Đối Thoại                                            Website: Doi-Thoai.com                           Email: toasoandoithoai@yahoo.com


VÌ SAO TÔI BỊ CÔNG AN MỜI LÊN GẶP

Lê Chí Quang

Bài viết "Hiệp định thương mại và quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ" vừa được gửi đi vào ngày 19/6/2001 thì sáng ngày 22/6/2001 tôi nhận được một cú điện thoại của một người xưng tên là Hạnh . Anh ta nói rằng anh công tác tại Phòng Tìm hiểu Dư luận Xã hội của Bộ Công An, có trụ sở ở số 7 phố Nguyễn Đình Chiểu, Hà Nội, muốn gặp mặt tôi. Tôi hỏi có vấn đề gì mà lại phải gặp mặt, thì anh Hạnh cho biết là không có vấn đề gì nghiêm trọng cả, chỉ muốn gặp để "Anh em mình hiểu nhau thôi" . Lúc đầu tôi từ chối, sau nghĩ lại thấy cũng "nên tìm hiểu nhau" nên chiều hôm đó tôi gọi điện cho anh Hạnh theo số máy anh cho (069 43080), và hẹn anh 9 giờ 30 sáng thứ hai, 25/6/2001.

Sáng thứ hai, theo đúng hẹn, tôi đến địa chỉ trên, anh Hạnh đã có ở đó cùng một công an trẻ tên là Đức (người này đã từng đến nhà tôi một lần, cách đây mấy tháng để xác minh lý lịch của tôi) . Sau khi được mời vào phòng làm việc trên tầng 3, khoảng 1 phút sau một anh CA khác bước vào phòng. Anh ta giới thiệu tên là Cừ . Theo anh Cừ cho biết, thì anh Cừ và anh Hạnh công tác tại phòng PA 25, Phòng Tìm hiểu Dư luận Xã hội của Bộ Công an, chuyên nghiên cứu về các vấn đề có liên quan đến văn hoá, chống phá nhà nước XHCN, chống diễn biến hoà bình của các thế lực trong và ngoài nước. Sau một hồi hỏi han xã giao, anh Cừ bắt đầu vào đề:


- "Chúng tôi đã được biết đến cậu từ lâu qua 4 bài viết : bài góp ý với Đại hội IX, bài cải cách thủ tục hành chính, bài về Nguyễn Thanh Giang và bài Hiệp định Thương mại.... Có đúng đấy là của cậu không?


- Bốn bài viết đó đúng là của em. Nội dung những bài viết đó đều xuất phát từ tấm lòng của em với đất nước, mong muốn có dân chủ, công bằng để đất nước phát triển bền vững đến giầu mạnh, tiến kịp với các nước văn minh trên thế giới ngoài ra không còn ý gì khác...! Làm bất cứ điều gì, em đều căn cứ theo Hiến pháp và Pháp luật, thí dụ như điều 53HP về quyền đóng góp ý kiến với nhà nước; điều 69 về quyền tự do thông tin; điều 70 về quyền tự do tôn giáo, tự do tư tưởng; điều 74 về quyền khiếu nại, tố cáo của công dân.


- Tại sao em không gửi cho các anh, mà các anh lại có những bài viết đó ?


- Chúng tôi lấy nó ở trên mạng. Tại sao em lại gửi các thông tin linh tinh đó lên mạng để các đài, báo phản động nước ngoài loan tải?.


- Em gửi bài của em đến các địa chỉ mà em có ghi rõ ở trong bài viết đồng thời gửi cho một số bạn bè. Ai đưa lên mạng em không được biết. Song em nghĩ, đó là quyền tự do thông tin của người ta, em không phàn nàn, trách cứ gì cả. Song, giả sử là em có đưa những bài viết đó lên mạng thì cũng là quyền tự do thông tin của em (theo điều 69 của HP). Hay các anh muốn răn đe, ngăn cấm quyền tự do thông tin? Nếu vậy thì các anh hãy cắt bỏ Internet, điện thoại... đi, đẩy nước ta quay trở về thời kỳ những năm 45. Các anh có dám làm không ?

Im lặng một lúc, anh Cừ nói tiếp :


- Đấy là xu thế phát triển thông tin của thế giới và của nước ta. Nhưng, không phải thông tin gì cũng đưa lên mạng. Mà những thông tin của em có một số không chính xác. Chắc em có được những thông tin đó là qua các ông Nguyễn Thanh Giang, Hoàng Tiến, Hoàng Minh Chính, Phạm Quế Dương... chứ gì ?. Chúng tôi biết cậu hay đến nhà các ông đó.


- Cả ông Lê Hồng Hà nữa, tôi bổ sung.


- Thế à ! Cậu có biết ông Hoàng Minh Chính đã ngồi tù 23 năm không ? Mới đây lại bị kết án 1 năm theo điều 88 của BLHS. Còn ông Lê Hồng Hà cũng vừa phải ngồi tù 2 năm về tội tiết lộ bí mật quốc gia, mà trước đây ông ấy từng là người của chúng tôi, ông ấy đã làm đến Chánh Văn phòng của Bộ.


- Tôi không quan tâm đến việc họ đi tù bao nhiêu năm, tôi thấy họ là người tốt, người yêu nước thì tôi chơi với họ. Mà, việc kết án của các anh chắc gì đã đúng, các anh chả đã cho bao người vô tội vào tù.

(Tôi dẫn ra mấy ví dụ về những vụ bỏ tù oan của của toà án, công an, trong đó có vụ một người vô tội bị bắt giam 16 năm 10 tháng mà báo chí trong nước vừa đăng). Dư luận chung cho rằng việc các anh bắt giam các ông Nguyễn Kiến Giang, Lê Hồng Hà, Hà Sỹ Phu là trái pháp luật. Bức thư của ông Võ văn Kiệt gửi Bộ Chính trị đâu phải là bí mật quốc gia. Bí mật gì mà khắp trong và ngoài, nhiều người đã được biết từ trước lúc các ông ấy bị bắt. Thế là họ thao thao giải thích cho tôi nghe thế nào là bí mật quốc gia. Tôi thấy không được lọt tai lắm.

Vậy mà họ còn tiếp tục nhồi sọ cho tôi về tính ưu việt của chế độ, tính dân chủ của nhà nước, về quy chế dân chủ ở cơ sở ... Họ bảo những việc làm của tôi và những người bạn của tôi là sai trái, những thông tin của tôi là không đúng . Họ nói với tôi rằng không nên nghe theo những người bạn của tôi.

Tôi giải thích với họ:


- Tôi bằng này tuổi rồi không ai xui được tôi cả, tôi làm là theo nhận thức của tôi. Tôi nói và viết những điều tôi suy nghĩ. Tôi chỉ sợ, có những người tưởng có đủ nhận thức mà không phân biệt được phải trái.

Anh Cừ lại tiếp tục lên lớp một cách đã quá sáo mòn : - Nhờ có Đảng chúng ta mới giải phóng được nước nhà, mới có cuộc sống no ấm và tự do như ngày nay em không thấy sao..?


- Thế những nước trên thế giới không có đảng Cộng sản thì họ không giải phóng được dân tộc và họ chịu đói nghèo cả đấy à ? Tôi hỏi lại:


- Nước nào cũng có Đảng của họ. Mỹ có đảng Cộng Hoà và đảng Dân chủ, Anh có đảng Bảo thủ vv....


- Các đảng của Anh, của Mỹ họ thực thi dân chủ nên nước họ mới giàu mạnh và văn minh, còn ta, vừa mất dân chủ vừa đói nghèo nhất thế giới.

Anh Hạnh lên tiếng: Những điều em viết trong bài có một số điều chưa đúng.


- Điều gì chưa đúng thì xin anh cho em biết, nếu cần thì mời ông Phiêu ra đây đối chất xem ! Ông ta nhân danh gì mà dám ký Hiệp định Biên giới làm cho nước ta mất hàng trăm kilomet vuông đất đai của tổ quốc? !

Cả Hiệp định về vịnh Bắc bộ nữa, trước kia Pháp thay mặt ta ký với Nhà Thanh theo tỷ lệ 62/38 bây giờ mình ký lại theo tỷ lệ 54/46 ! Tổ quốc bị thiệt hại đau đớn bao nhiêu chỉ vì quyết định của một người nhân danh Đảng ! Biết bao xương máu, nước mắt, mồ hôi của cha ông, của nhân dân từ ngàn đời đổ xuống để giành từng tấc đất cho tổ quốc các anh có biết không?

Anh Cừ giải thích : Ông Phiêu làm là do chỉ đạo của Đảng và Bộ Chính trị.


- Đảng là gì mà lại dám nhân danh nhân dân. Cha ông tôi, cha ông các anh sống mấy nghìn đời nay trên mảnh đất này, Đảng mới chỉ có cách đây 70 năm mà Đảng lại tự cho rằng Đảng là trên hết, là hơn hết, Đảng có quyền quyết định tất cả !

Họ thuyết phục tôi : Chúng ta ở vào thế yếu không ký không được. Tôi tức sôi máu, bỏ ngoài tai những lời yếm thế thật đáng xấu hổ đó. Tôi định dẫn chứng về những cuộc đấu tranh ngoan cường chống Bắc triều và luôn chiến thắng của nhân dân ta nhưng họ gạt đi, không cho tôi nói. Tôi bất giác nhớ đến câu nói của LA ROCHEFOU CAULD "Những kẻ trí tuệ tầm thường thường hay lên án những gì vượt quá tầm hiểu biết của họ" nên không tranh luận với họ nữa.

Anh Hạnh nói như quả quyết : Thông tin của em chỉ là thông tin một chiều, nên em nhận thức không đúng. Anh Cừ thì răn dạy: Thôi ta không bàn đến những bài viết của em nữa, bây giờ anh khuyên em không nên viết lách lung tung, không nhận những tài liệu phản động ở trong nước cũng như ở nước ngoài, không nên quan hệ với các ông ấy nữa. Tôi nói : Có văn bản luật nào cấm tôi không được quan hệ với người như các ông ấy không, nếu có các anh cho em xem.


- Tôi không cấm em quan hệ với các ông ấy, nhưng em nên suy nghĩ trước khi làm bất cứ việc gì.


- Em đã hơn 30 tuổi đầu rồi, em làm là có suy nghĩ cả, không ai xúi dục được em. Mới gần đây, các bác ấy có viết một lá đơn kiến nghị gởi lên quốc hội, yêu cầu xoá bỏ Nghị định 31 CP và giải quản đối với Hà Sỹ Phu. Em thấy có chỗ viết không đúng, em đề nghị phải sửa chữa lại và đã đồng ý cùng ký tên.


- Nghị định 31cp là Nghị định hết sức nhân đạo của nhà nước ta, đáng những người có tội phản bội Tổ quốc phải bị ngồi tù, thì nhà nước ta không bỏ tù họ, cho họ ở tại nhà để họ suy nghĩ lại về hành vi của mình.


- Đúng là các anh nhân đạo thật. Tham nhũng hàng nghìn tỷ thì lại được tăng lương, thăng chức. Buôn ma tuý cỡ bự, thì lại được giữ chức đội trưởng đội chống ma tuý !.


- Ai vậy. anh Hạnh hỏi .


- Vũ Xuân Trường chứ còn ai

Im lặng...!


- Các anh theo dõi điện thoại thì đã biết. Có người từ nước ngoài gọi điện về cho em, khen bài viết của em. Em trả lời rằng em chỉ mong muốn đóng góp ý kiến, để giúp dân chủ hoá đất nước tiến lên giầu mạnh. Nói xong em đành dập máy, không tiện nói chuyện lâu.


- Chúng tôi theo dõi điện thoại của các cậu làm gì. Em cũng như ông Thanh Giang, Hoàng Tiến, Hoàng Minh Chính, không là gì đối với chúng tôi cả mà chúng tôi phải theo dõi. ( Lời của anh Hạnh)


- Thế tại sao, hôm qua ông Hoàng Tiến gọi tiện thoại cho em, nửa chừng thì điện thoại bị cắt.


- Đó là tại Bưu điện.(vẫn lời của anh Hạnh)

Tôi nghĩ thầm trong đầu, "Trời đã sinh ra Cuội, sao còn sinh thêm mấy ông CA này !"


- Quan điểm của em về những người ở ngoại quốc ? Anh Cừ hỏi


- Em mong nhà nước hãy tạo điều kiện cho đồng bào ta ở nước ngoài đóng góp sức mình xây dựng tổ quốc quê hương văn minh, giầu mạnh và dân chủ. Em không thích những người có tư tưởng cực đoan.


- Em có thể kể cho anh nghe, em viết gì trong bài, Hiệp định thương mại....... anh chưa được đọc bài viếtđó.


- Lúc trước anh vừa nói anh đọc bài viết đó ỏ trên mạng, bây giờ anh lại nói là anh chưa đọc là có ý gì ?

Im lặng hồi lâu...


- Chắc em đã đọc Đêm giữa ban ngày, Khát vọng ngàn đời. Em có nó ở nhà không, mang đây cho bọnanh mượn, bọn anh muốn đọc .


- Em đọc rất nhiều chứ không chỉ có hai quyển đó. Nhưng hiện không có mấy quyển này ở nhà. Nếu anhmuốn đọc, em sẽ bảo ông Thanh Giang gửi tặng các anh.


- Hôm nào anh đến nhà em, em cho anh mượn các sách vở em có được không.?


- Em có hàng nghìn cuốn sách, các anh thích đọc thể loại gì em cũng có. Nếu anh muốn đọc, em sẽ chomượn.


- Em là con nhà nòi, em biết nhiều ngoại ngữ,... đã tốt nghiệp đại học luật, các bài viết của em, phân tích rất sâu sắc, anh biết trình độ của em, hơn bọn anh nhiều.


- Nhưng thông tin của em là thông tin một chiều...(lời của anh Hạnh)


- Em không nên viết lung tung. Nếu em còn viết nữa nhà nước không cho em ra nước ngoài để chữa bệnh đâu.( lúc trước tôi có nói với họ, tôi muốn sang TQ để chữa bệnh thận). Em biết Nghị định 55 CP rồi đấy. Những người có khả năng gây nguy hiểm cho an ninh quốc gia đều không được phép xuất cảnh. Chúng tôi không cấp Hộ chiếu, viza, thì làm sao xuất cảnh được.


- Chắc anh căn cứ theo điều 14 điểm e chương IV của Nghị định chứ gì ? (Thực ra họ bị nhầm ở chỗ này. Đó là Nghị định 05 /2000/ NĐ 3-3-2000. Theo chương IV Người chưa được xuất cảnh, điều 14 điểm e ghi rõ : "Các trường hợp khác vì lý do an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội." Đây là chỗ tuỳ tiện của luật pháp, thế nào là vì lý do an ninh quốc gia ? Nếu nhà nước không muốn cho ai ra nước ngoài thì đều cấm đoán được cả.)


- Đúng rồi. Gần đây, ông Hoàng Tiến, ông Hoàng Minh Chính, Phạm Quế Dương được Ấn độ mời sang chơi, chúng tôi thấy họ là những đối tượng nguy hiếm cho an ninh quốc gia, chúng tôi không cấp hộ chiếu cho họ .


- Em làm việc này, có được tiền không ?


- Em làm vì lòng yêu nước chứ không phải vì tiền. Mà làm gì có ai trả tiền cho em.

Tôi nhìn đồng hồ.


- Đã đến giờ em phải vào viện thăm mẹ em rồi.


- Chúng tôi có thể gặp em một buổi nữa được không.


- Em mệt mỏi lắm, em không muốn mất thì giờ với các anh nữa.


- Nếu vậy chúng tôi sẽ đến nhà em vậy.


- Em không tiếp các anh đâu.

Tôi đừng dậy bước ra cửa, họ chủ động bắt tay tôi, cười nói vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Họ tiễn tôi ra cửa. Cuộc gặp dự định 30 phút nhưng thực tế đã làm mất của tôi 50 phút !


- Trên đường về nhà, tôi miên man suy nghĩ. Tôi cảm thấy thương cho các anh. Các anh cũng là người có học, có nhận thức, chỉ tiếc vì miếng cơm manh áo, vì chế độ quái gở này mà các anh và chúng tôi bị đẩy về hai phía của cuộc chơi bất đắc dĩ. Nghĩ đến chế độ, lại thấy chán ngán vô cùng. Những người có tâm huyết, muốn đóng góp sức mình để mong muốn nước nhà giàu mạnh, dân chủ, văn minh, để bước kịp với su thế của thời đại thì bị CA câu lưu, hù doạ, và tù đầy. Còn những kẻ tham nhũng, buôn lậu, nịnh nọt, bợ đỡ lại được Đảng tin yêu, trọng dụng, ban thưởng .

Tôi thiết nghĩ, VN ta đã ký vào ba bản công ước về nhân quyền của LHQ, ấy thế mà chỉ góp ý với nhà nước là đã bị cho là bọn "diến biến hoà bình", bị lôi thôi với CA ngay. Nếu cứ như thế này, thì ai còn dám góp ý nữa. Trường hợp ông Hoàng Minh Chính chẳng hạn. Trước Đại hội IX, ông vừa gửi bản góp ý với Đại hội đã lập tức bị CA mời lên đồn ngay.

Phải chăng VN có hai bản Hiến pháp. Một bản để trình ra thế giới, nhưng không được thi hành. Còn một bản, thì nhà nước thực thi ngầm trong dân chúng. Trong bản Hiến pháp thứ hai này, công dân chẳng có quyền tự do nào cả. Không biết rồi đây họ còn định gây hấn với tôi bao lần nữa đây. Họ đã xuất chiêu miếng võ thứ nhất, sắp tới sẽ là các miếng tiếp theo, như đã dùng với những người trí thức đầy nghĩa khí, dám sẵn sàng xả thân vì quyền lợi của nhân dân, vì tự do dân chủ cho đất nước .

Tôi dám làm thì cũng dám đương đầu. Tôi chợt nhớ một câu nói của Mạnh Tử "Dũng sỹ bất vong táng kỳ nguyên" (là dũng sỹ không quên có ngày mình sẽ mất đầu) . Từ đầy lòng tôi càng thấy can đảm hơn. Tôi chỉ mong thực tế kiểm nghiệm đúng lời của Bulover Lytton "Ngòi bút mạnh hơn lưởi gươm"

Hà nội ngày 26/6/2001
Lê Chí Quang
 


22 phố Trung liệt, Đống Đa, HN
ĐT: 8.514000
Đống Đa Hà Nội
Điện thoại: 8.514.000


Mục Lục