Đối Thoại Website: Doi-Thoai.com Email: toasoandoithoai@yahoo.com
|
Nhìn Thấy Hình Mà Không Ngăn Nước Mắt !!! |
(Hay Khổ nạn của Sư Cô Đàm Thoa)
Đào Văn Bình
Hôm nay là ngày Thứ Bảy 25-11-06 là ngày cuối cùng của Mùa Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) tại Hoa Kỳ. Tối nay hầu như mọi gia đình đều quây quần bên nhau, bên những con gà tây nướng, bên những ly rượu hoặc ly nước nho, nước táo và ê hề đồ ăn, đồ tráng miệng, trái cây và quà tặng để mà chúc tụng nhau, để biết ơn ông bà, cha mẹ, bằng hữu, thiên nhiên , đất nước, con người và biết ơn tất cả …đã cho ta cuộc sống no ấm tươi đẹp như ngày hôm nay. Thế nhưng vì mải mê theo dõi tình hình đấu tranh căng thẳng ở trong nước để viết bài yểm trợ ..cho nên năm nay nhà tôi không có một chút gì gọi là Thankgiving cả. Những tấm hình do nhà báo Nguyễn Khắc Tòan khẩn cấp gửi tới từ Hà Nội trong đó Sư Cô Đàm Thoa mặt mày bầm tím, bộ áo nâu sồng bị bọn công an xé tọac gần như phơi bày thân thể làm tôi không cầm được nước mắt. Và nước mắt cứ tuôn rơi!!!
Trời ôi ! Trời cao đất dày ôi ! Tại sao giữa Thế Kỷ 21 khi nhân phẩm của con người - dù là một người có địa vị thấp kém nhất trong xã hội cũng đều được tôn trọng ? Tại sao giữa một đất nước vừa tưng bừng đón tiếp 21 vị nguyên thủ quốc gia, phô trương phấn son, khẩu hiệu, quần áo, hoa lá tưng bừng, lòe lọet, hớn hở khoe với thế giới cả Văn Miếu…để chứng tỏ đất nước mình có văn hóa, lễ nghĩa, liêm sỉ…lại có thể diễn ra những chuyện đau lòng như thế? Vì đâu nên nỗi ?
Nam mô Đức Phật Di Đà !
Sông Hằng kia bởi đâu mà cát bay? ( Vũ Hoàng Chương)
Giặc về giặc báo hôm nay.
Sư tan bốn nẻo ni đày mười phương!
Về sự đàn áp, nhục mạ các tu sĩ thì phải nói cộng sản Việt Nam đứng vào hàng đầu trên thế giới. Năm 1984, sau chín năm tù, tôi được thả ra và tình cờ đọc một tờ báo trên có đăng những tấm hình của các bà sơ dòng tu kín phấn son trang điểm, đang múa hát trên sân khấu để kỷ niệm cái gọi là “ Ngày Quốc Khánh 2-9 của VC”!!! Rồi dưới đó là một tấm hình của một nữ quân nhân mà VC gọi là “lính gái xe tăng” mà người “lính gái” này là một nữ tu dòng khổ hạnh , nay giác ngộ “cách mạng” đã từ bỏ cuộc sống bị ép buộc để gia nhập bộ đội! Nguời tôi chết lặng đi và một ý tưởng thật kinh hòang chợt đến trong tôi “ Trời ơi chưa có sự đàn áp, và nhục mạ tôn giáo nào ghê gớm đến như vậy! “ Đối với chúng ta, dù đứng ở bất kỳ tôn giáo nào, chúng ta cũng hiểu rằng dòng nữ tu khổ hạnh bao gồm những cô gái có một khấn nguyện là giam mình trong tu viện suốt đời để cầu nguyện và chịu tội cho đời. Họ đã giã từ hoặc chối bỏ các lạc thú của trần gian. Đó là đức hạnh, đó là phẩm hạnh cao quý của họ. Cho nên khi ta gặp các bà sơ thuộc dòng tu này, ta thường tỏ ra kính trọng, nói năng nhỏ nhẹ, không đùa bỡn, thậm chí không thể mời họ tham dự các buổi ca vũ nhạc kịch giải trí. Thế mà nay VC về, dòng tu kín phải mở toang cửa, các bà sơ phải tập múa hát trên sân khấu như những cô đào hát để kỷ niệm cái gọi là “Ngày Quốc Khánh” của bọn chúng. Thế vẫn chưa hết, chúng còn ép buộc các bà sơ trẻ tuổi phải cởi bỏ bộ áo dòng, để gia nhập bộ đội, để trở thành các người lính lái xe tăng…thì thử hỏi có còn sự nhục mạ và đàn áp tôn giáo nào lớn hơn không? Thật là ghê tởm, thật là rùng rợn. Chỉ có cộng sản nó mới dám làm thế chứ không có một thể chế nào trên cõi đời này dám làm như vậy cả. Không hiểu thế giới có thấu cho không?
Thế rồi chỉ năm tháng sau, tôi tìm cách vượt biển và một lần nữa lại được chúng kiến tận mắt những màn nhục mạ phẩm hạnh phụ nữ Việt Nam đó là những màn hãm hiếp của hải tặc Thái Lan. Những cô gái, những bà vợ, và thậm chí cả những em bé gái Việt Nam đã bị các tên cướp biển Thái Lan xé tọac quần áo, dày vò thân xác giống như những tên quỷ sứ hiện hình, như bày thú dại biết hành lạc. Và ngày hôm nay đây nhìn những tấm hình của Sư Cô Đàm Thoa ở Bắc Giang bị bọn công an và bọn “đầu gấu”giả làm dân phòng xé toang quần áo làm tôi liên tưởng đến bọn cướp biển Thái Lan. Bọn công an này chính là bọn thú dại hiện hình, là bọn côn đồ vô liêm sỉ đã không còn giữ gìn một chút gì gọi là lễ nghĩa tối thiểu, giằng xé quần áo của một ni cô chỉ vì cô không đồng ý với sự bắt giam trái phép của chúng.
Ni Cô Thích Đàm Thoa – thế danh Lý Thị Hà, xuất gia đầu Phật lúc mới 10 tuổi tại Chùa Tân Liễu, Huỵên Yên Lũng, Tỉnh Bắc Giang đến nay đã hơn 20 năm. Sư cô tốt nghiệp Đại Học Phật Gíao Việt Nam, luôn luôn chấp hành nghiêm chỉnh pháp luật của nhà nước cộng sản và là thành viên trong Mặt Trận Tổ Quốc của xã. Nhờ sự giúp đỡ của bà con cho vay tiền, cộng thêm với số tiền tích lũy do lao động cần cù, sư cô đã tu sửa lại ngôi chùa - từ dột nát nay biến thành một ngôi chùa khang trang to đẹp. Thế nhưng khi chùa trở nên to đẹp thì tai họa giáng xuống! Cường hào ác bá tại xã với sự đồng lõa của huyện và tỉnh đã ”gắp lửa bỏ bàn tay”, dựng chuyện vu khống để cướp đọat lấy ngôi chùa này. Hai năm qua, sư cô vì tin tưởng vào pháp luật của nhà nước cộng sản – như tuyên truyền và rêu rao, đã lên tận Hà Nội, ngủ bờ ngủ bụi tại Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng để xin“đèn trời soi xét”. Thế nhưng có đi kêu oan, khiếu kiện thì mới thấy rõ bộ mặt thực của Đảng CSVN “Nhà nước ta là nhà nước dân chủ gấp triệu lần nhà nước tư bản, thực ra chỉ là lừa bịp thôi. Họ lừa dân trong nước, lừa người ngọai quốc.” (*). Hơn hai năm qua mọi chuyện đâu vẫn hòan đấy. Nhân dịp Hà Nội tổ chức Hội Nghị APEC sư cô chấp hành nghiêm chỉnh mệnh lệnh là không đi khiếu kiện để “làm đẹp thành phố”. Ngày 14-11-06 trong chuyến đến thăm nhà một Phật tử tại ngọai thành Hà Nội cô bị hai tên công an – một nam, một nữ theo dõi và gọi Sở Công An Bắc Giang đến bắt. Sư cô bị bọn ác ôn xỉ nhục với những lời lẽ thật thô bỉ “ Sư gì mày…sư ăn thịt chó…thích đòi công lý à !!!” (*) rồi quăng cô lên xe, nhốt vào Trại Bảo Trợ Xã Hội Bắc Giang - trại tù trá hình ở gần Nga Ba Kế là nơi có trại tù giam giữ, đánh đập các nhà sư trong vụ án chụp mũ “Trộm Tượng Cổ”. Đồng bào chung quanh nghe tin bất nhẫn, xin đựơc vào thăm và đem đồ ăn đến cho cô, bọn ác ôn cũng không cho. Trong cuộc phỏng vấn trực tiếp của phóng viên Ngô Kỷ trên Đài Phát Thanh Quê Hương (San Jose) qua tiếng khóc nghẹn ngào, sư cô cho biết tài sản và chùa bị tước đọat hết, bệnh tật không thuốc chữa, cô phải lang thang ăn cơm thừa của bà con! Đó là những cơm thừa canh cặn của của thực khách tại các quán ăn được đồng bào gom lại rồi đem về cho cô!!!
Trời đất ơi ! Nguyên do oan nghiệt và khổ nạn này là vì lòng gian tham của cường hào ác bá địa phương và cũng chỉ vì Sư Cô Đàm Thoa đã cùng 27 nhà đối kháng trong nước ký tên vào Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền đòi hỏi Dân Chủ, Tự Do cho Việt Nam đăng trên tờ Washington Post ngày 17-11-06 vừa qua. Và đây là biện pháp trả thù, một đòn độc hiểm của bạo quyền đối với những người dám chống lại ách thống trị của chúng. Hỡi đồng bào hải ngọai về thăm Việt Nam và du lịch Hà Nội ! Đồng bào có thấy một ni cô trẻ, mặt mũi đẹp đẽ, sáng sủa, trang nghiêm nhưng bầm tím, quần áo rách nát, đang lang thang không cửa không nhà, phải sống bằng đồ ăn thừa, nước uống thừa từ các nhà hàng của Hà Nội không ? Đồng bào có thấy xót xa không? Có lẽ có một người – mà người đó sẽ hài lòng lắm – đó là cái xác Hồ Chí Minh đang nằm cách đó không xa. Trên cái miệng khô đét và xám ngóet, y đang mỉm miệng cười thống khóai và nham hiểm - khi thấy rằng cái thiên đường mà y đã xây dựng bằng núi xương sông máu của cả dân tộc, nay đã trở thành hiện thực!!! Nhưng tôi, một người đang ngồi khóc đây, hình ảnh tang thương và khổ nạn của Sư Cô Đàm Thoa làm tôi nhớ tới người em gái của tôi. Khi cộng sản tràn vào Miền Nam thì:
Dép râu dẫm nát đời son trẻ
Mũ tai bèo che khuất nẻo tương lai.
(Lời ca thán của muôn dân sau 1975)
Theo cuộc đổi đời tàn bạo 30-4-75 hằng triệu em gái nữ sinh của Miền Nam, phải trút bỏ bộ quần áo mộng mơ, giã từ ngôi trường thân yêu để lao đầu vào một cuộc sống đầy cơ cực. Lúc đó em gái tôi vừa tròn 17 tuổi, đang học Lớp 10 phải nghỉ học, xin bán vé tại Bến Đò Sài Gòn – Thủ Thiêm để có tiền nuôi cha già, mẹ yếu. Lúc đó tôi đang bị đày đọa tại trại tù Hà Tây. Rồi bỗng nhiên vào năm 1979 tôi nhận được thư nhà báo tin em gái tôi đã đi tu ! Nhận được thư báo tin, tôi đã khóc ngất lên. Dù biết rằng “tu là cội phúc” nhưng trong cảnh ngộ đổi đời tang thương như thế - làm sao mà lòng người không thấy xót xa? Giữa dòng nước mắt chan hòa, vì thương em, tôi đã sáng tác bài thơ sau đây:
Cho Một Ni Cô Tên Trang
Ngày xưa áo trắng đoan trang
Mênh mang tuổi ngọc như hàng phượng bay
Tuổi xuân mới nửa vòng tay
Bỗng đâu đất dậy cho ngày xót xa
Áo nâu thay mảnh áo hoa
Tóc dài em gửi cho cha mẹ buồn
Câu kinh tiếng mõ chiều hôm
Phồn hoa em bỏ bên đường em đi
Em tôi nào tội tình chi?
Ni cô từ thuở đương thì xuân xanh
Thương em anh khóc mình anh
Bao nhiêu mộng ước thôi đành dở dang
Chùa Trang hẳn có hoa vàng
Có con bướm vẫn mơ màng với hoa
Nhang đêm quyện giọt sương sa
Trông lên bóng Phật cũng qua muộn phiền
Trách ai gây cuộc đảo điên
Cho em tôi phải truân chuyên cuộc đời.
Nhưng ngày hôm nay, những giọt nước mắt của 27 năm về trước tôi dành để khóc cho Sư Cô Đàm Thoa. Tôi thương Sư Cô Đàm Thoa như thương em gái Đoan Trang của tôi. Trong cái tình cảm xót xa ấy tôi cứ thắc mắc tự hỏi:
- Không hiểu một ngôi giáo đường êm ả, để cho trai gái chủ nhật đi lễ, nghe lời giảng của Cha, để sống đời cao đẹp, để hàn gắn đổ vỡ, để lướt qua những cơn giông bão của cuộc đời, để làm lành, lánh dữ có động chạm chi đến mồ mả tổ tiên của Hồ Chí Minh, của Cụ Mác, Cụ Lê không?
- Một mái chùa thanh tịnh, cảnh trí nên thơ để đồng bào Phật tử đến chiêm bái, để nghe tiếng ni cô hiền từ đang ngồi tụng kinh cứu khổ, để qua lời kinh tiếng kệ con người lắng đọng tâm tư, quay về phán xét tự kỷ, phản quang hồi chiếu mà bớt đi bao tham-giận, bao nhiêu lỗi lầm chống chất, để thế giới này mỗi ngày mỗi trở nên an lành, dìu nhau mà sống trong tình huynh đệ, trong tha thứ, trong Từ, Bi, Hỷ, Xả thì có cái gì gọi là phản động không? Có cái gì gọi là vi phạm an ninh quốc gia không?
- Hình ảnh của Bà Công Chúa Ba tức Quan Âm Diệu Thiện, hình ảnh của Tiểu Kính Tâm là biểu tượng tâm linh của dân tộc. Đó là tinh thần từ bi, hỷ xả cứu đời, nghiến răng chịu đựng bao oan khiên mà lòng vẫn khoan dung tha thứ, không hề bíêt hận thù và khi mất đi thì trở thành Phật – Phật Bà Quan Âm đó là hình ảnh tuyệt vời thứ hai của Ni Cô khi đã thăng hoa. Nay bọn quỷ vuơng vùi dập, hành hạ, xé nát quần áo của một ni cô thì cái tâm linh của dân tộc này cũng tan nát trầm vong. Bao nhiêu giá trị tinh thần mà tổ tiên nhọc công xây đắp cũng xiêu vẹo đổ nát.
- Hay bọn quỷ vương muốn tạo dựng một biểu tượng tâm linh mới cho dân tộc trong “Thời Đại Hồ Chí Minh” đó là các cô gái đang ngồi bán bia ôm, đang ngồi quán nhậu ôm, cà-phê ôm, trong phòng đấm bóp, đang lả lơi bên du khách ngọai quốc, đang nhún nhảy hát Karaoke, đang gào thét, phơi thân thể trên sân khấu để tỏ ra mình là người SEXY nhất , HOT nhất ? Tất cả những biểu tượng này thì được tự do, được Đảng và Nhà Nước nâng đỡ, khai thác, bảo vệ để kiếm đô-la !
Càng nói ra lại càng đau lòng, nhưng chẳng lẽ lại khoanh tay chờ chết? Dù Thày Đường Tăng có từ bi cách mấy thì bên cạnh cũng phải có Tôn Ngộ Không chứ. Ma quỷ thì phải trừ, nhưng trừ bằng cách nào đây? Hãy thông tin cho tất cả các tổ chức nhân quyền, các hội bảo vệ nhân phẩm phụ nữ thế giới biết về khổ nạn của Sư Cô Đàm Thoa. Nếu cần thì đưa bạo quyền ra trước Tòa Án Quốc Tế. Và trong nuớc hãy bảo nhau, hãy thông tin cho nhau biết, hãy cùng nhau, từ thành thị đến nông thôn, một tổ dù hai hay ba người, can đảm đứng ra thành lập các nhóm nhân quyền, các nhóm tranh đấu đòi cho bằng được Đa Nguyên, Đa Đảng, Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền để trước hết cứu nước, sau đó cứu chính mạng sống của mình. Và sức mạnh tinh thần của cuộc chiến đấu ngày hôm nay là:
Trong nỗi chết đã nảy mầm sự sống
Trong nhục hình đã thấy ánh hào quang.
Đào Văn Bình
( Viết trong những ngày cuối của Lễ Thankgiving 2006 )
Cước chú: Dấu (*) là trích dẫn lời của Sư Cô Đàm Thoa.