Đối Thoại Website: Doi-Thoai.com Email: toasoandoithoai@yahoo.com
|
Phát Ngôn Viên PT Dân Chủ Trần Khuê kiện ký giả Nguyễn Như Phong và báo An Ninh Thế Giới |
CỘNg hòa xã hỘi chỦ nghĩa ViỆt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
==============================
ĐƠN KHỞI KIỆN
ký giả Nguyễn Như Phong và báo An Ninh Thế Giới
Kính gửi : Tòa án nhân dân quẬn 1, tP HCM
Tên tôi là : TrẦn Văn Khuê
Bút danh thường dùng : TrẦn Khuê
Sinh ngày : 28-4-1936
Địa chỉ thường trú : 296 Nguyễn Trãi F.8 Q.5 TP HCM
Số CMND : 022796697cấp ngày 30-8-1991 tại CATPHCM
Tôi trình bày với quý Tòa sự việc như sau :
Tại Điều 33 Bộ luật Dân sự Việt Nam năm 1996 quy định :
“ 1. Danh dự, nhân phẩm, uy tín của cá nhân được tôn trọng và được pháp luật bảo vệ.
2. Không ai được xúc phạm đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của người khác.”
Khoản 4 Điều 10 Luật Báo chí Việt Nam năm 1989 quy định :
“Không được đưa tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống nhằm xúc phạm danh dự của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của công dân.”
Mặc dù pháp luật đã quy định như trên, nhưng ngày 6-4-2005, trên số báo 440, nhà báo Nguyễn Như Phong (NNP) và ông Hữu Ước, TBT báo An ninh thế giới (ANTG) đã cho đăng bài “Chân tướng của một người khoác áo dân chủ”, trong đó viết rất nhiều điều xuyên tạc, vu khống, phỉ báng, đe dọa nhằm xúc phạm nhân phẩm, uy tín, danh dự công dân của tôi.
Đây là những thông tin xuyên tạc, vu khống nghiêm trọng trong bài báo :
1. Tác giả NNP viết ngay trong phần mở đầu : “Những việc làm phản dân hại nước của Trần Khuê đều bị mọi người trong gia đình lên án.”
Thế nào là “những việc làm phản dân hại nước” thì suốt bài báo, NNP không đưa được một chứng cứ xác thực nào cho lời lên án.
Tuy nói “mọi người trong gia đình lên án” nhưng cũng không hề nêu được một danh tính cụ thể hoặc một lời “lên án” cụ thể nào.
Chẳng lẽ NNP lại không hiểu rằng việc lên án hay kết án ai, đó là thuộc chức năng của tòa án ? Còn những điều nói lén lút vu vơ sao lại có thể trưng công khai lên mặt báo như thế được ! Không biết trong số những việc mà cơ quan điều tra tiết lộ cho NNP một cách vi phạm pháp luật để NNP viết dông dài thì có việc này không : Việc con gái tôi bị XNLH Ba Son sa thải một cách bất công, việc gia đình tôi đau khổ, phẫn uất ra sao khi thấy chồng mình, cha mình bị vu oan giá hoạ và bị xử án bất công, việc vợ tôi phải lo thăm nuôi người chồng tù ngục bị cắt lương hưu, bị vu cho tội làm gián điệp, bà đã lặng lẽ gạt nước mắt mang trả lại Chi bộ tấm thẻ Đảng.
Trong 40 năm sinh hoạt Đảng, bà là người thuộc số đảng viên hiếm hoi được giao chức quyền nhưng không hề tham ô, móc ngoặc hoặc nhũng nhiễu nhân dân.
Chẳng lẽ cái việc bà Khánh trả lại thẻ Đảng là nhằm “lên án” người chồng chống tham nhũng chăng ?
2. Sau khi nhấn đi nhấn lại cái tội “phản dân hại nước” vô căn cứ, NNP còn bịa ra cái chuyện “kho vàng”, chuyên ông Khuê tự cho mình là “sao”, là thích làm “thủ lĩnh”, mượn chiêu bài chống tham nhũng nhằm lật đổ Nhà nước XHCN, nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, … NNP còn phỉ báng ông Khuê là kẻ thân Mỹ, kẻ muốn dựa vào Mỹ và các nước phương Tây nhằm làm suy yếu nước Việt Nam XHCN.
NNP còn xếp ông Khuê vào loại “chập cheng”, “nông cạn”, “hoang tưởng” rồi bất chấp luật pháp, bất chấp đạo lý, anh ta đã trắng trợn đe dọa công dân Trần Khuê bằng đoạn kết luận khá hiểm độc sau đây :
“Cũng có người cho rằng Trần Khuê mắc bệnh tâm thần phân liệt thể hoang tưởng chi phối, nên “chấp làm gì”. Tuy nhiên, có lẽ đã đến lúc chúng ta cần phải có thái độ đối với những người như thế này. Nếu bị bệnh thì đưa đi viện chữa trị, còn nếu không, thì phải xử bằng pháp luật.”
Có lẽ, những người làm báo như ký giả NNP và tổng biên tập Hữu Ước đều cần được đưa vào “danh sách các ký giả cần quan tâm đặc biệt” và phải được đào tạo lại. Họ cần được giáo dục và giác ngộ về chức năng cao quý của người cầm bút nói chung và người viết báo nói riêng. Người làm báo sao lại có thể cứ xông bừa, bao biện cả chức năng của bệnh viện và tòa án.
Thưa quý Tòa,
Riêng anh NNP thì tôi có biết thân phụ của anh ta. Đó là cố ký giả Hoài An ; bình sinh ông là một người tử tế, một cây bút lương thiện. Tục ngữ có câu : “ con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”. Chẳng lẽ đây lại là trường hợp ứng với câu của cổ nhân : “Hổ phụ sinh khuyển tử” ?
Phải công bằng mà đánh giá rằng anh NNP, cũng như anh Thủy Băng bên báo Pháp Luật, anh Chính Việt bên báo Công An TPHCM, đều có ý thức tổ chức tốt. Nhưng với tư cách một công dân cao tuổi, tôi có lời nhắn nhủ các anh : dù làm ký giả, làm phó tổng biên tập, làm tổng biên tập hay làm gi chăng nữa thì cũng phải lo làm người trước đã. Phải bảo nhau giữ vững đạo làm người, chớ có chăm chăm lo đạo giai cấp hay đạo hướng thượng. Mà trong đạo làm người ở Việt Nam ta thì lấy sự trung thực, nhân ái làm đầu và chớ có quên lời dạy của ông bà ta : “Kính lão đắc thọ”, “kính già, già để tuổi cho”.
Cũng có mấy anh nhà báo và cả mấy anh công an nói với tôi : “Bác là bậc cha chú, bác bỏ qua đi cho các anh ấy, kiện cáo làm gì !”. Tôi trả lời : “Tôi thích nghiên cứu và thích đàm thoại chứ cũng không thích kiện cáo. Ngay một việc nghiêm trọng như việc Ban tư tưởng văn hóa trung ương dám cả gan vu cáo tôi và đại tá Phạm Quế Dương về tội gián điệp đem thông báo trong toàn Đảng, rồi lại đăng công khai cái thông báo vu cáo chính trị đó lên tạp chí Tư tưởng văn hóa số tháng 2-2003 cho cả nước, cho cả thế giới biết, thế mà đã qua đi hơn hai năm, chúng tôi chờ mãi vẫn chưa nhận được một lời xin lỗi hay một dòng cải chính. Cùng bị bắt giam cách nhau vài ngày, lương hưu của ông Dương thì gia đình vẫn được lĩnh; còn lương hưu của tôi thì họ vội vã cắt ngay và chờ cho đến tận hôm nay mà Ban bảo hiểm xã hội vẫn chưa mang trả laị. Sự kiên nhẫn cũng có giới hạn của nó. Những người này đã làm sai pháp luật nhưng không chịu đối thoại mà chỉ thích đối đầu. Âu cũng đành phải tôn trọng quyền lựa chọn của họ.”
Do đó, căn cứ vào Điều 27 Bộ luật Dân sự, Khoản 4 Điều 9 Luật Báo chí, tôi làm đơn này khởi kiện nhà báo Nguyễn Như Phong và báo An ninh thế giới (có trụ sở tại 373D Nguyễn Trãi Q.1 TP HCM) ra trước Tòa án nhân dân Q.1, TP HCM.
1. Yêu cầu nhà báo Nguyễn Như Phong và báo An ninh thế giới cải chính và xin lỗi tôi công khai trên mặt báo An ninh thế giới và trên Đài Truyền hình Việt Nam.
2. Bồi thường thiệt hại về tinh thần: 100..000.000 VNĐ (một trăm triệu đồng).
Kính mong quý Tòa xét xử công bằng để giữ nghiêm kỷ cương phép nước. Tôi trân trọng cảm ơn.
TP Hồ Chí Minh, ngày 7-6-2005
Người làm đơn
Trần Văn Khuê
Ghi chú : Tôi gửi kèm bản photo bài báo (An ninh thế giới số 440 ngày 6-4-2005) để làm vật chứng , một số bài và thư phản đối NNP và báo ANTG để tham khảo.
Chân tướng của một người khoác áo "dân
chủ"
- Báo An Ninh Thế Giới
(Báo ANTG số 440 ngày 6/04/2005)
Thời gian gần đây, trên mạng Internet xuất hiện một số bài viết theo kiểu "bày tỏ ý kiến" ký tên Trần Khuê. Quả thực đây là những lời loạn ngôn và mang nặng sự hằn học, xuyên tạc chủ trương chính sách của Đảng, Nhà nước, những thành quả của công cuộc đổi mới xây dựng đất nước.
Và không chỉ dừng ở đấy, kẻ loạn ngôn này còn đòi lập hội nọ, hội kia, đòi mở rộng "dân chủ" theo kiểu vô chính phủ. Điều đáng chú ý là một số tổ chức phản động lưu vong tại nước ngoài ra sức tung hô cho Trần Khuê. Vậy Trần Khuê là người như thế nào?
Tôi quen biết một số người thân của Trần Khuê từ lâu và thực sự là cũng có quan hệ lân lý, dù là “bắn đại bác mới tới”. Đó là những người đáng kính trọng bởi trong mọi công việc họ làm đều rất lương thiện và có những đóng góp nhất định cho xã hội. Trong gia đình cũng có người đã ngã xuống vì sự nghiệp bảo vệ đất nước. Chính vì thế mà về sau này, tôi cứ tự hỏi: “Tại sao một gia đình có truyền thống tốt đẹp như vậy lại nảy nòi ra một người như Trần Khuê nhỉ. Chả lẽ bao nét tốt thì mọi người thừa hưởng, còn cái gì quái gở nhất thì dồn cho Trần Khuê? Đúng là cây đẹp nhưng vẫn có khi có cành bị sâu ăn”.
Những việc làm phản dân hại nước của Trần
Khuê đều bị mọi người trong gia đình lên án. Nhưng khổ một nỗi, Trần Khuê là anh
cả, lại không bao giờ biết nghe lời nói phải cho nên mọi người đành “kính nhi
viễn chi”, coi như quỷ thần, kính nhường mà xa lánh.
Lần đầu tiên tôi gặp Trần Khuê vào năm 2001 tại trụ sở Công an quận 5, Tp. HCM,
khi ông ta bị công an quận giữ hành chính về tội tán phát tài liệu chống Nhà
nước CHXHCN Việt Nam. Trước ống kính máy ảnh của tôi, ông ta ngồi có điệu bộ như
diễn viên và sau đó ông ta bắt đầu cung cấp cho tôi một thông tin mà tôi cùng
mấy cán bộ công an quận vô cùng sửng sốt.
Ấy là ông nhờ tôi báo cáo lên các cấp lãnh đạo có thẩm quyền rằng ông ta biết
một kho vàng cực lớn của quân Nhật giấu tại một quả núi thuộc tỉnh Bình Thuận.
Rằng, theo ông tính toán thì bán số vàng ấy đi, thừa sức trả hết số tiền mà
Chính phủ Việt Nam đang vay các ngân hàng thế giới. Rằng, ông ta chỉ mong Nhà
nước cho phép ông đứng ra chỉ huy đội quân tìm vàng ấy, và không đòi hỏi chia
chác, không cần lương cao bổng hậu mà chỉ mong Nhà nước ghi nhận cho công lao
của ông ta...
Nếu như tôi không biết được nhiều chuyện điên rồ của không ít người đã khuynh
gia bại sản về đi tìm kho vàng của Nhật thì lúc ấy, tôi sẽ nhảy cẫng lên và hoan
hô công dân Trần Khuê. Thú thật là lúc ấy tôi nhìn ông ta như nhìn một người
trên giời rơi xuống và tự hỏi: “Hay là ông ta đùa". Nhưng không phải. Gần một
tiếng đồng hồ sau, ông ta vẫn nói liên chi hồ điệp về đề tài “kho vàng”, bất cần
để ý đến người đối thoại có muốn nghe hay không. Khi anh em công an kiểm kê hết
đống tài liệu chứa trong hai bao tải và yêu cầu ông ta ký biên bản thì ông ta
mới sực tỉnh “giấc mộng kê vàng” và dở ngón võ cùn là... không ký.
Nghe ông ta nói, nghe những lập luận “đầu Ngô mình Sở” của ông về một số vấn đề
chính trị của đất nước, và nhất là khi ông ta lên tiếng chê bai cách “nghiên
cứu” của Nguyễn Thanh Giang, Hoàng Minh Chính... thì tôi đâm ngờ và tự hỏi mình
rằng: "Này, hay là thần kinh ông ta có vấn đề? Chả lẽ một người vẫn tự cho mình
là trí thức lại có thể “chập cheng”, tin vào cái kho vàng ấy đến thế”.
Nhưng rồi về sau này, tiếp xúc với nhiều tài liệu và với những chứng cứ minh
bạch về hành vi phạm tội của ông ta thì tôi mới thấy ông ta không “chập cheng”,
nhưng huyễn hoặc, háo danh và đầy tham vọng cá nhân. Và hình như đó cũng là căn
bệnh của một số người đang hò hét phải mở rộng “dân chủ”, phải chống tham
nhũng... Nhưng chính họ thì đang ngửa tay đi nhận từng đồng đôla bố thí của
những tổ chức phản động lưu vong hoặc từ một vài tổ chức phi chính phủ mà mục
tiêu của họ không có gì khác ngoài kiểu “thọc gậy bánh xe”.
Năm nay, Trần Khuê cũng vào tuổi thất thập, nhưng còn khá khỏe mạnh. Bằng chứng
là từ khi được ra tù vào cuối năm 2004, Trần Khuê lại vào Nam ra Bắc, gặp gỡ
một vài đối tượng cùng hội cùng thuyền và trong đầu vẫn đầy ắp những tham vọng
chính trị khôn cùng.
Từng là một giáo viên dạy văn và cũng là người đọc lắm, hơn nữa lại có khẩu khí
cho nên không ít người khi nghe Trần Khuê nói chuyện đã phải công nhận là ông ta
trình bày vấn đề khá mạch lạc và cũng có nét mới. Tuy nhiên, Khuê là người mắc
bệnh vĩ cuồng cho nên ngay từ những năm 1964 - 1968, Khuê đã bộc lộ nhiều quan
điểm sai trái đối với những chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước và Công an
tỉnh Hà Nam thời đó đã cảnh cáo ông ta.
Từ năm 1998, khi có vài bài báo nghiên cứu lịch sử được đăng trên một số tạp chí
chuyên nghành, Trần Khuê tự coi mình là nhà nghiên cứu có tiếng. Được vài người
như Nguyễn Thanh Giang, Hoàng Minh Chính, Thích Quảng Độ, Nguyễn Đan Quế tung hô
và kích động, Trần Khuê càng thấy mình là “sao”. Thế rồi khắp từ Nam chí Bắc, đi
tới đâu, gặp ai Trần Khuê cũng thuyết trình “ý tưởng”. Mà nội dung cơ bản những
“ý tưởng” đó là gì?
Không có gì khác ngoài đòi phải xóa bỏ Điều 4, Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam;
phải lập một hội chống tham nhũng, đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản
Việt Nam; đòi thay đổi thể chế chính trị hiện nay; xuyên tạc tư tưởng Hồ Chí
Minh. Rồi không chỉ dừng ở đó, Trần Khuê còn cho in và tán phát nhiều tài liệu
xuyên tạc đường lối chính sách của Nhà nước. Mặc dù được các cơ quan chức năng
và chính quyền địa phương nhắc nhở, giáo dục nhiều lần, nhưng chứng nào tật ấy,
Trần Khuê vẫn tiếp tục thu thập thông tin để biên soạn, tán phát nhiều tài liệu
chống chính quyền.
Không chỉ có thế, Khuê còn bắt tay với một số nhóm phản động lưu vong tại Mỹ,
Australia, để nhận sự chỉ đạo của các nhóm này cũng như nhận tiền để tiến hành
“mở rộng tổ chức”. Có tiền, Khuê mua máy tính, lập trang web với cái tên “Hội
chống tham nhũng”. Rồi Trần Khuê đã chuyển và gửi tài liệu cho các tổ chức phản
động qua mạng Internet. Thực tế thì Trần Khuê cũng đã trao đổi thông tin bằng
thư điện tử cho cả những người không quen biết với mục đích nhờ họ “nhân” tài
liệu cho mình.
Từ thu thập được những thông tin theo kiểu "nghe hơi nồi chõ” và thêm vào đó là
những suy diễn chủ quan đầy ác ý với với chính quyền, Trần Khuê viết như điên và
rặt một giọng điệu chửi bới, hằn học, vơ đũa cả nắm. Khuê liên tục gửi bài cho
các đài BBC, RFA, BOLSA, báo Thông luận của tên phản động lưu vong Nguyễn Gia
Kiểng, báo Con Ong, báo Việt luận... thực chất rất nhiều những bài báo mà Khuê
gửi cho các nơi này là tài liệu chứ chẳng có tí gì dính đến báo chí cả. Để kích
động Trần Khuê, Tổ chức quan sát nhân quyền quốc tế (Human Right Watch) đã gửi
cho Khuê 2.000 USD.
Về việc này, Trần Khuê đã thú nhận: “Còn về việc Tổ chức quan sát nhân quyền
tặng giải thưởng cho tôi, đó là nhằm phục vụ ý đồ chống phá Việt Nam của họ”
(Trích bản tường trình ngày 21/4/2003). Ngoài ra, Khuê còn hợp tác với một số
đối tượng của cái tổ chức gọi là “đảng Nhân dân hành động”. Đây là một tổ chức
phản động lưu vong tại Mỹ và có nhiều hoạt động thù địch chống phá Việt Nam.
Khuê quan hệ khá mật thiết với một trong những người cầm đầu tổ chức này cho nên
đã thường xuyên chat với nhau để trao đổi thống nhất đường lối đấu tranh nhằm
phá hoại công cuộc đổi mới ở Việt Nam.
Năm 2002, theo sự chỉ đạo của gã này, một Việt kiều Mỹ tên là Tâm đã đến nhà
Khuê để truyền đạt những ý kiến có tính chất chỉ đạo về phương thức đấu tranh
đòi mở rộng dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam. Trần Khuê còn có ý đồ và mong muốn
thông qua tổ chức này để làm cầu nối với năm nhóm thân Mỹ đang được Chính phủ Mỹ
sử dụng như những con bài chính trị nhằm “rút ngắn” quá trình “dân chủ hóa” tại
Việt Nam, đó là các nhóm của Nguyễn Đình Việt, Dương Việt Quốc; Vũ Bảo Kỳ, bà
Nina Trần, Nguyễn Văn Hạnh. Để khuyến khích Khuê hăng hái hơn, tổ chức “đảng
Nhân dân hành động” đã gửi cho Khuê 7.500 USD.
Rồi Khuê cũng gặp gỡ Nguyễn Gia Kiểng là kẻ cầm đầu nhóm Thông luận ở Pháp;
Nguyên Khả Phạm Thanh Chương là kẻ tham gia tổ chức phản động “Mặt trận quốc gia
thống nhất giải phóng” của Hoàng Cơ Minh... Khuê và Chương thống nhất với nhau
tập hợp và chuẩn bị lực lượng, soạn thảo cương lĩnh và kế hoạch cho tổ chức
chống tham nhũng... Chúng lên kế hoạch như thế này:
- "Lập Liên minh các nhân vật đối kháng, ít mặt nổi, tạo điều kiện cho các vị
ngồi ký chung, nói chung.
- Các vị sẽ hành sự theo khu vực mình ở, gặp nhau thường xuyên theo lệ mỗi tuần
một lần, viết, nói, chụp hình và tán phát lên mạng".
Rồi Chương và Khuê còn bàn với nhau về cách thức trao đổi tài liệu chế độ bảo
mật, tạo nguồn tài chính v.v... Khi Nguyên Khả Phạm Thanh Chương bị Cơ quan Công
an giữ, tôi cũng đã gặp và rất ngạc nhiên khi thấy gã này có khuôn mặt khá giống
Trần Khuê và cũng thuộc loại loạn ngôn.
Từ tháng 8-2001, Khuê được gặp trực tiếp Phó tổng lãnh sự Mỹ Albrysh rồi Thượng
nghị sĩ Mỹ Christ Smit và thư ký của Thượng nghị sĩ Grove Rees (là những cá nhân
đang có những hoạt động nhằm thu thập tình hình dân chủ và nhân quyền ở Việt
Nam) thì Khuê tưởng mình đã là ghê gớm lắm và cho rằng được Mỹ giúp sức thì làm
gì mà chả được, (tuy vậy, trong cuộc họp gần đây với lãnh đạo Bộ Công an, ông
Michael Marine, Đại sứ Mỹ tại Việt Nam đã nói rằng không biết Trần Khuê là ai
cả).
Nhận thấy những hoạt động của Trần Khuê ngày càng táo tợn, manh động và đã xâm
hại đến an ninh quốc gia. Ngày 28/12/2002, Cơ quan An ninh đã quyết định khởi tố
và bắt Trần Khuê để đưa ra xét xử. Khám nhà Khuê, Cơ quan Công an thu được 90
đầu tài liệu của Khuê và các đối tượng khác đồng thời cũng thu thập được nhiều
tài liệu và những chứng cứ quan trọng về việc Trần Khuê nhận tiền của các tổ
chức phản động lưu vong như Hoàng Duy Hùng, Nguyên Khả Phạm Thanh Chương, Nguyễn
Sĩ Bình...
Ngày 9/7/2003, TAND Tp. HCM đã xét xử Trần Khuê và kết án 19 tháng tù. Sau khi
ra tù, những tưởng Trần Khuê sẽ nhận ra các sai phạm của mình và từ bỏ con đường
phản dân hại nước, nhưng không, vẫn “ngựa quen đường cũ” Khuê lại tiếp tục gặp
gỡ, câu kết với các đối tượng phản động bên ngoài như Nguyễn Sĩ Bình và một số
đối tượng trong nước nhằm tiếp tục chống phá Nhà nước XHCN Việt Nam.
Mặc dù thời kỳ đầu Trần Khuê đã từng tung hô một số nhân vật như Nguyễn Thanh
Giang, Hoàng Minh Chính, Phạm Hồng Sơn, Hà Sĩ Phu... đồng thời cùng với họ thành
lập trao đổi, bàn bạc khá là “tâm đầu ý hợp”. Tuy cùng hội cùng thuyền với nhau
nhưng khi “lâm sự” thì Khuê cũng không ngần ngại gì mà trút tội cho họ. Khuê
khai rằng: “Việc các ông Hoàng Minh Chính đưa các tác phẩm của tôi như “Đối
thoại 2001”, “Chỉnh đốn để tồn tại” lên mạng Internet để chuyển ra nước ngoài cả
hai ông đều không trao đổi và không hỏi ý kiến của tôi...
Riêng trường hợp ông Phạm Thanh Chương thì tôi thấy ông ta cắt xén tác phẩm của
tôi nên tôi yêu cầu ông ta đính chính lại cho đúng nguyên văn...” (Bản tường
trình ngày 8-4 năm 2003). Sau này, nhất là từ khi ra tù, Khuê thấy mình nổi
tiếng hơn họ nên ông ta càng không coi các bậc “sĩ phu” trên là cái đinh gì.
Dưới con mắt của Khuê thì những nhân vật như Thanh Giang, Hoàng Minh Chính chỉ
là “hữu danh vô thực”, nói lắm mà chả làm được cái gì cả. Khuê luôn cho rằng chỉ
có ông ta mới “ xứng đáng" làm thủ lĩnh (?). Thấy tham vọng của Khuê là vô tận,
hơn nữa cũng là loại suy nghĩ nông cạn, hoang tưởng, cho nên chính họ cũng xa
lánh Trần Khuê.
Đọc các tài liệu, bài viết của Trần Khuê thì thấy ông ta luôn tự tô vẽ mình cho
rằng chỉ có ông ta mới “trong sạch” và “tâm huyết” với vận mệnh của đất nước.
Tuy nhiên với cái kiểu “tâm huyết” mà lại ngoắc tay với các nhóm phản động lưu
vong nước ngoài để âm mưu thành lập các tổ chức đối lập thì rõ ràng không thể
chấp nhận được.
Từ lâu nay, Đảng và Nhà nước luôn trân trọng những ý kiến đóng góp có trách
nhiệm của mọi công dân đối với công cuộc xây dựng và đổi mới đất nước. Ngay như
Trần Khuê chẳng hạn, cũng đã có lần Hội đồng lý luận Trung ương gồm những giáo
sư, những nhà lý luận có danh tiếng đã tổ chức tiếp Trần Khuê và nghe ông ta
trình bày những vấn đề mà ông ta đang tâm huyết. Và tại cuộc gặp này các nhà lý
luận đã phân tích cho Trần Khuê thấy những điểm vô lý, những quan điểm sai trái
và những điểm không thực tế trong một số vấn đề mà Trần Khuê trình bày.
Thực tế cho thấy, hiện nay, một số quốc gia phương Tây vẫn chưa từ bỏ những mưu
đồ làm suy yếu nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa và những người như Trần Khuê đang
là tên lính xung kích của họ.
Cũng có người cho rằng Trần Khuê mắc bệnh tâm thần phân liệt thể hoang tưởng chi
phối, nên “chấp làm gì”. Tuy nhiên, có lẽ đã đến lúc chúng ta cần phải có thái
độ đối với những người như thế này. Nếu bị bệnh thì đưa đi viện chữa trị, còn
nếu không, thì phải xử lý bằng pháp luật.
Việt Hùng, RFA 2005/06/26
1930 
![]() ĐT Phạm Quế Dương - Giáo Sư Trần Khuê |
Giới Thiệu: Thưa quý thính giả, đến đây mời quý vị theo dõi buổi hội luận do Việt Hùng phụ trách giữa nhà dân chủ trong nước Trần Khuê và cựu đại tá Phạm Quế Dương khởi kiện báo An Ninh Thế Giới cùng ký giả Nguyễn Như Phong cũng như tạp chí thông tin công tác tư tưởng lý luận. Mời quý vị theo dõi:
|
Tòa Soạn Đối Thoại : Đối Thoại đã sao chép bài phỏng vấn từ các chương trình phát thanh cuả RFA. Trong mục đích gởi đến độc giả các bài phỏng vấn bằng dạng viết thật nhanh, nếu có sự sơ sót , xin tác giả , độc giả và đài RFA thông cảm. Mời độc giả nghe lại buổi phát thanh để hiệu đính các chỗ sai trước khi xử dụng.
Việt Hùng: Thay mặt quý thính giả của đài, cám ơn đại tá Phạm Quế Dương và giáo sư Trần Khuê đã nhận lời trong cuộc trao đổi ngày hôm nay.
Câu hỏi đầu tiên chúng tôi xin được đặt ra là do đâu mà các ông lại chọn thời điểm chuyến đi của thủ tướng Phan Văn Khải tại Hoa Kỳ để đệ đơn kiện Ban tư tưởng và trung ương. Trước hết, xin mời cựu đại tá Phạm Quế Dương.
Phạm Quế Dương: Thật ra cũng không nghĩ tới chuyện dùng thời gian đấy đâu. Bởi vì việc đi lại của mình nó cũng khó, tình cờ là Trần Khuê ra, thứ hai nữa là nó cũng là ngẫu nhiên thôi, cũng chả phải có ý định như vậy.
Việt Hùng: Vâng, về phía mình thì giáo sư Trần Khuê từ thành phố HCM giáo sư nói gì ?
GS Trần Khuê: Việc này thì ngay từ sau khi ra tù thì tôi đã có ý định kiện rồi. Nhưng tôi có ý chờ là để các anh ấy sửa chữa, cải chính công khai đi, cho nên cứ lờ đi. Xưa nay chưa bao giờ có công dân nào kiện một ban của Trung ương đảng cả. Tôi nghĩ rằng là kiện những người mà vi phạm pháp luật thì bất kể là ai. Các tổ chức của đảng là phải tôn trọng, hoạt động trong khuôn khổ hiến pháp và pháp luật, thì nó ghi ngay ở cuối điều 4 ở hiến pháp. Nhân dịp tôi ra thăm cụ Hoàng Minh Chính đang bị bịnh nặng thì tôi cũng kết hợp để bàn với đại tá Phạm Quế Dương làm luôn cho nó tiện thôi. Đơn kiện này là thực hiện quyền công dân của đại tá Phạm Quế Dương và tôi.
Việt Hùng: Ông nói là Ban Tư Tưởng Văn Hóa trung ương vi phạm quyền công dân. Vậy thì vi phạm ở điểm nào ạ?
GS Trần Khuê: Vâng, cái này thì rất rõ rồi. Có một vài người nói với tôi là kiện như thế thì phải có chứng cớ, cái này là khó đấy. Không, chẳng khó gì cả, chứng cứ nó rành rành, cả nước đều thấy rồi, cả quốc tế đều thấy rồi. Trước đây họ muốn kết tội đại tá Phạm Quế Dương với tôi vào tội gián điệp, nhưng tìm mãi không ra chứng cớ, họ đành phải đưa xuống "Lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạmlợi ích nhà nước". Cuối cùng ra tòa cũng không chứng minh được rằng là lợi dụng nào về quyền tự do dân chủ. Phiên tòa của tôi vào ngày 9 tháng 7, phiên tòa của đại tá Phạm Quế Dương vào ngày 4 tháng 7 năm 2004. Thế tại sao ở trên quí vị tạp chí Công Tác Lý Luận và Tư Tưởng của Ban Tư Tưởng Văn Hóa Trung Ương vào tháng 2 năm 2003 lại dám đưa lên thông báo, thông báo trong toàn đảng tức là hơn 2 triệu rưỡi đảng viên kết tội chúng tôi là gián điệp. Tức là anh đã làm thay công việc của viện kiểm sát và cả của tòa án, và làm trước hẳn hơn một năm. Đấy là chứng cứ vi phạm pháp luật.
Việt Hùng: Thưa đại tá Phạm Quế Dương, với luật tố tụng của Việt Nam như hiện nay thì dự đoán về khả năng này như thế nào?
ĐT Phạm Quế Dương: Thực ra khi bàn về chuyện kiện hay không kiện thì cũng đã trao đổi với một số anh em. Anh em có bảo tôi với lại Trần Khuê là “con kiến mà kiện củ khoai”. Cho nên kiện làm quái gì. Như vậy là thôi, cũng muốn làm sáng tỏ vấn đề công lý ra, vì thế hai anh em bảo là cứ thống nhất với nhau, cứ kiện.
Việt Hùng: Liên quan đến việc ông vừa mới nói là "con kiến kiện củ khoai", cá nhân các ông cũng nhiều lần đề cập đến việc là ở Việt Nam có luật nhưng thi hành luật thì lại là chuyện khác, và luật thì ở trong tay đảng. Vậy thì xin được tiếp tục câu hỏi với đại tá Phạm Quế Dương, phải chăng vụ kiện này các ông muốn thổi luồng gió nào đó vào trong tình trạng tư pháp của Việt Nam hay sao?
ĐT Phạm Quế Dương: Thật ra thì cũng đã phải nhiều lần làm việc kiện. Tôi kiện đòi Từ Dương Vọng Ðình cho làng tôi ở số 8 phố Hàng Bườm, Hà Nội thờ Tuệ Trung Thượng Sĩ là anh cả Đức Thánh Trần Hưng Đạo. Thế mà kiện lên kiện xuống rồi sang tòa án rồi sang ủy ban nhân dân v.v... hàng chục năm trời vẫn cứ để đấy. Quê tôi thì có điện thờ danh tướng Phạm Như Tăng, người phò vua Lê Thánh Tông bình định toàn bộ nước Chiêm Thành cũng bị chiếm đoạt mấy chục năm nay, từ năm 55 đến giờ, ra tòa bao nhiêu lần cuối cùng cũng chả có ai(?) xử cả. Vì thế cho nên tôi đã có kinh nghiệm bản thân tôi rồi. Anh em người ta bảo là "con kiến nó kiện củ khoai", họ nói là đúng đấy. Nhưng Trần Khuê thì rất là hăng hái. Trần Khuê bảo dầu sao chăng nữa cũng cứ đưa ra một cái dư luận.
Việt Hùng: Thưa giáo sư Trần Khuê, trong đơn nạp kiện, đề ngày 12 tháng 6 vừa qua các ông có yêu cầu là Ban văn hóa tư tưởng phải xin lỗi công khai trên các phương tiện truyền thông đại chúng cũng như bồi thường thiệt hại 200 triệu đồng. Câu hỏi được đặt ra là liệu Việt Nam đã có luật áp dụng chưa? Và dựa trên cơ sở nào các ông lại đòi bồi thường như vậy ?
GS Trần Khuê: Tất cả các cá nhân, các công dân và các tổ chức của đảng và nhà nước đều phải bình đẳng trước pháp luật. Bây giờ anh lại lấy cái thế của anh ra, anh là một ban của đảng anh chà đạp pháp luật, anh ngồi lên trên pháp luật sao được. Nhưng vấn đề anh có thiện ý hay không, có xử hay không, mà nếu có xử thì xử công bằng hay không? Tôi cho rằng cái đó cũng không quan trọng lắm. Bằng chính này, là vì ngoài tòa án pháp lý nó còn tòa án công luận nữa cơ mà. Ngòai tòa án công luận của trong nước và quốc tế nó còn tòa án lịch sử nữa cơ mà. Ngoài 3 tòa án đó nó còn tòa án rất quan trọng đó là tòa án lương tâm. Tôi muốn người xét xử, tự xử mình xem làm như vậy có đúng không? Tôi nghĩ rằng banTtư Tưởng Văn Hóa của đảng mà làm điều đó thì hết sức là vi phạm pháp lý và đồng thời cũng là vi phạm đạo lý. Tại sao lại đối với những cán bộ đã đi theo đảng mấy chục năm trời mà lại xử lý một cách vô nguyên tắc, mà vi phạm pháp luật như thế, và lại tàn nhẫn với nhau như thế. Bây giờ tôi hỏi xem rằng ai mà vu cho ông Nguyễn Khoa Điềm là gián điệp coi có chịu được không? Các cán bộ cao cấp của đảng cũng bị vu cáo là gián điệp, rồi các người đấu tranh dân chủ cũng bị vu là gián điệp. Và hiện nay còn mấy chục gián điệp đang nằm trong tù đấy. Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Hồng Sơn, rồi Nguyễn Vũ Bình v.v... toàn bị vu cáo cả. Tôi cho chuyện này nó hết sức phí pháp lý và phi đạo lý.
Việt Hùng: Như vậythì phải chăng là các ông sẽ theo kiện đến cùng hay sao ạ?
GS Trần Khuê: Tất nhiên. Nếu mà các anh ấy không mang ra để xét xử cho công bằng và công khai. Cho nên ở đây chúng tôi sẽ theo đến cùng.
Việt Hùng: Trước khi chấm dứt cuộc nói chuyện, trước dư luận và quý thính giả đang theo dõi cuộc nói chuyện của chúng ta các ông có muốn nói điều gì trước khi chia tay không ạ?
ĐT Phạm Quế Dương: Tôi thì tôi cũng mong rằng tất cả các tổ chức của đảng và của nhà nước đã có khẩu hiệu sống và làm việc theo hiến pháp và luật pháp. Thì từ những việc như thế này họ sẽ rút kinh nghiệm, có khi họ cũng sơ xuất. Bản thân tôi thì cũng đơn giản thôi mà...
GS Trần Khuê: Như đại tá Phạm Quế Dương nói thì quá độ lượng đấy. Tôi cũng hoan nghênh cái độ lượng đấy thôi. Nhưng không phải nói chuyện này là anh Nguyễn Khoa Điềm hay là anh Hồng Vinh là sơ xuất gì được. Lấy quyền gì mà anh chỉ vào mặt người này người khác là gián điệp.
Tôi xin nhờ đài RFA và tất cả thính giả quan tâm đến vấn đề này, và cảm ơn tất cả các tổ chức chính phủ và phi chính phủ đã quan tâm đến công cuộc dân chủ hóa đất nước Việt Nam hiện nay. Vì phải có dân chủ hóa đất nước, phải có dân chủ thật sự, phải có tự do thật sự, phải có tự do báo chí, phải có tự do lập hội, phải có tự do bầu cử, bầu cử do nhân dân có quyền lựa chọn thật sự, có quốc tế giám sát thì đất nước Việt Nam mới phát triển được.
Việt Hùng: Cám ơn đại tá Phạm Quế Dương và giáo sư Trần Khuê. Xin cám ơn hai ông đã dành cho chúng tôi cuộc hội luận, trao đổi nói chuyện đầu tiên ngày hôm nay.