Đối Thoại                                          Website:Doi-Thoai.com                          Email: toasoandoithoai@yahoo.com


Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam

Điện Thư Số 50 - Ngày 08 tháng 9 năm 2005

Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam

Điện Thư - Số 50
Tháng 09 năm 2005

Điện Thư Câu Lạc Bộ Dân Chủ xin trân trọng kính chuyển đến các Diễn Đàn Điện Tử, Cơ Quan Ngôn Luận và Độc Giả trong và ngoài nước các tin tức, sự kiện và bài vở liên quan đến tình hình dân chủ Việt Nam. Mọi liên lạc xin gửi về : caulacbodanchuvietnam@yahoo.com

Sách Trắng VN - Thành Tựu Bảo vệ Quyền Con người

 

----- O -----

Bức tâm thư của người dân bất hạnh Việt Nam

Thành kính gửi: Lương tri loài người trên khắp hành tinh thế giới
Kính gửi: Ông Tổng Thống Bush, Quốc Hội Mỹ
Đồng kính gửi: Kiều bào Việt Nam ở nước ngoài

Chúng tôi đại diện cho nhân dân Việt Nam được tin nhà lão thành cách mạng Hoàng Minh Chính đại diện cho phong trào đấu tranh đòi tự do dân chủ của nhân dân Việt Nam, mà bao năm nay chúng tôi rất thành kính và tôn vinh, mọi việc làm nghĩa cử cao đẹp đầy nghĩa khí vì dân vì nước mà muôn dân Việt Nam luôn tự nguyện học tập và noi theo, nay vì tuổi cao lại mắc bệnh hiểm nghèo chúng tôi biết tin, rất xót xa thương cảm, ước gì có một phép màu diệu kỳ thì ngàn vạn dân Nam sẵn lòng đổi giá để mang lại sự sống bình yên cho các bậc lão thành cách mạng, luôn đấu tranh không mệt mỏi trong phong trào đòi tự do dân chủ cho muôn dân.

Ơn nhờ trời phật muôn dân Việt Nam rất cảm động vì những tấm lòng vàng, đầy lòng nhân từ, bác ái, từ những phương trời xa xôi bên kia bán cầu quý vị luôn chia sẻ đắng cay ngọt bùi với mọi người dân bất hạnh Việt Nam.

Kính thưa tất cả các quý vị luôn quan tâm đến nhân quyền của loài người! Nhân chuyến đi chữa bệnh của nhà lão thành cách mạng Hoàng Minh Chính toàn dân oan nói riêng, và nhân dân Việt Nam nói chung mới có điều kiện để gửi toàn bộ những bằng chứng, tài liệu hoàn toàn trung thực về mọi âm mưu, thủ đoạn của nhà cầm quyền Hà Nội đã hành hạ, cướp hết mọi quyền sống, quyền làm người của người dân oan Việt Nam.

Chúng tôi những người dân thấp cổ, bé họng vì tấm lòng yêu nước, từ bi trước những việc thiện nên bao chục năm nay phải sống cảnh khốn khổ dưới chế độ độc tài, phát xít mới, chúng đã giáng đủ mọi hiểm hoạ xuống đầu người dân oan, chúng tôi phãi hứng chịu mọi cực hình, khổ nhục, oan ức, đắng cay.

Nếu nói về tội ác của nhà cầm quyền Hà Nội thì không bút sách nào ghi xuể, trời không thể dung, đất không thể thay thật xót xa cay đắng cho những mãnh đời dân oan bất hạnh, chỉ vì dãi nắng dầm mưa quá nhiều năm mà bị chết đột tử, vì quá bị oan ức, bất công cũng phải tự thiêu, tuổi già sắp về với tổ tiên cũng bị cướp đất, cướp nhà, vợ con bị bỏ tù vì bè lũ quan tham khắp 64 tỉnh thành vu oan, khép cho cái tội chống người thi hành công vụ, tuổi già phải đi ăn mày ăn xin ra Trung ương kêu oan thì không được một cơ quan hữu trách nào giải quyết, các quan chức cao cấp của bộ máy công quyền Trung ương thờ ơ, không một chút để tâm đến lời cầu cứu của dân, thử hỏi nếu quý vị ở vào hoàn cảnh như chúng tôi liệu còn thiết sống nữa không ?

Người dân Việt Nam chúng tôi bao chục năm nay bị mất nhân quyền nghiêm trọng chỉ vì bộ máy tham nhũng, chúng dàn dựng tinh vi xảo quyệt để đưa nhau lên lắm quyền, gia sức hành hạ, ăn cướp, bóc lột mọi quyền lợi, tài sản của dân tôi. Nay cái quỷ kế của cả một bộ máy công quyền từ Đảng đến chính quyền ăn cướp trắng mọi tài sản của dân đã bị lộ rõ nguyên hình, mà những kẻ mặt người dạ quỷ đó là: Thủ tướng - trùm tham nhũng, vừa qua ông Phan Văn Khải đã có một chuyến đi dối già qua Mỹ… đã bị làn sóng Việt kiều ở Mỹ lên án kịch liệt, nay chính ông ta là kẻ mở đầu cho chiến dịch ăn cướp của toàn dân oan Việt Nam.

Ngày 3/2/2005 nghị quyết 02 đã ra đời mưu sâu kế độc của những kẻ chuyên ăn xương, hút máu của dân đã được thi hành, chúng dùng cái mưu để cả một bộ máy công quyền áp đặt đổ hết mọi tội lỗi cho dân oan bằng cách hành hạ, đểu cáng vô liêm sỉ, chỉ đạo cho công luận báo chí có 18 ngày đăng 3 số liên tiếp ra quyết định để các lực lượng công an phản tặc được quyền ngăn cấm bắt bớ dân tôi. Chúng tôi đã có rất nhiều đơn thư tố cáo nhưng tới nay vẫn không một cơ quan nào tiếp nhận đơn thư của 18 công dân vô tội.

Kính thưa các quý vị hải ngoại: Nếu quỷ kế này mà tiếp diễn không có sự lên tiếng của quý vị thì chỉ cuối năm 2005 này toàn dân oan Việt Nam sẽ bị lột sạch và cướp trắng đi mọi tài sản, chắc đến manh áo cũng chẳng còn. Nay toàn dân Việt Nam chúng tôi cầu trời khấn phật cho nhà lão thành cách mạng Hoàng Minh Chính sẽ được dương phù âm độ, gặp thầy, gặp thuốc để mau lấy lại sức khoẻ, có như vậy thì nhân dân Việt Nam mới có người tiếp thêm sức mạnh, giúp dân bảo toàn được nhân quyền của chính mình. Bao nhiêu năm qua dân oan chúng tôi có gửi tài liệu đi quốc tế nhưng đều bị kiểm duyệt, sự kiểm soát gắt gao đêm ngày của mạng lưới lửa - lực lượng an ninh nên không thể đến tay những vị có lương tri ở quốc tế… vì vậy nhân dân trên toàn thế giới không hiểu được nỗi đau triền miên, chìm đắm trong sự câm lặng của người dân oan chúng tôi.

Chúng tôi rất mong công luận báo đài Hải ngoại cùng với sức mạnh tổng hợp của lương tri loài người tiến bộ trên khắp hành tinh thế giới, xin hảy kề vai sát cánh với quân dân Việt Nam, bằng mọi hành động hữu hiệu lên tiếng buộc nhà cầm quyền Hà Nội phải dừng ngay mọi hành động tàn sát dân tôi, và trả ngay mọi quyền sống, quyền làm người cho người dân Việt Nam. Nếu nhà cầm quyền Hà Nội không chịu tuân thủ dân tôi đề nghị Luật quốc tế sẽ được đưa vào Việt Nam, đất nước Việt Nam cần phải có đa Đảng như nhiều nước trên thế giới, có vậy thì dân tôi mới có độc lập, tự do, nhân quyền và công lý.

Xin thế giới hảy cứu lấy dân Việt Nam như cứu nạn sóng thần!

Chúng tôi đại diện cho nhân dân Việt Nam xin ngàn lần cảm ơn sự giúp đỡ của quý vị thế giới năm châu.

  1. Quyền sống thiêng liêng của loài người trên thế giới muôn năm!

  2. Tổ quốc Việt Nam độc lập - tự do - dân chủ muôn năm!

  3. Nước Việt Nam cần phải có Đảng dân chủ nhân dân!

  4. Chính quyền Hà Nội đương quyền cần phải bị diệt vong!

Vì trình độ dân trí thấp, rất mong sự lượng thứ của quý vị, chúng tôi không ký tên vì bài học kinh nghiệm của các nhà dân chủ cho thấy chỉ khi nào quý ngài quốc tế thực sự nhận thông tin của chúng tôi tận tay thì 100% dân tôi sẽ ký rõ họ, tên, địa chỉ. Vì bức tâm thư này chưa chắc sẽ được lọt qua lưới lửa của lực lượng an ninh.

Hà Nội, ngày 28 tháng 8 năm 2005

TM. Quân dân Việt Nam, toàn Dân oan và Nông dân Việt Nam tự nguyện được đứng trong hàng ngũ của Đảng Dân chủ Nhân dân

----- O -----

ĐA ĐẢNG CÓ “LOẠN” HAY KHÔNG ?
(Bài viết chào mừng Điện Thư của Câu Lạc Bộ Dân Chủ ra số thứ 50)

I. Đảng cộng sản Việt nam tồn tại trên nền tảng nào ?

"Không có gì quí hơn độc lập, tự do", câu nói của Hồ Chí Minh vẫn được trang trọng nhắc đến mọi lúc, mọi nơi. Câu nói này không chỉ là khẩu hiệu suông mà còn thể hiện khát vọng cháy bỏng của toàn thể nhân dân Việt Nam từ xưa đến nay. Nó là lời hiệu triệu toàn dân đứng lên (năm 1945), chấm dứt gần một thế kỉ đô hộ của thực dân Pháp, làm nên cách mạng tháng 8, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Những ngày này tại Việt nam người ta đang long trọng kỉ niệm 60 năm miền Bắc giành được chính quyền từ tay Thực dân Pháp, nhà nước VNDCCH ra đời.Các phương tiện truyền thông, báo chí, truyền hình…ngày đêm ca ngợi Đảng cộng sản. Các cuộc thi tìm hiểu lịch sử Đảng, Bác, Đất nước trong 60 năm qua cũng được tổ chức rầm rộ ở khắp nơi, trong mọi tầng lớp dân chúng.

Câu hỏi được đặt ra là: đã 60 năm thành lập nước rồi, chúng ta đã có Tự Do chưa? Khát vọng của 60 năm về trước “Độc Lập – Tự Do" đã thành hiện thực hay chưa ?

Khát vọng cháy bỏng và cũng là mong muốn lớn nhất của con người, đó là Tự do. Tự do gồm có hai phần: tự do về thể xác và tự do về tinh thần. Vẫn còn có người cho rằng Việt nam ta đã có "tự do". Có thể những người này đã và đang được hưởng nhiều bổng lộc, ưu đãi của chế độ. Nhưng điều đáng tiếc là có nhiều người chưa bao giờ có điều kiện được tìm hiểu về những quyền tự do cơ bản của con người, những quyền mà lẽ ra họ được hưởng.

Mặc dù tự do về thân thể vẫn chưa được tôn trọng ở Việt nam, nhưng việc phân tích vấn đề này, tôi xin trở lại vào một dịp khác. Trong giới hạn bài viết nhỏ này, tôi chỉ xin được lạm bàn đôi chút về tự do tinh thần ở Việtnam. Tự do “tinh thần" là gì? Theo tôi, tự do "tinh thần" đồng nghĩa với tự do “tư tưởng", nghĩa là con người có quyền suy nghĩ và được nói lên suy nghĩ đó, dù đúng hay sai. Mọi người cũng có quyền chọn cho mình một Đấng tối cao để đặt đức tin của mình vào đó.

Nếu bạn đồng ý với tôi như vậy thì 100% là nước Việt Nam chưa có Tự do. Mọi tiếng nói bất đồng với chính kiến của đảng cộng sản đều bị trừng phạt thẳng tay. Các Tôn giáo vẫn bị nhà nước can thiệp và gây khó dễ. Sự việc gây bất bình cho những người có lương tâm là vụ đàn áp Phật giáo Hòa Hảo mới đây đã khiến 2 người tự thiêu.

Như vậy là ước mơ "Tự do" của nhân dân Việt Nam, kể từ ngày độc lập đến nay đã 60 năm rồi vẫn chưa có được. Bao lớp người đã hy sinh, đã nằm xuống vì khát vọng chính đáng đó mà đến tận hôm nay chúng ta vẫn chưa được “Tự do". Đảng cộng sản vẫn luôn luôn tuyên truyền cho sự "chính đáng” của mình trong suốt 60 năm qua. Thế nhưng, thực sự họ có “chính đáng" để cầm quyền và tiếp tục cầm quyền nữa hay không? Có lẽ là không! Vì nếu chắc chắn như vậy thì họ đã dám làm một cuộc "Trưng cầu dân ý " hay một cuộc Bầu cử tự do để khẳng định sự chính đáng đó rồi.

Nhưng tại sao đảng cộng sản vẫn tiếp tục tồn tại? và đâu là lí do để họ tồn tại? theo tôi đảng cộng sản tồn tại trên 3 nền tảng:

Chúng ta có lẽ ai cũng biết là đảng cộng sản đã từng tuyên truyền hay đến cỡ nào! Hay đến mức mà cựu TT Nguyễn Văn Thiệu đã phải cảnh tỉnh rằng "đừng nghe cộng sản nói mà hãy nhìn cộng sản làm". Từ ngày thành lập đảng đến nay, công tác tuyên truyền luôn được đảng đặt lên hàng đầu, với phương châm “nước chảy đá mòn" cứ nói mãi một chuyện không có thật cho đến khi nào dân chúng mệt mỏi và phải tin là có thật thì mới thôi. Họ không tiếc công sức và tiền bạc (của dân) để đổ vào công việc tuyên truyền này. Hàng trăm tờ báo trong nước luôn dành một hai trang đầu để ca ngợi đảng , Bác, ca ngợi đường lối của đảng, ca ngợi các hoạt động của lãnh đạo đảng,…Mục đích chính của đảng là ru ngủ và mê hoặc dân chúng, biến đảng thành một giáo hội và biến chủ nghĩa cộng sản thành một lý thuyết tôn giáo, một thứ đức tin mù quáng. Họ vuốt ve, mơn trớn, ca ngợi sự cần cù, dũng cảm, cam chịu của người dân và không ngần ngại thổi "nhân dân" lên tận mây xanh. Họ dối trá ngay cả trong lúc họ gây ra sai lầm, tội ác. Có chuyện gì xảy ra là lập tức đổ tội quanh, lí do là cấp dưới làm sai, làm bậy chứ đảng lúc nào cũng anh minh và sáng suốt.v.v… (1). Nhiều người oan ức, nhưng bị vuốt ve, ngọt nhạt, và cả đe doạ, đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Nếu có một thứ "tự do ngôn luận" ở Việt Nam thì đó là "tự do" ca ngợi đảng, ca ngợi Bác. Bao nhiêu cũng được, dối trá cỡ mấy cũng được, thô thiển và lố bịch đến mấy cũng được. Nhiều khi người đọc không khỏi thấy xấu hổ, đỏ mặt vì những lí luận, ngợi ca kiểu như thế xuất hiện trên báo chí.

Mới đây trên báo Nhân dân có đăng bài viết "Thực chất của cái gọi là "khung mẫu tư duy mới" của hai tác giả Phạm Văn Chúc - Lương Khắc Hiếu. Cả bài viết là sự ngụy biện cho sự chính đáng của đảng, thế nhưng thật là thô thiển khi hai ông bồi bút này khẳng định “trong điều kiện thực tế hiện nay ở nước ta, bất kỳ thể chế chính trị đa đảng, đa nguyên, dân chủ tư sản nào cũng đều mang tính ngoại lai vay mượn, hình thức giả hiệu và hạn hẹp tiêu cực, do đó đều là bất cập, không thiết thực hiệu quả, không cần thiết và phải loại bỏ hoàn toàn" nhưng sau đó lại khẳng định ngay rằng " Đảng ta ra sức quyết tâm tự đổi mới trên nền tảng chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh". Thưa với hai ông rằng, có nói dối thì cũng phải tìm cách che đậy, sao lại thô thiển thế! Chủ nghĩa Mác-Lênin từ đâu ra vậy? Cái chủ nghĩa này không "mang tính ngoại lai vay mượn, hình thức giả hiệu và hạn hẹp tiêu cực, do đó đều là bất cập, không thiết thực hiệu quả, không cần thiết và phải loại bỏ hoàn toàn" sao? Hoặc ít ra hai ông cũng phải tìm cho hai ông Mac và Lênin này một cái quê, ví dụ như Bắc Nông (gần Bắc Cạn) chẳng hạn? Bài viết "ngộ nghĩnh" này đã được tờ báo Đàn Chim Việt đăng tải lại và đã tạo ra một cuộc tranh luận sôi nổi về sự tuyên truyền dối trá và thô thiển của đảng cộng sản Việt Nam.

Khi sự tuyên truyền dối trá không còn thuyết phục được nữa, sự dối trá và ngụy biện bị bóc mẽ, đảng cộng sản liền quay sang đàn áp, một cách tinh vi và thô bạo. Đảng tuyên truyền để người dân không chống đối, khi biết không có kết quả liền giở mặt ngay và rất nhanh. Khi đó bộ mặt nhân từ, “vì dân, vì nước", "công bộc của nhân dân" được hạ ngay xuống, những hành động xấu xa nhất đều được áp dụng: vu khống, bôi nhọ, đấu tố, phong tỏa, cắt việc làm, theo dõi, tù đày (với những bản án khắc nghiệt)…Tất cả những tiếng nói bất đồng đều bị đàn áp, không những dân chúng thấp cổ bé họng mà ngay cả quan chức cao cấp, lão thành cách mạng, những người vào sinh ra tử … nếu vì mong muốn nói lên sự thật, mong muốn cho những cái chết ngày hôm qua không uổng phí, lên tiếng chỉ trích hay cảnh báo, thậm chí là góp ý, để đảng được tốt hơn, dân chúng dễ thở hơn đều bị trừng phạt. Cựu Trung tướng, phó chủ tịch Quốc hội Trần Độ, đến lúc chết vẫn chưa yên. Đại tá Lê Hồng Hà, cựu chánh văn phòng Bộ công an nửa đêm bị công an Hà nội xông vào nhà khám xét, tra hỏi như một tên tội phạm. Cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt trả lời phỏng vấn vẫn bị cắt xén, bài viết không được đăng… Những người này đều mắc một cái tội đó là "nói thật". Dưới các chế độ cộng sản “nói thật" có khi là một trọng tội.

Trong bài viết mới đây của Linh mục Nguyễn Văn Lý sau khi ra tù "Vấn đề tương lai gần của Việt Nam", Linh mục đã cho rằng quốc nạn lớn nhất của Việt nam ngày hôm nay sự dối trá "nỗi quốc nhục, quốc nạn có tính triết lý cơ bản sâu thẳm nhất của Dân tộc VN hiện nay là: thói quen nói dối, sự cần thiết phải nói dối, sự cưỡng bức phải nói dối, buộc lòng phải sống trong một hệ thống quá quen với nói dối, coi việc hành xử cách gian trá luồn lách là việc đương nhiên phải có tại VN", "Thực tế VN đang là một trường đào tạo nghệ thuật nói dối khổng lồ", và Linh mục đã không ngần ngại phê phán thái độ đồng lõa với "quốc nạn" này, bằng cách im lặng, giả vờ đồng ý, thậm chí ngay cả đối với các chức sắc Tôn giáo, những người luôn được kính trọng trong cộng đồng.

Một hành động nữa để biện minh cho sự chính đáng của đảng cộng sản đó là sự lợi dụng hai cuộc chiến đã qua. Với Cách mạng tháng 8 và cuộc "giải phóng" Miền Nam, đảng tự cho mình nhận hết những "công lao" đó và luôn tìm cách gửi đến dân chúng một thông điệp rằng “Đất nước này do công lãnh đạo của chúng tôi mà giành được, nên bây giờ chỉ có chúng tôi mới có quyền thừa hưởng mà thôi" đảng biến Đất nước này thành của riêng đảng. Làm gì? Và làm như thế nào? Làm xấu hay tốt? đều là quyền của đảng! người dân không được can thiệp.

Cách mạng tháng 8 thành công và Việt nam dành được độc lập đó là công lao của cả dân tộc, trong đó đảng cộng sản đóng một vai trò quan trọng. Mà cho dù công lao của đảng cộng sản có lớn đến đâu đi nữa thì cũng có ai phản đối đâu? Những việc làm đó sẽ được ghi vào lịch sử như bao trang sử hào hùng khác của dân tộc. Nhân dân và hậu thế sẽ đánh giá mức độ và tầm quan trọng của các cuộc cách mạng đó và sẽ có những hành động để tôn vinh. Không ai hoặc một đảng phái nào có quyền lấy những thành tích trong quá khứ để biện minh cho những sai trái và sự cai trị không chính đáng của hiện tại.

Một chính quyền chỉ có được sự chính đáng khi được đa số nhân dân, ngay tại thời điểm đó tín nhiệm.Nếu có ai đó có suy nghĩ rằng, vì đảng cộng sản đã có công dành được độc lập nên họ có quyền lãnh đạo đất nước dài dài, thì thật là sai lầm. Đất nước Việt Nam với lịch sử 4000 năm giữ nước, cha ông ta đã phải đối đầu với bao nhiêu kẻ xâm lược và đã viết nên những trang sử hào hùng. Từ Thục phán An Dương Vương, hai Bà Trưng, Bà Triệu đến Lê Hoàn, Đinh Bộ Lĩnh, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi…Và bao nhiêu anh hùng khác, Họ cũng có công rất lớn với đất nước. Đinh Bộ Lĩnh đã dẹp loạn 12 sứ quân thống nhất đất nước. Trần Hưng Đạo ba lần đánh tan quân Nguyên, bảo vệ bờ cõi đất nước. Lê Lợi cũng đã đánh đuổi được quân Minh xây dựng một nước Việt nam độc lập, tự chủ…Nếu vì họ có công lớn như vậy mà chúng ta phải để cho con cháu họ đời đời làm Vua, thì chúng ta có chấp nhận được không? Rõ ràng là không! và Đảng cộng sản Việt nam cũng không thể ngoại lệ. Công của họ (nếu có) nhân dân sẽ ghi nhớ. Còn ai nắm chính quyền, lãnh đạo đất nước thì phải để cho nhân dân Việt nam (ngày hôm nay) tự quyết định lấy, bằng các cuộc bầu cử tự do và công bằng.

II. Đa Đảng có “loạn” hay không ?

Tất cả những người đang đấu tranh cho dân chủ đều mong muốn Việt Nam có dân chủ, thế thì dân chủ là như thế nào? Hình thù nhà nước đó ra sao ?

Theo tôi xã hội Dân chủ là nhà nước Pháp quyền và phải theo hình thức "tam quyền phân lập", tức là 3 lĩnh vực: Lập Pháp, Hành Pháp, Tư Pháp phải hoạt động độc lập, và phải kiểm soát lẫn nhau. Và để có xã hội dân chủ thì bắt buộc phải có tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do Tín ngưỡng, tự do thành lập Hội, Đảng, tự do ứng cử và bầu cử …

Dấu hiệu đầu tiên để nhận biết một xã hội có dân chủ hay không đó là mức độ tự do của báo chí. Không có báo chí tự do (trong đó có báo chí của tư nhân) thì không thể có dân chủ. Sau khi có tự do báo chí rồi thì phải có đa đảng. Phải có đa đảng thì người dân mới có quyền lựa chọn, mới phân biệt được ai tốt, ai xấu, ai trung thực, ai lừa đảo?

Thế nhưng khi nhắc đến chuyện đa đảng tại Việt nam vẫn còn có người cho rằng " Việt nam mà đa đảng là loạn ngay!", thế thì đa đảng có loạn hay không? và ai là những người cho rằng đa đảng là loạn?

Những người cho rằng đa đảng là loạn, theo tôi có thể chia thành 3 nhóm:

  1. Từ những người đang được hưởng lợi trong đảng cộng sản. Điều này thì tất nhiên rồi, họ phải hù dọa dân chúng để có thể ngồi mãi trên "ngai vàng". Những kẻ này là những kẻ "bịp bợm" (tôi không muốn dùng từ này nhưng nghĩ mãi không ra từ khác để thay thế), họ biết là không phải như vậy nhưng vẫn lừa dối dân chúng, họ đánh mất nhân cách của mình để đổi lấy quyền lợi, ân sủng mặc cho dân chúng lầm than, đói khổ. Đáng trách nhất là nhiều người trong số này là trí thức, có ăn, có học tử tế. Ví dụ như Tôn Nữ Thị Ninh, đương kim phó chủ tịch Quốc hội VN, một kẻ trí thức ăn học gần nửa đời người ở Châu Âu mà vẫn cho rằng có một nền "dân chủ độc đảng" tại Việt Nam. Một con người không coi danh dự và nhân cách của mình ra gì? Thì làm sao được mọi người tôn trọng ?

  2. Từ những người lười suy nghĩ, thiếu hiểu biết, nói theo người khác.

  3. Những người chưa biết được sự thật, do thiếu thông tin.

Với nhóm thứ nhất thiết nghĩ không cần nói phải trái làm gì cho mệt, vì họ là những kẻ bịp bợm. Trong phân tích dưới đây tôi cố gắng trình bày cho hai nhóm còn lại biết được rằng đa đảng không hề “loạn" mà chỉ làm cho đất nước phát triển hơn lên mà thôi.

Trên thế giới có hơn 200 nước, thế nhưng chỉ có 4 nước (Trung quốc, Việt Nam, CuBa và Bắc Triều tiên) là độc đảng còn lại các nước kia đều đa đảng, trong đó bao gồm tất cả các nước phát triển nhất như Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Nhật … thế thử hỏi đất nước họ có “loạn" không hay là ngày càng phát triển rực rỡ, đời sống người dân ngày càng nâng cao?

Kể cả các nước ở Châu Phi, hay Áp-ga-ni-stan, thậm chí là nước hàng xóm bé nhỏ bên cạnh chúng ta là Campuchia cũng đa đảng, thế họ có “loạn" không? Nếu cho rằng vì dân trí Việt nam còn thấp nên chưa thể đa đảng được! thì cũng không ổn. Chẳng lẽ dân trí nước ta không bằng các nước Châu phi hay Campuchia sao? Chẳng lẽ lại coi thường dân trí người Việt đến thế sao? Mà nếu có ai đó cho rằng dân trí mình thấp không bằng cả Campuchia thì quả thật không còn gì để nói! Và như vậy thì chẳng lẽ dân Việt nam cứ suốt đời chịu nghèo, chịu nhục mãi sao?

Những người cho rằng đa đảng sẽ loạn, nghĩ rằng đa đảng sẽ nội chiến, sẽ đánh nhau chăng? Không thể có chuyện đó! Đa đảng đây là đảng chính trị, chứ không phải các sứ quân, các băng đảng maphia. Mà đảng chính trị chỉ là tập hợp của những người cùng chính kiến. Họ chia sả với nhau về các vấn đề xây dựng và kiến thiết đất nước, họ không có quân đội, công an cũng như họ không có quyền trang bị vũ khí. Họ có thể tuần hành, biểu tình trong trật tự và ôn hòa. Họ phải đưa ra các chương trình, cương lĩnh, đường lối, để thuyết phục dân chúng và sau cùng là họ phải vận động để có thể thắng cử trong các cuộc bầu cử tự do, công bằng để có ghế trong Quốc hội hay chiến thắng trong các cuộc bầu cử Tổng thống …

Trong một xã hội dân chủ, quân đội, công an, bộ máy hành chính phải được phi chính trị hóa. Họ không được phục vụ hoặc nghe lời của bất cứ đảng phải nào mà chỉ nghe lệnh của Chính phủ, với điều kiện chính phủ đó phải hợp hiến, được dân chúng bầu lên một cách hợp pháp. Mọi sinh hoạt chính trị chỉ là chuyện nội bộ của đảng đó, không được đem ra bàn luận nơi công sở…

Chính quyền Việt nam vẫn luôn tuyên truyền rằng, với chế độ một đảng như hiện nay Việt nam sẽ có được sự ổn định và khiến giới đầu tư, du lịch yên tâm khi đến với Việt nam? Điều này có thật như vậy không? Theo tôi đó chỉ là sự ngụy biện. Một đất nước thanh bình, ổn định chỉ khi nào "Vua, tôi thuận hòa", tức là người dân hài lòng với chính quyền và an tâm, hết lòng cống hiến cho đất nước. Ở Việt Nam người dân có hài lòng với chính phủ, với đảng hay không? Đảng có dám làm một cuộc thăm dò dư luận về vấn đề này hay không?

Sự thật là ngày càng có sự chống đối mạnh mẽ từ phía người dân, sự im lặng và "ổn định" chỉ là giả tạo bề ngoài vì sợ bạo lực của "chuyên chính vô sản", của chính quyền. Lòng dân ngày càng oán thán, bất mãn với chính quyền. Nhiều người cho rằng xã hội Việt nam như một thùng thuốc súng, chỉ cần một mồi lửa là nổ tung. Các vụ biểu tình, tấn công cảnh sát, cơ sở của chính quyền ngày càng gia tăng trên khắp đất nước như ở Hà Tây, Hà nội, Thái Bình, Tây Nguyên, TP HCM, Bình Thuận… và hiện tượng này cũng đang diễn ra gay gắt tại nước quan thầy Trung Quốc. Trên tờ nhật báo Trung Quốc, số ra hôm 22/8, ông Tô Hải Nam-Chủ tịch Viện nghiên cứu thu nhập Bộ Lao động và an sinh xã hội cho biết "Biểu tình và gây rối đã diễn ra thường xuyên hơn trong nhóm những người cảm thấy bất mãn với tình trạng bất bình đẳng xã hội, tham nhũng lan tràn, chiếm đất bất hợp pháp. Điều này dẫn tới nguy cơ bùng phát bất ổn xã hội qui mô lớn". Đài BBC cho biết "Bộ trưởng An ninh Trung Quốc gần đây được trích lời nói rằng số vụ biểu tình ở Trung Quốc đã tăng từ con số 10.000 của năm 1994 lên hơn 70.000 trong năm ngoái ".

Như vậy, mọi sự "ổn định" tại Việt Nam cũng như các nước "độc tài (XHCN) anh em" khác chỉ đều là giả tạo. Các cơn sóng ngầm đang chảy cuồn cuộn trong lòng người dân, chỉ chờ có cơ hội là dâng lên thành sông, thành biển cả cuốn trôi đi bất công và rác rưởi.

Quay trở lại chuyện đa đảng, đa đảng như vậy là không hề sinh ra "loạn". Thế nhưng đa đảng có lợi không? câu trả lời là hoàn toàn có! Phải có cạnh tranh mới có phát triển. Ai cũng rõ điều đó, nền tảng của chủ nghĩa tư bản tự do cạnh tranh, không những trong thương trường mà ngay cả trong chính trường, sự cạnh tranh rất khốc liệt và sòng phẳng và vì thế mà chủ nghĩa tư bản không hề "giãy chết" như hai ông tổ của chủ nghĩa cộng sản là Mac-Lênin mường tượng ra, ngược lại nó ngày càng phát triển rực rỡ hơn.

Cũng có người cho rằng đa đảng sẽ dẫn đến việc cãi cọ nhau ở Quốc hội, trong chính phủ, rồi bới móc, nói xấu nhau không tiếc lời trong các cuộc bầu cử…như thỉnh thoảng vẫn thấy trên tivi. Thế thì sao nào? Khi ta đi mua một thứ gì đó ở chợ, hai người cùng bán hàng một mặt hàng cạnh tranh nhau, chửi nhau, rồi tìm mọi cách mời mọc chúng ta mua hàng, thì chúng ta có lợi hay không? chắc chắn là có lợi! còn chuyện họ chửi nhau thì kệ họ, liên quan gì đến chúng ta đâu? Trong chính trị cũng vậy, khi có đa đảng sẽ gây ra nhiều tranh cãi ở Quốc Hội và nhiều khi dẫn đến bế tắc khi đó các đảng phái không còn con đường nào khác là phải nhờ dân chúng quyết định (thông qua các cuộc bầu cử) như vậy thì nhân dân sẽ rất có lợi vì đảng nào mang lại nhiều quyền lợi cho ta thì ta bỏ phiếu cho đảng đó.

Có người cho rằng đảng nào lên rồi cũng vậy? chuyện đó chỉ xảy ra ở các nước chỉ có một đảng. Còn ở một xã hội dân chủ (đa đảng) không thể có chuyện đó. Bởi vì khi chính phủ dự định thực hiện một kế hoạch gì đó thì phải thông qua Quốc Hội, mà trong Quốc hội thì còn nhiều nghị sĩ của các đảng phải khác, vì vậy để Quốc hội thông qua, dự án đó phải thực sự có lợi cho dân chúng, còn nếu không nó sẽ bị bác bỏ. Như vậy chính phủ cầm quyền rất khó có cơ hội để làm bậy, làm sai. Hoàn toàn không có chuyện như bây giờ là sai rồi (đảng sẽ) sửa, càng sửa càng sai, càng sai càng sửa…

Tóm lại đa đảng là rất cần thiết, các đảng càng cạnh tranh gay gắt chừng nào thì người dân càng có lợi chừng đó. Tất nhiên là nếu có cạnh tranh thì sẽ bất lợi cho chính phủ cầm quyền, vì luôn bị theo dõi, soi mói, chỉ trích…lơ mơ là bị thay thế như chơi. Vì vậy đảng cộng sản Việt nam luôn luôn tìm mọi cách tiêu diệt mọi tiếng nói bất đồng, không cho các đảng phải chính trị hoạt động. Điều này cũng dễ hiểu thôi, không ai đang (được) độc quyền lại muốn có kẻ cạnh tranh (các công ty, đại lí luôn tìm mọi cách để được độc quyền bán hàng đó sao?), âu chỉ khổ cho người dân thôi! Mọi sự độc quyền, ai có lợi thì không biết nhưng chắc chắn là khổ dân, thiệt dân.

Chính vì quyền lợi của chính mình mà người dân hãy ủng hộ cho mọi nỗ lực đem lại tự do-dân chủ cho Việt Nam. Việc xuất hiện Đảng Dân Chủ Nhân Dân tại Việt Nam sau 30 năm “thống nhất” đất nước là một biến cố cực kỳ quan trọng đối với phong trào đấu tranh dân chủ tại Việtnam. Dù Đảng Dân Chủ Nhân Dân mới hình thành và chưa biết rồi họ sẽ làm được những gì? (điều này thời gian sẽ trả lời) nhưng cứ có cạnh trạnh là sẽ có lợi cho chúng ta. Vì vậy chúng ta hãy hết lòng giúp đỡ và ủng hộ Đảng Dân Chủ Nhân Dân trong lúc trứng nước này, để họ mạnh lên và có thể trở thành đối trọng với đảng cộng sản.

Số phận của chúng ta, tương lai của chúng ta phải do chúng ta kiến tạo ra chứ không thể mong chờ người khác ban phát. Nếu càng ngày càng có nhiều người tham gia vào đời sống chính trị với những kiến thức và chính kiến rõ ràng và tiến bộ thì chúng ta có thể thay đổi được hiện tại và tương lai của chúng ta.

Những người không thể tham gia được thì cũng vì quyền lợi của chính bản thân mình mà hãy ủng hộ cho những người đang dấn thân vì đại cuộc. Đừng tiếp tay cho cái xấu, cái lỗi thời nữa.

Bánh xe của lịch sử luôn tiến về phía trước.

Cuối tháng 8 năm 2005.
Việt Cường

----- O -----

Ban biên tập: Ông Lê Văn Bàng khi còn làm đại sứ Việt Nam ở Mỹ đã bị cảnh sát Mỹ phạt vi phạm tội bắt sò lậu. Lúc đầu ông Bàng giả đò thơ ngây, làm bộ không biết nói tiếng Mỹ nên mới phạm luật, hy vọng cảnh sát Mỹ làm ngơ. Đến lúc thấy không thể che đậy được nữa ông Bàng vội trưng giấy tờ là Đại sứ Việt Nam đễ được miễn tố các tội hình loại nhẹ. Vụ này làm mất mặt VN, báo chí kêu ông Bàng là đại sứ Sò.

Mới đây ông Lê Văn Bàng chính thức đại diện VN đã công bố sách trắng về nhân quyền. Nó giống như “vụ sò lậu”, bị bắt ngay tại trận nhưng làm bộ thơ ngây. Trước kia, bắt sò lậu thì cho là không biết nói tiếng Mỹ nên phạm luật, hiện nay khi bị lên án vi phạm nhân quyền, chối không được thì đưa mặt ra giải thích theo kiểu “vừa ăn cướp vừa la làng”. “Để giúp dư luận thế giới hiểu rõ và đúng đắn về truyền thống bảo vệ và phát triển quyền con người ở Việt Nam, về tình hình nhân quyền ở Việt Nam, Bộ Ngoại giao nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam vừa công bố cuốn sách - Thành tựu bảo vệ và phát triển quyền con người ở Việt Nam. Trải qua lịch sử hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, nhân dân Việt Nam đã phải đổ biết bao xương máu để giành lấy những quyền cơ bản của con người: được sống trong điều kiện độc lập, tự do, có cơm ăn, áo mặc, nhà ở, được học hành, nhân phẩm được tôn trọng. Ngay trong bản Tuyên ngôn độc lập ngày 2 tháng 9 năm 1945, khai sinh ra Nhà nước Việt Nam độc lập, tự do, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định “tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do”.

Sách trắng có trích dẫn lời ông Hồ Chí Minh đọc trong bản Tuyên ngôn độc lập như một dẫn chứng hùng hồn để đảm bảo về việc nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam tôn trọng nhân phẩm con người ở Việt Nam, sự thực câu trích dẫn đó ông Hồ chỉ vay mượn từ bản Tuyên Ngôn Độc Lập 1776 của nước Mỹ. Điện thư đăng bài Hậu Tuyên Ngôn Độc Lập để độc giả suy gẫm.

Hậu Tuyên Ngôn Ðộc Lập

Ngô Hoàng Minh

Ngày 2 tháng 9 năm 1945 tại Hà Nội, ông Hồ chí Minh đã long trọng đọc bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập của Việt Nam.

Bản Tuyên Ngôn có nội dụng như sau: “Tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng. Trời cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Lời bất hủ ấy trong bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập năm 1776 của nước Mỹ, suy rộng ra câu ấy có ý nghĩa là tất cả các dân tộc trên thế giới sinh ra đều bình đẳng; dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do.

Bản tuyên ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi. Ðó là những lẽ phải không ai chối cải được. Thế mà hơn 80 năm nay bọn Thực Dân Pháp lợi dụng lá cờ tự do, bình đẳng, bác ái, đến cướp đất nước ta, áp bức đồng bào ta. Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa.

Về chính trị chúng tuyệt đối không cho dân ta một chút Tự do Dân chủ nào...
Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân...
Về kinh tế chúng bóc lột dân ta đến tận xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn thiếu thốn, nước ta xơ xác tiêu điều...
Chúng cướp không ruộng đất, rừng mỏ, nguyên liệu của dân ta.
Chúng giữ độc quyền in giấy bạc, xuất cảng và nhập cảng.
Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn trở nên bần cùng.
Chúng không cho các nhà tư sản ta phát triển. Chúng bốc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn...
Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập và sự thực đã thành một nước tự do và độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do và độc lập ấy.” (1)

Hơn 60 năm sau, nếu chúng ta thay thế chữ Thực Dân Pháp bằng Đảng Cộng Sản Việt Nam, nội dung của bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập không có gì khác biệt, thậm chí còn tệ hại hơn những lời cáo buộc của ông Hồ Chí Minh. Việt Nam dưới sự cai trị của Ðảng CSVN, tàn độc và khắc nghiệt hơn cả Thực Dân Pháp.

So sánh phần luận tội trong bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập thì đối với tội trạng của đảng Cộng Sản, những tội của Thực Dân Pháp không thấm vào đâu cả. Trầm trọng nhất, tội đánh mất quyền độc lập, tự chủ quốc gia, tội bán nước của CSVN trời không dung đất không tha, sẽ đưa dân tộc và đất nước Việt Nam vào những hậu quả không lường được.

Bốn mươi bảy năm trước, ngày 14 tháng 9 năm 1958, Phạm Văn Ðồng với tư cách Thủ Tưóng Chánh Phủ nước VNDCCH đã ra văn thư gửi Chu Ân Lai xác nhận: “Chính Phủ VNDCCH ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của chính phủ nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa quyết định về hải phận của Trung Quốc”

Việc chính thức công nhận hải phận của Trung Quốc dài 12 hải lý là hành động bán nước có văn kiện lần thứ nhất của đảng CSVN. Quyết định đó mặc nhiên thừa nhận các hải đảo như Trưòng Sa, Hoàng Sa trực thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Vì vậy, tháng 1 năm 1974 Hải quân Trung Quốc đã tấn công và chiếm giữ các đảo thuộc Hoàng Sa do Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa kiểm soát. Sau 1975, năm 1988 Hải Quân Trung Quốc và Cộng sản Việt Nam đã đụng độ tại vùng đá ngầm Johnson thuộc khu vực Trường Sa. Hơn 70 thủy thủ Việt Nam đã bị thiệt mạng, và hai tàu chiến đã bị chìm. Việc này đã được phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc, Zhu Bangzao tuyên bố: “Trung Quốc đòi hỏi Việt Nam phải lập tức rút quân ra khỏi các vùng đảo thuộc chủ quyền của Trung Quốc đã bị Việt Nam chiếm giữ bất hợp lệ, dẹp bỏ những căn cứ xây cất và phải đãm bảo là không để những hành động tương tự xảy ra trong tương lai” (6)

Ngày 30 tháng 12 năm 1999 và 25 tháng 12 năm 2000, Lê Khả Phiêu, Tổng Bí Thư Ðảng CSVN đã ký hai Hiệp định “Hiệp Ðịnh về Biên Giới Trên Ðất Liền VN-TQ” và “Hiệp Ðịnh Phân Ðịnh Vịnh Bắc Bộ”. Trong cả hai Hiệp định, Việt Nam đã nhường đức cho Trung Quốc hàng trăm cây số dọc biên giới phía Bắc và hàng ngàn cây số trong vùng biển thuộc vịnh Bắc Bộ. Ông Ðỗ Việt Sơn cán bộ 54 tuổi đảng đã cáo giác trong bức thư gửi Quốc Hội và đảng CSVN như sau: “ Suốt 4000 năm lịch sử kể cả thời Bắc thuộc cho đến hơn 100 năm độc lập tự chủ, nhiều triều đại phong kiến lúc yếu cũng chưa bao giờ nhượng cho phong kiến Phương Bắc một tấc đất, một hòn đảo.....Thế mà ngày nay, theo Hiệp định biên giới Việt Trung mới đây ta đã nhượng bộ cho Trung Quốc hàng trăm cây số vuông đất liền và hàng ngàn cây số vuông ở Vịnh Bắc Bộ.... Qua lời thông báo của một vị lãnh đạo của thành phố Hải Phòng tại Câu Lạc Bộ Bạch Ðằng tháng 2/2001 thì Vịnh Bắc Bộ chia đôi ta được 53%, Trung Quốc 47%”

Vì quyền lợi chính trị, tập đoàn CSVN đã bán nước lần thứ hai. Tội ác này đã làm rúng động các tầng lớp đảng viên cán bộ còn chút ít nhất điểm lương tâm. Với khả năng kiểm soát mọi phương tiện truyền thông và bưng bít tin tức. Sự việc cắt đất dâng Thiên Triều của Hà nội chưa được quảng đại quần chúng biết đến. Tuy nhiên, cũng giống như lần bán nước đầu tiên của Phạm Văn Ðồng, và lần này qua Lê Khả Phiêu. Vết nhơ “bán nước” của đảng CSVN cho dù có bưng bít thì muôn đời cũng không dấu diếm và gột rửa được. Quyền lực đã và đang làm những nhà lãnh đạo đảng mê muội, ích kỷ. Ðảng CSVN đã đặt quyền lợi đảng phái lên trên quyền lợi dân tộc, cam tâm bán rẻ đất nước để đổi lấy an toàn chính trị.

Ðảng phái và Nhà nước chỉ là phương tiên tạm thời. Ðất nước và Dân Tộc mới là cứu cánh và vĩnh cữu. Vì vậy, mọi thế lực đi ngược lại nguyên lý trên đều phải bị nguyền rủa và đào thải theo thời gian.

Căn cứ theo tinh thần của bảng Hiến Pháp nước CHXHCNVN năm 1992, đảng CSVN đã và đang vi phạm nghiêm trong các điều 1, điều 3, điều 12, điều 13 do chính đảng đặt ra.

Ðiều 1 khẳng quyết nước Việt Nam là: “một nước độc lập, có chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, bao gồm đất liền, các hải đảo vùng biển và vùng trời”
Ðiều 3 xác định “nghiêm trị mọi hành động xâm phạm lợi ích của Tổ Quốc và của nhân dân”.
Trong khi đó điều 12 qui định: “Các cơ quan nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân, và mọi công dân phải nghiêm chỉnh chấp hành Hiến pháp và Pháp luật. Mọi hành động xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tập thể và của công dân đều bị xử lý theo pháp luật.”
Và điều 13 khẳng định như sau: “Tổ Quốc Việt Nam là thiêng liêng, bất khả xâm phạm. Mọi âm mưu và hành động chống lại độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc, chống lại sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa đều bị nghiêm trị theo pháp luật.”

Ðã đến lúc nhân dân Việt Nam phải truy tố đảng CSVN về tội bán nước cho Trung Quốc, tội đã đánh mất chủ quyền một nước độc lập. Tội đã có hành động xâm phạm Tổ Quốc Việt Nam thiêng liêng, có hành động và mưu đồ chống lại độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ.

Ðã đến lúc bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập của năm 1945 phải được viết lại để ghi rõ những tội ác mà đảng CSVN đã và đang vi phạm để lịch sử được công bằng.


(1) Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập của Chính phủ VNDCCH
(2) Văn thư của Phạm Văn Ðồng gửi Chu Ân Lai ngày 14/9/1958
(3) Hiệp định về biên giới trên đất liền VN - TQ và Hiệp định phân định Vịnh Bắc Bộ
(4) Tòa án Nhân Dân Tỉnh Thừa Thiên Huế tuyên xử L.M Nguyễn Văn Lý 15 năm tù ngày 19/10/2001.
(5) Ðơn xin thành lập hội chống tham nhũng
(6) Taiwan Security Research

* NEW YORK (AP) 9/9/1994 -- Vietnam's ambassador to the United Nations is claiming diplomatic immunity after being accused of illegally digging for clams on Long Island. Ambassador Le Van Bang and his driver, Toan Nguyen Dinh, were spotted July 31 in East Hampton's Hog Creek, carrying plastic bags filled with clams, town officials said. The two men "acted like they didn't speak English when they were confronted by the harbormaster," said the town prosecutor, Scott Allen.

After police were called, Le and Toan dropped the bags of clams and claimed diplomatic immunity, the Daily News reported Friday. The men were ticketed for illegal shellfishing and littering. Clamming without a license carries a $250 fine. The men are due in town court Oct. 3.

Allen is researching whether diplomatic immunity applies. "Apparently, there are two different levels of diplomatic immunity," Senior Harbormaster Bill Taylor said. "The ambassador is total diplomatic immunity, the driver may be at a different level." Nguyen Thi Hong, a spokesman at Vietnam's U.N. mission, said the incident was a misunderstanding. "They were not picking up clams. They were just swimming around," she said.

----- O -----

GIÁM NHÌN NHẬN SỰ THẬT TRƯỚC KHI ĐẠI HỘI X

Nguyễn Chính Trực, Hà nội

Đôi lời phi lộ

Trước tiên tôi thành thật cảm thấy chua xót khi phải suy ngẫm và viết lên những sự thật sau đây bởi lẽ tôi trước hết là người VN, là một đảng viên ĐCS, một cán bộ tầm tầm chủ yếu là làm việc chuyên môn được ăn học hẳn hoi. Vì chỉ là cán bộ tầm tầm nên không cần nhiều thời gian mánh lới thu vén…nên có nhiều thời gian nghiên cứu theo hướng của riêng mình. Vì biết ngoại ngữ nên có điều kiện nhìn ra thế giới và ngoảnh nhìn lại cái “Nhân tình thế thái” rối bời của ta hiện nay.

Tôi không muốn viết ra để reo rắc hận thù, kích động bạo loạn chống phá Đảng và Nhà Nước. Tôi cũng không ủng hộ một ý tưởng bạo loạn nào làm đau khổ Nhân Dân tôi. Nhưng tôi thề ủng hộ mọi chủ trương đổi mới, cải cách Xã Hội theo hướng dân chủ đích thực ở VN cho dù tiến hành việc đó là ai và đương nhiên kể cả ĐCS. Tôi giám chịu trách nhiệm cá nhân với những gì mình viết ra và sẵn sàng đối thoại theo hướng xây dựng.

Có người sẽ hỏi tôi tại sao chua xót mà vẫn cứ đi theo ĐCS ? Cuộc đời không phải đơn giản ở chỗ thích thì theo, không thích thì bỏ, ông cha ta có cậu “Có sống trong chăn mới biết chăn có rận”… Ít ra tôi cho là như vậy ! Tôi và nhiều người từ thời trai trẻ đã thuộc lòng câu “… Người ta chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận để trước khi nhắm mắt xuôi tay có thể tự hào rằng tất cả đời ta đã cống hiến cho sự nghiệp giải phóng loài người…” (Tôi viết theo trí nhớ nên có thể có sai sót với nguyên bản) và đương nhiên với tôi và nhiều người, sự nghiệp giải phóng loài người là quá lớn lao nhưng sự nghiệp dân tộc thì đã được độc lập, giang san đã thu về một mối nhưng dân ta sau 30 năm mới chỉ được hưởng một nền dân chủ giả hiệu. Đó là một xót xa chung !

Tôi viết ra là để cho những ai quan tâm đến nền dân chủ đích thực cho VN ! Là Đảng viên và theo điều lệ, tôi có quyền phản ánh những điều viết ra gửi cho Đảng và phải được Đảng trả lời… Nhưng những bài học của các đàn anh như Trần Độ, Trần Khuê, Tướng Ng. Nam khánh, Hoàng Minh Chính, Phạm Quế Dương, TS Ng. Thanh Giang , Nguyên TTg. Võ Văn Kiệt, Thống lĩnh Võ Nguyên Giáp, các bậc Lão thành CM, Cựu chiến binh khác và gần đây là anh Phương Nam…Đã đủ cho tôi thấy rằng quyền Đảng viên được trả lời chỉ là trên bản Điều lệ chứ không tồn tại trong thực tế. Sự cả tin vào các “Đồng chí lãnh đạo kính mến” chỉ là sự không tưởng vô ích, đó là một điều đáng tiếc !

Hãy đừng trách gì tôi như một số ít người hay phàn phàn nàn “…Sao bây giờ mới giám nói ?” khi nghe nguyên TTg. Võ Văn Kiệt phát biểu về thiếu dân chủ thực sự trong Đảng; Nguyên TBT Lê Khả Phiêu nói về chuyện những cái phong bì với năm mười ngàn đô la khi ông còn đương chức; Hay gần đây nhất là nhiều bậc LTCM thậm chí những Đảng viên thuộc hàng khai quốc công thần cho rằng chủ nghĩa Marx là không tưởng…Bới vì theo tôi hiểu tư duy hay đổi mới tư duy của mỗi con người là một hoạt động liên tục và thường xuyên. Cái tồi tệ nhất của con người là cả tin và đã tin một điều gì thì cái đó cho là mãi mãi đúng. Hoặc vì bổng lộc hay quyền lực mà không cần suy ngẫm nữa ! Tôi xin mạn phép hương hồn ông Tố Hữu để đặt ra một câu hỏi cho mọi người và cho chính bản thân tôi suy ngẫm: Phải chăng ở vào cái tuổi 20 (Mới qua vòng thơ bé) Tố Hữu đã hiểu hết được chủ nghĩa Marx đến mức ông phải thốt lên trong câu thơ “ Mặt trời chân lý chói qua tim” rồi cái chân lý như thái dương ấy mãi mãi đúng để soi sáng cho suốt cuộc đời sự nghiệp của ông ?… Nhiều người ca tụng câu thơ hoặc cả bài thơ Từ ấy là bất hủ, thì tôi cho rằng đó đơn thuần chỉ là một câu khẩu hiệu hay cho cao trào lúc bấy giờ mà thôi ! Chính vì thế tôi trân trọng tất cả những tư duy, đổi mới tư duy cũng như các chính kiến của mọi người dù họ là ai, đương nhiệm hay đã từ nhiệm, trong nước hay ở nước ngoài, vào mọi thời điểm khi cần…Miễn là chính kiến ấy trung thực, không truyền bá hận thù hay tôi ác… Nhưng góp được tiếng nói chung cho nền dân chủ đích thực của VN.

Hà Nội ngày 21 tháng 7 năm 2005

Những bước đi sai lầm của ĐCS

Phải thưà nhận rằng ĐCS Việt nam thật sự đã có công lớn trong sự nghiệp dành độc lập và thống nhất đất nước, làm được một số việc góp phần ổn định cuộc sống của số đông người dân sau cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, đưa VN ở một vị thế nhất định trên trường quốc tế, tuy hiện nay đang ở vào tình thế bế tắc nhưng trong Đảng không thiếu những người có tâm huyết và tài ba muốn góp công mình cho giang sơn gấm vóc này … Nên chúng ta hãy dũng cảm bỏ qua những đau thương của các phía để nhìn về phía trước, ghi nhận rằng sự nghiệp của ĐCS suốt 75 năm qua như là một phần của lịch sử VN. Tuy vậy, tôi cho rằng với tư duy duy ý chí của một số nhóm người cầm quyền đã phạm phải một số sai lầm có tính chiến lược chủ yếu sau đây:

Chèn ép và ép giải tán các Đảng dân chủ VN và Đảng xã hội VN đề dành quyền độc t ôn cai trị của mình

Đổi tên Đảng lao động VN thành ĐCSVN và tên nươc Việt nam dân chủ công hoà thành nước CHXHCN VN và đương nhiên tự thắt chắt mình vào chủ nghĩa Marx và định hướng XHCN mơ hồ

Tìm cách thay đổi các Hiến pháp để xác lập quyền toàn trị nên đã tập trung quá nhiều quyền l ực trong tay ĐCS trong khi các Lãnh đạo thì hiểu biết hạn chế, thậm chí có người ít học nhưng có nhiệt huyết. Đúng n ư lời chỉ huấn của cố TTg. Ph ạm V ăn Đồng “Dốt nát cộng với lòng nh ệt tình thành đại phá hoại”. Thực tế đất nước ta đã bị nhiều đại phá hoại trong 30 năm qua. Hiện nay, các vị Lãnh đạo đã có được học hành nhưng vì một lý do nào đó nếu không suy ngẫm kỹ càng thì sẽ lại gặp một sự dốt nát khác, đó là không học được những lợi ích XH lớn lao những giá trị của nền dân chủ đ ích th ực…Thì đất nước ta lại sẽ tiếp tục gặp các đại phá hoại khác và càng xa dần lộ trình văn minh của nhân loại, như lời ngài cựu Đảng viên CS Liên xô V. Putin gọi lộ trình đó là “Thị trường và dân chủ”

Tự xác lập quyền độc tôn lãnh đạo Điều 4, HP sửa đổi năm 1992 mà không được nhân dân đồng thuận (Không trưng cầu dân ý có LHQ giám sát) nên ND càng xa rời ĐCS, thậm chí nhiều Đảng viên cảm thấy bị xúc phạm

Nếu xem xét về thời điểm thì những bước đi sai lầm để tiến đến toàn trị của ĐCS chỉ xảy ra vào khoảng 30 năm trở lại đây có nghĩa là sau khi đất nước ta đã thống nhất năm 1976 nên VN mang hình ảnh một quốc gia độc tài trong con mắt phần lớn ND VN và của thế giới, ND là sức mạnh vô hạn thì tiếc thay phần lớn trong số họ trở nên lãnh đạm với quốc sự, với ĐCS và đấy mới chính là căn nguyên gốc rễ của sự mất lòng tin vào đảng của ND VN hiện nay. Mặt khác, mọi biến động khách quan hay chủ quan có tác động đến đất nước này cùng những đòi hỏi tất yêu không gian chính trị mỗi ngày càng mở rộng của VN trong một thế giới đa phương và thay đổi mỗi ngày… đều mang lại một sức ép vô cùng lớn lên vai tập thể Lãnh đạo Đảng và NN khát quyền lực nhưng không đủ tài, không xứng tầm… Cho nên tôi cho rằng vấn đề “Đổi mới hay là chết” đã đề cập từ ĐH VIII năm 1986 nhưng có lẽ tại đại hội X lần này mới là mối quan tâm và bức xúc thực sự cho ĐCS VN cho nên cần phải đặt ra vấn đề Cải cách “Cải cách hay là chết” mới có thể tháo gỡ được tình thế hiện nay.

Ngay mới đây thôi, trên website của ĐCS đã cho in bài viết sau của Tiến Hải.

Phát huy dân chủ trong điều kiện Đảng độc quyền lãnh đạo
Ngày
12/8/2005. Cập nhật lúc 17h 56'
(ĐCSVN) - Hiện nay không cần thiết và không nên bàn tới vấn đề ở Việt
Nam, Đảng Cộng sản độc quyền lãnh đạo có bảo đảm được dân chủ hay không ? Hoặc, để bảo đảm được dân chủ có nhất thiết phải thực hiện đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập hay không ?
… thực tiễn đã cho thấy Đảng Cộng sản độc quyền lãnh đạo cách mạng là một tất yếu khách quan…

Tôi cho rằng; Chính sự tái khảng định: thực tiễn đã cho thấy Đảng Cộng sản độc quyền lãnh đạo cách mạng là một tất yếu khách quan… Tất không thể không chấp nhận một tất yếu khách quan khác là ĐCSVN phải chịu trách nhiệm vào thời đi ểm này trước nhân dân và trước dân tộc về các nguy cơ (Nhận định các nguy cơ là nói theo các tài liệu của Đảng trước đây) và các quốc nạn như sau:

Hai nguy cơ ( Hai quốc nhục):

Đã bị tụt hậu: Nhận định nguy cơ tụt hậu là từ các đại hội Đảng VIII và IX chứ nay thì là tụt hậu rồi chứ không c n là nguy cơ nữa và đây cũng có thể coi như “Một trong những quốc nhục”: Sau 30 n ăm độc lập và thống nhất đất nước (nếu chỉ 5 hay 10 năm thì chưa cần đề cập đến vấn đề này): VN ta vẫn thuộc vào những nước nghèo và lạc hậu nhất thế giới (hơn 400 USD đầu người một năm); Xếp vào hàng 5 nước có tham nhũng tràn lan; Hiến pháp, các bộ luật và luật là một mớ lộn xộn mang màu sắc chính trị hơn là giá trị tư pháp theo thông lệ quốc tế (Chúng ta có thể điểm lại việc ồ ạt sửa đổi luật hiện nay để mong sao vào được WTO thì thấy rõ !); Tuyệt đại đa số người dân chưa được tiếp x úc và hiểu được những lợi ích lớn lao về mặt xã hội của những giá trị dân chủ đích thực; Cả nước ta mới chỉ có 2 tờ báo điện tử; Người dân không được nói lên những suy nghĩ thực của mình; Về công nghệ thì không phải bàn…

Nguy cơ mất định hướng: (Định hướng tư tưởng của ta là xây dựng CNXH v à CN Marx -Lenin làm n ền t ảng…) Vào thời điểm này chúng ta có thể dùng cụm từ “Nguy cơ” vì thực tế còn phụ thu ộc vào tư duy đổi mới của Đảng CS và và vào ĐH X sắp tới có đổi mới được những gì theo thới cuộc…mà tư duy là một hoạt động thường xuyên một cách tư nhiên của con người. Thực tế con đường đi lên của dân tộc ta đã đổi mới; Kinh tế thị trường thật sự đã là cứu cánh cho những tăng trưởng của kinh tế đất nước ta trong hơn một thập kỷ qua; Rồi sớm hay muộn VN cũng sẽ là thành viên đầy đủ của WTO, ở đó sự vận hành chỉ có “Thặng dư” làm cơ sở cho cạnh tranh, tồn tại, tiến lên hay tụt lại… Ở đó không hề có chủ thuyết kinh tế nào của Mac Lênin cả. Như vậy chấp nhận kinh tế thị trường để bứt phá về kinh tế là ta đã và sẽ phải từ bỏ CN Marx rồi còn gì ?!

Nền tảng tư tưởng của CN Marx là chuyên chính vô sản, sở hữu toàn dân, xoá bỏ bóc lột và xây dựng một xã hội công bằng tuyệt đối và không có giai cấp… Nhưng thực tế về bản chất, chủ nghĩa Marx là một chủ nghĩa định mệnh. Nó tin là có một kịch bản đã định sẵn cho tiến hóa của xã hội loài người, nhưng thực ra thì khả năng sáng tạo của con người có thể tạo ra những tình huống mỗi ngày một mới, khiến thế giới có thể tiến l ên không ngừng một cách không lường trước được, và do đó không có "chân trời lịch sử nào không thể vượt qua". Và cuối cùng thì chính sự sáng tạo của con người mới tạo ra hình thái xã hội mà họ đang sống; Việc Marx tiên liệu một kịch bản khác - đấu tranh giai cấp tiến tới xã hội không giai cấp như là điểm tới sau cùng của lịch sử… Và như vậy, chủ nghĩa Marx là một chủ nghĩa định mệnh, nó không khác gì với màu s ắ c duy tâm. Nhưng ít ra các tôn giáo thực còn tiễn hơn, “Thiên đường” mà họ đề nghị thì không có trên mặt đất và trong cuộc sống này. Tóm lại, cái mô hình xã hội không có giai cấp và công bằng tuyệt đối như Marx đã đưa ra chính là một ảo tưởng và hạn chế ở chỗ phủ nhận sức sáng tạo của con người, muốn đạt được cái XH hão huyền đó có thể chỉ có kẻ mạnh tuyết đối thống trị, phải đóng cửa các trường học, không kinh doanh… Nghĩa là không còn ai giỏi hơn ai, không ai giàu có hơn ai… Vậy thì, nền tảng tư tưởng của Marx có thể là phương chỉ nam cho công cuộc đi lên của cách VN không ? Chắc chắn là không ! Đó chính là nguy cơ “Mất định hướng”. Trong cái tình thế mất định hướng ấy, Nhà nước VN nhất là ĐCS VN cố tình cù nhầy gán ghép vào đủ mọi văn bản nào là “ Kinh tế thị trường định hướng XHCN; Nền dân chủ XHCN, Nhà nước XHCN…” Nhưng trên thực tế, cái gọi thành trì XHCN là Liên xô cũ và hàng loạt các nước XHCN khác đã bị tự phá sản ngày từ những thập kỷ cuối của thế kỷ 20 rối. Thậm chí, ngay trong khi còn hưng thịnh và cả sau khi phá sản họ vẫn còn chưa chắc cái mô hình ấy có phải là XHCN hay không và họ đang ở vào giai đoạn nào của CNXH khi bị sụp đổ ?! Còn ở VN thì còn thảm hại hơn, ĐCS chưa bao giờ khảng định được ta đang ở đâu, bắt đầu hay là thời kỳ nào của quá độ XHCN… Nhưng cứ thế, cứ mò mẫm cứ hy vọng và cứ nói dối lẫn nhau, nói cho cho dân yên lòng “…Định hướng XHCN”. Cũng trong cái hoàn cảnh bế tắc ấy người ta lại đang manh nha một kiểu diễn đạt khác là muốn gắn cái nội hàm của XHCN là “Dân giàu nước mạnh, XH công bằng dân chủ văn minh”hay “Nhà nước cuả dân, do dân và vì dân”… Nhưng thực ra những nội hàm trên đã là những tiêu chí của các XH dân chủ đích thực mà các chính trị gia của họ đã sử dụng như những nền tảng để xây dựng các thể chế pháp trị các quốc gia của họ từ rất lâu rồi, cho nên việc gắn những tiêu chí trên làm cái nội hàm của cái đuôi CNXH chỉ là một sự c óp nh ặt hoặc có thể gọi là “Vi phạm bản quyền” chí trị mà thôi!.

Ngài V. Puttin đã từng là một đảng viên CS, đã đúng khi cho rằng lộ trình văn minh là “Thị trường và dân chủ”. Nhân dân ta và những người cầm quyền có tâm huyết hoàn toàn có quyền làm cho VN ta “Dân giàu nước mạnh, XH công bằng dân chủ văn minh” chỉ khi, về kinh tế phải là kinh tế thị trường địch thực; Về xã hội phải là một XH dân chủ đích thực, nền dân chủ sẽ cho xã hội nhiều lựa chọn của bất kỳ một quyết sách nào, người tài thực sự sẽ được giao trọng trách xứng đáng, quyền lực được kiểm soát, nguyên tắc Đa số và Các quyền Thiểu số được thể chế hoá bằ ng phá p luậ t (Chứ không như cái Thiết chế dân chủ cơ sở một cách lỏng lẻo do ĐCS đưa ra khi mà dân chủ đã bị vi phạm nghiêm trọng trước đây, mặt khác đó chỉ như là một nghị quyết của Đảng mà thôi chứ không phải là định chế pháp luật nên đâu đó ai làm thì làm, không làm thì thôi) sẽ mang laị một sự đồng thuận trong to àn d ân cao v à c ó th ể ph át huy n ội l ực to àn XH …

Vậy tóm lại nếu VN vẫn chủ trương kiên trì XHCN không tưởng và chu nghĩa Marx có nghĩa là VN sẽ đi bằng hai cái chân, một là Kinh tế thị trường (Kinh tế thị trường định hướng XHCN không hề có trong CN Marx; Lenin, stalin, Mao Trạch Đông và Hồ Chí minh cũng chưa thấy nói đến bao giờ). Hai là Xã hội dân chủ XHCN như xưa nay (D ân ch ủ gi ả hi ệu ch ứ không phải là một XH dân chủ đích thực) thì giống như một người bị thương đang đi trên một cái chân thật (Kinh tế thị trường) và một cái chân giả (Dân chủ giả hiệu), trên một con đường gập ghềnh mà phía trước là XHCN không hình dung ra được là mô hình gì… Thì đó là một nguy cơ “Mất định hướng” và sự tụt hậu trên đến khi nào mới mới vượt qua được ?!

Bảy quốc nạn chủ yếu:

Các quốc nạn thì đảng và NN đã nói, các trí thức đã thống kê, các Lão thành CM đã góp ý và toàn dân ai cũng có thể nhìn nhận… Nhiều vô kể song có thể gom lại như sau:

1- Nạn tham nhũng, tham ô, hối lộ: Hầu hết là những người đảng viên có chức quyền từ cao cấp đến cấp thấp, nói thật không cường điệu ở VN cả bộ máy Đ ảng v à NN đã là một tập đoàn tham nhũng ở mọi lĩnh vực. Từ bớt xén chế độ của các diện chính sách và người có công với nước, khai man chế độ, rút ruột công trình, ký hợp đồng giả lấy tiền tiêu, nhận hối lộ chia chác hàng triệu Đô la (Các đại gia bộ TM hay Petrovietnam…), đánh bạc một đêm 2 ô tô như Phạm Huy Phước (GĐ một Cty kinh tế của Đảng), Cán bộ công quyền ăn tiền và bao che cho các đồng đảng tôi phạm (Năm cam, Hai Chi, các tập đoàn buôn lậu và buôn bán ma tuý…) Chia chác cho nhau ở cấp Trung ương những ngôi nhà khu đất hàng ngàn cây vàng, ngang nhiên chia đất cho nhau ở khắp mọi nơi, “Xẻ thịt” các công trình quốc gia như hồ Trị an…

2- Lãng phí tiền của của nhân dân, tài nguyên quốc gia: Đất nước ta nghèo nhất thế giới, tài nguyên ít và manh mún và đang cạn kiệt nhanh chóng… Nhưng dân ta phải trang trải cho một bộ máy NN quá lớn: Các cơ quan đảng to ngang và hơn cả bộ máy chính quyền; Bộ máy chính quyền cứ TW có ban bệ nào thì địa phương có, Lực lượng dành cho công tác bảo vệ nôi bộ (Để chuyên chính, bảo vệ Đảng, bảo vệ chính quyền, rò la tin tức đối lập… Mà lực lượng này trước đây thường gọi là mật vụ, thám báo) lớn vô kể và nhiều tầng nhiều lớp, trà trộn vào mọi tổ chức XH, đoàn thể và dân cư....; Đài Trung ương (Hệ thống truyền thông nói chung) đã phủ sóng cả nước nhưng tỉnh nào cũng có đài riêng có đủ bộ máy như Trung uơng… Nhưng phần lớn người dân không bao giờ xem chương trình của địa phương trừ phi có phim hay hoặc có việc gì đó giật gân xảy ra tại địa bàn; Lễ hội, hội hè, mừng chiến thắng… nở rộ khắp n ơi tốn rất nhiều tiền của; Tài nguyên rừng, khoáng sản, đất đai lãng phí đến không kiểm soát nổi…Trong khi đó các dịch vụ y tế, giáo dục và an sinh xã hôị không bảo đảm cho người nghèo, nhất là phần lớn những CB đã về hưu với đồng lương không đủ sống…

Phá huỷ môi trường đã đến mức nghiêm trọng. Chỉ nói riêng về phá rừng hàng ngàn vụ lớn nhỏ từ Tành linh trước đây, rừng đầu nguồn Trị An ngày nay, rừng ngập mặn… Có lẽ đã lớn hơn cả số rừng bị tàn phá do chiến tranh, trong khi chương trình quốc gia trồng 5 triệu hecta rừng thì coi nhu đã bị phá sản; Các địa phương thì bất lực trước nạn khai khoáng bất hợp pháp, thậm chí làm ngơ để hưởng lợi bất chính; Các nguồn nước nhất là nước ngầm đang bị thiếu hụt và ô nhiễm trầm trọng…

3- Quốc nạn đạo đức, văn hoá, nhân cách và mất lòng tin… xuống cấp và có thể mất dần trên phạm vi toàn quốc, quốc nạn này thực ra không phải nay mới bột phát mà nó là nhân quả của nhiều nguyên nhân của mọi hành xử trong XH của nhà cầm quyền. Ngược dòng lịch sử, thì đạo đức XH và luân lý đã bị huỷ hoại ngay từ cuộc cải cách ruộng đất sau khi hoà bình lập lại ơ miền Bắc, ở đó những người chỉ có lòng hận thù, nhiệt huyết nhưng vô học (Các Cốt cán) họ đã cho đập phá hầu hết miếu mạo, đền chùa, phát động đấu tố… Dẫn đến việc chỉ vì muốn chứng tỏ mình là Cốt cán, nhiều người đã được khuyến khích đấu tố hoặc vu khống cả bố mẹ đẻ ra mình. Thực ra trong đời sống XH, việc đấu tố đó có thể có xảy ra và dư luận XH có thể không lên án nếu nó chỉ là quyết định cá nhân giữa tình cảm và lý trí của mỗi con người, song XH khuyến khích h ọ làm điều đó là một việc làm vô đạo lý, mà chỉ có ở VN mới có; Gần đây nhất, chỉ vì không ưa những góp ý thẳng thắn của những người không đồng tình (Bất đồng chính kiến) mà chính quyền đã có những hành xử đê tiện đến mức không thể chấp nhận được trong đông đảo nhân dân, đảng viên, chức sắc tôn giáo… : Người ta không thể tin rằng Thượng tướng Trần độ là người xấu đến nỗi như NN rêu rao về ông và “nghĩa tử” ở VN và Phương Đông không thể chấp nhận những người “Đồng chí” của ông xử sự với ông như thế khi ông tạ thế; Người đời khó mà tin được một số Cha đạo và Chức sắc tôn giáo lại bị bắt vì tội “Gây rối trật tự công cộng”; Cái cớ “Không đăng ký tạm trú” để khởi sự cho việc kiểm tra trấn áp đối với ông bà Phạm Quế Dương tại TP HCM, một trong những LTCM trong ngành công an và kết tội ông là gián điệp chỉ vì ông có những bất đồng chính kiến thì thật là một hạ sách; Người ta không khỏi hoài nghi những người vào gây sự tại nhà tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang lại là các Cựu chiến binh, những người tay sai ấy đã xúc phạm phẩm giá của các Cựu chiến binh; Giáo sư Trần Khuê, ông ấy phải được nhận lương hưu của ông vì đó là quĩ BHXH mà ông đã đóng góp từ lương trong cả quá trình làm việc của ông, con gái của ông phải được đi làm như mọi người công dân khác; Anh Phương Nam lẽ ra không ảnh hưởng gì về công ăn việc làm mới phải để giới trẻ VN mới có thể tôn trọng chế độ này hơn…

4- Hành xử giữa Đảng và Nhà nước với XH là thế, giữa các nhà Lãnh đạo với nhau cũng chẳng hơn gì: Mâu thuẫn và tranh dành quyền lợi- quyền lực rất gay gắt, kiếm cớ và vu khống chính trị cho nhau, khống chế và bịt miệng nhau… điển hình là điệp vụ “T4”, “sáu sứ”… Thì nền tảng đạo đức và lòng tin trong XH sao mà bền vững được. Chính thư của Đại tướng Giáp, Thượng tướng Nam Khánh và nhiều nhà LTCM gửi cho BCT ĐCS và nhà nước VN cũng như dư luận đông đảo nhân dân đã nói lên điều đó. Hệ quả của nền tảng đạo đức bị phá vỡ ắt hẳn kéo theo nhiều tệ nạn khác: Mại dâm, ma tuý, HIV, đâm thuê chém mướn, trừ khử lẫn nhau theo kiểu xã hội đen… đang trên đà phát triển đến mức báo động.

5- Quốc nạn về tai nạn giao thông cũng là một thảm kịch đau thương cho XH, nó là hậu quả của nhiều nguyên nhân: Kiểm định chất lượng phương tiện, cân tải trọng xe, bằng LX … Tiền quyết định tất cả; Các biển báo giao thông dựng lên vô tội vạ, quả thực người viết bài này cũng từng tư lái xe, nêú đi và xử lý tốc độ theo bảng hạn chế tốc độ trên nhiều sa lộ thì giống như một người tâm thần lái xe, khi XH lên tiếng thì các biển hiệu lại thu đi đến mực khó hiểu, chỉ còn trơ lại cột sắt… (Dựng biển và thu biển… Đều là tiền của nhân dân cả đấy !) ; Mọi thành phần kinh doanh vận tải (Nhất là xe tải) nào cũng phải nộp “Hụi chết” hay “Làm luật” hàng tháng với Thanh tra giao thông mới yên bề làm ăn; Cảnh sát giao thông trên đường chỉ chăm chú hoạnh hoẹ các lỗi vớ vẩn để mãi lộ hơn là giữ gìn cho giao thông xuôi dòng bén giọt như thường thấy ở các nước văn minh; Người dân thì cũng chẳng tôn trọng luật pháp là mấy, lại tham gia giao thông trong hệ thống quản lý hỗn mang như trên thì sao mà không tránh khỏi nhiều tai nạn !

6- Nghành giáo dục đã bị khủng hoảng thực sự: Mọi thành phần XH có liên quan tới nghành giáo dục nước nhà đã vì nhiều lẽ phải rơi vào cuộc khủng hoảng này, ngoài học sinh còn có cả thày cô và cán bộ đã tham gia vào đủ mọi gian lận, mua bán đề thi, sửa điểm đậu đến mua bán bắng cấp các loại; Nạn dạy và học thêm tràn lan bất chấp các qui định cấm của CP và của Bộ giáo dục, ở HN học hè tại nhà thày cô (Có trường tổ chức ngay tại trường) đối với học sinh Tiểu học vừa kết thúc hôm 18 tháng 8, Trung học vẫn còn tiếp tục… Cái mất lớn nhất của việc học thêm và dạy thêm này không chỉ học sinh phải mất tiền, mất thời gian chơi bới của con trẻ mà mất đi hình ảnh mô phạm của các nhà giáo VN, không một học sinh tiểu học nào trở lên không nhận thức được rằng nếu không học thêm thì sẽ bị thày cô “Đì”; Trường chuyên, lớp chọn và chạy trường ch ạy lớp vẫn còn là một phổ biến, những trường có “Máu mặt” ở HN họ tìm mọi cách tô vẽ hình ảnh để kiếm tiền. Ví như Trường Trung học phổ thông Trưng Vương, tại quận Hoàn Kiếm HN may mắn có được một cơ ngơi khang trang, tự đồn rằng học sinh vào được đây là ăn chắc vào đại học, quí bà Hiệu trưởng đặt cả camera ngòai cửa nhà riêng để trốn không tiếp phư huynh đến xin học cho con… Nhưng thực ra, các cháu học cả 5 năm xuất sắc nhưng không có trên dưới 10 triệu (Giá vào của năm học 2005-2006 tới) là không thể vào được lớp 6 đầu cấp của trường, té ra bà ta không tiếp phụ huynh đến xin học cho con thật, muốn tiếp cận được bà hiệu trưởng phải qua một đường dây là người thân c ận của bà ta và đã làm ăn với ba từ nhiều năm nay rồi (Máy camera là để nhận dạng người thân, cấp trên và người trong đường dây môi giới… Còn để tránh phụ huynh học sinh !)

7- Nhóm quốc nạn cuối cùng mà tôi trăn trở mãi mà không biết dùng từ sao cho đỡ xấu hổ cho dân tộc mình hơn “Quốc nạn dối trá”: Có một thực tế là hầu hết những nhà cầm quyền VN sau khi dành được chính quyền là những người đi ra từ cuộc chiến tranh mà trong chiến tranh thì có rất nhiều điều phải dối trá lừa lọc, nghi binh, đánh lừa đối phương, bưng bít không phổ biến những thất bại làm ảnh hưởng tinh thần chiến đấu binh lính hoặc khuyếch trương chiến thắng một cách giả dối để đánh vào tâm lý cà hai bên… Đã được nhào nặn thành một loại kiến thức hay nghệ thuật “Nghệ thuật chiến tranh”… Mà cái kiến thức dối trá ấy rất cần cho một cuộc chiến tranh nhưng thật sự không cần thiết cho sự nghiệp trị quốc trong thời bình, nhất là khi người cầm quyền có quá nhiều quyền lực, công thần và tự phụ, thiếu hiểu biết về nhân quyền và tự do dân chủ… thì càng nguy hiểm cho dân tộc, tiếc thay cái quốc nạn dối trá ấy đã phôi thai ngay từ lúc đó: Người dân VN ai mà chả biết câu nói cửa miệng “Làm thì láo, báo cáo thì hay”; Thời còn là HTX nông nghiệp cấp xã rồi cấp huyện, người ta không lạ gì câu chuyện có một con heo nhưng có tới không dưới sáu tổ chức báo cáo thành tích về một con heo đó… Cứ thế, cái màu của CNXH cứ được t ô hồng lên mỗi ngày nhưng thực chất đời sống người dân càng ngày càng nghèo khổ, xã hội càng ngày càng suy kiệt và cuối cùng thì người ta lại hô hào hướng tới thực tiễn hơn bằng những khẩu hiệu hồng của Đảng “Nói thẳng, nói thật”, “Nhìn thẳng vào sự thật”nhưng tôi cam đoan rằng những mỹ từ trên mãi mãi chỉ là khẩu hiệu, Đảng và NN chưa bao giờ giám nhìn thẳng vào sự thật cầm quyền của mình còn nhân dân ta chưa bao giờ được nói thẳng nói thật những suy nghĩ của mình.

Thật vậy, ở bất cứ quốc gia nào không phải cứ được tự do ngôn luận là cả triệu người cùng nói về một vấn đề mà tiếng nói của dân là thông qua báo chí và các phương tiền truyền thông độc lập, thử hỏi ở VN có phương tiện n ào là độc lập và không là công cụ phục vụ Đảng và NN và được kiểm soát chặt chẽ… Vậy dân nói bằng cái gì, nói thế nào một khi họ bị áp bức hoặc có quan điểm khác với NN ?!

Cái mà người ta có thể nhìn thấy trực diện nhất, sát thực nhất là ở Đại hội báo chí lần thứ 8 vừa qua chúng ta cũng có nhiều cái đề mà bàn ví như 9 qui định vể đạo đức nghề nghiệp của người làm báo, nếu đứng trên khía cạnh dân trí mà nói thì qui định thứ 3 “3-. Hành nghề trung thực, khách quan, tôn trọng sự thật” cùng với các tiêu chuẩn chuyên môn và bản lĩnh khác phải đưa lên hàng đầu thì mới có thể “Tuyệt đối trung thành với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.” . Về nội dung của đạo đức các nhà báo của VN thoạt nhìn người ta có thể yên lòng nhưng sự có mặt của ông TBT ông Nông Đức Mạnh, ông Lê Đức Anh tham gia mà chỉ huấn đại hội, để có một bản qui định trên thì người ta cho rằng đại hội đã không thành công, bị áp đặt hoặc chí ít thì Hội nhà báo VN đã tự đánh mất mình. Thường thì mệnh lệnh “Tuyệt đối trung thành với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.” nếu có, chỉ là lời huấn thị của bề trên cho các lực lượng và công cụ bảo vệ chính quyền như Công an, Quân đội,.. quân đội ta có câu “Quân lệnh như sơn”… Nhưng lực lượng báo chí lại là một tổ chức khác, sự độc lập là một tiêu chí phải đặt ra hàng đầu, nếu không thì sao có thể “3-. Hành nghề trung thực, khách quan, tôn trọng sự thật” và cũng không thể “…hết lòng phục vụ nhân dân” như đều 2. Như vậy báo chí vẫn bị kiểm soát và áp đặt và nạn dối trá sẽ lại vẫn kéo dài tiếp. Đảng và NN đã lừa dối nhân dân đã đến mức như những quốc tội:

Việc công bố ĐCS cầm quyền như là một thực tề khách quan tại, tại Điều 4, Hiến pháp năm 1992 rồi tuyên truyền là do ND giao phó (Chắc giao phó bằng miệng ?!) (Vào thời điểm tan rã của Liên xô và hàng loạt các nước XHCN tại Đông âu) chỉ với mục đích đối phó với tình hình tại VN là một sự dối trá lớn nhất.

Điều lệ ĐCS tự ý qui định tài chính của Đảng bao gồm cả cả các đóng góp của các DN, nguồn thu của các thành phần kinh tề đảng… Dẫn đến hàng loạt các tổ chức kinh tế đội lốt kinh tế đảng để tham nhũng, hợp thức hoá của cải cá nhân cho Đảng viên ở khắp mọi nơi, chiếm đoạt tài sản quốc gia và chưa bao giờ đang ký, kê khai minh bạch các tài sản của một đảng cầm quyền trước nhân dân là một sự dối trá không thể biện minh.

Đảng và NN ta đã thay mặt ND gia nhập và ký nhiều Công ước quốc tế trong đó có các Công ước về Nhân quyền và các quyền về dân sự và chính trị… Nhưng chưa bao giờ triển khai đến ND những nội dung đích thực của các công ước đã ký mà chỉ cố tình truyền bá những diễn dải méo mó theo ý đồ toàn trị của mình (Bất chấp các công ước đã cấm những việc này)

Chủ trương cấm đoán tự do ngôn luận, tự do báo chí, ngăn cản việc tiếp xúc của ND nói chung và lực lượng Dân chủ, Trí thức nói riêng với thế giới bên ngoài…không ngoài mục đích kìm hãm dân trí phát triển nhằm che dấu những dối trá của Đảng cầm quyền đối với khá đông tầng lớp người còn quá nghèo khổ và dân trí còn hạn chế. Nhờ vào công nghệ thông tin toàn cấu, ND ta thừa biết các chuyến đi vừa qua của ông Nông Đức Mạnh qua Pháp là một thất bại ở chỗ không đúng thời cơ (Tất nhiên thời điểm là bắt buộc), CP và NN Pháp tiếp đón hời hợt chiếu lệ, báo chí truyền thông thấp kém đến mức xấu hổ…; Chuyến đi của ông Phan Văn Khải đi Mỹ cũng chẳng hơn gì về thành công chính trị (Nếu chỉ quan tâm đến quan hệ thương mại thì chẳng có chuyến thăm này thì nó vẫn phát triển theo xu thế chung trên phương diên toàn cầu như hiện nay): TT. W. Bush tiếp không đầy 1 giờ, không có Quốc kỳ VN treo tại Nhà trắng, không có họp báo chung, không có tiệc chiêu đãi chính thức, không có buổi tiếp kiến với Quốc hội, Ngài TT Mỹ tỏ ra nhẹ nhàng với ông Khải nhưng nhường lời trong thông điệp cứng rắn rõ ràng cho ngài Thống đốc bang Boston đại ý “… Vấn đề nhân quyền và tự do tôn giáo ở VN vẫn là mối quan tâm của các Lãnh đạo và ND Mỹ” khiến chúng ta phải hiểu đó là một thông điệp nền tảng cho bình thường hoá quan hệ với nước Mỹ. Người Mỹ đã không hề có một sai lầm nào vì biết rằng quyền hạn và vai vế quốc gia cuả ông Khải ở mức nào tại một nước đảng toàn trị như VN thì thể hiện nghi lễ ở mức đó !, VN muốn “Làm xiếc” ngoại giao đến đâu thì người Mỹ ghi nhận đến đấy !; Khi ông Khải sang Canada lại phải chịu một một màn diễn khác: Trước một ngày, Bộ NG Canada đã tiếp và thu thập ý kiến các tổ chức Việt kiều… Vì biết rằng cái “Bệnh sỹ cộng sản” thâm căn cố đế của VN xưa nay nên VN, nhất là ông Khải không giám huỷ chuyến viếng thăm như một số các Nguyên thủ quốc gia có thực quyền khác khi họ không hài lòng với nước chủ nhà. Nhắm mắt đưa chân, tại Canada lại không như ở nước Mỹ, TTg. Canada lại thẳng thừng nói về nhân quyền và tự do tôn giáo trong nghị trình hội đàm… Nhưng lại dành cho VN gói quà nhỏ (Tuyên bố kết thúc đàm phán để VN vào WTO)…

Tóm lại về ngoại giao, những người hiểu biết thời cuộc cho rằng việc VN chủ trương quan hệ đa phương là một ghi nhận tích cực và khuyến khích, nhưng tiếc rằng các cuộc viếng thăm lẽ ra mang tầm cỡ lịch sử vào thời điểm này, thì các nhà Lãnh đạo của ta chỉ mới biết “Làm xiếc” hoặc “Chơi đu”trước các bậc thày về ngoại giao và bỏ rơi thời cơ có một không hai này. Nhưng trong nước thì họ tìm cách tô vẽ trước công luận một cách nực cười. Vậy việc này có thể là trung thực hay dối trá ? Có cần phải làm như vậy không ?!

“Diễn biến hoà bình” được diễn giải theo cách của các nhà Lãnh đạo xưa nay chỉ là một sự lừa dối làm cớ cho các cuộc đàn áp trước những lực lượng Bất đồng chính kiến. Hiện nay, ở VN chỉ có “Tự diễn biến hoà bình” đó là: ND mất lòng tin vào ĐCS và lãnh đạm với quốc sự; Sức hút và thu phục nhân tâm của hình ảnh cụ Hồ không còn như như trước nữa để tô ánh hào quang cho lớp cháu con tự xưng là học trò của cụ nữa như họ lầm tưởng; Các ĐV cũng mất lòng tin vào đảng, vu khống chính trị cho nhau, bọn cơ hội chính trị nổi lên làm xấu thêm tình hình nội bộ; Các nhà Lãnh đạo quốc gia không đủ uy tín và đủ tài… vì bản thân họ trưởng thành không thông qua sát hạch của nền dân chủ thực sự (Kể cả dân chủ trong Đảng), họ là sản phẩm của một trong những yếu tố: Cơ cấu, ổn định chính trị, dung hoà các vùng miền phe phái, ân huệ cho nhau thậm chí cả mua danh bán chức, mà mua chức là đầu tư thì ắt phải thu hồi vốn nên tham nhũng tràn lan và không thể dập tắt…; Cuối cùng và cũng là thứ yếu, hẳn số ít những người còn hận thù với VN, với giới lãnh đạo độc tài… không dại gì mà không tranh thủ cơ hội này !… Đó là cái bản chất thật của Diễn biến hoà bình! Hơn nữa, về khía cạnh lương tâm mà xem xét thì, tiến trình chính trị ở VN cần thay đổi theo Diễn biến hoà bình là phúc đức cho dân tộc chứ không nên xảy ra theo kết cục hỗn mang như ở Rumania năm 1989. ND VN ta đã phải chịu quá nhiều đau khổ !

Có lẽ như vậy là quá đủ để nhìn nhận quốc nạn “Nói dối”, người ta đã nghe quá nhiều và quá lâu nói dối, bắt phải nói dối, nói dối để được việc và có thể phải có để trưởng thành… Lâu thành nếp thành tật. Cuối cùng thì rồi phải sống chung với nói dối, lan sang các thế hệ tiếp theo bằng nhiều kênh khác nhau nên lớp trẻ chưa trưởng thành đã không thể đề kháng với tệ xảo trá...Phải chăng đó cũng là một kết cục logic.

Chúng ta hãy thành thật với mình, hãy noi gương những anh hùng dân tộc (Trong đó có nhiều những đảng viên CS) đã hy sinh vì sự toàn vẹn của giang sơn đất nước này… Mà bỏ đi quyền lực cá nhân, bổng lộc của đồng đảng, hãy đừng né tránh sự thật lịch sử và đòi hỏi của thời cuộc… Có thể do lịch sử để lại, chúng ta hãy chưa cần nói đến đa đảng hay phải bao nhiêu đảng … Mà chính ĐCS cầm quyền hiện nay, phải cải cách chứ không chỉ là đổi mới hời hợt về chính trị như xưa nay để rồi VN ta cứ mãi mãi tụt hậu và hèn kém. Lịch sử dân tộc VN có thể mãi mãi được ghi công ĐCSVN hay không đó là hoàn toàn phụ thuộc vào tư duy và hành động chân thực của chúng ta như cổ nhân đã giáo huấn “… Lấy trí nhân để thay cường bạo”. Nếu không, Nhân dân VN sẽ sớm muộn hất ĐCS ra khỏi vòng quay lịch sử dân tộc là điều không tránh khỏi.

Tôi sẽ bàn về “TƯONG LAI VÀ NHỮNG VIỆC CÓ THỂ LÀM ĐANG Ở PHÍA TRƯỚC” dành cho bạn đọc quan tâm trong phần tới.

----- O -----

Cần Nghiêm Trị Những Kẻ Hại Nước - Hại Dân

Thuận An - ĐDCND

Hội nghị Trung ương lần thứ XII của Ðảng cộng sản Việt nam đã được kết thúc hơn một tháng nay. Những thông tin được đăng tải trên các báo ra hàng ngày chưa đủ để cho mọi người dân yên tâm. Vụ T4 của TC2 (Tổng Cục 2) tưởng chừng như đã đi vào quên lãng sau khi Hội nghị XI cho khoanh lại. Nhưng trước sức ép của dư luận cùng với một số uỷ viên Trung ương đã dũng cảm đứng lên tố cáo, buộc Ban chấp hành Trung ương (BCHTƯ) phải lập một ban thanh tra để làm sáng tỏ vấn đề này.

Có lẽ đây là tín hiệu đáng mừng nhất cho hàng triệu đảng viên cộng sản nói riêng và 82 triệu người dân Việt nam nói chung. Chúng ta khoan hãy đi sâu vào các vấn đề xã hội đang có nhiều bức xúc như: tham nhũng, tiêu cực, lừa đảo... bởi khi đưa bất cứ một vấn đề nào ra để bàn luận cũng đều thấy sự bất lực của đảng cộng sản trong tất cả các lĩnh vực (Chính trị, Kinh tế, Văn hóa-Xã hội). Ðảng cộng sản đã không còn phù hợp với xu thế phát triển của thời đại.

Vậy nguyên nhân đó từ đâu? Ai phải chịu trách nhiệm trước dân tộc Việt nam? Người dân Việt nam đã chịu không biết bao nhiêu là khổ đau trong quá khứ nay lại phải hứng chịu những nỗi nhục khác so với người dân các nước trên thế giới. Một trong những nguyên nhân chính dẫn đến sự suy thoái của Ðảng cộng sản như hiện nay chính là từ khi có Tổng Cục 2 ra đời! Vụ án chính trị siêu nghiêm trọng hay còn gọi là vụ án TC2 đến nay đã không còn giữ bí mật như trước kia được nữa. Ðây là một vụ án Hình sự nghiêm trọng nhất từ trước tới giờ trong lịch sử Tư Pháp Việt Nam.

Nó nghiêm trọng bởi chính những Cựu Nguyên thủ quốc gia như Ðỗ Mười và Lê Ðức Anh đã ra sức thao túng, trở thành những người có liên quan đặc biệt nghiêm trọng tới vụ án. Tại Ðại hội nhà báo lần thứ 8 vừa qua thăm dò, tìm hiểu thì hầu như phóng viên của tất cả các báo đều biết về vụ án TC2, chỉ riêng có 2 ông Tổng biên tập của hai tờ báo lớn ở Trung ương là không giám bình luận gì về vụ việc này, điều đó cho thấy đã có sự chỉ đạo triệt để từ trên. Báo chí không được đăng tải những sự việc liên quan đến TC2. Nếu như được phép đăng tải thì chắc chắn đây sẽ là câu chuyện cực kỳ hấp dẫn đối với mọi tầng lớp trong xã hội. Trước tình hình phức tạp trong nội bộ đảng cộng sản Việt Nam do TC2 gây ra, đã có rất nhiều câu hỏi được đặt ra. Tại sao BCHTƯ không dám đưa vụ này ra xét xử? Ðể cho càng ngày vụ việc càng trở nên phức tạp, làm cho biết bao nhiêu người phải căm phẫn? Cách đây một năm, Tướng Nam Khánh đã viết thư tố cáo TC2 lên Tổng Bí thư Nông Ðức Mạnh và Bộ Chính Trị đảng cộng sản, lá thư này rất chi tiết và đã nêu nên những vụ việc nghiêm trọng do TC2 gây ra trong suốt hai thập kỉ qua.

Ngoài ra đã có rất nhiều Tướng Lĩnh khác hưởng ứng viết thư lên Trung ương đòi phải xử lí các vụ như Sáu Sứ, T4...của TC2. Những người đứng lên tố cáo đều là cán bộ Cao cấp của đảng cộng sản, uy tín của họ đối với xã hội là rất lớn, những thành tích của họ xuyên suốt từ kháng chiến chống Pháp đến nay. Những kiến nghị của Tướng Nam Khánh đã làm cho biết bao nhiêu người có lương tri thấy được bộ mặt xấu xa của những kẻ cầm đầu TC2. Trước đây những nguồn tin không chính thức phát ra mọi người cứ cho đó là những tin đồn nhảm, bất cứ ai thắc mắc về vụ việc này ngay lập tức bị trù dập, thậm chí bỏ tù... điều đó cho thấy sự hà khắc của chế độ cộng sản. Tướng Nam Khánh là một người đầy bản lĩnh, ông nắm rất chắc về điều lệ và nguyên tắc đảng, các chứng cứ đưa ra rất thuyết phục, chắc chắn không ai có thể bắt bẻ được những lí lẽ rất sắc sảo của ông. Không những chỉ có Tướng Nam Khánh mà hầu hết các Tướng Lĩnh trong Quân đội và Lão thành cách mạng đều cho rằng Bộ Chính trị đã tự cho mình cái quyền cao hơn cả BCHTƯ, Bộ Chính trị đã tìm cách dìm vụ án quan trọng này đi. Tướng Nam Khánh đã kiên quyết đòi đưa ra BCHTƯ để giải quyết, đây là hy vọng rất lớn mà mọi người trông vào sự sáng suốt của BCHTƯ. Tuy nhiên tình thế đã hoàn toàn thay đổi tại Hội nghị Trung ương XI khi BCHTƯ nhất trí khoanh lại vụ T4, sự việc đã làm thất vọng hàng triệu đảng viên và toàn thể nhân dân Việt nam.

Vậy câu hỏi đặt ra là: BCHTƯ là những thành phần như thế nào? Thì ra đó là những người được ê-kíp Ðỗ Mười và Lê Ðức Anh chọn ra, có thể nói là hơn 50% ủy viên BCHTƯ là thuộc ê-kíp của Mười-Anh. Do vậy việc đưa vụ T4 ra BCHTƯ theo đề nghị của Tướng Nam Khánh là không có kết quả. Không những thế các Tướng Lĩnh nói trên còn bị qui vào tội chống đảng, chống chế độ, chống nhà nước XHCN...

Những vắn tắt kể trên cho thấy cho thấy nhà nước Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Ðảng cộng sản đã hình thành nên một thế lực có những quyền lực riêng, chống phá và tiêu diệt lẫn nhau. Các đảng viên rất buồn, còn nhân dân thì rất đau khổ, không còn tin tưởng vào sự lãnh đạo của đảng cộng sản Việt nam nữa, mà con người khi đã mất đi niềm tin là mất tất cả. Hội nghị XII đã quyết định thành lập ban thanh tra về vụ T4 do Bộ trưởng Công an Lê Hồng Anh đứng đầu và 4 người khác trong khối Nội chính để điều tra vụ việc. Ðây là một tín hiệu đáng mừng, bởi đấy là nguyện vọng của toàn dân, luôn khát khao và đứng về lẽ phải và sự thật. Thế nhưng Sự thật và Lẽ phải không bao giờ được bảo vệ nếu còn đảng cộng sản lãnh đạo như hiện nay tại Việt nam. Lê Hồng Anh là ai? Mọi người vẫn bàn tán râm ran rằng đó là người do ê-kíp Mười-Anh dựng lên. Vì vậy nhiều người tin tưởng là vụ án không thể đi đến cùng, mặt khác mọi người cho rằng ông Hồng Anh không có nghiệp vụ điều tra vì ông không phải là công an. Ông ta vốn trưởng thành từ phong trào Ðoàn mà lên, sau khi ông Lê Minh Hương mất thì ông được đề bạt lên làm Bộ trưởng công an, đột ngột được phong Ðại tướng mà không một ngày qua quân ngũ. Dưới bàn tay nhào nặn của Mười- Anh, Bộ Công an đã bị TC2 khóa chặt và vô hiệu hóa từ lâu rồi. Ngành Công an rất bất bình về cơ chế hiện nay, bởi vì cán bộ toàn ngành đều được đào tạo có bài bản, có nghiệp vụ nhưng thực tế đã bị vô hiệu hóa bởi một tổ chức kém cỏi vè mọi mặt, chỉ hơn về thủ đoạn, tức TC2.

Như vậy, Hội nghị XII quyết định thành lập Ban thanh tra vụ T4 chỉ là một trò lừa bịp với nhân dân mà thôi. Hơn ai hết, nhân dân Việt nam luôn khát khao có cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Thế nhưng những mong muốn bình dị đó mãi mãi chỉ là mơ ước, nếu như những vụ việc như TC2 không được giải quyết. Vụ Sáu Sứ hay T4 không chỉ dừng lại ở đây, đáng lí ra từ những khóa trước, Trung ương đã phải xử lí dứt điểm rồi. Vụ việc đã kéo dài cho đến ngày hôm may với những hậu quả rất nặng nề cho đảng cộng sản, vì nội bộ đã hình thành bè phái, vây cánh từ lâu, không khác gì thời Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc. Biết bao nhiêu người có tấm lòng và nhiệt huyết với đất nước, với nhân dân đã bị đánh bật ra khỏi chính trường, có người bị ám sát hoặc bức tử rồi dẫn đến những cái chết bi thảm.

Nhiều đảng viên đã bày tỏ rằng, muốn giải quyết tốt vụ án này thì Bộ Công an phải ra lệnh khởi tố bị can và bắt giam ngay Vũ Chính, Nguyễn Chí Vịnh, Phạm Văn Trà, Phạm Ngọc Hùng là 4 tên chủ chốt của Vụ án. Lệnh khởi tố những kẻ cầm đầu với các tội danh: giết người, lừa đảo, tham ô, thiếu tinh thần gây trách nhiệm hậu quả nghiêm trọng. Ðây là những tội danh đã được qui định trong Bộ Luật Hình sự và Bộ Luật Tố tụng hình sự do nhà nước CHXHCN Việt Nam qui định. Tham gia tố tụng phải có Ðỗ Mười và Lê Ðức Anh với tư cách là người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan theo đúng qui định pháp luật nhà nước CHXHCN Việt Nam. Có như vậy mới thể hiện được tính nghiêm minh của nhà nước Pháp quyền XHCN, như những gì mà chế độ cộng sản tại Việt nam vẫn thường xuyên tuyên truyền cho nhân dân.

Các chứng cứ để vạch trần những tội ác của TC2 đã được nhiều tổ chức và cá nhân trong nước chuẩn bị và sẽ cung cấp cho Cơ quan Ðiều tra của Bộ Công An một khi có lệnh khởi tố. Còn nếu không thì những chứng cứ đó sẽ được đăng tải trên toàn bộ mạng lưới Internet để giúp nhân dân hiểu thấu đáo mọi vấn đề liên quan. Ðể giúp bạn đọc hiểu được nguyên nhân nào khiến vụ án Chính trị Siêu nghiêm trọng này bị dìm đi một cách vô lí? Thì có thể trả lời ngay rằng đó là do có sự chỉ đạo thuộc ê-kíp của Mười-Anh. Vậy Mười-Anh là những con người như thế nào? Ðó chính là 2 cựu nguyên thủ Quốc gia của nhà nước Việt nam XHCN, một là Cựu Tổng bí thư Ðảng cộng sản, một là cựu Chủ tịch nước. Cả hai con người này đều là học trò cưng của Lê Duẩn và Lê Ðức Thọ (đã chết). Những người đã chết, hãy để cho Lịch sử phán xét, còn trách nhiệm của chúng ta là phải đi tìm bản chất của hai tên còn sống là Mười và Anh. Cặp bài trùng này đang trở thành thế lực có quyền lực nhất tại Việt nam hiện nay.

Mọi tội ác mà TC2 gây ra đều có sự chỉ đạo của Mười-Anh. Rất tiếc cho đảng cộng sản Việt nam đã chọn nhầm mặt để gửi vàng, trao vận mệnh đất nước cho hai con người này thao túng trong thời gian dài. Ðỗ Mười xuất thân là một người hoạn lợn, trình độ chưa hểt cấp 2, nhờ tham gia cách mạng ngay từ đầu mà lên được cho đến bây giờ, bản chất của y là “ném đá giấu tay”, nên rất khó phát hiện được âm mưu và thủ đoạn của y. Còn Lê Ðức Anh là con người lừa đảo chính trị vào loại bậc nhất trong hệ thống chính trị của Việt nam. Y là con người đầy mưu lược, quân phiệt, độc đoán và chính y đã giết hại biết bao nhiêu là cán bộ nòng cốt của đảng cộng sản. Tất cả những gì từ hai con người này đều được truyền cho Vũ Chính và Nguyễn Chí Vịnh để hai tên này tiếp tục thao túng đất nước, tất nhiên là tiếp tục gây ra nhiều tội ác mới.

Như vậy có thể đưa ra một công thức như sau: Hoạn lợn + Lừa đảo = Cháo lòng.