Đối Thoại          Website: Doi-Thoai.com         Email: toasoandoithoai@yahoo.com


KHÔNG ĐI BẦU CỬ QUỐC HỘI ? - GIÀNH HAY ĐỢI TRẢ QUYỀN LỰC?

(Thử bàn về cách tranh đấu Dân chủ hiện nay)

 

 Ở tất cả các nước, mọi quyền lực phải thuộc về  nhân dân, nhân dân thực hiện quyền lực Nhà nước thông qua các hình thức trực  tiếp và gián tiếp. Bầu cử Quốc hội là quyền và nghĩa vụ của mọi  công dân, bởi vì :     - Cử tri tham gia bầu cử là thực hiện quyền bầu cử  và ứng cử của công dân - những quyền chính trị cơ bản trong một nhà  nước dân chủ.     - Thông qua bầu cử , cử tri vừa thực hiện quyền  chính trị của công dân đồng thời thực hiện nghĩa vụ và trách nhiệm của  công dân trong việc xây dựng, tổ chức bộ máy quyền lực của mình,  giới thiệu và bầu người được nhân dân tín nhiệm vào Quốc hội - cơ quan  quyền lực cao nhất.

Vậy đó , bầu cử là một dịp để nhân dân chứng tỏ  quyền lực của mình trong một đất nước dân chủ . Xét về thực trạng  nước ta hiện nay thì việc bầu cử có thực sự được như vậy ? Ta biết  rằng muốn tham gia bầu cử thì nhất thiết phải qua  MTTQ do đảng cộng sản  thành lập từ gần 80 năm qua ( đổi tên, sáp nhập...nhiều lần) . Ta biết rằng  Mặt trận Tổ quốc Việt Nam là bộ phận của hệ thống chính trị của  nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh  đạo . Rồi gần đây nhất (10:31 ngày 09-10-2006 ) Ông TRẦN NGỌC NHẪN  /Trưởng ban Dân chủ - Pháp luật UBT.Ư MTTQ Việt Nam lại tiếp tục nêu rõ  : " Cuối cùng là quá trình tổ chức phản biện xã hội (của MTTQ) phải  bảo đảm tính Ðảng. Như vậy, hoạt động phản biện của Mặt trận  sẽ thật sự góp phần làm cho chủ trương, đường lối, chính sách, pháp luật  của Ðảng ... sát hợp với thực tiễn của đời sống xã hội, đáp ứng  tốt nhất yêu cầu của công cuộc đổi mới toàn diện đất nước trong giai  đoạn cách mạng hiện nay.". Qua đây ta thấy , rõ ràng ở nước ta có chạy đi  đâu chăng nữa thì cũng không khỏi được vòng cương toả của đảng  cộng sản ( tuy đảng cộng sản chỉ là tập hợp con của MTTQ). Việc đảng cử  dân bầu là rõ ràng , truyền từ kỳ này qua kỳ khác cách đây phải đến sáu  mươi năm (ngoại trừ lần bầu cử QH lần đầu). Vậy chúng ta, những  người đang đấu tranh cho dân chủ sẽ phải khuyên nhân dân làm sao đây ? đi  bầu cử hay không đi bầu cử ? chẳng lẽ việc bầu cử lại cứ mắc phải  cái "nợ" truyền kiếp ?.

Theo nhiều người biết thì người dân hiện nay không quan  tâm đến bầu cử nữa, họ biết có đi bầu có gạch tên như thế nào hay  bỏ trắng phiếu...thì kết quả cũng có từ hôm trước khi đi bầu  rồi (chưa kể biết từ khi họp đại hội đảng cách đấy hàng năm), nhân  dân đã phản kháng với bầu cử không dân chủ kiểu "đảng cử dân bầu" bằng  cách một người trong nhà đi bầu cho tất cả !, việc này không khác gì không  đi bầu , khuyên họ không đi bầu cử lúc này gần như là thừa vì họ  đã làm thế nhiều năm nay rồi. Vấn đề là chúng ta biết vậy rồi, biết sự  phản kháng rồi thì sẽ phải làm sao ? kiểm tra tính hợp pháp phiếu bầu ư ?  chẳng đời nào làm được! mà làm được thì để lại bầu cử như cũ  ư ? hơi loanh quanh luẩn quẩn... Cách tốt nhất để giải quyết việc này  là phải xác lập cho được quyền lực thực sự của nhân dân, mà đặc biệt  là tầng lớp số đông là nông dân . Phải cùng nhân dân đấu tranh giành lại  quyền lợi thực sự là : dân chủ  ! Cuộc đấu tranh này sẽ diễn ra trên rất  nhiều mặt trận : kinh tế, chính trị...mà tạm thời chúng ta chưa nên coi  "chính trị" là một ngọn cờ cao nhất, vì khi nghe nói đến đảng hay  dân chủ đa đảng thì đa phần nhân dân vẫn chưa muốn tìm hiểu rõ, họ coi  là "chính trị phải thủ đoạn" ( một đảng đã chết rồi , đa đảng  có mà hâm, một cổ mấy tròng ! Đấy, sự việc có thế thật !), cái trước mắt  là quyền lực trong chính quyền không phải của họ (nhân dân), họ không có  cách nào để lên tiếng, để đòi hỏi thực hiện cái tốt, hay phế bỏ  cái xấu... Bây giờ họ hiểu hơn ai hết : bí thư , hay quan chức...dạy họ cách  làm ăn thì họ nói rằng các ông, bà dạy gì cách buôn bán, trồng trọt  xa xôi quá , hãy dạy chúng tôi làm sao được như ông, như bà ấy. Chúng  tôi chỉ cần đơn giản thế thôi! (việc tìm hiểu số đông nhân dân đã  chứng minh ) . Tệ nạn này cũng được Ông Võ Nguyên Giáp nhận định  "Đảng đã trở thành lá chắn cho những người đại diện chính quyền tham nhũng" -  do vậy nhân dân ai cũng hiểu được việc cần làm trước hết là :   phải tách bằng được đảng ra khỏi chính quyền - kiểu như "các người làm  chính trị ở đâu thì làm, chúng tôi là dân , chúng tôi có quyền điều hành  chính quyền của chúng tôi một cách thực sự". Cách đấu tranh từ kinh tế  dẫn đến chính trị không phải là mới , mọi người hãy nghe Ông Lê  Đăng Doanh nói (DCVO-26/12) : "Những người nông dân kéo ra Hà Nội được  tổ chức khá tốt. Đi đầu là những người phụ nữ mặc áo với  những hàng chữ trên ngực – công an không thể đàn áp họ. Phía sau là những  người đàn ông khoẻ mạnh. Gần cuối đây họ luôn luôn hô lớn: ''Hồ Chí  Minh, Người hãy giúp chúng tôi!". ''Thật kỳ lạ" - Doanh cười và nói: ''Việt  Cộng đã áp dụng đúng phương pháp này khi biểu tình chống đối lại chế  độ miền Nam".

Đúng vậy, họ tổ chức khá tốt nhưng theo tôi nghĩ họ  đã không được hướng dẫn sâu sát đâu là kẻ thù nguy hiểm, trực tiếp  ? đâu là nơi cần đến ? tiết kiệm công sức, tiền của khi đấu tranh thế  nào ? tăng cường người tham gia nếu đấu tranh tại chỗ ra sao? cách để  chiến thắng ?...vì rằng họ có tập trung đông nơi Văn Phòng Quốc  Hội hay trụ sở tiếp dân của chính phủ là số 1 Mai Xuân Thưởng thì rõ  ràng ở đó không có kẻ thù trước mắt của họ và do đấu tranh vượt  cấp, đường xa nên bầu máu nóng bị giảm đi, ý chí giảm sút dẫn đến  không  giải quyết được gì, trở lại vạch xuất phát (Vụ khiếu kiện do Tướng  Nguyễn Việt Thành đứng ra giải quyết ở TP HCM...là ví dụ điển hình, các vụ  việc khác như ở Hn nhân dân kéo đến VP QH thì cũng được hướng dẫn, hứa  ...tương tự) , mà nếu họ đến đông thì còn bị đàn áp vì cơ sở trung  ương luôn có lực lượng lớn tề tựu, có nhiều "vòi bạch tuộc" ở các  nơi tiếp tế (hàng chục xe ôtô và hàng trăm, ngàn công an...bốn người xốc  nách một người dân ném lên xe khi đàn áp là một ví dụ nhãn tiền )...  Ngày xưa, đảng cộng sản  áp dụng phương pháp biểu tình chống đối  lại chế độ miền Nam tại nơi đầu não là hợp lý vì toàn thể chế độ,  chính quyền, nhà nước miền Nam trước kia gần như bị coi là bù nhìn , tay sai  (Nhân dân rõ ràng nhận thấy sự có mặt của "kẻ" ngoài là Mỹ, Nam  Hàn...trên lãnh thổ cha ông để lại từ ngàn đời nay và họ dễ dàng bị  lòng tự trọng dân tộc thôi thúc đưa đấu tranh độc lập, toàn vẹn lãnh thổ  lên hàng đầu bất kể dân chủ.)...Phản ứng, chống đối lại bất cứ cơ quan,  vị trí nào trong bộ máy miền Nam khi xưa cũng là biện pháp đúng vì ít ra  áp lực của nhân dân lên chính quyền, nhà nước miền Nam cũng đều  có phản hồi và bắt buộc họ phải giải quyết vì họ có nền cộng hoà  với đa nguyên đa đảng , dân chủ hơn nhiều lần độc tài.

Ngày nay thử hỏi chính quyền, nhà nước hiện tại có  độc lập hay không ? có quyền giải quyết hay không mà đòi hỏi ? Nguyên Thủ  tướng PVK nói " trên bảo dưới không nghe", quốc hội thì không thể cách  chức thứ trưởng chứ chưa nói đến bộ trưởng vì phải thông qua ban  đảng nếu người đó là đảng viên (mà đến 95%  nhân sự trong các cơ quan trên  đều là đảng viên, hiện nay đã có chuyển biến " tích cực" hơn giao  quyền cho uỷ ban phòng chống tham nhũng, giải quyết khiếu kiện... nhưng  đó là cách "chuyền bóng" sang chỗ khác mà thôi.) . Theo thiển ý của  tôi thì nên vận động nhân dân, dân oan, dân khiếu nại...đập tan  sự áp bức ngay chính tại quê hương mình trước tiên. Sự cát cứ của  bộ phận lãnh đạo độc tài tư bản đỏ ở tại từng địa phương mới là  cái gai cần phải nhổ tận gốc đầu tiên , hãy chặt từng chiếc vòi của con  bạch tuộc thì đầu não sẽ tê liệt và lúc đó nó sẽ không cựa quậy  được, và biết đâu khi tiêu diệt được từng chiếc vòi riêng lẻ trước thì  lại gây được một sự "cực chẳng đã" của đầu não phải lựa ý dân mà chặt  vòi của mình...dẫn đến thế trận dần thay đổi theo hướng có lợi cho dân  (Vụ thành uỷ Hải Phòng can thiệp án đất cát đồ sơn rồi bị xét lại  án, bị kỷ luật... và vụ đất vành đai 3 tại HN phải xét lại, đền bù  thêm... là những ví dụ tiêu biểu do đấu tranh trực tiếp tại UBND, chính  quyền... sở tại), đến một lúc thời cơ đến khi các vòi bạch tuộc bị thay  đổi thường xuyên, chưa kịp độc tài thì một cuộc "lên tiếng" chung sẽ  giải quyết tận gốc vấn đề. VPQH hay số 1 MXT ( chuẩn bị giải tán vì không  làm gì được, chỉ là nơi đưa đơn, nộp đơn) không phải là nơi đến  cho sự đấu tranh về đòi lại quyền lực của nhân dân, cũng như không phải  nơi mà các đòi hỏi được giải quyết triệt để. Vậy nên tập trung ở đâu  ? Theo tôi , thứ nhất không cần tiêu diệt ngay vòi bạch tuộc tại các  thôn, xã (và tương đương) ở nông thôn vì tính chất của họ hàng, hang  hốc...nên đa phần ở thôn, xã đều có quan hệ dây mơ , rễ má... với nhau và  nếu có xảy ra khiếu kiện thì số nhỏ người ở thôn, xã không qua  được phần đông anh em họ hàng phe khác. Nên tổ chức đấu tranh từ cấp huyện  trở lên tỉnh vì như vậy mới pha loãng được nồng độ dây mơ , rẽ má  và lại cộng hưởng được sự bức xúc của mọi thôn , xã vào làm một. Các  Huyện uỷ, UBND, các cơ quan công quyền... thường nằm tách rời khỏi dân  cư, không phải ai cũng có họ hàng hang hốc cận kề, nhiều người làm  việc...nhiều khuynh hướng do vậy dễ bị cô lập, nhân dân dễ gây áp  lực để đòi lại quyền lợi cho mình nhanh hơn. Với đội ngũ dân oan, khiếu  kiện, bức xúc... của 64 tỉnh thành đã và đang hiện hữu , nếu tổ  chức tốt sẽ kết hợp với từng địa phương (huyện, tỉnh...tương đương)  để tiến hành theo quy lát, đồng bộ có kế thừa... thì sẽ thắng lợi nhanh  chóng , sẽ tạo được sự phân hoá trong lòng ĐCS, lôi kéo được phe đang  "nghiêng ngả", yêu nước, yêu dân chủ về hẳn phía nhân dân, lúc đó ta  sẽ nói được câu : Kẻ nào biết là sai nhưng vẫn làm việc cho độc tài vì  đồng lương  thì sẽ vẫn là kẻ thù của nhân dân, như khi xưa : nhiệt  tình + dốt nát = phá hoại , nay ăn lương của nhân dân + rào cây độc tài  = kẻ thù của nhân dân .

Vì những việc nêu trên thì chúng ta có nên bóc tách,  đấu tranh cho cái trước mắt mà người dân ai cũng hiểu : quyền lực hiện  nay không thuộc về dân !. Để đấu tranh cho đa nguyên ,đa đảng đến  thắng lợi thì đấu tranh cho được quyền lực phải thực sự về tay người  dân là quyết sách số 1 ( thực tế khi quyền lực về tay nhân dân thì cái  việc dân chủ là tất yếu, đa nguyên , đa đảng là có sẵn trong đó.) Vậy  có nên nâng cao hay thành lập : "MẶT TRẬN QUYỀN LỰC THỰC SỰ VỀ TAY  NHÂN DÂN", để thống nhất vì mục tiêu chung nêu trên cho các đoàn thể đối  lập hiện nay , và mong muốn thành công nhanh . Tại sao năm 1945 chỉ khẩu  hiệu "dân cày có ruộng" hay "độc lập, tự do" mà lại có sức lôi kéo  nhiều người như vậy , liệu khẩu hiệu "quyền lực thực sự về tay nhân  dân " sẽ đem đến một thắng lợi mới cho đất nước ta ?.

Xét qua tình hình chung quanh : thế giới và các nước tiến  bộ chắc sẽ không mong muốn Trung quốc tiến bộ về dân chủ nhanh  nhất vì họ lo sợ một Trung quốc cường thịnh với số dân đông (mà hiện  nay các tập đoàn nước ngoài cũng đã và đang có lợi lớn tại Trung quốc  do biết Know Who...) sẽ cạnh tranh khốc liệt với họ, còn tại Việt  nam , nước ta nhỏ chưa phải là sự lo ngại cho họ về kinh tế ...do vậy cơ  hội để có nền dân chủ do nội tại sức dân hiện nay là rất hợp lịch  sử, hợp thời, không bị đe doạ nhiều từ thành phần tư bản đa quốc  gia (việc cầm chừng hô hào dân chủ vừa qua của thổng thống Bush là một ví  dụ, người ta không ủng hộ mãnh liệt nhưng cũng không bỏ qua, lờ  đi...), nên việc hành động cho quyền lực thực sự về tay nhân dân là  biện pháp phải làm ngay , cơ hội sẽ không đến nhiều lần để giảm thiểu  thiệt hại cả về người lẫn của.

            Trên đây là vài lời bàn luận về cách thức đấu tranh  cho dân chủ hiện nay của tôi mong nhận được sự góp ý của các quý vị  yêu dân chủ. Xin chân thành cảm ơn.

 

Hà nội, 26/12/2006.

Nguyễn Phương Anh.