Đối Thoại                                               Website: Doi-Thoai.com                          Email: toasoandoithoai@yahoo.com


Ông Hoàng Minh Chính bị sách nhiễu

 

 http://www.bbc.co.uk/vietnamese/programmes/story/2005/11/milestone_hoangminhchinh_part2.shtml

Sau hơn 2 tháng chữa trị hai trọng bệnh ung thư tại Hoa Kỳ, ngày 13/11/2005 ông Hoàng Minh Chính đã trở về Việt Nam và hiện nghỉ an dưỡng tại nhà con gái ở Quận 1, Tp. Hồ Chí Minh.

Trong bức thư gửi đi các nơi ông Chính cho biết chiều ngày 19/11/2005, một công an phường đến nói với con gái tôi rằng: “ Từ khi ông Chính về thì bà con lối xóm rất bức xúc, nếu ông Chính mà đi ra ngoài đường sẽ không đảm bảo an ninh."

"Vậy nếu ông đi đâu thì phải báo cho công an. Ông Chính và bà Ngọc (vợ ông) chỉ được đăng ký tạm trú tại đây 10 ngày, đến ngày 23/11/2005 thì phải trở ra Hà Nội”.

"Vào lúc 12 giờ 50 phút, ngày 21/11/2005 có người cháu ruột của vợ tôi tự lái một chiếc xe hơi nhỏ đến thăm chúng tôi. Khi ô tô vừa đỗ sát cửa nhà con gái tôi thì ông tổ trưởng dân phố tên là Tuất, khoảng ngoài 60 tuổi và ông công an khu vực 3 – Phường Bến Thành – Quận 1 liền đến can thiệp, nói rằng nơi đây không cho đậu xe hơi (trong khi hàng ngày có nhiều nhà khác trong con hẻm này vẫn có xe hơi đỗ như vậy)."

Ông Chính cho biết sau đó là một đám đông đến bao quanh nhà, gây căng thẳng. "Một người phụ nữ khoảng ngoài 50 tuổi tên là Hải, cư ngụ cùng hẻm ném trứng vào ô tô cháu tôi và vác dao đến chém vào cổng nhà con tôi."

"Khi cháu tôi lái xe ra thì có một nhóm người chạy theo và có những hành động khiêu khích rất trắng trợn của họ. Ít phút sau, cũng chính bà Hải này bưng ra hai lần với hai chậu nước có dung dịch hóa chất và ngang nhiên hắt thẳng vào nhà con tôi (qua làn cửa có song sắt đã đóng). Hậu qủa là chiếc xe gắn máy của gia đình và chậu cây cảnh dựng phía trong cửa sắt bị hư hại."

Được biết, chiều muộn ngày 12.11.2005, ông Chính đã bất ngờ rời Mỹ về Sài Gòn, sớm hơn dự kiến. Trước khi về Việt Nam ít hôm, ông đã có cuộc chuyện trò với Ban Việt Ngữ Đài BBC, trong đó ông có trả lời một số thắc mắc của thính giả BBC quanh cuộc phỏng vấn mà chúng tôi đã thực hiện hồi cuối tháng Chín 2005.

Nghe chương trình

----------------------------------------------------------------------------------------

Quý vị cũng có thể đọc lại những tranh luận cũ bằng cách bấm vào đây để xem thư cập nhật đến ngày 20/11/2005.

Phat, Ho Chi Minh City
Bạn Duy Tùng thân mến, tôi đã có suy nghĩ giống như bạn về tất cả. Tình yêu với đất nước trong bạn và tôi và tất cả mọi người VN có lẽ luôn mạnh mẽ và trong sáng. Những vấn đề của chặng đường lịch sử vừa qua, tất cả người Việt trong hay ngòai nước, Bắc hay Nam, trẻ hay già đều có chính kiến riêng. Tuy nhiên xin để các nhà sử học chân chính đánh gía. Chúng ta chưa đủ tài, sức để phân tích hay thuyết phục người khác đâu. Vì vậy chỉ nên biết rằng chúng ta hôm nay gặp nhau chỉ vì cố gắng bàn thảo, đóng góp suy nghĩ của mình sao cho đất nước chúng ta mau tiến lên cho bằng bạn bè năm châu.

Tuy nhiên những ai bàn thảo, đóng góp suy nghĩ của mình thể hiện lòng mong mỏi một xã hội công bằng dân chủ tự do và mạnh mẽ phê phán giới chính quyền thì bị nghi ngờ, cô lập, bêu riếu, đàn áp,… Đó là sự thật.

Bạn có lẽ hiểu rằng giới lãnh đạo CS ngày nay đâu còn giống ngày xưa nữa. Hòan cảnh lịch sử thay đổi, con người thay đổi. Đó là qui luật. Nhưng sự thay đổi đó không tốt tí nào. Chắc bạn còn nhớ vụ Bác Hồ xử tội cán bộ tham nhũng quân lương chứ. Hồi đó quan tham đâu có nhiều như bây giờ. Mà quan tham bây giờ có học vấn, học hàm, quân hàm cao lắm, quyền hành cao mà trách nhiệm thì rất thấp.

Bạn bảo rằng dân ta chưa có đủ trình độ để kiềm chế tự do quá trớn. Tôi cho điều đó không đúng. Vì thông qua tự do ngôn luận, con người sẽ nâng cao tầm hiểu biết về chính trị, xã hội, văn hóa. Từ đó con người sẽ điều chỉnh hành vi của mình và của người khác. Đó là động lực phát triển của xã hội. Đó là điều bình thường như người ta khát thì cần uống nước vậy.

Do vậy ở VN, chúng ta cần có một cơ chế bảo đảm mọi người dân được quyền tranh luận về mọi vấn đề chính trị, xã hội. Đó là điều bình thường đầu tiên nhà cầm quyền nên xây dựng ngay lập tức. Nếu làm được điều này, nhà cầm quyền mới cho người dân thấy họ là người lãnh đạo có bản lĩnh. Cán bộ cầm quyền có bản lãnh chịu từ bỏ quyền nếu anh ta hay chị ta thấy người khác có khả năng hơn.

Đảng CS có bản lãnh chính trị, vì sự trường tồn, hưng thịnh của Vịêt Nam sẽ một lúc nào tự nguyện chấp nhận đối lập như là xu thế tự nhiên, tất yếu của lịch sử con người. Còn nếu đảng CS điều hành đất nước mà không tùy theo thời thế, không tùy theo lòng dân, thì nguy cơ bấ! t ổn chính trị, xã hội sẽ dâng cao ngấm ngầm. Bạo lực cách mạng (..lại bạo lực cách mạng !..) lại sẽ nhấn chìm đất nước này vào cảnh huynh đệ tương tàn mà thôi.

Bạn cũng như rất, rất nhiều người khác theo nếp nghĩ là người Việt hải ngọai muốn tranh đấu theo kiểu “diễn biến hòa bình” để lật đổ chế độ! Tôi cho là bạn đang là một nạn nhân của chính sách phân hóa trước kia của đảng CS VN đó. Không cần phải có chứng cớ xa xôi.

Hãy xem lại ở diễn đàn này và bao nhiêu Việt kiều khác đã ủng hộ chính quyền CS. Đương nhiên họ là những người yêu Việt nam đồng thời rất tin tưởng chính sách của CS VN. Họ đã và đang đóng góp rất thiết thực cho đất nước về tư bản cũng như chất xám. Ngày nay, xu thế hội nhập thế giới mà giới lãnh đạo CS VN kịp thời theo chân TQ đã không cho phép họ sử dụng từ ngữ đó nữa. Trái lại họ cố tỏ ra thực hiện tinh thần đại đòan kết dân tộc.

Tuy nhiên họ không bao giờ chấp nhận một lưc lượng đối lập chính trị. Đối lập chính trị có nghĩa đối lập về sự lãnh đạo duy nhất của đảng CS. Vậy có nên chăng đặt ra vấn đề đa nguyên chính trị hay độc đảng tòan trị? Vì sao có người tha thiết muốn cái này mà không muốn cái kia? Hẳn đã phải có gì bất ổn chứ? Và nếu thấy có gì bất ổn, chúng ta cùng cảnh báo, tranh luận trong tinh thần tôn trọng ý kiến của nhau.

Nhân tài là nguyên khí của quốc gia, vậy nhân tài Việt nam ở đâu, bây giờ? Tôi không dám nói cụ Chính là nhân tài sợ liên lụy bản thân hay làm mếch lòng người khác. Nhưng cụ Chính chắc chắn là người đặc biệt mà mọi người cần tự suy nghĩ và xét đóan cho công bằng. Cụ đã là một nhân duyên khiến chúng ta cùng với nhau bàn luận về tình hình tham nhũng, tha hóa của một bộ phận ( lại ..một bộ phận..) cán bộ CS.

CS độc quyền lãnh đạo Việt nam của bạn, của tôi và của chúng ta, có dám chịu tất cả trách nhiệm đối với các hệ quả, hệ lụy gây ra do việc độc quyền đó mang lại cho người dân không?

Minh Van, HCMC
Tôi nghĩ nước Việt Nam hiện tại đã quá tốt hơn với thời xưa rồi. Khi phát triển xã hội từ một nước đói nghèo, không đủ ăn đến giờ cuộc sống vật chất mọi người cũng tạm coi là no đủ dù rằng có thể còn nhiều khó khăn trong cuộc sống. Chúng ta phải đóng góp ý kiến trên tinh thần xây dựng. Tại sao chúng ta không nhìn lại xung quanh chúng ta các nước trên thế giới vì kiểu đấu tranh đả phá, bạo động như vậy chỉ cốt làm cuộc sống người dân khổ thêm thôi.

Mong ông Chính đừng có nhìn theo cái kiểu thiển cận, biết một mà ko biết hai. Nghĩ mình làm vậy sẽ tốt cho đất nước à. Đi bôi nhọ đất nước mình mà ông gọi tốt sau. Cuộc sống ở Việt Nam đang bình yên như vậy ông cảm thấy chán lắm hả. Ông muốn có gây hấn bạo động, hay là những cái tương tự như vậy để con khóc cha, vợ khóc chồng ông mới vui sao?

Ông đã lớn tuổi rồi, lại bị bệnh ung thư nữa, chắc không còn sống bao lâu nữa. Ông muốn nhiều người đi theo ông xuống dưới lắm hả. Nghe cách ông trả lời phỏng vấn một ạ, hai ạ là tôi biết ông là một người hay xu nịnh, bán nước cầu vinh rồi. Mọi việc đều có thể từ từ giải quyết ông, theo phương cách xây dựng chứ không phải đạp đổ như ông đâu. Tôi mà gặp ông ở đâu tôi sẽ cho ông biết tay tôi đó.

Trí thức trẻ hải ngoại, Houston, Mỹ
Gửi Duy Tùng, Hưng Yên. Bạn dùng biện lý là "dân chưa đủ trình độ... để VN có dân chủ... rồi thì vì nước bị chiến tranh v.v..." Mấy anh cộng sản luôn dùng biện lý này để lấy cớ đoạ đày dân Việt cả 60 năm nay. Đảng CS cầm quyền 30 năm ở ngoài Bắc rồi sau khi chiếm miền Nam lại thêm 30 năm nữa cho cả nước Việt... Như vậy có đủ thời gian để đạng CS đoạ đày dân Việt chưa?

Thật vô lý, hãy nhìn nước Nhật, Nam Hàn, họ cũng bị chiến tranh tàn phám, nhưng tại sao họ lại xây dựng được một đất nước giàu mạnh như hiện nay? Có phải là vì thể chế chính trị dân chủ của họ không? Bạn hãy nhìn những nước cộng sản ngoan cố còn tồn tại trên thế giới này đi, Bắc Hàn, Cu Ba, Trung cộng, Việt Nam. Bạn có thấy xấu hổ không, một đất nước nghèo nàn, chậm tiến, lạc hậu. Người dân thì vô cùng cực khổ, đói như Bắc Hàn? Chỉ có lũ cán bộ thối nát, tham nhũng sống ung dung trên sự đau khổ của họ.

Bạn có thấy xấu hổ không khi bạn viết "chúng ta là những người có kinh nghiệm và khôn ngoan"? Nếu mà chúng ta giỏi như vậy thì tại sao Việt Nam hiện nay vẫn là một trong những nước nghèo trên thế giới, kỹ thuật kinh tế thì chưa chế ra được cái gì hết, máy móc thì phải nhập từ ngoại quốc vào mà toàn là loại cũ, lỗi thời. Còn ngoại tệ thì phần chính là nhờ vào Việt kiều gửi về cho hàng tỷ đô la, còn đâu là viện trợ nước ngoài, rồi lao động gửi đi nước ngoài "đi làm tôi tớ" gửi về...

Vậy hỏi bạn cái kinh nghiệm và khôn ngoan của cộng sản ở đâu? áp dụng chỗ nào?

Để tôi trả lời cho bạn nhé: mang nó vào "rừng rú" như hồi làm kháng chiến đi thì hợp nhất chứ thế giới văn minh ngày nay họ đã lên cung trăng từ lâu rồi, mà cái khôn ngoan của cộng sản thì vẫn "đạp xe đạp".

Tôi chỉ đồng ý với bạn có một điều là "cộng sản chỉ có giỏi và khôn ngoan là hà hiếp chính dân tộc mình." 60-70 năm kìm kẹp dân tộc chưa đủ hay sao? Hãy buông ra để cho mọi người Việt Nam có một đời sống tốt đẹp đi. Chỉ có dân chủ, đa đảng mới có thể làm được chuyện này!

Duy Tùng, Hưng Yên
Càng đọc những dòng mà một số bạn tham gia trên diễn đàn này lại thấy càng không thể tin ở họ! Ở họ toát nên một điều là bấp bênh, không chắc chắn, vay muợn và gán lung tung những vấn đề từ nước ngoài... Quả vậy! Họ không có những cái nhìn thực tế.

Sau giải phóng VN phải đối mặt với bao vây cấm vận, chiến tranh biên giới phía Nam và phía Bắc. Nói thế nào thì các bạn cũng không thể tưởng tượng được đâu! Đâu chỉ những người ở phía “bên kia” mới khổ. Chúng tôi thậm chí không có thuốc đánh răng và xà phòng để dùng. Phải đợi đến Tết mới được ăn thịt thoải mái còn thì chỉ có rau là rau, ăn độn đủ thứ (khoai, bột mì mốc, ngô…) mà vẫn không đủ no.

Thời kỳ ấy thật dài và khổ cho đến tận giữa những năm 1990 mới được cải thiện. Hồi đó chỉ có Singapore là dám mạo hiểm buôn bán với VN. Nói đến đây các bạn lại đổ tội cho CS?

Việc Mỹ cấm vận VN thì cũng không có gì là lạ bởi lúc đó họ còn cay cú và tìm mọi cách để gây khó khăn cho VN. Trong khi các nước trước kia vẫn viện trợ cho VN thì lấy lý do là hết chiến tranh rồi không viện trợ nữa. Một số nước quay sang đòi nợ (điển hình là TQ) làm VN lại càng khó khăn thêm.

Nói gì cũng phải khách quan thì mọi người mới nghe được. Nói như các bạn chỉ làm xa nhau thêm mà thôi, không ai nghe đâu.

Các bạn không phải giải thích cho mọi người thế nào là một xã hội dân chủ. Ai cũng biết rõ rồi, không phải đợi các bạn nói! Chúng ta bao giờ cũng phải tỉnh táo, mới nhìn ra cái chân của sự thật.

Tôi đồng ý là cần đấu tranh cho dân chủ nhưng phải từ từ.

Trình độ dân trí chưa cao sẽ đẻ ra nhiều bè nhóm, đẻ ra những mưu đồ chính trị, đẻ ra ám sát và khủng bố…

Các bạn quá ngây thơ (vì chưa hoạt động chính trị bao giờ) mà nghĩ rằng có dân chủ như Mỹ thì mọi việc sẽ tốt đẹp. Nếu VN dần đến dân chủ thì cũng không phải là mô hình như Mỹ. Chúng ta là những con người có kinh nghiệm và không ngoan, chúng ta sẽ học mọi tinh hoa của nhân loại. Điều quan trọng là phải có lộ trình hợp lý.

Một số bạn hô hào là đánh đổ CSVN thì quả lại không hiểu biết thực tế một chút nào. Nói gì thì nói là từ xưa đến nay họ vẫn là người có uy tín trong nhân dân, họ có nhiều công lao và họ cũng có rất nhiều mất mát, họ có những phẩm chất mà ngay cả đối phương cũng nể phục. Các nhà lãnh đạo VN vẫn là những người có nhiều kinh nghiệm và sống khá gần nhân dân. Họ đến với nhân dân mà không phải có những hộ tống rầm rộ và nhân dân cũng luôn thân thiện với họ. Bạn có bẻ được suy nghĩ của họ không?

Bạn nào muốn làm cách mạng lật đổ thể chế hiện tại thì trước tiên mong bạn có tài và đức, có uy tín trong nhân dân và đặc biệt là phải có kinh nghiệm thực tế (tránh nói suông) cộng với nó là lòng dũng cảm.

Hồi xưa CS cũng đã từng đối mặt với hy sinh mất mát rồi giam giữ tù đầy mà họ có sợ đâu. Hay là muốn đấu tranh hợp thời đại thì dùng hình thức diễn biến hoà bình? Thời nào thì cũng vậy, phải có những con người có uy tín đã! Vậy thì các bạn hãy xây dựng những con người đó đi! Những cái chúng ta nói đến ở đây thì CS cũng nhìn ra trước chúng ta lâu rồi. Chúng ta cũng chỉ là những người ngây thơ mà thôi!

Tại sao một số bạn nói dữ mà CS không lên tiếng? Bởi càng nói thì họ lại càng tin tưởng vào việc làm của họ, Bởi các bạn càng nói thì các bạn lại càng bị mất lòng tin.

Taras, Kiev
Tôi không đồng ý với bạn Member. Tại sao bạn cho rằng cứ tự do là phải theo Mỹ, là phải giống Mỹ hoàn toàn?

Chúng tôi những người yêu tự do , mà có ai không yêu tự do kể cả nô lệ, đòi hỏi những tự do căn bản cho mình. Cái tự do chính yếu nhất đấy là quyền của người dân được lựa chọn con đường phát triển đất nước. Thông qua bầu cử tự do người dân bầu nên những con người xứng đáng nhất lãnh đạo đất nước.

Độc lập mà không có tự do đó thì liệu có phải là độc lập không? Ai đảm bảo rằng những người lãnh đạo đất nước không do dân bầu sẽ tiến hành chính sách bảo vệ quyền lợi quốc gia ?Lỡ họ hành động theo chỉ đạo từ “bên ngoài” thì sao?

Ai là người đánh giá và đưa ra quyết định bãi nhiệm khi chính quyền yếu kém ? Nếu không có tự do bầu cử thì có ngày độc lập cũng mất.

Bạn rất đúng: Việt Nam phải con đường riêng của mình chẳng cần rập khuôn Trung Quốc hay Hoa Kỳ. Nhưng con đường đó phải do NHÂN DÂN Việt Nam quyết định chứ không phải của một vài ông bà ở bộ chính trị.

Bạn nói ở xã hội Mỹ có nhiều mâu thuẫn .Tôi cũng rất đồng ý. Ở Việt Nam và Trung Quốc cũng có mâu thuẫn.Từ mâu thuẫn dẫn đến đấu tranh để giải quyết ,nhờ đó mà xã hội phát triển. Không có đấu tranh xã hội sẽ trì trệ.

Có điều đấu tranh thông qua tự do bầu cử , tự do tranh luận sẽ tốt đẹp hơn là đàn áp và bỏ tù ! Bạn có đồng ý không?

Tôi đồng ý với Member rằng con đường “ XHCN ” của TQ đang đúng nhưng xin nói thêm là con đường “không xã hội chủ nghĩa” của Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan đã đúng hơn. Bằng chứng là đời sống người dân cao hơn, không có hiện tượng người dân bỏ nước để nhập cư trái phép sang Mỹ hay châu Âu. Đó là thực tế, tôi không có ý châm biếm.

Bạn cho rằng học sinh Việt ở nước ngoài không có tinh thần dân tộc? Có đấy bạn ạ. Chúng tôi tin tưởng vào dân tộc mình, dân tộc bất khuất. Chúng tôi tin tưởng vào bản thân mình, không tự ru ngủ để người khác dắt mũi đâu. Có lẽ tôi và bạn có quan niệm khác nhau về lòng tự hào dân tộc.

Member
Gởi bạn Lê Tuấn Anh đã gửi ý kiến về BBC về vấn đề Hoàng Minh Chính. Tôi rất khâm phục bạn khi bạn được tiếp xúc với một môi trường học tập tốt và thật tế kết quả đã cho thấy bạn là người thành công. Cách học đó đúng là VN phải học theo rất nhiều.

Tuy nhiên, tôi tuy ủng hộ sự tự do nhưng luôn cho rằng tự do luôn có cái giá của nó, sự tự do nào cũng có sự giới hạn của nó cả. Bạn học cao, có hiểu biết rộng thì bạn có biết nước Mỹ đã thăng trầm qua bao cuộc chiến ngay trong lòng nước Mỹ.

Đọc hết thư

Không nêu tên
Nhân dân Việt Nam chúng ta phải lên tiếng thôi. Đảng cầm quyền đã đi ngược lại lợi ích của nhân dân Việt Nam. Nói thì hay nhưng làm thì dở hay nói một đằng làm một nẻo. Cán bộ Đảng viên tham nhũng tràn lan xài tiền thì hoang phí nếu để kéo dài thì khỏang 30 năm sau con cháu chúng ta phải è cổ ra để trả nợ tiền vay mươn nước ngòai thì làm sao mà ngóc đầu lên được.

Công trình thí lãng phí từ công trình này đến công trình khác, nhà cao tầng thì rút ruột, đường xá thì dậm vá, cầu cống thì sửa tới sửa lui,tham quan thì tha hồ cửa quyền vơ vét tài sản nhân dân, chúng tôi cần nhiều tiếng nói hơn để cho bọn tham quan không còn lộng hành nữa. Nhà nước có chính sách kê khai tài sản cán bộ đã được đem ra thảo luận tại Quốc hội nhưng vẫn chìm xuồng và đến kỳ họp quốc hội này cũng không đá động tới vì Đảng là cán bộ, là chính quyền.

Đảng là Quốc Hội là Đại biểu của dân nhưng chẳng lẽ ta lại đi tố ta. chỉ buồn cho sinh viên và thanh niên ngày nay còn mê ngủ nên nhiệt huyết không còn, đáng hổ thẹn thay!

Lê Tuấn Anh, HCMC
Tôi rất khâm phục những nhân vật như ông cụ Hoàng Minh Chính, những con người yêu nước chân chính, dám can đảm nói lên sự thật, hy sinh và tranh đấu cho công bằng, lẽ phải và chỉ ra con đường mà ĐCSVN đang đi sẽ làm đất nước càng chậm tiến so với thế giới tiến bộ và các nước Á Châu trong khu vực.

Càng khâm phục những người tranh đấu, tôi càng cảm thấy xấu hổ vì sự hèn nhát của chính mình. Khi còn là sinh viên trong Đại học BK, đến giờ giảng Mác Lênin, dù biết rõ rằng chủ thuyết đó đã bị nhân loại liệng vào trong sọt rác của lịch sử, nhưng tôi nẫn không dám đứng lên phản bác, vì tôi cần ra trường để có mảnh bằng trong tay. Và đến khi ra trường làm cho các công ty nhà nước, khi được mời dự những buổi tiệc thân mật "nhất dạ đế vương" với các cán bộ lãnh đạo nồng nặc men rượu và các "cô em bốc lửa", dù biết rõ rằng tất cả chi phí xa hoa như thế, là tiền của và tài sản, mồ hôi và nước mắt của nhân dân lao động chúng ta, nhưng tôi vẫn không dám đứng lên trong bàn tiệc, chỉ mặt và xỉ vả nnững cán bộ lãnh đạo đó, khi những việc họ ăn cắp và tham nhũng là rất ư "bình thường" tại nước VN chúng ta, còn tôi sẽ là kẻ bất bình thường nếu như vạch mặt họ trước mọi người.

Vâng, tôi đã quen sống sao cho khôn ngoan, biết kiếm tiền thật nhiều để hưởng thụ hoặc lo cho bản thân và gia đình mình. Và nếu có thấy, đọc hoặc nghe những cảnh đời nghèo khổ, bất công trong xã hội, sự lạm quyền, lừa lọc, giả dối thì chỉ buồn chút đỉnh và coi như không phải chuyện của mình.

Thêm vào đó, khi mà chính quyền, các vị lãnh đạo và những phương tiện truyền thông hoàn toàn bưng bít hoặc tự an ủi về sự tụt hậu chậm tiến, nạn tham nhũng tràn lan, cộng với nền đạo đức và văn hóa đang đi đến chổ suy đồi đền mức báo động của đất nước ta, và ĐCSVN vẩn cố gắng hô hào với phương châm mọi chuyện như "bình thường".

Cho đến khi tôi được may mắn và cố gắng được học bổng sang Hoa Kỳ tiếp tục con đường nâng cao học vấn của mình tại UCLA, có một số lớp đại cương cấp cao (high level GE) bắt buộc về lịch sử, chính trị và nhân văn, khi quan sát thấy các sinh viên đứng lên một cách tự do khi thuyết trình, tranh luận, phản bác hoặc ủng hộ bất cứ đề tài nào. Thậm chí khi họ lớn tiếng phê bình, bài bác đến nhửng chính sách của chính phủ Mỹ trong quá khứ cho đến hiện tại, và không cần biết đúng hay sai, nhửng sinh viên vẩn được điểm cao khi họ tranh luận giỏi ,viết giỏi, hoặc có dẩn chứng dồi dào qua tài liệu hoặc sách vở nghiêm túc.

Thật sự, lúc mới tiếp nhận với phong cách giáo dục sáng tạo và năng động như vậy tôi gặp rất nhiều khó khăn vì nó đòi hỏi mình ph! i vươn lên, và chịu khó tìm tòi sâu hơn nếu không bị rớt. Cuối cùng, sau vài năm tôi cùng về nước làm việc cho một công ty nước ngoài với đời sống thoải mái, đi nhiều nơi trên thế giới, tôi học rất nhiều điều mới, nhưng tôi cũng rất như nhiều bạn tôi, sau giờ làm việc hưởng thụ vui chơi trong nhửng bar, club và điểm nhậu.

Và tôi cũng mau quên câu chuyện buồn, khi học nhóm với các sinh viên Mỹ tại UCLA, có lẫn lộn cả sinh viên Á Châu (Hàn quốc, Nhật ,Đài Loan..), trong một đề tài tán gẫu nào đó, tôi chợt nghe họ cho rằng đều "cho rằng nước VN là một nước nghèo khổ, ruộng đồng, không có một hạ tầng cơ sở nào ra hồn, và đa số nhân dân chúng nó là nông dân ít học nên bị bọn lãnh đạo CS lừa bịp đè đầu cưỡi cổ y như các quốc gia chậm tiến tại Châu Phi hoặc Bắc Hàn", họ còn cười hô hố là dân Bắc hàn thật khờ khạo, khi có một bài báo trên tờ Los Angeles Times, miêu tả nhà lãnh đạo cha truyền con nối họ Kim, ăn chơi trác táng xa xỉ, sưu tầm những món ăn, rượu sang trọng và lạ lùng trên thế giới (đơn cử như vi cá mập tại Madagascar), trong khi đó dân Bắc Hàn thì đói khổ tiến dưới lá cờ Mác-Lenin "bách thắng bách chiến".

Và đám sinh viên đó còn bồi thêm, các nước cựu CS ở Đông âu, trí thức, sinh viên và nhân dân của họ có lòng can đảm và tự trọng hơn nên đã đồng thanh đứng lên lật đổ chế độ CS thối nát tại quê hương họ. Vâng, tôi và các bạn của tôi đều biết là chỉ có con đường tự do dân chủ thì đất nước VN mới tốt đẹp và công bằng lên được, nhưng sự hèn nhát và nỗi sợ hãi tù tội quá lớn đả làm cho mọi người chỉ lo an phận chờ một cơn bảo đem luồng không khí trong lành tới.

Thanh nien 8x
Tôi vào diễn đàn BBC thấy toàn ý kiến chê bai xã hội Việt Nam không à ? Chúng ta dang sống ở chế độ rất nhân đạo, rất khoan dung rất tự do, công bằng.

ĐCS nói và làm sẽ thực hiện dân giàu nước mạnh, tôi nghĩ có đảng khác cũng nói vậy thôi. Các khuyết điểm mà các bạn phê bình chẳng qua là thiểu số thôi, chẳng có chế độ nào hoàn mỹ cả.

Nếu như chế độ CS ở Việt nam mà thối nát quá thì làm gì lãnh đạo được đất nước này gần thế kỷ qua? Ở Việt nam người dân từ cán bộ đến thường dân ai ai cũng lo làm ăn, vui chơi giải trí cả chẳng ai bận tâm nhiều đến cái gọi là dân chủ kiểu Mỹ cả, ai cũng được bầu cử, việc có tội cũng p! hải ra toà xét xử ...nói chung là tự do thoải mái các bạn không tin? các bạn thì về xem?

Ai có tiền nhiều xài nhiều, ai ít tiến thì xài ít, phát biểu thoải mái, khen chê tuỳ thích, không khủng bố, không biểu tình, không bạo loạn...Đất nước yên bình từ bắc chí nam.

Tôi thấy sự việc ông Chính ở Việt nam nói gì cũng được, có gì đâu phải ầm ĩ tận bên Mỹ. Nói chung phải đánh giá toàn cảnh đất nước mới thấy vấn đề khách quan.

Trực Ngôn
Thưa các bạn muốn đảng CS được hoạt động tại Mỹ như một đảng chính trị: Tôi thấy khi còn "chiến tranh lạnh" giữa các nước mệnh danh là "Tự do" và các nước Cộng Sản, thì ở Mỹ cũng như các quốc gia chống CS đều không cho đảng CS hoạt động(công khai), như nhiều đảng phái chính trị khác, nhưng đường lối của chủ nghĩa CS và triết lý của Mác,Lê vẫn được phổ biến trung thực, đầy đủ ngay tại các thư viện ở Mỹ để mọi người có thể tìm hiểu.

Khi tôi nhập quốc tịch Mỹ cách nay 20 năm, cũng có điều lệ tôi không phải là CS. Sau khi khối CS tự nó tan rã từ nước Nga tiếp đến các nước Đông Âu, thì tôi thấy nước Mỹ đã cho nhập cư rất nhiều người từ các nước cựu CS dưới nhiều hình thức, và cũng cho phép người dân có quốc tịch Mỹ được giao thương, hoặc du lịch đến vài nước còn mệnh danh CS, nếu không bị Mỹ cấm vận. Theo tôi ở các nước dân trí cao, đảng phái nào không phục vụ dân chúng,chủ trương độc quyền,làm biến thái con người như CS, và Đức quốc Xã thì dân chúng đương nhiên lên án, chứ chính quyền không cần bận tâm nhiều, và hiện thời tôi cũng không thấy nhóm nào bênh vực cho CS.

Ở Mỹ có một nhóm nhỏ da trắng kỳ thị, khủng bố màu da KKK, trước đây bị đặt ngoài vòng pháp luật, nhưng từ 20 năm nay họ được hoạt động trở lại như một hội đoàn, với cam kết tôn trọng, không được gây hại đến sanh mạng và tài sản của bất cứ ai, hiện nay nhóm này có cương lĩnh ái quốc rất cực đoan, hoạt động riêng rẽ chống di dân xâm nhập biên giới Mỹ, nhưng cũng đang tàn lụi như chủ nghĩa CS.

Trước kia chủ nghĩa CS chưa đủ sức hoành hành,truyền nhiễm, thì người ta đã tìm mọi cách ngăn chặn, "chủng ngừa" rồi, nhưng CS đã xâm nhập được vào giòng máu đấu tranh của giới công, nông, vô sản ở những xã hội không lành mạnh, cho nên càng ngăn chặn càng bộc phát,tưởng chừng CS sẽ tóm gọn nửa thế giới. Nhưng hiện nay mọi người đã thấy chân tướng CS bại lộ, nên ở đâu chủ nghĩa CS cũng không có đất dụng võ, chứ không phải vì bị cấm đoán.

Quỳnh Hoa
Bạn Cao Đạt, Con người mới quan trọng, tên tuổi chỉ là tiện nghi nhất thời. Khi ông Hồ xuống làm bồi dưới tàu của Tây cũng lấy tên Paul thì ông ta cũng không xứng đáng và nhục nhã đối với bạn hay sao?

Dan Thuong
Tui đọc thấy có thêm một vài ý kiến ca ngợi ông Hoàng Minh Chính như một vị cứu tinh của dân tộc, nên tôi có thêm ý kiến! Tui thấy những bạn mới phát biểu như Hồ Minh (Hà Nội), Hùng (Vũng Tàu), Anh Dung (Sài Gòn), Thảo Nguyên (Nghệ An)...có một điểm chung là bào chữa cho cụ Chính khi nói rằng nhờ có cụ Chính nên nước Việt Nam mới được như ngày hôm nay!!!???

Tui thấy trong các phát biểu của các bạn tui chỉ mừng một điểm khi các bạn sáng suốt thừa nhận sự phát triển theo chiều hướng tiến bộ của VN! Tui chỉ thấy tức cười khi các bạn cố lập luận lòng vòng để "giành công" đó cho cụ Chính!!!! Tui thì không nghĩ như các bạn! Tui nghĩ các bạn đang thực hiện "công nghệ lăng xê" cho cụ Chính! Tui thấy các bạn đang "đầu tư lộn chỗ rồi"! Không ai dại dột đi đầu tư cho một ông cụ sắp xuống lỗ vì bị bịnh nan y cả! Nếu các bạn là người tử tế nên cố gắng làm sao để cho cụ Chính trước khi nhắm mắt xuôi tay về bên kia thế giới với tổ tiên của cụ...không bị "ta bà chúng sanh" trên trần gian khinh miệt và xem thường cụ như hiện nay!

Với nhận định như trên tui thấy bạn Học Trò Dốt quả là "dốt" thực sự đấy! Quý vi luôn mồm la làng nhà nước đàn áp tự do ngôn luận, đến khi ông Chính phát biểu thoải mái bên Mỹ và về VN an toàn thì quý vị cay cú vì không thấy nhà nước VN bỏ tù ông Chính! Bởi vậy miệng lưỡi của quý vị thế này thế nọ tụi tui từng sống ở miền Nam trước năm 1975 biết tỏng tòng tong rối! Kính thưa BBC, tui rất cảm ơn BBC đã cho tui có cơ hội để kể với lớp trẻ những chuyện mắt thấy tai nghe khi đã sống trong "thế giới tự do" suốt từ năm 1954 đến 1975! Những câu chuyện kể của tui sẽ làm cho những kẻ mỵ dân "tắt đài" vì tui là người biết quá rõ "tim đen" của bọn họ!

Không nêu tên
Gửi bạn Quang Huy Hà Nội: Theo bạn thì nước việt nam đang phát triển, chắc bạn muốn đề cập tới kinh tế việt nam. Vì bạn chỉ nhìn thấy một số dự án đầu tư của người nước ngoài vào Việt Nam. Tôi thật xấu hổ vì mình mang quốc tịch Việt Nam. Bạn có bao giờ nghĩ rằng lẽ ra những dự án kia lẽ ra do người Việt Nam làm chủ không.

Việt Nam cũng có nhiều nhân tài nhưng chưa được trưng dụng một cách triệt để. Tôi thiết nghĩ chỉ là vì cơ chế của bộ máy nhà nước Việt Nam do Đảng Cộng Sản cầm quyền, chưa biết sử dụng người tài.Có lẽ cộng sản chỉ quen tuyển dụng con ông cháu cha còn người tài thì để nổi. Bạn cũng giống như bạn Phan Thanh Hà Nội thôi, vì bạn suốt ngày ở trong nôi không bước chân ra đến cửa thì làm sao mà biết được thế giới rộng lớn ra sao.

Bạn Phan Thanh Hà Nội cũng từng nói! những người ủng hộ ông HOANG MINH CHINH toàn là những người ở nước ngoài rao bán đât nước. Các bạn chỉ cần nói thế thì người đọc cũng hiểu la bạn đang biện hộ cho cái ghế mà các bạn đang ngồi. Có lẽ bạn sợ rằng một ngày nào đó đất nước thay đổi thì chỗ của bạn không còn nữa, tôi nói thế có quá đúng không? Bạn có biết những người sống ở nước ngoài họ có những tâm trạng ra sao không? Làm sao mà bạn hiểu được nỗi khổ của những người sống xa quê hương, nơi đất khách quê người? Vì bạn quen thói ngồi mát ăn bát vàng, ăn mồ hôi nước mắt cuả người khác.

Tôi cũng giống như bao người khác cũng mong muốn trở về quê hương để làm ăn được gần người thân, được nói tiếng mẹ đẻ lắm chứ! Nhưng chỉ vì cơ cấu và chế độ Việt Nam hiện tại mà chưa về được. Cái gì cũng có hai măt, bạn đừng nhìn từ một phía mà phát biểu quá sớm như vậy.

Theo tôi thì mặt xấu của Việt Nam thì nhiều hơn mặt tốt. Sở dĩ tôi nói như vây là vì qua báo chí, tôi được biết người nghèo đi làm ô sin cho đài loan nay một đông. Vì sao vậy chắc chắn một điều đơn giản là họ nghĩ cư ra nước ngoài làm thì sẽ được đổi đời, vì ở Việt Nam họ khổ quá rồi mà vẫn không đủ ăn.Thế thì đâu có phải là đất nước phát triển? Tôi thấy nước sở tại tôi đang sống thì người dân cua họ đâu có phải khổ như dân mình, vì nhu cầu mưu sinh mà phải tha phương cầu thực, tất cả đã có xã hội lo.

Những người việt nam sống ở nước ngoài cũng khổ nhục lắm chứ, nói thì bảo quá đáng nhưng đúng là đi ăn xin nươc họ không sai chút nao. Cũng mong có một ngày đất nước thay đổi để trở về quê hương sinh sống. Theo tôi thì trong thời điểm này thì các bạn không nên lên tiếng, vì như thế sẽ lộ chân tướng. Cứ để người nghe phán quyết!

Phỏng vấn ông Hoàng Minh Chính 29.09.2005 và thư trước 08.11.2005

Thư thính giả trước 23.10.2005

 

Thư thính giả cập nhật đến 15.11

 

Thư thính giả cập nhật đến ngày 20.11.2005