Đối Thoại Website: Doi-Thoai.com Email: toasoandoithoai@yahoo.com
Nhật ký Rồng RắnTrần Độ |
Tết Tân Tỵ ngày 5 tháng giêng, (ngày 28.1.2001)
Nhân dịp Tết, tôi lục các bài viết cũ, đọc lại chơi, tiện thể
lục được bức thư anh viết cho tôi từ đầu năm 1999, sau khi anh đã đọc xong 2 bài
bút ký "Một Cái Nhìn Trở Lại" của tôi, và biết tin tôi đã bị (hay được) khai
trừ.
Ngay từ trang đầu của thư anh, tôi thấy anh đã hiểu rõ tâm can tôi. Anh viết
rằng: "Nếu có một cái gì đó có ý nghĩa mà Đảng cho anh, thì đó là cái lý tưởng
cực kỳ tươi đẹp để anh đi vào tù đày và chết chóc thôi. Anh có bảo vệ Đảng thì
cũng chỉ bảo vệ cái lý tưởng đã trả bằng máu ấy. Chính là với lý tưởng ấy, thái
độ của anh là nhất quán trước sau. Trước đây Đảng có một thời đẹp đẽ thì bây giờ
anh muốn Đảng giữ gìn mãi mãi điều đẹp đẽ ấy”. Anh đã nói rất trúng tâm tư của
tôi.
Tôi không có điều kiện để nghiên cứu sâu vào các vấn đề lý thuyết, tuy rằng tôi
cũng đọc được và được nghe giảng khá nhiều nhưng tôi chỉ “vận dụng những ý tưởng
có trong sách vào cuộc đời”, và nhìn vào thực tiễn của cuộc đời mà suy ngẫm. Tôi
đọc lại bút ký của tôi, tôi lại càng thấy rõ té ra hơn chục năm nay, có thể cả
mấy chục năm nay, tôi cứ trăn trở chỉ có một điều, và vẫn cứ tiếp tục trăn trở
về cái điều đó, càng ngày càng sâu sắc, càng ngày càng day dứt đau đớn. Cái điều
đó tôi đã khái quát vào bốn câu mà anh có nhắc đến:
Những mơ xoá ác ở trên đời
Ta phó thân ta với đất trời
Ác xoá đi thay bằng Cực Thiện
Tháng ngày biến hoá, Ác luân hồi.
Với tâm trạng ấy tôi rất tâm đắc với mấy câu trong bài thơ "Cay đắng thay” của Bùi Minh Quốc.
Cái guồng máy nhục mạ con người
Mang bộ mặt hiền lành của người cuốc đất
………….
Cay đắng thay
Mỉa mai thay
Trọn tuổi xuân ta hiến dâng cuồng nhiệt
Lại đúc nên chính bộ máy này.
Tôi cứ nghiền ngẫm mãi cái cay đắng và mỉa mai đó và ngày ngày,
tháng ngày đau khổ về cái cay đắng ấy.
Không biết đã bao nhiêu lần, tôi muốn giải đáp mấy câu hỏi ... cay đắng ấy:
Cuộc cách mạng ở Việt Nam, rút cục đã xoá được cái gì, đập tan được cái gì ?
và đã lập nên được cái gì, xây dựng được cái gì ? Rõ ràng ta đã xoá được cuộc
đời nô lệ mất nước, nhục nhã. Đời sống nhân dân giảm được đói nghèo dốt nát. Mới
giảm được thôi, chứ chưa thoát được hẳn đói nghèo và "dốt nát", nghĩa là ta còn
quá lạc hậu.
Ta đã đập tan được bộ máy đàn áp, nô dịch, bóc lột, xoá được nỗi nhục mất nước
và ta đã xây dựng được một bộ máy như thế nào? và một xã hội như thế nào? Những
tiêu ngữ Độc lập - Tự do - Hạnh phúc, Dân chủ Cộng hoà, và mục tiêu một nước độc
lập, thống nhất, hoà bình, dân chủ giàu mạnh, đã thực hiện được đến đâu ???
Trong các mục tiêu lý tưởng của ta thì lý tưởng lớn nhất, tha thiết nhất, bao
trùm nhất là tự do dân chủ.
Nhưng hiện nay, ta đã có một bộ máy nhà nước có mấy đặc điểm:
Trong khi ấy, bộ máy đã tạo nên một xã hội không có tự do dân
chủ, đầy tệ nạn tham nhũng, đầy tệ nạn xã hội, làm tất cả mọi người trong xã hội
không lúc nào được yên tâm và thường xuyên lo lắng, sợ hãi. Đó, ta đã xây dựng
nên một bộ máy như vậy và một xã hội như vậy đó.
Bao nhiêu những điều tốt đẹp xuất hiện sau cách mạng tháng Tám, ta tưởng nó sẽ
mở rộng và nâng cao thì nay tình hình lại phát triển ngược lại.
Từ một Đảng chịu gian khổ hy sinh để giải phóng nhân dân, nay trở thành một Đảng
cầm quyền xa rời nhân dân, cai trị nhân dân, bắt nhân dân phải sống hết thảy
theo ý của Đảng: nhân dân bị tước hết mọi quyền tự do dân chủ. Tất cả quyền và
lợi trong xã hội, thâu tóm trong tay Đảng và cụ thể là trong tay một nhóm đảng
viên có địa vị ở các cấp. Đảng tự do yêu cầu dân đóng góp và tự do sử dụng mọi
sự đóng góp của dân, không có tổ chức và lực lượng nào giám sát và kiềm chế.
Đảng nói những lời hay, làm ra Hiến pháp và luật pháp có nhiều điều hợp lý,
nhưng bộ máy của Đảng đều làm ngược lại Hiến pháp và luật pháp, bất chấp đạo lý.
Đảng còn làm ngược lại cả Điều lệ của chính mình như tự nhiên đẻ ra chế độ cố
vấn; Bộ chính trị và Trung ương quyết định những điều cấm đoán đảng viên ngoài
quy định của Điều lệ như là tước cả quyền công dân của đảng viên.
Đảng luôn tạo ra một không khí khủng bố đối với bất cứ ai có chính kiến độc lập,
làm cho xã hội khô cằn, Đảng bưng bít và cấm tất cả những ý kiến dồi dào phong
phú để đưa đất nước tiến lên.
Thế là Đảng đã tạo ra ở Việt Nam một xã hội đầy tham nhũng, phản dân chủ (vì độc
tài độc đoán và toàn trị), đầy dối trá lừa bịp (vì nói một đàng làm một nẻo),
đầy thủ đoạn (nịnh nhau, hất nhau và hại nhau). Bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, ở
bất cứ người nào, ta cũng nghe thấy được những lời phàn nàn về sự không dân chủ,
tàn bạo, lừa bịp, dối trá; về những hiện tượng lưu manh, hãnh tiến. Trong bút ký
của tôi, tôi đã nói nhiều lần.
Trước 1945, xã hội ta có một bộ máy của thực dân phong kiến có đủ các đặc điểm
của sự tàn bạo, dã man, của sự vơ vét, bóc lột và xa hoa hưởng thụ, của sự lừa
bịp, dối trá, thủ đoạn đểu giả.
Tôi “trọn tuổi xuân hiến dâng cuồng nhiệt” để tham gia đập tan bộ máy đó và tích
cực tham gia xây dựng bộ máy mới, mà ngày nay ta gọi là "của dân, do dân, vì
dân", có những nét đẹp như trong những ngày đầu sau cách mạng tháng Tám 1945 và
một xã hội, mọi người thương yêu nhau, tôn trọng nhau. Tôi đã mơ ước hững nét
đẹp ấy sẽ được mở rộng và nâng cao tạo nên một xã hội lý tưởng.
Nhưng rồi …..
Cái không giống với mơ ước thì nhiều và những cái giống với cái đã được đánh
đổ thì lại càng ngày càng nhiều.
Và những gì trước đây ta khinh bỉ, chửi rủa và chống phá thì ngày nay những
cái đó lại xuất hiện nhiều và ngày càng nâng cao.
Như vậy là ta lại xây nên chính cái mà ta đã đập tan. Ta đã làm cho xã hội hiện
nay lại có đủ các đặc điểm của bộ máy ta đã đập tan, của cái xã hội ta đã phá
bỏ.
*
Bộ máy cai trị bây giờ ngày đêm chỉ lo xây dựng bộ máy tuyên
truyền, lo cổ động rầm rộ, dùng những "lưỡi gỗ" xây dựng và truyền lan các thứ
"lý luận" "nói lấy được", dùng mọi thủ đoạn lừa bịp, dối trá, nguỵ biện để nhằm
một mục đích duy nhất là duy trì và giữ vững bộ máy cai trị mà họ gọi là "sự
lãnh đạo của Đảng”. Suốt năm suốt tháng họ tổ chức đủ thứ đại hội, kỷ niệm, lễ
hội…để làm cho mọi người đều thấy đang sống trên những thắng lợi, và mọi thắng
lợi từ trước đến nay đều do bộ máy này tạo nên, dân phải biết ơn bộ máy này. Tất
cả những ý nghĩ, tư tưởng chệch chút ít so với tư tưởng chính thống đều bị kết
tội “chống đối” nặng nề.
Do đó, trong thực tế bộ máy này là bộ máy phá dân chủ, phá dân chủ một cách
trắng trợn, tinh vi và tàn bạo.
*
5.2.2001
Như thế là tôi cũng như anh, ta đứng trước một sự biến động, một sự biến chuyển và biến dạng, là một Đảng từ một tổ chức gồm những con người chịu hy sinh gian khổ, phấn đấu để đập tan một bộ máy thống trị gian ác, giải phóng nhân dân, rồi sau khi đập tan được bộ máy ấy thì lại trở thành một bộ máy cai trị, thống trị nhân dân. Nói thật gọn, là từ người giải phóng biến thành kẻ thống trị. Khi là người giải phóng thì mọi nguyện vọng, mục tiêu, tâm lý và tình cảm là của người giải phóng, và khi là kẻ thống trị thì sẽ có đầy đủ nguyện vọng, mục tiêu, tình cảm và tâm lý của kẻ thống trị. Đó là "cố giữ vững địa vị thống trị của mình", tình hình ấy hình như không phải của riêng Việt Nam. Đó là một biến chuyển tất yếu. Xem ra không ai cố ý, không ai có ý kiến trong việc này, không ai (kể cả những người chủ chốt) tự giác được trong quá trình chuyển biến này, tất cả đều bị cuốn vào sự vận hành của một cỗ máy khổng lồ.
Vậy đâu là nguồn gốc của sự biến chuyển này. Có thể nói sự chuyển biến này có nhiều nguồn gốc:
Có nguồn gốc thứ nhất là từ ở những học thuyết.
Rõ nhất là học thuyết về đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô
sản. Học thuyết này được người vận dụng nó đưa tới những chủ nghĩa kinh khủng
như “chủ nghĩa thành phần”, “chủ nghĩa công nông”, “chủ nghĩa lý lịch” … Các thứ
chủ nghĩa ấy làm cho học thuyết giai cấp bị méo mó thành bất nhân bất nghĩa. Ta
có thể tin một cách chắc chắn rằng nếu Mác và Lênin (là những trí thức lớn) còn
sống đến bây giờ thì các ông tổ đó cũng không thể chấp nhận các thứ chủ nghĩa
“vô học” đó.
Học thuyết ấy bị méo mó ngày càng lớn, càng cực đoan, nó thành ra kiểu Mao-ít,
cao hơn nữa là kiểu Pôn Pốt. và trở thành những tội phạm ghê tởm của loài người.
May mà Việt Nam ta chưa đi tới chỗ đó.
Còn nhiều vấn đề học thuyết khác, nhiều cách lý giải những khái niệm không theo
kịp sự biến đổi tiến bộ của nhân loại, vì không theo kịp mà thành ra sai lầm,
thiếu sót. Những khái niệm cơ bản như “lao động”, “bóc lột”, “sở hữu” … cứ bị
quan niệm như cũ, như thế tất phải đưa tới những cách xử lý cứng nhắc, không
đúng và nhiều tai hại. Phải thấy rõ rằng những đầu óc giáo điều đáng ghê tởm
biết là chừng nào!
Về nguyên lý tổ chức của Đảng.
Khi cần tổ chức Đảng thành một Đảng chiến đấu thì cần có những nguyên lý tổ chức
thích hợp với hoàn cảnh chiến tranh và cách mạng. Những nguyên lý ấy không thể
thích hợp với thời hoà bình xây dựng. Nhưng khốn thay, vẫn không có sự phân tích
lại để điều chỉnh cho hợp lý. Vì vậy Đảng cộng sản Việt Nam vẫn cứ như mắc trong
mớ bòng bong những mâu thuẫn khi đề ra yêu cầu cho đảng viên của Đảng: lúc thì
đảng viên phải làm giàu để làm gương cho mọi người, và cũng để bảo đảm cho cuộc
sống gia đình, lúc thì lại cấm đảng viên làm kinh tế tư nhân. Cho nên có những
đảng viên làm kinh tế đã phải thốt lên: "Tôi phải ra khỏi Đảng thôi". Cái kiểu
gò bó bảo thủ, giáo điều tạo nên một lớp người khá đông đảo chỉ biết “ngu trung”
(nghĩa là trung thành một cách ngu xuẩn), mất hết óc xét đoán để tìm hiểu thực
tiễn đời sống mới đang tiến triển mạnh mẽ, làm cho cả Đảng bị rơi vào trạng thái
tê liệt, tư duy ngày càng xa cuộc sống và do đó càng xa dân.
Xa dân mà lại cai trị dân thì ngày càng đối lập với dân.
Nguồn gốc thứ hai của tình hình biến đổi xã hội, đó là vai trò của những người có trách nhiệm chủ chốt.
Những người này càng về sau càng là những người ít học, lại ít
được tôi luyện, thành ra những người thô sơ đơn giản. Những người đó có trách
nhiệm lớn, nhưng lại vẫn mang đủ trong mình bản tính tiêu cực của người bình
thường: hám lợi, hám danh, thích quyền, ích kỷ vv… Vì thế, những người đó trở
thành thủ phạm của mọi tội lỗi: dốt nát, quan liêu, tham nhũng, mất đoàn kết, bè
phái. Đó là những tội không sao xoá bỏ được, chỉ có ngày càng nặng thêm, và kết
cục là toàn bộ cơ chế quyền lực không có một sức mạnh nào làm phanh hãm và giám
sát nó. Sức mạnh giám sát ấy chỉ có thể là sức mạnh của một chế độ dân chủ. Dân
chủ phải là vấn đề của một chế độ, chứ không phải chỉ là mấy cái công tác lặt
vặt như “dân chủ cơ sở”, “lấy ý kiến việc nọ việc kia”, “ghi điều nọ điều kia
vào Hiến pháp, nghị quyết và luật pháp” v. v…
Ta không thể mơ tưởng có những ông Thánh để thực hiện những học thuyết và nguyên
lý. Rút cục thì vẫn là những con người trần tục phải thực hiện các học thuyết
ấy, mà con người trần tục thì có đầy đủ những “cái trần tục”, làm hỏng học
thuyết. Phải có một chế độ, một cơ chế, một chiến lược dân chủ, có tác dụng hạn
chế các tệ nạn quan liêu độc đoán và tuỳ tiện.
Sự vận dụng các nguyên lý của học thuyết và của tổ chức, tuỳ thuộc vào cá tính
của những con người chủ chốt. Người lãnh đạo như Hồ Chí Minh vận dụng các nguyên
lý của học thuyết và nguyên tắc tổ chức có lẽ sẽ mang lại những hệ quả kém xấu
hơn. Ngược lại những người không đủ trình độ và nhiều ham muốn cá nhân sẽ đưa
đến những hậu quả ngày càng tệ hại.
Nguồn gốc là ở “trình độ” cộng với lòng “ham muốn quyền và lợi” của cá nhân, hai
cái đó có lẽ là nguyên nhân quan trọng nhất.
Những tình trạng yếu kém và khuyết điểm trong quản lý, cai trị và tình trạng xã
hội không tốt đẹp. Không thể tìm nguyên nhân gần được, mà phải tìm từ nguồn gốc
xa, ở chỗ Đảng đã xây dựng nên một thể chế phản dân chủ và trọng quyền lực.
Những câu chữ tốt đẹp như “nhà nước của dân, vì dân, do dân” và “cán bộ nhà nước
phải là đầy tớ trung thành của nhân dân” chỉ còn là những câu nói mỉa mai, những
cái màn mỏng manh che giấu các thói hám quyền tham lợi, chia chác và giành giật
nhau ghế ngồi và danh vị.
Thật ra, cuộc cách mạng với những lý tưởng cao đẹp của nó đã bị phản bội.
Trốtsky là người đã nhận ra điều này ở Liên xô từ năm 1936. Tôi cũng dần dần
thấy ra điều này từ vài chục năm nay.
Tôi không thể trung thành với sự biến dạng này.
Tôi vẫn cầu mong Đảng này tự phê bình mà nhận ra sự thật. Như thế tốt cho Đảng,
và quan trọng hơn là tốt cho đất nước. Nhưng tôi lại cũng thấy rằng cái Đảng
này, với thể chế và trình độ của nó hiện nay, không thể, không dám, và không
muốn tự phê bình. Cuộc vận động chỉnh đốn Đảng có tự phê bình chỉ là một sự “gãi
ghẻ” thôi.
Tôi không thể không trung thành với lý tưởng tốt đẹp của thời tuổi trẻ, thời
Đảng là người giải phóng. Phải chăng quy luật của lịch sử các triều đại là cứ
lúc bắt đầu thì nhiều tốt đẹp, tiến bộ thông minh, sáng suốt ? Thế rồi có những
thắng lợi được ca ngợi nhưng dần dần cứ sa sút, kém cỏi, dốt nát, sa đoạ, xuống
cấp dần, đi đến phản bội.
Cái triều đại Đảng cộng sản này cũng đang thế chăng ? Đảng cộng sản cứ để mình
bị sa vào cái quy luật suy thoái ấy hay muốn cứu mình thoát khỏi sự suy thoái ?
Ngày nay Đảng này muốn bước ra khỏi con đường phản bội cách mạng thì phải:
21.2.2001
Đúng như anh nói, tôi có một quãng đời tươi đẹp, sống với những
lý tưởng cao thượng, tốt đẹp và ở trong một Đảng cũng rất cao đẹp.
Và tôi mong muốn cho những cao đẹp đó cứ tiếp tục mãi mãi và ngày càng cao lên.
Nhưng thực tiễn cuộc sống lại diễn ra ngược lại.
Đảng cộng sản từ một Đảng người-giải-phóng đã trở thành một Đảng cai trị, thực
hiện một nền thống trị không dân chủ và phản dân chủ. Đảng thực hiện độc tài và
toàn trị. Đảng thực hiện đúng cái mà Đảng đã từng phê phán, đó là chế độ Đảng
trị. Có người không thích chữ Đảng trị, nhưng chữ đó chỉ là phản ảnh và diễn tả
đúng cái thực trạng mà Đảng đã tạo ra, không hơn không kém.
Đảng đang thực hiện một nền thống trị khe khắt, kiểm tra từng người trong toàn
xã hội, kiểm soát và can thiệp mọi chi tiết trong cuộc sống của xã hội, và điều
dã man và tàn bạo nhất là độc tài về ý thức hệ. Bất cứ một khác biệt nào đều bị
quy vào là chống đối, là phản động, là tội phạm. Hệ quả của chế độ này là trong
xã hội không ai dám nói khác, không ai dám có ý nghĩ khác, hoặc ít nhất thì dù
có nghĩ một đàng cũng phải nói một nẻo. Như vậy, xã hội bao trùm một sự giả dối,
lừa bịp, bao trùm một sự sợ hãi, bao trùm một sự tê liệt, về tư duy và cả về
tình cảm. Đã có một xã hội và một chế độ, mà tôi biết có người đã khái quát
(chưa thật đúng nhưng cũng không sai).
Lưu manh hoá xã hội
Bần cùng hoá nhân dân
Nô lệ hoá con người
Bình quân hoá cá tính.
Như vậy, văn hoá chỉ còn ngày càng tàn tạ và hư hỏng. Buồn
thay! Điều đó không chỉ có tai hại trước mắt, mà còn có tác hại làm suy thoái
đời sống tinh thần của cả một dân tộc, một giống nòi.
Thực ra, chắc chắn giống nòi sẽ không để cho có sự sa sút và suy thoái ấy. Nhưng
cái chế độ thống trị của Đảng cộng sản đẻ ra hậu quả như thế. Đảng không nhận ra
điều này mà tự đổi mới, tự cách mạng, tôn trọng chế độ dân chủ và sinh hoạt dân
chủ thì Đảng sẽ bị giống nòi và dân tộc loại trừ, Đảng không thể cứ ngoan cố và
đi sâu vào vũng lầy tội ác được. Đảng đã từng coi quyền lợi dân tộc và đất nước
cao hơn sinh mệnh của mình, chính vì vậy mà Đảng làm cho dân tộc thắng lợi. Thế
mà ngày nay, Đảng lại coi sinh mệnh và vai trò của mình quan trọng hơn cả sự
phát triển của đất nước, hơn cả cuộc sống của nhân dân, hơn cả sự nghèo khổ và
tụt hậu của đất nước. Chắc chắn là Đảng sẽ đi vào ngõ cụt của sự tàn lụi.
Tôi nhìn thấy rõ điều này, tôi lo và buồn cho Đảng nhiều. Đảng đã phản lại cả
nguyên lý của Mác và của Lênin. Lênin chuẩn bị cho nhà nước đi đến chỗ tiêu
vong, để nhân dân tự tổ chức quản lý. Còn Đảng cộng sản Việt Nam thì ngày càng
tăng cường mở rộng quyền lực của nhà nước và bó khuôn tất cả nhân dân vào khuôn
phép và ý nghĩ của mình, làm cái việc triệt tiêu mọi sức sống tinh thần của xã
hội.
Anh có chia sẻ với tôi nỗi buồn và lo ấy không ???
13.3.2001
Có người nói: Đảng là một dòng nước chảy, cái dòng nước Cách
mạng Tháng 8 và kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ đã chảy ra biển Đông mất rồi.
Giữa hai bờ của Đảng hiện nay là dòng nước khác, những người lớn tuổi chúng ta
chỉ có thể trung thành với cái dòng nước “ngày xưa” ấy. Tôi thấy hình ảnh ấy khá
đúng.
Tôi vẫn không ân hận gì về tuổi trẻ và lý tưởng của tuổi trẻ, tôi vẫn tự hào với
lý tưởng đó và tôi thấy tôi vẫn trung thành với lý tưởng đó, cũng như tôi tự hào
và trung thành với cái Đảng của thời xưa mà có người gọi là Đảng của Hồ Chí
Minh. Tôi không phân vân chút nào với cái lòng trung thành và tự hào ấy. Tôi cho
rằng bất kể sau này ai viết lịch sử Việt Nam thế nào cũng không thể không có
những trang đẹp nói về quãng 30 năm và 70 năm ấy.
Còn ngày nay thì cứ phải trăn trở day dứt với hiện tình, không thể nào yên dược.
Cũng có người trách tôi là sao không đưa ra được một đường hướng gì, có những
biện pháp gì để khắc phục tình hình ngày nay mà đưa đất nước phát triển mạnh mẽ
lên. Còn nói về những mất dân chủ và những tệ nạn khác thì mọi người biết cả
rồi, mọi người đều “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”.
Ai đó mà cứ mong có người nào đó đưa ra được một đường hướng và những biện pháp
nào có hiệu lực ngay để tác động vào tình hình đất nướcthì đó cũng là một điều
ảo tưởng.
Tôi cũng đã được nghe và đọc nhiều những ý kiến đề nghị với Đại hội IX. Tôi thấy
rất nhiều ý kiến hay, nhưng ngay như riêng tôi muốn chấp nhận một ý kiến nào
cũng khó lắm. Mỗi ý kiến đều có những điều phải trao đổi lại.
Tôi vẫn mơ ước có một sinh hoạt dân chủ thực sự, gạt bỏ mọi cấm kỵ, mọi khuôn
phép, bỏ qua những gì gọi là “vấn đề nguyên tắc” mà tổ chức nhiều cuộc hội thảo
nghe hết những ý kiến ngược nhau rồi tổ chức tranh luận. Cuộc phát biểu và tranh
luận phải được tổ chức trên các báo, phải cho xuất hiện những tờ báo độc lập có
những cây bút độc lập đề xuất và tranh luận. Có những cuộc tranh luận công khai
và độc lập trên truyền hình.
Làm như vậy để cả nước nghe, cả nước bộc lộ ý kiến của mình.
Tôi thấy rõ như bản thân tôi, tôi có nhiều nhận xét về tình hình, nhưng tôi thấy
có những người có những nhận xét hay hơn tôi và tôi cũng thấy rõ có nhiều nhận
xét khác nhau thì thế nào cũng tìm ra được một đường lối, một chiến lược cho đất
nước đi lên, và chắc chắn nó sẽ hay hơn nhiều cái văn kiện Đại hội IX mà báo chí
đang làm rùm beng.
Tôi tin là như thế, anh Lữ Phương ạ!
Phần Một
20.4.2001
I. Đại Hội Và Đổi Mới:
Nhiệm vụ của Đại hội là quyết định các vấn đề “đường lối”.
“Đường lối” của Đảng cầm quyền hiện tại và cũng là đường lối
của đất nước. Vì vậy mỗi người dân đều có quyền và trách nhiệm góp phần về đường
lối, vì đường lối có tác động đến số phận từng người dân, mà đa số không phải là
đảng viên.
Thông thường, từ trước các Đại hội đều diễn ra như sau (tôi là người đã từng là
đại biểu dự 5 Đại hội III, IV, V, VI, VII):
Tài liệu về đường lối đều là do một nhóm người chỉ đạo và một nhóm người biên
tập. Khi đã hình thành rồi mới công bố lấy ý kiến mọi người, kể cả đảng viên và
không đảng viên. Ý kiến góp có đến hàng triệu, được tập hợp lại, do một nhóm
người biên tập tổng hợp và xử lý, mà sự tổng hợp này thường được gói gọn trong
công thức “căn bản, nhất trí, đa số tán thành”. Đến ngày họp Đại hội thì việc
quan trọng là bầu cử cơ quan lãnh đạo, còn việc quyết định đường lối thì chỉ là
việc "biểu diễn" để tài liệu được long trọng và chính thức thông qua mà thôi.
Khi chuẩn bị Đại hội IX, sự góp ý kiến có hai phần, một phần (đúng là phần quan
trọng nhất) là những ý kiến góp về đường lối, và một phần là những phân tích dẫn
chứng rất dài và những ý kiến thêm bớt câu chữ trong các lĩnh vực khác nhau.
Theo những thông tin công bố thì có bản ý kiến góp đến mấy nghìn trang. Những ý
kiến góp về xây dựng và sửa đổi đường lối thì thường nhiều nhất là mấy chục
trang. Riêng tôi được thấy có bản dài đến 50 trang, nhưng đó lại là những ý kiến
góp nhiều nhất vào vấn đề đường lối. Đó là:
Tiếc rằng những người nêu lên các ý kiến lớn và quan trọng về
đường lối thông thường là các bậc lão thành cách mạng và các nhà trí thức lớn.
Các vị này đều là những người trăn trở về con đường phát triển của đất nước, đều
mong muốn cho đất nước được phát triển nhanh hơn, tốt hơn và đều nhận thấy con
đường hiện nay (định hướng, chủ đạo) làm cho sự phát triển đất nước chậm chạp,
trục trặc, nhiều tệ nạn xã hội trầm trọng mà không giảm được, đạo đức xã hội sa
sút nguy hiểm. Trong khi không ít nước quanh ta trong thời gian 20-30 năm thì có
thể từ một nước lạc hậu trở thành nước giàu có tiên tiến. Thế mà ta đã hoà bình
thống nhất hơn 25 năm rồi vẫn chưa thoát khỏi nghèo nàn lạc hậu, mà lại còn tụt
hậu ngày càng xa so với thế giới và cả so với khu vực.
Nhưng những vị nào có ý kiến muốn chia sẻ với mọi người thì đều không có phương
tiện nào để phát biểu: gửi đăng báo thì báo không đăng, không có một tờ báo nào
độc lập để có thể gửi đăng, gửi ý kiến cho các cơ quan thì các cơ quan giấu
biệt, giữ bí mật. Có lúc cơ quan làm việc gọi là “trả lời” thì lại gọi “người có
ý kiến” đến rồi nhơn nhơn thông báo rằng ý kiến đã bị bác bỏ, mà không cần biện
ra bất cứ lý lẽ nào, cứ như thế rồi tuyên truyền rằng dân chủ đã được thực hiện
tuyệt vời. Có hàng triệu ý kiến góp, nhưng bản Dự thảo khi được công bố thế nào
thì khi chính thức thông qua ở Đại hội cũng vẫn gần như thế.
Ai muốn phát biểu gì thì phát biểu, nhưng có ý kiến nào khác đường lối đã định
sẵn thì đều bị quy là chống đối, là phản động. Tất cả đều bắt buộc phải kiên trì
và kiên định đường lối đã định sẵn. Như vậy là không hề có thảo luận về đường
lối.
Hiện nay, thời đại và tình hình thế giới, tình hình xã hội đã thay đổi rất lớn,
thay đổi về cơ bản. Mọi lĩnh vực, mọi tổ chức, mọi người đều có nhu cầu phải đổi
mới. Đó là vấn đề không có không được, các Đảng cộng sản đều phải tự đổi mới. Có
Đảng phải đổi tên, đổi mục tiêu đấu tranh, có Đảng phải đổi mới học thuyết, đổi
mới tư tưởng, có Đảng phải đổi mới mục tiêu nhiệm vụ và đổi mới phương thức đấu
tranh, phương thức lãnh đạo.
Đảng cộng sản cũng tuyên bố phải đổi mới, nhưng trong thực tế thì vũ như cẫn
(vẫn như cũ), không có một dấu hiệu nhỏ nào về đổi mới cả. Với những thông tin
ít ỏi mà tôi có được, tôi suy nghĩ nhiều về sự đổi mới của Đảng cộng sản Pháp.
Đảng đó công khai tuyên bố không độc tôn chủ nghĩa Mác nữa, từ bỏ học thuyết
chuyên chính vô sản và nguyên tắc tập trung dân chủ. Đổi mới to lớn cả tổ chức
Đảng và cách tiến hành Đại hội. Đảng không có ban chấp hành Trung ương, có quyền
chỉ huy tối cao và duy nhất nữa, mà chỉ có Hội đồng toàn quốc, không có tổng bí
thư mà chỉ có Thư ký toàn quốc. Đặc biệt là không tổ chức Đại hội có hệ thống từ
cơ sở đến toàn quốc mà chỉ có một Đại hội được tiến hành như một loạt các hoạt
động nghiên cứu khoa học về trí thức và phương hướng hoạt động (cũng tức là
đường lối). Cụ thể là đến kỳ Đại hội lần thứ 30 họ phân ra 7 nhóm vấn đề. Tất cả
các đảng viên đều được huy động vào 7 nhóm nghiên cứu và đều phải chuẩn bị ý
kiến để phát biểu vào nhóm vấn đề mà mình tham gia. Mỗi nhóm vấn đề đều có nhiều
đề án. Đến Đại hội các đề án được trình bày và Đại hội biểu quyết từng đề án,
từng vấn đề. Toàn Đảng sẽ nhất trí vào những vấn đề mà Đại hội biểu quyết như
vậy. Quá trình tiến hành Đại hội là quá trình hoạt động khoa học, hoạt động trí
tuệ, mỗi đảng viên thực sự phát huy vai trò trí tuệ của mình và tham gia lãnh
đạo đất nước bằng những ý kiến lý thuyết của mình. Tôi thấy đó mới thực xứng với
câu “Đại hội trí tuệ” còn ở ta chữ trí tuệ chỉ là một lời nói suông rỗng cho
sang trọng mà thôi, vì sự gạt bỏ những ý kiến trái ngược thì còn đâu là dân chủ,
còn đâu là trí tuệ và còn đâu là đoàn kết. Đoàn kết là đoàn kết với những người
khác nhau, thậm chí ngược nhau thì mới là đoàn kết, chứ chỉ đoàn kết những người
giống nhau thì chẳng qua chỉ là sự “Đoàn kết của đàn cừu” (đàn cừu của Panurge)
và chỉ đáng gọi là "ăn theo nói leo".
II. Đường Lối Và Đại Hội:
Đại hội là để quyết định đường lối. Vậy đường lối là đường lối
của ai ? Và để làm gì ? Tôi vẫn cho rằng vấn đề hiển nhiên phải là “Đường lối để
phát triển đất nước”.
Đã là đường lối để phát triển đất nước thì đường lối đó phải khai thác các thông
tin và các học thuyết thuận lợi và phù hợp với việc phát triển đất nước, không
lệ thuộc vào bất cứ một loại thông tin nào, loại học thuyết nào, dù cho học
thuyết đó lâu đời đến đâu, có uy tín cao đến đâu.
Cần phải đặt vấn đề như vậy, chứ không phải tìm một đường lối chỉ để chứng minh
cho một chủ nghĩa hay một học thuyết, thậm chí chỉ để chứng minh cho những
nguyên lý lỗi thời. Trước đây, ta có một đường lối cứu nước, đường lối ấy có
những điều cần khai thác ở học thuyết Mác-Lênin và ta cũng đã làm như vậy.
Ngày nay ta cần đường lối xây dựng đất nước, khi chủ nghĩa Mác-Lênin không còn
đủ sức mạnh toàn năng của nó nữa, ta khai thác nhiều tri thức khác của loài
người.
Vậy thì ở Việt Nam ta, đường lối xây dựng phát triển có những vấn đề gì phải xem
xét, phải thảo luận và phải tranh luận cho sáng rõ.
Hiện nay, đường lối mà các Đại hội đảng VII, VIII, IX đều quyết định là phải
kiên trì và kiên định có những nội dung gì? Rõ ràng đó là sự tuyên truyền, và
Đảng yêu cầu cả gần 80 triệu người phải nghe theo, phải tuân phục và thực hành
những yếu tố sau:
Vậy 6 vấn đề nêu trên có phải là những vấn đề của đường lối về chính trị, kinh tế và xã hội hay không ? Và Đại hội lần thứ IX được nhiều cờ hoa và kèn trống chào mừng nhất có muốn giải đáp những vấn đề ấy không ? Và có giải đáp được không ?
III. Vấn Đề Chống Chủ Nghĩa Xã Hội:
Hiện nay trong xã hội ta, mà đúng hơn là trong giới chuyên chính (văn hoá, tư tưởng, và công an) hay có phổ biến các “cụm từ tội danh”:
Lâu nay ta vẫn quan niệm:
Xây dựng chủ nghĩa xã hội là mang lại hạnh phúc cho nhân dân, vì vậy chống
chủ nghĩa xã hội là chống lại hạnh phúc của nhân dân, và như thế là phản động.
Từ đây có những câu hỏi:
Đó là những câu hỏi không cao xa, không cần lý thuyết, những
câu hỏi của cuộc sống hàng ngày, khiến từng người dân có thể thấy một sự thật
hiển nhiên là con đường đi lên hạnh phúc có thể xã hội chủ nghĩa và cũng có thể
không xã hội chủ nghĩa, và có khi “không xã hội chủ nghĩa” lại thoải mái, dễ
chịu và tiến đến hạnh phúc nhanh hơn.
Không cần đến các nhà lý luận người ta cũng có thể nhận thấy như thế. Ngoài ra,
lẽ đương nhiên trong cuộc sống mỗi người dân đều có quyền tán thành chủ nghĩa xã
hội hay không tán thành chủ nghĩa xã hội. Mà ở đây người ta không tán thành chỉ
là không tán thành cái cung cách bắt người ta phải theo để đi lên hạnh phúc!
Cũng đơn giản như chuyện người dân nào cũng mong muốn thành phố xanh, sạch đẹp
và trật tự văn minh, nhưng còn miếng ăn hàng ngày của người ta? Không cho phép
người ta thì chớ, lại còn tiến hành việc đuổi bắt, đánh đá, phạt văng mạng. Và
tất nhiên người ta phải mong muốn có một cách nào khác.
Vì vậy, việc truy chụp những người phê bình trật tự xã hội hiện tại và tệ hại
của chế độ xã hội hiện tại … là “chống chủ nghĩa xã hội” thì tức là thừa nhận
rằng chính xã hội chủ nghĩa là những cái tệ hại đó. Người ta chống là phải.
Việc quy tội nói trên là việc quy tội rất tuỳ tiện, rất dốt nát, rất lưu manh,
và thậm chí rất phản động, đối với nhân dân. Như bản thân tôi, tôi không có một
chút lý do gì để chống chủ nghĩa xã hội và chống Mác- Lênin cả. Tôi vẫn mong
muốn cho đất nước phát triển, nhân dân hạnh phúc và tôi rất sốt ruột về bước đi
chậm chạp của đất nước ta. Cũng như tôi vẫn cảm ơn chủ nghĩa Mác-Lênin đã dạy
tôi hiểu biết cuộc đời và bước đi của cách mạng. Cho đến nay, tôi vẫn kính trọng
Mác-Lênin và chủ nghĩa Mác-Lênin. Tôi vẫn vận dụng tinh thần của chủ nghĩa Mác
là phép biện chứng để nhận xét tình hình ngày nay, và từ đó tôi thấy rằng phải
theo Mác mà phân tích tình hình cụ thể thế giới và trong nước ngày nay mà quyết
định bước đi. Và cũng từ đó tôi thấy rằng sau hàng trăm năm mà vẫn nhại như vẹt
những câu nói của Mác-Lênin để giải quyết các vấn đề ngày nay, thì đó chính là
những người chống lại Mác-Lênin một cách trắng trợn nhất và ngu dốt nhất.
Càng ngày tôi càng thấy chủ nghĩa Mác-Lê nin có những dự báo sai và có những bất
lực trong việc lý giải các hiện tượng mới của thế giới, mà các ông ấy không còn
sống để tiếp tục suy nghĩ và dìu dắt nhân loại nữa. Tôi thấy những trí thức mà
tôi gặp cũng đều nghĩ như tôi, chứ không ai chống Mác-Lênin cả. Vì vậy tôi càng
hết sức bực bội và khinh ghét những lời lẽ quy chụp tôi là chống chủ nghĩa xã
hội và chống Mác-Lênin.
Không nên nói định hướng xã hội chủ nghĩa, mà chỉ nói xây dựng chủ nghĩa xã hội
thêm cái ngoặc vào là: dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ và văn
minh, với ngụ ý cái chủ nghĩa xã hội mà ta xây dựng chính là cái chủ nghĩa xã
hội ấy đấy.
Hết sức quan trọng là ở mấy chữ xã hội công bằng, dân chủ. Vì đã dân chủ thì
phải đả phá chuyên chính, đả phá toàn trị, đả phá độc quyền. Nếu đúng như vậy
thì tôi vẫn hô: “Muôn năm chủ nghĩa xã hội” và tôi vẫn phê phán cái chủ nghĩa xã
hội công hữu bao cấp và quan liêu, hoặc nói là tôi “chống” lại cái thứ chủ nghĩa
xã hội đó thì cũng được. Tôi vẫn hoan hô Đại hội IX đã thêm chữ dân chủ vào khẩu
hiệu mục tiêu chiến lược, là “dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng - dân chủ -
văn minh” và mong nó được thực hiện.
IV. Đại Hội IX
Đại hội thế là đã xong (tôi nói XONG, chứ tôi không nói THÀNH CÔNG RỰC RỠ được, ngượng mồm lắm). Đại hội làm được một số việc: Đại hội đã bầu được một Ban chấp hành mới. Việc thay đổi nhân sự kỳ này có cái được là:
Đó mới là những cái được ở chữ nghĩa, chứ còn nội dung của Dân
Chủ và đường lối Dân Chủ thì chưa có gì rõ ràng. Nội dung Tụt hậu và Tham nhũng
cũng như đường lối khắc phục cũng chưa rõ.
Dù sao cũng cần ghi nhận rằng Đại hội IX có mấy cái được đó. Còn vấn đề cơ bản
lớn là đường lối thì chưa giải quyết, chỉ mới là một sự lặp lại vô duyên các
khẩu hiệu và công thức quá lỗi thời, đầy mâu thuẫn. Mâu thuẫn rõ là: đã nói huy
động sức mạnh của toàn thể dân tộc (tức là tất cả già trẻ, lớn bé, trai gái, các
dân tộc và giai cấp khác nhau) thế mà lại nhấn mạnh đấu tranh giai cấp, tức là
khuyến khích các giai cấp đấu lẫn nhau. Lại còn nhấn mạnh Đảng của giai cấp công
nhân và Đảng giành quyền lãnh đạo độc tôn, tức là xoá bỏ sạch các Đảng khác.
Đảng chỉ chấp nhận và đoàn kết với những người giống như Đảng và nói theo y
nguyên ý Đảng, coi tất cả mọi người có ý kiến khác đều là chống đối, là phản
động. Ngay cả những đảng viên lâu năm mà có ý kiến khác cũng khai trừ và đối xử
như thù địch.
Như vậy là vấn đề đường lối chưa được giải quyết và thậm chí chưa được đặt ra.
Đất nước đang bị tụt hậu nghiêm trọng.
Bây giờ phải có đường lối phát triển đất nước cho nhanh. Đảng cộng sản có muốn
làm việc ấy không và có làm được không ?
Còn cứ kêu gọi kiên định, kiên trì ... thì thực chất vẫn cứ là trì kéo đất nước
trong vòng lạc hậu, đất nước có tiến lên được chút nào thì cũng vẫn cứ tụt hậu
ngày càng xa so với những đất nước không cần có sự lãnh đạo của Đảng cộng sản và
họ cũng không cần “kiên định”, “kiên trì” cái gì hết.
Tôi nhắc lại: bây giờ điều quan trọng nhất là làm thế nào cho đất nước phát
triển nhanh, để đất nước được nhanh chóng giàu mạnh, công bằng, dân chủ, văn
minh thực sự.
Không cần “kiên định, kiên trì” cái gì cả!
Đại hội IX đã sắp xếp lại nhân lực, lựa chọn người vào bộ máy lãnh đạo mới có
trình độ học vấn cao hơn và tuổi cũng trẻ hơn. Đó là hiện tượng đáng mừng.
Nhưng về đường lối thì vẫn ở trong tình trạng nửa vời. Một mặt thì phải thích
nghi với những vận động mới của thế giới và trong nước, nhưng mặt khác lại ra
sức kìm hãm các yêu cầu đổi mới và dân chủ hoá tích cực, tạo nên một cơ chế vừa
thích nghi vừa kìm hãm. Trong tình thế ngày nay, không thích nghi thì sụp đổ
nhưng lại sợ thích nghi. Hy vọng sắp tới yếu tố thích nghi có thể có sự nhúc
nhắc nhỉnh hơn. Nhưng rõ ràng đường lối chưa thoát ra khỏi sự kìm hãm, chưa
thoát khỏi tình trạng nửa vời.