Đối Thoại                                               Website: Doi-Thoai.com                          Email: toasoandoithoai@yahoo.com


LÁ THƯ NGỎ THỨ HAI CỦA LÊ NHÂN

GỬI NHÀ SỬ HỌC DƯƠNG TRUNG QUỐC

LÁ THƯ NGỎ THỨ HAI CỦA LÊ NHÂN

GỬI NHÀ SỬ HỌC DƯƠNG TRUNG QUỐC :

”DIỄN BIẾN HÒA BÌNH” HAY “DIỄN BIẾN TRUNG HOA” ?

 

Kính gửi : nhà báo, nghị sĩ quốc hội, nhà sử học Dương Trung Quốc

Thưa anh Dương Trung Quốc,

Xin thành thật cáo lỗi cùng anh, trong lá thư thứ nhất gửi anh, Lê Nhân đã quên giới thiệu một chức danh quan trọng khác của anh, ngòai một nhà báo nổi tiếng vào bậc nhất nước, ngòai là vị dân biểu quốc hội khóa XI mà mỗi lần anh phát biểu, tranh luận với các bộ trưởng, được đồng bào chú ý đón nghe nhất, ngòai chức khoa học sang trọng và uy tín Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, anh còn được đảng tín nhiệm đề bạt vào chức Ủy viên đòan chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam…

Thú thực, qua văn bản góp ý của anh với đảng cộng sản Việt Nam ( ĐCSVN) có tựa đề : “ Dương Trung Quốc – Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam- ĐÓNG GÓP Ý KIẾN VĂN KIỆN ĐẠI HỘI X”, Lê Nhân ( LN) tôi mới thật sự cảm phục anh, coi anh là một người ngòai đảng chân chính, dù cha anh từng là một liệt sĩ chống Pháp, chứ không phải là lọai “ngòai đảng cò mồi”, một thứ đảng hơn cả đảng, bảo hòang hơn vua, được đảng xếp vào ngồi trong quốc hội, thậm chí có thể sắp tới “các ông quần chúng cao cấp” này sẽ còn ra làm bộ trưởng, làm phó thủ tướng, được đảng cho lên các phương tiện truyền thông phát biểu vung vít cho ra vẻ “độc lập”, ra vẻ chế độ ta cũng dân chủ tự do lắm lắm; thực ra, những vị này chỉ là “người cảnh” giống như “cây cảnh”, chó cảnh của đảng mà thôi ! May mắn thay, qua văn bản góp ý này của anh với đảng, dư luận đã không còn hiểu lầm về anh nữa. Anh đúng là một trí thức tự trọng, một nhà sử học chân chính !

Phần gan ruột tóat lên từ văn bản góp ý với ĐCSVN của anh, chính là lòng yêu nước chân thành và hết mực của anh. Hồi trước, nghe có ông Dương Trung Quốc làm Tổng thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, tôi thường nói đùa với các bạn rằng : sao lại cho một ông TRUNG QUỐC phụ trách sử Việt Nam ! Các ông TRUNG QUỐC đã một ngàn năm đồng hóa dân tộc Việt Nam, cốt xóa hết sử sách Việt Nam, xóa hết văn hóa Việt Nam mà chưa xóa nổi, không xóa nổi;nay thấy ông TRUNG QUỐC phụ trách sử Việt Nam, coi như “Thôi rồi Lượm ơi !”. Nước mất đến nơi rồi !

Nhưng ông tiểu TRUNG QUỐC này, Dương Trung Quốc này, lại yêu Tổ quốc Việt Nam của mình tới mức dám vuốt râu hùm, mó dái ngựa, dám liều chết khuyên ĐCSVN hãy cùng mình yêu nước, hy sinh lợi ích “nhất thời” của phe nhóm vì đại cuộc, vì quốc gia dân tộc, làm như ĐCSVN sắp bán nước cho Trung Quốc không bằng ! Lê Nhân xin trích lời Dương Trung Quốc, những lời gan ruột, đau đớn, viết theo lối “ thi tại ngôn ngọai”, như sau : “Tôi thấy văn kiện ( của đảng) đề cập nhiều tới nguy cơ diễn biến hòa bình song không lưu tâm đến ( hình như không có câu chữ nào) đề cập tới nhiệm vụ bảo tòan chủ quyền và lãnh thổ của Đất nước.Đây là một nguy cơ tiềm ẩn và diễn ra hàng ngày hàng giờ nếu chúng ta không cảnh giác và rất dễ mất cảnh giác. Thực tế đang diễn ra cho thấy đang có nguy cơ bị “gậm nhấm” bằng rất nhiều thủ đọan thâm hiểm, kiên trì và mưu đồ lâu dài. Không thể không nêu lên nhiệm vụ củng cố tòan diện sức mạnh phát triển và phòng thủ biên cương và hải đảo. Mặt khác cũng cần đầu tư cho việc nghiên cứu, giáo dục để sẵn sàng ứng phó với những vấn đề liên quan tới lịch sử hình thành và chủ quyền của dân tộc Việt Nam trên lãnh thổ lịch sử của mình. Đương nhiên đây không phải là nội dung mà văn kiện phải đề cập tới. Nhưng một tinh thần cảnh giác, một ý thức về vấn đề chủ quyền phải là kiên định và thường trực…”(Những dòng in nghiêng, nghiêng đậm trong bài đều do LN nhấn mạnh)

Đọc những dòng thư như máu huyết gửi ĐCSVN từ tâm can Dương Trung Quốc chảy ra trên đây, tôi thực sự chạnh lòng vì thấy nguy cơ mất nước về tay Trung Quốc đã và đang xảy ra, mọi người Việt Nam không ai không nhìn thấy, chỉ trừ ban lãnh đạo ĐCSVN cố tình không nhìn thấy nguy cơ “sơn hà nguy biến” mà thôi ! Một văn kiện đại hội đảng quan trọng là thế, sao lại không có một dòng nào nói về nguy cơ mất nước đang xảy ra, lại để cho sử gia Dương Trung Quốc nhắc nhở như một lời chửi khéo : rằng, các ông cộng sản ơi, các ông đã đang và sẽ bán từng phần, tòan phần tổ quốc cho kẻ thù truyền kiếp phương Bắc mà các ông còn giả lơ, đánh lạc hướng nhân dân đổ cho nguy cơ “diễn biến hòa bình”. Chính ĐCSVN đã bán đảo Hòang Sa của Việt Nam cho Trung Quốc để đổi lấy vũ khí lương thực ( do thủ tướng Phạm Văn Đồng ký vào văn tự nhượng Hòang Sa cho Trung Quồc !”. Chính ĐCSVN vừa qua đã im lặng mặc Trung Quốc chiếm một số đảo chính quần đảo Trường Sa. Chính ĐCSVN vừa ký với Trung Quốc hiệp định biên giới, hải đảo, nhượng cho Trung Quốc hàng vạn km2 đất đai, biển cả như một hành vi bán nước trắng trợn mà Dương Trung Quốc bảo là : “Nguy cơ bị “gậm nhấm” bằng nhiều thủ đọan thâm hiểm, kiên trì và mưu đồ lâu dài”… “Nguy cơ tiềm ẩn diễn ra hàng ngày hàng giờ”…

Dưới đây là Văn Kiện quan trọng của Bộ Ngoại Giao nước Cộng Hoà Xã Hội chủ Nghĩa Việt nam được Công Bố ngày 4 tháng 10 năm 1979 nhằm vạch trần bộ mặt phản bội của bọn bành trướng Bắc Kinh. Bản văn này là một trong những Văn Kiện trong CuốnSách Trắng (Bạch Thư) do nhà xuất bản Sự Thật phát hành tháng 10 năm 1979 Lê Nhân tôi xin trích để anh DTQ và ĐCSVN cùng nghiên cứu mà giật mình, vì nước ta đang mất và sẽ mất về tay Trung Quốc, sẽ diễn ra hàng ngàn năm Bắc thuộc bắt đầu từ khi ĐCSVN chọn phương án đi hẳn với Trung Quốc, làm đàn em cho Trung Quốc sau chuyến thăm của Hồ Cẩm Đào vừa qua:

  “  …Những hành động thù nghịch công khai của những người lãnh đạo Trung Quốc đối với Việt Nam, mà đỉnh cao là cuộc chiến tranh xâm lược của họ ngày 17 thàng năm 1979, đã làm cho dư luận thế giới ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột về chính sách của Trung Quốc đối với Việt Nam.
Sự thay đổi đó không phải là điều bất ngờ, mà là sự phát triển lô-gích của chiến lược bành trướng đại dân tộc và bá quyền nước lớn của những người lãnh đạo Trung Quốc trong 30 năm qua.
Trên thế giới chưa có một người lãnh đạo của nước nào mang danh là "cách mạng", là "xã hội chủ ngfhĩa" và dùng những lời lẽ "rất cách mạng" để thực hiện một "chiến lược phản cách mạng, cực kỳ phản động" như những người lãnh đạo Trung Quốc.
Từ chỗ coi Liên Xô là đồng minh lớn nhất, họ đi đến chỗ coi Liên Xô là kẻ thù nguy hiểm nhất.
Từ chỗ coi đế quốc Mỹ là kẻ thù nguy hiểm nhất mà bản chất không bao giờ thay đổi, họ đi đến chỗ coi đế quốc Mỹ là đồng minh tin cậy, cấu kết với đế quốc Mỹ và trắng trợn tuyên bố Trung Quốc là NATO (1) ở phương Đông.
Từ chỗ coi phong trào giải phóng dân tộc ở Châu Á, Châu Phi và Châu Mỹ La-tinh là "bão táp cách mạng" trực tiếp đánh vào chủ nghĩa đế quốc và cho rằng rốt cuộc sự nghiệp cách mạng của tòa bộ giai cấp vô sản quốc tế sẽ tùy thuộc vào cuộc đấu tranh cách mạng của nhân dân ở khu vực này (2) họ đi đến chỗ cùng với đế quốc chống lại và phá hoại phong trào giải phóng dân tộc, ủng hộ những lực lượng phản động, như tên độc tài Pinoche ở Chili các tổ chức FNLA và UNITA do cục Tình Báo Trung Ương Mỹ (CIA) giật giây ở Angola, vua Palevi ở Iran, nuôiu dưỡng bè lũ diệt chủng Pôn-Pốt - Iêng-xary v. v... Họ ngang nhiên xuyên tạc tính chất của cuộc tranh đếu giải phóng dân tộc trên thế giới hiện nay, coi các cuộc đấu tranh này là sản phẩm của sự tranh giành bá quyền giữa các nước lớn, chứ không phải là sự nghiệp cách mạng của nhân dân các nước.
Cùng với việc lật ngược chính sách liên minh của họ trên thế giới là những cuộc thanh trừng tàn bạo và đẫm máu ở trong nước, đàn áp những người chống đối, làm đảo lộn nhiều vai trò của những người trong giới cầm quyền. Có người hôm nay được coi là nhà lãnh đạo cách mạng chân chính, ngày mai trở thành kẻ thù, kẻ phản bội của cách mạng Trung Quốc; có người trong vòng mấy năm lần lượt bị lật đổ và được phục hồi đến hai ba lần.
Chiến lược của những người lãnh đạo Trung Quốc có những thay đổi rất lớn. NHƯNG CÓ MỘT ĐIỀU KHÔNG THAY ĐỔI: ĐÓ LÀ MỤC TIÊU CHIẾN LƯỢC MUỐN NHANH CHÓNG ĐƯA TRUNG QUỐC TRỞ THÀNH MỘT CƯỜNG QUỐC BẬC NHẤT THẾ GIỚI VÀ THỰC HIỆN MƯU ĐỒ BÀNH TRƯỚNG ĐẠI DÂN TỘC VÀ BÁ QUYỀN NƯỚC LỚN CỦA HỌ ĐỐI VỚI CÁC NƯỚC KHÁC.
Tại Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc năm 1956, chủ tịch mao-Trạch-Đông đã nói: "Chúng ta phải trở thành quốc gia hàng đầu về phát triển văn hóa, khoa học, kythuật và công nghiệp...Không thể chấp nhận rằng sau một vài chục năm, chúng ta vẫn chưa trở thành cường quốc số một trên thế giới".
Sau đó, tháng 9 năm 1959, tại Hội Nghị của Quân Ủy Trung Ương, chủ tịch Mao-Trạch-Đông lại nói: "Chúng ta phải chinh phục trái đất. Đó là mục tiêu của chúng ta".
Ngay từ khi thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa thángf 10 năm 1949, những người cầm quyền ở Bắc Kinh đã bắt tay đẩy mạnh việc thực hiện mục tiêu chiến lươc của họ. Mặc dù nền kinh tế của Trung Quốc còn lạc hậu, từ cuối những năm 1950 họ đã ra sức xây dựng lực lượng hạt nhân chiến lược, và hiện nay đang đẩy mạnh việc thực hiện "hiện đại hóa" vế quân sự, về sản xuất và tích trữ vũ khí hạt nhân.
Trong lĩnh vực kinh tế, điều giống nhau giữa "đại nhảy vọt" năm 1958 và "bốn hiện đại hóa" mới nêu ra vài ba năm nay là của cả hai kế hoạch đó đều nhằm mục tiêu chiến lược bành trướng và bá quyền của những người lãng đạo Trung Quốc…”…

Tại sao ĐCSVN hơn ai hết, qua những dòng lên án âm mưu cướp nước của Trung Quốc hùng hồn nhất, mạnh mẽ nhất do chính ĐCSVN viết vừa dẫn ra ở trên, mà nay ĐCSVN lại chọn con đường chui vào rọ phương Bắc, làm chư hầu cho siêu cường cộng sản đàn anh mà họ từng thù ghét, từng thề không đội trời chung ? Đơn giản thôi ! Vì ĐCSVN hi sinh quyền lợi của Tổ Quốc cho quyền lợi của phe phái họ, đảng của họ !

Thà mất nước vào tay Trung Quốc mà ban lãnh đạo ĐCSVN vẫn giữ được đảng, giữ được ghế ngồi, giữ được độc quyền lãnh đạo, giữ được miếng ăn dù tan cửa nát nhà, dù bán cả mồ mả giang sơn ông cha để lại cho Tàu vì quyền lợi cá nhân họ vẫn dám làm !

 

Nếu phương án “DIỄM BIẾN HÒA BÌNH” xảy ra, nhân dân Việt Nam được tự do lựa chọn, tự do bầu cử, thì có chó nó bầu cho ĐCSVN, vì nhân dân chán ghét các ông lắm rồi ! Ví như có phép thần xảy ra, đầu năm 2007, nhà sử học Dương Trung Quốc được nhân dân cử ra thay mặt cho 80 triệu quần chúng ngòai đảng, ra tranh cử chức tổng thống nước Việt Nam dân chủ đa nguyên để so tài với người của ĐCSVN là ông Nguyễn Khoa Điềm, Lê Nhân tin rằng DTQ sẽ dành được 90% phiếu bầu, còn ông NKĐ cao lắm cũng chỉ giành được 5% phiếu bầu của mấy ngoe cộng sản hưởng lợi từ chế độ độc đảng mà thôi ! Ban lãnh đạo ĐCSVN biết tỏng nhân dân VN rất căm thù họ, nên chỉ khi nào “Trạch đẻ ngọn đa, sáo đẻ dưới nước” thì họ mới chịu để cho nhân dân tự do lựa chọn HỌ với một ĐẢNG ĐỐI LẬP nào đó ! Họ cũng biết nếu với một chính thể dân chủ tự do thực sự, có chó nó bầu cho họ làm ông nọ bà kia !

Cho nên, vì quyền lợi cá nhân, vì miếng ăn, vì tiền gửi ngân hàng, vì quyền cao chức trọng, những người CSVN sẵn sàng chọn phương án “DIỄN BIẾN TRUNG HOA” là bán nước để cầu vinh, để giữ độc quyền lãnh đạo mãi mãi !Họ biết nếu “DIỄN BIẾN HÒA BÌNH” xảy ra thì Tổ Quốc Việt Nam trường tồn, nhân dân Việt Nam tự do hạnh phúc nhưng dân tộc Việt Nam sẽ mãi mãi “GOODBYE MẠT KỲ CỘNG SẢN”…thì các ông Lê Đức Anh, Đỗ Mười còn đâu chức thái thượng hòang, các ông Phan Diễn, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Khoa Điềm …còn đâu mộng làm vua !

Thư đã dài, xin cám ơn anh Dương Trung Quốc

Hẹn anh lá thư thứ ba, thứ tư sau…mới bàn hết những điều anh can gián

 khuyên nhủ ĐCSVN.

Kính chúc anh và gia quyến mạnh khỏe, bình an.

Tái bút : (Lê Nhân khuyên anh DTQ khi họp quốc hội, ai mời bia rượu, chè chén gì thì đừng xơi. Kinh nghiệm ông Dương Bạch Mai đi họp chỉ uống một li bia do cô tiếp tân của đảng mời là toi mạng liền, vì Dương Bạch Mai dân Nam Bộ ở Tây lâu ngày, còn vào đảng cộng sản Pháp,nên sẵn máu tư sản tự do hay phát biểu ngòai luồng, đảng ghét, đảng mời uống bia cho biết thân !)

Trân trọng

LÊ NHÂN

Hà Nội ngày 28-11-2005