Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam
Điện Thư - Số 55
Tháng 2 năm 2006
Điện Thư Câu Lạc Bộ
Dân Chủ xin trân trọng kính chuyển đến các Diễn Đàn Điện Tử, Cơ Quan Ngôn Luận,
Độc Giả trong và ngoài nước các tin tức, sự kiện và bài vở liên quan đến
tình hình dân chủ Việt Nam. Điện thư gửi thẳng đến bạn đọc. Nếu bạn cần nhận
điện thư hoặc góy ý, yễm trợ xin liên lạc:
caulacbodanchuvietnam@yahoo.com
----- O
-----
Ngày 12 tháng 2 năm 2006
Thông Cáo
V/v: Kêu
Gọi Bộ Công an Từ Bỏ Ý Đồ Sử Dụng Vũ Khí Siêu Âm Đàn Áp Công Nhân Đình Công
Trước các biến động đình công từ Công nhân mỗi lúc một lan rộng, có nguy
cơ bùng phát đe dọa sự sống còn của chế độ độc quyền. Đồng thời bất
chấp các trào lưu thế giới lên án về việc sử dụng phương tiện đàn áp tinh vi
có tính vi phạm nhân quyền và đe doạ tính mạng con người. Mới đây, nhà cầm
quyền Việt
Nam
đã cho phép Bộ Công an sử dụng các vũ khí cao cấp nhằm giải tán các cuộc
biểu tình công nhân. Vũ khí này được Cục Hậu Cần (H14) trực thuộc Bộ Công
an mua lại từ Trung Quốc, sử dụng hệ thống siêu âm, đặt trên các loại xe ôtô
di động để nhanh chóng có mặt ngay tại hiện trường, không mang
biển hiệu và sắc phục công an nhằm tránh bị phát hiện.
Đây là hệ thống phát sóng cao cấp, có tầm phủ sóng trong phạm vi 200mét,
giống như một loại lựu đạn hóa chất làm tê liệt thần kinh để giải tán đoàn
biểu tình. Khi máy phát sóng, những người nằm trong tầm ảnh hưởng bị cảm
giác chóng mặt, buồn nôn, ủ rũ, khó thở, tức ngực có thể dẫn đến cái chết
bất ngờ nếu bị yếu tim, hoặc ảnh hưởng lâu dài đến sức khoẻ. Vũ khí nằm
trong loại này được Quốc tế liệt kê là vũ khí giết người chậm dựa trên các ý
niệm nguyên tử bao gồm “tia laser, sóng radio, tia nhiệt, sóng từ trường
v.v..” vì khi sử dụng cũng có khả năng tàn phá không kém gì các loại vũ khí
giết người nhanh.
Bác sĩ Barbara Hatch Rosenberg tường trình trên tờ Khoa Học Phân Tử, số
Tháng 9 & 10 từ năm 1994 “những loại vũ khí này có thể làm mù mắt, phản
ứng bất bình thường, giảm khả năng phán đoán, bị đau nhức, buồn nôn, tiêu
chảy hay làm cho các bộ phận trong cơ thể bị ngưng hoạt động”. Quyết
nghị của Hội Đồng Âu Châu A4-005/99 hồi tháng 1/99 đã kêu goị “chấm dứt
và ngăn cấm các nghiên cứu và sử dụng vũ khí nằm trong bất cứ dạng nào có
mục tiêu khống chế nhân loại”. Trong khi đó, ngay cả tại nước Nga, ông
Yuriy Lopatin, chuyên gia về lãnh vực này cũng đã lên tiếng “kêu gọi cấm
nghiên cứu và bán các trang thiết bị có tính khống chế nhân loại”.
Việc cho phép sử dụng các vũ khí này để công an đàn áp công nhân đình công,
biểu tình nhằm bảo vệ chế độ độc tài là hoàn toàn vi phạm nhân quyền, vi
phạm thân thể con người và mang tác hại lâu dài không những đối với người bị
đàn áp mà ngay cả nhân viên công an sử dụng cũng không thể tránh khỏi.
Đảng Dân chủ Nhân dân khẩn thông báo đến Nhân dân trong và ngoài nước và kêu
gọi các cơ quan Quốc tế Nhân Quyền sớm lên tiếng can thiệp, kêu gọi nhà nước
Việt
Nam
chấm dứt ý đồ sử dụng các vũ khí trên để đàn áp Nhân dân Việt
Nam.
Việt
Nam
ngày 12 tháng 2 năm 2006
TV/TW Đảng Dân chủ Nhân dân
Nguyễn Hoàng Long
----- O -----
Anh Chị Em
Cần Lao Dấn Bước
Chẳng có gì phải nhục
nhã khi nền dân chủ chưa được thiết lập ngay vào ngày mai tại Việt
Nam.
Những người yêu chuộng dân chủ đang cố gắng, họ xác quyết trong niềm tin và
công tác của mình. Chỉ có thái độ nhụt chí, bạc nhược mới đáng phải hổ thẹn.
Đã quá thời điểm nâng
lương tối thiểu theo NĐ 03 của Chính phủ (1/02/2006)
nhưng nhiều doanh nghiệp (DN) có vốn đầu tư nước ngoài (FDI) vẫn né tránh
thực hiện. Đa số các DN đều cam kết sẽ tăng lương theo đúng quy định cho
công nhân, nhưng lại cắt tất cả những khoản phụ cấp trước đây như tiền cơm
trưa, chuyên cần, trách nhiệm... Tính từ đầu tháng 2/2006 đến nay (18/02),
trên địa bàn Sài Gòn đã xảy ra 11 vụ đình công. So với tháng trước, số vụ
đình công có giảm nhưng thời gian diễn ra dài ngày hơn, như ở công ty
Perfect VN (5 ngày), công ty Huê Phong (4 ngày). Có khoảng 10.890 người lao
động tham gia (1).
Ngoài việc phản ánh
một chính sách kinh tế phi lộ trình, sự thay đổi bất ngờ về mức lương tối
thiểu không làm tình hình sáng sủa thêm. Đối với các DN FDI, việc tăng đột
ngột 40% mức lương (thay vì mỗi năm tăng một ít) đã khiến các DN FDI choáng
váng vì tổng chi phí tăng đột ngột từ 2%-3% (2). Về phía người lao động,
quyết định nâng lương tối thiểu chỉ mới giải quyết trượt giá chớ thực chất
không phải là tăng lương. Chắc chắn rằng, tình trạng đình công hiện nay sẽ
không dừng lại ở các tỉnh
Nam
bộ (3).
I.
Đình công - hình thức biểu thị ý chí người lao động
I.1. Cơn sốt thiếu
nhân công
Cứ sau Tết Nguyên đán,
các DN ở các khu chế xuất-khu công nghiệp (KCX-KCN) vùng kinh tế trọng điểm
phía
Nam
lại lên cơn sốt thiếu công nhân. Riêng sau Tết năm nay, tình trạng thiếu
nhân công đã đến mức báo động. KCX Tân Thuận cần tuyển gấp gần 9.000 lao
động phổ thông; còn các KCX Linh Trung, Tân Tạo, Lê Minh Xuân… cũng rao
tuyển gấp trên 3.000 lao động. Trong khi số lao động mới tuyển vào chưa đủ
đáp ứng nhu cầu cần người của DN thì số nghỉ việc, chuyển đổi chỗ làm lại
tăng liên tục. Đây là nan đề chung của thị trường lao động ở 03 địa phương
Sài Gòn, Bình Dương và Đồng Nai.
Năm 2005, toàn tỉnh Đồng Nai thiếu hụt khoảng
trên 20.000 lao động. Năm nay, nhu cầu tuyển lao động ở các KCN của tỉnh
tiếp tục tăng lên 46.000 người. Do thiếu lao động nghiêm trọng kể từ sau Tết
Nguyên đán, tình hình sản xuất của nhiều DN địa bàn tỉnh Đồng Nai đã gặp
không ít khó khăn. Tính từ tháng 1/2006 tới nay, giá trị sản xuất công
nghiệp của Đồng Nai chỉ đạt 3.600 tỉ đồng, giảm so với tháng trước khoảng
7%. Tương tự, tỉnh Bình Dương cũng có nhu cầu tuyển mới 40.000 lao động
trong năm 2006 nhưng khả năng đáp ứng là rất mong manh.
I.2. Đòn chí mạng vào
chế độ toàn trị
Xung đột lợi ích giữa
chủ - thợ tại Việt
Nam
đã tạo thành một làn sóng rung động toàn xã hội. Từ năm 2005 đổ về trước,
đình công được sử dụng như vũ khí tối hậu của người lao động trước bóc lột
bất công. Trong năm 2006, đình công mặc nhiên là hình thức thể hiện ý chí
của người lao động. Khi hàng loạt các kênh trao đổi khác: sự quan tâm của
chính quyền, công đoàn quốc doanh… trở nên vô giá trị, thì đình công trở
thành một kênh trao đổi giữa người lao động với chính nhà cầm quyền. Có lẽ
trong năm 2006, Việt
Nam
sẽ có những ngã rẽ quan trọng; song ngã rẽ ấy không lấy tư duy dân chủ làm
hướng đạo thì khả năng xảy ra những điều tệ nhất không còn là điều bất ngờ.
Nhà nước toàn trị muốn thực hiện một cuộc chạy trối chết về mức tăng trưởng
kinh tế - trong khi lơ là việc giải quyết các điều kiện kèm theo - đến hôm
nay đã bộc lộ đầy đủ những ấu trĩ vô phương khắc phục. Cùng với những nhùng
nhằng về quyền sở hữu đất, nguy cơ phá sản của hệ thống ngân hàng, sự chênh
lệch mức lương sẽ là những tử huyệt của chế độ trong năm 2006. Những đòn chí
mạng này chưa đủ làm vỡ được toàn bộ cơ cấu toàn trị song mức độ sụp lở của
hệ thống hiện hữu ngày càng trở nên trầm trọng.
Đối diện với nỗi khốn
cùng của nhân dân là thế giới thừa mứa của quan chức công quyền. Hàng loạt
xe hơi sang trọng trong các công sở, tổ chức đảng… được mua bằng tiền ngân
sách quốc gia (4). Trong khi hàng loạt cuộc đình công của người lao động
bùng lên vì miếng cơm manh áo bị nước ngoài bóc lột thì hành động của các
quan chức kia đã đi đến giới hạn tận cùng bất cận nhân tình. Nhà nước toàn
trị đã hủy hoại Việt
Nam,
hố ngăn cách giàu nghèo đang nứt toác ra trong lòng xã hội, quá nhanh và
liên tục. Mỹ phải mất hơn 200 năm để đạt mức 9,1 lần, chế độ XHCN Việt Nam
chỉ cần 20 năm đổi mới là đã có mức chênh lệch giàu nghèo 8,1 lần (tính đến
năm 2004) (5).
Nếu không có FDI thì không thể có tốc độ tăng
GDP cao, với năm 2006 yếu tố này càng trở nên quan trọng. Thay vì nhanh
chóng cải cách đất nước để tận dụng năng lực trí tuệ, chính nhà nước toàn
trị đã đem mồ hôi người lao động ra làm lợi thế cạnh tranh cùng thế giới.
Thay vì đặt nặng trọng tâm vào việc hoàn thiện hệ thống pháp luật, xây dựng
môi trường kinh tế lành mạnh để thu hút FDI - những bộ óc bất tài kia cứ
chăm bẳm vào hành động thất đức: chèn ép lương tối thiểu của người lao động
trong nước. Khi mồ hôi bị vắt kiệt thì bản thân người lao động cũng trắng
tay.
I.3. Cuộc đối đầu về
quyền tự do dân sự
Với vị thế độc lập, hệ thống luật pháp của
nhiều quốc gia khác không bị ảnh hưởng của các chính khách hay dư luận thì ở
nước ta - hệ thống luật pháp trơ ra theo chiều tiêu cực: không thay đổi kịp
với đà phát triển của xã hội. Một mặt nào đó, đình công là bi kịch của chúng
ta. Trong thời gian qua, người lao động như những bóng ma trong chính sách
điều hướng kinh tế của nhà cầm quyền. Ngay trong các cuộc họp Quốc hội; tình
trạng nghèo khổ, bất bình đẳng, bị cô lập của công nhân không hề được đề cập
nghiêm túc. Tệ hơn, chính phủ đương nhiệm đã bội tín cùng nhân dân (sẽ điều
chỉnh lương tối thiểu khi chỉ số giá tiêu dùng tăng 10%).
Dự án sửa chữa, bổ
sung Bộ Luật Lao động (BLLĐ) bế tắc trong nhiều năm liền. Theo Bộ trưởng Bộ
LĐ-TB-XH Nguyễn Thị Hằng, dự án sửa đổi bổ sung BLLĐ lần này kế thừa từ dự
án Pháp lệnh Đình công. Ngay bước đầu tiên đã là một trái khoáy: sinh con
rồi mới sinh cha, luật chưa hoàn chỉnh lại bày thêm pháp lệnh. Do không hiểu
được bản chất của quan hệ lao động, các quan chức làm luật mãi luẩn quẩn
trong các khái niệm về
quyền/lợi ích,
tập thể/cá nhân trong tranh chấp lao động. Với cách làm việc này, chính cơ
quan hành chính có trách nhiệm với người lao động đã coi thường kỷ luật hành
chính. Xuất phát từ nhận thức thiếu thực tế dẫn đến không khắc phục các bất
cập của luật hiện hành; thậm chí còn làm cho thêm rối rắm, vô bổ. Cơ quan
hữu trách đã coi thường nhận thức và nhu cầu thiết thân của người lao động.
Từ đây đến tháng 5/2006 (thời hạn dự kiến đưa ra Quốc hội lấy ý kiến), các
vụ đình công sẽ vẫn tiếp diễn trong tình trạng không đúng trình tự pháp luật
qui định.
Mặc dù cứ ngắc ngứ như
gà mắc dây thun lúc trình bày các khái niệm luật, nhưng Ban soạn thảo dự án
BLLĐ lại tỏ ra cực kỳ phản động khi bàn về quyền người lao động. Trong tờ
trình chính phủ, Ban soạn thảo đưa ra mục đích sửa chương XIV - BLLĐ về vấn
đề đình công là để... hạn chế đình công, họ phớt lờ cả Công ước quốc tế (6).
Sự tập trung hàng trăm ngàn công nhân vào trong một KCN đã tạo nên những
nhóm xã hội vững chắc. Sự lan tỏa thông tin và phối hợp trong nhóm đã giúp
người lao động tạo được thế đứng của mình. Bất chấp các định chế khắc nghiệt
của chế độ, sức sống của những xã hội dân sự vẫn phát triển mãnh liệt. Đa số
khởi xướng đình công vừa qua là các nhóm công nhân đồng hương. Khả năng ngăn
chặn đình công bằng các biện pháp hành chính là bất khả thi. Xã hội Việt
Nam
hôm nay không thể ổn định bằng cách hy sinh quyền và lợi ích của đại bộ phận
- để một nhóm xã hội đặc quyền đặc lợi nào đó ngang nhiên thụ hưởng.
Do đó cần phải minh
xác rằng, chính lối làm việc quan liêu phản động chốn công quyền sẽ làm giảm
FDI chớ không phải tỷ lệ đình công.
II. Hãy ủng hộ anh em cần lao
Trước tiến trình vận động dân chủ năm 2006, bảo
vệ nhân quyền và dân quyền trong môi trường lao động trở nên một mặt trận
nóng bỏng. Trước gian khổ, những anh chị em lao động bình dân không khăn gói
trốn chạy mà đã lao mình vào những đợt tranh đấu – không chỉ vì quyền lợi
của riêng họ. Không mãi chấp nhận cúi mặt trong tủi nhục, những tinh anh của
lớp trẻ đang trỗi dậy, đón lấy ngọn cờ tiên phong trong cuộc đứng dậy vì dân
quyền này. Tiến trình vận động dân chủ năm 2006 sẽ là một bước chuyển biến
mới; thoát khỏi quỹ đạo đấu tranh còn nặng tính đối phó, nặng hướng thụ động
của hôm qua.
II.1. Chế độ toàn trị
đang tự cô lập
Hệ thống chính trị
hiện nay rất xa lạ với các định chế về công bằng xã hội và kinh tế. Người
dân bị gọt sạch các ý tưởng độc lập – khoan nói đến đối lập. Bộ máy công an
mật vụ sẵn sàng làm điêu đứng những ai dám tin tưởng một cuộc sống có thể
tốt đẹp hơn. Có lẽ quá bận rộn cho việc chuẩn bị đổi màu thay áo, nên ngay
dự thảo Báo cáo chính trị trình Đại hội X, không hề có một chữ nào nhắc đến
bản chất của đảng Cộng sản là gì - một vấn đề vừa có tính nguyên tắc, vừa có
tính định hướng lý tưởng. Qua thực tiễn, bài ca bản chất của đảng Cộng sản
là bản chất của giai cấp công nhân, đã trở thành một chiêu bài vô giá trị.
Số liệu về đảng viên công nhân trên tổng số đảng viên mới được kết nạp hàng
năm, cũng minh chứng điều này, thường chỉ chiếm từ 10-11%. Hành động cưỡng
bức toàn xã hội phải theo một đường lối chính trị nào đó là phản bội lại lợi
ích toàn dân tộc. Chưa bao giờ toàn dân Việt
Nam
bỏ phiếu chọn đảng Cộng sản đại diện và tiện thể cai trị… luôn mình.
Khủng hoảng về sách
lược, chế độ đang từng bước rơi vào cuộc chiến không giới tuyến. Thực tiễn,
mọi công dân đều là nhân tố của xu thế chống áp bức bất công. Do đó, lực
lượng an ninh mật vụ dù dày đặc đến đâu cũng không thể đề phòng hết được.
Trong tương lai rất gần, người yêu dân chủ sẽ xuất hiện bất cứ ở đâu, bất kể
khi nào trong nước. Đứng quá lâu ở vị thế thống trị, chế độ đã bứt ra khỏi
quần chúng đến mức tự cô lập mình. Những hoạt động triệt hạ lực lượng dân
chủ hiện nay chỉ là nỗ lực cục bộ của giới cầm quyền, toàn dân không ủng hộ.
Đó là lý do quan trọng để nhiều người trong chúng ta không còn sợ hãi nữa.
Lòng nhẫn nại người lao động đã tới ngưỡng tận cùng, họ không thể thụt lùi
hơn, một khi còn phát được tiếng nói con người. Sự cáo chung của một chế độ
bắt nguồn từ những nguyên nhân nội tại, nhưng những tác nhân khác vẫn chiếm
vai trò cực kỳ quan trọng trong việc đánh sập chế độ ấy. Nếu những người
Việt
Nam
ái quốc không góp tay đẩy mạnh hơn tiến trình dân chủ hóa, thời gian độc tài
thống trị ở nước ta sẽ là thiên thu.
II.2. Ủng hộ dân chủ -
Hành động tự khẳng định bản thân
Chuyện hôm qua, đình
công là một giải pháp chẳng đặng đừng, thuần tuý cơm áo. Hôm nay, ý nghĩa
tham gia đình công còn là một quyết định danh dự; khẳng định nhân phẩm và
dân quyền của người lao động.
Nỗ lực thoát khỏi các
chi phối về kinh tế và độc quyền tư tưởng là các hướng tấn công vào chế độ
toàn trị. Hiện nay, sự ủng hộ của tầng lớp trí thức, sinh viên, doanh nhân
và nông dân rất quan trọng. Công tác truyền thông và hậu cần trong cuộc đấu
tranh của người lao động luôn cần sự tiếp sức của toàn xã hội. Ủng hộ công
cuộc dân chủ hóa nước nhà là con đường để nhiều người trong chúng ta có dịp
tự khẳng định mình – như những chủ nhân đích thực của quốc gia Việt
Nam.
Tuỳ khả năng mình, mỗi công dân cần cố gắng nhận lãnh trách nhiệm cùng xã
hội và cộng đồng mình đang sống. Tham gia phong trào cách mạng dân chủ là
một cơ hội phát triển khả năng hội nhập và phục vụ cộng đồng. Chúng ta vươn
lên như những con người đích thực với đầy đủ các giá trị đáng phải có, chúng
ta không trông mong vào lòng thương hại ban ơn của đương quyền thối nát kia.
Lời kêu gọi các công dân hãy lên đường dấn thân, chung tay góp sức cho đại
cuộc vẫn còn đó. Đã đến lúc phải chứng minh rằng sức mạnh của quyền tự do
ngôn luận luôn thắng những lời dọa dẫm. Tự các biến động tự nhiên trong nền
kinh tế thị trường không đủ xô ngã một chế độ toàn trị. Công cuộc dân chủ
nước nhà luôn cần huy động tối đa nguồn tài nguyên xã hội, nhằm từng bước,
chuyển sang giai đoạn đấu tranh công khai và trực diện.
Trong cơn nức nở của nhân quần, ngồi bóp tay bó
gối mà coi được chăng? Mong sao, các tầng lớp nhân dân quan tâm hơn nữa đến
anh em cần lao chúng ta. Làm sao cam tâm trơ mắt nhìn dân trăm họ khốn đốn
lầm than ? Hiện tại, sức nóng của ngọn lửa đình công chưa đủ nung chảy được
khả năng toàn trị của chế độ. Trong một tương lai gần, điều đó sẽ xảy ra.
III. Phụ lục: Chiếc phong linh đầu hồi
Anh ta là
sinh viên. Cô
gái làm trong KCX Linh Trung. Họ có chung về giấc mơ chiếc phong linh treo
đầu hồi, trước một căn nhà cấp bốn. Họ mơ về mấy đứa nhỏ, chiều về đón ba
đón mẹ tan ca.
Tết hết rồi, cô ấy không trở lại. Gió sông Sài Gòn thôi còn êm ả, gió
miệt Thu Bồn lơ lửng phương nao. Nắng Linh Trung thiệt là buồn, thương người
dưng chẳng kịp trao nhẫn cỏ. Cô ấy là người nhiệt tình, luôn là người đi đầu
cuộc đình công sống mái hôm qua. Tại sao cô ta lại không vô nữa… Vậy là
chiếc phong linh đã sắm ra rồi nhưng chẳng biết dành cho ai…
Rồi một lá thơ thay lời từ tạ bay vào trong
ngày Tình nhân, có đâu vài đoạn:
“Thủ Đức tập trung
hàng ngàn thanh niên có học và biết.. im lặng. Trong lúc chúng tôi bước ra
khỏi nhà máy; chẳng thấy anh đâu. Có phải chăng, việc quá so đo thiệt hơn đã
đánh mất cái dũng khí của con người. Các anh đứng bên lề cuộc tranh đấu của
chị em chúng tôi.
Nam
nhi đại trượng phu ở đời chẳng thể nói suông mà được. Kẻ có học không dám
thực hành cái biết của mình thì suốt đời quẩn quanh trong phận con mọt sách.
“Đâu thể trong lúc dầu sôi lửa bỏng như vậy,
các anh lại đi vùng vằng cãi nhau về kết quả người lao động tranh đấu – để
né tránh câu hỏi lương tâm: việc đó có đáng làm hay không. Vận mệnh nước nhà
đang cần những công dân ái quốc. Tại sao anh chị em công nhân chúng tôi làm
được mà các anh không làm được. Có phải lòng dũng cảm giữa các tầng lớp xã
hội có khác nhau…
“Phong linh chỉ reo khi được đón gió, phong
linh sẽ câm khi ủ trong xó buồng tối. Tình ta đã thử lửa qua những ngày đình
công Linh Trung, tình ta đã rơi vào khoảng lặng. Hãy đem phong linh ra trước
gió, thông linh sẽ reo. Nhớ anh nhé.”
Chẳng có gì phải nhục
nhã khi nền dân chủ chưa được thiết lập ngay vào ngày mai tại Việt
Nam.
Những người yêu chuộng dân chủ đang cố gắng, họ xác quyết trong niềm tin và
công tác của mình. Chỉ có thái độ nhụt chí, bạc nhược mới đáng phải hổ thẹn.
Sài gòn, viết kỷ niệm Ngày Tình nhân năm 2006
Ghi chú:
1/ Ngoài ra còn có khoảng 130 công nhân Công ty công nghiệp thực phẩm Á
Châu (Thuận An, Bình Dương);
khoảng 1.200 công nhân Công ty Giày Giai Hiệp (KCN xã Đức Hòa Đông, huyện
Đức Huệ. Long An).
Trong
tháng 1/2006, cả nước xảy ra 57 cuộc đình công, tăng 48 cuộc so với tháng
1/2005. Trong đó, 49 cuộc xảy ra ở các DN FDI. Theo báo Lao động số 38, ngày
8/02/2006.
2/ Trong khi kế hoạch sản xuất của năm 2006 xuất phát từ các đơn đặt hàng
giữa năm 2005. Còn giá gia công của các đơn hàng năm 2006 lại không thể tăng
nhiều, như ngành dệt may chỉ tăng trung bình từ 10-15%.
3/ Do chi phí kinh doanh cách biệt lớn, mức thu hút đầu tư nước ngoài
trong 5 năm qua trên các vùng cả nước có khác nhau:
- Đồng bằng sông Hồng đạt 3,5 tỷ USD, chiếm 20%.
- Bắc Trung Bộ và duyên hải miền Trung đạt 1,5 tỷ USD, hơn 8,57%.
- Vùng Đông Nam Bộ đạt tới 11,1 tỷ USD, cùng với đồng bằng sông Cửu Long
chiếm tới 65% vốn thu hút đầu tư cả nước.
Khi tác giả đang kết thúc bài viết thì đã nhận được tin: sáng ngày 17/02,
công nhân công ty Sao Vàng (Hải Phòng) đình công, khoảng 5.000 người tham
gia.
4/ Theo những số liệu mới nhất, cả nước có hơn 19.000 chiếc xe công. Chỉ
riêng trong 2 năm 2002 - 2003 đã có 6.000 xe công mới được mua, vượt quy
định 2.000 chiếc. Nói như Bộ trưởng Tài chính Nguyễn Sinh Hùng, có lấy cả
bãi sông Hồng cũng không chứa hết xe công mua sai quy định. Riêng tình trạng
mua xe công vượt khung giá quy định, đã có một quan chức lãnh đạo thành phố
Hà nội dùng một chiếc xe giá bằng "ba nghìn con trâu". Hàng nghìn tỉ đồng đã
bị lạm chi mỗi năm cho xe công. Theo báo Lao động số 38, ngày
8/02/2006.
5/ 1990 là 4,1 lần, năm 1991 là 4,2 lần, năm 1993 là 6,2 lần, năm 1994 là
6,5 lần, năm 1995 là 7 lần, năm 1999 là 7,6 lần, năm 2002 và 2004 là 8,1
lần. Theo bài viết “Khi chênh lệch giàu nghèo gia tăng” của Ngọc Minh, báo
Thanh niên bản điện tử ngày
11/02/2006.
6/ Ở điều 8d - Công ước quốc tế ngày 16.12.1966 ghi rõ: "Các quốc gia
tham gia công ước này cam kết bảo đảm... quyền đình công", Việt Nam đã tham
gia phê chuẩn ngày 24/9/1982, nên điều 7 Bộ luật Lao động (BLLĐ) có ghi: "Người
lao động có quyền đình công theo quy định của pháp luật".
----- O -----
(Trích trong ghi
1954-1960)
-
Mày mất thóc,
em mày lấy, mày vu cho tao mày đánh tao.
-
Nga, mày có
đánh anh Tụng không?
-
Mày ngoảnh mặt
lên đây. Khoanh tay lại. Bây giờ mày đã nhận mày kể lại đi.
-
Thưa qúy toà
con mất thóc về hỏi, chả nhẽ ở nhà mất còn có ai, anh Tụng…
-
Ông Tụng, con
hỏi ông Tụng, xong có đánh.
-
Nga! Đánh thế
nào? Hỏi! Cho phép mày quay về ông bà nhân dân mà nói về việc đánh anh Tụng.
Phải thưa ông bà.
-
Thưa ông bà
nhân dân, con mất thóc con đánh anh Tụng à ông Tụng. Con trói vào cột.
-
Mày có treo anh
Tụng lên không?
-
Con có treo ông
Tụng lên ạ…
-
Nga! Hỏi! Về
sau thóc ai lấy?
Kết luận: - Chúng ta
nhân dân thấy bộ mặt ngoan cố tên điạ chủ. Nó đã nhận là thóc con cháu nó
lấy mà nó đổ cho anh Tụng, nó đánh.
-
Mày đánh tao
nát cả người cả ngợm ra.
-
Con chỉ đánh
nát người thôi ạ. Không đánh vào ngợm ạ.
-
Tao đói quá tao
đi bẻ mấy bắp ngô. Tao lấy của nhân dân chứ lấy của nhà mày đâu? Sao mày lột
quần tao ra, chắp 10 roi đánh!
-
Mày có đánh ông
Sử không?
-
Con đánh bằng
roi tre ạ. Ông ấy ăn cắp ngô, con đi tuần thì con đánh ông ấy chảy máu đít.
-
Anh tao là
Niệm. Anh tao với mày cùng đi buôn. Mày có hiềm với anh
tao. Ngày 13-7 mày thủ mưu giết anh tao.
-
Việc giết anh
Niệm và anh Ân thế nào? Nói ra! Kể! Từ đầu chí cuối!
-
Thưa quý toà,
thằng Phồn thằng Nghĩa sai con đi giết anh Niệm.
-
Tao hỏi mày chứ
tao hỏi đâu thằng Phồn thằng Nghĩa.
-
Con cầm đá đập
óc ông Niệm…
-
Còn một việc
nữa, trong đêm hôm ấy mày giết anh Ân ra sao?
-
Con với Khoát,
Nghĩa, Tô, Tính, Hậu. Ông Hậu chém..
-
Đánh thế nào?
Kể sao cứ nhát một thế!
Kết luận: Ngày
15-7-1950
nó giết 2 ông: anh Niệm và anh Ân.
-
Nga! Mày sai
chồng tao đi lấy thẻ, mày về mày đánh chồng tao vãi cứt.
-
Đội giảm tô sắp
về, mày sợ mày chỉ định chồng tao đi dân công mày giết chồng tao.
-
Thưa qúy toà,
con có đánh ông ấy đâu?
-
Nga! Nhân dân
nói vu cho mày à ? Mày có đánh không ?
-
Dạ ông bà con
nhân dân đã vạch thì con có tội ạ !
-
Không khiến mày
nói dài. Có hay không ?
-
Nga !Mày có
buôn lậu không ? Mày làm gì ?
-
Mày làm gì cơ
mà ? Mày làm chức vụ gì ?
Dẫn chứng :- Mày làm ủy viên hành chính.
-
Con làm ủy viên
hành chính.
-
1952 tao khổ sở ở nhà ông Khôi, tối tao rửa chân chưa đi ngủ, mày sang nhà
tao nói chuyện một lúc mày đè tao mày hiếp. Mày doạ nói ở đâu mày giết ở
đấy. Tao cho mày nói. Mày nói lên.
-
Mày có hiếp bà
Chính không ?
-
Một
người đàn bà ai lại nói vu cho mày?
Đả
đảo thái độ láo xược...
-
Tre
nó đẻ dần ra lấn sang.
-
Con
không đo không biết bao nhiêu.
- Thưa ông, ông vạch lại
cho con.
- Mày có lấy gánh
chuối của ông Dăm không?
-
Ở
cánh đồng đi sang Hạ Dương.
-
Thằng
này láo, chỗ gốc nhãn cơ mà!
Giải điạ chủ
Nga ra khỏi đấu trường.
----- O -----
Đàng Sau Hội Nghị 13 Là Những Cuộc Thanh Trừng Nội Bộ
Đại hội X của ĐCSVN chỉ còn chưa đầy 2 tháng
nữa sẽ khai mạc. Hội nghị 13 đã qua đi, dư luận đang chờ Hội nghị 14 quyết
định ngày chính thức Đại Hội. Nhân sự vẫn đang là đề tài nóng bỏng trước
thềm Đại Hội. Cũng vào thời điểm này, tại nhà Trần Đức Lương đã diễn ra cuộc
họp của bè lũ 6 + 2 tên. Bao gồm: Trần Đức Lương, Phan Diễn, Trần Đình Hoan,
Nguyễn Khoa Điềm, Phạm Văn Trà, Lê Hồng Anh cùng với Lê Đức Anh và Đỗ Mười.
Thực ra thì hai ông Phan Diễn và Lê Hồng Anh không muốn dính vào cuộc chơi
này nhưng đã bị Lê Đức Anh và Đỗ Mười kéo vào cuộc.
Sau Tết Nguyên Đán năm nay, Lê Đức Anh cũng đã
tổ chức cuộc gặp riêng với 8 vị Ủy Viên BCT đã thất thế tại Hội nghị 13 nhằm
mưu đồ lật lại thế cờ tại Hội nghị 14 sắp tới. Sự thực đã quá lộ liễu, không
thể nói gì hơn, không thể gọi là bè lũ nữa. Đây chính là những tên phản
nước, hại dân.
Hội nghị 14 có thể diễn ra vào đầu qúi hai năm
nay. Chính hội nghị này sẽ quyết định tất cả về thành phần nhân sự lãnh đạo
trong đảng. Thời gian tiền chuẩn bị ĐH13, Nguyễn Khoa
Điềm, Trần Đình Hoan đã tung hết lực lượng đàn em hùng hậu đến từng các đảng
bộ các cấp giàn xếp việc bầu đại biểu đi dự ĐHX để chuẩn bị nắm chắc phần
thắng về mình khi các đại biểu bỏ phiếu tín nhiệm, cả Hoan và Điềm, kể cả
Phạm văn Trà có số phiếu rất thấp. Kết qủa đã không như Lê Đức Anh, Đỗ Mười
và vây cánh mong đợi
Sau hội nghị 13, tình hình đã trở nên nóng,
trước đó ngay trong hội nghị đã hết sức gay cấn rồi. Phía tay chân của Lê
Đức Anh, Đỗ Mười, Nguyễn Chí Vịnh vẫn tỏ ra hết sức lì lợm vì nghĩ đã nắm
phần chắc các đại biểu tham dự hội nghị là người của họ.
Những gì sẽ diễn ra trong hội nghị 14 sắp tới đều xoay quanh mục tiêu cần
phải giữ nguyên chiếc ghế của các UV trong Bộ chính trị. Âm mưu của Lê Đức
Anh và đồng bọn là tạo ra nhiều tình huống ảo, làm loạn cả lên. Chúng đưa
người này vào TW, người kia vào TW, khiến hội nghị bị choáng, không biết ai
ra ai, TW vẫn không thể chọn được người, cuối cùng vẫn phải đi đến nhất trí
là giữ nguyên nhân sự như cũ. Chiến thuật cù nhày này đã từng được họ áp
dụng hồi hội nghị 11 và 12 rồi.
Cái lõi của ĐHX là nhân sự. Ai vào BCH TW, ai
sẽ nằm trong Bộ Chính trị, ai bị loại v.v... Tất cả đều tập trung vào vấn đề
nhân sự, các yếu tố khác không ai thèm quan tâm. Nếu đa số đại biểu tham dự
ĐHX đều nhận ra bộ mặt bất tài, bè phái, tham nhũng của tay chân Lê Đức Anh
như Trần Đình Hoan, Nguyễn Chí Vịnh, Phạm Văn Trà….thì tình thế có thể đảo
ngược. Đảng viên tham dự ĐHX không phải là tập thể thiếu dũng cảm, không dám
đứng lên bỏ phiếu chống lại bọn lợi dụng đảng để phá hoại đảng. Tình thế đã
thay đổi, đảng viên đảng đã có con mắt nhìn khác, vì vậy ĐHX lần này có thể
có những thay đổi bất ngờ về mặt nhân sự.
Hiện nay, bộ máy lãnh đạo gồm Đảng, nhà nước,
chính phủ và quốc hội. Ngoài ra còn có mặt trận tổ quốc như một bộ phận thứ
năm, tuy nhiên vai trò của mặt trận không có thực quyền. Ngoại trừ bên lãnh
đạo nhà nước, vai trò thủ tướng do ông Phan Văn Khải chưa lệ thuộc hẳn vô
nhóm của Lê Đức Anh và Đỗ Mười. Các bộ phận khác trong đảng, chính phủ, quốc
hội và mặt trận đều đặt dưới tầm kiểm soát của Lê Đức Anh và TC2.
Vì vậy, nhìn về cán cân thì thấy Lê Đức Anh và
vây cánh nắm phần chắc. Tuy nhiên, quyết định cần giữ đúng nguyên tắc về độ
tuổi, có nghĩa là ai quá 65 tuổi thì không ở lại Bộ chính trị vừa rồi đã làm
cho vây cánh Lê Đức Anh thất thế. Nếu có vớt vát được thì chỉ giữ lại 1 hoặc
2 vị để mang tính kế thừa. Quyết định này trong hội nghị 13 là cú đánh thẳng
vào âm mưu đưa vây cánh đại biểu lũng đọan hội nghị cũng
như tìm mọi cách giữ lại vai trò cũa Nguyễn Khoa Điềm, Trần Đình Hoan, Phạm
Văn Trà, Trần Đức Lương v.v...
Tại hội nghị 13, tay chân Lê Đức Anh đã bị các
đại biểu vạch mặt, Lê Đức Anh và Đỗ Mười đã không còn đường chối tội. Ngay
cả Nguyễn Chí Vịnh cũng hết sức khốn đốn, hiện đang nằm trong thế kẹt khôn
lường. Dư luận chung trong hội nghị 13 là đảng csvn đã
bị biến chất. Những vị xưng là lãnh đạo đảng nằm trong
Bộ chính trị đã bị thoái hoá. Trải qua suốt hơn một năm tranh cãi về tư cách
của BCT, cuối cùng đảng viên các cấp đã đi đến kết luận
rõ ràng, cần phải thay thế 8 ủy viên trong Bộ chính trị. Đây là những đầy tớ
trung thành của Lê Đức Anh, Đỗ Mười, làm đảng mất uy tín nghiêm trọng . Dù
vậy, với sự điều khiển của Lê Đức Anh và TC2, cuộc chiến tranh dành ghế của
8 UV này vẫn đang còn gay cấn. Tham vọng của họ là phải tiếp tục chiến đấu,
bằng mọi giá để có tên trong BCH Trung ương và Bộ chính trị. Nếu vì bất cứ
lý do gì, Phạm văn Trà, Trần Đình Hoan, Nguyễn Khoa Điềm, Trần Đức Lương bị
gạt ra khỏi bộ máy lãnh đạo đảng và nhà nước thì chiến thuật của Lê Đức Anh
là phải có đàn em khác thay thế, đảm bảo cho quyền lực đuợc liên tục, kế
thừa. Những UV trong Bộ chính trị thấy nguy cơ bị mất chức, mất quyền đang
tìm cách đưa người thân tín vô để giữ vị trí của mình, hầu bảo vệ quyền lợi
sau khi nghỉ hưu.
Hiện nay, ê kíp của Lê Đức Anh và Đỗ Mười vẫn
tìm cách thao túng toàn bộ BCT trước thềm ĐHX. Trần Đình Hoan đã có công lớn
khi dàn xếp các đại biểu đi dự ĐHX., dù vậy cũng phải có tầm nhìn công bằng
đối với các đại biểu này. Liệu họ có phải là những đại diện cho nhân dân hay
không ? hay chỉ là tay sai cho Lê Đức Anh và Đỗ Mười ? Điều tệ hại là trong
số các đại biểu đó, vẫn thấy có tên của Nguyễn Chí Vịnh. Đã có nhiều Cựu
chiến binh lên án rồi. Không hiểu tại sao Nguyễn chí Vinh vẫn ung dung đến
như vậy. Có lẽ cần phải xem xét lại tư cách các đại biểu tham dự ĐHX của Bộ
Quốc Phòng.
Đại biểu Quân đội đi dự ĐHX lần này đều do Phạm
Văn Trà và Trần Đình Hoan sắp đặt hết. Hiện nay phía quân đội rất bất bình,
đòi phải kiểm tra lại tư cách các đại biểu này. Mặc dù dư luận trong và
ngoài đảng như vậy nhưng bản thân Nguyễn Chí Vịnh vẫn kiêu ngạo, bỏ ngoài
tai mọi chuyện. Mới đây Vịnh còn đề bạt Vũ Quốc Tuấn, con của Vũ Chính lên
nắm Cục trưởng Cục 16.
Thời gian qua, chính Phạm Văn Trà trước khi
thất thế đã tạo ra hàng loạt cán bộ quân đội yếu kém, làm suy yếu đi sức
mạnh của quân đội. Vì vậy, nhiều đại biểu của Quân đội không xứng đáng tham
gia Đai Hội X. Vẫn còn thời gian để Bộ Chính Trị xem xét lại tư cách của
từng đại biểu để bảo đảm Đ