Đối Thoại                                               Website: Doi-Thoai.com                          Email: toasoandoithoai@yahoo.com


30 years – some impressions

by Nguyen thanh Giang

  

30 years are flitting away.  30 years after the total demolition by 2 nuclear bombs, Japan has enough forces to get up in order to become a powerful country in Asia. 30 years after the separation between  north and south, South Korea gets enough time to fly now as a Dragon .

When we were fighting in sufferings, we heard Ho Chi Minh’s encouragement: after winning the enemies, we will transform Vietnam into a richer , greater and more beautiful country, all of us were full of enthusiam.

 

I remember, a couple of years before 1975, a specialist scientific technician with a salary as high as a vice-administrator’s one like myself  was always tortured by hunger. After controlling some geo-physical units, after taking the dinner at 5pm, we were sitting near the bonfire for a gossipping at 8 pm. After some gossip we were turning around (and God knows why) we always were finishing by talking about the food. We all were respecting and loving our superior cadre, but we had nothing to eat, so we went into our garden and picked up an armful of vegetables to cook and to season them with glutamid for our banquet. When I went to the USA in 1989, I asked a farmer about his food, he said: in my country, an ordinary citizen is eating like a President. At hearing this, I could not imagine how.

 

Then, suddenly, we should say “suddenly” because all changes like a  magic transformation. After the Decree “Task-Work N.10”, suddenly Vietnam had a rice surplus amount and became the first rice-exporting country in the world. Now rice starvation  is rare, and for the ordinary middle class like us, we don’t feel  starvation anymore.

 

In 1980, for the first time, I went to a scientific international Congress in a capitalist country. When I got close to an airport waiting hall, I saw suddenly that the gate was slowly opening by itself. It was better than in the mythology, wasn’t it?   I  have not yet finished ordering: “Sesame, sesame, open it ! In the restroom, I did not find out the button to flush water, but as soon as I left, water is flushing noisily automatically. After years of saving money, I could buy a Russian ventilator as big as an elephant’s ear. At that time, if some house had a black and white TV, the whole neighbourhood came and asked to watch on that TV. But in these days, the color TVs, automatic doors, automatic water taps are not only in airports, but also in our private houses. What a surprise! What a phenomenon! Right ?  Thanks to the openness of our Party and our government. We are opening ourselves to get the Western technology and sciences .

Opening the door and giving up the hard-planned economy are the applauded and encouraged awakening of the Vietnamese Communist Party. It has prevented Vietnam from the dramatic obscurity of many dozens of years before, and that is like a change of life.

 

However, we are open in a hesitating way, by giving up a blindly planned economy in order to get involved into the market economy but still tangled into the tail of the “socialist orientation” . That is why, on the way forward, Vietnam is still hesitatingly  developing not only slowly, but also unhealthily.

 

Scarcely after securing South Vietnam, the Vietnamese Communist Party delegated the future Party’s first secretary Do Muoi in Saigon in order to begin the new campaign, to reform, to exterminate not only capitalism, but also the private industry trade  companies. From that above fact until the fact of using this slogan: “the Communist Partisans have also to know how to get rich” and the fact of organizing feast to glorify the trademen, we should say that the Party has made a terrible sloughing transformation. However, why is the Party still looking back  stubbornly to such a heavy communism mechanism ? It authenticated stealthily the capitalism of some handwork companies…now is approaching the privatization of the electricity factory, the telecommunication, the post , even the universities…However, the rice-field belongs definitely to the Collective, to the government. In fact, if it is the kind of very fair government with an ideal way, that will be all right. But in reality, this kind of Mr. so-called “Government” in blood and chair with a big belly and a large face who is supported by the absolute power of the Party used to seize the people’s property and to share it among their groups. If He is aware of the plan of building a road, of enlarging a city, He can give alms to the farmers with some hundred thousand, even some thousand Dongs per square meter, then He chases them away, after that, they will resell this very piece of land for millions of Dongs per square meter. Therefore with the mafia of ammunition, submarine, tank sales…these decoy people, these land owners become automatically the red great capitalists, having money stocked abroad not only in millions, but also in trillions of USD. The farmers are automatically deprived of their land, chased out of their villages. Either they become concubines in Taiwan, China or they went into cities to become prostitutes. How many times more numerous the prostitutes, the homeless children in Hochiminh City are there now than formerly in Saigon, after 30 years of socialism?

 

Despite the so-called socialism, the injustice, the gap between the rich and the poor  are still more terrible than in the rich capitalist countries. The GINI rate of Japan, Denmark is about 25, but Vietnam’s one is about 40. Dr. Le Dang Doanh published openly in the Congress of the Party and Government that in Hanoi, there is a kind of super kindergarden, where a couple of Vietnamese sent their children at the price of 2800 USD per month. ( The same amount for one child of the Red Capitalist in the actual Vietnam is worth a sum a farmer needs to feed his poor child for more than 10 years!). The Red Capitalists, the communist landlords are 100 times richer and crueller than the landlords that we jailed, put on trial, persecuted in the land reforms and the private, capitalist  trade, industry reforms.

 

Supporting the injustice when people are in health, they are treated worse when they get sick. A middle-, high- ranked cadre, an army colonel occupied many confortable rooms in a hospital, with air-conditioner, heater, even a  parlor…Meanwhile, an engineer, a teacher, a worker…get into a hospital in Vietnam suffering more than in a jail in a capitalist country. They have to lie by two in one bed, feet on the one on the face of the other! As the hospital has not enough assistant nurses, each patient has to rely on their folks to help them.  These relatives watchers have to suffer in this terrible situation too. They can neither lie down nor sit down all day long by lack of place. At night they have to spread their mat just under the patient’s bed.

 

While the Party’s, government’s buildings are very large, beautiful, and the communist clerks are driving the expensive and richer cars than those of the capitalist ones, the schools are in shortage and in ruin (I remember that Nguyen Ai Quoc has denounced that in the French colony time, the prisons are more numerous than the hospitals and schools). With such a school system, the teachers receive only a starving salary. That is why it is unavoidable that a 5 grade-student cannot read and write correctly. The education program, the scholar  documents are both behind the time and in frequent changings. Renovations after renovations, all finish by a backward movement. Such a situation happens because of this fact in general: most of the cadres are “false” scholars, they never studied before.

 

The Party endeavoured to mould them into industrial cultural intellectuals, and to decorate them with all the diplomas, certificates through the complementary correspondence class and system…They decided  dictatorially the orientation, the plan for education but they have never spent or  known that rightfulness,  that model of the education.

Dissatisfied before the diploma trades, Mr. Tu Xuong had to complain mordantly:

Such an ignorant bachelor as that unique son Ky

Such a stupid licencee as that mandarin’s daughter My

How shameful that exam was !

That was only a monkey’s joke !

Nowadays, the diploma situation does not correspond the capacity, even the false certificates are  abundant not only under the money’s influence in the market economy but also by the absolutism, despotism origin. To whoever the Party wants to give  , he will get it. A couple of my lazy and not brilliant classmates, suddenly could get  complementary farming courses, then went to a friendly research program in the Soviet Union. Then a short time later, they have all the diplomas, certifications in top levels.

 

Only some cadres in a village or province…are revealed and punished for false diplomas. The false diploma problem is more harmful in the Central Committee but nobody thinks of revealing it. Here is a small example: Mrs Truong My Hoa- vice-president of Vietnam- had not yet finished the high school graduation when she got imprisoned. After 1975, she kept taking charge of heavy responsabilities. However, 15 years ago, in her CV’s application for the Central Committee, she claimed to possess 3 university diplomas and 3 foreign languages. The writer of this text is not a bad brain, and studied seriously, however I had to learn to death to get one university diploma. I don’t know when and how these ladies and gentlemen made their studies?

 

The traffic accidents are terrible. The average death rate is 1080 per month. Only on the traffic and transport field, this amount is many dozen of times more than the recent war casualties in Afganistan and in Iraq.  That looks like we are  still in the worst war time. This lamentable situation is one part from the citizens who don’t obey the traffic law( this fact has its origin of the abolition of jurisdiction  and of installing proletarial despotism in Vietnam for many dozens of years).  The main factor is the too bad traffic organization and management. The under structure  investments are both poor and irrational. Meanwhile the national route #1 and the city traffic system should be restored urgently,  these are abandoned and the government used the budget for enlarging the Hochiminh’s trail through Vietnam. Until now, the traffic density on this highway is low in general. Destroying many Truongson forests this highway is now exposed in solitude to the weather for its own destruction.

 

Developing our Vietnam’s economy according to the politics have wasted too much wealth of our citizens and of our country. We are oppressed and angry by the rampant corruption. But the wasting of national resources are  many times worse than that corruption because there has been not a single research on it and no report of its destruction has been published until now. This is only an example: the wrong decision to choose Dung Quat site to build the first refinery has wasted the same wealth as the work of  the whole Quangngai province during many years. The plan of technology and economy has been passed since 1996. The plan published that our country will have oil before the year 2000. The inhabitants of Dung Quat have been moved forcibly away to reserve an empty area for many years. The capital in the initial construction investment ( power plant, sugar plant, road system…) has to pay  so high an interest that in the year 2002, the Senate vice-president had to make multiple warnings:” we must accelerate the construction, because by one single day in idleness, we lose 500.000 USD “. From then until now, 2000 days have been spent by. For a rounded calculation : 500 000 USD x 2 000 = 1 000 000 000 USD. For Dung Quat ‘s plan alone, we wasted one trillion  USD.  So until now, the government is trying to save face by transforming the industrial conglomeration into an economic one…All other industries still have to pay for imported oil, so we lack  the pricing competition capacity. The end-user and consumer have to bear the increasing oil price day after day.

After rebuilding in peace during 30 years, Vietnam is still too poor, still behind the times in comparison with other countries in all points of view. There are 3 main causes:

 

The leaders’ level is too low. Low for the practical demands, low for the intellectual level. This is the consequence of the matter at hand the people can vote only for the ones that the Party proposes.

 

In the contemporary history, no people had to fight drastically, hardly like the Vietnamese to get back the independence. After getting it, we should not be too proud to show off, to taste it but to be free to stretch our wings to fly farther, higher, faster than other countries which have not yet suffered such sacrifices, such a great loss like Vietnam. Therefore the responsibility of the Communist Party of Vietnam is so great, its debt to Vietnam and its countrymen is very heavy. However, the degradation of the leaders having full authority, the power are transforming them into interior enemies, more dangerous than the exterior ones…I have not yet said anything about the apparition of the high-ranked betrayers among these like  Tran ich Tac, Le chieu Thong…

 

Not by pure incidence is the fact that many Communist veterans, such as the former member of the Central Committee Dang Quoc Bao, the buddhist monk Thich Quang Do, the professor Phan Dinh Dieu…are presenting their urgent demand for a multi-origin and -party government in order to open the basic beginning for the democratization of Vietnam. Only with democracy can Vietnam get a fast and a healthy development.

 

Thirty years have been spent away, it would have been better to do other things rather than to write down these heart-rending impressions, normally, our Vietnamese people should have suffered much less, we should have been able to raise our head to go forward together with the world’s civilization.

 

Hanoi, close to the date April 30,  2005

                                                                        Mr. Nguyen thanh Giang

                                                            #6 – the  Geo-Physics Airplane Collective

                                                                        Trung Văn – Tu Liêm – Hanoi

                                                                                     Phone: 5 534370

                   (translator: Mr. Truong BN, email: truongb1@yahoo.com)

 

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

30 năm - vài cảm nhận

 

Thấm  thoát mà đã 30 năm. Ba mươi năm sau đổ nát tan tành của mấy quả bom nguyên tử, Nhật Bản đã đủ sức vươn lên thành một cường quốc Châu AÁ. Ba mươi năm sau phân chia Nam Bắc, Hàn Quốc đã đủ thời gian bay lên thành một Con Rồng.

 

Khi còn chiến đấu gian khổ, nghe chủ tịch Hồ Chí Minh động viên : thắng giặc ta sẽ xây dựng một nước Việt Nam đàng hoàng, to đẹp, ai cũng nức lòng. Thế rồi ta đã được thống lĩnh giang sơn và có hoà bình để xây dựng đất nước trong suốt cả 30 năm. Ba mươi năm là thấm thoắt nhưng cũng đà đằng đẵng. Ngoảnh nhìn lại và tự hỏi : ta đã có được những gì ? vì sao ta chỉ có được như vậy ?

Còn nhớ, vào khoảng những năm sát trước 1975, một chuyên viên khoa học kỹ thuật có bậc lương cao ngang lương phó vụ trưởng như người đang viết này mà vì ăn uống thiếu thốn nên không lúc nào không bị cái đói dày vò. Đi kiểm tra kỹ thuật ở một đơn vị địa vật lý, năm giờ chiều ăn cơm xong, tám giờ tối ngồi bên đống lửa tán chuyện. Quanh quẩn chỉ được mấy câu rồi không biết thế nào lại quay vào chuyện ăn. Anh em vừa nể vừa thương cán bộ cấp trên xuống lắm nhưng không có gì, đành ra vườn rau tự túc hái một ôm về luộc chấm với nước muối pha mỳ chính, ăn vã. Năm 1989, sang Mỹ, hỏi một nông dân về chuyện ăn uống, anh ta bảo : ở nước tôi, người dân thường cũng ăn như Tổng thống. Nghe mà không sao tưởng tượng nổi.

Thế rồi, đùng một cái, phải nói là đùng một cái vì nó thay đổi như là biến đổi, sau Khoán Mười bỗng nhiên ta thừa gạo và từ lâu đã trở thành nước xuất khẩu gạo nhất nhì thế giới. Bây giờ đói cơm là hãn hữu còn đối với những loại thường thường bậc trung như chúng tôi thì không còn cái cảm giác thèm  ăn nữa.      

Năm 1980, lần dầu tiên đi dự Hội nghị khoa học quốc tế ở một nước tư bản. Đi gần đến cấnh cửa nhà chờ sân bây, thấy cánh cửa bỗng tự nhiên từ từ mở. Ngạc nhiên quá. Hơn cả thần thoại à ? Mình đã kịp nói câu “ Vừng ơi, mở ra ! ” đâu. Đi tiểu tiện, không tìm thấy cái nút để  giật nước dội nhưng vùa quay ra, nước đã ào ào xối. Ki cóp bao nhiêu năm mới mua được một chiếc “ quạt tai voi ” Liên Xô. Lúc bấy giờ, nhà nào có được chiếc tivi đen trắng thì cả xóm đến xem nhờ. Thế mà ngày nay, tivi mầu, cánh cửa tự động, vòi nước tự động không chỉ có ở sân bay, ở các khách sạn mà cả trong tư thất. Ngạc nhiên lắm chứ. Lạ kỳ lắm chứ. Đấy là nhờ chính sách mở cửa của Đảng và Chính phủ. Mở cửa để đón nhận kỹ thuật-công nghệ Phương Tây.

Mở cửa và từ bỏ nền kinh tế kế hoạch hoá cứng nhắc là sự bừng tỉnh rất đáng hoan nghênh và khích lệ của đảng Cộng sản Việt Nam. Nó đã cứu đất nước khỏi vòng tăm tối bi thảm của mấy thập kỷ trước đó và, như là, bắt đầu cuộc đổi đời.

Tuy nhiên, mở cửa một cách chập chờn, từ bỏ nền kinh tế kế hoạch hoá mù quáng để dấn thân vào kinh tế thị trường nhưng lại cứ vướng víu cái đuôi “ định hướng xã hội chủ nghĩa” nên trên đường đi tới, đất nước vẫn cứ như còn dùng dắng, không những không phát triển nhanh được mà còn phát triển rất không lành mạnh.

 

Vừa giành lại được Miền Nam xong, Đảng cử ông tổng bí thư tương lai Đỗ Mười vào Sài Gòn mở chiến dịch mới, cải tạo tiêu diệt không chỉ tư bản, mà cả công thương nghiệp tư doanh. Từ chỗ như thế đến chỗ lại tung hô “ đảng viên cũng phải biết làm giàu ” và tổ chức ngày hội vinh danh các doanh nhân phải nói là biểu hiện một sụ thoát xác ghê gớm lắm. Tuy nhiên, sao vẫn cứ còn “ dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng ” một cách ngoan cố với cái chủ nghĩa công hữu nặng nề đến vậy. Rón rén thừa nhận tư hữu mấy cái xi nghiệp thủ công …, nay đang mon men thừa nhận tư hữu cả nhà máy điện, công ty bưu chính – viễn thông, cả trường đại học

… Nhưng, ruộng đất thì dứt khoát cứ phải là tài sản của tập thể, của Nhà nước. Kể ra nếu đúng là của một cái thứ Nhà nước thật sự anh minh một cách lý tưởng thì cũng được, đằng này mấy Ông Nhà nước bằng xương bằng thịt bụng to, mặt bự dựa vào quyền lực tuyệt đối do Đảng trao cho để chiếm đoạt lấy rồi ban phát cho nhau. Nắm được kế hoạch mở đường, kế hoach đô thị hoá, người ta thí cho người nông dân mấy trăm nghìn, thậm chí vài nghìn đồng trên mỗi mét vuông đất rồi đuổi họ đi để ít lâu sau bán lại hàng triệu đồng chính mét vuông đất đó. Thế là cùng với bọn maphia buôn vũ khí, tầu ngầm, xe tăng … bọn cò mồi, bọn chủ đất này nghiễm nhiên trở thành những tư bản đỏ kếch xù, có tiền gửi nước ngoài không chỉ hàng triệu mà thậm chí hàng tỷ đola. Nông dân mặc nhiên bị tước ruộng vườn, bị đuổi khỏi thôn làng. Hoặc đi làm tỳ thiếp, tận Đài Loan, Trung Quốc, hoặc ra đô thị bán  trôn nuôi miệng. Sau 30 năm cải tạo xã hội chủ nghĩa, số gái điếm, số trẻ em lang thang cỡ nhỡ ở Thành phố Hồ Chí Minh bây giờ đông gấp bao nhiêu lần Sài Gòn khi xưa ?

 

Mang danh xã hội chủ nghĩa nhưng bất công, phân hoá giầu nghèo còn ghê góm hơn ở các nước tư bản giầu có rất nhiều. Chỉ số GINI của Nhật Bản, Đan Mạch chỉ cỡ trên dưới 25, trong khi Việt Nam xấp xỉ 40. Tiến sỹ Lê Đăng Doanh công bố công khai tại một hội nghị quan chức của Đảng và Chính phủ rằng ở Hà Nội có một nhà trẻ thượng đẳng, tai đấy có mấy chục người Việt Nam gửi trẻ với giá      2 800 USD một tháng. ( Số tiền gửi một đứa trẻ con tư bản đỏ ở Việt Nam hiện nay bằng tiền người nông dân nuôi đứa con khốn khổ của mình trong hơn mười năm trời ! ) Tư bản đỏ, địa chủ cộng sản ngày nay giầu có và tàn bạo gấp trăm lần các nhà tư sản và địa chủ bị ta đấu tố, tù đầy bắn giết hồi cải cách ruộng đất và cải tạo công thương nghiệp, tư bản tư doanh.

Hứng chịu bất công lúc khoẻ, lúc ốm đau lại còn bị phân biệt đối xử tàn tệ hơn. Một cán bộ trung, cao cấp, một tướng lĩnh quân đội vào bệnh viện chiếm mấy phòng đầy đủ tiện nghi. Có máy lạnh, có lò sưởi ấm, có phòng tiếp khách …Trong khi đó, một kỹ sư, một nhà giáo, một công nhân … vào bệnh viện Việt Nam còn khổ hơn vào nhà tù ở nước tư bản. Phải nằm theo cách hai người bệnh chọc chân vào mặt nhau trên một chiếc giường cá nhân ! Bệnh viện không đủ hộ lý nên mỗi người bệnh phải có một vài người nhà đi theo chăm sóc. Những người đi chăm sóc bệnh nhân này cũng bị đầy đoạ trong thảm cảnh. Suốt ngày không được nằm, không được ngồi vì không có chỗ. Đêm đến phải trải  chiếu ngủ ngay dưới gầm giường người bệnh. 

Trong khi các trụ sở Đảng, trụ sở chính quyền rất đàng hoàng, to đẹp, các quan chức cưỡi những chiếc ôtô sang trọng, đắt tiền hơn cả xe của quan chức tư bản giầu có thì trường lớp vừa thiếu vừa xập xệ ( Nhớ lại, ngày xưa Nguyễn Ai Quốc từng tố cáo chế độ thực dân Pháp, ở Việt Nam, nhà tù nhiều hơn bệnh viện và trường học ). Trường sở như vậy, giáo viên lại chỉ được hưởng đồng lương chết đói thì sao tránh khỏi tình trạng học sinh học đến lớp Năm  mà đọc chưa thông, viết chưa thạo. Chương trình giáo dục, sách giáo khoa thì vừa lạc hậu lại thay đổi xoành xoạch. Cải tiến, cải tiến rồi lại cải tiến nhưng kết quả tổng hợp là cải lùi. Có tình trạng đó là do nói chung, các quan chức phần lớn chỉ là “ học giả ”, họ không được học thật, họ chưa từng sôi kinh, nấu sử.

Đảng ra sức thổi họ lên cho thành trí thức công nông và gắn cho họ đủ loại bằng sắc, học hàm, học vị thông qua con đường bổ túc công nông, hàm thụ, tại chức, phong giáo sư … Họ quyết sách đường lối, chủ trương về giáo dục nhưng bản thân chưa kinh qua và chưa hề được biết cái chính quy, cái mô phạm của giáo dục.

Bất mãn trước cảnh mua quan bán tước, cụ Tú Xương từng thốt lên chua chát :

 

                                                             Tú tài thằng ấm Kỷ

                     Cử nhân con đô Mỹ

                                                             Thi thế cũng đòi thi

                                                              ối khỉ ơi là khỉ

 

Ngày nay, tình trạng bằng cấp không tương xứng trình độ, thậm chí bằng giả quá nhiều không phải chỉ do đồng tiên thao túng vì tác động của kinh tế thị trường mà có nguồn gốc từ sự độc quyền, độc đoán. Đảng muốn cho ai cái gì thì người ấy được. Mấy anh bạn cùng lớp ngày nào, học kém và lười nhưng bỗng được cho đi bổ túc công nông, rồi sang làm nghiên cứu sinh hữu nghị ở Liên Xô. Thế là chẳng mấy chốc đã có đủ hàm, đủ vị cao tít trên đầu.

Chỉ vài ông cán bộ cấp xã, cấp tỉnh … bị phát giác và thi hành kỷ luật về tội bằng giả. Bằng giả đối với những vị trên Trung ương tai hại hơn nhiều nhưng có ai được xét đến ý kiến phát giác đâu. Một ví dụ nhỏ : Bà Trương Mỹ Hoa- phó chủ tịch nước - học chưa hết phổ thông thì bị vào tù. Sau năm 1975, bà liên tục đảm nhiệm những trách nhiệm nặng nề, thế mà cách đây mươi lăm năm, trong bản lý lịch vào Trung ương, bà đã ngang nhiên khai có ba bằng đại học và biết ba ngoại ngữ. Người viết bài này đầu óc vốn không quá tăm tối, lại học hành rất nghiêm túc, thế mà học lõm mắt vào mới được một tấm bằng đại học. Không biết các ông các bà ấy học hành lúc nào, học theo kiểu nào ?

Tai nạn giao thông thì thật là khủng khiếp. Trung bình mỗi tháng 1 080 người chết. Chỉ riêng trên mặt trận giao thông vận tải con số này đã cao gấp nhiều chục lần số tử vong trong các cuộc chiến vừa diễn ra ở Afganistan, ở Iraq. Nghĩa là, ta như vẫn còn chiến tranh rất khốc liệt. Thảm trạng đó, một phần do ý thức chấp hành luật lệ giao thông của người dân còn kém ( Điều này có nguyên nhân từ nhiều thập kỷ bãi bỏ pháp quyền, thay bằng chuyên chính vô sản ). Phần chủ yếu do tổ chức và quản lý giao thông quá kém. Đầu tư hạ tầng cơ sở đã thiếu thốn lại còn bất hợp lý. Trong khi Quốc lộ Một cần khẩn trương nâng cấp, mạng lưới giao thông đô thị cần gấp rút mở rộng thì bỏ đó mà đổ của ra mở vội đường Hồ Chí Minh xuyên Viêt. Cho đến nay mật độ xe cô trên con đường này nói chung rất thưa thớt. Con đường chọc phá tan hoang bao nhiêu cánh rừng Trường Sơn cho  đến nay vẫn cứ đang phơi mình trong heo hút cho mưa gió tàn phá.

 

Làm kinh tế với tinh thần duy chính trị đã đổ đi không biết bao nhiêu của cải của nhân dân, của đất nước. Người ta bức bối nhiều với nạn tham nhũng nhưng chưa có công trình nghiên cứu, chưa ai được phép công bố sự tàn hại có lẽ gấp rất nhiều lần gây nên bởi lãng phí. Chỉ một ví dụ thôi : Quyết định sai lầm về việc chọn Dung Quất để xây dựng nhà máy lọc dầu đầu tiên đã phá tán một lượng của cải bằng mấy năm trời nhân dân toàn tỉnh Quảng Ngãi làm ra. Luận chứng kinh tế-kỹ thuật khu công nghiệp này được phê duyệt từ năm 1996. Kế hoạch công bố là nước ta sẽ có xăng dầu trước năm 2000. Dân đang định cư ở Dung Quất bị đuổi đi sớm, để lại một vùng đất trơ trọi suôt nhiều năm sau. Vốn đọng lại trong đầu tư xây dung cơ bản ( nhà máy điện, nhà máy nước, đường xá … ) phải trả lãi nhiều đến mức năm 2002, một vị phó chủ tịch Quốc hôi đã phải giục giã : “ Cần đẩy nhanh tiến độ thi công vì nếu để chậm một ngày thì chúng ta sẽ mất 500 000 USD ”. Từ bấy đến nay đã hơn hai nghin ngày trôi qua. Tính tròn : 500 000 USD x 2000 = 1 000 000 000 USD. Riêng Dung Quất gây lãng phí mấy chục nghìn tỷ đồng Việt Nam. Vậy mà, cho đến nay vẫn cứ đang còn loay hoay chữa cháy lằng nhằng cái kiểu chuyển đổi từ khu công nghiệp thành khu kinh tế … Các ngành sản xuất vẫn chịu giá xăng dầu nhập ngoại cao làm giảm khả năng cạnh tranh, người tiêu dùng mệt mỏi leo thang cùng giá xăng dầu tăng lên mỗi ngày.

Sau 30 năm kiến thiết trong hoà bình, đất nước vẫn quá nghèo, vẫn tụt hậu xa so với thế giới về mọi mặt. Có ba nguyên nhân chính :

 

1 – Trình độ lãnh đạo rất kém. Thấp so với yêu cầu thực tiễn, thấp so với dân trí. Đây là kết quả của tình trạng Đảng cử-dân bầu, không có bầu cử tự do thật sự, không chọn được nhân tài

2 – Ché độ chính trị lạc hậu, cơ chế hành chính yếu kém, tạo nhiều kẽ hở cho lãnh đạo các cấp lũng đoạn, tàn phá nền kinh tế thậm tệ bằng tham nhũng và lãng phí.

3 -  Độc đảng, độc quyền, độc đoán không những không phát huy được nguồn lực dân tộc mà do không có cơ chế giám sát, những người lãnh đạo được thả sức tự tung tự tác quá lâu, làm cho Đảng không còn chất tiên phong mà dần dần trở thành kìm hãm dân tộc.

Trong lịch sử cận hiện đại, không có dân tộc nào phải chiến đấu gian lao, quyết liệt như Việt Nam  để giành độc lập. Giành độc lập không phải để được vênh vang, nhấm nháp với hai chữ độc lập mà chính là để được tự do vươn cánh bay cao, bay xa, bay nhanh hơn các dân tộc khác không từng chịu hy sinh, mất mát lớn lao đến như vậy. Cho nên trách nhiệm của đảng Công sản Việt Nam phải to lớn lắm, món nợ của Đảng với đất nước, với nhân dân nặng nề lắm. Vậy mà, sự tha hoá, biến chất của những người lãnh đạo, có chức, có quyền đang biến họ thành những kẻ nội xâm có khi còn tệ hai hơn giặc ngoại xâm.. Chưa kể nguy cơ đang xuất hiện những Trần ích Tắc, những Lê Chiêu Thống.

Không phải ngẫu nhiên mà gần đây hàng loạt lão thành cách mạng, nhân sỹ trí thức như cựu Trung ương uỷ viên Đặng Quốc Bảo, hoà thựơng Thích Quảng Độ, giáo sư Trần văn Hà, giáo sư-tiến sỹ Phan Đình Diệu … nêu yêu cầu bức thiết phải đa nguyên-đa đảng. Phải có đa nguyên-đa đảng để mở ra những tiền đề căn bản cho sự nghiệp dân chủ hoá đất nước. Có dân chủ, đất nước mới phát triển nhanh và phát triển lành mạnh được.

Ba mươi năm rồi, lẽ ra không chỉ có mấy dòng cảm nhận ngậm ngùi này, lẽ ra nhân dân ta phải được bớt khổ hơn nhiều, lẽ ra chúng ta phải đã được ngẩng cao đầu sánh vai cùng thế giới tiên tiến

 

 

                                                                     Hà Nội, gần đến 30 tháng 4 năm 2005

                                                                                     Nguyễn Thanh Giang

                                                               Số nhà 6 – Khu tập thể Địa Vật lý Máy bay

                                                                             Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội

                                                                                     Điện thoại : 5 534370