Đối Thoại Website:Doi-Thoai.com Email: toasoandoithoai@yahoo.com
Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt NamĐiện Thư Số 60 - Ngày 25 tháng 10 năm 2006 |
ĐIỆN
THƯ
Tự Do - Dân Chủ - Công Bằng - Thịnh Vượng
Cơ quan ngôn luận Đảng Dân chủ Nhân dân trân trọng gửi tới độc giả trong và ngoài nước thông tin liên quan đến Việt Nam. Đảng DCND cảm tạ các đóng góp từ nhiều nguồn để tờ báo mỗi ngày được phong phú. Mọi liên lạc, góp ý gửi về : dangdanchunhandan@yahoo.com
Tin ghi nhận:
- Kỹ sư Đỗ Nam Hải bị công an VN mời đi "làm việc" nhằm mục đích ngăn chặn việc hình thành Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền ở Việt Nam. Anh Đỗ Nam Hải đã tuyên bố tuyệt thực, không dùng bữa trưa do công an VN cung cấp, và không làm việc với công an VN nữa. Đối với giáo sư Nguyễn Chính Kết, thì ngày hôm nay đã là ngày thứ 10 bị "làm việc" với công an. Trong các buổi "làm việc" với kỹ sư Đỗ Nam Hải và giáo sư Nguyễn Chính Kết, công an VN đã mạnh mồm tuyên bố: " Chúng tôi sẽ đập tan khối 8406 và Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền của các anh!". Riêng anh Lê Trí Tuệ cũng đã bị công an VN bắt giữ câu lưu 2 ngày để tra hỏi thấm vấn anh về vấn đề thành lập công đoàn tự do ở Việt Nam!
- Ngày 12/10, tử tù Lã Thị Kim Oanh được Chủ tịch nước ân giảm xuống án chung thân đồng thời phải chịu trách nhiệm dân sự là bồi hoàn cho Nhà nước 70,9 tỷ đồng và 92,6 ngàn USD. Bà Oanh nguyên giữ chức Giám đốc Công ty Tiếp thị nông nghiệp,trực thuộc Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn. Được biết, bà Lã Thị Kim Oanh là chị gái của phu nhân cựu phó thủ tướng Nguyễn Công Tạn.
- Theo thống kê của Tổ chức y tế thế giới, mỗi năm có 4 triệu tai nạn các loại xảy ra ở Việt Nam, trong đó có 70.000 (bẩy mươi nghìn) trường hợp tử vong. Cũng theo tổ chức này thì số người bị thiệt mạng do tai nạn giao thông ở Việt Nam hiện nay nhiều gấp 5 lần cách đây 10 năm. Hiện tại chính phủ Việt Nam vẫn chưa có các hoạt động cụ thể nhằm giảm bớt tình trạng trên.
Kính
Thưa
Đồng
Bào
Và
Các
Vị
Nguyên
Thủ
Quốc
Gia Tham Dự
Hội
Nghị
Kinh Tế
Việt
Nam hiện
nay vẫn
liên
tục
vi phạm
nhân
quyền.
Các
quyền
căn
bản
của
con người
như
quyền
tự
do tư
tưởng,
quyền
phát
biểu
chính
kiến,
quyền
tự
do báo
chí,
quyền
tự
do tôn
giáo,
lập
đảng,
hội
họp
vẫn
còn
bị
truy tố
và
áp
bức.
Chế
độ
độc
đảng
là
nguyên
nhân
độc
tài
và
nuôi
dưỡng
tham nhũng,
đã
làm
thất
thoát
tài
nguyên
và
đưa
đất
nước
Việt
Nam
đến
chổ
suy
đồi,
chậm
tiến.
- Chúng
tôi
đòi
hỏi
chính
quyền
Hà
Nội
trả
tự
do cho 2 lãnh
đạo
Đảng
DCNC hiện
đang
giam
ở Sài
Gòn,
Bác
sĩ
Lê
Nguyên
Sang và
Ký
giả
Huỳnh
Nguyên
Đạo;
4
đảng
viên
đang
bị
giam giữ
tại
Tiền
Giang là
Lê
Trung Hiếu
và
3
đảng
viên
khác.
Lê Nguyên Sang Huỳnh Nguyên Đạo

Và nhiều nhà đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền khác cũng đang bị giam cầm tại nhiều trại giam như: Nhà báo Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Ngọc Quang, Vũ Hoàng Hải, Phạm Bá Hải, Trương Quốc Huy, Foshee Thương "Cúc", v.v... chỉ vì họ đòi dân chủ và ký tên ủng hộ bản tuyên ngôn Tự Do, Dân Chủ cho Việt Nam.
- Chúng tôi
đòi hỏi chính quyền Hà Nội phải hủy bỏ điều 4 Hiến Pháp;
chấp nhận đối thoại với các xu hướng chính trị; tôn trọng sự
khác biệt chính kiến và chấm dứt các hành động vu cáo, bắt
giữ tùy tiện.
- Chúng tôi kêu gọi các vị nguyên thủ quốc gia lưu tâm đến
tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam.
Ngày 20 tháng 10 năm 2006
Trung Ương Đảng DCND
Đỗ Thành Công
Dear The People of Vietnam
And to the World Leaders and
Diplomats Attended APEC
At this very moment, Vietnam continues its violations of human rights. The basic rights of all human beings: Freedom of _Expression, Freedom of Press, Freedom of Religion, Association and Assembly, are still being persecuted and suppressed. The single-party regime of the Social Republic of Viet Nam, is the principal gatekeeper of dictatorship, giving power to breed corruption. This system has only yielded the loss of a humane way of life and thus has turned Vietnam into a depraved and underdeveloped nation.
- We call on Vietnam's government to release all pro-democracy, human-rights activists, namely the two leaders of the People’s Democratic Party (PDP) currently held in Saigon: Dr. Le Nguyen Sang and Journalist Huynh Nguyen Dao; Le Trung Hieu and three other members also are being in custody in Tien Giang province.
Moreover, the many cyber-dissidents and human-rights activists imprisoned in various detention centers: Journalist Nguyen Vu Binh, Nguyen Ngoc Quang, Vu Hoang Hai, Pham Ba Hai, Truong Quoc Huy, Foshee Thuong "Cúc", etc., incarcerated solely for having publicly supported democracy in signing their names to the "Manifesto on Freedom and Democracy for Vietnam".
- We call on Vietnam's government to abolish Article 4 of the Constitution; to accept open and direct dialogue with other opposing political groups; to respect differences in politics and to end all baseless allegations and arbitrary detention.
- We call for world leaders and diplomats to express
appropriate concern for the abuses of human rights in
Vietnam.
October 20, 2006
PDP's Central Committee Member
Do Thanh Cong
Bài Đọc Tại Cuộc Họp Báo Orange County, California.
Ngày 30 tháng 9 năm 2006
Kính thưa quí quan khách:
Tôi xin cám ơn Mạng Lưới Nhân
Quyền đã giúp đỡ gia đình tôi tổ chức buổi họp báo. Tôi cũng
cảm tạ tòa soạn báo Người Việt đã yểm trợ bằng cách cho mượn
phòng họp trong cuộc họp báo hôm nay.
Sự hiện diện cá nhân tôi hôm nay sau 38 ngày ở tù là bằng
chứng rõ ràng nhờ vào nổ lực vận động mạnh mẽ của tất cả mọi
người trong đó gồm: Tập thể người Việt hải ngoại khắp nơi
trên thế giới, thống đốc tiểu bang California, thượng nghị
sĩ tiểu bang California, dân biểu cấp tiểu bang và liên
bang, các viên chức thành phố, viên chức lãnh sự Mỹ ở Sài
Gòn và tòa đại sứ Mỹ, đặc biệt cám ơn các Dân biểu Zoe
Lofgren, Loretta Sanchez, Ed Royce, thống đốc California
Schwarzenegger, Thượng nghị sĩ Diane Feinstein, dân biểu
tiểu bang Trần Thái Văn, Lynn Daucher, nghị viện thành phố
San Jose Madison Nguyễn và còn nhiều cá nhân, đoàn thể, đảng
phái người Việt trong và ngoài nước.
Tôi cũng xin cám ơn các tổ chức
đấu tranh cho nhân quyền đã lên tiếng và đòi hỏi nhà cầm
quyền Hà Nội trả tự do cho tôi gồm Tổ chức Phóng Viên Không
Biên Giới, Ủy Ban Bảo Vệ Ký Giả, Hội Nhân Quyền Quốc Tế, Hội
Tự Do và Mạng Lưới Nhân Quyền. Đặc biệt cám ơn vợ, con và
anh tôi cũng như bè bạn và những đồng nghiệp đã nổ lực không
ngừng nghỉ để tranh đấu cho sự tự do của tôi.
Như quí vị đã biết thời gian qua, tôi và nhiều đảng viên Đảng DCND đã bị nhà cầm quyền Hà Nội bắt giữ vì đã âm thầm tranh đấu cho nhân quyền, dân chủ và tự do cho Việt Nam trong tinh thần bất bạo động. Việc giam giữ tôi và vu cáo khủng bố đã xác nhận bản chất vi phạm nhân quyền của Hà Nội nhằm mục đích trả thù và đàn áp để dập tắc các nổ lực muốn thấy một đất nước Việt Nam thoát cảnh bị tụt hậu, chậm tiến, khỏi bị tệ nạn tham nhũng và độc đảng, dẫn đến hiện trạng suy sụp cả một đất nước, gây ra nhiều hệ lụy, thảm trạng cho dân tộc.
Như tôi đã nhiều lần tranh luận với những người cộng sản ngay trong nhà tù, những người đang đại diện cho tầng lớp cai trị của chế độ. Việt Nam đã không tôn trọng nhân quyền con người và đó chính là lý do tại sao tôi và đồng đội của tôi đã nổ lực tranh đấu không ngừng nghỉ. Ở đất nước Việt Nam hiện nay, quyền tự do tư tưởng, quyền phát tán tài liệu, quyền thành lập đảng và hoạt động, quyền tự do báo chí... đều bị nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam không chấp nhận cho dù chính hiến pháp nước CHXHCN VN đã long trọng ghi rõ ở điều 69.
Việt Nam cũng từng ký và cam kết tôn trọng tinh thần bản Hiến chương Quốc Tế Nhân Quyền, xác tín rất rõ ở các điều 18 và 19 về lãnh vực nhân quyền. Trên căn bản như vậy, chúng tôi đảng DCND đấu tranh là để đòi hỏi VN phải tôn trọng hiến pháp của chính họ là giá trị của bản Hiến Chương Quốc Tế Nhân Quyền, vì vậy khi cáo buộc chúng tôi những tội trạng như "tuyên truyền chống nhà nước", "âm mưu lật đổ nhà nước" hoặc trầm trọng hơn là "có hành vi khủng bố"... là không có căn bản về mặt pháp lý để truy tố, nói một cách khác việc giam giữ cá nhân tôi trong thời gian qua, hoặc các đảng viên của đảng DCNC như bác sĩ Lê Nguyên Sang, ký giả Huỳnh Nguyên Đạo, anh Lê Trung Hiếu và 3 người đảng viên ở Tiền Giang hay bất cứ những người tù nhân chính trị nào khác trên đất nước Việt Nam như Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Ngọc Quang, Phạm Bá Hải, Vũ Hoàng Hải, Trương Quốc Huy, Foshee "Cúc", Trương Văn Sương, v.v... là hoàn toàn bất hợp pháp.
Cá nhân tôi, một người Mỹ gốc Việt đã bị nhà cầm quyền Hà Nội tạo dựng vụ án bằng lá thư tố cáo "khủng bố" chỉ để che đậy âm mưu đàn áp thì những công dân Việt Nam sẽ bị họ ứng xử tùy tiện và thô bạo cở nào? Những gì đã xảy ra cho tôi nó báo hiệu một dấu hiệu nguy hiểm, đó là đối với những ai là người nước ngoài gốc Việt, đều có nguy cơ bị nhà cầm quyền Hà Nội bắt giữ bất cứ lúc nào khi về lại VN, vì họ chỉ cần dựa theo một tờ giấy gọi là "đơn tố cáo" với những tội danh hết sức vu vơ, ấu trĩ và trẻ con.
Đã đến lúc chúng ta cần phải mạnh mẽ tranh đấu, không chỉ để cho Hà Nội biết là họ phải chấm dứt ứng xử một cách tùy tiện, thô bạo và vô văn hóa như vậy đối với những người Việt sống ở nước ngoài; mà còn gởi cho chế độ độc đảng một thông điệp rất cứng rắng, đó là ngày nào Hà Nội còn tiếp tục vi phạm nhân quyền, còn tiếp tục chà đạp lên những giá trị căn bản của quyền được bày tỏ chính kiến, quyền tự do tư tưởng, hội họp, làm báo và thành lập đảng phái... thì ngày đó chúng ta, những người VN sống trong và ngoài nước còn có trách nhiệm cùng tranh đấu để VN sớm thấy được ánh sáng của tự do, dân chủ và quyền làm người.
Tôi cũng mong mỏi tiếp tục được sự yểm trợ của cộng đồng người Việt hải ngoại, cũng như các dân cử, các viên chức chính quyền để đòi hỏi nhà cầm quyền Hà Nội phải trả tự do cho những đảng viên Đảng DCND hiện đang bị giam giữ trái phép và nhiều tù nhân chính trị khác trên đất nước VN đang chịu cảnh tù tội, giam cầm chỉ vì họ đã dám bày tỏ quyền tự do tư tưởng.
Xin trân trọng cảm tạ quí vi.
Đỗ Thành Công
RFA phỏng vấn đảng viên đảng Dân Chủ Nhân Dân
Trần văn Hoà:
Họ bắt tôi như bắt con ruồi, con muỗi
RFA 2006/10/12 21:00
Giới Thiệu:
Thêm một thành viên của Đảng Dân Chủ Nhân Dân là ông Trần Văn Hòa ở tỉnh Quảng Ninh bị câu lưu trong 13 ngày vừa qua sau khi nhà cầm quyền Việt Nam trục xuất một thành viên khác của đảng này là ông Đỗ Thành Công, công dân Mỹ gốc Việt.
Trong câu chuyện với Việt Hùng của ban Việt ngữ đài chúng tôi, ông Trần Văn Hòa thuật lại trường hợp của ông:
Trần Văn Hòa: Qua những người bạn thì tôi cũng biết được chương trình là chúng tôi sẽ thành lập một công đoàn để bảo vệ quyền lợi người lao động. Một công đoàn với tư cách hoạt động độc lập không liên quan tới một tổ chức nào. Khi chúng tôi đi thì sẽ qua Trung Quốc gặp những người bạn bên đó để bàn làm những công việc này. Khi tôi đi vào khu vực cách ly để chuẩn bị bay lúc gần 8 giờ thì có một an ninh tới bảo tôi cho xem hộ chiếu. Khi tôi đưa hộ chiếu ra, vừa cầm lên là họ nắm luôn hộ chiếu và cả vé máy bay của tôi và họ bảo đề nghị ra ngoài cho họ kiểm tra. Họ dẫn ra khỏi sân bay và có một xe 4 chỗ ở đó đón sẵn và tổng cộng có hai người kèm hai bên, một người ngồi đàng trước và một tài xế và chỡ tôi về phòng an ninh của sân bay cách đó khoảng 1 cây số.
Việt Hùng: Nội dung làm việc xoay quanh những vấn đề gì ạ?
Trần Văn Hòa: Đầu tiên là họ hỏi tôi lý do đi. Họ xem giấy của tôi thì tôi có ghi tên người bạn bên đó và số điện thoại. Thứ hai là họ bảo tôi có liên quan đến Đảng Dân Chủ Nhân Dân. Trong suốt quá trình một ngày làm việc thì xoay quanh vấn đề đó. Chiều đó thì công an tỉnh Quảng Ninh lên đón tôi về.
Việt Hùng: Như vậy thì kể từ hôm 21/9 cho đến ngày ông được thả về là ngày 3/10. Suốt thời gian như vậy là ông bị giữ tại cơ quan của tỉnh Quảng Ninh phải không ạ?
Trần Văn Hòa: Vâng. Trong thời gian dài như vậy thì làm việc nhiều mà nội dung chính có 4 vấn đề nổi cộm nhất.
-Điều thứ nhất là gặp đại sứ quán Hoa Kỳ vào tháng 10/2005. Tôi và một số anh em nữa đi gặp thì họ hỏi kỹ về vấn đề đó.
-Vấn đề tiếp theo là việc vào tháng 6 vừa qua tôi trả lời phỏng vấn đài RFA.
-Vấn đề thứ ba là tôi có tham gia Đảng Dân Chủ Nhân Dân.
-Thứ tư là việc thành lập công đoàn.
Việt Hùng: Khi ông trả lời phỏng vấn đài ÁCTD thì ông cũng trình bày tình hình sinh hoạt của các tín đồ tại nơi mà ông đang cư ngụ về việc tự do tín ngưỡng.
Trần Văn Hòa: Tôi cũng có trình bày thì họ nói là việc trả lời đài RFA như vậy thì đã cung cấp thông tin cho bên ngoài làm ảnh hưởng đến vấn đề đại đoàn kết dân tộc. Việc thành lập công đoàn thì họ bảo có công đoàn Việt Nam rồi. Việc tham gia Đảng Dân Chủ Nhân Dân thì cũng là việc sai.
Tôi giống như tình trạng bị bắt cóc thôi. Tôi rất khó chịu một chỗ là trong suốt thời gian đó gia đình tôi không được biết thì điện thoại thì họ giữ. Trong suốt thời gian đó tôi giống như người bị bắt cóc.
Việt Hùng: Trong suốt thời gian như vậy, đến ngày 3/10 khi họ thả ông về, ông có phải ký nhận vào biên bản?
Trần Văn Hòa: Tôi không được cầm giấy tờ gì về hết. Giống như là bị bắt cóc xong rồi thả về. Nói chung trong đó họ ký nhận mình là tham gia Đảng Dân Chủ Nhân Dân là vi phạm pháp luật.
Việt Hùng: Nhưng cá nhân ông thì ông có phải là thành viên của Đảng Dân Chủ Nhân Dân hay không?
Trần Văn Hòa: Tôi chưa được gặp các anh em trong đó nhưng việc tham gia trên mạng là tôi đã tham gia rồi.
Việt Hùng: Trong một bản tin của Đảng Dân Chủ Nhân Dân loan đi thì nói rằng ông là đảng viên của Đảng Dân Chủ Nhân Dân.
Trần Văn Hòa: Tôi nhận, tôi cũng đã nhận với họ như thế rồi.
Việt Hùng: Việc ông dự tính đi qua Trung Quốc để gặp một số bạn bè đồng chí hướng trong việc thành lập công đoàn độc lập tại Việt Nam.
Trần Văn Hòa: Vấn đề đó thì tôi cũng xác nhận, tôi đi vì lý do làm công việc đấy. Tôi nói rằng tổ chức này không liên quan tới một tổ chức nào. Nó không liên quan tới tất cả một tổ chức hay một đảng phái nào cả. Nó đứng độc lập để bảo vệ quyền lợi người lao động thôi. Không liên quan tới một tổ chức chính trị nào. Tôi trả lời với họ như vậy.
Việt Hùng: Nhưng trong lúc làm việc đề cập đến việc thành lập công đoàn độc lập tại Việt Nam, họ nói ông là thành viên của Đảng Dân Chủ Nhân Dân như vậy, họ có buộc ông vào một tội danh gì hay không?
Trần Văn Hòa: Tất cả thì họ hỏi cung. Họ đưa cả bên an ninh chính trị và sau đó thì họ đưa cả bên an ninh điều tra để họ làm việc, thủ tục những ngày cuối thì lên họ lăn tay, chụp hình, quay camera ...
Việt Hùng: Theo những thông tin ghi nhận thì tại Việt Nam sẽ thành hình một Công Đoàn Độc Lập tại Việt Nam qua thư ngỏ mới đây của ông Lê Trí Tuệ có gởi cho các cơ quan thông tin, báo chí và việc ông bị giữ tại phi trường Nội Bài cũng có liên hệ đến việc thành lập tổ chức Công Đoàn Độc Lập tại Việt Nam?
Trần Văn Hòa: Họ cũng hỏi là vấn đề liên quan giữa vấn đề tham gia thành lập công đoàn và việc Đảng Dân Chủ Nhân Dân. Thành lập công đoàn là dự kiến gần đây của tôi và một số anh em ở Hà Nội và ở nước ngoài. Tức là tôi có tham gia bên kia và tôi có tham gia cái này - không có nghĩa tất cả những cái này có liên quan với nhau.
Việt Hùng: Để vắn tắt lại, ông nói rằng ông tham gia Đảng Dân Chủ Nhân Dân và việc ông tham gia để thành lập tổ chức Công Đoàn Độc Lập tại Việt Nam là cá nhân ông tham gia chớ không phải là việc thành lập tổ chức Công Đoàn Độc Lập tại Việt Nam là của Đảng Dân Chủ Nhân Dân?
Trần Văn Hòa: Đúng, ý tôi là như vậy. Đây là một tổ chức riêng, tổ chức độc lập, không liên quan gì cả. Việc mà tôi và tất cả những bạn bè anh em tôi biết ở Hà Nội đều không liên quan gì đến việc cá nhân tôi có tham gia với Đảng Dân Chủ Nhân Dân chớ không phải là tất cả những người bạn của tôi đều có tham gia. Tức là hai vấn đề khác nhau.
Việt Hùng: Trở lại việc họ giữ ông từ ngày 21/9 đến ngày 3/10. Ông nói rằng cơ quan an ninh đã bắt cóc ông, cuối cùng họ đã thả ông, và bây giờ ông lại trả lời phỏng vấn với đài chúng tôi. Phải chăng ông muốn nói với quý thính giả đang theo dõi cuộc nói chuyện này điều gì, thưa ông?
Trần Văn Hòa: Điều rất xác định tôi muốn nói với anh và tất cả các quý vị nghe đài là tôi phải xác định một điều là những ngày qua là tôi bị bắt. Tôi bị bắt rất dễ dàng, nó bắt một con người giống y như bắt một con ruồi con muỗi, không có việc gì phải nói nữa. Để mọi người nhận định được việc này, tôi biết là sau cuộc phát biểu này, những ngày tới là những ngày rất khó khăn đối với tôi. Tôi cũng mong rằng mọi người và những tổ chức nhân quyền trên thế giới có thể bằng một cách nào đó có thể giúp tôi, ủng hộ tôi đối mặt được với tất cả những sự việc có thể xảy ra sắp tới đối với bản thân tôi.
Việt Hùng:Thay mặt quý thính giả của đài, xin cám ơn ông Trần Văn Hòa.
----- O -----
09/2006
----- O ----
Hăm Dọa, Sách Nhiễu, Bắt Giam, Đánh Đập: Hành Xử Phải Lên Án
Lê Sơn Minh - ĐDCND
Trong tháng 8 vừa qua, nhân viên công an an ninh từ nhiều chi nhánh: Phan Thiết, Sài Gòn, Huế, Thái Bình, Tiền Giang, Hà Nội..., đã bắt giam những nhà dân chủ, trong số người đang bị giam giữ tại Sài Gòn và Tiền Giang có thành viên của Đảng Dân Chủ Nhân Dân (DCND): Lê Nguyên Sang (tự Nguyễn Hoàng Long), Huỳnh Nguyên Đạo (tự Huỳnh Việt Lang), Đỗ Thành Công (tự Trần Nam), Lê Trung Hiếu (tự Nam Giang)…. Thái độ và hành vi vô văn hoá nơi nhân viên công an đối với những nhà dân chủ một lần nữa cho chúng ta thấy được chính họ, những người bảo vệ luật pháp, là những người lạm dụng và vi phạm luật pháp một cách trắng trợn.
Những hoạt động, sinh hoạt nơi những nhà dân chủ trong suốt thời gian qua với một mục tiêu chính là giành lại quyền làm người từ Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) mà trong suốt bao nhiêu năm qua những thứ quyền căn bản con người đó đã bị ĐCSVN ngang nhiên tướt đoạt. Đã đến lúc nó phải được trả lại cho nhân dân ngay lập tức và vô điều kiện. Đã không biết bao nhiêu người đấu tranh cho mục tiêu này đang bị giam cầm và tiếp tục bị sách nhiễu dưới sự cai trị sắt máu của ĐCSVN.
Chỉ còn một con đường duy nhất để giành lại quyền làm người là phải thiết lập một thể chế chính trị mới, nơi một chính quyền được bầu lên từ lá phiếu của dân. Đảng DCND là một trong nhiều tổ chức tự do dân chủ sẽ đối lập với ĐCSVN trong công việc thiết lập một chính quyền thật sự ích nước lợi dân. Hiểu rằng công việc ấy sẽ gặp nhiều thách đố và khó khăn, nhưng đây là thời điểm có một không hai mà Việt Nam cần phải có một chính quyền tự do dân chủ để cùng nhân dân chung vai sát cánh góp công chung sức xây dựng một xã hội công bằng, trật tự pháp trị.
Trong suốt bao nhiêu năm qua, ĐCSVN đã không biết bao nhiêu lần liên tục vi phạm Hiến pháp, đứng trên pháp luật, lãnh đạo đất nước từ sai lầm này đến phạm tội khác. Nhà cầm quyền Việt Nam và một bộ máy công an trị đang thách đố nhân dân?!
Những sự kiện hăm dọa, sách nhiễu, bắt giam và đánh đập gây thương tích đến những nhà dân chủ và thậm chí nghiêm trọng nhất là những nhà tu hành, từ nhân viên công an an ninh trong tháng 8 qua đã được sự quan tâm và ủng hộ mạnh mẽ từ những chính khách và nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế.
Đồng thời sự chỉ trách và lên án từ họ đến với nhà cầm quyền Việt Nam là sự xấu hổ cho giới lãnh đạo ĐCSVN. Những tổ chức như: Phóng Viên Không Biên Giới (RSF), Ân Xá Quốc Tế (AI), Cơ Quan Giám Sát Nhân Quyền (HRW), Quốc Hội Âu Châu và Hoa Kỳ, Những Cơ Quan Dân Chủ, Nhân Quyền, Tôn Giáo, Người Việt Hải Ngoại trên khắp 5 Châu 4 Biển và Những Cơ Quan Truyền Thông Báo Chí, đã quyết liệt chỉ trích và phản đối những hành động vô văn hóa của nhân viên an ninh, và đang lên tiếng kêu gọi chính giới thẩm quyền quốc tế cần có những áp lực mạnh mẽ và cấp thời nhằm sớm trả tự do cho những nhà đấu tranh đang bị giam giữ, hành hung, quản chế.
Quyền làm người của nhân dân trong thế kỷ 21 này tuyệt đối không chấp nhận những chế độ chính trị như ĐCSVN bởi lẽ thể chế chính trị ấy đã đem lại không biết bao nhiêu bất hạnh cho đất nước và dân tộc. Nhân dân phải mạnh mẽ khẳng định rằng: ĐCSVN không có khả năng, tài năng và/hay thẩm quyền xứng đáng đại diện nhân dân nữa. Nhân dân đang nóng lòng mong đợi một cuộc bầu cử tự do sẽ diễn ra và đang cố gắng góp sức cùng với nhiều tổ chức đấu tranh cho tự do dân chủ nhân quyền. Đảng DCND đang ngày đêm âm thầm hoạt động, thông hiểu được những nguyện vọng của dân và luôn luôn mong ước sự ủng hộ của nhân dân ngày một mạnh mẽ đặng sớm hoàn thành nhiệm vụ.
Khổng Tử nói: "Những người ác nhất là những người luôn bắt người khác làm theo ý mình". Như vậy phải khẳng định và hiểu rằng ĐCSVN trong suốt bao nhiêu năm qua là những người ác nhất trong lịch sử dân tộc. Vậy thì hơn bao giờ hết nhân dân phải quyết tâm lên tiếng chấm dứt cái ác đó bằng cách tham gia vào, ủng hộ cho, góp sức với một thể chế chính trị thật sự cho nhân dân, của nhân dân và vì nhân dân. Cái thể chế chính trị ấy mà thế giới văn minh loài người, trong đó bao gồm những nước Á Châu như: Singapore, Hàn Quốc, Nhật Bản. Những quốc gia này thành công trong nhiều mặt mà điển hình là nhân dân và đất nước họ ngày một giàu sang, hạnh phúc và vững mạnh, thì không có lý do gì nhân dân Việt Nam không có quyền được hưởng những phúc lợi ấy.
Xã hội Việt Nam hiện thời đã suy thoái đạo đức đến tột đỉnh, đời sống người dân ngày một khốn khó, tương lai đất nước đang đi đến con đường bế tắc. Góp phần cho sự suy thoái, tuyệt vọng và bế tắc là những kết quả bạo quyền điên cuồng lộng hành từ đại đa số đảng viên ĐCS. Bởi lẽ chính họ là những người có đầy đủ quyền hành quyền lực để lộng quyền lạm dụng luật pháp ngang nhiên tham nhũng cướp đoạt tài sản của nhân dân, ăn sung mặc sướng trên xương máu mồ hôi của công nhân và nông dân.
Tóm lại những vụ hăm dọa, hành hung, bắt giam và đánh đập những nhà đấu tranh dân chủ và nhân quyền và những vị tu hành trong những ngày tháng qua nơi những nhân viên công an an ninh được sự đồng thuận ngầm từ nhà chức trách thẩm quyền dưới sự chỉ đạo từ lãnh đạo ĐCSVN, là một chiến dịch khủng bố quy mô nhằm dập tắc công cuộc đấu tranh cho quyền làm người, cho một thể chế chính trị văn minh tự do dân chủ pháp quyền, cho một Việt Nam tương lại công bằng ấm no hạnh phúc an lành vững mạnh.
Việt Nam phải phấn đấu để hãnh diện cùng thế giới văn minh loài người xứng đáng là quốc gia công dân và thành viên của thế giới tự do dân chủ tôn trọng nhân quyền, tôn trọng pháp luật, tộn trọng nhân phẩm. Những nguyện vọng và đòi hỏi chính đáng trên cho nhân dân Việt Nam trong thế kỷ 21 này là động cơ duy nhất và mạnh mẽ nhất mà chúng ta, những nhà dân chủ và nhân dân nói chung, đang ngày đêm trên khắp nẻo đường Việt Nam ở quốc nội lẫn hải ngoại, hợp lực vững tâm bền chí quyết tâm đấu tranh đến mục tiêu: Tự do, Dân chủ, Công bằng và Thịnh vượng.
NHỮNG BÍ ẨN VỀ TÂN THỦ TƯỚNG VIỆT NAM
Hòang Dũng – Cán bộ VPTƯ
Sau ngày 30/4/1975 tôi được phân công nhiệm vụ kiểm soát việc tiêu hủy những thứ mà lúc ấy được người ta gọi là “văn hóa phẩm đồi trụy”. Sài gòn những ngày ấy còn hỗn loạn, bề bộn, lòng người thì hoang mang, bất ổn. Song trong mắt bọn chúng tôi - những kẻ chiến thắng vừa từ rừng núi tiến vào - Sài gòn đúng thật là “hòn ngọc viễn đông”. Nhà cửa thành phố hiện đại, hàng hóa nhiều vô kể, đặc biệt là sách báo, tranh ảnh, băng đĩa và những thứ sản phẩm bị coi là “tàn dư của chế độ cũ”.
Lúc ấy chúng tôi được ủy ban quân quản bố trí ở tại một ngôi biệt thự bỏ hoang ở khu Phú Thọ. Mặc dù là bỏ không nhưng thật ra đây là một biệt thự mới tinh chưa có người đến ở, chủ nhà có lẽ là một người giàu có, xây dựng mới xong thì bộ đội giải phóng vào nên có thể đã đi di tản hoặc không dám đến nhận nhà. Ngôi nhà có tới 13 phòng, mỗi phòng đều có trang bị đồ dùng đầy đủ và rất sang trọng. Một số những chiến sỹ trẻ lúc ấy thích đọc truyện tranh, truyện tuổi hoa niên thì mang về đầy phòng đủ các loại sách truyện từ Tây Du ký, Tam Quốc chí, đến cả Đát Kỷ- Trụ Vương, rồi chuyện kiếm hiệp không biết cơ man nào. Đối với những người sống ở miền Bắc nghèo khó và những người bao năm hoạt động ở trong rừng núi thiếu thốn thì đúng quả là bị chóang ngợp với các loại sách báo Sài Gòn ngày ấy.
Trong công việc hàng ngày tôi cũng thỉnh thỏang lần giở xem xét một số những cuốn sách cũ, một số tiểu thuyết lịch sử để hiểu thêm về chế độ Việt nam cộng hòa, đặc biệt nhiều nhất là sách viết về nền đệ nhất cộng hòa như cuốn “Bên giòng lịch sử” của linh mục Cao Văn Luận, hay “Những ngày chưa quên”…. Lúc ấy việc đọc sách chẳng qua cũng chỉ để cho dễ buồn ngủ vào mỗi buổi tối chứ thật ra cũng chẳng có ý nghĩa gì. Chúng tôi đều cho rằng đó là những sách báo nhảm nhí, viết không đúng sự thật. Một cuốn sách hình như có tựa đề là “Những bóng ma trong hồng trường” viết về những câu chuyện thâm cung bí sử trong Quảng trường đỏ thời Xô viết, nói về chuyện dâm ô, lọan luân của các lãnh đạo Xô viết, lúc bấy giờ đọc những chuyện ấy chỉ xem như những chuyện tiếu lâm, những hư cấu không có thật, chứ tuyệt nhiên không thể tin được.
Thế rồi thời gian thấm thóat trôi qua với bao nhiêu biến chuyển, đổi thay của xã hội. Sài Gòn ngày ấy bây giờ chỉ còn trong ký ức của mỗi con người mà đã gắn bó, đã trải qua vào những giai đọan lịch sử ấy. Tôi cũng đã luân chuyển qua nhiều vị trí, công việc khác nhau. Trong quá trình công tác tôi có may mắn được làm việc một khỏang thời gian ngắn với cố Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh. Khỏang thời gian này không dài nhưng lại là khỏang thời gian rất quý báu đối với tôi bởi vì đã học được nhiều điều và hiểu được nhiều điều từ cơ quan quyền lực cao nhất, từ người đứng đầu bộ máy lãnh đạo Việt nam. Trong đó có những câu chuyện mà qua hàng chục năm giữ kín, “đào sâu chôn chặt”, suy xét, kiểm nghiệm đến ngày hôm nay mới dám nói ra, bởi vì nó có liên quan đến những con người và hòan cảnh lịch sử của đất nước ta trước đây, ngày hôm nay, và có thể nó sẽ ảnh hưởng đến tương lai dân tộc ngày mai.
Trước khi giữ chức vụ Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt nam cụ Nguyễn Văn Linh đã từng họat động và làm việc tại miền Nam gần 50 năm (cụ vào Sài Gòn họat động từ 1939), và đã từng đảm nhiệm hầu hết các chức vụ lãnh đạo cao nhất tại miền Nam trước và sau chiến tranh. Vì thế dù sinh trưởng trên quê hương Hưng Yên miền Bắc nhưng cụ đã thực sự như một người con của Nam bộ. Đến khi lên giữ chức Tổng bí thư cụ Nguyễn Văn Linh vẫn rất thường xuyên làm việc tại Sài Gòn, cụ sinh họat rất giản dị, khiêm tốn và kín đáo. Cụ ở trong khu vực riêng của Ban quản trị tài chính Trung ương, gọi là T78, khu vực này là một đọan đường Trần Quốc Tỏan được đơn vị cảnh vệ ngăn lại hai đầu phố tiếp giáp với đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa và đường Trần Quốc Thảo, thành một khu vực riêng biệt, có lối ra thông với đường Lý Chính Thắng (sau này mở thêm khách sạn Dạ Lý Hương). Có những hôm cụ vẫn xuống ăn cơm chung với cánh cán bộ chúng tôi ở nhà ăn tập thể cũng nằm trong khu vực này, cụ ăn uống đơn giản và không đồng ý có thêm bất cứ chế độ đặc biệt gì phục vụ.
Hồi ấy phương tiện đưa đón cụ chỉ là lọai xe Vonga đen của Nga sản xuất, mỗi lần xe của cụ đi thì trước đó lại có mấy cậu cảnh vệ mặc thường phục ngồi sẵn trên mấy chiếc xe Honda 67 “xóay nòng” bí mật chạy trước chạy sau để xem xét, bảo vệ, chứ không phải dùng xe Police “còi hụ” hay xe “bồ câu trắng” bảo vệ như các cán bộ lãnh đạo sau này. Thế mà có lần tôi còn nghe cụ nhắc anh lái xe “chạy chậm chậm một tí không mấy cậu bảo vệ phải đuổi theo lại đụng vào dân thì khổ”, cụ biết và quan tâm đến tất cả những chuyện nhỏ như thế.
Tôi còn nhớ, vào khỏang năm 1988 có lần phải xuống làm việc với đặc khu ủy Vũng tàu (lúc ấy Vũng tàu vẫn còn là đặc khu Vũng tàu-Côn đảo), làm việc xong vào cuối buổi chiều cụ lại muốn đi tắm biển một chút cho khoan khóai. Thế là đám cán bộ địa phương và lực lượng bảo vệ lại phải cuống quýt lo bố trí địa điểm kín đáo, an tòan. Đến khi cụ xuống tắm lại phải bố trí hàng chục cán bộ bảo vệ cùng tắm quanh khu vực, thậm chí có người không kịp chuẩn bị đồ tắm đã phải mặc cả đồ lót đi tắm và mặc luôn đồ ướt đi về. Sau khi biết chuyện ấy cụ mới tự trách : biết các cậu phải lo lắng kỹ lưỡng như vậy thì tôi tắm luôn trong phòng cho xong.
Những ai đã sống trong thời điểm đó thì chắc đều không thể quên được chuyên mục “Những việc cần làm ngay” của cụ viết ký với bút danh N.V.L. Ngay từ khi những sự việc được báo chí đăng tải cụ đã trực tiếp đôn đốc hoặc phân công cho những cán bộ trực tiếp phụ trách theo dõi và phải hàng ngày báo cáo kết quả công việc cho cụ biết. Đúng theo tinh thần “Nói Và Làm”.
Tiếc rằng lãnh đạo đất nước ta từ đó đến nay đã không xuất hiện thêm một ông “Nói Và Làm” nào nữa . Tôi vẫn thường nghĩ rằng nếu các lãnh đạo sau này và các lãnh đạo chính quyền cấp dưới có được quan điểm làm việc, đạo đức và cách sống như cụ thì chắc rằng người dân Việt nam sẽ có được cuộc sống no đủ và công bằng hơn rất nhiều.
Vào khỏang thời gian trước khi về nghỉ, có lẽ nhận thấy sức mình không thể làm thay đổi được cả một bộ máy, một cơ chế cồng kềnh và bảo thủ, cũng lại do hiểu được tính bè phái và sự lộng quyền của những kẻ lãnh đạo cơ hội trong Đảng, cụ càng trở nên trầm tư hơn. Nếu ai có điều kiện lui tới gặp cụ tại nhà riêng thời gian này sẽ nhận thấy sự thất vọng và u uất thể hiện rõ trên khuôn mặt và thái độ của cụ. Ngòai quan hệ công việc tôi lại có quan hệ rất thân tình với cô Bình (Nguyễn Thị Bình) con gái cụ, tôi quen Bình từ lúc còn đang học ở Liên Xô, Bình cũng rất quý tôi, coi tôi như người anh . Có lẽ cũng vì thế mà mỗi lần tôi đến nhà cụ chơi hay có công việc gì đều thấy tự nhiên như người nhà.
Sau này khi cụ Nguyễn Văn Linh thôi giữ chức Tổng bí thư Đảng, tôi không còn được làm việc với cụ nữa, nhưng thỉnh thỏang có dịp ra vào công tác tôi vẫn ghé thăm cụ, hoặc là ghé thăm Bình, vài tháng một lần. Mỗi lần gặp cụ lại hỏi thăm tình hình công việc, tình hình tổ chức nội bộ, tình hình các địa phương. Cụ tỏ thái độ than phiền với những người kế nhiệm và đặc biệt kêu ca về khâu tổ chức cán bộ và quy họach lãnh đạo cao cấp.
Vài năm sau đó nữa, lúc này sức khỏe của cụ tỏ ra đã yếu hơn trước rất nhiều, cụ ít đi lại hơn. Một buổi tối tôi đến thăm cụ, thấy cụ có vẻ không được khỏe, tôi không dám nói chuyện nhiều, sau khi hỏi thăm cụ vài câu tôi định đứng dậy ra về, nhưng cụ bỗng khóat tay ra hiệu bảo tôi hãy ở lại chơi và sau đó lại kéo tôi vào buồng trong. Tôi hiểu là cụ muốn trao đổi một chuyện gì đó, chắc là quan trọng hơn.
Vừa ngồi xuống là cụ hỏi ngay: mấy hôm nay cậu có theo dõi vụ Tổng công ty Tracodi mà báo chí vừa đưa tin không?
Tôi đáp: Dạ, có biết chứ ạ! Nhưng cũng chưa rõ lắm đúng sai thế nào?
Cụ lại quay sang hỏi : Thế cậu có biết cái tay Tổng Giám đốc Phan Thanh Nam là người như thế nào không?
Tôi chợt hiểu ra có điều gì đó quanh vấn đề này, thời gian trước đó đã có dư luận xôn xao quanh chuyện Phan Thanh Nam là con rơi của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, cánh cán bộ văn phòng chúng tôi đều có nghe nhưng vẫn không biết thực hư thế nào, nên cũng chỉ coi như một tin đồn nhảm.
Bỗng cụ ghé sát gần tôi và nói: Những chuyện này mà tao không nói cho các cậu thì sau này sẽ chẳng có ai được biết đến nữa.
Thế là bỗng nhiên tôi trở thành một nhân chứng để ghi nhận những sự kiện ghê ghớm thế này, những sự kiện đã gắn liền với lịch sử Cách mạng Việt nam nhưng không bao giờ được chép trong sử sách và nó là một bộ mặt thật hòan tòan khác với những gì mà nhân dân được biết về lãnh đạo Việt nam, nhất là về lãnh tụ tối cao nhất : Hồ Chí Minh, con người mà bản thân tôi cũng từng ngưỡng mộ và tôn kính từ khi còn rất bé.
Theo cụ Nguyễn Văn Linh kể thì Bộ chính trị lúc bấy giờ, (tất nhiên đứng đầu là Lê Duẩn và Lê Đức Thọ chỉ đạo, điều này thì sau này không ai là không biết), biết rằng cụ Hồ gặp những thiếu thốn và khó khăn về tình cảm cá nhân, như chuyện muốn nối lại mối tình duyên với người vợ cũ ở Trung quốc nhưng đã bị phản đối (đây là một câu chuyện có thật đã được phía Trung quốc công bố từ những thập niên 80, 90 của thế kỷ trước. Về việc này tôi lại nhớ về sự kiện bài báo “Bác Hồ có vợ?” được đăng trên báo Tuổi Trẻ của tác giả Kiến Phước - Trưởng đại diện báo Nhân dân tại TP. Hồ Chí Minh, chính vì bài báo này mà sau đó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ là Nguyễn Kim Hạnh, cũng chính là vợ ông Kiến Phước, bị mất chức. Sau này có lần đến chơi với hai vợ chồng Kiến Phước – Kim Hạnh ở trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, cũng gần khu T78, nhắc lại chuyện này họ lại buồn và phản ứng ghê lắm) . Do vậy sau đó Bộ chính trị có bí mật sắp xếp nhiều người phụ nữ khác để chăm sóc và phục vụ cụ Hồ về mặt sinh họat tính dục. Đặc biệt, từ thuở còn thanh niên cụ Hồ đã có một mối tình đầu rất đẹp với một người con gái miền Nam (sự thật này đã được nhà văn Sơn Tùng sưu tầm và công bố trong bài viết “đi tìm Út Huệ”), do vậy cụ Hồ có một ấn tượng và thiện cảm đặc biệt với những người phụ nữ Nam bộ. Biết thế nên Bộ chính trị đã chỉ đạo cho Trung ương cục miền Nam, mà lúc này Nguyễn Văn Linh là Bí thư Trung ương cục, phải kín đáo tìm kiếm trong số những cán bộ, du kích miền Nam một vài cô gái còn trẻ, đẹp để đưa ra miền Bắc phục vụ cụ Hồ và các vị trong Bộ chính trị. Thời điểm đó thì Võ Văn Kiệt đang là ủy viên Trung ương cục được cụ Nguyễn Văn Linh tin tưởng tuyệt đối và giao cho trực tiếp phụ trách nhiệm vụ đặc biệt này. Trong số vài cô gái tuyển lựa được lúc đó đang chuẩn bị bố trí bí mật đưa ra miền Bắc, có một cô còn trẻ và rất sắc sảo họ Phan. Giữa lúc đó thì tình hình chiến sự đang diễn ra khá ác liệt nên không thể đưa các cô đi ngay được và rồi không hiểu thế nào mà ông Kiệt lại quan hệ dan díu với chính cô gái họ Phan kia. Đến lúc sự việc vỡ lở thì cô gái đã có thai được mấy tháng rồi. Thế là cô ta phải ở lại và cái bào thai đó chính là vị tổng Giám đốc Tracodi: Phan Thanh Nam sau này.
Nghe đến đây tôi cảm thấy vô cùng sửng sốt và bỗng thấy rùng mình hết cả người. Rõ ràng người đang kể ra những sự việc đó là một người đã từng giữ trọng trách cao nhất trong Đảng cộng sản Việt nam, một người trong số vài ba người được biết rõ nhất, chính xác nhất về câu chuyện này, một người trong số vài ba người hiếm hoi biết được những chuyện thâm cung bí sử nhất trong Trung ương Đảng cộng sản, một người mà cái tuổi đã vượt quá ngưỡng “cổ lai hy” rồi . Như vậy không thể là nói thiếu chính xác hoặc vô căn cứ được, càng không thể là nói xấu tổ chức Đảng và lãnh tụ được. Như vậy những chuyện tày trời kia là có thật ư?
Tôi đang bần thần như người ngủ mê và còn chưa biết phải nói thế nào, cụ Linh lại nói tiếp: …cũng không phải chỉ riêng có Sáu Dân đâu (bí danh của Võ Văn Kiệt), mấy ông tướng nhà ta cũng đầy con rơi ra đấy, còn thằng Ba Dũng là con Nguyễn Chí Thanh, rồi thằng Trần Nam là con Trần Văn Trà hiện đang làm bên Học viện lục quân ấy.
Thế là cụ lại kể cho tôi biết thêm những sự thật khác.
Theo cụ Nguyễn Văn Linh thì trong thời gian tướng Nguyễn Chí Thanh làm Bí thư liên khu ủy khu IV khỏang từ năm 1948 đến 1950 đã có quan hệ với một cán bộ phong trào ở đây và sinh ra Nguyễn Tấn Dũng, và cụ còn cho biết là sau Nguyễn Tấn Dũng vẫn còn một người em trai nữa cũng là con của tướng Thanh.
Còn tướng Trần Văn Trà thì có quan hệ với một người phụ nữ quê ở miền Bắc (hình như là họ Hòang, điều này tôi không còn nhớ rõ) rồi sinh ra Trần Nam, cũng là một sỹ quan quân đội đang công tác tại Học viện lục quân Đà lạt.
Về Trần Nam thì hồi đó tôi không hề được biết một thông tin liên quan nào, chưa hề nghe đến danh tính. Rất gần đây tình cờ đọc báo về vụ công ty Rusalka của siêu lừa Nguyễn Đức Chi rồi hỏi thăm cán bộ ở dưới mới được biết Trần Nam chính là giám đốc công ty Lâm Viên thuộc Học viện lục quân - Bộ quốc phòng, có liên quan đến vụ án này.
Sau buổi tối hôm ở nhà cụ Nguyễn Văn Linh ra về tôi bàng hòang và băn khuăn nhiều lắm. Như vậy những thứ được gọi là tư cách, đạo đức, mẫu mực của các lãnh đạo cao cấp của Đảng ta thật ra chỉ là những thông tin tu