Đối Thoại                                            Website: Doi-Thoai.com                           Email: toasoandoithoai@yahoo.com


THƯ GỬI MỘT CHIẾN SĨ CÁCH MẠNG MÀ TÔI CHƯA ĐƯỢC GẶP MẶT

Lê Chí Quang

Ai qua Hải Phòng vào dịp đầu mùa hạ, hẳn lòng cũng không thể bừng lên cùng những chùm hoa phượng nở đỏ rực thành phố. Bởi thế, Hải Phòng còn có tên gọi là Thành phố Hoa Phượng Đỏ. Nhưng, trong cả thành phố Phượng Đỏ này, tôi đang lưu ý đến một cây phượng già khẳng khiu. Cây phượng đã gần 70 năm tuổi, trải qua bao phong ba bão táp, sóng gió của cuộc đời mà vấn vươn lên thẳng thắn, vẫn nở ra đỏ thắm những bông hoa trái mùa. Nhiều kẻ mê tín cho rằng có quỷ nhập vào cây, chúng tìm đủ mọi cách chặt hạ. Bao rìu, búa bổ vào nhức nhối nhưng cây vẫn còn đó, vẫn đứng thẳng, vẫn hẹn những mùa hoa càng rực lửa. Bởi cây là đại biểu của lương tri , hoa là khát vọng của người dân thành phố.

Địa chỉ trong thành phố của cây phượng vỹ này là : Số 1c ngõ 246b Đà Nẵng - Quận Ngô Quyền- Hải Phòng.

Tôi đã nghe nhiều người nhắc đến tên Ông, tôi cũng đã đọc các bài viết của Ông. Một ấn tượng làm tôi rất thích thú đó là cái tên "Tễu" mà Ông tự đặt cho mình. Chắc hẳn người Việt Nam không ai lại không biết đến chiếu chèo, mà nói đến chiếu chèo thì cũng không ai lại không yêu thích anh Hề. Anh Hề trong chiếu chèo là hiện thân của những khát vọng bình thường của người Dân, trước những thực tế ngặt nghèo của cuộc sống, vì nhiều điều kiện trói buộc họ, họ không thể nói ra những điều mình mong ước, họ buộc phải mượn vai Hề, một kẻ rất thông minh, nhưng lại luôn giả ngây giả ngô để chọc, để cù vào những thói hư, tật xấu, của bọn Vua, Chúa, Quan lại ngu dốt, bọn Chọc phú, bọn Công tử bột, ...v v.. của chế độ phong kiến lạc hậu cổ hủ, bạo tàn. Và ở Ông. Anh "Tễu", cái tên Ông tự đặt cho mình, cũng không ngoài mục đích như vậy. Tôi thấy cái tên "Tễu", sao mà hợp với cái xã hội này đến thế, phải không Ông. Có phải cái xã hội mà tôi và Ông đang sống nó như là một tấn Phường chào, với đầy các vai diễn quyền lực giả dối của các quan chức. Mồm họ nói của Dân , Do Dân, Vì Dân, mà tay họ lại vét cho đầy túi tham.

Có phải mồm họ nói Dân chủ, tự do, nhất thế giới với những khẩu hiệu, tuyên ngôn mỹ miều như tự do ngôn luận, tự do báo trí, tự do tư tưởng,mà thực tế thì họ lại bóp nghẹt sức sống của công dân. Ai chót mở mồm nói những gì không hợp ý Đảng, thì ngay lập tức Công An mời lên đồn ngay, cắt điện thoại, theo dõi, và bắt bớ mà không cần có pháp luật. Phường chào ở những kỳ bầu cử vài năm một lần mà đáp án của nó đều do cấp trên định đoạt. Phường chào ngay cả ở những sách lược, những cái mà họ gọi là cẩm nang như cơ chế thị trường theo định hướng Xã hội chủ nghĩa; Tập trung dân chủ; Pháp chế Xã hội chủ nghĩa do một đảng lãnh đạo; Kiên trì theo định hướng Xã hội Chủ nghĩa ..vv.. Tất cả chỉ là một mớ hổ lốn chắp vá, khiên cưỡng, nguỵ biện và với chỉ một mục đích duy nhất mị Dân, lừa bịp Dân, nhốt Dân vào cái chuồng ý thức hệ để họ tiện bề sai bảo, vắt kiệt mồ hôi sức sống, xương máu của Dân, để duy trì quyền lực, để đùng quyền lực đó vơ vét cho đầy túi tham, ngoài ra không còn mục đích nào hết.

Thưa Ông tễu. Tôi kính phục những con Người như Ông, nên Ông cho phép tôi được đặt tên cho Ông là :

Hoa phượng vĩ trái mùa. Hoa phượng ơi, chắc hẳn để có được những dòng trăn trở đầy tâm huyết như vậy, Ông không khỏi băn khoăn suy nghĩ. Viết ra thì mình được cái gì, mất cái gì. Cái được Ông chẳng thấy đâu, mà cái mất thì rành rành ra đấy. Mất thẻ Đảng, mất tự do, luôn bị Công an theo dõi rình mò, và gần đây nhất Ông bị bắt mà trời cũng chẳng biết lý do tại sao. Nhưng Ông đừng buồn. Cái được mà Ông nhận được, tuy không phải là vật hữu hình, nhưng lại là vòng tay trìu mến thân thương của Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước, những người yêu tự do, là sự kính trọng, và suy tôn của nhân dân, là sự ngưỡng mộ và kính nể, của những con người khát vọng một cuộc sống yên bình. Ông đấu tranh chống cái ác, cái xấu xa, cái giả dối, để rồi, Ông lại đón nhận cái ác, cái tai hoạ vào mình. Nghe tin Ông bị bắt hôm cuối tháng tư vừa rồi.

Những người chúng tôi, không thể không nhỏ lệ, xót xa cho thân phận của Ông. Ông đã làm gì để mà chúng nó nỡ đối xử với Ông như vậy. Những dòng Ông viết ra, như những huyết tâm thư trước những thực tế phũ phàng của cuộc sống mà Ông, tôi, và hơn bảy mươi triệu Đồng bào của chúng ta phải chịu đựng. Tai sao họ lại không nghe Ông, hay ông Thanh Giang, ông Phạm Quế Dương, ông Hoàng Tiến, ông Trần Độ, Hoàng Minh Chính, ...vv... Và những người khác nữa. Phải rồi . Nếu làm theo các Ông, thì làm gì họ có được những nhà cao, cửa rộng, biệt thự này nọ, nhửng hotel, vũ trường, và những khoảng đầu tư tại các công ty cổ phần kia. Ông viết: "VN có 700 quan chức có tài sản từ 100-130 triệu Đô La; 2000 quan chức có tài sản 50-100 triệu Đô La". Xin hỏi Ông tiền đó ở đâu ra. Xin trả lời thay Ông. Đó là tiền của những người Nông dân, của những người buôn bán, của những người lao động chân chính. Nếu nghe theo Ông thì nó đã thuộc về Dân rồi, họ còn đâu nữa, chả thế nên họ mới cấm Ông được nói.

Nhưng Ông viết tiếp: "...Còn một số "công hữu" cuối cùng mà Tễu tôi muốn bàn đến. Đó là... "Công hữu suy nghĩ" hay gọi là "công hữu tư tưởng" cũng vậy! Vậy Tểu tôi xin được thưa với các vị lãnh đạo các cấp của Đảng là: Hơn một nửa thế kỷ nhân dân VN dốc một lòng theo Đảng, nay còn chút suy nghĩ về cuộc đời này xin đừng "công hữu" nốt.... " (trong bài : Công hữu và những tên "phú hộ vô sản" của Mã Khắc Tư tiên sinh).

Xin thưa với Ông rằng: Nếu họ để Ông "tư hữu" về tư tưởng thì phỏng họ có vơ vét, mị dân được không, nên họ "công hữu" tư tưởng của Ông là phải thôi.

Phượng vĩ ơi ! ông đã cầm súng cống hiến cả tuổi thanh xuân cho Đảng, cho nhân dân, cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Đến tuổi này Ông đáng được nghỉ ngơi rồi. Giờ Ông lại phải cầm bút cống hiến nốt quãng đời còn lại cho lý tưởng tự do, hạnh phúc, nhân quyền. Cái đó là những điều bình thường nhất ở các nước văn minh mà họ có hàng trăm năm nay rồi. Ông phải quay bút chống lại một Thiên đường ảo, một Xã hội Không tưởng được xây dựng bởi những Vĩ nhân giầu trí tưởng bở . Để rồi, họ dùng nó như những bó cỏ và người Dân chúng tôi như những con lừa, bị những tay Sà-ích Đỏ cầm roi quất vào đít chúng tôi, chúng tôi cứ chạy mãi, chạy mãi, kiệt sức ngã lăn quay ra, mà bó cỏ vẫn cứ ở đằng trước.

Ông viết: " ... Nào! Liên Hoàng ngươi thử nói ta xem: một Đảng chỉ có một lợi ích vì nhân dân chẳng nhẽ mắc căn bệnh trầm trọng thế này sao? Vì phục vụ dân là mục đích duy nhất của Đảng, thì sao các ngài Đảng viên cấp trung ương "chạy cấp, chạy chức" để làm gì?. Giai cấp Công nhân khốn khổ, Nông dân ở những vùng sâu, vùng xa đang còn đói cơm, rách áo đâu có cần hotel, biệt thự, nhà cao tầng uy nghi lộng lẫy, mà các "đảng ở trên" xây lắm thế?.." (trong bài: Thư ngỏ gửi Liên Hoàng).

Vậy tôi xin giải thích với Ông rằng: Nếu không xây Khách sạn, nhà hàng thì lấy đâu chỗ cho các đầy tớ của dân nghỉ ngơi, dưỡng sức để cho tinh thần, sức khoẻ, phục hồi để mà phục vụ cho các ông chủ đói rách của mình chứ. Họ xây là phải thôi. Ông trách họ là Ông sai rồi, nên họ bỏ tù Ông là phải.

Ông lại viết : "... và các ông bên ngành Tư pháp có quyền triệu tập hoặc truy tố trước toà bất cứ một thành viên nào trong bộ máy "tam quyền" vi phạm pháp luật. Như vậy, luật cũng do Đảng làm ra, người của Đảng cử ra nắm quyền để thực hiện những luật của Đảng đặt ra, thì hoàn toàn không giống cái "tam quyền phân lập" tư sản... ". (trong bài Những suy nghĩ hướng về Đại hội IX của Đ.C.S.V.N ).

Lại xin thưa với Ông : Nếu Tam quyền phân lập giống như ở các nhà nước Tư sản, thì toà án có quyền truy tố những người có tội dù ở cấp nào đi chăng nữa, thì thử hỏi Ông, liệu còn bao nhiêu người trong sạch để cai trị dân đây. Ông nên hiểu là pháp luật nước ta rất nhân đạo. Nếu họ có tội thì chỉ bị khiển trách chút ít, hoặc chuyển công tác khác cao hơn vị trí cũ đấy thôi. Để họ có điều kiện tự sửa chữa khuyết điểm . Đó là điều hơn hẳn của pháp luật nước ta, so sánh với nhà nước tư sản làm gì. Nhà nước ta tốt đẹp gấp vạn lần, phải không Ông. Cũng trong bài đó Ông viết: "...Có một điều kỳ lạ là Hiến pháp 1992 điều 69 ghi: Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo trí, có quyền được thông tin và v.v... thì điều 12 của Luật báo trí lại là: Cơ quan chủ quản của báo chí là tổ chức đứng tên xin cấp giấy phép hoạt động của báo chí và trực tiếp quản lý cơ quan báo chí. Từ Hiến pháp triển khai cụ thể thành Luật thế mà luật lại có những điều ngược lại với Hiến pháp về văn bản, chữ nghĩa rành rành như vậy mà hàng chục năm, bao Giáo sư, Tiến sĩ, Luật sư, Nhà văn, Nhà báo... cứ lặng im như chả có việc gì xảy ra.... "

Lại xin thưa với Ông rằng: Nếu để tự do báo trí, thì bọn phản động, bọn tư bản, sẽ lợi dụng kẽ hở để lọt vào bêu xấu những điều tốt đẹp của Đảng như : CCRĐ, NVGP, XLCĐ...v.v.. và các vụ tham nhũng, nhận hối lộ của các Đảng viên. Đảng sẽ mất uy tín, thì ai sẽ lãnh đạo Dân đây. Nói là một chuyện, làm lại là một chuyện, đó là một đức tốt của Đảng, là tính ưu việt của CNXH ta mà các nhà nước Tư sản phải học tập. Nếu kể ra đây thì còn phải viết nhiều nhiều nữa, và toàn là những điều tâm huyết cả, tôi đoán hẳn Ông chắc đã phải nhỏ lệ trước những dòng chữ tâm huyết này. Mà những người có trái tim nào mà lại không nhỏ lệ chứ, cứ nhìn thực tế đất nước mà xem, chúng ta đang đi về đâu? Con cháu chúng ta sẽ làm gì....?

Một thời cha ông tôi cùng Ông, theo tiếng gọi của Đảng, nhà nước, đứng lên chống ngoại xâm. Đến bây giờ, Ông, cùng chúng tôi, cả con cháu Ông, và thế hệ con cháu chúng ta, lại cầm búa, liềm phục vụ sự độc quyền mãi mãi của Đảng, để Đảng dẫn dắt chúng ta đến thiên đường CS mà. Tôi chợt nhớ đến một câu nói của một chính trị gia thời xưa: "hãy để cho Dân sống về một ảo tưởng, một thiên đường để rồi chết vẫn mang ảo tưởng đó, thiên đường đó sang thế giới bên kia, thì mới dễ bề cai trị họ." Nhưng tôi, Ông cùng tôi và chúng ta, những người yêu tự do có chung một suy nghĩ. Ai muốn đến thiên đường thì đến, Ông, tôi và những người khát vọng tự do có con đường riêng. Chúng ta không cần thiên đường nào cả. Thiên đường của chúng ta là tự do. Chúng ta sẽ đi theo con đường của chúng ta, dù phải gian khổ, khó khăn, nhưng cuối cùng con đường của chúng ta nhất định đến đích. Đó là quy luật của cuộc sống này.

Phượng vĩ ơi; xin cứ vững tâm, cứ nở hoa nữa đi dù cho có phong ba bão táp, dù cho có phải chịu đựng bao nhiêu cái khắc nhiệt của cuộc sống, của bạo tàn xin chớ sờn lòng. Có chúng tôi, luôn ở bên cạnh Ông. Xin hãy làm "chú Tễu" cho đến khi vở chào hạ màn.

Thôi đã khuya rồi, Ông cho phép tôi được dừng bút .

Xin hẹn một ngày đến Hải Phòng sẽ ghé thăm Ông. Và xin được làm bạn vong niên với Ông.

Đống Đa tháng 6 /2001
Lê Chí Quang.
 

Số nhà 22 phố Trung Liệt
Đống Đa Hà Nội
Điện thoại: 8.514.000


Mục Lục