Đối Thoại                                               Website: Doi-Thoai.com                          Email: toasoandoithoai@yahoo.com


ĐẠI HỘI 10 ĐI VỀ ĐÂU?

VÕ VĂN KIỆT:

BỘ CHÍNH TRỊ ĐANG BỊ “QUYỀN UY” ĐIỀU KHIỂN!

 

ÂU DƯƠNG THỆ

 

Lời ngừơi viết: Thư mới nhất của cựu Thủ tướng (TT) Võ Văn Kiệt gởi Bộ chính trị (BCT) và Trung ương đảng (TUĐ) góp ý về các dự thảo văn kiện của Đại hội (10) của Đảng Cộng sản VN (ĐCSVN) vừa lọt ra bên ngoài, mặc dầu mới đây BCT và Ban Tư tưởng Văn hoá Trung ương đã ra Chỉ thị và lệnh nghiêm cấm việc phát tán các tài liệu thuộc looại này. Nếu so sánh với quan điểm và văn phong trong thư 9.8.1995 gởi BCT (khoá 7) góp ý với ĐH 8[1] của ông Kiệt (khi ấy đang làm TT) thì thấy rất giống nhau trên những điểm chính. Vì thế ngừơi ta có thể tin rằng tác giả lá thư mới này chính là Võ Văn Kiêt.

         Mọi ngừơi biết trong các dự thảo văn kiện liên quan tới ĐH 10, tuy vẫn nói tới đổi mới đấy, nhưng nội dung lại vẫn lập lại các quan điểm và tư duy bảo thủ đã lỗi thời và nhất là vẫn lập đi lập lại những lời đe doạ “chệch hướng”, “diễn biến hoà bình”…

         Có thể những Ngừơi Dân chủ còn có những điểm không đồng ý với ông Kiệt, cụ thể như ông ta vẫn tin rằng, có thể dân chủ hoá được một đảng độc tài, trong khi các môi trường xung quanh vẫn là độc tài và vắng bóng ganh đua của một xã hội dân chủ đa nguyên. Đòi hỏi hay mơ ước này của ông Kiệt không thể có đựơc, vì nó đi ngược với qui luật trong chính trị. Trong thực tế ngừơi ta chỉ thấy trước đây tại một số nước dân chủ đa nguyên ở Tây Âu nhiều đảng CS đã bị bắt buộc tự chuyển mình từ một chính đảng độc tài sang một đảng tương đối có sinh hoạt dân chủ. Vì không làm như vậy thì các đảng CS này sẽ tự bị đào thải trong một xã hội dân chủ đa nguyên như ở Tây Âu. Tiến trình tự giải thể từ độc tài sang dân chủ cũng thấy đang diễn ra ở nhiều ĐCS ở Đông Âu trước đây. Từ đầu thập niên 90, sau khi Liên xô sụp đổ, các xã hội độc tài toàn trị ở Đông Âu đã tự biến đổi thành các xã hội dân chủ đa nguyên. Trong tiến trình đó các ĐCS vì sự tồn vong của chính mình cũng đã phải thay đổi thành các đảng xã hội dân chủ hay ĐCS theo sinh hoạt dân chủ đa nguyên!

            Nhưng chúng ta sẽ chia sẻ rất nhiều với cựu TT Võ Văn Kiệt về các phần phân tích rất đúng, cặn kẽ và sống động  những căn bệnh kinh niên của ĐCSVN và chế độ toàn trị của đảng này trong suốt nửa thế kỉ vừa qua ở VN. Có thể nói, qua thư của ông Kiệt, trong tư cách là cựu Thủ tướng và nguyên Uỷ viên BCT, đây là nhân vật cao nhất từ trước tới nay đã phê bình tương đối có hệ thống những căn bệnh có thể nói là bất trị của ĐCSVN. Không những thế, ông Kiệt còn nêu cả những nguy cơ cho đảng và đất nước nếu cứ duy trì cách tổ chức đảng và quản trị đất nước như hiện nay.

            Trong thư gởi cho BTC và TUĐ lần này rất dài (19 trang), ông Kiệt trình bày nhiều vấn đề khác nhau, từ sinh hoạt nội bộ đảng, quản trị đất nước, đường lối đối ngoại, kinh tế, sử dụng chuyên viên….Trong khuôn khổ giới hạn, ngừơi viết chỉ đặt trọng tâm phân tích những nhận định của Ông về sinh hoạt nội bộ ĐCSVN và cách quản trị đất nước. Các phần trong “…”  không có ghi chú là trích từ thơ của cựu TT Võ Văn Kiệt.

 

 

Bộ chính trị đang bị “quyền uy” điều khiển

và các Đại hội chỉ còn làm các “thủ tục”!

 

         “… theo tôi điều quyết định là phải có một cơ chế đảm bảo cho Bộ Chính trị, Ban Bí thư và Trung ương có tính chất độc lập cao hơn nữa trong việc lựa chọn, phân tích và quyết định các vấn đề. Sự tham khảo các ý kiến của các đồng chí lão thành cách mạng còn đủ minh mẫn, sáng suốt, các chuyên gia có trí tuệ, trung thực là rất cần thiết. Kể cả những ý kiến mà các đồng chí đang ở cương vị lãnh đạo không đồng ý cũng đều là những gợi ý góp phần để cân nhắc cho có căn cứ hơn.

         Nhưng tuyệt đối không vì sự nể nang, không để cho bất cứ một quyền uy nào ngăn chặn sự lựa chọn của các đồng chí. Đó chính là nguyên tắc tổ chức của Đảng. Chúng ta sẽ lựa chọn như thế nào đây, giữa một bên là lợi ích của quốc gia, lợi ích của dân tộc, lợi ích của Đảng và một bên là nể nang và thoả mãn những ý kiến riêng của một thiểu số, mà ở đó lợi ích rất có thể chỉ là lợi ích của quyền uy, sự lo sợ chỉ là sự lo sợ mất quyền uy, ẩn náu sau những sự hù doạ mất Đảng, mất Chủ nghĩa xã hội.”

 

         Trên đây là nhận định và cũng là lo ngại của cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt về tư thế lệ thuộc của Bộ chính trị, Ban bí thư và Trung ương đảng hiện nay trong các hoạt động tới vận mạng của nhân dân và đất nước. Qua đó ngừơi ta thấy rõ, ông Kiệt đã tỏ sự nghi ngờ về tính chất độc lập của các Uỷ viên BCT, những ngừơi - về nguyên tắc- đang có quyền lực lớn nhất  hiện nay. Vậy ai đang điều khiển BCT?  Ông Kiệt cho biết, không phải là những ngừơi có quyền lực đang nắm những chức vụ then chốt trong BCT mà là những ngừơi có “quyền uy” ở ngoài BCT.

            Bằng chính kinh nghiệm bản thân và những liên hệ chính trị, cựu TT Võ Văn Kiệt đã cho biết, những ngừơi có “quyền uy” là một số ngừơi tuy không còn giữ quyền lực gì trong BCT, nhưng quyền uy của họ lại rất lớn và họ đang dùng quyền uy để chỉ huy BCT, BBT và TUĐ. Ông cho rằng, các nhân vật ở trong các cơ quan cao nhất của đảng tuy nhận thức được những gì cần làm, nhưng vì những hệ lụy của quyền lực mà họ đang có được, nên đành phải để cho quyền uy chỉ huy:

“Nhưng vấn đề ở đây không phải chỉ là chuyện của nhận thức, mà là những quan hệ giữa quyền lực và quyền uy.

            Quyền lực khác với quyền uy. Về nguyên tắc thì những đồng chí chính thức được Đảng và nhân dân giao phó trọng trách điều hành và quyết định những vấn đề lớn thuộc về vận mệnh quốc gia là những người được trao quyền lực và đang nắm quyền lực. Nhưng quyền uy thì không nhất thiết là thuộc người đang nắm giữ cương vị điều hành.

         Nguy cơ là ở chỗ, ông Kiệt đã nhận thấy, hiện nay “quyền uy tác động không nhỏ đến quyền lực.”

 

            Vậy Võ Văn Kiệt muốn ám chỉ những ai đang dùng quyền uy để chỉ huy BCT? Tuy ở đây ông không nêu đích danh, nhưng ai am từơng về nội tình ĐCSVN đều biết là cựu TT Võ Văn Kiệt đã ám chỉ hai nhân vật, tuy không còn giữ một chức vụ gì chính thừc, nhưng họ lại đang có quyền uy nhất kiểm soát BCT từ hơn thập niên  qua, đó là Đỗ Mừơi và Lê Đức Anh!

 

            Với nhận định này cho thấy Võ Văn Kiệt đã chia xẻ những lo ngại của tướng Võ Nguyên Giáp và nhiều tướng lãnh cũng như các “cách mạng lão thành” có uy tín về những sự lộng quyền của Đỗ Mừơi và Lê Đức Anh đã coi thường điều lệ đảng và luật pháp trong nhiều vụ việc, cụ thể nhất là các vụ việc của Tổng cục 2 Bộ quốc phòng và việc dàn dựng lên vụ T4 để hãm hại nhiểu uỷ viên BCT, TUĐ và tướng lãnh không ăn cánh với hai ngừơi này. Việc này đã xảy ra từ hơn thập niên qua, từ hết BCT này sang BCT khác, nhưng cho tới nay những ngừơi có “quyền uy” vẫn không cho BCT đụng vào. Sau nhiều năm tin tưởng và chờ đợi nhưng thấy BCT vẫn tìm cách quên lãng, vì họ bị áp lực mạnh của vài ngừơi “quyền uy”, cho nên trước đây gần hai năm chính tứơng Võ Nguyên Giáp đã phải công khai đưa việc này yêu cầu HNTU 9 (khoá 9) đầu tháng 1.04 giải quyết, nhưng tới nay vẫn im lặng bất động :

“Đề nghị Hội nghị Trung ương lần này cần kiểm điểm nghiêm khắc vì sao tình trạng vi phạm nguyên tắc tổ chức và kỷ luật Đảng kéo dài ở cấp Trung ương mà Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính trị đã thấy rõ và đã có nghị Nghị quyết khẳng định phải giải quyết nhưng cho đến nay vẫn để tồn tại không giải quyết.

            “Điển hình nghiêm trọng là vụ Tổng cục II thuộc Bộ Quốc Phòng. Những người đứng đầu và những phần tử xấu trong Tổng cục II đã có những hoạt động phá hoại Đảng nghiêm trọng một cách có hệ thống, có tổ chức kéo dài hàng chục năm đặt máy nghe trộm các đồng chí lãnh đạo và các cán bộ cấp cao, sử dụng những thông tin sai lệch để phá rối và chia rẽ nội bộ, cố tình gây ra bè phái trong Đảng, tạo ra chứng cứ giả để hãm hại những cán bộ tốt của Đảng, vi phạm nghiêm trọng đến điều lệ của Đảng, vi phạm pháp luật Nhà nước và kỷ luật của quân đội.

Vấn đề chấn chỉnh Tổng cục II liên quan sâu sắc đến tình hình chung của toàn Đảng, không chỉ là vấn đề cụ thể của một cơ quan, cũng không phải là vấn đề riêng của Bộ Quốc phòng, mà là vấn đề có liên quan đến thành bại của công cuộc xây dựng, chỉnh đốn Đảng, đến việc giải quyết những vấn đề tồn tại trong Đảng từ trước tới nay.

Đặc biệt nghiêm trọng là vụ Sáu Sứ diễn ra cuối khoá VI trước thềm Đại hội VII mà Hội nghị Trung ương 12 và 13 khoá VI đã bàn giao cho Trung ương khoá VII giải quyết.

Nghiêm trọng hơn nữa là vụ T4 mà Bộ Chính trị khoá VIII đã bàn giao lại cho Bộ Chính trị khoá IX. Bộ Chính trị khoá IX đã chỉ đạo Ban điều tra liên ngành tiến hành điều tra và Bộ Chính trị đã kết luận. T4 là một vụ án chính trị “siêu nghiêm trọng” vi phạm kỷ luật của quân đội.” [2]

 

            Điều báo nguy của Võ Văn Kiệt về vài ngừơi có “quyền uy” đang chỉ huy BCT cũng phản ảnh sự báo động của cựu Uỷ viên BCT kiêm Trưởng ban Tổ chức trung Ương Nguyễn Đức Tâm gần 5 năm trước đây. Trong thư gởi cho BCT và TUĐ vào đầu năm 2001 trước ĐH 9, ông Tâm đã kể tỉ mỉ những sự “lộng quyền” và “đặt mình lên trên đảng” của Đỗ Mừơi và Lê Đức Anh khi họ vì mưu đồ riêng, vận động tìm cách loại Lê Khả Phiêu để đưa Nông Đức Mạnh, một ngừơi chỉ biết tuân lệnh, lên làm TBT tại ĐH 9:

            “Nhưng những hoạt động gần đây của các  đồng chí đó, chính là đồng chí Ðỗ Mười và đồng chí  Lê Ðức Anh, xung quanh vấn đề nhân sự của Ðại hội IX đã  làm tôi suy nghĩ rất nhiều, nên tôi không thể không phát  biểu  ý kiến để đấu tranh với những hoạt động mà tôi  cho là vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc tổ chức của Ðảng, là  lộng quyền, là đặt mình lên trên Ðảng.”[3]

 

         Cũng trong thư gởi BCT góp ý về các dự thảo văn kiện ĐH 10, Võ Văn Kiệt còn nêu rõ nguyên nhân của tình trạng mất dân chủ và chà đạp Điều lệ đảng hết thời này sang thời khác của một số ngừơi có quyền uy cấu kết với những ngừơi có quyền lực (trong từng thời kì) đã lợi dụng nguyên tắc “tập trung dân chủ” trong sinh hoạt đảng để đi đến độc quyền lãnh đạo:

 

            “Khi nắm quyền lực trong tay, khi ngồi trên ghế quyền lực (Đảng, Nhà nước và hệ thống chính trị), nếu không có ý thức tu dưỡng rèn luyện phẩm chất của người cộng sản, nhất là Đảng không có cơ chế phù hợp để kiểm tra, kiểm soát phẩm chất đảng viên, thì sự tha hoá trong không ít đảng viên có chức, có quyền là điều không thể tránh khỏi. Cơ chế phù hợp đó chỉ có thể được xây dựng và thực thi trên căn bản nguyên tắc của Đảng được qui định rõ trong điều lệ của Đảng phải được nghiêm chỉnh chấp hành. Đáng tiếc là, trong một thời gian dài, một số nguyên tắc cơ bản đó đã bị vi phạm ngày càng trầm trọng. Rõ nhất là nguyên tắc tập trung dân chủ trong xây dựng Đảng, trong sinh hoạt Đảng, trong triển khai mọi hoạt động công tác của Đảng.”

 

            Ông Kiệt đưa dẫn chứng cụ thể về việc một số ngừơi có thế lực từng kì trong đảng đã biến các Đại hội đảng bộ các cấp tới đại hội đại biểu toàn quốc của đảng chỉ còn là làm cảnh:

            “Trên thực tế gần như đại hội chỉ còn là thủ tục, khiến cho sức mạnh của Đảng bị giảm sút vì sự chọn lọc, tuyển lựa cán bộ để đưa vào các cấp uỷ không công khai, minh bạch, trong quá trình dân chủ thảo luận của đại hội các cấp. Vì thiếu dân chủ cho nên sự tập trung đã trở thành tập trung quan liêu, dẫn tới sự chuyên quyền, độc đoán của một số tập thể nhỏ.”

            Cho tới nay “tập trung dân chủ” vẫn là nguyên tắc lãnh đạo của ĐCSVN. Nhưng trong thư này ông Kiệt đã kịch liệt kết án nguyên tắc lãnh đạo này và đã dẫn chứng về những tai hại mà nguyên tắc này đã biến ĐCVN trở hành một đảng độc tài của một vài ngừơi!

            Tệ hại cực kì hiện nay mà ai cũng thấy là nạn tham nhũng, theo ông Kiệt, cũng do nhóm đang lợi dụng “tập trung dân chủ” để vơ vét tài sản:

         “Tham nhũng ở Việt Nam cũng như ở nhiều nước khác, nhất là các nước XHCN cũ, phát triển dưới hai dạng đều rất nguy hiểm: a. Tham nhũng của cải vật chất thông qua quyền hành. b. Tham nhũng những giá trị trí tuệ, những danh vị cao quí bằng chủ nghĩa cơ hội. Những giá trị đó là nguồn sức mạnh rất to lớn của đất nước. Tiềm năng đó đã bị đánh cắp một cách phi pháp…

            Đương nhiên cả hai loại tham nhũng kể trên hiện nay đang có cương vị đáng kể trong xã hội. Họ sẵn sàng cao giọng bảo vệ chế độ, tích cực chống bọn phản động tấn công vào Đảng, vào chủ nghĩa xã hội! Thực ra là họ sợ hãi cho lợi ích bất chính của họ. »

 

 

Tố cáo “tả khuynh “ đã sai lầm và vẫn lợi dụng

 

            Ngoài việc chỉ trích BCT hiện nay đã để một số ngừơi có “quyền uy” mua chuộc, Võ Văn Kiệt còn nói tới cả những sai lầm vô cùng tai hại của các nhóm “tả khuynh” trong đảng từ trước tới nay trong nhiều lãnh vực từ tư tưởng, chính trị, ngoại giao, kinh tế, giáo dục…          “Trong nhiều giai đoạn lịch sử của cách mạng Việt Nam, phương pháp tư duy “tả khuynh”, chủ quan, duy ý chí đã từng giữ vai trò chủ đạo.”  

            Theo ông, chính các nhóm này, qua nhiều thời kì đã đi vào những sai lầm rất nghiêm trọng làm thiệt hại cho quyền lợi đất nước, gây nên những tội ác lớn với nhân dân. Ông Kiệt dẫn chứng các chính sách “tả khuynh” của các nhóm này trước đây như “phong trào Xô viết-Nghệ tĩnh”, “Nam kì khởi nghĩa” của đầu thế kỉ trước đã gây nhiều thiệt hại cho đảng. Đến “phong trào cải cách ruộng đất” bắt chước Mao Trạch Đông với các biện pháp đấu tố dã man nông dân ở miền Bắc sau 1954. Vẫn theo ông Kiệt, tư duy “tả khuynh” của những phần tử bảo thủ trong TUĐ trong giai đoạn sau 1975 thể hiện qua các chính sách “cải tạo tư sản”, “làm ăn tập thể” trong nông nghiệp, “kinh tế mới”, “cải tạo” binh sĩ miền Nam, khiến cho hàng triệu thuyền nhân phải bỏ nước ra đi. Kết quả của các biện pháp “tả khuynh” là hàng triệu ngừơi lâm vào nghèo đói, đất nước tụt hậu cho tới bây giờ vẫn chưa thoát ra được!

 

            Hiện nay, theo Võ Văn Kiệt, khuynh hướng “tả khuynh” trong đảng thể hiện qua những chủ trương và khẩu hiệu “coi chừng chệch hướng”, “đổi mới nhưng không đổi mầu”, coi chừng “diễn biến hoà bình”. Thậm chí khuynh hướng bảo thủ “tả khuynh”, theo ông Kiệt, còn phát triển cả trong lãnh vực đối ngoại, chỉ biết quay đầu về phương Bắc nên đã bỏ lỡ nhiều cơ hội tốt đẹp để canh tân đất nước:

            Vụ không ký hiệp ước thương mại với Mỹ ở New Zeeland, không vào WTO trước Trung quốc một bước thể hiện sự ngập ngừng đó. Cứ như thế này thì rồi ra những nước khác sẽ lợi dụng sự chậm chân của ta để nhích lên một nước cờ cho họ.”

 

            Khi xét quá trình phát triển của ĐCSVN trong suốt 70 năm qua, cựu TT Võ Văn Kiệt đã nhìn nhận, khuynh hướng “tả khuynh” mặc dầu đã vi phạm sai lầm nghiêm trọng và gây những tội ác lớn nhưng trứơc sau nó đã đóng vai trò chủ động. Những phần tử “tả khuynh” ít khi bị khiển trách, trái lại thường được coi là những ngừơi có “lập trừơng kiên định”, thường giữ các chực vụ chủ chốt. Nếu căn cứ theo cách định nghĩa và giải thích của cựu TT Võ Văn Kiệt thì những đại biểu của nhóm “tả khuynh” hiện còn sống và vẫn còn nhiều “quyền uy” phải kể tới Đỗ Mười, Lê Đức Anh. Còn trong BCT hiện nay thuộc nhóm “tả khuynh” phải kể tới các uỷ viên BCT Nguyễn Phú Trọng (Bí thư thành uỷ Hà nội, Chủ tịch Hội đồng Lí luận Trung ưong, Trửơng Tiểu ban soạn thảo dự thảo các văn kiện ĐH 10), Nguyễn Khoa Điềm (Trửơng ban Tư tửơng Văn hoá Trung ương), Phạm Văn Trà (Bộ trưởng Quốc phòng) và Trần Đình Hoan (Trửơng ban Tổ chức Trung ương).

 

            Khi xét về nguyên nhân đưa tới tình trạng “tả khuynh”, ông Kiệt đã nhắc lại câu của Lenin để nhắc tới trường hợp thành phần lãnh đạo của ĐCSVN, đó là “Nhiệt tình cách mạng cộng với dốt nát bằng sự phá hoại”. Áp dụng vào thực tế thì ở đây Võ Văn Kiệt đã ám chỉ tới Đỗ Mười và Lê Đức Anh, hai ngừơi đầy nhiệt tình CS nhưng lại vô học. Võ Văn Kiệt đã rút ra bài học về những tại hại mà các nhóm người này đã gây ra:

            “Trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội của chúng ta, đã có không ít trường hợp sự nghiệp phát triển kinh tế bị “phá hoại” bởi những loại nhiệt tình như vậy.”

 

            Thấy rõ là các phần tử “tả khuynh” bảo thủ vẫn còn giữ vai trò chủ động trong BCT, nên ông Kiệt đả cảnh báo Đại hội 10 về những nguy cơ của nó:

“Dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật, phải chỉ ra được nguyên nhân và tác hại của phương pháp tư tưởng “tả khuynh”, giáo điều nói trên, tìm cách khắc phục nó, đó phải là công việc không thể lẩn tránh của công tác tổng kết và lý luận. Gợi lên những vấn đề nói trên, tôi muốn chúng ta cố gắng nhìn lại cả quãng đường Đảng ta đã đi qua, tìm ra nguyên nhân thực chất của những sai lầm đó.

Lưu ý đến đặc điểm này để khắc phục và tỉnh táo trước những nguy cơ vấp lại những sai lầm như đã từng vấp. Những vấp váp, trì trệ và sự chững lại trong tiến trình Đổi Mới, nguyên nhân của nguyên nhân có phải chính là xu hướng giáo điều “tả khuynh” vẫn còn tồn tại, muốn co kéo, kiềm chế những tiềm lực phát triển, nhưng lại mang danh nghĩa bảo vệ Đảng, bảo vệ Chủ nghĩa xã hội, chống chệnh hướng.”

 

 

« Chệch hướng » hay không chệch hướng ? Ai chệch hướng ?

 

            Một quan tâm khác cũng được cựu TT Võ Văn Kiệt nhấn mạnh trong thư gởi cho BCT và TUĐ là những hù doạ và chụp mũ về « chệch hướng » của các phần tử « tả khuynh » vẫn lại được nêu ra trong các dự thảo văn kiện ĐH 10. Bởi vì trong mấy thập niên qua chính ông đã từng là nạn nhân của những sự chụp mũ này và cũng thấy rõ những nguy hại của nó cho đất nước và nhân dân. Khi đọc các dự thảo  văn kiện ĐH 10 ông Kiệt càng giựt mình thấy rằng, các phần tử « tả khuynh » vẫn tiếp tục lên lớp dạy dỗ thiên hạ là coi chừng « chệch hướng « :

            « Trong bản báo cáo, có rất nhiều chỗ đã sử dụng khái niệm “tránh chệnh hướng”. Đây cũng là một khái niệm thường xuyên được sử dụng, song nội dung của nó thì lại được vận dụng rất tuỳ tiện, thậm chí thô thiển và thô bạo khi dựa vào một nội dung có phần mơ hồ, thiếu xác định để thực thi thói quen độc quyền chân lý, áp đặt tư duy, tuỳ tiện quy kết. Vấn đề thực ra có thể là rất cụ thể và sòng phẳng: Trên chặng đường trước mắt, thế nào là hướng và thế nào là chệch? »

 

            Ông đã nêu ra nhiều trường hợp điển hình từ sau 1975 mà chính trong thời gian đó ông đã từng giữ những chức vụ quan trọng như Bí thư Thành uỷ Thành phố Hồ Chí Minh cho tới khi làm Thủ tướng. Với thái độ trăn trở, ông Kiệt đã đặt câu hỏi thẳng thắn cho những ngừơi có trách nhiệm hiện nay cũng như những ngừơi từng có trách nhiệm trước đây :

            « Kinh nghiệm lịch sử đã cho chúng ta thấy rằng có rất nhiều trường hợp, một giải pháp từng bị coi là chệch hướng trong một thời gian dài, nhưng sau này lại thấy là đúng. Nhiều giải pháp coi là đúng hướng, thì lại vấp phải ách tắc, thất bại. »

 

            Sau khi liệt kê một số chính sách đã một thời gian dài từng được coi là « đúng hướng » như « đánh tư sản mại bản », « tập thể hoá » nông nghiệp, « cải tạo » và « quốc doanh »…, nhưng cuối cùng đã phải trả giá rất đắt là đưa đất nước tụt hậu, nhân dân đói nghèo ; từ đó ông Kiệt đã hỏi thẳng những ngừơi từng vênh váo tự coi là « đúng hướng » đang nằm trong BCT và cả những ngừơi « quyền uy » đứng ngoài BCT nhưng đang chỉ huy BCT :

            « Sau một thời gian dài, phải trả giá rất nhiều, sự đúng hướng đó đi vào ngõ cụt đến mức không có khả năng đi tiếp theo cái “đúng hướng” đó nữa, thì mới tỉnh ngộ ra và mới thừa nhận rằng những điều tưởng là đúng hướng lại là chệch, và cái tưởng là chệch lại là đúng, mà hiện nay chúng ta đang đi theo. Vậy thì trong số những cái đang được gọi là đúng hướng và chệch hướng mà chúng ta dự kiến trước mắt, có những căn cứ khoa học nào để xác định, hay vẫn chỉ là những vũ đoán duy ý chí và tuỳ tiện. »

 

*          *          *

 

            Trên đây là một số nhận định chính của cựu TT Võ Văn Kiệt, xuyên qua lá thư gởi BCT và TUĐ góp ý về các dự thảo văn kiện của ĐH 10, đã cho mọi ngừơi thấy rõ những tệ trạng độc tài, tham nhũng ở Trung ương và cách quản trị đất nước tùy tiện và vô trách nhiệm của các ngừơi có « quyền uy » và « quyền lực » ở trong và ngoài BCT .  Mặc dầu tình trạng nội bộ đảng và đất nước đã đang đứng trước nhiều nguy cơ, nhưng trong các dự thảo văn kiện của ĐH 10  của ĐCSVN trước sau vẫn coi chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh  là « nền tảng tư tưởng » của chế độ, vì thế cựu TT Võ Văn Kiệt ngay trong phần đầu lá thư đã đặt lại căn bản này :

            «  Từ bao nhiêu năm nay, lúc nào chúng ta cũng khẳng định rằng Chủ nghĩa Mác - Lênin là nền tảng tư tưởng của Đảng, là kim chỉ nam của cách mạng Việt Nam. Chưa bao giờ chúng ta chủ trương làm trái chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Nhưng tại sao chúng ta vẫn mắc nhiều sai lầm? Nếu có một kim chỉ nam trên tay, thì khó có thể lạc hướng. Nhưng tại sao vẫn có những giai đoạn lạc hướng?”♣

 


[1] . xem tạp chí Dân chủ & Phát triển (DC&PT) số 6, 5.96

[2] .Võ Nguyên Giáp, bản điều trần 7 điểm, 3.1.04, DC&PT số 28, 6.04;

[3] . Nguyễn Đức Tâm, thơ gởi BCT 1.3.01, DC&PT 24, 11.02

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net