![]() |
|
Thưa độc giả, Đối Thoại Online xin kính chào mừng độc giả bốn phương, đặc biệt độc giả trong nước. Đối thoại Online ra mắt độc giả như một đáp ứng với các bước đi rộn rã về phương trời dân chủ của phong trào đấu tranh dân chủ đang diễn ra trong nước.
Đối Thoại là một cơ quan ngôn luận đối lập với nhà nước cộng sản Việt Nam. Trong điều kiện không thể liên lạc và xin phép thẳng với người viết, Đối Thoại xin phép được quy tụ các bài viết của các tác giả trong nước thuộc tầng lớp đối kháng với những điều xấu xa tệ hại về mọi lãnh vực trong đất nước VN mà tập thể chịu trách nhiệm duy nhất là đảng cộng sản VN.
Cho đến nay, không một tư nhân nào có thể ra báo. Khi còn sống, Trung Tướng Trần Độ đã cố gắng xin phép xuất bản một tờ báo tư nhân (lẽ ra đây là quyền tự nhiên của con người). Đơn xin phép đã bị nhà nước CS từ chối và Ông bị trù dập cho đến khi qua đời. Ông Nguyễn Vũ Bình, một ký giả của tập san Đảng Cộng Sản, làm đơn xin thành lập đảng Tự Do Dân Chủ, kết quả là Ông đang bị tù với bản án 7 năm cấm cố và 3 năm quản thúc tại gia . Chúng tôi xin mượn đơn của cố Trung Tướng Trần Độ và ký giả Nguyễn Vũ Bình như một lời chào mừng và bắt tay với các lực lượng và cá nhân tranh đấu cho nền dân chủ chân chính VN.
Tất cả những bài vở của các nhà đối kháng trong nước Đối Thoại đã lấy từ các bài lưu trữ trên các web. Đối Thoại chân thành cảm tạ ban biên tập các trang nhà, đặc biệt trang nhà MẠNG Ý KIẾN và Liên Minh Việt Nam Tự Do đã cung cấp thật nhiều tài liệu quý giá. Dầu vậy, bài vở cũng như tiểu sử và hình ảnh của các tác giả vẫn còn nhiều thiếu sót. Đối Thoại mong nhận được các bổ túc từ độc giả và chính tác giả.
Đối Thoại trông chờ một ngày rất gần các tiếng nói đối lập trong nước có quyền lên tiếng từ các cơ quan ngôn luận tư nhân của họ. Đối Thoại hân hoan hòa nhập vào như một đóng góp nhỏ nhoi theo tiếng còi tiến lên để dành lấy quyền DÂN CHỦ cho nhân dân VN.
Trân trọng Ðơn Xin Ra Báo của Ông Trần ÐộKính gửi : Ông Bộ Trưởng - Bộ Văn Hóa - Thông Tin Ðồng kính gửi : Thủ Tướng Chính Phủ Tôi công dân Trần Ðộ có một việc đề nghị ông xem xét như sau : 1. Tôi đã đọc kỹ Hiến Pháp 1992 của nước ta, đọc kỹ luật báo chí do Quốc Hội khóa VIII ban hành năm 1989. Tôi thấy Hiến Pháp ghi ở Ðiều 69 như sau : "Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin..." Rất đáng chú ý là điều này ghi rõ "tự do Báo Chí". Luật Báo Chí ở điều Một có ghi :
Công dân có quyền :
(Những chỗ nhấn mạnh là do T.Ð). Luật Báo Chí của ta chưa thể hiện đúng tinh thần của Hiến Pháp là tự do Báo chí. Luật Báo Chí có ghi là "Không có kiểm duyệt". Nhưng trong thực tế thì sự kiểm soát còn ngặt nghèo hơn là có kiểm duyệt. Luật quy định việc xin phép quá ngặt nghèo, không ghi quyền công dân được xin phép, và chỉ có các tổ chức được xin phép. Tuy vậy, tôi quan tâm đến Ðiều 13 nói về người đứng đầu cơ quan Báo chí, tôi chú ý khoản 2 về điều kiện người đứng đầu về cơ quan Báo chí là :
Tôi nhận thấy :
Tôi là hội viên Hội Nhà Văn từ năm 1957, đã có một số sách được in và nhiều người biết. Tôi tự nhận thấy tôi đã có đủ các điều kiện như luật yêu cầu để là một người đứng đầu một cơ quan báo chí. 2. Căn cứ vào những điều kiện trên, tôi thấy tôi có đủ căn cứ pháp lý và điều kiện để đề nghị Bộ trưởng cấp cho giấy phép để ra một tờ báo có thể làm tốt chức năng như đã ghi trong điều 1 của luật Báo chí là Diễn đàn của Nhân dân. 3. Tình hình đất nước hiện nay có nhiều khó khăn thử thách. Xuất hiện nhiều vấn đề mới mà ý kiến không dễ thống nhất. Hội nghị BCH TƯ khóa 8 lần 6/2 cũng đề ra vấn đề phải chuẩn bị các ý kiến về đường lối cho Ðại hội 9. Và cũng nêu lên hàng chục vấn đề đang có những ý kiến khác nhau. Tình hình thế giới đã có những biến động lớn lao chưa từng có. Tình hình nước ta, bên cạnh những thành công, thắng lợi đáng phấn khởi, ta đang phải đứng trước những thử thách mới, những vấn đề mới ngày càng to lớn khó khăn. Do đó, tự nhiên ở nước ta đang xuất hiện một cảnh gay gắt nhu cầu phát biểu ý kiến, đặc biệt trong giới lão thành, giới trí thức và văn nghệ sĩ. Nhu cầu phát biểu thì lớn mà điều kiện để phát biểu thì không có. 4. Tôi biết chắc chắn rằng : Trong nhân dân có rất nhiều người có ý kiến muốn phát biểu. Nhưng :
Ta đã có rất nhiều báo chí, có "tự do báo chí" đối với các tổ chức. Nhưng chỉ mới có tiếng nói và diễn đàn của các cơ quan và các tổ chức. Chưa có Tiếng nói của nhân dân, chưa có diễn đàn cho nhân dân, như luật ghi. Tuy rằng cơ quan tổ chức nào cũng tự nhận là của nhân dân và "nhân danh nhân dân". Nhân dân chưa tự mình có tiếng nói được. Có diễn đàn trực tiếp của nhân dân tuyệt nhiên không phải là dân chủ tư sản và dân chủ vô hạn độ mà là dân chủ chân chính. 5. Tôi nhận thấy có một cơ quan ngôn luận độc lập (với các tổ chứ cơ quan) là tiếng nói và diễn đàn trực tiếp của nhân dân thì sẽ có nhiều điều lợi. Trước hết là có chỗ để những người có ý kiến với đời sống, với đất nước có chỗ hợp pháp và công khai để phát biểu. Như thế tránh được hiện tượng các ý kiến cứ lan truyền không công khai, không hợp pháp do đó hay tùy tiện và hay có giọng điệu quá mức cần thiết. Tuy hiện nay Nhà nước (và Ðảng) đều kêu gọi mọi người phát biểu, nhưng yêu cầu phát biểu trong tổ chức và qua tổ chức. Như thế, những ý kiến (có hàng chục nghìn thư) đã gửi đến tổ chức và cơ quan, nhưng chỉ riêng cơ quan có quyền nhận xét đánh giá và thông thường thì đánh giá là các ý kiến đó là soàng và sai quấy. Trình độ những người đánh giá thì lại nhiều khi kém và quá kém. Thế là vàng thau lẫn lộn, các hạt vàng chìm lặn vào và mất hút trong cát. Lãng phí vô cùng ! Có chỗ phát biểu độc lập và hợp pháp thì người phát biểu phải thận trọng hơn, biết điều hơn và chừng mực hơn, như vậy dễ tìm thấy những điều có ích. Ý kiến được công khai, hợp pháp thì mọi người đều biết và đều có khả năng đánh giá, kể cả người Việt sống ở nước ngoài và người nước ngoài quan tâm tới Việt Nam. Như vậy có khả năng rộng lớn và nhanh chóng hiện lên điều hay điều dở, điều đúng, điều sai, điều hợp và điều không hợp. Ta thu được ý kiến không phải chỉ ở người viết ra mà còn thu được nhiều ý kiến quan trọng của những người không viết được, mà lại nhận xét và đánh giá được. Không phải 70 triệu người là có thể có 70 triệu ý kiến. Nhiều lắm cũng chỉ có được vài nghìn ý kiến. Nhưng thêm vào đó lại có hàng chục triệu nhận xét đánh giá giúp cho ta lọc được hay dở, đúng sai trong nghìn ý kiến kia. Như thế không thể là dân chủ vô hạn độ, dân chủ lộn xộn được. Mà đó mới là dân chủ chân chính. Không nên quá coi thường nhân dân. Nhân dân Thái Bình bất bình nhưng có lộn xộn đâu ! Ai nấy đều phải thừa nhận rằng nhân dân Thái Bình bất bình thế là đúng. Nhân dân đúng thì chỉ có cán bộ sai. Nhân dân đúng thì nhân dân phải có điều kiện để biểu lộ ra. Phải có diễn đàn độc lập của nhân dân. Nhân dân Thái Bình từ trước nói nhiều rồi, nhưng tiếng nói cứ bị bịt đi buộc nhân dân phải biểu thị thái độ bằng hành động. Có diễn đàn độc lập của nhân dân, ta có thể tránh được tình trạng bịt bùng dân trí đưa tới bất bình. Như vậy xã hội ổn định bền vững thêm ! 6. Vì tất cả những lẽ kể trên, tôi viết thư này đề nghị ông Bộ trưởng và ông Thủ trưởng đồng ý cho tôi được đứng ra làm người đứng đầu một cơ quan báo chí. Cơ quan báo chí này sẽ là :
Tôi kính mong các ông xem xét và quyết định cho một sự đồng ý về nguyên tắc. Sau khi có sự đồng ý như trên tôi mới chuẩn bị mọi điều kiện và thủ tục để xin giấy phép cụ thể. Bởi mọi sự chuẩn bị như trụ sở. Ban biên tập, phóng viên, các phương tiện văn phòng và thông tin liên lạc là rất nhiều công và tốn kém. Tôi không thể nào chuẩn bị những cái đó, để rồi lại dẹp bỏ. Tôi thấy tôi và các bạn tôi (là những người tôi sẽ mời cộng tác) hoàn toàn có đủ ý thức, năng lực làm cho tờ báo hoạt động đúng chức năng và nhất là đúng luật pháp. Tôi xin bảo đảm như thế. Tôi xin rất vui lòng chờ đợi sự trả lời của các ông vào đúng thời hạn như luật định điều 19 luật báo chí. Sau đó tôi chuẩn bị mọi điều kiện để xin giấy phép cụ thể và sẽ chỉ hoạt động sau khi có giấy phép cụ thể. Xin các ông trả lời thì nói rõ giúp lý do được hay không được, và công bố rộng rãi quyết định rất quý giá của ông. Kính chào thắng lợi Mong đợi Người xin phép Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Bộ Văn Hóa Thông Tin V/V Trả lời thư ông Trần Ðộ .......... Hà Nội, ngày 23 tháng 4 năm 1999 Kính gửi : Ông Trần Ðộ Bộ trưởng Bộ Văn Hóa - Thông tin đã nhận được đề nghị của ông ghi ngày 01-4-1999 xin phép được xuất bản một tờ báo do ông đứng đầu tờ báo đó. Về việc này, với chức năng là cơ quan giúp Bộ Trưởng Bộ Văn Hóa - Thông Tin quản lý hoạt động báo chí. Vụ Báo Chí có ý kiến như sau : Ðiều 1, chương I Luật Báo Chí được kỳ hợp thứ 6, Quốc hội khóa VIII thông qua ngày 28-12-1989 ghi rõ : Báo chí ở nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là phương tiện thông tin đại chúng thiết yếu đối với đời sống xã hội, là cơ quan ngôn luận của các tổ chức Ðảng, cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội (dưới đây gọi chung là tổ chức) : là diễn đàn của nhân dân. Ðiều 12 của Luật Báo Chí cũng xác định : Cơ quan chủ quản báo chí là tổ chức đứng tên xin cấp giấy phép hoạt động báo chí và trực tiếp quản lý cơ quan báo chí. Như vậy, theo Luật Báo Chí của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, không có quy định nào cho cá nhân đứng tên xin cấp giấy phép hoạt động báo chí. Vụ Báo Chí Bộ Văn Hóa - Thông Tin xin thông báo để ông biết. TM/ Bộ Trưởng Bộ Văn Hóa - Thông Tin Đơn xin thành lập Đảng Tự Do - Dân chủKính gửi : Ông Trần Đức Lương Chủ tịch nước Cộng
hoà xã hội chủ nghĩa
Việt Nam Đồng kính gửi : Ông
Nông Đức Mạnh Chủ tịch Quốc hội
nước Cộng hòa xã hội chủ
nghĩa Việt Nam Tên tôi là : Nguyễn
Vũ Bình, phóng viên Tạp
chí Cộng sản, thường trú
tại số nhà 26, tổ 67b,
phường Vĩnh Tuy, quận
Hai Bà Trưng, Hà Nội. Qua một thời gian
nghiên cứu, tìm hiểu về
tình hình đất nước, tôi
có nhận thức rằng Việt
Nam hiện nay đang đứng
trước một cuộc tổng
khủng hoảng toàn diện về
kinh tế, chính trị và xã
hội. Theo nhận định của
tôi, trong tương lai
không xa nữa, sẽ có một
sự thay đổi lớn của lịch
sử đất nước và đó chính
là sự thay đổi về chế độ
xã hội. Việc có một lực
lượng đối lập, mà đại
diện là một chính đảng
trong lòng xã hội hiện
nay là yêu cầu bức thiết
và tất yếu để giảm thiểu
những tổn thất mà nhân
dân phải gánh chịu trong
quá trình thay đổi. Trên
cơ sở nhận thức như vậy,
tôi mạnh dạn làm đơn
này, đề nghị và kính
mong các Ông, vì tương
lai đất nước, vì lợi ích
của dân tộc, cho phép
tôi thành lập đảng Tự Do
- Dân Chủ. Tôi xin chân thành
cảm ơn. Hà Nội ngày 2 tháng 9
năm 2000 Người làm đơn Nguyễn Vũ Bình
Câu hỏi dành cho đảng CSVN:
Phải chăng đây là “Con
đường Dân Chủ Hóa Việt Nam”?
Thiên An Môn 1989
|
|