Đối Thoại          Website: Doi-Thoai.com         Email: toasoandoithoai@yahoo.com


Victor N Corpus:

AMERICA'S ACUPUNCTURE POINTS

PART 1

Striking the US where it hurts 

By Victor N Corpus

Dịch và cước chú: Phạm Văn Bân

 
Victor N Corpus is a retired bridadier general of the Armed Forces of the Philippines (AFP); former chief of the Intelligence Service, AFP; and holds a master's degree in public administration from the Kennedy School of Government, Harvard University.

 
Lý thuyết gia Trung quốc nổi tiếng về chiến tranh hiện đại, Chang Mengxiong, so sánh hình thức chiến đấu của Trung quốc như "một võ sĩ có kiến thức sắc bén về các điểm nhược trong cơ thể để có thể đánh đối thủ sụm bà chè bằng rất ít động tác." Điều này giống như các huyệt then chốt trong y khoa cổ Trung quốc. Điểm trúng vào một nhược điểm sẽ khiến toàn thân bị ảnh hưởng. Nếu Mỹ gây chiến với Trung quốc, giả sử qua vụ Đài Loan, thì Mỹ nên chuẩn bị đối phó đối với các "huyệt" sau đây sẽ bị "điểm." Mỗi huyệt có thể đánh Mỹ sụm bà chè với một lực tối thiểu.

1. Tấn công mạch điện từ tính điện tử (Electro-magnetic Pulse (EMP)

Trung quốc và Nga, hai đối thủ tiềm ẩn của Mỹ, có khả năng tấn công mạch điện từ tính điện tử, viết tắt là EMP. Một vụ tấn công EMP có thể xảy ra từ hỏa tiễn có tầm liên lục địa ICBM (intercontinental ballistic missile), hỏa tiễn bắn từ tàu ngầm SLBM (submarine-launched ballistic missile), hỏa tiễn có tầm xa, hoặc từ vệ tinh trang bị đầu đạn hạch tâm hoặc không hạch tâm EMP. Một vụ nổ hạch tâm của một megaton, tức 1,000,000 tấn TNT hay hơn, ở trên cao độ 400 cây số ở vùng Trung Mỹ (Omaha, Nebraska) có thể dìm toàn thể lục địa Mỹ trong không quá một giây đồng hồ.  
 
Một vụ tấn công EMP sẽ gây hư hại tất cả hệ thống đường dây điện trên đất Mỹ. Nó sẽ làm tê liệt các máy điện toán và các khí cụ điện tử tương tự. Hầu hết các kỹ nghệ và thương mại sẽ đóng cửa. Trong thực tế, toàn bộ nền kinh tế Mỹ sẽ ngưng hoạt động. Các vệ tinh nằm trong tầm nổ EMP cũng sẽ bị hư hại, ảnh hưởng bất lợi cho các hệ thống chỉ huy quân sự, kiểm soát, thông đạt, máy điện toán, tình báo, theo dõi và trinh sát, viết tắt là C4ISR (military command, control, communications, computers, intelligence, surveillance and reconnaissance). Các hỏa tiễn liên lục địa bắn từ đất liền sẽ thành vô dụng trong hầm. Phòng thủ chống hỏa tiễn cũng chịu chung số phận. Nói gọn lại, hoàn toàn đình trệ. Và một xã hội Mỹ mà chúng ta biết đến sẽ bị đẩy ngược về thời đại Trung Cổ.

Lẽ tất nhiên, Mỹ có thể quyết định đánh trước, nhưng bây giờ Trung quốc và Nga có phương tiện đánh trả với hỏa tiễn bắn từ tàu ngầm và gây ra cùng một hậu quả khủng khiếp như Mỹ hoặc có thể hơn. Nhưng nếu biết chiến lược "chủ động phòng thủ" của Trung quốc thì khi chiến tranh với Mỹ trở nên gần kề, chắc chắn Trung quốc không để bị đánh trước. Họ sẽ khởi động trước thể theo học thuyết tiên hạ thủ vi cường.

Trung quốc lặp đi lặp lại rằng họ sẽ không là quốc gia đầu tiên sử dụng vũ khí hạch tâm. Nhưng một thành ngữ xưa của Trung quốc nói: "Binh tất yếm trá." Nếu một khi sự tồn tại của Trung quốc lâm vào thế hiểm nghèo, chắc chắn Trung quốc không để cho câu tuyên bố trên trói tay và ngăn chặn họ dành thế tiên phong. Một thành ngữ khác nói: "Trong tình yêu và chiến tranh, tất cả đều thỏa đáng."

2. Tấn công điện toán (Cyber attack)

Mỹ là quốc gia tiên tiến nhất trên thế giới trong lãnh vực tin học (information technology IT). Trong thực tế, tất cả ngành kỹ nghệ, sản xuất, kinh doanh và tài chính, truyền thông điện tử, các dịch vụ chính quyền then chốt và cơ chế quốc phòng tùy thuộc nặng nề vào máy điện toán và mạng lưới điện toán.

Nhưng sự lệ thuộc nặng nề vào điện toán là một con dao hai lưỡi. Nó thúc đẩy nền kinh tế và cơ chế quốc phòng tiến bộ hơn mọi quốc gia khác; nhưng nó cũng tạo ra một nhược điểm 1 tiềm ẩn có thể đánh siêu cường quốc sụm bà chè chỉ với vài cái gõ trên khoảng một tá máy điện toán xách tay.

Khái niệm mới của Trung quốc về một "chiến tranh nhân dân" bao gồm các chiến sĩ IT, không chỉ từ lực lượng quân đội hơn hai triệu lính, mà còn từ một tập hợp 1.3 tỷ dân. Nếu chúng ta cộng thêm các kẻ truy cập trái phép và các chiến sĩ tin học từ Nga, Iran, Bắc Hàn, Venezuela, Cuba, Syria và các quốc gia khác có cảm tình với Trung quốc thì một vụ tấn công điện toán vào Mỹ sẽ thực sự đáng sợ.  
 
Vì vậy, nếu mâu thuẫn nghiêm trọng nổ ra giữa Trung quốc và Mỹ, sẽ có hơn một tá máy điện toán xách tay được dùng để đột nhập cơ chế quân đội Mỹ; hệ thống ngân hàng; thị trường chứng khoán; kỹ nghệ quốc phòng; hệ thống truyền thông điện tử; hệ thống đường dây điện; hệ thống nước; hệ thống ống dẫn dầu và hơi đốt; hệ thống điều khiển lưu thông xe lửa và hàng không, hệ thống C4ISR, hệ thống vận hành hỏa tiễn, và các hệ thống khác làm trụ cột cho lối sống Mỹ.

Nói chung, Mỹ không chuẩn bị thích đáng đối với loại tấn công này. Mỹ cũng không chuẩn bị đối phó với một vụ tấn công EMP có thể xảy ra. Các loại tấn công như thế có thể đánh một siêu cường như Mỹ sụm bà chè với một lực tối thiểu.

3. Ngăn cấm cung ứng dầu ngoại quốc cho Mỹ
Ngày nay Mỹ lệ thuộc 75% vào dầu nhập cảng. Khoảng 23.5% nguồn cung ứng dầu nhập cảng xuất phát từ Vịnh Ba Tư (Persian Gulf). Để cắt nguồn cung ứng dầu này, Iran có thể đơn giản đặt mìn nổi-lên-từ-đáy ở eo biển Hormuz. Nên ghi nhận rằng Iran có số tồn trữ mìn nhiều vào hàng thứ tư trên thế giới, sau Trung quốc, Nga và Mỹ.  
 
Kết hợp với mìn, Iran cũng có thể phong tỏa eo biển bằng các hỏa tiễn siêu âm như Yakhonts, Moskits, Granits và Brahmos được dàn trận ở đảo Abu Musa và dọc theo đường biển đầy núi non hiểm trở của Iran đối diện với Vịnh Ba Tư. Hành động đơn độc này có thể đánh Mỹ sụm bà chè. Không chỉ Mỹ mà còn Nhật Bản (90% nguồn cung ứng dầu xuất phát từ đây) và Âu châu (60% nguồn cung ứng dầu xuất phát từ đây) sẽ bị ảnh hưởng bất lợi.

Trong trường hợp có mâu thuẫn nghiêm trọng giữa một bên là siêu cường Mỹ và đồng minh (chủ yếu là Nhật Bản và Anh quốc), và bên kia là Trung quốc và đồng minh (chủ yếu là Nga và Iran), vai trò của Iran sẽ trở nên tối quan trọng về phương diện chiến lược. Iran có thể chặn đứng hoàn toàn nguồn dầu xuất phát từ Vịnh Ba Tư. Đây là lý do chính tại sao Trung quốc và Nga cẩn thận nuôi dưỡng các mối liên hệ chặt chẽ với Iran về kinh tế, văn hóa, chính trị, ngoại giao và quân sự, mà đã có lần Tổng Thống Mỹ George W Bush lên án là "trục ma quỷ" cùng với Iraq và Bắc Hàn.  
 
Đây cũng là lý do tại sao Iran rất can đảm thách thức Mỹ có dám tấn công Iran vì vấn đề chế tạo hạch tâm hay không. Iran biết rằng họ đủ sức để gây thiệt hại cho Mỹ. Không có dầu từ vùng vịnh, các bộ máy chiến tranh của Mỹ và đồng minh sẽ đúng nghĩa là hết xăng.  
 
Chỉ riêng một quả đấm của Iran hay Trung quốc hay Nga, hay tổng hợp cả ba ở eo biển Hormuz có thể làm Mỹ tê liệt. Thêm vào đó, tàu ngầm Trung quốc và Nga có thể chặn nguồn dầu đến Mỹ và Nhật Bản bằng cách cấm đường lưu thông của các xà lan chở dầu đến từ Trung Đông, Phi châu và Châu Mỹ La Tinh. Mặt khác, thế thượng phong của hải quân Mỹ chỉ có tác dụng tối thiểu đối với nguồn cung ứng dầu của Trung quốc bởi vì đường ống dẫn dầu đã được nối tới Kazakhstan và sẽ được nhanh chóng nối tới Nga và Iran. Người ta tự hỏi: giá dầu sẽ thế nào nếu Iran khóa eo biển Hormuz. Chắc chắn điều này sẽ đẩy giá dầu vọt cao tới trời. Hậu quả của giá dầu cao kéo dài có thể làm bùng nổ lạm phát ở Mỹ và đồng đô la bị giảm giá nặng nề, ngay cả tuột giá tự do. Sự sụp đổ đồng đô la sẽ tác động nghiêm trọng đến toàn bộ kinh tế Mỹ.  
 
Điều này dẫn chúng ta đến một "huyệt" kế tiếp của Mỹ: tính chất dễ bị hại của đồng đô la.  
 
4. Tấn công đồng đô la Mỹ
Một trong các rường cột chống đỡ cho thế siêu cường của Mỹ và thế chế ngự kinh tế toàn cầu là đồng đô la được chấp nhận như là loại tiền tệ được ưu tiên dự trữ. Các ngân hàng trung ương của nhiều quốc gia phải lo tồn trữ đô la bởi vì họ chỉ có thể mua dầu và các hàng hóa khác bằng đồng đô la Mỹ mà thôi.

Tuy nhiên, sức mạnh kinh tế này của Mỹ là con dao hai lưỡi và có thể trở thành nhược điểm của kinh tế Mỹ. Thí dụ, một sự từ bỏ đồng đô la Mỹ sẽ tạo sự tuột giá tự do và có thể khiến toàn bộ nền kinh tế Mỹ té nhào.

Điều đáng cho Mỹ kinh hãi là sự kiện Trung quốc, Nga và Iran có đủ sức để gây ra nạn từ bỏ đồng đô la và buộc nó phải sụp đổ.  
 
Ngày nay Trung quốc là nước có dự trữ hối đoái ngoại tệ lớn nhất thế giới, tích lũy được $941 tỷ vào thời điểm 30 tháng 6 và sẽ vượt qua 1,000 tỷ đô la vào cuối năm 2006 - lần đầu tiên trong lịch sử thế giới. Một quyết định của Trung quốc chuyển phần lớn dự trữ qua đồng euro hay đồng yen hay vàng có thể khiến các ngân hàng trung ương khác rập khuôn. Không ai muốn bị bỏ rơi đàng sau với một túi bạc đô la sẽ nhanh chóng không còn giá trị nữa. Tâm lý tập đoàn sẽ rất khó kiểm soát trong trường hợp này bởi vì sự sinh tồn kinh tế quốc gia sẽ bị hiểm nguy. 

 
Tâm lý tập đoàn thế giới được kích động bởi bản chất sinh tồn sẽ được củng cố một cách mạnh mẽ bởi cơn tức giận ngấm ngầm của nhiều nước ở vùng Trung Đông, Âu Á, Đông Nam Á châu, Phi châu và Châu Mỹ La Tinh đã âm thầm chán ghét tính cao ngạo hiếu chiến được siêu cường đơn lẻ phô bày qua các chính sách ngoại giao mang tính chất quân sự và độc đoán. Họ sẽ rất vui để vứt bỏ đồng đô la và nhìn siêu cường đơn lẻ oằn oại và sụp đổ.

Nguy cơ sụp đổ của đồng đô la được củng cố thêm qua khoản thâm thủng chồng chất, tăng nhanh như hỏa tiễn tới $900 tỷ theo tỷ suất hàng năm vào tam cá nguyệt cuối năm 2005. Con số này bằng 7% tổng sản lượng của Mỹ (gross domestic product GDP), một con số lớn nhất trong lịch sử Mỹ. Khoản thâm thủng tiền tệ này phản ảnh sự mất quân bình giữa nhập cảng và xuất cảng của Mỹ. Sự mất quân bình này cho thấy kinh tế Mỹ đang mất thế cạnh tranh, và hậu quả là lợi tức và công ăn việc làm phải gánh chịu.  
Các khoản thâm thủng trong ngoại thương và tiền tệ được ghi nhận này mang ý nghĩa là Mỹ phải đi vay $900 tỷ mỗi năm hay gần 2.5 tỷ mỗi một ngày từ các chủ nợ ngoại quốc (hầu hết là Nhật Bản và Trung quốc) để trám lỗ hổng giữa các khoản chi và thu với thế giới. Trong năm tài chính 2005, $352 tỷ được chi ra chỉ để trả tiền lời cho các món nợ - một món nợ bộc lên tới $8,500 tỷ vào thời điểm 24 tháng 8.  
 
Quỹ Tiền Tệ Thế Giới đã khuyến cáo: "Mỹ đang trên con đường gia tăng các khoản nợ bên ngoài tới khoảng 40% GDP trong vòng vài năm sắp đến - một mức độ chưa hề xảy ra về công trái bên ngoài đối với một quốc gia kỹ nghệ lớn."  
 
Hình ảnh thâm thủng ngân sách liên bang của Mỹ cũng dữ dội. Dennis Cauchon, viết cho tờ USA Today nói:

Chính quyền liên bang giữ hai bộ sổ sách. Bộ sổ mà chính quyền công bố có kết luận khả quan: thâm thủng $318 tỷ trong năm 2005. Bộ sổ mà chính quyền không nói đến là bản phúc trình tài chính được kiểm toán căn cứ theo các tiêu chuẩn kế toán phổ cập. Bản phúc trình này cho thấy một hình ảnh tài chính xấu hơn: thâm thủng $760 tỷ trong năm 2005. Nếu các khoản chi an sinh xã hội và chăm sóc y tế (social security and medicare) được bao gồm thì khoản thâm thủng liên bang sẽ là $3,500 tỷ. Quốc Hội đã soạn thảo các nguyên tắc kế toán riêng biệt - được coi là bất hợp pháp nếu công ty sử dụng bởi vì các nguyên tắc này không tính đến các giá phí quan trọng như chi phí về quyền lợi nghỉ hưu ngày càng tăng của công chức và nhân viên quân đội. Năm ngoái, bản phúc trình tài chính có kiểm toán nói rằng chính phủ điều hành trên một khoản thâm thủng bằng $6,700 đối với mỗi gia đình Mỹ. Con số công bố với đại chúng đẩy mức thâm thủng xuống $2,800 đối với mỗi gia đình Mỹ. Một phân tích của tờ USA Today tìm ra rằng bản phúc trình tài chính có kiểm toán - soạn thảo bởi Bộ Ngân Khố - cho thấy hình dáng tài chính của một chính quyền liên bang tồi tệ hơn nhiều so với các phúc trình ngân sách chính thức công bố. Theo con số được kiểm toán, chính quyền đã điều hành trên căn bản thâm thủng $2,900 tỷ từ năm 1997. Từ đó, con số thâm thủng chỉ có $729 tỷ. Phần sai biệt bằng với con số chi tiêu liên bang cho nguyên một năm.

Các thâm thủng to lớn của Mỹ về ngoại thương và tiền tệ - một món nợ bên ngoài chồng chất và thâm thủng ngân sách liên bang luôn luôn tăng - là dấu hiệu rõ ràng của một nền kinh tế mấp mé bên bờ vực thẳm. Nó kéo đà tuột dốc của đồng đô la trở nên thẳng đứng. Tình trạng sinh hoạt kinh tế như thế sẽ không thể tồn tại lâu dài, và sự ổn định của đồng đô la lâm nguy nghiêm trọng. Chỉ cần đẩy một cái là đồng đô la lao vào thế tuột dốc tự do. Và cái đẩy đó có thể đến từ Trung quốc, Nga hay Iran, là các quốc gia mà siêu cường Mỹ đã thường đẩy và dọa nạt bấy lâu nay.  
 
Chúng ta đã thấy Trung quốc có thể làm gì. Đối lại, Nga và Iran có thể làm thế nào để làm đồng đô la tuột dốc? Vào ngày 2 tháng 9 năm 2003, Nga và Saudi Arabia ký một hiệp ước cộng tác dầu và khí đốt. Nga và Saudi Arabia thỏa thuận "cùng nhau kiểm soát các động lực giá cả của nguyên vật liệu trên các thị trường ngoại thương." Một khi cộng tác với nhau, hai nhà sản xuất dầu và khí đốt lớn nhất có thể điều khiển mức sản xuất dầu và mức bán để giữ giá dầu tương đối cao. Đổi lại, giá dầu cao mà đứng được thì có thể làm bùng nổ tỷ lệ lạm phát ở Mỹ và đặt áp lực cực mạnh trên đồng đô la vốn đã yếu để phát sinh sự từ bỏ nhanh hơn.

Ngày nay Nga là nước cung ứng năng lượng lớn nhất thế giới, vượt qua Saudi Arabia trong xuất cảng năng lượng đo bằng đơn vị thùng dầu (barrel oil or boe: 13.3 triệu boe mỗi ngày đối với Nga so với 10 triệu boe mỗi ngày đối với Saudi Arabia). Nga có lượng dự trữ khí đốt lớn nhất thế giới. Mặt khác, Iran đứng hàng thứ nhì so với Nga về dự trữ khí đốt, và cũng nằm trong hàng ngũ các nhà sản xuất dầu hàng đầu. Nếu và khi Nga hoặc Iran, hoặc cả hai, từ bỏ đồng đô la đang suy sụp nhanh chóng trong các nghiệp vụ năng lượng thì nhiều nhà sản xuất dầu sẽ nối bước. Họ gồm có Venezuela, Indonesia, Norway, Sudan, Nigeria và Central Asian Republics.  
 
Có nhiều khả năng là ngay cả Saudi Arabia và các nước xuất cảng dầu khác trong vùng Trung Đông có thể rập khuôn. Họ sẽ không muốn bị bỏ rơi với đồng đô la teo nhỏ nhanh chóng khi sự chuyển hướng từ đô la-dầu hỏa qua euro-dầu hỏa xảy ra. Một lần nữa, tâm lý tập đoàn sẽ thể hiện, và Mỹ cuối cùng sẽ bị bỏ rơi với đồng đô la chẳng giá trị gì trong thực tế. Cân nhắc các thái độ chống Mỹ mạnh mẽ trên thế giới do chủ nghĩa đơn phương của Mỹ, đặc biệt là ở Trung Đông, thì một nỗ lực phối hợp để vứt bỏ đồng đô la nhằm ưu đãi đồng euro trở nên có lý.  
 
Khi đồng đô la được tách rời tiêu chuẩn vàng trong tháng 8, 1971, đồng đô la đạt được sức mạnh thông qua việc sử dụng nó như là một lựa chọn tiền tệ để mua bán dầu. Một khi đồng đô la bị từ chối để ưu ái đồng euro hay một loại tiền khác trong mua bán dầu, đồng đô la sẽ mất giá nhanh chóng và các ngân hàng trung ương khắp thế giới sẽ chạy đua để biến qua các loại tiền tệ khác. Sự chuyển hướng từ đô la-dầu hỏa qua euro-dầu hỏa sẽ gây hậu quả tai hại cho đồng đô la. Chuyển hướng này có thể khiến đồng đô la sụp đổ; và toàn bộ nền kinh tế Mỹ sẽ bị nghiền nát theo với nó - một cảnh làm hồi tưởng đến sự sụp đổ của Twin Towers ngày 11-9-2001. Nhưng đồng đô la sụp đổ sẽ tai hại hơn cả ngàn lần.

Một vụ tấn công thành công trên đồng đô la sẽ làm Mỹ sụm bà chè với vài động tác tối thiểu. Và vụ tấn công này có thể đến từ Trung quốc, Nga hay Iran - hay tổng hợp cả ba - nếu họ quyết định rằng họ đã bị Mỹ dọa nạt đủ rồi.  
 
5. Cô lập ngoại giao
Năm 1991, khi Liên Xô sụp đổ từ chính sức nặng của mình, Mỹ nổi lên như một siêu cường duy nhất trên thế giới. Vào giai đoạn rất quan trọng đó, lẽ ra là một cơ hội lớn cho Mỹ để thiết lập mối lãnh đạo và chế ngự toàn cầu. Với nền kinh tế lớn nhất thế giới, sự điều khiển các định chế tài chính quốc tế, sự lãnh đạo to lớn về khoa học và kỹ thuật (đặc biệt là kỹ thuật tin học) và quân đội ưu việt có thể giúp Mỹ nắm được thời cơ để thiết lập một Thế Kỷ Mỹ thật sự.

Nhưng các năm quan trọng sau 1991, Mỹ phải lựa chọn giữa hai khuynh hướng khác nhau để sử dụng quyền lực hầu như không giới hạn: nhu lực hay cương lực. Hành xử nhu lực sẽ cho thấy Mỹ dẫn dắt thế giới chiến đấu chống nghèo nàn, bệnh tật, ma túy, thoái hóa môi trường, việc địa cầu trở nên nóng hơn và các tai họa khác của nhân loại.

Nó sẽ đẩy Mỹ lãnh đạo phong trào nói về gánh nặng nợ nần của người nghèo, các nước đang hoặc kém phát triển; cổ võ việc học hỏi ở các vùng thôn dã để giúp người nghèo bằng cách cung cấp cho họ phương tiện hội nhập vào nền giáo dục có phẩm chất; và giúp các nước nghèo ở Á châu, Phi châu và Châu Mỹ La Tinh xây dựng xa lộ, đường xe lửa, hải cảng, phi trường, bệnh viện, trường học và hệ thống truyền thông điện tử. 

Rủi thay, các điều trên không xảy ra. Nếu có nỗ lực nào nhằm áp dụng nhu lực thì chỉ ở mức tối thiểu. Thực ra, không phải Mỹ thể hiện nhu lực trong ngoại giao mà lại là một quyền lực đang nổi lên ở phương Đông - Trung quốc. Trung quốc đã bận rộn trong khoảng một thập niên vừa qua để áp dụng nhu lực tại hầu hết các nước tại Phi châu, Châu Mỹ La Tinh, Trung Á, Đông Nam Á, Nam Á và Trung Đông, mang hầu hết các nước trong các vùng này về phe mình. Thông qua việc sử dụng nhu lực, trên thực tế Trung quốc đã tạo nên một mặt trận thống nhất đặt dưới sự lãnh đạo êm thắm của mình.

Mặt khác, Mỹ quyết định sử dụng cương lực là chủ yếu trong khi hành xử quyền lực của mình. Mỹ áp dụng chính sách đơn phương và quân phiệt trong chính sách đối ngoại. Mỹ vất bỏ tổ chức Liên Hiệp Quốc và ngay cả lời khuyên của các đồng minh thân thiết. Mỹ áp dụng chính sách thay đổi chế độ và phòng ngừa chiến tranh. Mỹ lãnh đạo tổ chức NATO (North Atlantic Treaty Organization) dội bom Serbia trong 78 ngày do các mục tiêu "nhân đạo." Mỹ xâm chiếm Afghanistan và Iraq mà không có biện pháp chế tài của Liên Hiệp Quốc và chống lời khuyên của các đồng minh Âu châu then chốt như Pháp và Đức.

Cuộc chiến do Mỹ lãnh đạo ở Iraq ban đầu là một chiến thắng chiến thuật cho Mỹ, nhưng hoàn toàn là một thất bại về mặt chiến lược. Chiến tranh Iraq làm Mỹ mất các đồng minh chính ở Âu châu và bị cô lập, khinh miệt và chán ghét ở nhiều nơi trên thế giới. Không có nhiều bạn hữu và đồng minh, Mỹ giống như một "hoàng đế không mặc quần áo."

Vì thế, trong một xung đột nghiêm trọng giữa Mỹ và Trung quốc, một nước Mỹ bị cô lập không thể nào chiến thắng một mặt trận thống nhất toàn cầu do Trung quốc và Nga lãnh đạo.

Điều này dẫn chúng ta đến câu hỏi về đồng minh, tức là một "huyệt để châm" trong cơ thể của siêu cường Mỹ, và sẽ đề cập trong phần thứ hai của phúc trình này.

 

PART 2

            The assassin's mace          

Nếu Mỹ có chiến tranh với Trung quốc, học thuyết quân sự Trung quốc giả sử rằng Mỹ nên nghĩ đến các vụ tấn công vào một số điểm then chốt dễ bị hại - nơi mà chỉ một quả đấm sẽ làm tê liệt toàn thể quốc gia. Trung quốc sẽ nhắm các mục tiêu như đường dây điện của Mỹ, mạng lưới điện toán, các đường cung ứng dầu, và đồng đô la. Các điểm "châm" quan trọng được phác họa dưới đây.

6. Một tam đầu chế rất mạnh
Trước 1991 không ai có thể tưởng tượng được rằng Trung quốc và Nga sẽ cùng nhau hình thành một mối tương quan khắn khít về chính trị, ngoại giao, và quan trọng nhất là về quân sự. Trong hơn ba thập niên trước khi khối Liên Xô tan rã, Trung quốc và Liên Xô là đối thủ cay đắng với nhau, ngay cả bắn nhau dọc theo đường biên giới chung.

Nhưng ngày nay đã thay đổi hoàn toàn. Trung quốc và Nga ôm lẫn nhau và giúp lẫn nhau đẩy lùi các tiến bộ quân sự của siêu cường duy nhất vào sân sau của họ. Thực ra, đây là một chuỗi lỗi lầm ngu ngốc về chiến lược của siêu cường khiến Trung quốc và Nga dang tay chào đón lẫn nhau. Sự thể thế nào?

Khi Liên Xô giải thể năm 1991, lẽ ra đó là thời điểm tốt nhất cho Mỹ sử dụng nhu lực để kéo Nga về phe Tây phương. Lúc đó Nga là một giỏ kinh tế, với giá dầu ở mức $9 một thùng. Nhưng lời hứa hẹn trợ giúp kinh tế của Mỹ và Âu châu chứng tỏ là lời hứa rỗng tuếch, và các thành viên trong tập đoàn Nga là các người thụ hưởng chính trong các mối tương quan với các thế lực Tây phương.

Kế đó, khối NATO và EU từ từ nghiêng về Đông phương, thu hút nhiều nước để tạo ra sự liên minh thỏa hiệp Warsaw trước đây. Serbia, một đồng minh thân thiết của Nga, bị oanh tạc trong suốt 78 ngày liên tục. Các vụ thay đổi chế độ được Mỹ đề xướng và các tổ chức phi chính phủ được Tây phương tài trợ tại Georgia, Ukraine và Kyrgyzstan - tất cả là các nước cộng hòa Nga trước đây và được xem là sân sau của Nga - cho Nga một cảm giác bị Mỹ và đồng minh của Mỹ bao vây. Cũng xảy ra vụ xâm chiếm Afghanistan và Iraq, sau đó là thiết lập các căn cứ Mỹ và dàn binh ở Uzbekistan và Kyrgyzstan.  
 
Các hoạt động chính trị địa lý này của Mỹ đã đẩy Nga vào vòng tay chờ đợi của Trung quốc, vốn rất cần nguồn năng lượng, hệ thống vũ khí hiện đại và kỹ thuật quân sự của Nga do hậu quả Mỹ cấm vận về vũ khí áp đặt sau biến cố Thiên An Môn. Ngoài ra, Trung quốc cũng cần một đồng minh đáng tin cậy và có năng lực quân sự từ phía Nga bởi vì đe dọa cảm nhận từ Mỹ.

Củng cố cho cảm nhận trên của Trung quốc là vụ dội bom rõ ràng cố ý vào Tòa Đại Sứ Trung quốc ở Belgrade bởi lực lượng NATO do Mỹ chỉ huy vào năm 1999; biến cố máy bay do thám năm 2001; sự rút lui đơn phương của Mỹ khỏi hiệp ước ABM Treaty năm 2002; cải tiến quan hệ cộng tác quân sự giữa Mỹ và Nhật Bản; sự bao gồm Đài Loan vào chương trình Theater Missile Defense; thiết lập căn cứ quân sự ở Kyrgyzstan chỉ cách 250 dặm kể từ biên giới Trung quốc gần Lop Nor, vùng thử hạch tâm của Trung quốc.  
 
Thêm vào đó là tuyên bố của Tổng Thống George W Bush rằng Mỹ sẽ trợ giúp Đài Loan trong trường hợp Trung quốc dùng vũ lực đối với Đài Loan; việc gửi hai hàng không mẫu hạm đến vùng biển gần Đài Loan trong hai năm 1995-1996; và màn biểu dương lực lượng hải quân của bảy hàng không mẫu hạm tụ họp ngoài khơi Trung quốc vào tháng 8, 2004. Các hoạt động quá khích này của siêu cường Mỹ đẩy Trung quốc ôm chặt cựu đối thủ, Nga.  
 
Cả Trung quốc và Nga đều cần một sân sau an ninh và đáng tin cậy; và cả hai đều đặt mình vào vị trí tuyệt hảo để cung ứng điều này. Hơn nữa, sức mạnh của họ bổ túc cho nhau rất lý tưởng. Phải nhớ rằng cả hai cùng có vũ khí hạch tâm. Nguồn năng lượng tràn đầy của Nga bảo đảm rằng Trung quốc sẽ không hết khí đốt trong trường hợp xung đột lớn - một ưu thế chiến lược mà Mỹ và các đồng minh then chốt không có.

Nga cũng đang tiếp liệu cho Trung quốc nhiều vũ khí hiện đại và kỹ thuật quân sự cần thiết để hiện đại hóa lãnh vực phòng thủ. Việc này chống lại một cách hữu hiệu lệnh cấm vận về vũ khí áp đặt bởi Mỹ và EU vào Trung quốc. Đổi lại, Nga cần gia tăng thương mại với Trung quốc, ảnh hưởng và hỗ trợ tài chính của Trung quốc, và hàng hóa sản xuất cụ thể.

Việc kết hợp Trung quốc và Nga là một trong các biến cố chính trị địa lý chấn động nhất thời nay. Tuy nhiên ít có ai lưu ý sự biến chuyển từ kẻ thù cay đắng thành đồng minh vững chắc về chính trị địa lý, kinh tế, ngoại giao và quân sự. Sức mạnh tổng hợp của cả hai chắc chắn vượt qua thỏa hiệp Warsaw trước đây. Nếu chúng ta cộng thêm Iran vào, chúng ta có một tam đầu chế có thể gây ra một thách thức nan giải đối với siêu cường đơn lẻ. Iran là một nước đông dân nhất và kỹ nghệ hóa nhất của Trung Đông. Chỉ đứng hàng thứ hai sau Nga về nguồn hơi khí đốt và cũng là một trong các nước sản xuất dầu lớn nhất trên thế giới. Nó cũng là một trong các nước nhiều núi nhất thế giới, tạo điều kiện lý tưởng cho việc thực hiện chiến tranh bất cân xứng và kháng chiến chống một đối thủ siêu việt.

Iran có đường biên giới ở cả Vịnh Ba Tư và Biển Caspian, hai vùng nhiều dầu và khí đốt nhất thế giới. Quan trọng hơn hết là Iran kiểm soát cổng vào Vịnh Ba Tư, tức eo biển Hormuz. Các mìn hiện đại nổi-từ-đáy-lên (bottom-rising), thủy lôi và hỏa tiễn siêu âm được dàn dọc theo các đường biển ven núi của Iran, canh giữ bởi các kháng chiến quân "vô hình", có thể chặn đứng vô thời hạn nguồn dầu từ vùng Vịnh ra, trong đó chiếm 23% lượng dầu nhập cảng của Mỹ.

Nhật Bản cũng nhập cảng 90% dầu từ khu vực Vịnh Ba Tư, và Âu châu khoảng 60%. Trong một xung đột nghiêm trọng, Iran có thể tước mất một cách hữu hiệu bộ máy chiến tranh của Mỹ và các đồng minh then chốt bị lệ thuộc vào năng lượng.

Hãy tưởng tượng bộ máy chiến tranh của siêu cường bị mất hết khí đốt. Cũng hãy tưởng tượng một nền kinh tế Mỹ bị trừ đi 23% tổng số dầu nhập cảng. Con số 23% này có thể lên cao đáng kể một khi tàu ngầm Trung quốc và Nga bắt đầu đánh chìm các xà lan chở dầu tới Mỹ. Tam đầu chế Trung quốc, Nga và Iran có thể đánh Mỹ sụm bà chè với vài động tác tối thiểu.  

7. Thế bất lợi chính trị địa lý của Mỹ
Một "huyệt" khác của Mỹ trong trường hợp xung đột nghiêm trọng với Trung quốc (và Nga) là điểm bất lợi cố hữu chính trị địa lý. Là một siêu cường đơn lẻ, bất cứ xung đột quy ước nghiêm trọng nào cũng sẽ bắt buộc Mỹ mang lực lượng đến trận địa trong thế bất lợi. Nghĩa là Mỹ phải băng qua Thái Bình Dương, Ấn Độ Dương, và/hoặc Đại Tây Dương để mang vật dụng hậu cần và tăng cường binh lính cho chiến trường.

Làm như vậy, Mỹ sẽ băng qua hàng ngàn dặm truyền thông qua đường biển (sea lanes of communication SLOC), tức là có thể dễ dàng trở thành một thách đố đối với các tàu ngầm chết người của Trung quốc và Nga đang nằm mai phục với mìn nổi-từ-đáy-lên, siêu ngư lôi hình-thành-và-hủy-diệt, và hỏa tiễn siêu âm mà ngay cả hàng không mẫu hạm cũng không có cách phòng thủ nào được biết. Các tàu chuyên chở và tiếp liệu hậu cần và các xà lan chở dầu đặc biệt dễ bị hại.

Các hành lang không trung trên đường biển cũng sẽ bị nhiều rủi ro bởi vì các hệ thống phòng thủ không quân tân tiến trên các khu trục cơ Sovremenny hay các tàu chiến tương tự của Trung quốc và Nga. Tóm lại, do địa lý, Mỹ sẽ gánh chịu tất cả bất lợi khi thực hiện các chiến dịch tấn công đối thủ ở vùng Âu Á.  
 
Lẽ tất nhiên, Mỹ có "lực lượng sẵn sàng" và "hậu cần tại chỗ" trong nhiều căn cứ quân sự rải khắp thế giới, đặc biệt các căn cứ chiến lược bao vây Trung quốc, Nga và Iran. Nhưng khi cuộc chiến khởi sự khai hỏa, các căn cứ này sẽ là điểm đầu tiên bị bắn xối xả liên tục bằng hỏa tiễn tầm trung và ngắn và hỏa tiễn tấn công địa địa tầm dài với mạch điện từ tính điện tử, chống radar, tầm nhiệt, và các đầu đạn quy ước (tức không phải đầu đạn hạch tâm).  
 
Tiếp theo trận mưa bão hỏa tiễn, phần còn lại của các căn cứ quân sự yếu kém của Mỹ sẽ dễ dàng bị tràn ngập bởi các vụ đột kích của các đơn vị thiết giáp Nga và Trung quốc đồn trú trong lục địa Âu Á. Thí dụ, Trung quốc có bốn đơn vị thiết giáp lớn thường xuyên ứng trực, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng băng qua hành lang Yili Corridor trong tỉnh Xinjiang. Căn cứ Mỹ ở Kyrgyzstan gần biên giới Trung quốc sẽ không có cơ may nào cả.   
Mặt khác, Trung quốc, Nga và/hoặc Iran sẽ hoạt động qua các đường dây nằm sâu trong lục địa Âu Á. Khi họ chuyển quân và hậu cần để đáp ứng bất cứ đe dọa nào, họ sẽ có đường dây truyền thông và hậu cần tương đối an toàn, sử dụng các xa lộ nội địa, đường xe lửa và không vận.

Vì Mỹ không thể thay đổi địa lý nên Mỹ và các đồng minh chính như Nhật Bản và Anh sẽ phải sống và chiến đấu với sự bất lợi to lớn về chính trị địa lý. Lẽ dĩ nhiên Mỹ có thể vượt qua trở ngại địa lý nếu Mỹ tấn công Trung quốc và Nga bằng hỏa tiễn liên lục địa, hỏa tiễn phóng từ biển và bom chiến lược trong một vụ đánh đầu tiên bằng hạch tâm, nhưng Trung quốc và Nga có phương tiện để trả đũa và tàn phá Mỹ hoàn toàn, cũng như các đồng minh của Mỹ.

Có vài người trong nhóm tân bảo thủ ở Mỹ tin rằng một trận chiến hạch tâm sẽ mang về chiến thắng, rằng không có chuyện hủy hoại hỗ tương (mutually assured destruction MAD). Cách suy nghĩ thực sự điên khùng này có thể nói lên ngày tận thế cho tất cả chúng ta.  
 
8. Tấn công bất cân xứng
Siêu cường Mỹ đặc biệt dễ bị hại trong loại tấn công bất cân xứng. Một thí dụ cổ điển về loại tấn công bất cân xứng là vụ 11 tháng 9, 2001. 19 người quả quyết tấn công, trang bị chỉ với kéo cắt hộp giấy, đã thành công làm sập đổ hai tháp của Trung Tâm Thương Mại Thế Giới (World Trade Center) ở thành phố New York và gây tử thương cho khoảng 3,000 người Mỹ. Cũng nên lưu ý tỷ lệ bất cân xứng - một thiệt hại không cân bằng nhất chưa bao giờ ghi nhận trong lịch sử.  
 
Trung quốc, Nga và Iran cũng sở hữu các vũ khí bất cân xứng được chế tạo nhằm vô hiệu hóa và đánh bại một siêu cường như Mỹ trong một vụ xung đột quy ước. Ngày nay số tồn kho hỏa tiễn siêu âm của họ có thể đánh bại và đánh chìm hàng không mẫu hạm của Mỹ. Điều đó cũng đúng đối với các hỏa tiễn tầm trung và ngắn có gắn đầu đạn định vị độc lập, mìn nổi-từ-đáy-lên cực lớn, mìn EM52s, và thủy lôi hình-thành-và-hủy-diệt SHKVAL hay "Gió Hú". Hải quân Mỹ không có cách phòng thủ nào được biết đến để chống lại các loại vũ khí này.  
 
Loạn quân Iraq đang thực hiện một hình thức chiến tranh bất cân xứng. Họ dùng các khí cụ chất nổ chế tạo tại chỗ, bom xe, mìn bẫy, và mìn để chống lại một quân đội hiện đại nhất trên thế giới. Ưu thế to lớn của Mỹ về vũ khí bị vô hiệu bởi sự kiện là người lính không thể thấy đối thủ của họ. Họ đang chiến đấu với một "con ma" - một quân đội vô hình.

Và làm thế nào bạn có thể thắng kẻ thù mà bạn không thể thấy họ? Có lẽ đây là một lý do tại sao các báo cáo lính Mỹ tàn sát thường dân Iraq gia tăng gần đây. Nhưng quay các vũ khí tinh vi về phía thường dân sẽ không bao giờ mang chiến thắng về cho Mỹ. Nó chỉ làm mạnh hơn cơn giận dữ của nạn nhân và gia tăng các vụ đánh bom tự sát chống lại lực lượng Mỹ.  
 
Liên kết với chiến tranh bất cân xứng là chiến tranh tiếp nối tự động, nghĩa là phe yếu thế hơn chờ cơ hội thuận tiện để đánh lại. Và họ đánh vào lúc và vào chỗ mà đối thủ hoàn toàn không phòng thủ.

Thí dụ, nếu Mỹ đánh các hầm cơ sở hạch tâm của Iran với đầu đạn hạch tâm chiến lược nổ-trong-hầm-trú-ẩn, Iran có thể chờ cơ hội thuận tiện cho đến khi họ chế được vũ khí hạch tâm. Sau đó, Iran có thể dùng tàu ngầm Kilo của họ, trang bị với hỏa tiễn siêu âm "moskit" cùng đầu đạn hạch tâm của Iran để đánh vào New York, hay Washington, DC để trả đũa Mỹ dùng vũ khí hạch tâm chống Iran. Hoặc người Iran có thể xâm nhập các khoa học gia hạch tâm vào Mỹ, nơi mà họ có thể sẽ chế tạo bom "dơ" để cho nổ gần trụ sở Quốc Hội Mỹ, trong khi Tổng Thống đang đọc bài diễn văn hàng năm.  
 
Các khả năng chiến tranh bất cân xứng và tiếp nối tự động là vô giới hạn. Nhiều loại vũ khí đã có sẵn cho kẻ tấn công kiểu bất cân xứng và tiếp nối tự động. Nếu một cây kéo cắt hộp đơn giản đã tạo ra các kết quả khủng khiếp ngày 11-9-2001, hãy tưởng tượng điều mà các vũ khí sinh vật học hoặc hóa học được thả từ một máy bay tư nhân có thể gây ra cho một thành phố đông dân; hoặc các kẻ truy cập trái phép tấn công hệ thống ngân hàng Mỹ và các cơ sở hạ tầng then chốt khác và các dịch vụ căn bản; hoặc các hỏa tiễn địa không xách tay (man-portable surface-to-air missiles) tấn công máy bay Mỹ đang cất cánh hoặc hạ cánh trong nhiều phi trường vòng quanh thế giới; hoặc các vũ khí mạch điện từ tính điện tử không-hạch-tâm đánh vào thành phố New York hay US Capitol. Ngay cả tình báo giỏi nhất thế giới cũng không thể nào canh phòng và ngăn chặn được một kẻ quả quyết tấn công kiểu bất cân xứng.  
 
9. Tấn công vào hệ thống kiểm soát và chỉ huy của Mỹ 
C4ISR viết tắt cho chỉ huy, kiểm soát, thông đạt, máy điện toán, tình báo, theo dõi và trinh sát (command, control, communications, computers, intelligence, surveillance and reconnaissance). Trong tình trạng chiến tranh, C4ISR là mục tiêu hàng đầu bởi vì đó là trọng lực của đối thủ. Vô hiệu hóa C4ISR giống như cắt đầu con gà. Nó có thể chạy vòng vòng một lúc, nhưng sẽ sớm lăn ra chết. Điều này đúng trong chiến tranh.  
 
Có lực lượng võ trang hiện đại nhất và mạnh nhất trên thế giới, Mỹ tự hãnh diện với C4ISR tân tiến và tinh vi nhất. Các vệ tinh gián điệp quân sự của Mỹ có thể thu dữ kiện tình báo và truyền bá trên căn bản thời gian thực (real time basis). Các vệ tinh theo dõi và trinh sát của Mỹ rất tinh vi, các thiết bị nhạy cảm của nó, từ trên cao vài trăm dặm, có thể khám phá các vật có khổ cỡ nhỏ đến 1/10 mét trên mặt đất. Thiết bị nhạy cảm của vệ tinh cũng có thể xuyên qua mây và thời tiết xấu hoặc nhìn trong đêm tối. Vài vệ tinh gián điệp cũng có thể theo dõi các vụ điện đàm.  
 
Ngoài thông đạt, tình báo, theo dõi và trinh sát, vệ tinh còn được dùng để dẫn đường, đặc biệt nhất là hướng dẫn hỏa tiễn vận hành, hỏa tiễn tuần thám, máy bay và các hệ thống vũ khí "tinh khôn" khác đánh vào mục tiêu. Không có hướng dẫn của vệ tinh, các vũ khí "tinh khôn" và chính xác này trở thành bom "câm" và hỏa tiễn mất hướng.

Các tiến bộ của C4ISR nhanh chóng cách mạng hóa chiến tranh. Ngày nay, ở tầm mức toàn cầu hay từng vùng, việc thu thập, phân tích, truyền bá, và hành động căn cứ vào tin tình báo đã làm được trên căn bản thời gian thực hay gần thời gian thực. Bởi vì các phát triển này, một nguyên tắc chiến tranh mới nổi lên trong chiến trường hiện đại: "Nếu kẻ thù thấy được bạn; bạn sẽ bị giết."

Mỹ hết sức tân tiến trong C4ISR so với Trung quốc. Trung quốc không thể hy vọng rượt theo và bắt kịp hệ thống Mỹ một cách nhanh chóng được. Vì thế, để Trung quốc sinh tồn trong một biến cố xung đột nghiêm trọng với Mỹ, Trung quốc phải tận dụng các phương tiện bất cân xứng. Nghĩa là Trung quốc phải khai triển phương tiện đối kháng hữu hiệu và vô hiệu hóa C4ISR của Mỹ. Và đó là điều mà Trung quốc đã và đang làm hơn hai thập niên nay.

Trung tâm C4ISR của Mỹ nằm ở các vệ tinh có kỹ thuật tinh vi. Nhưng sức mạnh đó - có vẻ vậy - lại là một nhược điểm. Vô hiệu hóa hay phá hủy các vệ tinh then chốt thì các lực lượng chính của Mỹ như hàng không mẫu hạm sẽ bị mù, câm, và chặt đầu. Khái niệm này là một phần của chiến lược Trung quốc để "đánh bại thế thượng phong bằng thế hạ phong" có tên là shashaojian, hay "cái chùy đinh của kẻ ám sát." Nó giống như loại bột mà phụ nữ giữ trong túi xách để dùng khi bị kẻ cướp hay hiếp dâm tấn công. Họ xịt bột vào mắt của kẻ tấn công để tạm thời làm nó mù, cho nạn nhân thì giờ để chạy thoát.

Ngày nay Trung quốc có khả năng để nhận diện và theo dõi vệ tinh. Trong hơn hai thập niên, họ bận rộn khai triển các vũ khí chống vệ tinh. Trung quốc khai triển chế tạo các vệ tinh cực nhỏ có thể điều động được 2 để vô hiệu hóa các vệ tinh khác. Tới gần vệ tinh mục tiêu và vô hiệu hóa mục tiêu bằng cách làm nhiễu loạn điện tử, phát mạch điện từ tính điện tử, bám vào và thực sự phá hủy mục tiêu, va chạm vào mục tiêu cho văng ra quỹ đạo, hoặc đơn giản là cho nổ để bắn rơi vệ tinh. Các vệ tinh cực nhỏ như thế có thể được phóng thành từng bó bởi các xe phóng hỏa tiễn lưu động DF21 hay DF31.

Một vũ khí chống vệ tinh khác là dàn bắn tia laser làm mù hoặc ngay cả phá hủy hoàn toàn các thiết bị nhạy cảm của vệ tinh. Lẽ dĩ nhiên, nếu đến mức tệ hại nhất, Trung quốc có thể dùng vũ khí hạch tâm như là phương tiện cuối cùng, phá hủy vệ tinh của đối thủ bằng cách cho nổ hạch tâm ở độ cao. Nhưng việc này chỉ xảy ra nếu Trung quốc chưa khai triển đầy đủ các lựa chọn khác khi chiến tranh lớn bùng nổ. Với sự vô hiệu hóa C4ISR, Mỹ sẽ giống như Mao Trạch Đông nói, "một người mù cố gắng bắt cá bằng tay không." Tóm lại, Mỹ sẽ bị đánh sụm bà chè.

10. Tấn công hàng không mẫu Mỹ  
Hàng không mẫu hạm là rường cột của thế tối ưu quân đội Mỹ, phục vụ như một khí cụ chủ yếu cho dự án quyền lực toàn cầu và chế ngự thế giới. Trong mục này, Mỹ không có đối thủ. Hiện nay, Mỹ duy trì 12 chiếc hàng không mẫu hạm. Trung quốc không có chiếc nào.

Từ tháng 6 đến tháng 8, 2004, lần đầu tiên trong lịch sử hải quân, Mỹ biểu dương lực lượng, tụ hợp cùng một lúc 7 hàng không mẫu hạm nằm trong khoảng cách có thể tấn công vùng biển Trung quốc. Đây là một màn phô trương lực lượng lớn nhất mà thế giới chưa bao giờ thấy. Nó nhắc cho Trung quốc rằng nếu Trung quốc dùng vũ lực đối với Đài Loan, Trung quốc sẽ phải chiến đấu với kiểu đáp ứng như thế.

Phần trước có nói đến chiến lược của Trung quốc đánh bại thế thượng phong bằng thế hạ phong là shashaojian hay "cái chùy đinh của thích khách." "Cái chùy đinh" không chỉ là đồ xịt cho mù; nó còn là một vũ khí độc ác hơn và chết người hơn, một cây gậy đóng đinh của thời xưa dùng để đánh gục đối thủ chỉ với một cú mà thôi. Các đinh của cây chùy hiện đại của Trung quốc có thể kết liễu hàng không mẫu hạm.

Đinh thứ nhất gồm các hỏa tiễn tầm ngắn và trung (chế biến và cải cách DF 21s/CSS-5 và DF 15s) với các xe có thể điều động và hướng dẫn tái nhập với tỷ lệ sai lệch 10 mét. Ở cách xa 2,500 km, DF 21s/CSS-5s có thể đánh trúng mục tiêu di chuyển chậm ngoài biển.   
Đinh thứ hai là một loạt hỏa tiễn siêu âm và rất chính xác, vài loại có tầm 300 km hay hơn, có thể được bắn từ tàu ngầm, máy bay, tàu nổi hay ngay cả xe vận tải thông thường (lý tưởng để dùng tại các vùng đất của Iran dọc theo vịnh Ba Tư). Các hỏa tiễn siêu âm này bay nhanh hơn hai lần tốc độ âm thanh (mach 2.5), hay nhanh hơn một viên đạn của súng trường. Nếu cần, chúng có thể được gắn các đầu đạn quy ước, chống phóng xạ, tầm nhiệt, hay mạch điện từ tính điện tử. Hệ thống phòng thủ hỏa tiễn Aegis và các vũ khí phòng thủ sát cận Phalanx của Hải quân Mỹ không có hiệu quả đối với các hỏa tiễn siêu âm này.

Một loạt bắn hỏa tiễn xối xả, tiếp theo là các hỏa tiễn tầm ngắn và trung có hệ thống hướng dẫn, có thể phá hủy hàng không mẫu hạm. Có 7 hay 15 chiếc hàng không mẫu hạm chẳng là vấn đề gì bởi vì Trung quốc có đủ hỏa tiễn siêu âm để hủy diệt tất cả. Không may cho hải quân Mỹ và Anh, họ không có khả năng để đối kháng lại các loạt mưa hỏa tiễn siêu âm.

Đinh thứ nhất và thứ hai của "cái chùy đinh của thích khách" đã đủ để khiến hàng không mẫu hạm trở thành lỗi thời. Nhưng còn một đinh thứ ba cũng chết người. Đó là hỏa tiễn thủy lôi SHKVAL hay "Gió Hú" do Nga chế tạo và chuyển qua cho Trung quốc. Nó giống như một hỏa tiễn ngầm dưới mặt nước. Cân nặng 6,000 lbs và tốc độ là 200 knots hay 230 mph, trong tầm 7,500 yards. Được dẫn dắt tự động và với tốc độ nhanh, nó khiến các hàng không mẫu hạm hay tàu ngầm rất khó tránh né. Đúng là một hung thần đối với hàng không mẫu hạm và tàu ngầm; và thêm một lần nữa, Mỹ và đồng minh không có phòng thủ nào được biết để chống lại loại hỏa tiễn thủy lôi hình- thành-và-hủy-diệt này.  
 
"Cái chùy đinh của thích khách" hãy còn nhiều đinh nữa. Đinh thứ tư gồm có các mìn dưới nước đẩy đi bằng hỏa tiễn, nổi-từ-đáy-lên, cực lớn, và được tàu ngầm thả dọc theo lộ trình dự đoán của hàng không mẫu hạm. Các mìn dưới nước này được chế tạo một cách đặc biệt nhắm vào hàng không mẫu hạm. Chúng có thể được tụ lại thành từng cụm để đánh xối xả vào hàng không mẫu hạm.

Đinh cuối cùng của cái chùy đinh là tập đoàn máy bay chiến đấu cũ (Trung quốc có hàng ngàn chiếc) được cải biến thành máy bay không người lái với bình xăng bổ sung và trang bị với hỏa tiễn chống tàu thuyền. Chúng cũng được đóng gói chất nổ cao cấp để sau khi bắn hết các hỏa tiễn chống tàu thuyền có dẫn dắt chính xác thì sẽ hoàn tất nhiệm vụ bằng cách lao xuống mục tiêu theo kiểu bỏ bom "kamikaze."  
 
Bây giờ nếu chúng ta tổng hợp cái chùy đinh như một phương tiện làm mù đối thủ và cái chùy đinh như một cây gậy chiến tranh, người ta có thể thấy toàn bộ bức tranh Trung quốc sẽ dùng "cái chùy đinh của thích khách" như thế nào để tống hàng không mẫu hạm Mỹ vào thùng rác của lịch sử hải quân. Mặc dù Trung quốc không sở hữu một chiếc hàng không mẫu hạm nào, nhưng Trung quốc hoán chuyển toàn thể Trung Hoa lục địa thành một "chiếc hàng không mẫu hạm thực sự" không thể bị đánh chìm và có khả năng hủy diệt tất cả hàng không mẫu hạm mà Mỹ và đồng minh có thể tập hợp.

Phần đáng buồn cho Hải Quân Mỹ là ngay cả nếu các nhà lãnh đạo và lý thuyết gia Mỹ nhận thức sự thật kinh khủng rằng hàng không mẫu hạm đã trở nên lỗi thời trong chiến tranh hiện đại bởi "cái chùy đinh của thích khách" Trung quốc, Hải quân không thể thay đổi chiến lược hay hủy bỏ hàng không mẫu hạm được. Hàng trăm tỷ đã đổ vào hệ thống vũ trang đó và hàng trăm ngàn công ăn việc làm sẽ bị ảnh hưởng nếu các con quái vật khổng lồ đó biến thành đồ phế thải. Ngoài ra, nếu ngay cả giới chức thẩm quyền của Hải Quân Mỹ muốn thay đổi chiến lược thì giới vận động hành lang tràn đầy ảnh hưởng và quyền lực của kỹ nghệ quân sự sẽ không cho phép.

Vì thế, nếu và khi xung đột giữa Mỹ và Trung quốc xảy ra, giả sử qua vấn đề Đài Loan, tội nghiệp cho cả ngàn thủy thủ Mỹ kém may mắn đang ở trên hàng không mẫu hạm. Họ sẽ không có cơ hội sống sót.

Một thử thách cho Mỹ

10 "huyệt" đề cập đến trong bài này giống như một câu đố có 10 vở kịch. Nó là một "cái chùy đinh của thích khách" hay cây gậy chiến tranh của thời xưa với 10 cái đinh. Bất cứ cái đinh nào cũng có thể đánh Mỹ sụm bà chè. Vì vậy tôi đưa ra câu đố này cho các tư tưởng gia của Ngũ Giác Đài, Quốc Hội Mỹ, các nhân viên của Tổng Thống, các học viện, và mọi người quan tâm đến Mỹ.

Mỹ chỉ còn hai phút cuối trong hiệp thứ tư của "trò chơi vĩ đại," và Mỹ đang thua điểm. Nếu Mỹ có thể giải đáp kịp thời câu đố thì Mỹ có thể nắm được vai trò lãnh đạo thế giới, và thế kỷ thứ 21 sẽ thực sự là Thế Kỷ Mỹ.

Mặt khác, thất bại trong sự giải đáp câu đố sẽ làm rung chuyển Mỹ đến tận nền tảng và khiến quốc gia vĩ đại này sụp đổ - y như hình ảnh sống động khi Twin Towers sụp đổ. Mỹ thua, và sẽ sụm và ra khỏi sinh hoạt của phần còn lại của thế kỷ này.

Mỹ hãy thức giấc!

____________________________

1 Nhược điểm dịch từ chữ Achilles' heel. Điển tích: Achilles là con trai của vua Peleus và nữ thần biển Thetis. Bà nhúng Achilles chìm xuống sông Styx để con khỏi bị hại, ngoại trừ gót chân của Achilles mà Bà phải nắm. Achilles là một trong các anh hùng Hy lạp trong thiên trường thi Iliad. Achilles giết Hector khi bao vây thành Troy để phục thù cho bạn là Patroclus nhưng chính Achilles lại bị trọng thương nơi gót chân do trúng một mũi tên của Paris.

2 "vệ tinh cực nhỏ" : nano-satellite: có trọng lượng nhỏ hơn 10 kg và đã được thử nghiệm từ các năm 1990's.

 

http://www.atimes.com/atimes/China/HJ20Ad01.html

Greater China

Oct 19-20, 2006

 

AMERICA'S ACUPUNCTURE POINTS

(The Vietnamese translation available below)

 

Speaking Freely is an Asia Times Online feature that allows guest writers to have their say. Please click here if you are interested in contributing.

 

PART 1

 Striking the US where it hurts 
         
By Victor N Corpus

 
Victor N Corpus is a retired bridadier general of the Armed Forces of the Philippines (AFP); former chief of the Intelligence Service, AFP; and holds a master's degree in public administration from the Kennedy School of Government, Harvard University.

 
A noted Chinese theorist on modern warfare, Chang Mengxiong, compared China's form of fighting to "a Chinese boxer with a keen knowledge of vital body points who can bring an opponent to his knees with a minimum of movements". It is like key acupuncture points in ancient Chinese medicine. Puncture one vital point and the whole anatomy is affected. If America ever goes to war with China, say, over Taiwan, then America should be prepared for the following "acupuncture points" in its anatomy to be "punctured". Each of the vital points can bring America to its knees with a minimum of effort.  
 
1. Electro-magnetic Pulse (EMP) attack

China and Russia are two potential US adversaries that have the capability for this kind of attack. An EMP attack can either come from an intercontinental ballistic missile (ICBM), a submarine-launched ballistic missile (SLBM), a long-range cruise missile, or an orbiting satellite armed with a nuclear or non-nuclear EMP warhead. A nuclear burst of one (or more) megaton some 400 kilometers over central United States (Omaha, Nebraska) can blanket the whole continental US with electro-magnetic pulse in less than one second.  
 
An EMP attack will damage all electrical grids on the US mainland. It will disable computers and other similar electronic devices with microchips. Most businesses and industries will shut down. The entire US economy will practically grind to a halt. Satellites within line of sight of the EMP burst will also be damaged, adversely affecting military command, control, communications, computers, intelligence, surveillance and reconnaissance (C4ISR). Land-based intercontinental ballistic missiles will be rendered unserviceable in their silos. Anti-ballistic missile defenses will suffer the same fate. In short – total blackout. And American society as we know it will be thrown back to the Dark Ages.  
 
Of course, the US may decide to strike first, but China and Russia now have the means of striking back with submarine-launched ballistic missiles with the same or even more devastating results. But knowing China's strategy of "active defense", when war with the US becomes imminent, China will surely not allow itself to be targeted first. It will seize the initiative as mandated by its doctrine by striking first.  
 
China has repeatedly announced that it will not be the first to use nuclear weapons. But as an old Chinese saying goes: "There can never be too much deception in war." If it means the survival of the whole Chinese nation that is at stake, China will surely not allow a public statement to tie its hands and prevent it from seizing the initiative. As another saying goes: "All is fair in love and war."  
 
2. Cyber attack

America is the most advanced country in the world in the field of information technology (IT). Practically all of its industries, manufacturing, business and finance, telecommunications, key government services and defense establishment rely heavily on computers and computer networks.  
 
But this heavy dependence on computers is a double-edged sword. It has thrust the US economy and defense establishment ahead of all other countries; but it has also created an Achilles' heel that can potentially bring the superpower to its knees with a few keystrokes on a dozen or so laptops.  
 
China's new concept of a "people's war" includes IT warriors coming, not only from its military more than 2-million strong, but from the general citizenry of some 1.3 billion people. If we add the hackers and information warriors from Russia, Iran, North Korea, Venezuela, Cuba, Syria and other countries sympathetic to China, the cyber attack on the US would be formidable indeed.  
 
So, if a major conflict erupts between China and America, more than a few dozen laptops will be engaged to hack America's military establishment; banking system; stock exchange; defense industries; telecommunication system; power grids; water system; oil and gas pipeline system; air traffic and train traffic control systems; C4ISR system, ballistic missile system, and other systems that prop up the American way of life.  
 
America, on the whole, has not adequately prepared itself for this kind of attack. Neither has it prepared itself for a possible EMP attack. Such attacks can bring a superpower like America to its knees with a minimum of movement.  
 
3. Interdiction of US foreign oil supply 
America is now 75% dependent on foreign imported oil. About 23.5% of America's imported oil supply comes from the Persian Gulf. To cut off this oil supply, Iran can simply mine the Strait of Hormuz, using bottom-rising sea mines. It is worthwhile to note that Iran has the world's fourth-largest inventory of sea mines, after China, Russia and the US.  
 
Combined with sea mines, Iran can also block the narrow strait with supersonic cruise missiles such as Yakhonts, Moskits, Granits and Brahmos deployed on Abu Musa Island and all along the rugged and mountainous coastline of Iran fronting the Persian Gulf. This single action can bring America to its knees. Not only America but Japan (which derives 90% of its oil supply) and Europe (which derives about 60% of its oil supply from the Persian Gulf ) will be adversely affected.  
 
In the event of a major conflict involving superpower America and its allies (primarily Japan and Britain) on the one hand and China and its allies (primarily Russia and Iran) on the other, Iran's role will become strategically crucial. Iran can totally stop the flow of oil coming from the Persian Gulf. This is the main reason why China and Russia are carefully nurturing intimate economic, cultural, political, diplomatic and military ties with Iran, which at one time was condemned by US President George W Bush as belonging to that "axis of evil", along with Iraq and North Korea.  
 
This is also the reason why Iran is so brave in daring the US to attack it on the nuclear proliferation issue. Iran knows that it has the power to hurt the US. Without oil from the Gulf, the war machines of the US and its principal allies will literally run out of gas.  
 
A single blow from Iran or China or Russia, or a combination of the three at the Strait of Hormuz can paralyze America. In addition, Chinese and Russian submarines can stop the flow of oil to the US and Japan by interdicting oil tanker traffic coming from the Middle East, Africa and Latin America. On the other hand, US naval supremacy will have minimal effect on China's oil supply because it is already connected to Kazakhstan with a pipeline and will soon be connected to Russia and Iran as well.  
One wonders: what will be the price of oil if Iran blocks the Strait of Hormuz. It will surely drive oil prices sky high. Prolonged high oil prices can, in turn, trigger inflation in the US and a sharp decline of the dollar, possibly even a dollar free-fall. The collapse of the dollar will have a serious impact on the entire US economy.  
 
This brings us to the next "acupuncture point" in the US anatomy: dollar vulnerability.  
 
4. Attack on the US dollar  
One of the pillars propping up US superpower status and worldwide economic dominance is the dollar being accepted as the predominant reserve currency. Central banks of various countries have to stock up dollar reserves because they can only buy their oil requirements and other major commodities in US dollars.  
 
This US economic strength, however, is a double-edged sword and can turn out to be America's economic Achilles' heel. A run of the US dollar, for instance, which would cause a dollar free-fall, can bring the entire US economy toppling down.  
 
What is frightening for the US is the fact that China, Russia and Iran possess the power to cause a run on the US dollar and force its collapse.  
 
China is now the biggest holder of foreign exchange reserves in the world, accumulating $941 billion as of June 30 and expected to exceed a trillion dollars by the end of 2006 - a first in world history. A decision by China to shift a major portion of its reserve to the euro or the yen or gold could trigger other central banks to follow suit. Nobody would want to be left behind holding a bagfull of dollars rapidly turning worthless. The herd psychology would be very difficult to control in this case because national economic survival would be at stake.  
 
This global herd psychology motivated by the survival instinct will be strongly reinforced by the latent anger of many countries in the Middle East, Eurasia, Southeast Asia, Africa and Latin America that silently abhor the pugnacious arrogance displayed by the lone Superpower in the exercise of its unilateral and militaristic foreign policies. They will just be too happy to dump the dollar and watch the lone Superpower squirm and collapse.  
 
The danger of the dollar collapsing is reinforced by the mounting US current account deficit, which sky-rocketed to $900 billion at an annual rate in the fourth quarter of 2005. This figure is 7% of US gross domestic product (GDP), the largest in US history. The current account deficit reflects the imbalance of US imports to its exports. The large imbalance shows that the US economy is losing its competitiveness, with US jobs and incomes suffering as a result.  
 
These record deficits in external trade and current accounts mean that the US has to borrow from foreign lenders (mostly Japan and China) $900 billion annually or nearly $2.5 billion every single day to finance the gap between payments and receipts from the rest of the world. In financial year 2005, $352 billion was spent on interest payment of national debt alone - a national debt that has ballooned to $8.5 trillion as of August 24.  
 
The International Monetary Fund has warned: "The US is on course to increase its net external liabilities to around 40% of its GDP within the next few years - an unprecedented level of external debt for a large industrial country."  
 
The picture of the US federal budget deficit is equally grim. Dennis Cauchon, writing for USA Today said:

The federal government keeps two sets of books. The set the government promotes to the public has a healthier bottom line: a $318 billion deficit in 2005. The set the government doesn't talk about is the audited financial statement produced by the government's accountants following standard accounting rules. It reports a more ominous financial picture: a $760 billion deficit for 2005. If social security and medicare were included - as the board that sets accounting rules is considering - the federal deficit would have been $3.5 trillion. Congress has written its own accounting rules - which would be illegal for a corporation to use because they ignore important costs such as the growing expense of retirement benefits for civil servants and military personnel. Last year, the audited statement produced by the accountants said the government ran a deficit equal to $6,700 for every American household. The number given to the public put the deficit at $2,800 per household ... The audited financial statement - prepared by the Treasury Department - reveals a federal government in far worse financial shape than official budget reports indicate, a USA Today analysis found. The government has run a deficit of $2.9 trillion since 1997, according to the audited number. The official deficit since then is just $729 billion. The difference is equal to an entire year's worth of federal spending.

The huge US current account and trade deficits, the mounting external debt and the ever-increasing federal budget deficits are clear signs of an economy on the edge. They have dragged the dollar to the brink of the precipice. Such a state of economic affairs cannot be sustained for long, and the stability of the dollar is put in grave danger. One push and the dollar will plunge into free-fall. And that push can come from China, Russia or Iran, whom superpower America has been pushing and bullying all along.  
 
We have seen what China can do. How can Russia or Iran, in turn, cause a dollar downfall? On September 2, 2003, Russia and Saudi Arabia signed an agreement on oil and gas cooperation. Russia and Saudi Arabia have agreed "to exercise joint control over the dynamics of prices for raw materials on foreign markets". The two biggest oil and gas producers, in cooperation, say, with Iran, could control oil production and sales to keep the price of oil relatively high. Sustained high oil prices, in turn, could trigger a high inflation rate in the US and put extreme pressure on the already weak dollar to trigger a more rapid decline.  
 
Russia is now the world's biggest energy supplier, surpassing Saudi Arabia in energy exports measured in barrel oil equivalent or boe (13.3 million boe per day for Russia vs 10 million boe per day for Saudi Arabia). Russia has the biggest gas reserves in the world. Iran, on the other hand, runs second in the world to Russia in gas reserves, and also ranks among the top oil producers. If and when either Russia or Iran, or both, shift away from a rapidly declining dollar in energy transactions, many oil producers will follow suit. These include Venezuela, Indonesia, Norway, Sudan, Nigeria and the Central Asian Republics.  
 
There is a good chance that even Saudi Arabia and the other oil-exporting countries in the Middle East may follow suit. They wouldn't want to be left with fast-shrinking dollars when the shift from petro-dollar to euro-dollar occurs. Again, the herd psychology will come into play, and the US will eventually be left with a dollar that is practically worthless. Considering the strong anti-American sentiments in the world caused by American unilateralism, especially in the Middle East, a concerted effort to dump the dollar in favor of the euro becomes even more plausible.  
 
When the dollar was removed from the gold standard in August 1971, the dollar gained its strength through its use as the currency of choice in oil transactions. Once the dollar is rejected in favor of the euro or another currency for global oil transactions, the dollar will rapidly lose its value and central banks all over the world will be racing to diversify to other currencies. The shift from petro-dollar to petro-euro will have a devastating effect on the dollar. It could cause the dollar to collapse; and the whole US economy crushing down with it - a scene reminiscent of the collapse of the Twin Towers on September 11, 2001. But this one will be a thousand times more devastating.  
 
A successful assault on the US dollar will make America crawl on its knees with a minimum of movements. And this assault can come from China, Russia or Iran - or a combination of the three - if they ever decide that they have had enough of US bullying.  
 
5. Diplomatic isolation  
In 1991, when the Soviet Union collapsed from its own weight, the US emerged as the sole superpower in the world. At that crucial period, it would have been a great opportunity for the US to establish its global leadership and dominance worldwide. With the world's biggest economy, its control of international financial institutions, its huge lead in science and technology (specially information technology) and its unequaled military might, America could have seized the moment to establish a truly American Century.  
 
But in the critical years after 1991, America had to make a choice between two divergent approaches to the use of its almost unlimited power: soft power or hard power. The exercise of soft power would have seen America leading the world in the fight against poverty, disease, drugs, environmental degradation, global warming and other ills plaguing humankind.  
 
It would have pushed America in leading the move to address the debt burden of poor, undeveloped or developing countries; promoting distance learning in remote rural areas to empower the poor economically by providing them access to quality education; and helped poor countries in Asia, Africa and Latin America build highways, railways, ports, airports, hospitals, schools and telecommunication systems.  
 
Unfortunately, such was not to be. If there was any effort at the exercise of soft power at all, it was minimal. In fact, it is not America which is practicing soft power in diplomacy but a rising power in the East - China. China has been busy in the past decade or so exercising soft power in almost all countries in Africa, Latin America, Central Asia, Southeast Asia, South Asia and the Middle East, winning most of the countries in these regions to its side. Through the use of soft power, China has created a de facto global united front under its silent, low-key leadership.  
 
The US, on the other hand, decided to employ mainly hard power in the exercise of its global power. It adapted the policy of unilateralism and militarism in its foreign policy. It discarded the United Nations and even the advice of close allies. It unilaterally discarded signed international treaties (such as the Anti-Ballistic Missile Treaty). It adapted the policy of regime change and preventive war. It led the North Atlantic Treaty Organization in the 78-day bombing of Serbia purportedly for "humanitarian" reasons. It invaded Afghanistan and Iraq without UN sanctions and against the advice of key European allies like France and Germany.  
 
The US-led war in Iraq was a tactical victory for the US initially, but has resulted in strategic defeat overall. The Iraq war caused the US to lose its principal allies in Europe and be isolated, despised and hated in many parts of the world. Without too many friends and allies, the US is likened to an "emperor with no clothes".  
 
So in a major conflict between America and China, isolated America cannot possibly win against a global united front led by China and Russia.  
 
This brings us to the question of alliances, another "acupuncture point" in the anatomy of the superpower, which will be addressed in the second part of this report.

 

PART 2

The assassin's mace 
         
By Victor N Corpus  

If America ever goes to war with China, Chinese military doctrine suggests the US should expect attacks on a number of key points where it is particularly vulnerable - where a single jab would paralyze the entire nation. China would aim at targets such as the US electricity grid, its computer networks, its oil supply routes, and the dollar. Other vital "acupuncture" points are outlined below.

 
6. A powerful triumvirate 
No one ever imagined before 1991 that China and Russia would come together to form a close-knit alliance politically, diplomatically and, most important of all, militarily. For more than three decades before the break-up of the Soviet Union, China and the USSR had been bitter rivals, even going into a shooting war with each other along their common border.  
 
But now the picture has changed completely. China and Russia have embraced one another and help each other ward off the military advances of the lone superpower in their respective backyards. In fact, it was a series of strategic blunders by the superpower that forced China and Russia into each other's arms. How so?  
 
When the Soviet Union disintegrated in 1991, it would have been the best time for the US to use soft power to win over Russia into the Western fold. Russia at that time was an economic basket case, with the price of oil at $9 per barrel. But the promises of economic assistance from the US and Europe proved empty, and the Russian oligarchs were the main beneficiaries of relations with the Western powers.  
 
NATO and EU then slowly advanced eastward, absorbing many of the countries making up the former Warsaw Pact alliance. Serbia, a close ally of Russia, was subjected to 78 days of continuous air bombardment. Regime changes were instigated by US and Western-financed non-governmental organizations in Georgia, Ukraine and Kyrgyzstan - all former Soviet republics and considered Russia’s backyard - giving Russia a feeling of strategic encirclement by the US and its allies. There was also the invasion of Afghanistan and Iraq, followed by the establishment of US bases and deployment of troops in Uzbekistan and Kyrgyzstan.  
 
These aggressive geopolitical moves by the US pushed Russia into the waiting arms of China, which badly needed Russian energy resources, modern weapon systems and military technology as a consequence of the US-led arms embargo imposed after the Tienanmen incident. Furthermore, China also needed a reliable and militarily capable ally in Russia because of the perceived threat of the US.  
 
Reinforcing this Chinese perception was the outrageously wanton bombing of the Chinese Embassy in Belgrade by US-led NATO forces in 1999; the spy plane incident in 2001; the unilateral withdrawal of the US from the ABM Treaty in 2002; the enhanced military cooperation between the US and Japan; the inclusion of Taiwan in the Theater Missile Defense program.; the setting up of a military base in Kyrgyzstan which is only some 250 miles from the Chinese border near Lop Nor, China’s nuclear testing ground.  
 
Add to that the announcement of President George W Bush that the US would come to the aid of Taiwan in the event that China uses force against it; the sending of two aircraft carrier battle groups to waters near Taiwan in 1995-1996; and the naval show of strength of seven aircraft carrier battle groups converging off the China coast in August 2004. All these aggressive moves by superpower America pushed China to embrace its former bitter rival, Russia.  
 
Both China and Russia needed a secure and reliable rear; and both are ideally positioned to provide it. Moreover, their strengths ideally complement each other. It must be borne in mind that both are nuclear powers. The abundant energy resources of Russia ensures that China will not run out of gas in a major conflict - a strategic advantage over the US and its key allies.  
 
Russia is also supplying China with many of the modern armaments and military technology it needs to modernize its defense sector. This effectively militates against the arms embargo imposed by the US and the EU on China. Russia in turn needs the increased trade with China, China’s financial clout and assistance, and manufactured goods.  
 
The coming together of China and Russia was one of the most earth-shaking geopolitical events of modern times. Yet hardly anyone noticed the transition from bitter enemity to a solid geopolitical, economic, diplomatic and military alliance. The combined strengths of the two regional powers surely surpass that of the former Warsaw Pact. If we add Iran to the equation, we have a triumvirate that can pose a formidable challenge to the lone superpower. Iran is the most industrialized and the most populous nation in the Middle East. It is second only to Russia in terms of gas resources and also one of the largest oil producers in the world. It is also one of the most mountainous countries in the world, which makes it ideal for the conduct of asymmetric and guerrilla warfare against a superior adversary.  
 
Iran borders both the Persian Gulf and the Caspian Sea, two of the richest oil and gas regions of the world. Most importantly, it controls the gateway to the Persian Gulf - the Strait of Hormuz. Modern bottom-rising, rocket propelled sea mines and supersonic cruise missiles deployed along the long mountainous coastline of Iran, manned by "invisible" guerrillas, could indefinitely stop the flow of oil from the Gulf, from which the US gets 23% of its imported oil.  
 
Japan also derives 90% of its oil from the Persian Gulf area, and Europe about 60%. In a major conflict, Iran can effectively deprive the US war machine and those of its key allies of much needed energy supplies.  
 
Imagine the war machine of the superpower running out of gas. Imagine also a US economy minus 23% of its imported oil. This 23% can rise considerably once Chinese and Russian submarines start sinking US-bound oil tankers. The triumvirate of China, Russia, and Iran could bring the US to its knees with a minimum of movement.  

7. The US's geopolitical disadvantage  
Another "acupuncture point" in America’s anatomy in the event of a major conflict with China (and Russia) is its inherent disadvantage dictated by geography. Being the lone superpower, any major conventional conflict involving the US will necessitate its bringing its forces to bear on its adversaries. This means that the US must cross the Pacific, Indian, and/or Atlantic Oceans in order to bring logistics or troop reinforcements to the battlefield.  
 
In so doing, the US will be crossing thousands of miles of sea lanes of communication (SLOC) that can easily become a gauntlet of deadly Chinese and Russian submarines lying in ambush with bottom-rising sea mines, supercavitating rocket torpedoes, and supersonic cruise missiles that even aircraft carrier battle groups have no known defense against. Logistic and transport ships and oil tankers are particularly vulnerable.  
 
The air corridors above these sea lanes will also be put at great risk by advanced air defense systems aboard Sovremenny destroyers or similar types of warships in Chinese and Russian inventories. In short, the US will be forced by geography to suffer all the disadvantages of conducting offensive operations against adversaries in Eurasia.  
 
Of course, the US has "forces in being" and "logistics in place" in numerous military bases scattered around the world, especially those strategically encircling China, Russia, and Iran. But when the shooting war starts, these bases will be the first to be hit by barrages of short- and medium-range ballistic missiles and long-range land-attack cruise missiles armed with electro-magnetic pulse, anti-radar, thermobaric, and conventional warheads.  
 
Following the missile barrages, the remnants of such weakened US military bases will easily be overwhelmed by blitzkrieg assaults from Russian and Chinese armored divisions in the Eurasian mainland. China, for instance, has four large armored units constantly on standby, poised to cross the Yili Corridor in Xinjiang province at a moment’s notice. The US base in Kyrgyzstan near the Chinese border would not stand a chance.  
 
China, Russia and/or Iran, on the other hand, will operate on interior lines within the Eurasian mainland. When they move troops and logistics to meet any threat on the continent, they will have relatively secure lines of communication and logistics, using inland highways, railways and air transport.  
 
Since the US cannot correct the dictates of geography, it and its main allies Japan and the UK will have to live and fight with this tremendous geopolitical disadvantage. Of course the US can bypass this geographic obstacle if it attacks China and Russia with its intercontinental ballistic missiles, sea-launched ballistic missiles and strategic bombers in a nuclear first strike, but China and Russia have the means to retaliate and obliterate the United States and its allies as well.  
 
There are some among the leading neo-conservatives in the US who believe that a nuclear war is winnable; that there is no such thing as mutually assured destruction (MAD). Well, that truly mad way of thinking may well spell the end of planet earth for all of us.  
 
8. Asymmetric attack  
Superpower America is particularly vulnerable to asymmetric attack. A classic example of asymmetric attack is the September 11, 2001, attack on America. Nineteen determined attackers, armed with nothing but box cutters, succeeded in toppling the twin towers of the World Trade Center in New York City and causing the death of some 3,000 Americans. Notice the asymmetry of casualty ratio as well - the most lopsided casualty ratio ever recorded in history.  
 
China, Russia, and Iran also possess asymmetric weapons that are designed to neutralize and defeat a superpower like America in a conventional conflict. Supersonic cruise missiles now in their inventories can defeat and sink US aircraft carriers. The same is true for medium- and short-range ballistic missiles with independently targetable warheads, extra-large bottom-rising, rocket-propelled sea mines (EM52s), and supercavitating rocket torpedoes (SHKVAL or "Squall"). The US Navy has no known defense against these weapons.  
 
Iraqi insurgents are conducting a form of asymmetric warfare. They use improvised explosive devices, car bombs, booby traps and landmines against the most modern army the world has ever seen. The US's huge advantage in weaponry is negated by the fact that its soldiers cannot see their adversary. They are fighting against a "phantom" enemy - an invisible army.  
 
And how can you win against an enemy you cannot see? This may be one reason why reports of massacres of Iraqi civilians by US soldiers have been increasing lately. But turning sophisticated weapons against civilians will never win wars for America. It will only heighten the rage of the victimized population and increase suicide bombings against US forces.  
 
Connected to asymmetric warfare is asynchronous warfare, where the weaker side bides its time to strike back. And it strikes at a time and place where the adversary is totally unprepared.  
 
For example, if the US were to strike Iran’s underground nuclear facilities with bunker-busting tactical nuclear warheads, Iran could bide its time until it develops its own nuclear weapons. It could then use its Kilo class submarines, equipped with supersonic "moskit" cruise missiles armed with Iran’s own nuclear warheads, to hit New York, or Washington, DC as a payback to the US for using nuclear weapons against Iran. Or the Iranians could infiltrate nuclear scientists into the US, where they would fabricate a "dirty" bomb to be detonated near the US Congress, in full session while the president is making his annual state of the nation address.  
 
The possibilities for asymmetric and asynchronous warfare are limitless. Various weapons are available to the asymmetric or asynchronous attacker. If a simple box cutter produced such devastating results on September 11, 2001, imagine what chemical or biological weapons dropped from a private aircraft could do to a crowded city; or trained hackers attacking the US banking system and other key infrastructure and basic services; or man-portable surface-to-air missiles attacking US airlines taking off or landing in various airports around the globe; or non-nuclear electromagnetic pulse weapons hitting New York City or the US Capitol. No amount of even the best intelligence in the world can totally guard against and stop a determined asymmetric attacker.  
 
9. Attack on US's command and control  
C4ISR stands for command, control, communications, computers, intelligence, surveillance, and reconnaissance. In a war situation, C4ISR is a prime target because therein lies the center of gravity of one's adversary. Neutralizing C4ISR is like cutting off the head of a chicken. It can run around in circles for a while, but will soon collapse and die. The same is true in warfare.  
 
Having the mightiest and most modern armed forces in the world, America prides itself with having the most sophisticated and advanced C4ISR. US military spy satellites can gather intelligence data and disseminate it on a real time basis. US surveillance and reconnaissance satellites are so sophisticated that their sensors can detect objects on Earth as small as one-tenth of a meter in size, from several hundred miles up. Satellite sensors can also penetrate clouds and bad weather or see in the night. Some of these spy satellites can also monitor radio or telephone conversations.  
 
Aside from communications, intelligence, surveillance and reconnaissance, satellites are also used for navigation, most especially in guiding ballistic missiles, cruise missiles, aircraft and other smart weapon systems to their targets. Without satellite guidance, such "smart" and precision weapons turn into "dumb" bombs and directionless missiles.  
 
The advances in C4ISR are rapidly revolutionizing warfare. Gathering, processing, disseminating, and acting on intelligence is now made possible on a real-time or near real-time basis on a global or regional level. Because of these developments, a new war principle is emerging in the modern battlefield: "If the enemy sees you; you are dead."  
 
The US is far advanced in its C4ISR compared with, for instance, China. China cannot hope to catch up and match the American system anytime soon. So in order for China to survive in the event of a major conflict with the US, China has to resort to asymmetric means. This means that China has to develop effective means of countering and neutralizing America’s C4ISR. And that is what China had been working on for more than two decades now.  
 
The heart of America’s C4ISR lies in its technologically sophisticated satellites. But this seeming strength is also an Achilles' heel. Neutralize or destroy the key satellites, and America’s major forces, such as aircraft carrier battle groups, are blinded, muted, and decapitated. This concept is part of China’s strategy for "defeating a superior with an inferior" called shashaojian, or "assassin’s mace". It is like the mace kept by ladies in their bags, which they use when attacked by a mugger or rapist. They squirt the mace into the eyes of an attacker to temporarily blind him, giving the intended victim time to escape.  
 
China now has the capability to identify and track satellites. And for more than two decades they have been busy developing anti-satellite weapons. China has been developing maneuverable nano-satellites that can neutralize other satellites. They do their work by maneuvering near a target satellite and neutralizing the target by electronic jamming, electro-magnetic pulse generation, clinging to the target and physically destroying it, bumping the target out of orbit, or simply exploding to bring the target satellite down with it. Such nano satellites can be launched in batches on demand by road-mobile DF21 or DF31 booster rockets.  
 
Another anti-satellite weapon in the works is a land-based laser that blinds the sensitive sensors of satellites or even destroys them completely. Of course, if worse comes to worst, China can always use its weapon of last resort, destroying adversary satellites with a high-altitude nuclear burst. But this will only be used if China has not yet fully developed the other options when major hostilities start. With the neutralization of its C4ISR, America would be like "a blind man trying to catch fish with his bare hands", to quote Mao Zedong. In short, America would be brought to its knees.  
 
10. Attack on US aircraft carrier battle groups 
Aircraft carrier battle groups are the mainstay of US military supremacy. They serve as America’s chief instrument for global power projection and world dominance. In this category, the US has no equal. At the moment, the US maintains a total of 12 aircraft carrier battle groups. In comparison, China has none.  
 
From June to August 2004, the US, for the first time in its naval history, conducted an exercise involving the simultaneous convergence of seven of its 12 aircraft carrier battle groups to within striking distance of China’s coast. This was the biggest and most massive show of force the world has ever seen. It was to remind China that if it uses force against Taiwan, China will have to contend with this kind of response.  
 
It was mentioned earlier that China’s strategy in defeating the superior by the inferior is shashaojian or the "assassin’s mace". "Mace" is not only a blinding spray; it is also a meaner and deadlier weapon, a spiked war club of ancient times used to knock out an adversary with one blow. The spikes of the modern Chinese mace may well spell the end for aircraft carriers.  
 
The first of these spikes consists of medium- and short-range ballistic missiles (modified and improved DF 21s/CSS-5 and DF 15s) with terminally guided maneuverable re-entry vehicles with circular error probability of 10 meters. DF 21s/CSS-5s can hit slow-moving targets at sea up to 2,500km away.  
 
The second spike is an array of supersonic and highly accurate cruise missiles, some with range of 300km or more, that can be delivered by submarines, aircraft, surface ships or even common trucks (which are ideal for use in terrain like that of Iran along the Persian Gulf). These supersonic cruise missiles travel at more than twice the speed of sound (mach 2.5), or faster than a rifle bullet. They can be armed with conventional, anti-radiation, thermobaric, or electro-magnetic pulse warheads, or even nuclear warheads if need be. The Aegis missile defense system and the Phalanx Close-in Defense weapons of the US Navy are ineffective against these supersonic cruise missiles.  
 
A barrage of these cruise missiles, followed by land-based intermediate- or short-range ballistic missiles with terminal guidance systems, could wreak havoc on an aircraft carrier battle group. Whether there are seven or 15 carrier battle groups, it will not matter, for China has enough ballistic and cruise missiles to destroy them all. Unfortunately for the US and British navies, they do not have the capacity to counter a barrage of supersonic cruise missile followed by a second barrage of ballistic missiles.  
 
The first and second spikes of the "assassin’s mace" are sufficient to render the aircraft carrier battle groups obsolete. But there is a third spike which is equally dreadful. This is the deadly SHKVAL or "Squall" rocket torpedo developed by Russia and passed on to China. It is like an under-water missile. It weighs 6,000lbs and travels at 200 knots or 230mph, with a range of 7,500 yards. It is guided by autopilot and with its high speed, makes evasive maneuvers by carriers or nuclear submarines highly difficult. It is truly a submarine and carrier buster; and again, the US and its allies have no known defense against such a supercavitating rocket torpedo.  
 
The "assassin’s mace" has still more spikes. The fourth spike consists of extra-large, bottom-rising, rocket-propelled sea mines laid by submarines along the projected paths of advancing carrier battle groups. These sea mines are designed specifically for targeting aircraft carriers. They can be grouped in clusters so that they will hit the carriers in barrages.  
 
The final spike of the mace is a fleet of old fighter aircraft (China has thousands of them) modified as unmanned combat aerial vehicles fitted with extra fuel tanks and armed with stand-off anti-ship missiles. They are also packed with high explosives so that after firing off their precision-guided anti-ship missiles on the battle group, they will then finish their mission by dive-bombing "kamikaze" style into their targets.  
 
If we now combine the mace as a means of blinding an adversary and the mace as a spiked war club, one can see the complete picture of how China will use the "assassin’s mace" to send America’s aircraft carrier battle groups into the dustbin of naval history. Although China does not possess a single operational aircraft carrier, it has converted the entire China mainland into a "virtual aircraft carrier" that is unsinkable and capable of destroying all the aircraft carrier battle groups that the US and its allies can muster.  
 
The sad part for the US Navy is that even if American leaders and naval theorists realize the horrible truth that aircraft carriers have been rendered obsolete in modern warfare by China’s "assassin’s mace", the navy cannot just change strategy or discard its carriers. Hundreds of billions of dollars have been poured into those weapon systems and hundreds of thousands of jobs would be affected if such behemoths are turned into scrap. Besides, even if US Navy authorities wanted to change strategy, the all-powerful and influential military-industrial complex lobby would not allow it.  
 
So, if and when a major conflict between the US and China occurs, say over the issue of Taiwan, pity those thousands of American sailors who are unfortunate enough to be in one of those aircraft carrier battle groups. They won't stand a chance.  
 
A challenge to America  
The 10 "acupuncture points" mentioned in this article are like a 10-stage riddle. It is an "assassin's mace" or war club of olden times with 10 deadly spikes. Any one of those spikes can bring America to its knees. I therefore throw this riddle to the think tanks in the Pentagon, to the US Congress, to the president's men, to US academe, and to every concerned American.  
 
America is in the last two minutes of the fourth quarter of the "great game", and it is behind in points. If America can solve the riddle in time, it wins the game, it can seize global leadership, and the 21st century will truly be the American Century.  
 
On the other hand, failure to solve the riddle will shake America to its very foundation and cause this great nation to collapse - just like that vivid image of the collapsing Twin Towers familiar to each and every American. America loses, and it will be down and out for the rest of this century.  
 
Wake up, America!