Đối Thoại Website: Doi-Thoai.com Email: toasoandoithoai@yahoo.com
|
Ngậm Ngùi Tiễn Anh |
|
Sinh là ký, tử là quy, ai cũng
biết vậy, nhưng làm sao không ngậm ngùi để tiễn người đi vì biết đó là
lần cuối cùng tiễn nhau ! Suốt tuần qua, theo dõi báo chí Việt Nam và ngoại quốc cũng như các đài phát thanh RFA, BBC, VOA đều nhắc đến Ông Ðỗ Ngọc Yến như một tên tuổi đã gắn liền với VN và cộng đồng người Việt hải ngoại và là “ Một nhà báo biết sống và biết chết”. Lúc 11g30 ngày 24 tháng 8 năm 2006, Ông Ðỗ Ngọc Yến đã bước từng bước cuối cùng, vẫy tay chào vĩnh biệt tất cả mọi ngưới và trần gian 65 năm của Ông. Ðối Thoại kính xin nghiêng mình chào vĩnh biệt và ngậm ngùi tiễn Anh
|
Lễ Tưởng Niệm Nhà Báo Đỗ Ngọc Yến
(Việt Báo)
|
|
|
|
|
Cùng cất cao lời ca với Đỗ Ngọc Yến. |
|
|
Westminster (Nguyễn Ngân) -- Một buổi
lễ tưởng niệm đầy xúc động dành cho nhà báo Đỗ Ngọc Yến đã được tổ chức tại
phòng sinh hoạt Lê Đình Điểu lúc 7 giờ tối ngày thứ tư 23 tháng 8 năm 2006 do ba
tờ nhật báo tại Quận Cam cùng đứng ra tổ chức (Việt Báo, Viễn Đông và Người
Việt) với sự tham dự của hơn 300 thân hữu. Có những người đã đến từ rất xa như
Minh Lý (Pháp), Thanh Hùng (Texas), Nguyễn Xuân Hoàng và nhóm Du ca (San
Jose)..v.. v… Trong hơn 15 phút ban tổ chức đã cho chiếu lại một đoạn video về
ông Đỗ Ngọc Yến và Dược sĩ Hoàng Ngọc Tuệ trưởng ban tổ chức đã cảm tạ sự có mặt
của các thân hữu, Ông Đỗ Việt Anh, Tổng Giám Đốc công ty Người Việt, đọc bài ai
điếu tưởng niệm con chim đầu đàn của công ty và nhật báo Người Việt.
Nhà thơ Trần Dạ Từ, một người bạn thâm niên của ông Đỗ Ngọc Yến đã mở đầu cho
phần phát biểu của quan khách và nói "Là chủ nhiệm sáng lập tờ nhật báo đúng
nghĩa đầu tiên tại hải ngoại, Đỗ Ngọc Yến đồng thời còn mở ra con đường lớn cho
báo chí Việt ngữ. Tên anh có trong trang sử đầu tiên của làng báo hải ngoại. Ba
mươi năm hay ba trăm năm sau, trên báo Người Việt cũng như trên bất cứ tờ báo
nào khác của tương lai, đều có tinh thần Đỗ Ngọc Yến,"
Vì ông Đỗ Ngọc Yến là người có rất nhiều sinh hoạt gắn bó với các đoàn thể trẻ
như Hướng Đạo, Du Ca, nên ngoài các lời phát biểu của các vị nhân sĩ, bằng hữu.
Hội Hướng Đạo Việt Nam tại Quận Cam cũng đã tổ chức một nghi thức tiễn biệt rất
cảm động và anh chị em Du Ca phụ trách phần ca nhạc cùng với ban The Friend.
Trong số quan khách nói lời tưởng niệm nhà báo Đỗ Ngọc Yến có Bác sĩ Trần Ngọc
Ninh, nữ tài tử Kiều Chinh… Qua những lời phát biểu, ông Đỗ Ngọc Yến được mô tả
là người sống vì bạn bè rất chí tình, cuộc sống của ông thành đạt không chỉ được
đánh giá trên cơ sở vật chất (Công ty Người Việt) mà sự thành công lớn nhất được
mọi người cùng thừa nhận là tấm lòng nhân ái, sự độ lượng và hy sinh cho bè bạn
dù chỉ với những người sơ giao.
Hoạt động mạnh mẽ trong phong trào sinh viên từ thập niên 60, Ông Đỗ Ngọc Yến
lúc đó chỉ mới trên 20 (ông sinh năm 1941) nhưng yếu tố lãnh đạo đã được thể
hiện qua các vai trò rất quan trọng như: Tổng Thư Ký hội Sinh viên Học sinh,
Trưởng Hướng Đạo VN, Liên Hội Công tác Nông thôn, Kế hoạch xây dựng đời mới,
Tổng Thư Ký chương trình Công Tác Hè 1965, Tổng Thứ Ký phong trào Du ca VN, Tổng
Thư Ký VP Liên lạc Sinh viên và Kiều bào hải ngoại niên khóa 1973-1974 ..v...
v...
Về báo chí thì ông Đỗ Ngọc Yến đã có mặt trong các tờ: Sống, Sóng Thần, Đời, Đại
Dân Tộc... dưới bút hiệu Mai Phương.
Nhưng sự nghiệp để đời của nhà báo Đỗ Ngọc Yến chính là thời kỳ sau năm 1975.
khi ông thành lập tờ Người Việt Cali (1968) trong điều kiện cực kỳ khó khăn, chỉ
với 4 trang đen trắng, bỏ dấu bằng tay và tòa soạn là cái gara bề bộn sách vở.
Bản thân ông nhiều khi phải tự tay đi phát báo ở các ngã tư đường. Ngày nay tờ
báo Người Việt đã thành Công Ty Người Việt. Ngoài tờ nhật báo có số lượng phát
hành nhiều nhất trong cộng đồng Việt Nam (18 ngàn số/ ngày). CTy Người Việt còn
sở hữu Đài phát thanh VNCR, Nguyệt san Thế Kỷ 21, Nguyệt san Phụ Nữ Gia Đình,
Tuần báo Người Việt 2, Nguyệt san Người Việt Tin Tức tại Paris và Người Việt
Online. Không kể một số lượng sách khá lớn đã được CTy Người Việt tự xuất bản
hay là bảo trợ xuất bản.
Trong những năm gần đây, Ông Đỗ Ngọc Yến thường xuyên ra vào bệnh viện và phải
lọc máu hàng tuần, nhưng người ta rất ngạc nhiên khi thấy ông vẫn phấn đấu sống
rất bình thản, hàng ngày vẫn đến tòa soạn cho dù nhiều khi chỉ đến dạo một vòng,
thăm hỏi nhân viên, sau khi phải loại bỏ một phần nhỏ cơ thể, ông vẫn rất sáng
suốt, chúng tôi đến thăm, ông vẫn trả lời rất hóm hỉnh. Đột nhiên căn bệnh trở
nặng và ông đã vĩnh viễn ra đi vào ngày 17 tháng 8 năm 2006 để lại người bạn đời
và 4 người con (3 gái, 1 trai).
Trở lại với không khí buổi tưởng niệm. Bác sĩ Bích Liên đã làm hội trường xúc
động qua nhạc phẩm "Bài Ca Vĩnh Biệt". Không gian càng thêm lắng đọng với nghi
thức chào kính vĩnh biệt của anh chị em Hướng Đạo.
Nhóm Du Ca do Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang và anh chị em đến từ nhiều thành phố khác
nhau đã kết thúc chương trình bằng hai tác phẩm: Đường Việt nam, Việt Nam Quê
Hương Ngạo Nghễ. Hầu như tất cả mọi người kể cả bà quả phụ Đỗ Ngọc Yến và các
con đều cùng gạt nước mắt cất cao lời ca, theo đúng tinh thần lạc quan của Du Ca
mà nhà báo Đỗ Ngọc Yến đã từng tham dự rất nhiều năm.
Lễ
an táng nhà báo Ðỗ Ngọc Yến đã được cử hành trọng thể sau Thánh Lễ đồng tế tại
nhà thờ St. Barbara
Thursday,
August 24, 2006
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=47779&z=3
|
|
Nguyên Huy
LITTLE SAIGON - Sáng Thứ Năm 24 Tháng Tám năm 2006, lễ an táng nhà báo Ðỗ Ngọc Yến, chủ nhiệm sáng lập Nhật Báo Người Việt, đã được gia đình, công ty Người Việt và bằng hữu cử hành trọng thể tại nghĩa trang Peek Family, sau một Thánh Lễ đồng tế tại nhà thờ St. Barbara. Ngoài những thành viên trong gia đình, linh cữu nhà báo Ðỗ Ngọc Yến đã được những người bạn thân thiết từng hoạt động sát cánh với ông trong hơn 40 năm qua đi kèm.
Trên năm trăm thân quyến, thân hữu, đồng hương và độc giả nhật báo Người Việt đã đến tham dự Thánh Lễ đồng tế tại nhà thờ St. Barbara vào lúc 10 giờ sáng để cầu cho linh hồn Remi Ðỗ Ngọc Yến sớm về với nước Chúa. Chủ tế buổi Thánh Lễ này là Linh Mục Mai Khải Hoàn với các đồng tế là Ðức Ông Nguyễn Ðức Tiến, Linh Mục Richard Kennedy, Linh Mục Nguyễn Ðăng Ðệ, Linh Mục Trần Ðức Hùng, Linh Mục Nguyễn Ðức Minh, Linh Mục Ðinh Ngọc Quế, Linh Mục Trần Công Nghị và Linh Mục Nguyễn Thái.
Trong Thánh Lễ, Linh Mục Nguyễn Thái đã có một bài giảng điểm lại cả một đời hoạt động và đời sống xứng đáng của nhà báo Ðỗ Ngọc Yến. Ngài cho rằng trong suốt đời sống, ông Yến là một “linh mục không mặc áo dòng”, một “nhà sư không tu ở chùa”, nhưng những đóng góp của ông cho con người và cho đất nước là những đóng góp thật to lớn và có ý nghĩa. Linh Mục Nguyễn Thái đã nhấn mạnh đến tính khoan hòa của nhà báo Ðỗ Ngọc Yến và ngài kêu gọi mọi người hãy suy gẫm về đời sống và công việc làm của nhà báo chân chính này.
Vào lúc 11 giờ 30, linh cữu nhà báo Ðỗ Ngọc Yến đã được di chuyển về nghĩa trang Peek Family trong thành phố Westminster. Trên đường di quan, linh cữu đã ghé lại tòa báo Người Việt cuối đường Moran trong thị xã Westminster, nơi tất cả nhân viên báo Người Việt, đài VNCR, nguyệt san Thế Kỷ 21, Phụ Nữ Gia Ðình Người Việt, các đồng nghiệp khác như Trẻ Magazine, Văn Hóa, Mai và đài Saigon Television đã túc trực để đón chào và tiễn đưa lần cuối người đã sáng lập ra Nhật Báo Người Việt và công ty Người Việt. Sau đó, Linh Cữu cũng dừng lại trước cửa hai tòa báo bạn cùng nằm trên đường Moran là Việt Báo và Viễn Ðông mà ban điều hành cũng như nhân viên của hai tờ báo này vốn từng có những liên lạc mật thiết với ông Ðỗ Ngọc Yến. Tại mỗi nơi, ban giám đốc và nhân viên điều hành báo đều đã đứng đón và phân ưu cùng gia đình ông Ðỗ Ngọc Yến.
Tại phía trước tòa soạn Việt Báo, ông bà Trần Dạ Từ-Nhã Ca, ông Nguyễn Xuân Nghĩa và tài tử điện ảnh Kiều Chinh cùng toàn thể nhân viên tòa soạn đã đứng đón. Việt Báo đã tặng một bó hoa tươi để trên linh cữu nhà báo Ðỗ Ngọc Yến. Sau đó xe tang tiến tới trước tòa soạn nhật báo Viễn Ðông. Ông Nguyễn Tấn Phát và các nhân viên tòa soạn cũng đã đứng đón để ngỏ lời chia buồn với tang quyến.
Ðoàn xe tang sau đó di chuyển thẳng về nghĩa trang.
Tại đây cũng đã có hàng trăm thân quyến bạn bè của ông Ðỗ Ngọc Yến đứng đợi để tiễn biệt ông lần cuối. Giới báo chí truyền thông Việt ngữ gần như đủ mặt. Thêm vào đó cả những phóng viên của các cơ quan truyền thanh truyền hình và báo chí Hoa Kỳ ở địa phương. Thánh Lễ tiễn đưa đã được Linh Mục Mai Khải Hoàn cử hành. Trong dịp này Linh Mục Ðinh Ngọc Quế, cựu thiếu tá tuyên úy trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đã xúc động phát biểu rằng: “Trong công ty và tòa báo Người Việt có rất đông anh em cựu quân nhân, rất đông cựu tù cải tạo, tất cả đã cùng ông Ðỗ Ngọc Yến theo đuổi công cuộc tranh đấu chung mà ông Ðỗ Ngọc Yến đã đeo đuổi từ những ngày còn trẻ. Vào những ngày cuối đời, tôi có dịp gần ông, xức dầu cho ông, và cầu nguyện cùng ông. Ông nói với tôi: Bố ạ, chỉ có 5, 10 phút cùng bố thôi mà lòng con thấy thật thanh thản. Ông Yến đã gánh chịu hết tội lỗi, không kêu ca gì. Trên con đường vác thập tự ấy, lòng ông luôn hướng nguyện cho quê hương, cho đất nước, cho dân tộc để tổ quốc không chỉ của riêng ai, mà là của tất cả chúng ta.” Sau đó nhạc sĩ Nguyễn Ðức Quang và nhóm bạn hữu du ca đã cất tiếng hát cho Ðỗ Ngọc Yến nghe lần cuối vài ca khúc thời còn hoạt động thanh niên, những ca khúc mà Ðỗ Ngọc Yến rất thích, trong đó có “Shalom”.
Giờ phút biệt ly đã đến, gia đình và đại diện công ty Người Việt xin đã cảm tạ tất cả thân bằng quyến thuộc cùng đồng hương đã chia sẻ niềm đau lớn lao của gia đình ông Ðỗ Ngọc Yến và công ty Người Việt. Tiếng kèn ly biệt ai oán cất lên. Gia đình và bằng hữu cố ngăn những dòng lệ. Ðâu đó có những lời thầm thì: “Vĩnh biệt anh, anh Yến!”
Rồi hàng trăm cánh hoa hồng, cẩm chướng được tung vào lòng huyệt mang theo những tiếc thương khôn nguôi của người ở lại.
Ðỗ
Ngọc Yến, nhà báo
Saturday,
August 19, 2006
Ngô Nhân Dụng
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=47588&z=7
Khi Ðỗ Ngọc Yến đọc cho người khác ghi Lời Giới Thiệu viết cho cuốn Sổ Tay Người Việt, mới xuất bản năm nay, điều đầu tiên ông nhắc đến là vai trò báo chí nói chung trong việc phát triển ngôn ngữ Việt Nam, kể từ khi chữ “Quốc Ngữ” bắt đầu phổ biến. Ông coi báo chí có trách nhiệm bảo vệ và làm cho tiếng Việt phong phú hơn. Báo chí và các cơ quan truyền thông khác của người Việt Nam phải dẫn đầu phong trào du nhập các khái niệm mới, sáng chế các từ ngữ mới trong ngôn ngữ nước ta. Báo chí tự nhiên bị đặt vào vai trò tiên phong, đi trước các nhà khoa học, các chuyên gia, các nhà giáo dục, trong việc làm giàu tiếng Việt.
Có lẽ đó là những điều ông suy nghĩ trong những ngày sau cùng của cuộc đời, khi biết chắc mình đang chuẩn bị ra đi. Ông nói chung tới báo chí, ở ngoài cũng như ở trong nước. Ở nước ngoài thì ngành xuất bản rất khó đóng vai trò tiên phong đó vì phương tiện phổ biến bị hạn chế. Ở trong nước thì việc thu nhập và phổ biến các khái niệm mới bị hạn chế khi tiếp xúc với các kiến thức mới, các trào lưu mới. Cho nên việc làm báo, như làm tờ Nhật Báo Người Việt là tự gánh lấy một trách nhiệm rất nặng nề. Khi bước chân rời Việt Nam vào năm 1975, Ðỗ Ngọc Yến không ngờ ông có ngày đã đóng góp dựng lên một tờ nhật báo. Trước khi qua đời ông thiết tha những người còn sống sẽ tiếp tục công việc bảo vệ tiếng Việt và làm giàu tiếng Việt.
Năm 1975, không ai nghĩ có ngày mình sẽ được đọc một tờ nhật báo bằng tiếng Việt cho người tị nạn sống rải rác khắp Bắc Mỹ và trên thế giới, lúc đó chỉ hơn 130 ngàn người. Tuy vậy ở mỗi cộng đồng lớn nhỏ đều có người tự nguyện in những tạp chí để làm sợi dây liên lạc với nhau, vì đồng bào đang cần chia sẻ các tin tức, trao đổi các xúc động, và nuôi dưỡng ý chí chính trị để xác định một bản sắc tập thể. Khi những lớp sóng người vượt biển liên tiếp thoát ra khỏi Việt Nam, con số tị nạn lên tới hàng triệu người; nhu cầu thông tin lên cao, chỉ trong vòng mấy năm rất nhiều tờ báo đã xuất hiện để đáp ứng nhu cầu liên lạc đó. Có người đã nhại lời một người Pháp ngày xưa nhận xét “Trong mỗi người An Nam lại có một ông quan;” để nói đùa, “Trong mỗi người Việt tị nạn đều có một ông chủ báo.” Các báo ra đời trong thời gian này thường do những ký giả chuyên nghiệp, các nhà văn và các nhóm hoạt động chính trị chủ trương, không có ai bỏ vốn làm báo để kinh doanh.
Trong số hàng trăm bản tin, tạp chí, tuần báo phổ biến ở nước ngoài trong ba bốn năm đầu tiên của thế giới người Việt tị nạn, sau cùng nhiều tờ báo đã ngưng, chỉ một số nhỏ tiếp tục phát hành với những số in khiêm tốn. Nhật Báo Người Việt đã đứng vững và phát triển được thành tờ báo có nhiều độc giả, với Người Việt Online được dăm chục ngàn người vào đọc mỗi này từ khắp năm châu. Nguyên do quan trọng nhất có lẽ là cá tính và quan niệm sống của ông Ðỗ Ngọc Yến đã thu hút được nhiều người cộng tác sẵn sàng chia sẻ với ông thú vui làm báo. Nhưng chính Ðỗ Ngọc Yến thì vẫn cho rằng tờ báo do ông thành lập tồn tại lâu và phát triển được là vì người viết và người đọc đều sống trong một xã hội có tự do ngôn luận, tự do báo chí. Cho nên, làm một tờ báo đàng hoàng là trả nợ cho xã hội, vì những quyền tự do mà mình được hưởng.
Khi công ty Người Việt khánh thành trụ sở mới ở cuối đường Moran, thành phố Westminster, Ðỗ Ngọc Yến đã yêu cầu họa sĩ Nguyễn Thị Hợp vẽ bức bích họa mô tả cảnh các nhà lập quốc Hoa Kỳ đang bàn nhau viết bản hiến pháp; với chú thích là để tuyên dương Tu Chính Án Số 1 bảo vệ các quyền tự do căn bản, trong đó có tự do báo chí. Ðỗ Ngọc Yến tin tưởng một cách chí thành rằng nếu không có tự do báo chí thì không ai thể bắt đầu với hai bàn tay trắng mà làm nên một tờ nhật báo như nhóm Người Việt đã làm.
Trước hết, có tự do thì người đọc báo tha hồ lựa chọn. Ðỗ Ngọc Yến rất chú ý đến những nhu cầu thông tin và tình tự chung của người đọc. Người ta đọc báo vì muốn được thông tin, vì những nỗi khát khao trong lòng. Người đọc sẽ lựa chọn. Như trong một nền kinh tế thị trường cạnh tranh, sau cùng chính các người tiêu thụ sẽ quyết định sản phẩm nào thành công, xí nghiệp nào tồn tại. Khi người đọc được tự do thì chính họ sẽ chọn nuôi sống tờ báo nào thỏa mãn nhu cầu đọc báo của họ.
Nhưng trong tất cả các nhu cầu đó thì nhu cầu muốn biết thông tin trung thực là cao trội nhất. Khi người ta nói “làm báo nói láo ăn tiền” thì một nguyên nhân chính là hoàn cảnh không cho phép những người làm báo nói sự thật, tất cả sự thật và chỉ có sự thật. Khi đó, người viết báo phải bịa đặt những chuyện viển vông hoang đường để “câu khách.” Ðộc giả cũng có nhu cầu đọc các chuyện đó, biết rằng chỉ đọc để giải trí, đọc qua rồi bỏ, giống như khi trong làng có đám đánh nhau, chửi nhau thì hàng xóm chạy ra coi. Nhưng nếu báo chí có quyền tự do và người đọc biết rằng người làm báo cũng chỉ muốn loan những tin đáng tin cậy, thì họ sẽ tìm đọc báo đó. Lúc đó nhu cầu tìm tin tức trung thực cao hơn nhu cầu giải trí. Cũng như trong một xã hội với hệ thống kinh tế lành mạnh thì hàng tốt sẽ lấn chiếm thị trường, mạnh hơn hàng xấu. Tự do nâng cao giá trị của nghề làm báo mà cũng xác định trình độ độc giả cao hơn khi không có tự do.
Quyền tự do báo chí cũng giúp các nhà báo sống bằng sự ủng hộ của độc giả chứ không lệ thuộc vào chính quyền hay các nhà tài phiệt. Cứ làm một tờ báo đàng hoàng, dần dần tạo được niềm tin tưởng của độc giả, người làm báo có thể sống. Nhà báo không phải lo mất giấy phép xuất bản, không lo việc phát hành bị ngăn trở, không lo mất quyền mua giấy với giá trợ cấp, không phải nô lệ những cấm đoán, ràng buộc hay quyền ưu đãi mà các chế độ độc tài vẫn đặt ra để họ kiểm soát báo chí. Có tự do, người làm báo và độc giả tiếp xúc trực tiếp với nhau. Hai bên sẽ ăn ở với nhau đàng hoàng hơn, mọi người được nâng cao giá trị.
Ðỗ Ngọc Yến tin tưởng nhiệt thành vào khả năng chọn lọc của độc giả trong một xã hội có tự do báo chí, cho nên ngay từ đầu ông đã cố giữ chủ trương chú trọng đến thông tin, cung cấp tin tức một cách càng đầy đủ, khách quan và trung thực càng tốt. Ông tránh những tin tức do lời đồn đãi mang tới, dù đó là những tin hấp dẫn, do các nhân vật hoặc tổ chức có tiếng đưa ra. Ông tìm hiểu và theo các tiêu chuẩn thông tin quốc tế để nâng cao giá trị của tờ báo mình làm.
Trong số những người đã xuất bản báo cùng một thời với tờ Người Việt, rất nhiều vị là những nhà báo giàu kiến thức và kinh nghiệm nghề nghiệp hơn, viết báo viết văn hay hơn, quản trị cơ sở thương mại của tờ báo giỏi hơn Ðỗ Ngọc Yến. Rất nhiều nhà báo có đủ các điều kiện chủ quan để làm báo giỏi, làm báo hay hơn Ðỗ Ngọc Yến. Nhưng ít có ai mang tấm lòng nhiệt tín vào nhiệm vụ thông tin trung thực khách quan như Ðỗ Ngọc Yến. Ít có ai tin tưởng nhiệt thành như Ðỗ Ngọc Yến, vào khả năng thẩm định của độc giả khi họ sử dụng quyền tự do thông tin để chọn lọc những gì họ muốn đọc. Và có lẽ đó là một yếu tố mạnh nhất giúp ông thành công.
Tất nhiên có những yếu tố khác giúp Ðỗ Ngọc Yến thành công trong nghề báo, những đức tính của riêng ông và sự có mặt của bạn bè thân thiết từ thời hoạt động thanh niên ở Việt Nam đã góp tay với ông ngay những lúc tờ báo không có tiền trả lương cho ai đủ sống. Trong những năm đầu ông làm báo Người Việt, bà Lã Phương Loan là người duy nhất trong gia đình đi làm “nuôi đủ bốn con với một chồng” để ông theo đuổi một công việc mà ít người tin sẽ có kết quả. Ðức kiên nhẫn, bền bỉ giúp ông chịu đựng cho tới khi vượt qua các trở ngại.
Một ký giả ngoại quốc, viết một bài về Ðỗ Ngọc Yến trên báo International Herald Tribune đầu năm 2006, sau viết lần nữa trên nhật báo New York Times, đã bắt đầu bài báo bằng câu chuyện Ðỗ Ngọc Yến đối xử với một công sự viên không được việc. Nhiều đồng sự đề nghị cho anh ta nghỉ vì anh “không có khả năng làm cái gì cả,” nhưng Ðỗ Ngọc Yến nhất định giữ lại vì sợ nếu mất việc anh ta không có cách nào sống. Ðỗ Ngọc Yến biện hộ thế này: “Nếu anh ta có khả năng thì anh ta vẫn cần có việc làm; nhưng vì anh ta không có khả năng, anh ta còn cần việc làm hơn nữa.” Câu chuyện đó mở đầu một bài báo về Ðỗ Ngọc Yến rất thích hợp. Ông không phải là người giỏi lý luận về thiệt hay lợi, không khéo tính toán trong trừu tượng; ông nghĩ đến con người cụ thể, đến sự sống của mỗi người chung quanh mình, từng người một. Dù làm báo hay làm công tác thiện nguyện trong giới thanh niên, Ðỗ Ngọc Yến không bao giờ đi xa tinh thần “giúp ích mọi người bất cứ lúc nào” của một hướng đạo sinh. Thế hệ ông được đào tạo trong môi trường lý tưởng như vậy, rất nhiều người lớn lên sống với lý tưởng chứ chẳng phải riêng mình ông. Mỗi người chọn một con đường thể hiện lý tưởng. Nhưng đối với Ðỗ Ngọc Yến thì tấm lòng tin tưởng vào quyền tự do báo chí, tin tưởng những cơ hội mà tự do mang lại cho tất cả mọi người, tin tưởng khi được tự do thì loài người sẽ sống tốt đẹp hơn; chính niềm tin đó đã thúc đẩy ông nỗ lực đến cùng để cống hiến cho những người dùng tiếng Việt Nam có thêm một tờ báo có nhiều triển vọng trở thành hữu ích cho xã hội; để các ký giả trong tòa báo có cơ hội viết và quý vị có dịp đọc như thế này.
Lễ
tưởng niệm nhà báo Đỗ Ngọc Yến, cố chủ nhiệm sáng lập nhật báo Người Việt
Nguyễn
Ngân, Aug 24, 2006
http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=44260f61f6c986fe827ce0516e336297
|
Nhà Thơ,
nhà báo Trần Dạ Từ |
Cali Today News - Một buổi lễ tưởng niệm đầy xúc cảm dành cho nhà báo Đỗ Ngọc
Yến đã được tổ chức tại phòng sinh hoạt Lê Đình Điểu lúc 7 giờ tối ngày thứ tư
23 tháng 8 năm 2006 do ba tờ nhật báo lớn nhất tại Quận Cam cùng đứng ra tổ chức
(Việt Báo, Viễn Đông và Người Việt) với sự tham dự của hơn 300 thân hữu.
Có những người đã đến từ rất xa như Minh Lý (Pháp), Thanh Hùng (Texas), Nguyễn
Xuân Hoàng và nhóm Du Ca (San Jose)..v.. v.. trong hơn 15 phút ban tổ chức đã
cho chiếu lại một đoạn video về ông Đỗ Ngọc Yến và Dược sĩ Hoàng Ngọc Tuệ trưởng
ban tổ chức đã cảm tạ sự có mặt của các thân hữu, Ông Đỗ Việt Anh thay mặt cho
gia đình đọc bài ai điếu tưởng niệm con chim đầu đàn của công ty Người Việt.
Nhà thơ Trần Dạ Từ, một người bạn thâm niên của ông Đỗ Ngọc Yến đã mở đầu cho
phần phát biểu của quan khách. Vì ông Đỗ Ngọc Yến là người có rất nhiều sinh
hoạt gắn bó với các đoàn thể trẻ như Hướng Đạo, Du Ca, nên ngoài các lời phát
biểu của các vị nhân sĩ, bằng hữu. Hội Hướng Đạo Việt Nam tại Quận Cam cũng đã
tổ chức một nghi thức tiễn biệt rất cảm động và anh chị em Du Ca phụ trách phần
ca nhạc cùng với ban The Friend.
|
Cùng cất cao lời ca với Đỗ Ngọc Yến. |
Qua những lời phát biểu, người thấy được, ngoài sự nghiệp để lại cho người Việt
tại hải ngoại, người mở đầu cho một thế hệ làm báo chính quy của người Việt tỵ
nạn. Ông Đỗ Ngọc Yến được mô tả là người sống vì bạn bè rất chí tình, cuộc sống
của ông thành đạt không chỉ được đánh giá trên cơ sở vật chất (Công ty Người
Việt) mà sự thành công lớn nhất được mọi người cùng thừa nhận là tấm lòng nhân
ái, sự độ lượng và hy sinh cho bè bạn dù chỉ với những người sơ giao.
Hoạt động mạnh mẽ trong phong trào sinh viên từ thập niên 60, Ông Đỗ Ngọc Yến
lúc đó chỉ mới trên 20 (ông sinh năm 1941) nhưng yếu tố lãnh đạo đã được thể
hiện qua các vai trò rất quan trọng như: Tổng Thư Ký hội Sinh viên Học sinh,
Trưởng Hướng Đạo VN, Liên Hội Công tác Nông thôn, Kế hoạch xây dựng đời mới,
Tổng Thư Ký chương trình Công Tác Hè 1965, Tổng Thứ Ký phong trào Du ca VN, Tổng
Thư Ký VP Liên lạc Sinh viên và Kiều bào hải ngoại niên khóa 1973-1974 ..v...
v...
Về báo chí thì ông Đỗ Ngọc Yến đã có mặt trong các tờ: Sống, Sóng Thần, Đời, Đại
Dân Tộc... dưới bút hiệu Mai Phương.
Nhưng sự nghiệp để đời của nhà báo Đỗ Ngọc Yến chính là thời kỳ sau năm 1975.
khi ông thành lập tờ Người Việt Cali (1968) trong điều kiện cực kỳ khó khăn, chỉ
với 4 trang đen trắng, bỏ dấu bằng tay và tòa soạn là cái gara bề bộn sách vở.
Bản thân ông nhiều khi phải tự tay đi phát báo ở các ngã tư đường. Ngày nay tờ
báo Người Việt đã thành Công Ty Người Việt. Ngoài tờ nhật báo có số lượng phát
hành nhiều nhất trong cộng đồng Việt Nam (18 ngàn số/ ngày). CTy Người Việt còn
sở hữu Đài phát thanh VNCR, Nguyệt san Thế Kỷ 21, Nguyệt san Phụ Nữ Gia Đình,
Tuần báo Người Việt 2, Nguyệt san Người Việt Tin Tức tại Paris và Người Việt
Online. Không kể một số lượng sách khá lớn đã được CTy Người Việt tự xuất bản
hay là bảo trợ xuất bản.
Trong những năm gần đây, Ông Đỗ Ngọc Yến thường xuyên ra vào bệnh viện và phải
lọc máu hàng tuần, nhưng người ta rất ngạc nhiên khi thấy ông vẫn phấn đấu sống
rất bình thản, hàng ngày vẫn đến tòa soạn cho dù nhiều khi chỉ đến dạo một vòng,
thăm hỏi nhân viên, sau khi phải loại bỏ một phần nhỏ cơ thể, ông vẫn rất sáng
suốt, chúng tôi đến thăm, ông vẫn trả lời rất hóm hỉnh. Đột nhiên căn bệnh trở
nặng và ông đã vĩnh viễn ra đi vào ngày 17 tháng 8 năm 2006 để lại người bạn đời
và 4 người con (3 gái, 1 trai).
Trở lại với không khí buổi tưởng niệm. Bác sĩ Bích Liên đã làm hội trường xúc
động qua nhạc phẩm “Bài Ca Vĩnh Biệt”, Không gian càng thêm lắng đọng với nghi
thức chào kính vĩnh biệt của anh chị em Hướng Đạo.
Nhóm Du Ca do Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang và anh chị em đến từ nhiều thành phố khác
nhau đã kết thúc chương trình bằng hai tác phẩm: Đường Việt nam, Việt Nam Quê
Hương Ngạo Nghễ. Hầu như tất cả mọi người kể cả bà quả phụ Đỗ Ngọc Yến và các
con đều cùng gạt nước mắt cất cao lời ca, theo đúng tinh thần lạc quan của Du Ca
mà nhà báo Đỗ Ngọc Yến đã từng tham dự rất nhiều năm.
|
Đỗ Ngọc Yến Một nhà báo biết sống và biết chết |
Trần Bình Nam
http://www.doi-thoai.com/baimoi0806_181.html
Ông Đỗ Ngọc Yến qua đời chiều Thứ Năm 17/8/2006. Ông là một nhà báo. Tôi lớn hơn ông tám tuổi, không có hân hạnh quen thân ông. Nhưng qua những gì ông đã làm và thỉnh thoảng theo chân vài người bạn đến thăm ông tôi đem lòng cảm mến ông. Mấy năm gần đây khi thận của ông suy yếu tôi thấy ông vẫn đến văn phòng làm việc như không hề bệnh tật gì. Có lần tôi đề nghị ông nếu chờ thay thận tại Hoa Kỳ quá lâu ông nên sang Trung quốc thay thận, ông trả lời rằng ông có nghĩ đến việc đó, nhưng qua tin tức ở Trung quốc người ta lấy thận của tử tù, thậm chí đôi khi người ta giết người bán thận nên ông không đành lòng.
Khi hay tin ông qua đời tôi muốn viết về ông, về một con người biết sống và biết chết, nhưng sau khi đọc bài báo của Jeff Brody, giáo sư ngành báo chí tại đại học Fullerton trên tờ Orange County Register, một tờ báo Anh ngữ lớn nhất tại quận Cam tôi thấy bức tranh giáo sư Brody vẽ ông quá trung thực và quá đầy đủ, tôi chỉ cần ghi lại.
Giáo sư Jeff Brody viết:
Ông Đỗ Ngọc Yến, một nhà báo lỗi lạc và là một trong những lãnh tụ cộng đồng xuất sắc tại Little Sàigòn đã qua đời vì bệnh tiểu đường và suy thận.
Ông Yến, 65 tuổi, người sáng lập tờ báo Việt ngữ Người Việt, tờ báo lớn nhất và có nhiều ảnh hưởng nhất tại Hoa Kỳ. Qua một quá trình dài từ những ngày còn là sinh viên tranh đấu và làm báo tại Việt Nam, ông trở nên một người lãnh đạo cộng đồng tị nạn Việt Nam nổi tiếng thông minh và rộng lượng. Là một nhà báo tiên phong ông đã dùng tờ báo của ông ghi lại lịch sử trưởng thành và sự hội nhập của cộng đồng người Việt tị nạn vào xã hội Hoa Kỳ. Trên cương vị chủ nhân kiêm chủ nhiệm báo Người Việt ông đã lăn xả vào sinh hoạt cộng đồng và giúp biến Little Sàigòn thành một trung tâm thương mãi, văn hóa và chính trị của người Việt tị nạn ở hải ngoại. Tờ Người Việt được phát hành rộng khắp Hoa Kỳ, sang tận Âu châu và ngay cả tại Việt Nam cũng có người đọc. Ba năm sau khi chạy khỏi Sàigòn ông Đỗ Ngọc Yến bắt đầu làm báo.
Khởi đầu là một tuần báo, ông Yến vừa viết bài vừa đi bán báo, tờ báo đã lớn dần thành một tờ báo hằng ngày mỗi ngày in 16.500 số với một ban biên tập 70 người. Dưới tay ông, tờ Người Việt là một cơ sở có nhà in riêng, đài phát thanh và trang Web tọa lạc trên một diện tích 16.000 feet vuông trên đường Moran ở trung tâm thành phố Westminster.
Ông Yến sinh năm 1941 tại Sàigòn, con thứ ba trong một gia đình năm con. Mẹ ông người Công giáo. Cha ông làm nghề thợ may và ủng hộ Việt Minh trong cuộc đấu tranh chống Pháp giành độc lập sau Thế chiến thứ II.
Ông lớn lên trong một khu phố dưới mức trung lưu gần nhà lao Sàigòn, biểu tượng uy quyền của người Pháp. Dân sống chung quanh nhà lao không ưa người Pháp. Hồi còn bé ông từng thấy người ta bắt bớ các nhà đấu tranh và nghe tiếng súng nổ từ nhà lao.
Nhờ thông minh sớm ông Yến đã thi đỗ thứ 20 trong một kỳ thi tuyển vào một trường Trung học nổi tiếng tại Sàigòn trong số 3.000 học sinh dự tranh. Ông Yến phụ trách tờ báo của trường và đã lén in và phát tán truyền đơn chống chính quyền Pháp. Có lần ông vội đốt truyền đơn xuýt làm cháy nhà trước khi cảnh sát đến lục soát nhà ông. Ông bị đuổi học do hoạt động chống chính quyền. Tự học, mãi đến năm 22 tuổi ông mới lấy được mảnh bằng Tú Tài. Ông có trí nhớ tốt, ham đọc sách và tự học Anh và Pháp ngữ. Khi vào đại học ông trở thành một đại diện trong ban Chấp hành Sinh viên và đã tổ chức những cuộc xuống đường rầm rộ lật đổ tướng Nguyễn Khánh năm 1964. Năm sau ông Yến bắt đầu làm việc với International Voluntary Service (IVS), một hội thiện nguyện Hoa Kỳ. Ông vận động và tổ chức thanh niên sinh viên giúp IVS phân phối thực phẩm cho đồng bào bị nạn bão lụt ở miền Trung.
Về khuynh hướng chính trị ông Yến vừa chống thực dân vừa chống chủ nghĩa cộng sản, nhưng ông nghĩ rằng chỉ có Hoa Kỳ mới đủ sức mạnh chống cộng sản. Cuối thập niên 1960 khi cuộc chiến tăng cường độ ông Yến làm phóng viên chiến trường một thời gian. Ông hợp tác với một tạp chí và viết về các vấn đề kinh tế và xã hội cho một tờ báo khác. Người ta thấy ông thường xuất hiện trước tiệm cà phê Givral bên cạnh các nhà báo lão thành khác đang giúp các phóng viên nước ngoài. Năm 1971 trên tờ tuần báo Newsweek người ta thấy ông Yến đang chia một điếu thuốc với mấy thương binh quân đội miền Nam. Một phóng viên nhiếp ảnh Pháp thấy ông mặc áo nhà binh tưởng ông là một quân nhân. Trước khi Sài gòn sụp đổ vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 ông Yến cùng Philip Caputo, tác giả cuốn “A Rumor of War” và các phóng viên người Mỹ khác viết tường thuật các trận đánh sau cùng. Ngày 26/4 ông cùng vợ và 3 con: Anh 9 tuổi, Mary 6 tuổi và John 3 tuổi rời Sàigòn trên một chiếc máy bay quân sự C-130. Ông chưa gặp lại cha, mẹ và nhìn lại đất nước cho đến ngày nhắm mắt.
Vài ngày sau ông Đỗ Ngọc Yến đến trại Pendleton trong túi vỏn vẹn có 40 mỹ kim. Năm đó ông vừa 34 tuổi. Ở đó 2 tháng ông di chuyển gia đình lên Santa Rosa ở bắc California, và bà Yến có thai đứa con thứ tư, Lynn.
Một thời gian sau ông và gia đình di chuyển về Dallas với thân nhân, sau đó ông về làm cho Sở Xã hội ở Port Arthur, một làng chài lưới nhỏ bé ở Texas.
Trong 3 năm đầu ở Hoa Kỳ ông Yến thay đổi ít nhất 10 chỗ ở và làm ít nhất 10 công việc khác nhau. Ông thường tự hỏi tại sao ông không nhân không khí tự do ở Hoa Kỳ mà làm báo. Tin tức từ Việt Nam cho biết chính quyền cộng sản Việt Nam thu và đốt sách làm ông hết sức bất mãn.
Năm 1977 ông Yến bỏ hết tâm trí khi làm chủ nhiệm nguyệt san Hồn Việt ở San Diego, nhưng dần dần ông thất vọng vì tờ báo không đăng tải đầy đủ sinh hoạt của người tị nạn. Ông quyết định tự mình xuất bản một tờ báo đăng đầy đủ tin tức thế giới và cộng đồng. Ông Yến tâm sự: “Tôi muốn làm một tờ tuần báo viết về những gì đang xẩy ra tại Việt Nam và những gì liên quan đến đời sống hằng ngày của người tị nạn, từ cách lái xe trên xa lộ, mua bán ở siêu thị, đi bỏ phiếu …”
Tờ tuần báo Người Việt bắt đầu tại San Diego được 3 số thì đình bản, và tái bản năm 1979 tại quân Cam.
Để giúp bán báo, bạn bè của ông Yến ghim báo trước ngực và sau lưng đứng trước các nhà thờ và chùa của người Việt Nam trong vùng. Những ngày đầu tiên tại quận Cam thật là gian nan.
Gia đình ông Đỗ Ngọc Yến ở chung với 10 người bạn trong một căn phòng cho thuê 2 giường ngủ. Ông mua một máy đánh chữ hiệu IBM chạy bằng điện và đánh dấu chữ Việt bằng tay. Lúc đó Little Sàigòn còn trong trứng nước. Suốt cả đường Bolsa chỉ có 12 tiệm do người Á châu làm chủ. Tờ báo sống bằng quảng cáo. Năm mỹ kim mỗi kỳ quảng cáo, còn báo sáu mỹ kim nếu đặt mua 3 tháng.
Ông Yến lấy tin từ Việt Nam qua thư từ của thân nhân người tị nạn và theo dõi tin tức trên báo chí Hoa Kỳ và báo của các nước khác.
Để giúp những người tị nạn mới tới hội nhập vào xã hội mới ông viết về mọi vấn đề từ việc ghi tên đi học, cách dùng phương tiện chuyên chở công cọng, mua bán. Tìm danh từ tiếng Việt để viết cũng là một việc nhức đầu. Thí dụ chữ “auto body”, ông dịch “body xe” nghĩa là chỉ dịch chữ auto là xe còn chữ body để nguyên vì trong Việt ngữ không ai nói là thân xe cả.
Theo truyền thống làm báo của người thiểu số ở Hoa Kỳ, ông Yến tiếp cận mật thiết với cộng đồng mình và trở thành một ông chủ nhiệm năng nổ, gióng lên tiếng nói của cộng đồng và bênh vực cộng đồng khi cần thiết. Năm 1981 ông đứng ra chống lại sự tấn công của Sở Y Tế quận Cam khi sở này cảnh giác dân chúng quận Cam rằng 80% người Việt tị nạn có mầm mống bệnh lao làm cho dân chúng trong quận hoảng hốt và cộng đồng bị xa lánh. Nguyên do chỉ vì Sở Y Tế không hiểu nguồn gốc của vấn đề. Thật ra đa số người Việt khi làm test bệnh lao đều thấy dương tính vì (khi còn ở Việt Nam) họ được chủng ngừa bệnh lao theo cách của người Pháp là chích vào người một số vi trùng bệnh lao đã bị làm yếu đi để tập cho cơ thể có khả năng chống vi trùng lao. Ông Đỗ Ngọc Yến thành lập một ủy ban và tổ chức một cuộc họp báo với các lãnh tụ cộng đồng và các bác sĩ của trường đại học UCI (University of California, Irvine) để giải thích vấn đề. Ông viết nhiều bản tin báo chí và thuyết trình cho các phóng viên báo chí địa phương. Trong nhiều năm ông Đỗ Ngọc Yến trong nhiệm vụ chủ nhiệm một tờ báo đã đóng vai trung gian chuyển đạt quan điểm của người Việt tị nạn trong nhiều vấn đề đến với báo chí người Mỹ.
Little Sàigòn càng thịnh đạt tờ Người Việt càng khá lên. Năm 1987 trên đường Bolsa thuộc thành phố Westminster và Garden Grove có đến 500 cơ sở buôn bán của người gốc Á châu. Các bảng hiệu mọc lên như nấm và Người Việt sống nhờ quảng cáo. Năm đó cơ sở Người Việt dọn về đường Moran. Ông Đỗ Ngọc Yến chia tiền lời với nhân viên theo công thức của tờ báo Le Monde ở Paris biến tờ báo thành của chung. Triết lý của ông Yến là khi tranh đấu có nhau thì cần phải duy trì cái tinh thần cộng đồng đấu tranh đó. Cơ sở Người Việt trở thành nơi quy tụ của nghệ sĩ, văn sĩ cũng như những người kém may mắn - trong đó có nhiều cựu giáo sư - bị tù tội sau chiến tranh. Ông Đỗ Ngọc Yến không từ chối giúp đỡ một ai, đôi khi dùng tiền túi của ông.
Trong tinh thần đó cơ sở Người Việt lập một Quỹ xã hội và thành lập một Phòng Hội. Quỹ xã hội giúp văn sĩ và nhạc sĩ in sách và nhạc, cho nhân viên vay tiền mua nhà không lấy lời hay giúp đỡ nhân viên gặp nghịch cảnh. Phòng Hội làm nơi sinh hoạt, thuyết trình, triển lãm hội họa hay biểu diễn ca nhạc. Phòng Hội cho thuê với giá rẻ hoặc có khi cho mượn không.
Ông Đỗ Ngọc Yến rất tự hào về chương trình của các sinh viên thuộc thế hệ thứ hai đến cơ sở Người Việt trao đổi học hỏi với nhau về văn hóa, lịch sử và văn chương Việt Nam. Mặc dù ông Yến không có bằng cấp đại học ông cũng rất thích thú thảo luận với các sinh viên và ông chứng tỏ là một người thầy có khả năng. Ông cũng học nơi các sinh viên nhiều chuyện. Các sinh viên đã hướng dẫn ông cách dùng internet và ông đã áp dụng để lập trang Web cho Người Việt.
Trang Web giúp Người Việt có độc giả khắp nơi trên thế giới và ít nhất có 1.000 độc giả tại Việt Nam, đa số là thành phần giỏi điện toán để vượt tường lửa. Quan hệ đối với chính quyền Việt Nam là một điều rất tế nhị đối với ông Yến cũng như đối với các nhà báo Việt ngữ khác.
Trong khi đó một thiểu số người trong cộng đồng chưa ý thức thế nào là tự do báo chí và dùng bạo lực vì lý do chính trị. Tại Mỹ đã có 5 ông chủ nhiệm báo Việt ngữ bị giết và hằng chục nhà báo khác bị bạo hành vì đăng quảng cáo hay viết những câu chuyện liên quan đến Việt Nam (mà họ không thích). Ông Đỗ Ngọc Yến cũng từng bị đe dọa. Những người chống cộng quá khích cho ông Yến nương nhẹ đối với chính quyền Việt Nam. Một lần trong một chương trình truyền hình của Người Việt về một sinh hoạt tại Việt Nam xuất hiện lá cờ đỏ sao vàng nơi hậu cảnh, một số người đã quẳng bom lửa vào một chiếc xe của cơ sở Người Việt và đòi ông Yến từ chức. Tờ báo cũng bị chỉ trích vì đăng quảng cáo của các cơ sở thương mãi làm ăn với Việt Nam. Trong khi những người tị nạn quá khích tấn công ông Yến thì Hà Nội cũng tố cáo ông Yến làm báo chống lại đất nước. Ông Yến bình tĩnh chấp nhận sự chỉ trích của mọi phía, xem đó là một quá trình học tập. Ông Yến nghĩ ông có bổn phận giúp người Việt hiểu thế nào là tự do báo chí, và những quyền quy định bởi tu chính hiến pháp số 1 (của Hoa Kỳ).
Sau khi quan hệ Việt-Mỹ dịu bớt nhiều người Việt đã có thể về thăm quê nhà ông Yến vẫn không thể về, ngay khi mẹ ông bệnh nặng. Không khí chính trị không thích hợp cho ông. Về, một mặt ông ngại chính quyền Hà Nội có thể bắt giữ ông, một mặt ông ngại cộng đồng người Việt ở Little Sàigòn chỉ trích ông.
Những năm tháng căng thẳng đã ảnh hưởng đến sức khỏe của ông.
Làm việc 18 giờ một ngày. Bị đe dọa. Căng thẳng bởi công việc. Bước vào thế kỷ 21 sức khỏe ông suy kiệt. Ông bị tiểu đường và suy thận hằng tuần phải vào bệnh viện lọc máu. Bác sĩ khuyên ông bớt làm việc. Mấy năm sau này ông bớt công việc dùng thì giờ viết hồi ký. Ông giao công việc cho người con gái lớn, cô Anh tốt nghiệp đại học Nam California (University of Southern California – USC, một đại học tư) và là người viết bỉnh bút cho tờ Orange County Register.
Lúc nào thấy trong người hơi khỏe ông đến cơ sở Người Việt mà ông đã dày công xây dựng và trân quý. Với dáng đi chậm rãi vì bệnh kinh niên, ông bước qua khu làm việc, lướt nhìn phòng làm tin, ngừng đây đó bắt tay nói chuyện với nhân viên. Nhân viên ông còn cần sự chỉ dẫn và kinh nghiệm của ông. Các vị lãnh đạo cộng đồng cũng thường gọi ông. Ngay cả nhân viên sứ quán Việt Nam cũng đến hỏi thăm sức khỏe ông. Ai cũng kính trọng ông, xem ông như một nhà nho. Ông trải lòng sống với mọi người, không than trời trách đất vì đau ốm, không bao giờ nói đến bệnh trạng của mình.
Vào những ngày cuối cùng trên giường bệnh, bạn bè đến thăm ông, hát chúc tụng ông, ông ráng sức hát theo, nhắc những đoạn bạn quên lời, đôi mí mắt nặng cố giương lên như một trẻ sơ sinh, ngời sáng.
Không ai biết câu chuyện về Little Sàigòn bằng ông.
Với bản chất nhu hòa, nói tiếng Anh một cách ôn tồn, hùng biện khi nói tiếng Việt ông Yến sống với tinh thần bác ái, khiêm nhượng và kiên nhẫn đối với mọi người.
Bạn bè gọi ông là một người hiền không bị lung lạc bởi sự thành công vật chất.
Người ta sẽ nhớ tới ông như một nhà trí thức hàng đầu của Little Sàigòn./.