Đối Thoại Website: Doi-Thoai.com Email: toasoandoithoai@yahoo.com
|
Bùi Tín :Cục diện chính trị của đất nước Nguy cơ và sự thức tỉnh |
*tại ai *đâm vào bụi rậm *tột cùng *phản chủ *buông trôi hay bật dậy
Bùi Tín
Thời sự trong nước đang sôi nổi. Rất là lắm chuyện. Các câu lạc bộ Ba đình, Quân nhân, Lao động, Thanh niên ... bàn luận. Vỉa hè kháo nhau và đánh cá. Việt nam ta sắp vào WTO hay chưa ? Tân thủ tướng sẽ là ai ? Khoan hay Dũng ? tổng bí thư sẽ là ai ? Mạnh hay Triết ? Hồ Cẩm Đào nhập Việt mưu chuyện gì ? cúm gia cầm bộc phát, thuốc đủ không ? dự luật đầu tư và dự luật chống tham nhũng ở Quốc hội càng bàn càng thêm nát ! Quốc hội bị ép nuốt viên đắng của Đại hội X...
* tại ai ? : đến nay có thể khẳng định việc VN vào Tổ chức thương mại thế giới TWO trong năm nay thế là trượt. Năm ngoái các quan chức từng hẹn sẽ vào trong năm 2005, vào những ngày cuối năm, đã lỡ tàu. Năm nay, họ hô khẩu hiệu quyết tâm từ đầu năm, ông Nguyễn văn An còn hứa Quốc hội sẽ họp ngày họp đêm để thông qua đủ số luật cần thiết. Ông Khải vái đủ các hướng để cầu xin sự ủng hộ của các quốc gia và ai cũng gật đầu. Mọi sự đang thuận lợi, mọi người đang lạc quan thì đùng một cái : tin từ Gieneve, từ Washington, từ New York đều báo : chưa ! khó lắm ! vì phía VN vẫn thiếu luật phù hợp, vì vấn đề thuế vẫn ngang và ngược, vấn đề sở hữu trí tuệ vẫn mù mờ, vì các ngân hàng VN vẫn không giống ai, vấn đề sở hữu đất và nhà vẫn rắc rối, giải thích tuỳ tiện. Chỉ còn vài tuần lễ đến cuộc họp lớn ở Hồng Kông rồi, có vắt chân lên cổ cũng không kịp, vì đọng lại toàn xương xẩu hóc búa.
Thế là từ phó thủ tướng Vũ Khoan đến thứ trưởng thương mại Lương văn Tự và đại diện ở Gieneve Ngô Quang Xuân đổ vấy lỗi cho phía Mỹ : Mỹ thiếu thiện chí, Mỹ kiếm chuyện, bắt bí, Mỹ hết gây trở ngại này đến trở ngại khác, buộc đại sứ Marine phải nói rõ rằng sự chậm trễ hoàn toàn là do phía VN chưa hiểu thật rõ và chưa chuẩn bị đầy đủ theo các luật lệ trong buôn bán quốc tế. Các quan chức VN trong trường hợp này đã khôn ngoan – hay gian ngoan - ứng dụng câu châm ngôn :
Mất mùa là tại thiên tai
Được mùa là bởi thiên tài đảng ta ,
Thật là : chí lý ... đến... hết xảy ! Mọi thất bại cứ việc đổ vấy cho Trời và cho Mỹ..., còn mọi thành tích đều vơ vào cho mình.
* đâm đầu vào bụi rậm : VN trượt vào WTO năm nay, ông Vũ Khoan cay cú đến độ ‘’dỗi ‘’, thôi không đặt mức dự kiến khi nào thì vào nữa, như đến khoảng giữa năm hay cuối năm 2006. Cả quốc hội ỉu xìu. Nhưng vẫn có kẻ mừng. Những kẻ này như mở cờ trong bụng. Cờ gì vậy ? Xin thưa : cờ đỏ 5 ngôi sao vàng. Họ là những kẻ như Nguyễn Phú Trọng ( nhớ lại câu vè vỉa hè thủ đô : giàu như Phú, lú như Trọng, lật lọng như Nghiên - là bộ 3 của Hànội ), như Trần Đình Hoan, như Nguyễn Khoa Điềm... từng phê phán chuyến đi ‘’nhục nhã, mất lập trường’’ của thủ tướng Phan văn Khải sang Mỹ, quyết ngăn chặn mọi sự xích gần lại với các nước tư bản phương Tây, và luôn chủ trương keo sơn gắn chặt với Bắc kinh. Mừng rơn hơn ai hết là cặp bài trùng Anh + Mười, nỗi mừng được nhân lên khi Hồ Cẩm Đào Nam hạ nhập Việt, mang lại sự ủng hộ quý cho cánh quan lại giáo điều, bảo thủ cổ hủ nhất trong bộ chính trị đang có nguy cơ bị cô lập trong đảng, bị vạch mặt trong xã hội, đúng vào lúc Đại hội X toàn quốc tới gần.
Họ Hồ vớ bở, đến Hànội đúng vào lúc quan hệ Việt - Mỹ bị trục trặc : ‘’cái mũ lừa‘’ nhân quyền CPC chưa được gỡ bỏ, cánh cổng vào WTO vẫn bị khoá chặt. Họ Hồ nắm thời cơ, cao giọng ‘’huấn thị’’ cho quốc hội VN giữa hội trường Ba Đình rằng chủ nghĩa xã hội là chất keo gắn chặt 2 nước Việt-Trung, rao bán thuốc ê ‘’nền dân chủ pháp quyền độc đảng mang màu sắc Trung Quốc’’ ; 7 văn kiện hợp tác Việt – Trung được ký kết mau lẹ, trong đó có hợp tác khai thác dầu cùng khí đốt và TQ cung cấp điện quy mô lớn cho VN. Đó là xiềng xích tinh thần và vật chất ngáng trở đất nước hoà nhập thật sự với thế giới văn minh. Đòn hiểm rất cao tay: kềm giữ VN trong cảnh cô lập và lạc hậu để buộc chặt như vệ tinh.
Thế là chuyện ngược chiều đã xảy ra. Lẽ ra các vị lãnh đạo đất nước phải thấy rõ hơn ai hết nguy cơ của đất nước là quá ư lạc hậu về chính trị, cần cải tiến gấp luật pháp theo hướng dân chủ, minh bạch, cởi mở để mau hoà nhập và rút ngắn khoảng cách với thế giới tiến bộ; họ lại để cho nhóm độc đoán, giáo điều, bảo thủ nhất trong bộ chính trị, theo lệnh của 2 ‘’thái thượng hoàng‘’ Mười+Anh – tuy không còn chút quyền lực nào - dùng quyền uy của công cụ tình báo gian manh ‘’Tổng cục 2‘’ do Bắc kinh đỡ đầu, ép buộc bộ chính trị nhu nhược quay ngoặt lại 180° về phía sau, nghĩa là đâm đầu vào bụi rậm ! Triển vọng tiến bộ và hoà nhập ít ỏi mở ra qua chuyến Mỹ du của ông Khải và ông Khoan có cơ tan thành mây khói, cuộc đổi mới rụt rè chậm chạp có nguy cơ trở về nơi xuất phát gần 20 năm trước, trong sự ngao ngán chưng hửng của đông đảo nhân dân.
* tột cùng !: Đã vậy, Quốc hội một tuần nay phơi bày trước xã hội một tình hình bê bết đến tột cùng. Dự luật đầu tư sửa đi sửa lại vẫn bất cập! Thư của 3 phòng thương mại Úc, EU và Mỹ ở Hànội cùng phê phán sự kém cỏi của dự thảo là gáo nước lạnh rùng mình. Dự luật chống tham nhũng chỉ làm trò cười. Ai cầm trịch thi hành luật này? Thủ tướng, hay cả chính phủ, hay quốc hội, hay Ủy ban quốc gia đặc trách chống tham nhũng, hay hệ thống kiểm tra, kiểm sát và tư pháp, hay toàn dân? Niềm tin ở luật của xã hội, của cả các ông nghị là con số không. Chỉ riêng 4 lần ra nghị quyết về khai báo tài sản riêng mà không một ai động đậy đủ thấy Luật chỉ là trò đùa! Dưới chờ trên làm gương, trên ‘’nhã nhặn’’ nhường dưới đi trước; tổng bí thư ‘’khiêm tốn’’, bộ chính trị ‘’khiêm tốn’’, cả trung ương ‘’khiêm tốn’’...nhường bước thì toàn đảng bất động, và tham nhũng...muôn năm!
Xin mời cựu tổng bí thư Đỗ Mười đi trước khai về một triệu đôla Mỹ do các nhà tư bản Đại Hàn biếu tặng - như chính báo Nhân Dân trót tiết lộ (chưa kể các lần khác), và thực hiện đúng quy định của đảng là mọi quà biếu của nước ngoài có giá trị trên 200 đô đều phải quy công và cho vào ngân sách chung. Nhưng cụ Đỗ Mười vẫn thản nhiên, giả ngễnh ngãng, ngậm miệng ăn tiền. Gương ‘’sáng’’ của cụ được đàn em theo sát.
Quốc hội dự định tăng tiền học phí trong khi các nhà giáo dục Hoàng Tuỵ, Hồ Ngọc Nhuận ...(trừ bộ trưởng giáo dục) đều vạch rõ rằng chế độ đã thể chế hoá nền giáo dục tiểu học là phổ cập và hoàn toàn miễn phí, do đó quyết định tăng học phí là vi hiến, phạm pháp; đa số dân nông thôn, thành thị không gánh nổi học phí cho con; chỉ cần bớt tham nhũng đi đôi chút là có thể thực hiện giáo dục miễn phí cả tiểu học và trung học trong toàn quốc ! Quốc hội coi thường hiến pháp thì ...hết cỡ !
Cả quốc hội sững sờ khi đại biểu tỉnh Bắc Giang báo cáo tỷ mỷ rằng chi phí làm đường ở VN bị ăn hớt, chia chác, nguyên liệu bị móc ruột, đền bù bị ăn chặn đến độ kinh hoàng : có nơi 1 kilômét đường tốn đến 750 tỷ đồng VN hay 40 triệu đôla Mỹ, trong khi chi phí trung bình của thế giới chỉ là 5 đến 8 triệu đôla là cao nhất. Một đại biểu trong cơ quan thanh tra tài chính cũng làm cả quốc hội ngẩn ngơ và các nhà báo lè lưỡi khi báo rằng nền kinh tế VN từ sản xuất, kinh doanh đến làm dịch vụ, phải chi ra 5 đồng mới thu được 1 đồng lãi ! Sự phi lý đã đến tột cùng !
Quốc hội lặng hẳn đi khi bộ tài nguyên và môi trường báo cáo có đến 70 ngàn đơn khiếu kiện về vấn đề nhà và đất ! Khối vị giật mình, vì hiếm có vị quyền cao chức trọng nào không chấm mút chút ít ‘’vàng nâu ‘’, chiếm hữu vài villa, nhà cửa, vài chục, vài trăm mét vuông đất với giá bèo bọt qua ‘’hóa giá‘’ nhập nhèm, phi pháp.
Ở bất cứ một nước dân chủ nào, với những thành tích bất hảo đến vậy thì hàng loạt bộ trưởng như giáo dục, giao thông, xây dựng, kế hoạch đầu tư, tài chính, tài nguyên đã bị thải hồi và truy tố từ rất lâu. Ở VN, mọi sự phi lý nhất đều bình thường !
Cho nên phó thủ tướng thường trực Nguyễn Tấn Dũng, người chịu trách nhiệm chính về công nghiệp, dầu khí, giao thông, xây dựng - toàn là những ngành bê bối nhất, chuyên ném tỷ tỷ tiền quốc gia qua cửa sổ, chui vào túi lũ lĩ tham quan ô lại, sắp lên thay ông Khải làm thủ tướng; không phải vì có tài, chẳng phải vì có đức, chỉ vì ông lọt được vào đôi mắt nâu của ‘’hoàng đế đỏ’’ Hồ Cẩm Đào. Đây là lời bàn ở vỉa hè Hànội mấy ngày qua. Nghe mà đau và nhục tột cùng cho đất nước.
* ai phản bội ai ? Trong bức tranh toàn cảnh ảm đạm như trên, le lói một nét son. Đó là thành tich ‘’xóa đói giảm nghèo‘’ được ‘’cả thế giới ca ngợi‘’, được ‘’Liên Hợp Quốc tặng cờ, bằng khen và nêu gương sáng !’’. Oách chưa ! Tôi hỏi một nhà văn từ Hànội sang châu Âu: đúng chăng? Anh nhún vai: ‘’un grand bluff !‘’ – trò đại bịp ! Anh giải thích: 30 năm hoà bình, 20 năm đổi mới, sản xuất bật dậy sau chiến tranh. Dầu mỏ, khí đốt, gạo, càphê, hạt tiêu, hát điều, tôm cá, xuất khẩu...tăng đều đặn đáng kể. Nếu của cải ăn nên làm ra ấy [nhờ chiến tranh kết thúc, nhân dân được xây dựng hoà bình ] lại được phân phối công bằng, những người trực tiếp đổ mồ hôi, công sức được thu nhập tương xứng như ở mọi nước dân chủ có luật nghiêm, quản lý xã hội tốt, thì đông đảo dân lao động ta đâu có nghèo khổ như hiện nay! Các quan chức dựa vào đặc quyền và độc quyền của đảng để ngang nhiên vơ vét tài sản xã hội. Họ dùng chữ ‘’múc‘’ , tài sản chung như một cái thùng vô tận dành riêng cho mọi tầng lớp quan chức đảng hè nhau múc vào chậu riêng, hối hả múc theo quyền hành và chức vụ. Họ chỉ chừa lại chút cặn bã để thí cho dân lao động và viên chức thấp ngoài đảng đủ sống nheo nhóc. Cho nên mức sống dân nông thôn được cải thiện theo tốc độ xe bò, dân thành thị theo tốc độ xe đạp, còn các quan chức đảng theo tốc độ xe ô tô, và các đại gia tư bản đỏ, đại địa chủ đỏ liên minh với mafia đỏ thì phất lên theo tốc độ máy bay phản lực. Thực chất xoá đói giảm nghèo là thế. Chưa bao giờ hố chia cách giàu nghèo mở rộng toang hoác như thời chủ nghĩa xã hội quái gở này. Thực dân, địa chủ, đại tư sản xưa chỉ là chim chích so với họ. Cái trò các quan chức cầm phong bì góp cho kẻ nghèo, nạn nhân bão lụt, chất độc da cam là hoàn toàn ‘’giả đạo đức ‘’, kiểu bọn đầu trộm đuôi cướp sau khi trúng quả khoác áo nhà từ thiện thí cho người ăn mày vài ba đồng xu còm.
Quốc hội đang họp còn được ‘’lệnh‘’ góp ý cho các văn kiện chuẩn bị cho Đại hội X. Để xem các vị dân biểu vẫn sẽ ra sức bốc thơm đảng để ăn tiền hay có ai thật là ‘’do dân, của dân và vì dân ‘’ không. Đến nay bộ chính trị tỏ ra rất thiếu văn hoá và thiếu giáo dục (tôi xin lỗi nếu có ai phật lòng, nhưng tôi đã cân nhắc hơn một tháng để dùng các từ này) vì họ từng gửi các dự thảo xin được góp ý, vậy mà mọi sự góp ý của cụ Hai Xô, cụ Bảy Cống, tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, tướng Lê Văn Hiền, nhà nghiên cứu Đặng Quốc Bảo, tiến sỹ Lê Đăng Doanh, tiến sỹ Phan Đình Diệu, giáo sư Trần Văn Hà, cựu chiến binh Trần Đại Sơn, cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt, nhà lão thành Nguyễn Đoàn, nhà ngoại giao Nguyễn Trung ...và hàng mấy ngàn nhân vật khác đều bị bỏ ngoài tai, đều bị ém nhẹm, và cái dự thảo cuối cùng các đại hội đảng cấp tỉnh/thành bị ép buộc phải nuốt chửng còn giáo điều, bảo thủ hơn cả dự thảo ban đầu công bố hồi tháng giêng 2005. Yêu cầu đóng góp ý kiến vẫn chỉ là trò hề, một khiêu khích nhảm nhí, trò ‘’xin đểu’’ buộc ai cũng phải ‘’gật ‘’.
Nếu thật lòng nghe ý dân, xin quý vị chịu khó nghe đây : đảng CS đã sa sút, biến chất, xuống dốc, đổ đốn, đã thành đảng ‘’cộng đớp ‘’, ‘’cộng mút ‘’, đã thoái hoá, mất tính chất tiền phong, mất tư cách lãnh đạo, trở thành vật cản nguy hiểm cho lịch sử dân tộc. Xin hỏi 14 vị trong bộ chính trị: các vị thực hiện phương châm ‘’lo trước cái lo và hưởng sau cái hưởng của thiên hạ, của đồng bào ’’,’’ nguyện một lòng một dạ làm người đầy tớ trung thành của nhân dân‘’ ra sao ?. Xin hỏi có ai trong 14 vị không là siêu tỷ phú tiền đồng, không là triệu phú đôla? Và tiền trong tủ két riêng của quý vị, bao nhiêu là tiền lương hợp pháp, còn lại bao nhiêu là của nả - vàng, kim cương, đôla - bất minh ? nếu còn lương tâm cách mạng trong và sạch, ắt phải hòan trả lại cho nhân dân cho xã hội. Tham nhũng cực lớn, cướp đất, cướp nhà của dân đều là đảng viên CS cả; tiền của dân do đảng viên CS ‘’múc ‘’, cướp đoạt có thể làm hàng chục nghìn cây số đường cao tốc chất lượng cao, hàng trăm trường đại học hiện đại, hàng nghìn bệnh viện lớn... Hàng chục triệu người dân nghĩ như vậy đó. Cứ trưng cầu ý dân mà xem.
Nếu nhân dân thật sự là chủ - ông chủ chân chính nghiêm minh, và có quyền lực, thì ông chủ đã thải hồi, đã tống cổ bọn đầy tớ phản trắc ra khỏi cửa, hoặc điệu chúng ra trước vành móng ngựa của toà án để hỏi tội từ lâu rồi ! Ai phản bội ai ? Ai ‘’tột cùng phản bội ‘’, xin được hỏi Duy Hoàng và báo Nhân Dân một lần nữa.
* rồi sao ? Tôi tin tuyệt đối ở nhân dân, ở đồng bào của tôi, ở tuổi trẻ nước ta. Mỗi khi tổ quốc lâm nguy, cả dân tộc vươn dậy. Cuối tháng 9-1945, quân thực dân Anh - Ấn mở cuộc tấn công ở Nam Bộ, bà con ta vùng dậy với súng ống, dao mác, gậy tầm vông. Cuối năm 1946, quân viễn chinh Pháp nổ súng giữa thủ đô, người Hànội hào hoa lập chiến luỹ ngăn chặn xe tăng địch, bắn tỉa rồi lập trung đoàn Thủ đô, sau là Sư đoàn Thủ đô, chiến đấu bền bỉ. Đầu năm 1979, bọn bành trướng bá quyền cộng sản Trung quốc tràn vào 6 tỉnh phía bắc, giáng trả quân thù phương Bắc phần lớn là do dân quân và bộ đội địa phương, 15 sư đoàn chính quy mới có 3 sư đoàn vào trận, còn lại thì nấp yên ở phòng tuyến sông Cầu, vậy mà bọn xâm lược đã phải rút quân.
Tất cả vấn đề hiện nay là thông tin, là truyền thông chính xác, là thức tỉnh mọi tấm lòng yêu nước thương dân, là rung chuông báo động về nguy cơ ngiêm trọng của đất nước. Đảng cộng sản hiện đang sa vào khủng hoảng nội bộ, vốn liếng chính trị của đảng cs trước đây là niềm tin của nhân dân vào đảng được gây dựng do tuyên truyền mỵ dân, do cưỡng đoạt hào quang của cái gọi là ‘’chiến tranh giải phóng’’; đến nay cái vốn chính trị - tinh thần ấy đã tiêu tan rồi. Chỉ còn nỗi sợ , nỗi sợ cường quyền áp chế bằng các công cụ : công an, nhà tù, bộ máy tư tưởng và văn hoá kiểu cường hào phát xít, truyền thông mỵ dân và lừa dối thành cố tật. Trong thời mở cửa và hội nhập quốc tế, nỗi sợ dai dẳng đã giảm đi trông thấy, được thay thế dần bởi can trường của cả một lớp người dám dựa vào luật pháp, vào công luận trong nước và quốc tế để công khai thách thức quyền lực bất công và phi nhân tính. Một lớp thanh niên thông minh tuấn tú đầy công tâm và nghị lực đang trỗi dậy, gắn mình với thời đại, bật lên ngang tầm với nguy cơ của thách thức. Họ đã nhận ra những người bạn quý Phương Nam - Đỗ Nam Hải, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Khắc Toàn... là những gương sáng cần cổ võ, bảo vệ và tiếp bước theo.
Đảng Cộng sản đang có phân liệt lớn. Nhiều đảng viên cộng sản bỏ đảng, hay nhạt đảng, hay chẳng buồn sinh hoạt đảng nữa. Họ là những con người biết suy nghĩ, có lương tâm và tự trọng. Họ biết xấu hổ, biết xỉ nhục khi nước mất độc lập, khi bị ngoại bang khống chế, chiếm dù chỉ chút ít lãnh thổ, lãnh hải, huống hồ khi chúng ngoặm một miếng đến chục nghìn cây số vuông. Thời mở cửa, họ hiểu rõ thế giới tiến đến đâu về văn hoá, luật pháp, tự do, dân chủ, nhân quyền và quyền công dân cũng như mức phát triển và sự công khai minh bạch trong cuộc sống văn minh.
Do thái độ không còn mê tín đảng nên mới có hiện tượng 2 nhà văn tên tuổi khá vang trong nước là Đỗ Mạnh Tuấn và Trần Mạnh Hảo tranh luận với nhau công khai trên mạng, khoe với thiên hạ rằng ‘’tôi dám quay lưng lại với đảng trước ông nhiều’’, ‘’tôi phê phán và chê đảng mạnh mẽ hơn ông nhiều’’ và chính ông mới từng đóng vai bẩn thỉu của ‘’cái capốt rách ‘’ của đảng ! Thế chính trị của đảng nhẹ tênh đến độ trong cuộc họp bàn tròn do đảng uỷ triệu tập, nhà phê bình Lại Nguyên Ân dám nói toạc ra rằng về mặt tổ chức cái gì ‘’một ‘’ cũng dở, từ một nhà xuất bản văn học, một tạp chí văn học, một hội nhà văn, một kiểu phê bình chính thống, quan phương, một bút pháp hiện thực xã hội chủ nghĩa, cho đến độc quyền lãnh đạo của một đảng duy nhất thì cũng chỉ tự dẫn đến lạc hậu, thoái hóa, biến chất. Cũng không phải ngẫu nhiên mà đi đến Đại hội X, yêu cầu, kiến nghị, đòi hỏi thực hiện dân chủ đa nguyên, đa đảng là một chính kiến được đưa ra nhiều nhất, mạnh nhất, từ trí thức, nhà chính trị, văn hoá, quân sự, kinh tế đến tôn giáo, ngoại giao và người dân thường.
Việc nhúm lãnh đạo ‘’phản chủ’’, để cho quyền uy MA (Mười + Anh) xỏ mũi, kéo cả cỗ xe bộ chính trị nhu nhược đâm đầu vào bụi rậm, vâng lời thiên triều thực hiện nền ‘’dân chủ pháp quyền độc đảng mang màu sắc Trung Quốc’’ là quốc nạn cấp bách nhất, nghiêm trọng nhất hiện nay. Việc Nguyễn Khoa Điềm hối hả trưng gấp cuốn sách ‘’Đại tướng Lê Đức Anh‘’ và bài báo của Đỗ Mười ‘’ Về định hướng xã hội chủ nghĩa trong xây dựng đất nước ta hiện nay ‘’ - có 52 lần nhắc đến chủ nghĩa xã hội và hơn 10 lần nêu tên ông Marx, - in trang trọng trên báo Nhân Dân đúng lúc Hồ Cẩm Đào ở Hànội là sự khiêu khích thô bạo mọi người Việt nam yêu nước, phản bội các liệt sỹ từng hy sinh bảo vệ lãnh thổ và lãnh hải Tổ quốc; họ tự tách nhúm quan lại u mê lú lẫn vì đặc quyền đặc lợi khỏi số đông đảng viên cộng sản ở cơ sở bị họ khinh thị, bỏ rơi và đè đầu chà đạp không chút tình nghĩa. Dân và cả các đảng viên bình thường hết chịu nổi sự khiêu khích ngang ngược đến vậy !
Cuộc họp Ban chấp hành trung ương đảng lần thứ 13 và Đại hội đảng cấp tỉnh/thành và của các ngành sắp tới là thước đo ‘’sức khoẻ ‘’ chính trị - tinh thần của đảng CS giữa nguy cơ nghiêm trọng của đất nước.
Đảng Cộng sản bị phá hoại rã rời từ bên trong, lại từ trên chóp bu xuống,- thế mới đau hơn là bị hoạn, nay toàn thân tê liệt, chỉ chờ ngày bị phân huỷ chăng ?
Hay là nó vẫn còn có sức đề kháng; những cán bộ đảng viên lành mạnh thức thời có ý thức dân tộc và thời đại, nhận rõ tầm vóc của nguy cơ và nguy cơ đến từ đâu, khẩn trương tụ họp lại, liên kết với các chiến sỹ dân chủ trong sáng và gan góc, dựa vào lòng dân luôn hướng thiện để xoay chuyển tình thế, cùng toàn dân trong và ngoài nước, thúc đẩy mạnh đổi mới toàn diện, mở ra kỷ nguyên dân chủ đa nguyên đa đảng lành mạnh, hoà nhập hẳn vào trào lưu hoà bình, dân chủ, pháp quyền và phát triển của thời đại văn minh.
Nhóm phản dân hại nước bảo thù và giáo điều lũng đoạn nền chính trị nước ta 20 năm ròng là quá đáng rồi; đảng cộng sản ôm mối nhục để cho 2 kẻ bất lương lý lịch mờ ám lộng hành đến 3 khoá Đại hội toàn quốc là quá sức tưởng tượng rồi ! Tấm lòng Việt nam trong mỗi con người Việt nam chân chính hãy bật dậy và hành động. Hơn bao giờ hết câu hát vang lên đầy ý nghĩa lúc này :
‘’ Dậy mà đi ! Dậy mà đi, hỡi đồng bào ơi !’’ ./.
Bùi Tín
Paris-11/2005.