Đối Thoại          Website: Doi-Thoai.com         Email: toasoandoithoai@yahoo.com


Lại Thêm 58 Người Không Sợ Chết !!!

Đào Văn Bình

Từ trong nước, tin tức lại dồn dập gửi ra, tòan tin phẫn uất, tin xót xa và tin buồn làm se thắt lòng người. Năm mươi tám(58) dân oan Tỉnh Bắc Giang - không còn đường nào kêu cứu nữa, đành gạt lệ viết thư gửi tới những nhà đang tranh đấu cho dân chủ tự do – mà chính bản thân những vị này cũng đang bị nhà cầm quyền bức bách, tương lai không biết sống chết như thế nào! Lịch sử dân tộc chưa bao giờ lâm vào cảnh ngộ trớ trêu, nghiệt ngã đến như vậy. Xưa kia bạo chúa Tần Thủy Hòang đốt sách chôn học trò, dùng Ngũ Gia Liên Bảo để cùm kẹp dân, dựng Cung A Phòng giam giữ cả ngàn cung tần mỹ nữ, xây Vạn Lý Trường Thành khiến cả triệu người thác oan, xác chết được vun lại thành đống để làm đất xây thành - khiến thế giới ngày nay phải gọi đó là The Longest Cemetery of the World – dịch nôm là Nghĩa Địa Dài Nhất Thế Giới, dịch văn chương là Vạn Lý Mộ Bia …Bao tội ác chất chồng của bạo chúa đó…cũng không ghê gớm bằng tội ác mà Đảng CSVN đã và đang gieo lên đầu nhân dân Việt Nam.

Năm mươi tám dân oan này họ đâu phải dân phản lọan. Họ không phải tay sai Đế Quốc, Thực Dân, Phong Kiến. Họ cũng không phải là thành phần Trí, Phú, Địa, Hào..mà họ là các ” nông dân, giáo viên hưu trí, công nhân và nhà tu hành, luôn luôn chấp hành theo luật pháp của nhà nước CSVN ban hành. Gia đình và bản thân chúng tôi luôn luôn được chính quyền tặng khen.” (*) Thế nhưng trong cái xã hội cộng sản, độc tài tòan trị này “Hình như trong cuộc sống của những người dân thôn quê, chúng tôi càng hiền lành, chăm chỉ, chất phác, dễ tin và càng chấp hành nghiêm chỉnh những luật lệ mà nhà nước CSVN đề ra bao nhiêu – thì chúng tôi lại càng bị đè nén, đàn áp bấy nhiêu. Khi chúng tôi bị áp bức, chúng tôi càng cam chịu bao nhiêu thì càng bị dồn đến con đường cùng bấy nhiêu.” (*) Trời đất quỷ thần ơi ! Phàm là chính quyền ai mà chẳng thích lọai dân hiền lành? Mình chỉ sợ người dân phẫn uất đứng lên cầm giáo, mác, gậy gộc tới chém giết mình thôi, chứ ai lại sợ ngừơi dân ngoan bao giờ ? Vả lại khi người dân có điều chi oan ức, mình giải quyết cho họ thì họ nhớ ơn mình. Cứ thử nhìn xem bao nhiêu miếu, đền nằm rải rác trên khắp đất nước. Đó chính vì các vị quan nhân đức thuở xưa đã biết thương dân “yêu dân như con đỏ” lo cái lo của dân, không nhọc sức dân mà khoan sức dân, chính sự không phiền hà cho nên người dân đã lập miếu thờ. Thế nhưng trong chế độ cộng sản quái ác này - mà Tổng Thống Reagan đã gọi đó là “một chương kỳ quái của lịch sử loài người” …do xa lìa tình tự dân tộc, nghĩa đồng bào. Do thấm nhuần chủ nghĩa duy vật Mác-Lê, do lòng hung ác, do ngu dốt, do thiếu hiểu biết mà lại kiêu căng phách lối, do ỷ lại có súng đạn, nhà tù, cùm kẹp trong tay, do lòng tham vô đáy, do lương tri mờ tối, do tham vọng thú tánh cuồng điên …đã quay sang đàn áp người dân lương thiện, đàn áp ngay những người mà bộ máy tuyên truyền lúc nào cũng ra rả đề cao. Chúng ta thử xem những vị “chủ nhân của đất nước” ở Bắc Giang đã bị bọn “đày tớ” ở đó đối xử như thế nào?

-         Cụ Phạm Văn Nho hơn 80 tuổi ở Yên Thế khi đi khiếu oan, bị công an sai bọn đầu gấu (bọn du đãng) đánh, vết thương còn hằn trên trán.

-         Ô. Dương Văn Bậc ở Lạng Giang bị đánh ngay trên xe đò (xe khách) lúc đi khiếu kiện.

-         Ô. Nguyễn Văn Thân ở Thị Trấn Nếnh, Bắc Giang gia đình tham gia cách mạng chống Pháp từ năm 1947 sống yên ổn trên mảnh đất của cha ông từ đó đến giờ. Bỗng dưng một ông quan cộng sản đến cắt ngon lành một thửa đất đẹp của gia đình cho một người khác. Khi gia đình đi khiếu nại thì quan nói rằng “đất đai của tòan dân, chính quyền muốn cấp cho ai thì người nấy được.” Cứ tạm đồng ý là “đất đai là của tòan dân đi” thế tại sao không cắt một phần đất của ông Bí Thư Huyện Ủy, Bí Thư Tỉnh Ủy, Bí Thư Xã Ủy cho người nào đó. Tại sao lại cắt đất của ông này? Phải chăng Ô. Nguyễn Văn Thân là dân đen, dân hèn, dân cô thế cho nên muốn ăn hiếp sao cũng được? Cắt đất của ông này thì chắc ăn, chứ còn đụng đến đất đai của các đại quan ở trên thì chỉ có nước tan xương?

-         Ô. Nguyễn Tiến Lựa ở Xã Tiền Phương, Huyện Yên Dũng, Bắc Giang là người dũng cảm, thấy những oan trái, bày tỏ lòng hào hiệp cứu giúp lại bị cường hào ác bá tại địa phương tung tin thất thiệt chia rẽ và phá nát gia đình ông.

-         Sư Cô Thích Nữ Đàm Thoa ở Yên Dũng, Bắc Giang Sư tốt nghiệp Học Vien Phật Giáo Việt Nam, luôn luôn chấp hành nghiêm chỉnh pháp luật của nhà nước cộng sản và là thành viên trong Mặt Trận Tổ Quốc của xa ~. Nhờ sự giúp đỡ của bà con cho vay tiền, cộng thêm với số tiền tích lũy do lao động cần cù, sư cô đã tu sửa lại ngôi chùa - từ dột nát nay biến thành một ngôi chùa khang trang to đẹp. Thế nhưng khi chùa trở nên to đẹp thì tai họa giáng xuống! Cường hào ác bá tại xã với sự đồng lõa của huyện và tỉnh đã ”gắp lửa bỏ bàn tay”, dựng chuyện vu khống để cướp đọat lấy ngôi chùa này. Hai năm qua, sư cô vì tin tưởng vào pháp luật của nhà nước cộng sản đã lên tận Hà Nội, ngủ bờ ngủ bụi tại Vườn Hoa Mai Xuân Thưởng để xin“đèn trời soi xét”. Thế nhưng có đi kêu oan, khiếu kiện thì mới thấy rõ bộ mặt thực của Đảng CSVN “Nhà nước ta là nhà nước dân chủ gấp triệu lần nhà nước tư bản, thực ra chỉ là lừa bịp thôi. Họ lừa dân trong nước, lừa người ngọai quốc.” Hơn hai năm qua mọi chuyện đâu vẫn hòan đấy. Nhân dịp Hà Nội tổ chức Hội Nghị APEC sư cô chấp hành nghiêm chỉnh mệnh lệnh là không đi khiếu kiện để “làm đẹp thành phố”. Ngày 14-11-06 trong chuyến đến thăm nhà một Phật tử tại ngọai thành Hà Nội cô bị hai tên công an – một nam, một nữ theo dõi và gọi Sở Công An Bắc Giang đến bắt. Cô bị bọn ác ôn xỉ nhục với những lời lẽ thật thô bỉ “ Sư gì mày…sư ăn thịt chó…thích đòi công lý à !!!” rồi quăng cô lên xe, nhốt vào Trại Bảo Trợ Xã Hội Bắc Giang - trại tù trá hình ở gần Nga Ba Kế là nơi có trại tù giam giữ, đánh đập các nhà sư trong vụ án chụp mũ “Trộm Tượng Cổ”. Đồng bào chung quanh nghe tin bất nhẫn, xin đựơc vào thăm và đem đồ ăn đến cho cô, bọn ác ôn cũng không cho. Hiện nay  tài sản và chùa bị tước đọat hết, bệnh tật không thuốc chữa, cô phải lang thang ăn cơm thừa của các nhà hàng, ngủ đêm dưới mái hiên của cầu tiêu công cộng tại Vườn Hoa Lý  Tự Trong gần Hồ Tây.

Trên đây chỉ là những trừơng hợp điển hình “Còn nhiều vụ khác mà không thể kể hết được tội các của Đảng và Nhà Nước Cộng Sản đối với người dân thấp cổ bé họng như chúng tôi” (*). Sau Bắc Giang tôi tin chắc rằng rồi thì cả nước sẽ dấy lên lời oán than bị bóp nghẹt đã bao năm qua. Dù dưới hình thức của một thư ủng hộ Tuyên Ngôn Dân Chủ 8406 và lời hứa sẽ gia nhập Đảng Dân Chủ Việt Nam, lời kêu gào của 58 người dân oan Bắc Giang vượt lên trên một sự khiếu nại bình thường. Mà nó là một Bản  Cáo Trạng, một Tuyên Cáo, một Lời Cảnh Báo đến bạo quyền. Nó báo động đất nước đang ở vào tình trạng “tức nước vỡ bờ”, “một lò thuốc súng” chỉ đợi giờ bùng nổ. Chúng ta hãy nghe 58 người dân oan nói “ Đòan thể dân oan Tỉnh Bắc Giang chúng tôi ngày một lớn mạnh, đòan kết nhất trí là nhờ sự đấu tranh kiên cường của tất cả bà con và cũng nhờ sự lãnh đạo mưu trí, can đảm, bất khuất và thông minh của các vị lãnh đạo đòan là các Ông Nguyễn Tiến Lựa, Sư Cô Thích Đàm Thoa và Bà Vương Thị Hà.” (*) và “ Những ai cố tình bịt mắt, bưng tai tiếp tay cho Đảng và Nhà Nước CSVN đàn áp nhân dân thì sớm muộn sẽ bị lịch sử và dân tộc phán xét, xử tội vì đã chống lại nhân dân mình.” (*) Ôi cảm khái biết là bao nhiêu ! Ôi hùng tráng biết bao nhiêu hỡi những con người cô thế đang bị áp bức ! Tại sao Bắc Giang - một vùng đất không phải là chốn “Ngàn Năm Văn Vật”  phồn hoa đô hội, biệt thự nguy nga, khách sạn 4, 5 sao, sinh viên đại học đi về tấp nập… lại có thể nảy nở những con người gan góc đến như thế ? Phải chăng khí phách của Hùm Thiêng Yên Thế - Hoàng Hoa Thám vẫn còn sống mãi cho tới ngày hôm nay để hun đúc tinh thần cho những người con dũng cảm, dám liều chết đứng lên để nói điều ích nước lợi dân.

Với sức mạnh và thủ đọan gian ác kinh khiếp của bạo quyền, tính mệnh của 58 người con Bắc Giang, trong đó có 28 vị là phụ nữ, chẳng khác nào con giun, cái kiến. Họ có thể bị bắn giết, thủ tiêu, giam cầm, lưu đày, bỏ vào nhà thương điên bất cứ lúc nào. Thế nhưng ngày hôm nay, những con người đó họ tự coi mình như đã chếtcho nên họ không còn sợ chết nữa! Cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi sống cho ra một con người. Cuộc sống coi như đã chết khi phải sống như một loài nô lệ trong một xã hội mà quan quyền như một bày thú dại. Cho nên họ bảo nhau hãy đứng lên một lần …để con cháu sau này được sống:

Băm mốt năm đủ rồi!

Thế giới, dân Việt ơi!

Hãy hô lời quyết thệ!

Đứng dậy ngay đi thôi !

Thế nhưng dù là một người lòng gang dạ thép như thế nào, nhìn những tấm hình bà con Bắc Giang khóac lên mình những tấm vải có viết lời oan ức, lòng không khỏi bùi ngùi xót xa. Họ trông giống như những tù nhân, như một bày cừu cố co cụm lại để bảo vệ lấy nhau hầu chống lại bày chó sói. Họ là nạn nhân của một chế độ tràn ngập mỹ từ, biểu ngữ, khẩu hiệu, truyền đơn, bích chương, sách vở, báo chí, đài phát thanh từng giây từng phút tô bóng cho một thiên đường tràn đầy “Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc” tươi đẹp nhất hành tinh này. Những người dân hiền lành, chất phác của xứ “Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc” này giống như những tội đồ bị phát vãng. Họ “bị cướp đoạt ruộng đất, nhà cửa, tài sản, bị đánh đập, phải tha phương cầu thực!” (*) Nếu như thế giới nhìn được những tấm hình của đám dân oan này, những tấm hình Sư Cô Đàm Thoa bị xé nát quần áo gần như muốn phơi bày thân thể thì họ sẽ nghĩ sao về việc Ô. Nguyễn Minh Triết mặc áo đại trào của bậc thượng thư nhất phẩm triều đình thuở xưa? Ngày nay bộ áo đó không còn được coi như biểu tượng của hàng quan lại nữa. Mà nó đã trở thành một thứ quốc phục của dân tộc, nhất là tại hải ngọai. Trong hôn lễ, trong ngày Tết cố truyền, chiếc áo dài, khăn đóng, khăn vành giây là hình ảnh đẹp, trang nghiêm, cổ kính và tiêu biểu cho tinh thần Việt Nam. Vậy thì khi Ô. Nguyễn Minh Triết  khóac lên mình bộ quốc phục này và mời các vị nguyên thủ quốc gia cùng khóac bộ áo đó, chắc chắn không phải ông chỉ muốn khoe chiếc áo không thôi. Mà ông muốn phơi bày cho thế giới thấy “Đây là bộ quốc phục của dân tộc tôi. Đây là nét tiêu biểu của dân tộc tôi”. Vậy thì nét tiêu biểu của dân tộc là gì hả Ô. Nguyễn Minh Triết? Phải chăng đó là đức Hiếu, Nhân, Tấm Lòng Hiền Hòa, Bao Dung, Quảng Đại, Một Lòng Vì Dân Vì Nước? Bộ quốc phục của chúng ta đâu có lộng lẫy bằng các bộ quốc phục của thế giới. Nhưng nó lại là biểu tượng cho sự Đơn Sơ, Đạm Bạc, Tình Quê Huơng, Nghĩa Đồng Bào. Nhìn ông xúng xính trong bộ quốc phục này, chắc các vị nguyên thủ quốc gia có cảm tưởng ông đúng là tiêu biểu cho linh hồn của dân tộc vì dù sao ông cũng đang là vị nguyên thủ quốc gia Việt Nam. Nhưng câu hỏi đặt ra ở đây là - tự thân ông có những đức tính cao đẹp đó không? Hiện nay ông đang đứng đầu một bộ máy cầm quyền gian ác nhất, một Đảng mà quá trình tội lỗi của nó “trúc rừng không ghi hết tội”. Và bản thân ông cũng đồng lõa với những người đang tiếp tục đọa đày dân tộc này không biết đến bao giờ. Vậy thì ông có xứng đáng khóac lên người chiếc áo tiêu biểu của dân tộc không? Tôi đề nghị là ông không nên vay mượn những giá trị mà mình không có. Trong buổi hội ngộ với các vị nguyên thủ quốc gia nhân dịp APEC, nếu như ông mặc bộ đồ “đại cán”, đầu đội nón công nhân như Mao Trạch Đông, chân di dép râu, vai đeo chiếc xà-cọt, có lẽ còn “coi được” hơn. Bởi vì nó chứng tỏ ông thành thực với chính mình và vẫn trung thành với Chủ Nghĩa Xã Hội, với giai cấp công nông, vô sản chuyên chính (mà các ông vẫn thường rêu rao). Đó cũng là lý tưởng của đời ông và của Hồ Chí Minh, Truờng Chinh, Lê Duẩn, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, Phạm Hùng, Đỗ Mười, Lê Đức Anh v.v.. đã dùng cả núi xương, sông máu của dân tộc này để xây đắp. Một tên đầu trộm đuôi cướp dù có khóac lên mình bộ quốc phục trang nghiêm của dân tộc cũng không thể xóa đi cái lý lịch gian ác của nó. Tuy nhiên vì sống ở một đất nước dân chủ lâu năm, tôi không có thói quen bất công với bất cứ ai. Nếu sau hội nghị APEC, quả thật nếu ông thích bộ quốc phục này vì - khi khóac lên người – trông nó có vẻ sang trọng chứ không sắt máu như bộ đồ “đại cán” ông mặc năm xưa. Mỗi khi mặc nó, xin ông suy xét lại. Xin ông tự hỏi “ Ta đang khóac lên mình bộ đồ của dân tộc, ta phải làm gì đây để xứng đáng là con dân của dận tộc này?” Nếu ông suy nghĩ được như thế thì dân tộc này sẽ bớt đau khổ đi biết là bao nhiêu.

Lịch sử thế giới cho thấy người dân rất căm thù các chính quyền tàn bạo đã đàn áp họ. Giả sử như đất nước Việt Nam bây giờ bị một ngọai bang xâm lấn, chắc chắn người dân sẽ không ủng hộ bạo quyền cộng sản. Thà bị ngọai bang đô hộ rồi hô hào tòan dân kháng chiến, kêu gọi thế giới giúp đỡ để đánh đuổi ngọai xâm còn dễ hơn là đánh ”Giặc Nội Xâm Cộng Sản” ngày hôm nay. Năm xưa chính trị nhà Hồ hà khắc, dù binh sĩ lúc đó lên tới một trịêu quân nhưng không chống đỡ nổi với quân Minh vì lòng dân bất phục. Cái gương cha con Hồ Quý Ly mất nước ô nhục còn sờ sờ ra đó. Cho nên một đất nước hưng thịnh và phát triển là đất nước có nhiều công dân tốt, biết tuân thủ luật pháp, sống đời hiền hòa, đem sức cần lao ra để mưu sinh mà cũng là để góp phần phát triển kinh tế nước nhà. Một đất nước sẽ đi vào hủy diệt nếu người dân luôn luôn chống đối chính quyền và chính quyền luôn luôn ngược đãi người dân, coi người dân như kẻ thù. Dù nhà cầm quyền đó có bộ máy kìm kẹp khủng khiếp như thế nào thì nó cũng sẽ xụp đổ. Lời kêu cứu của 58 dân oan Bắc Giang ngày hôm nay không phải là lời kêu cứu tầm thường hay “rỡn chơi” mà là tiếng chuông cảnh tỉnh, là một lời cảnh báo về một biến động xã hội lớn lao sẽ xảy ra nếu bạo quyền tiếp tục đi vào con đừơng sai trái như ngày hôm nay.

Đào Văn Bình

(California ngày 6-12-2006)

Dấu (*) là lời trích dẫn từ Thư Ủng Hộ Của 58 Dân Oan Bắc Giang