Đối Thoại Website: Doi-Thoai.com Email: toasoandoithoai@yahoo.com
|
Trần Khải |
Nhà nước CSVN hôm
Thứ Hai 28-8-2006 vừa loan tin sẽ trả tự do cho hai tù nhân lương tâm: Bác Sĩ
Phạm Hồng Sơn và lãnh tụ tôn giáo Tin Lành Mã Văn Bảy. Đây có phải là một dấu
hiệu hòa dịu để bước đầu cho các bước cải cách mới hay không? Hay đây chỉ là
nhượng bộ giai đoạn trước các áp lực quốc tế, nhất là để trao đổi một số đòi hỏi
của Hoa Kỳ trứơc khi Tổng Thống Bush tháng 11 này tới Hà Nội dự hội nghị APEC?
Trước hết, đó là một tin mừng, một thắng thế cho những người hoạt động vì quyền
tự do dân chủ và vì quyền tự do tôn giáo của đồng bào. Còn chuyện nhà nứơc trình
diễn thì lúc naò mà nhà nước không trình diễn.
Một điều hết sức đặc biệt là bản tin thông tấn TTXVN trong cùng hôm Thứ Hai
28-8-2006 nhan đề “Sẽ tiếp tục tổ chức để các kiều bào có công về thăm Tổ quốc”
ghi nhận thêm một bước nhà nứơc chiêu dụ Việt Kiều, trích:
“Chủ nhiệm Ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài, Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn
Phú Bình, cho biết Ủy ban sẽ tiếp tục tổ chức cho các đoàn Việt kiều có công về
thăm quê hương vào dịp Quốc khánh hằng năm nhằm ghi nhận những đóng góp của kiều
bào với đất nước....”
Và trước đó vài ngày, bản tin trên tờ Tuổi Trẻ hôm Thứ Năm, 24/08/2006, đã ghi
rất rõ trên hàng tựa đề:
“Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết: "Bà con Việt kiều là núm ruột của đất nước..."
Tất cả những chiêu thức này đều là các lời rất là dịu ngọt, nhẹ như lời ru ca
dao... Có vẻ như chính phủ CSVN ý thức rằng vừa phải cần xoa dịu áp lực quốc tế,
và vừa phải làm cho cả Việt Kiều và người dân quốc nội hiểu rằng chính phủ CSVN
có ý muốn từ từ cởi mở... Trong thì thả tù nhân lương tâm, ngoaì thì mời gọi
Việt Kiều...
Và đã làm trong một cách rất là màu mè, làm hoa mắt cả thế giới, hư chiêu lẫn
thực chiêu...
Dân Biểu Hoa Kỳ Chris Smith, tác giả bản nghị quyết mới đây được Hạ Viện Mỹ
thông qua kêu gọi CSVN tức khắc và vô điều kiện BS Phạm Hồng Sơn, hôm 28-8-2006
đã tức khắc phổ biến bản văn, trong đó nói rằng việc trả tự do BS Phạm Hồng Sơn
“không nên và không có thể là kết thúc các bước đổi mới cần thiết tại Việt
Nam.... Điều khích lệ là chính phủ VN cuối cùng đã đáp ứng quan tâm của Quốc Hội
Mỹ và các nhà hoạt động nhân quyền toàn cầu. Tuy nhiên có lý do để nghi ngờ vì
với tình hình đang diễn tiến sách nhiễu và theo dõi các tù nhân chính trị được
thả trong quá khứ. Chúng tôi sẽ tiếp tục quan sát cẩn trọng hành xử của chính
phủ VN để bảo đảm là VN tôn trọng các quyền của BS Phạm Hồng Sơn và những người
VN khác đang bị truy bức.”
Cũng nên ghi nhận, DB Smith đã thăm Việt Nam hồi tháng 12-2005 và đã gặp người
vợ can đảm của BS Sơn -- chị Vũ Thúy Hà. DB Smith viết hôm Thứ Hai 28-8-2006,
“Chính phủ VN phải thấy rằng, việc công nhận nhân quyền không đơn giản là trò
chơi kiếm điểm công chúng...”
Tại sao nhà nứơc CSVN bị quốc tế nghi ngờ như thế? Có phải thả tù nhân lương tâm
chưa đủ sao?
Bản tin AFP do phóng viên Didier Lauras gửi từ Hà Nội hôm 28-8-2006 cũng ghi
nhận xét của một nhà ngoại giao Tây Phương, “Tôi sẽ không suy đoán gì về chuyện
chế độ này thay đổi chính sách. Người ta phải nhìn tất cả các sự kiện lớn sắp
diễn ra tại VN và nhìn mọi chuyện trong toàn cảnh đó...”
Có nghĩa là, phaỉ nhìn thâý chuyện TT Bush tháng 11 tới Hà Nội dự hội nghị APEC,
và các thứ liên hệ. Cũng có nghĩa là, phải nhìn việc thả Bác sĩ Phạm Hồng Sơn và
lãnh tụ Tin Lành Mã Văn Bảy trong toàn cảnh rằng Hà Nội đang chuẩn bị gia nhập
Tổ Chức Thương Mại Thế Giới WTO (mà cầm chắc là năm nay sẽ có, theo lời hứa của
tất cả các nứơc họp đa phương), và đang xin quy chế Bình Thường Thương Mại PNTR
với Hoa Kỳ (mà đang còn tranh cãi ở Quốc Hội Mỹ chưa xong, dự đoán sẽ được
Thượng Viện chấp thuận nhưng có thể bị kẹt ở Hạ Viện, và nếu thế nghĩa là sẽ kẹt
qua năm tới).
Các chiêu thức kiếm điểm quốc tế đó thấy rõ là không làm hoa mắt Dân Biểu Smith.
Và hiển nhiên đối với các nhà hoạt động VN thì cũng không bịt mắt nổi một ai.
Nhà báo Bùi Tín ngay hôm Thứ Hai đã viết bài, “Cung đình độc đoán phải lùi --
Phạm Hồng Sơn : một biểu tượng đẹp của khát vọng tự do” trong đó phân tích rằng:
“...Chính quyền độc đoán độc đảng buộc phải lùi. Không mảy may có chuyện ân xá
cho tù nhân Phạm Hồng Sơn. Một chính quyền tự chà đạp lên hiến pháp và luật pháp
của chính mình, chính quyền ấy không có quyền ban ân huệ cho ai cả. Hơn thế,
chính quyền ấy đang bị toàn dân hỏi tội, bị thế giới văn minh lên án rất mạnh mẽ
và nó đã phải lùi...”
“Vậy còn nhà báo Nguyễn Vũ Bình và hàng trăm tù nhân chính trị khác nữa thì sao?
Phạm Hồng Sơn và Ma văn Bảy (đạo Tín lành ở Tây nguyên) được trả tự do lần này
chỉ là 2 trong danh sách 21 người chính phủ Mỹ yêu cầu Hànội phải trả tự do ngay
để chứng minh rằng họ có thật sự tôn trọng nhân quyền của dân Việt nam hay
không. Việc trả tự do kiểu nhỏ giọt và giữ số rất lớn tù nhân chính trị làm con
tin cũng như chế độ quản thúc các nhà bất đồng chính kiến chỉ chứng tỏ sự ngang
ngạnh của chính quyền độc đoán lấy đàn áp làm quốc sách...”
Nghĩa là, nhà nước không làm mê hoặc nổi bất kỳ ai cả. Từ Dân Biểu Chris Smith,
tới nhà ngoại giao Tây Phương ở Hà Nội, tới nhà báo lưu vong họ Bùi ở Paris...
ai cũng thấy rõ gan ruột nhà nứơc CSVN.
Câu hỏi là, vậy còn Nguyễn Vũ Bình thì sao? Còn gần 20 tù nhân lương tâm khác
thì sao?
Tại sao nhà nước muốn chiêu dụ Việt Kiều về đóng góp mà vẫn để hồ sơ nhân quyền
lấm lem như thế?
Khi Hà Nội thả lãnh tụ Tin Lành Mã Văn Bảy, thực sự nhà nứơc có tin là tín đồ
Tin Lành hải ngoại sẽ ào ạt về nứơc đóng góp hay không? Tại sao không?
Hay là khi Hà Nội thả lỏng cho Linh Mục Nguyễn Văn Lý ở Huế, không bắt giam như
thời bàn tay sắt mấy năm trứơc, nhà nứơc có thực tâm tin là Việt Kiều Công Giáo
sẽ ào ạt về nứớc đóng góp không? Tại sao không?
Và tại sao nhà nứơc mỗi năm tổ chức Hội Thảo Trí Thức Việt Kiều, để cho các nhà
trí thức Việt Kiều soạn các bản văn đóng góp về hướng đi của quê nhà, mà khi kết
thúc Hội Thảo lại không thấy các trí thức Việt Kiều này bán nhà ở hải ngoại để
về nứơc ở luôn mà đóng góp? Tại sao các trí thức Việt Kiều yêu nước này họp hội
nghị xong là lo trở ra hải ngoaị liền, sợ dây dưa nhà nứơc kiếm chuyện? Nếu các
Việt kiều yêu nứơc ưu tú này còn biết sợ, còn chưa dám về nứơc, thì làm sao mà
chiêu dụ Việt Kiều naò về đóng góp? Hay là nhà nứơc chỉ hy vọng các Việt Kiều
này mỗi năm viết vài bài ca ngợi Đảng, ca ngợi Liên Hoan Huế, ca ngợi xứ Quảng
Ngũ Phụng Tề Phi, ca ngợi Hà Nội phố cổ đậm đà...?
Để xây dựng, để chung sức thúc đẩy cả nứơc tăng tốc phát triển, không có gì bằng
thực tâm mời gọi toàn dân chung sức. Trong đó, cần mờI chính những người đang bị
nhà nứơc bắt giam vì đã nói thẳng, nói thực về các nan đề bế tắc của xã hội, của
hướng đi chính trị, của quan hệ quốc tế về Biển Đông và biên giới Hoa-Việt, về
bế tắc của nền pháp luật độc đảng độc tài toàn trị....
Nếu nhà nứơc cấm toàn dân không cho nói, không cho bàn, không cho tham gia các
hoạt động xây dựng đất nứơc... thì cứ muôn đời độc đảng thôi. Có mời gọi Việt
Kiều về cũng vô ích, vì ngay tới trí thức Việt kiều yêu nứơc họp hội nghị xong
là cũng bỏ chạy liền... Thấy ngay trứơc mắt đó. Thấy ngay mỗi năm, ngay sau các
hôị nghị trí thức Việt kiều đó. Có ai dám ở laị luôn không? Bao nhiêu người? Đó
là ngay như thân tình như thủ túc, mà Việt Kiều yêu nước còn bỏ chạy.... Vậy thì
chiêu dụ các thành phần Việt Kiều khác làm sao nổi?
Vậy thì chuyện thả các tù nhân lương tâm, thực sự chỉ là xoa dịu thôi... Ai cũng
thấy đó.