phường để giải quyết vụ việc kiện tụng như mọi khi hay là 1 loại khác. họ tranh luận có vẻ gay gắt (bởi biểu hiện trên khuôn mặt của mỗi người). Cuối cùng mẹ cháu đi rồi khoảng độ gần 1 tiếng sau bao nhiêu công an ùn vào nhà cháu (toàn mau xanh là xanh) tất cả như thế bị “tống” vào 1 cái lò nung với chiều rộng 4m, chiều dài hơn 14m giữa trời trưa nắng. Họ mời bố cháu xuống đọc lệnh khám nhà nhưng chỉ là lệnh của thị xa thôi chứ không phải của tỉnh. Mẹ cháu có ăn trộm, ăn cướp cái gì của ai đâu mà khám nhà cháu chứ? Họ lục tung nhà cháu lên, thu hết giấy tờ đi kiện suốt 6 năm ròng của mẹ cháu. Họ gán ghép vu khống mẹ cháu với tội danh “Lợi dụng chức quyền công dân”. Tại sao lại bắt mẹ cháu chứ? Tội đi kiện vì cán bộ làm sai mà cũng bị bắt ạ? Cả phố cháu ai cũng đi kiện sao họ không bắt ạ? Hay là mẹ cháu thuộc luật quá nên mới bị bắt có phải không ạ? Vậy sao các luật sư, các ông, các bà, các bác, các cô, các cháu, ….. còn giỏi hơn mẹ cháu nhiều sao các quí vị không bị bắt ạ? Đã thế họ không những thu hết giấy tờ cả từ trung ương đến địa phương gửi về mà còn làm việc hết sức là vô lý. Họ niêm phong giấy tờ thì phải có người làm chứng chứ? Tất nhiên là phải có rồi! Nhưng chỉ toàn là người của họ làm “bù nhìn” thôi ạ! Người làm chứng gì mà chẳng được xem họ khám từ đầu đến cuối gì cả. Niêm phong xong họ “gọi” vào ký là ký thôi. Cháu chẳng hiểu tại sao lại có cách làm việc đơn giản quá vậy. Thật là hết sức vô lý và bất ngờ không hiểu bọn họ bắt mẹ cháu để làm gì nhỉ? “Bịt đầu mối khi TW sở tới” có thể lắm chứ! Giết người diệt khẩu mà ở trong giang hồ vẫn làm đấy thôi! Cũng là con dân Việt Nam sao bọn họ còn độc ác hơn cả đế Quốc Mỹ thế ạ! Làm quan không thương dân, chăm lo cho dân cho nước thì để làm gì ạ? Lại còn nói với chị em cháu là mẹ cháu bị bắt vì tội phản động, tung tin “vịt” để làm ảnh hưởng xấu tới sự đoàn kết trong phố xóm chỗ mà gia đình cháu đang sinh sống hiện tại và còn bảo với bố cháu là mẹ cháu có để lại một bản chúc thư (mà ba bố con cháu không hề ai biết) chỉ khi có các chú công an, cán bộ đến nhà đe doạ đòi bản chúc thư (bản chính) thì ba bố con cháu mới hay. Sau khi mẹ cháu bị bắt được mấy hôm họ lại đến lừa bảo cháu là mẹ cháu viết thư về trong khi đó ba bố con so sánh với chữ mẹ thấy khá giống (chỉ khác đôi chút). Làm cán bộ mà suốt ngày diễn đi diễn lại cái trò lừa người ta, không khác gì những diễn viên hề trên sân khấu. Họ đâu có ngờ rằng họ đã làm mất lòng tin của nhân dân qua nhieu roi. Hay họ coi điều đó là không cần thiết, không quan trọng? Cháu cũng biết rằng, nếu bọn họ lừa được Bờ Tây Sông Vân này thì họ sẽ “ăn” đủ bởi vì giá cả trả cho dân quá bèo bọt trong khi đó giá đất của đô thị gấp đến mấy lần.
Nay cháu viết đơn này để cầu xin quý vị hãy vì đạo lý làm người, vì sự công bằng dân chủ, hãy lên tiếng trả lại sự tự do cho mẹ cháu. Mọi người hãy lên công đường xử án để cho dự án Bờ Tây Sông Vân được phơi bầy ra ánh sáng. Để chấm dứt cảnh đi kiện dài ngày, đông người, để cho những đứa trẻ có cùng hoàn cảnh giống như cháu được sống trong sự yêu thương, đùm bọc của cha mẹ. Chấm dứt cái cảnh vợ chồng đánh cãi nhau vì đi kiện, để chấm dứt cái cảnh nợ nần chồng chất.
Xin cảm ơn mọi người đã nghe lời thỉnh cầu của một đứa trẻ mất mẹ. Xin hãy cứu lấy gia đình cháu nói riêng và nhân dân bờ Tây sông Vân nói chung. Một lần nữa cháu xin chân thành cảm ơn tới tất cả các ông, các bà, các cô, các chú.
Ninh binh Ngày 26 tháng 6 năm 2006
Con kêu cứu thay mẹ.
Trần Thị Hương Thanh


Tái bút: Nếu mẹ cháu không được trả lại sự tự do ngay. Và công an, chính quyền tỉnh Ninh Bình vẫn hàng ngày 24/24 dình dập theo dõi bố con cháu thì lá đơn này cũng là lời nói cuối cùng của cháu, vì quyền lợi của bố mẹ, chị cháu sẵn sàng hy sinh để gia đình cháu được đoàn tụ và để công luận trong và ngoài nước biết già trẻ Tây Sông Vân đang bị mất nhân quyền nghiêm trọng. “Công an Chính quyền tỉnh Ninh Bình sẽ phải chịu trách nhiệm về cái chết của cháu”
CHÁU XIN VĨNH BIỆT sống dưới chế độ
“XHCN Việt Nam”
Trẻ thơ như cháu cũng bị cướp mọi nhân quyền !

CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
ĐƠN TỐ CÁO KHẨN CẤP
(Gửi các cấp từ địa phương tới TW)
(Về vụ việc đi đòi quyền lợi chính đáng của gia đình nhưng luôn bị công an Chính quyền tỉnh Ninh Bình theo dõi rình mò và triệu tập không đúng pháp luật xâm phạm đến quyền lợi hợp pháp của một công dân Vịêt Nam
Kính gửi: - HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN LIÊN HIỆP QUỐC ĐANG HỌP Ở THUỴ SĨ
- CÁC TỔ CHỨC BẢO VỆ NHÂN QUYỀN TRÊN THẾ GIỚI
- DƯ LUẬN ĐỒNG BÀO TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI
- ÔNG NÔNG ĐỨC MẠNH TỔNG BÍ THƯ ĐCS VN
- ÔNG NGUYỄN MINH TRIẾT CHỦ TỊCH NƯỚC CHXHCN VN
- ÔNG NGUYỄN TẤN DŨNG THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ CHXHCN VN
- ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG CHỦ TỊCH QH CHXHCN VN
Tôi là: Bùi Thị Đỉnh – Sinh năm 1964, phố Bạch Đằng, phường Nam Thành, Thị xã Ninh Bình, tỉnh Ninh Bình.
Nay tôi xin được tóm tắt trình bày về vụ việc oai sai của gia đình tôi và cũng là tố cáo những hành vi vi phạm pháp lụât của Công an chính quyền tỉnh Ninh Bình đã lợi dụng chức quyền để tra khảo theo dõi 24/24 với một công dân tốt như tôi. Xin được dẫn chứng cụ thể sau đây:
Từ năm 1975 gia đình tôi có một lô đất do bố chồng tôi cho 147m2. Khi ban giải phóng mặt bằng của tỉnh Ninh Bình đã lấy số đất của nhà tôi và hiện tại mới trả được 73,58m2. Nhưng giá đền bù đất chưa thoả đáng đúng pháp lụât. Vì thế mà tôi là người đứng đơn trong gia đình để đi đòi lại quyền lợi mà bị chính quyền trù dập vu oan giáo họa. Thậm chí giờ đây khi chị tôi bị bắt thì Công an phường, công an thị xã luôn theo dõi rình rập tôi 24/24 và còn luôn đe doạ tôi gọi lên phường hỏi tôi như là một phạm nhân, nay tôi xin tố cáo cac ten Hiếu, Vinh, Toàn đều là công an phường thị xã Ninh Bình. Cụ thể là ngày 20,21/6/2006. (Toàn, Vinh đã lấy uy quyền của một công an để uy hiếp tôi, cấm tôi không được đi khiếu kiện nữa).
Kính thưa các quý vị có trách nhiệm của luật pháp chính quyền nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Với tôi là một công dân, tôi đi khiếu nại đúng pháp luật thì tại sao công an và chính quyền tỉnh Ninh Bình lại luôn có hành vi lợi dụng chức quyền để ngăn cấm đe doạ tới một công dân tốt như tôi. Phải chăng chính những công an này cũng được ăn chia hợp pháp hoặc cùng một đường dây tham nhũng thì mới có hành động ngăn cản tôi như vậy. Trong khi quyền lợi của tôi 3 năm chưa được một cấp nào giải quyết, mà nay tôi đang ở trong tình trạng tầm ngắm của lực lượng công an và chính quyền tỉnh Ninh Bình họ sẵn sàng bắt giam tôi cũng như và vu oan khép tội giáo họa cho tôi như chị tôi là Bùi Thị Chỉnh. Nay chi toi đang bị giam tại trạm giam Bình Sơn, tỉnh Ninh Bình. Còn tôi thì luôn luôn bị Toàn, Vinh, Hiếu thay nhau rình rập theo dõi tôi bất kể tôi đi đâu, kể cả tôi đi tiểu tiện thì họ cũng rình ở bên ngoài.
Nay cùng đường, tôi không còn con đường nào khác chỉ còn một cách làm đơn tố cáo khẩn cấp gửi các cơ quan hữu trách ở Trung ương xin các ông xin các bà hãy ra công văn chỉ đạo để cho những tên cong an như Vinh, Toàn, Hiếu không được phép xâm phạm đến quyền lợi của một công dân như tôi. Nếu tôi đã làm đơn này mà lực lượng công an tỉnh Ninh Bình không cho ba tên này theo dõi tôi, nhưng lực lượng công an tỉnh Ninh Bình lại tiếp tục chỉ đạo cho những tên khác để rình rập theo dõi tôi thì tôi sẽ nói thẳng đến lúc dân tức nước vỡ bờ, tôi sẽ sẵn sàng chết chung với kẻ nào giám theo dõi tôi nữa.
Tôi xin làm đơn này gửi đi tất cả các cơ quan thông tin từ địa phương tới TW mong được sự cứu xét kịp thời của các quý vị cao cấp Đảng và Nhà nước. Nếu quý vị không giải quyết để trả lại tự do cho chị tôi và không được theo dõi tôi nữa thì tôi sẽ gửi toàn bộ thông tin này sang Uỷ ban nhân quyền liên hiệp quốc cùng các thông tin báo đài Hải Ngoại để họ sẽ hiểu được mọi sự thật về người dân oan Vịêt Nam bị mất nhân quyền nghiêm trọng như thế nào.
Mong sự hồi âm của các cơ quan chức trách từng ngày, từng giờ.
Xin chân thành cảm ơn các quý vị.
Ninh Bình, ngày 22 tháng 6 năm 2006
NGƯỜI LÀM ĐƠN
Bùi Thị Đỉnh

