Đối Thoại          Website: Doi-Thoai.com         Email: toasoandoithoai@yahoo.com


Tổ chức Giám sát Nhân Quyền (Human Rights Watch) gửi thư đến thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về các ràng buộc về nhân quyền quốc tế của Việt Nam  

 

Giới lãnh đạo mới của Việt Nam nên lưu ý đến nhân quyền như nét chính của bộ máy nhà nước mới. Tổ chức Giám sát Nhân Quyền Human Rights Watch đã viết trong một bức thư ngỏ tới ông Nguyễn Tấn Dũng, người thay thế ông Phan Văn Khải làm Thủ Tướng từ ngày 27 tháng 6. Dưới đây là bức thư của Human Rights Watch:  

 

Human Rights Watch sent Letter to Prime Minister Nguyen Tan Dung regarding Vietnam's international human rights obligations

 

 

Vietnam's new leadership should make respect for human rights a central feature of its new administration, Human Rights Watch said in an open letter to Nguyen Tan Dung, who replaced Phan Van Khai as prime minister on June 27. Human Rights Watch's letter is enclosed below. 

 

 

 

July 12, 2006

 

Prime Minister Nguyen Tan Dung

Socialist Republic of Vietnam

 

Dear Prime Minister Nguyen Tan Dung:

 

We are writing on the occasion of your selection by the National Assembly as prime minister and the formation of a new government in Vietnam. We applaud the pledge you made in your acceptance speech to speed up administrative reform in order to build a state that is governed by law and committed to democracy. We note that there is a great deal to do in these areas, but if the commitments are followed up with action they would mark a clear change of course and provide an important opportunity for Vietnam to firmly demonstrate its respect for its international human rights obligations.

 

Recent years have seen a progressive opening up of Vietnam to the international community and a quickening pace of economic and social change. Vietnam’s economy stands out in Asia for having one of the highest growth rates. Your country has also made important strides, as reflected by UNDP indicators, in the areas of income, health, education, and poverty alleviation.

 

Where Vietnam seriously lags behind many other countries, however, is in respect for fundamental human rights and openness to political pluralism. Economic development, good governance, and respect for human rights are inextricably linked. Your leadership during the coming years on these issues, when Vietnam seeks to more fully participate in the global economy and be a respected member of the international community, will be crucial.

 

We urge you to seize this opportunity by launching legislative and policy reforms—backed up by concrete action—that firmly establish respect for human rights as a central feature of your administration.  Vietnam now has an opportunity to affirm its commitment to human rights and its treaty obligations under the International Covenant on Civil and Political Rights (ICCPR), to which Vietnam is a state party, and its 1992 Constitution, which states in Article 69 and 70:

 

The citizen shall enjoy freedom of opinion and speech, freedom of the press, the right  to be informed, and the right to assemble, form associations and hold demonstrations in accordance with the provisions of the law.

 

We have outlined key areas below, which we respectfully request that your government set as priorities in order to improve its promotion and protection of human rights.

 

1. Controls over Freedom of _Expression and the Internet  


As you know, Article 19 of the ICCPR provides for the right to freedom of _expression. In contrast, Vietnam’s Law on Publications strictly bans publications that oppose the government, divulge state secrets, or disseminate reactionary ideas. According to Vietnam’s Press Law, the role of the media is to serve as the voice of the party and state. There are no privately-owned media outlets; all publications are published by the government, the Party, or Party-controlled organizations.

 

In addition, the government controls the Internet by blocking websites considered objectionable or politically sensitive, monitoring email and on-line forums, and making Internet café owners responsible for information accessed and transferred on the Internet by their customers.

 

Strict new regulations and penalties have been introduced. Decree No. 56/2006/ND-CP defines 2,200 violations of the law in the area of culture and information. Effective July 1, this decree calls for fines of up to 30 million dong (US $2,000) for circulating “harmful” information by any means and violating culture and information rules, such as denying revolutionary achievements, defaming the nation and national heroes, publishing stories with anonymous sources, or revealing “party secrets, state secrets, military secrets and economic secrets.” It requires journalists to clear interviews with sources before publication, effectively allowing for pre-press censorship. It also stiffens government controls over the Internet, such as imposing fines on Internet café owners who allow customers to access “harmful” material.

 

Several Internet users have been imprisoned for alleged national security crimes after using the Internet to disseminate views disfavored by the government or participating in pro-democracy discussion forums.  They include Pham Hong Son, Nguyen Vu Binh, Truong Quoc Tuan, Truong Quoc Huy and Lisa Pham.

 

We urge your government to:

·                                 Amend provisions of Vietnam’s Criminal Code that restrict and criminalize the right to peaceful dissent, particularly the provisions on national security. Bring press laws into compliance with Article 19 of the ICCPR.

·                                 Remove restrictions on Internet usage and release people imprisoned for peaceful dissemination of their views over the Internet.

2. Restrictions on Freedom of Association and Assembly

 

Article 21 of the ICCPR recognizes the right of peaceful assembly, and Article 22 provides for the right to freedom of association with others. In Vietnam, however, political parties, unions, and nongovernmental human rights organizations that are independent of the government, the Party or mass organizations controlled by the Party are not allowed to operate. Public demonstrations are extremely rare, especially after government crackdowns against mass protests in the Central Highlands in 2001 and 2004. Decree 38/1005/ND-CP, signed by the prime minister in March 2005, stiffens restrictions on freedom of assembly. It bans public gatherings in front of places where government, party, and international conferences are held, and requires organizers of public gatherings to apply for and obtain government permission in advance.  

 

We urge your government to:

·                                 Permit individuals the right to associate freely and peacefully with others of similar views regardless of whether those views run counter to the political or ideological views approved by the Party and state.

·                                 Bring legislation regulating public gatherings and demonstrations into conformity with the ICCPR.

3. Freedom of Religion  

 

The Vietnamese government has made some important strides recently by issuing new directives on religion that expedite church registration requirements and forbid official coercion to convert, as well as forced recantations of faith. The 2004 Ordinance on Beliefs and Religions affirms the right to freedom of religion, as provided for in Article 18 of the ICCPR. However, it requires that all religious groups register with the government in order to be legal, and bans any religious activity deemed to cause public disorder, harm national security and national unity, or “sow divisions.”

 

Followers of religions that are not officially recognized by the government continue to be persecuted. Security officials disperse their religious gatherings, confiscate religious literature, and summon religious leaders to police stations for interrogation. Buddhist monks from the banned Unified Buddhist Church of Vietnam, including its Supreme Patriarch, Thich Huyen Quang, and second-ranking leader, Thich Quang Do, have been confined without charges to their monasteries for years, under police surveillance. Officials continue to force individuals to recant their beliefs despite a 2005 decree banning such practices. 

 

We urge your government to:

·                                 End the restrictions on gatherings of religious groups that are not registered with the government, release Buddhist monks who have been placed under house arrest, abolish the practice of forced recantations of faith and pressure to affiliate with officially registered religious organizations, and bring an end to abusive police surveillance and harassment of religious leaders and followers. 

·                                 Invite the U.N. Special Rapporteur on Religious Intolerance, who visited Vietnam in 1998, for a follow-up visit to Vietnam.

4.  Arbitrary Arrest, Torture, and Unfair Trials  

 

Article 14 of the ICCPR states that no one shall be subjected to arbitrary arrest or detention.   Anyone arrested or detained on a criminal charge shall be brought promptly before a judicial officer and is entitled to trial within a reasonable time or to release.


Hundreds of religious and political prisoners remain behind bars in prisons throughout Vietnam, including in Ha Nam, Dong Nai, Phu Yen, Nghe An / Ha Tinh, and Thanh Hoa provinces. There is compelling evidence of torture and other mistreatment of detainees. Prison conditions are extremely harsh and fall far short of international standards. We have received reports of solitary confinement of detainees in cramped, dark, unsanitary cells; and of police beating, kicking, and using electric shock batons on detainees, or allowing inmates or prison gangs to carry out beatings of fellow prisoners with impunity.  
 
Police officers routinely arrest and detain suspects without written warrants. The judicial system is vulnerable to government or party interference and pressure. Trials of dissidents are closed to the public, the media, and often to the families of the detainees themselves. Defendants often do not have access to independent legal counsel.   Under Administrative Detention Decree 31/CP, individuals can be put under house arrest for alleged national security crimes for up to two years without going before a judge.

 

We urge your government to:

·                                 Release all persons in Vietnam who are being held for the peaceful _expression of their political or religious beliefs.

·                                 Publish a central, public registry of the names and locations of all people held in pretrial detention, as well as any charges against them, and the names, charges, sentences, and locations of those who have been convicted and sentenced.

·                                 Repeal the 1997 Administrative Detention Directive 31/CP, which authorizes detention without trial for up to two years for individuals deemed to have violated national security laws.

·                                 Make a public commitment to end the practice of torture.  Appoint a special commission to investigate allegations of torture in the Central Highlands and to recommend appropriate prosecutions and discipline of any persons found responsible.

·                                 Extend a standing invitation to the U.N. Working Group on Arbitrary Detention, which visited Vietnam in 1994, and the Special Rapporteur on Torture to visit Vietnam, with unrestricted access to the Central Highlands.

·                                 Conduct penal, legal, and court proceedings with greater transparency and accountability. Publicly announce trials and charges in advance of trial proceedings. Guarantee that trials are held in accordance with international fair trial standards set forth in Article 14 of ICCPR. The trials should be public and open to Vietnamese citizens, international observers, and independent monitors. Those accused should have access to legal counsel of their choosing and the free assistance of an interpreter where necessary, as mandated by both the ICCPR and Vietnam’s Constitution.

As a party to the International Covenant on Civil and Political Rights, Vietnam is committed to protect basic rights and freedoms. You have already voiced your commitment to reform. Now, as a measure of respect for your people, we ask that you demonstrate this commitment by making every effort to uphold and improve Vietnam’s important international human rights obligations.

 

We look forward to discussing these and other human rights matters with you and your government in the coming years.

 

Sincerely,

 

Brad Adams

Executive Director

Asia Division

 

For more information, please contact:

In London, Brad Adams: +44 (0)7908 728333 (mobile)

In Washington, Veena Siddharth: +1 202 390 0219 (mobile)

 

 

 

 

 

Kính gửi Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng

Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam

 

 

Kính thua Thủ Tướng:

Chúng tôi viết bức thư này đến ông nhân dịp Quốc Hội tuyển chọn ông làm thủ tướng và việc thành lập một nội các mới tại Việt Nam. Chúng tôi hoan nghênh lời hứa của ông trong bài diễn văn nhậm chức v việc thúc đẩy nhanh chóng các cải cách hành chính để xây dựng một nhà nước pháp quyền và hướng đến dân chủ. Chúng tôi ghi nhận rằng còn rất nhiều việc cần làm trong các lĩnh vực này, nhưng nếu việc làm đi đôi với lời nói, đó sẽ là một sự đổi hướng rõ ràng và đưa đến một cơ hội quan trọng cho Việt Nam để mạnh dạn chứng minh việc tôn trọng các cam kết về Quốc Tế Nhân Quyền của mình.

 

Trong những năm gần đây, người ta chứng kiến việc mở cửa dần dần của Việt Nam hướng đến cộng đồng quốc tế và nhịp độ thay đổi nhanh chóng về kinh tế và xã hội. Nền kinh tế Việt Nam nổi bật lên tại Á Châu như là một trong những nền kinh tế với mức tăng trưởng cao nhất. Đất nước của quý vị cũng đã tiến những bước quan trọng, như phản ảnh bởi các chỉ số phát triển con người UNDP của Liên Hiệp Quốc, trong  các lĩnh vực về thu nhập, sức khoẻ, giáo dục, và xoá đói giảm nghèo.

 

Tuy vậy, nơi mà Việt Nam tụt hậu, một cách đáng quan ngại, sau các nước khác là trong việc tôn trọng các quyền làm người căn bản và mở rộng tới đa nguyên chính trị. Phát triển kinh tế, điều hành tốt, và nhân quyền luôn gắn chặt vào nhau một cách bất khả phân. Việc lãnh đạo của ông trong những năm tới đây trên những vấn đề này sẽ có tính chất quyết định khi mà Việt Nam tìm cách tham gia tích cực hơn nữa vào nền kinh tế toàn cầu và trở thành một thành viên uy tín của cộng đồng quốc tế.

 

 Chúng tôi thúc dục ông nắm lấy cơ hội này bằng cách bắt đầu các cải cách về chính sách và lập pháp -- được yểm trợ bởi các hành động cụ thể -- để thiết lập một cách chắc chắn việc tôn trọng nhân quyền như là nét chính của guồng máy hành chính dưới quyền ông. Hiện nay, Việt Nam đang có cơ hội khẳng định sự tôn trọng nhân quyền và các cam kết theo công ước Quốc Tế về các quyền dân sự và chính trị (International Covenant on Civil and Political Rights-ICCPR) mà theo đó Việt Nam là một quốc gia thành viên và hiến pháp của Việt Nam, đã nói rõ trong điều 69 & 70:

 

Người công dân sẽ thực thi quyền tự do tư tưởng và ngôn luận, tự do báo chí, tự do thông tin và quyền tụ tập, lập hội và biểu tình theo khuôn khổ của pháp luật.

 

Chúng tôi phác họa các lĩnh vực chính dưới đây, theo đó, chúng tôi kính cẩn yêu cầu nhà nước Việt Nam ưu tiên quan tâm đến để cải thiện việc cổ xúy và bảo vệ nhân quyền.

 

1. Kiểm soát tự do Ngôn luận và mạng Internet

Như ông biết, điều 19 của công ước ICCPR đảm bảo quyền tự do ngôn luận. Ngược lại, luật xuất bản của Việt Nam cấm tuyệt đối các ấn phẩm chống nhà nước, tiết lộ bí mật nhà nước, hoặc tuyên truyền các ý kiến phản động. Theo luật báo chí Việt Nam, vai trò của giới truyền thông là phục vụ như tiếng nói của Đảng và Nhà Nước. Không có cái kênh truyền thông tư hữu; tất cả các ấn phẩm được xuất bản bởi nhà nước, Đảng, hay các tổ chức ngoại vi của Đảng.

 

Thêm vào đó, nhà nước kiểm soát Internet bằng cách ngăn chặn các trang mạng được đánh giá là cần ngăn cản lại hay nhậy cảm về chính trị, theo dõi điện thư và diễn đàn trên mạng, và quy cho các chủ nhân các tiệm Internet trách nhiệm về nội dung truy cập hay chuyển tải trên mạng của khách hàng.

 

Các luật lệ và hình phạt gay gắt mới đã được phê chuẩn. Nghị định 56/2006/ND-CP quy định 2200 điều vi phạm luật pháp trong lĩnh vực văn hóa-thông tin. Có hiệu lực từ ngày 1 tháng 7, nghị định này ra giá phạt tới 30 triệu đồng (2 nghìn đô-la) cho việc lưu hành các tin tức “độc hại” bằng bất cứ phương tiện gì và vi phạm các quy định về văn hóa-thông tin, như là chối bỏ thành quả cách mạng, xuyên tạc nhà nước và các anh hùng quốc gia, in ấn các câu chuyện với nguồn tin vô danh, hay tiết lộ “bí mật đảng, bí mật nhà nước, bí mật quân sự và bí mật kinh tế”. Nó cũng đòi hỏi các ký giả thông qua các bài phỏng vấn với nguồn tin trước khi xuất bản, trong thực tế, cho phép việc kiểm duyệt trước khi lên khung báo. Nó cũng thắt chặt sự kiểm soát của nhà nước trên mạng Internet, như là phạt nặng các chủ tiệm Internet nào cho phép khách hàng tiếp cận các nội dung “độc hại”.

 

Nhiều người xử dụng Internet đã bị bắt giam vì các tội danh tố cáo dính dấp tới an ninh quốc gia sau khi dùng Internet để phát tán các quan điểm bất lợi cho nhà nước hay tham dự vào các diễn đàn thảo luận cổ vũ dân chủ. Họ bao gồm Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Trương Quốc Tuấn, Trương Quốc Huy và Lisa Phạm.

 

Chúng tôi thúc dục nhà cầm quyền:

·         Tu chính các địều khoản của luật Hình Sự Việt Nam đang giới hạn và hình sự hóa quyền bất đồng chính kiến ôn hòa, đặc biệt là trong các điều khoản liên quan tới an ninh quốc gia. Đưa luật báo chí vào viện tuân thủ điều 19 của công ước ICCPR.

·          Bãi bỏ các giới hạn trong việc xử dụng Internet và phóng thích những người bị giam giữ vì việc phát tán ôn hòa các quan điểm của họ trên mạng Internet.

 

2. Giới hạn tự do hội họp

Điều 21 của công ước ICCPR công nhận quyền tự do tụ họp ôn hòa, và điều 22 đảm bảo quyền tự do lập hội đoàn với những người khác. Tuy vậy, tại Việt Nam, các đảng phái chính trị, công đoàn, và các tổ chức nhân quyền phi chính phủ độc lập với nhà nước, Đảng và các tổ chức ngoại vi của Đảng không được phép hoạt động. Biểu tình công cộng thật hiếm hoi, đặc biệt là sau khi nhà nước đàn áp các cuộc phản kháng của nhân dân Tây Nguyên năm 2001 và 2004. Nghị định 38/1005/ND-CP, phê chuẩn bởi thủ tướng vào tháng 3-2005, tăng cường các giới hạn trên tự do hội họp. Nó cấm đoán việc tụ tập trước các nơi hội nghị nhà nước, Đảng, và quốc tế được tổ chức và đòi hỏi người tổ chức việc tụ tập xin phép và được nhà nước cho phép trước đó.

 

Chúng tôi thúc dục nhà cầm quyền:

·         Cho phép cá nhân quyền hội họp tự do và ôn hòa với những người khác có cùng quan điểm bất luận quan điểm đó ngược lại quan điểm chính trị hay ý thức hệ chấp nhận bởi Đảng và nhà nước.

·         Đưa các quy luật về tụ tập công cộng và biểu tình đến điểm tuân thủ công ước ICCPR

 

3. Tự do Tôn giáo

Nhà cầm quyền Việt Nam đã đi những bước quan trọng gần đây khi ra những nghị định mới về tôn giáo thúc đẩy nhanh chóng yêu cầu đăng ký giáo hội và cấm chỉ việc chính thức cưỡng bức đổi đạo, hay từ bỏ đức tin. Quy định 2004 về Tín Ngưỡng và Tôn Giáo khẳng định quyền tự do tôn giáo, theo như điều 18 của công ước ICCPR. Tuy vậy, nó đòi hỏi tất cả các tổ chức tôn giáo đăng ký với nhà nước để trở nên hợp pháp, và cấm đoán tất cả các hoạt động tôn giáo được đánh giá là gây rối trật tự công cộng, nguy hại tới an ninh quốc gia, hay “gieo rắt chia rẽ”.

 

Tín đồ của những tôn giáo không đươc công nhận chính thức bởi nhà nước tiếp tục bị truy bức. Các viên chức an ninh giải tán các buổi hội họp tôn giáo, tịch thu các sách vở tôn giáo và triệu tập các chức sắc tôn giáo đến đồn công an để hỏi cung. Các tu sĩ Phật Giáo từ Giáo Hội Thống Nhất Phật Giáo Việt Nam- giáo hội ngoài vòng pháp luật, kể cả đức Tăng Thống, Thích Huyền Quang, và vị lãnh đạo thứ hai, Thích Quảng Độ, bị giam lõng, mà không truy t tại tu viện của họ trong nhiều năm, dưới sự giám sát của Công An. Các viên chức nhà nước tiếp tục bắt nhiều người chối bỏ Tín Ngưỡng của họ cho dù đã có một quy định năm 2005 cấm đoán những hành xử như vậy.

 

Chúng tôi thúc dục nhà cầm quyền:

·         Chấm dứt những giới hạn trên việc hội họp của những tổ chức tôn giáo không đăng ký với nhà nước, phóng thích các tu sĩ Phật Giáo bị quản thúc tại gia, hủy bỏ việc bắt ép chối bỏ đức tin và áp lực tham gia các tổ chức tôn giáo đăng ký chính thức, và  kết thúc việc công an theo dõi quá đáng và quấy nhiễu các lĩnh tụ tôn giáo và tín đồ.

·         Mời đặc sứ Liên Hiệp Quốc về Khoan Dung Tôn Giáo, người đã từng thăm Việt Nam vào năm 1998, trở lại để theo dõi tình hình.

 

4. Giam giữ tùy tiện, Tra Tấn và Xử Án bất công

Điều 14 của công ước ICCPR khẳng định rằng không ai  có thể bị bắt bớ hay giam giữ tùy tiện. Bất cứ ai  bị bắt hay giam giữ với tội danh sẽ được đưa ra nhanh chóng trước một nhân viên tư pháp và có quyền được xét xử trong một thời gian vừa phải hay được phóng thích.

 

Hàng trăm tù nhân tôn giáo và chính trị còn sau chấn song, ngồi tù trên khắp Việt Nam, bao gồm tại các tỉnh Hà Nam, Đồng Nai, Phú Yên, Nghệ An/Hà Tĩnh, và Thanh Hóa. Có nhiều bằng chứng xác đáng về việc tra tấn và ngược đãi các tù nhân. Các điều kiện giam cầm vô cùng khắc nghiệt và rơi dưới mức tiêu chuẩn quốc tế. Chúng tôi đã nhận được các phúc trình về việc biệt giam tù nhân trong những xà lim chật chội, tối tăm và thiếu vệ sinh; và việc công an đánh đập, đá, hay dùng roi điện trên tù nhân, hay cho các tù nhân hay băng đảng trong tù thi hành việc đánh đập các người tù đồng cảnh ngộ một cách vô can.

 

Công An thường bắt và giam giữ nghi can mà không cần trát thảo của tòa án. Hệ thống tư pháp dễ bị nhà nước hay đảng xen vào và áp lực. Các phiên tòa xử các người bất đồng chính kiến thường xử kín, không có công chúng chứng kiến, giới truyền thông và thường cả gia đình của bị cáo. Bị cáo thường không được có cố vấn pháp lý độc lập. Dưới nghị định 31/CP, người ta có thể bị giam lõng vì cáo buộc các tội an ninh quốc gia cho tới 2 năm mà không cần ra tòa.

 

Chúng tôi thúc dục nhà cầm quyền:

·         Phóng thích những người đang bị giam giữ tại Việt Nam vì biểu lộ ôn hòa niềm tin chính trị hay tôn giáo của họ.

·         Công bố danh sách tổng kết, công cộng về tên và nơi giam giữ của tất cả những người bị tạm giam, và tất cả những tội danh họ bị buộc tội, và tên, tội danh, bản án và nơi thi hành án của những người đã bị kết tội và tuyên án.

·         Đình chỉ nghị định Giam giữ Hành Chính 31/CP, cho phép bắt giam không cần xét xử cho đến 2 năm cho những người tình nghi đã vi phạm các luật an ninh quốc gia.

·         Làm một lời hứa công khai chấm dứt việc tra tấn. Chỉ định một Ủy ban đặc biệt để điều tra về các lời cáo buộc về tra tấn tại Tây Nguyên và đề nghị truy tố và kỷ luật thích ứng cho bất cứ ai chịu trách nhiệm về việc tra tấn.

·         Gia hạn lời mời thăm Việt Nam đến Nhóm Làm việc về việc Bắt giữ tùy tiện của Liên Hiệp Quốc, từng thăm Việt Nam năm 1994, và đặc sứ về Tra Tấn, với quyền thăm viếng Tây Nguyên không bị cản trở.

·         Xúc tiến các quá trình giam giữ, pháp luật, tòa án với độ minh bạch rõ ràng hơn và thái độ trách nhiệm hơn. Công bố phiên toà và tội danh trước quá trình xét xử. Bảo đảm rằng phiên tòa diễn ra theo đúng tiêu chuẩn xét xử công minh quốc tế được thiết lập bởi điều 14-công ước ICCPR. Phiên tòa nên diễn ra công khai và mở ra cho công dân Việt Nam, quan sát viên quốc tế, và các người giám sát độc lập đều có thể dự.Bị cáo nên có quyền chọn lựa cố vấn pháp lý độc lập và sự giúp đỡ tự do của thông dịch viên nếu cần, như đã quy định bởi công ước ICCPR và Hiến Pháp Việt Nam.

 

Như thành viên của Công Ước Quốc tế về quyền Dân Sự và Chính Trị, Việt Nam bị ràng buộc phải bảo vệ các quyền cơ bản và tự do. Ông đã lên tiếng về quyết tâm cải cách của ông. Hiện nay, như là bằng chứng cho sự tôn trọng dân tộc của ông, chúng tôi yêu cầu ông chứng minh quyết tâm này bằng tất cả những nỗ lực giữ gìn và cải thiện các ràng buộc quan trọng về quốc tế Nhân Quyền của Việt Nam.

 

Chúng tôi mong mỏi được thảo luận về các vấn đề này và các đề tài nhân quyền khác với ông và nhà nước trong tương lai.

 

Thành Thật

Brad Adams

Giám đốc điều hành

Vùng Á Châu

 

Nếu cần liên lạc, xin gọi:

Tại London, Brad Adams: +44 (0)7908 728333 (điện thoại di động)

Tại Washington, Veena Siddharth: +1 202 390 0219 (điện thoại di động)

 

 [Bản dịch Việt ngữ của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam]