Đối Thoại                                        Website: Doi-Thoai.com                              Email: toasoandoithoai@yahoo.com


Thư gởi các Tù nhân Lương tâm tại Việt Nam

LM Phan Văn Lợi - LM Nguyễn Hữu Giải

KÍNH thưa Cụ Liêm, Thầy Độ, Cha Lý, Bác Huy, Bác Khuê, Bác Dương, Bác Quế, Bác Tiến, Anh Sơn, Anh Toàn, Anh Minh, Anh Quang, Anh Bình, Em Cường, Em Việt, Em Dũng và mọi Tù nhân Lương tâm thương kính của chúng tôi tại Việt Nam.

1- Quý vị giờ đây đang nằm trong những tù ngục giam giữ hay tù nhà quản chế rải rác khắp nước, nơi những quần đảo goulag nổi tiếng tàn bạo, "thành tựu" độc đáo và chủ yếu của chế độ Cộng sản. Quý vị phải vào đó bởi lẽ trên đất nước mình, người ta đang thượng tôn luật rừng rồi luật tiền chứ không phải luật pháp. Phần chúng tôi - những con dân đất Việt còn lại - cũng đang ở trong tù, một nhà tù lớn hơn : lãnh thổ Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, và chẳng biết lúc nào sẽ vào nhà tù nhỏ cùng Quý vị. Bởi lẽ như văn hào Soljenitsyne từng nói : "Trong chế độ cộng sản chỉ có ba hạng người thôi : hạng đã bị giam cầm, hạng đang bị giam cầm và hạng sắp bị giam cầm".

Quý vị giờ đây đang co quắp trong xà lim nhỏ hay chen chúc trong xà lim lớn, dưới những cặp mắt dò từng hành vi, dưới máy ghi âm thu từng lời nói, thậm chí dưới caméra thâu từng cử động. Trong tù nhà quản chế cũng chẳng khá hơn : phòng buồng bị ống nhòm theo dõi từ xa, điện thoại bị nghe lén nếu chưa bị cắt, điện thư bưu thư bị lục lọi hay ngăn chận, khách khứa bị chặn đường hay hạch hỏi, thậm chí thực phẩm mua ở chợ về cũng bị kiểm tra... Phần chúng tôi cũng ngày đêm ở dưới một hệ thống giám sát lớp lớp tầng tầng : chính quyền, đảng, đoàn, mặt trận, tổ chức quần chúng, trong một mạng lưới công an chuyên nghiệp và công an nhân dân chằng chịt, với vô số luật "bảo vệ an ninh" được giải thích và áp dụng hết sức tùy tiện, quyết chẳng để lọt bất cứ con ruồi "phản động" nào hết ! Đảng ta có nghìn mắt nghìn tay ấy mà !

Quý vị giờ đây đang phải hít thở bầu khí chẳng mấy trong lành của căn phòng chật chội, đôi khi phải giải quyết tại chỗ mọi nhu cầu cá nhân, ngày đêm làm mồi cho lũ bét rận muỗi ruồi, cho hàng ngàn ghẻ con ghẻ mẹ mà chẳng biết làm sao diệt hết. Chúng tôi bên ngoài này cũng chen chúc nhau giữa một đống rác khổng lồ theo cả hai nghĩa : nhiễm độc sinh thái, nhiễm độc thực phẩm, băng hoại tinh thần, băng hoại đạo đức. Những vết thương trên thân thể xã hội ngày càng lở loét, ruồi nhặng thì không ngớt bu quanh, rúc rỉa. Nhiều "y sĩ" cũng "hạ quyết tâm" diệt bệnh, cũng ồn ào hội chẩn, cũng lăng xăng chạy chữa... nhưng chẳng bao giờ dám động đến căn gốc, nguồn bệnh, ổ lây nhiễm là chế độ toàn trị độc tài. Người ta chỉ đối phó chứ đâu giải quyết !

Quý vị đang được nhà nước "giáo dục" từng ngày qua loa phóng thanh, qua sách báo tài liệu, qua những buổi học tập chính trị, phê bình, kiểm thảo... để Quý vị "thành khẩn nhận tội", "an tâm cải tạo", "thấy được chính sách khoan hồng nhân đạo của đảng ta", "hiểu được tính chất ưu việt của chế độ ta" ! ? Chúng tôi bên ngoài cũng chẳng gì hơn : hằng ngày được tiếp thu thông tin chỉ qua sách báo nhà nước, truyền thanh truyền hình nhà nước ; hằng ngày được nghe "sự thật" từ miệng của đảng, được thấy "sự thiện" từ tâm của đảng ; được đảng suy nghĩ thay, phát biểu thay, hành động thay ; để toàn dân "vững tâm xây dựng con người mới, xã hội mới, tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên xã hội chủ nghĩa". Bởi lẽ chủ nghĩa cộng sản là đỉnh cao trí tuệ loài người mà, đảng cộng sản là lương tâm của thời đại mà, chế độ cộng sản là mùa xuân của nhân loại mà ! Khốn nạn cho ai léng phéng tìm những thông tin ngoài ý đảng, suy nghĩ nói năng hành động khác đảng !

2- Tuy nhiên, vì Quý vị vẫn hơn chúng tôi ở chỗ được đảng và nhà nước "biệt đãi". Nên hôm nay chúng tôi cũng muốn nhắc lại những gì mà chế độ tự nhận là nhân đạo, công bằng, văn minh, dân chủ này đã làm cho Quý vị, sau ngày Quý vị lên tiếng đòi phải nhân đạo hơn, công bằng hơn, dân chủ hơn, văn minh hơn.

Chúng tôi làm sao quên nổi những chiến dịch vu khống mạ lỵ thanh danh và chính nghĩa của Quý vị trên hệ thống truyền thông đại chúng công cụ khắp nước, trên cả loa phóng thanh địa phương ngày đêm ra rả, qua cả mạng lưới nói xấu bằng rỉ tai, truyền miệng. Chúng tôi làm sao quên được những cuộc đấu tố kiểu Cải cách ruộng đất, mà Quý vị từng là đối tượng, với đủ thứ côn đồ cò mồi, đủ dạng chửi bới lăng nhục, đủ màn hài kịch dân chủ. Quý vị đâm đơn ứng cử vào Quốc hội để bớt tiếng nói của những "đảng biểu" ư ? Lập tức bị "nhân dân vạch trần bao tội lỗi" khiến quý vị trở thành bất xứng, không đủ tiêu chuẩn. Quý vị tự động thành lập "Hội giúp đảng và nhà nước chống tham nhũng" sau khi nghe tiếng kêu mời của lãnh đạo ư ? Lập tức bị kết tội qua mặt đảng và phải đàn áp không thương xót. Quý vị vạch trần vụ nhượng một phần tổ quốc cho kẻ thù truyền kiếp, cảnh báo hiểm họa kinh tế chính trị của nước lớn Bắc triều ư ? Lập tức bị tóm cổ và đem tế đúng ngày khai mạc đại hội đảng nước lớn này. Quý vị tổ chức hội thảo về Dân chủ, dịch tài liệu về Dân chủ, xin phép lập đảng Dân chủ, tự động hình thành nhóm Dân chủ ư ? Lập tức được mời vô nhà tù để cảm nghiệm thấm thía nền "dân chủ tập trung", "nền dân chủ gấp triệu lần tư bản" của đảng ta, của chế độ ta !

Người ta đã chặn đường, đột nhập tư gia quý vị để cướp đĩa cứng, nhật ký, tài liệu "phản động", đoạt bằng chứng tội bán đất dâng biển Quý vị đã khổ công thu thập. Người ta phục kích rình chờ Quý vị ở công viên tập thể dục, tại quán café internet, trên đường công tác xa nhà, lúc Quý vị sắp ra nhà thờ làm lễ, đi cứu trợ đồng bào lũ lụt, đến trụ sở chính quyền theo giấy mời, để rồi đem Quý vị đi biệt tăm biệt tích. Dù Quý vị chẳng có tấc sắt trong tay, thậm chí trói gà không chặt, người ta vẫn huy động hàng chục, hàng trăm công an trẻ với dùi cui, roi điện, có khi bất chấp "thủ tục", có lúc chẳng cần "lệnh bắt", để giải quyết nhanh gọn vụ việc, sau đó còn vu cáo Quý vị vi phạm luật pháp, vũ trang cho người của mình ! ?

Chúng tôi làm sao quên nổi những cáo trạng nhắm vào Quý vị, được viết bởi những kẻ hoàn toàn sạch bách lương tâm và khả năng xấu hổ của con người ; làm sao quên nổi những phiên tòa "xử công khai" chỉ có người của nhà nước, của công an ; nhân dân, thân thuộc và báo chí bị cấm tham dự. Chúng tôi làm sao quên nổi những phiên tòa "xử đúng luật" hết sức chớp nhoáng, thiếu nhân chứng, thiếu luật sư biện hộ, thiếu cả cơ hội cho Quý vị tự bào chữa, đang lúc lại thừa những lý lẽ ngụy biện xảo trá, những bằng chứng kết tội bịa đặt. Nếu có luật sư thì cũng chỉ là luật sư công cụ, hùa với công tố để kết tội thân chủ. Chúng tôi làm sao quên nổi những màn "thu xếp nhân đạo" với trò dụ khị : cứ nhận tội thì sẽ được khoan hồng, cứ bãi nại phúc thẩm thì sẽ được phóng thích ; làm sao quên nổi những "bản án nghiêm minh" với những tội danh không hề có trong nền pháp lý của nhân loại, nào "vượt biên trái phép", nào "truyền đạo trái phép", nào "phá hoại đoàn kết quốc gia", với những tội danh nghe thật rùng rợn, nào "gián điệp", nào "gây rối an ninh", nào "phản bội tổ quốc", nào "cấu kết với thế lực thù địch nước ngoài", chỉ vì Quý vị thông tin trên mạng không vừa ý đảng, có hại cho đảng.

Chúng tôi làm sao quên nổi những đòn thù hèn hạ và tàn ác dành cho Quý vị sau khi đã lãnh án : bị biệt giam chặt chẽ, không được chữa chạy thuốc men, kéo dài lê thê mức án, chẳng được cơ quan nhân quyền viếng thăm để làm rõ sự việc, vì Quý vị cứ khăng khăng quả quyết mình chẳng có tội gì ngoài tội yêu nước, yêu tự do !

3- Nhưng quan trọng hơn hết, những đồng bào Việt Nam thương nước thương nòi, những nhà đấu tranh cho tự do dân chủ khắp thế giới và chúng tôi đây muôn đời nhớ mãi những Cáo trạng hùng hồn, những Chứng từ chân thật, những Cảnh báo sáng suốt, thậm chí những Biên bản đanh thép mà Quý vị đã dành cho cái chủ nghĩa và chế độ vô thần đấu tranh, độc tài đảng trị đang từng ngày gây bao tội ác trên quê hương : bán đứng đất tổ, bóc lột đồng bào, nô dịch tôn giáo, phá hủy luân thường đạo lý dân tộc. Tưởng chừng như Bình Ngô Đại Cáo còn vọng bên tai :

"Nướng dân đen trên lò bạo ngược,
vùi con đỏ dưới hố tai ương.
Chước dối đủ muôn nghìn khóe,
ác chứa ngót mấy mươi năm.
Bại nhân nghĩa nát cả càn khôn,
nặng khóa liễm vét không sơn trạch...
Độc ác thay, trúc rừng không ghi hết tội ;
dơ bẩn thay, nước bể chẳng rửa sạch mùi"
.

Chúng tôi muôn đời nhớ mãi những Tuyên ngôn hào hùng đòi dân chủ cho đất nước, những Lời kêu gọi mạnh mẽ mọi thành phần dân tộc đứng lên giành lại tự do, những Kháng thư yêu cầu xoá bỏ đảng trị độc quyền, khai tử cơ chế xin-cho. Toàn là những lời tâm huyết, chí can trường với khẩu khí của Hịch Tướng Sĩ : "Giọt châu tầm tã tuôn trào. Như nung gan sắt như bào lòng son...". Lịch sử dân tộc sẽ mãi ghi nhớ những diễn đàn về Dân chủ, hội thảo về Nhân quyền của Quý vị ngay giữa vòng vây của chế độ, sẽ mãi ghi khắc việc ra đời Hội đồng Liên tôn Đoàn kết, việc tự thành lập nhóm Dân chủ đấu tranh, tổ chức Cao Trào Nhân Bản ngay trước mũi của cường quyền. Hào khí của Hội nghị Diên hồng, Hội nghị Bình Than lại bao trùm lên đất nước, lại bừng dậy nơi lòng dân. Chúng tôi cũng không quên được tấm lòng can đảm trung trinh mà mẹ và vợ của nhiều người trong Quý vị đã bày tỏ giữa cảnh dầu sôi lửa bỏng này.

Ý nghĩa thay những lời tuyên bố :
- "Để đối trị xu thế độc đảng và chuyên quyền, cần hình thành một liên minh dân tộc bao gồm mọi khuynh hướng chính trị và tôn giáo làm nền tảng cho một chính quyền dân chủ đa nguyên" (Thích Quảng Ðộ) ;
- "Quyền tự do là một quyền thiêng liêng quí giá nhất Đấng Tạo Hóa đã ban tặng cho con người gắn liền với thân phận con người, bản chất con người ; và việc con người tự do biết cách để tự mình xác lập lại quyền tự do vô cùng cao cả ấy là một hạnh phúc lớn lao và là một niềm vinh dự vô bờ cho chính mình và cho tổ chức của mình" (Nguyễn Văn Lý) ;
- "Đất nước Việt Nam là của chung cho mọi người dân Việt Nam, tất cả mọi công dân Việt Nam, trong cũng như ngoài nước đều có bổn phận bảo vệ lãnh thổ, tài nguyên của VN do tiền nhân đã dày công để lại. Không ai được độc quyền yêu nước và cũng không một ai, một đoàn thể hay đảng phái nào trong bất cứ hoàn cảnh nào có thể nhân danh dân tộc VN ký kết những văn kiện bán nước cho ngoại bang" (Nguyễn Ðan Quế) ;
- "Tình trạng đàn áp liên tục, trắng trợn, bất chấp đạo lý, không cần chứng cứ, ngày càng ngang nhiên vi phạm thô bạo pháp luật, Hiến pháp làm cho dư luận đông đảo nhận xét rằng : Tiếp theo những đàn áp "Nhân văn Giai phẩm" và "Xét lại chống Đảng" thì nay là một trong những thời kỳ đen tối nhất trong lĩnh vực văn hoá, tư tưởng, nhân văn ở Việt Nam" (Nhóm Dân Chủ)
- "Tôi chỉ là con tốt đen dễ dàng bị biến thành vật tế thần cho bàn thờ Bắc Triều. Dẫu sao trước hiểm họa khôn lường của tồn vong đất nước, tôi dám nề hà xả thân, bởi tôi tâm niệm câu nói của Hàn Phi Tử : "Nước mất, mà không biết là bất tri ; Biết mà không lo liệu, là bất trung ; Lo liệu, mà không liều chết là bất dũng". Chỉ mong sao tấc lòng nhỏ mọn này, được lương tri dân tộc trong và ngoài nước soi thấu" (Lê Chí Quang)....

Thưa Quý vị Tù nhân Lương tâm vô cùng thương kính của chúng tôi,

Tuy bị giam trong tù ngục, Quý vị vẫn là những con người tự do ; tuy phải còng lưng dưới gông cùm, Quý vị vẫn là những con người đứng thẳng. Nói cho ngay, có lẽ chỉ Quý vị là những con người thực sự tự do, thực sự đứng thẳng trong cái chế độ áp bức này. Dẫu bị cường lực bóp nghẹt, tiếng nói Quý vị vẫn cất lên ; dẫu bị tà quyền bôi nhọ, danh tiết Quý vị vẫn ngời sáng. Bằng chứng là bao cuộc tôn vinh Quý vị khắp hoàn vũ. Quý vị là con yêu của tổ quốc, anh hùng của nhân dân, hy vọng của Việt tộc và là niềm hãnh diện của đất nước trước toàn thế giới. Chỉ có những kẻ đã du nhập cái chủ nghĩa tai quái, đã áp đặt cái chế độ hung tàn và đang giam giữ hay quản chế Quý vị mới là những tội đồ, những tội đồ thực sự của dân tộc.

Nguyện xin Trời Phật và các anh hùng liệt sĩ tổ quốc giúp Quý vị kiên vững tinh thần, kiên định lập trường, kiên cường ý chí, để đất nước còn hy vọng thấy một ngày mai tươi sáng, dân tộc còn hy vọng được sống trong chân lý, công bình, tình thương và tự do.

Viết tại Huế ngày 17-5-2003,
Kỷ niệm 2 năm ngày cha Nguyễn Văn Lý bị bắt.
Linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Giải & Lm Phêrô Phan Văn Lợi


Mục Lục