|
|
|

|
Tiêu Dao Bảo Cự
Tên thật là Bảo Cự, sinh năm 1945 tại thành phố Huế, tỉnh Thừa Thiên. Ông
còn được biết đến dưới các bút danh khác như Vũ Hoài, Trường Sơn Ca. Ông theo
học tại Ðại Học Sư Phạm và Ðại Học Văn Khoa Huế (1963 - 1967).
Năm 1966, ông là Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ của Phong Trào Ðấu Tranh Thanh Niên
Sinh Viên tại Huế, đoàn trưởng Ðoàn 3 Sinh Viên Quyết Tử (những tổ chức do cộng
sản Việt Nam dựng lên tại miền Nam Việt Nam). Ông gia nhập đảng cộng sản Việt
Nam năm 1974, giữ chức vụ Ủy Viên Thường Trực của hội Văn Nghệ tỉnh Lâm Ðồng và
là Phó Tổng Biên Tập tạp chí Langbian(1987 - 1988).
|
Không thể im lặng trước những bất công cũng như chính sách đàn áp của nhà
nước cộng sản Việt Nam, ông đã cùng với ông Bùi Minh Quốc, Chủ Tịch hội Văn Nghệ
tỉnh Lâm Ðồng, thực hiện chuyến đi xuyên Việt để vận động trí thức và văn nghệ
sĩ đấu tranh ký tên vào bản kiến nghị đòi Trung Ương đảng cộng sản Việt Nam thực
thi dân chủ và đổi mới thực sự. Sau đó ông bị khai trừ ra khỏi đảng.
Trong tác phẩm "Nửa Ðời Nhìn Lại", ông đã nói lên cái nhìn của ông về đảng
CSVN, sau đó ông không ngừng chỉ trích chế độ khi ông Hà Sĩ Phu bị bắt. Tháng
5/1996, ông đã viết bài "Thư gửi những người cộng sản Việt Nam" để phân tích
cùng các đẳng viên CSVN về tình hình đất nước cũng như những gì các đảng viên và
đảng CSVN cần làm để đưa đất nước ra khỏi cơn hoạn nạn này.
Ngày 11/11/1996, ông đã bị công an tỉnh đến lục soát nhà và bắt giữ thẩm vấn
2 ngày, với lý do là ông đã vi phạm an ninh tổ quốc qua các bài viết và trả lời
phỏng vấn của các đài nước ngoài, sau đó ông bị thẩm vấn 9 lần liên tiếp trong
vòng 1 tuần lễ. Không biết Hà Nội sẽ dành cho ông những điều lý thú gì trong
những ngày sắp tới !
Kể từ tháng 3/1997, ông đã bị nhà cầm quyền Hà Nội ra lệnh cắt đường dây
điện thoại với nhiều lời buộc tội vô cớ. Ngày 10/4/1997, ông đã cùng với các ông
Hà Sĩ Phu và Bùi Minh Quốc viết thư phản đối việc này với Quốc Hội và yêu cầu
Quốc Hội áp dụng những điểu luật về tôn trọng quyền công dân như trong hiến pháp
đã định, đề nghị Quốc Hội cho thành lập ngay Tòa Án Hiến Pháp, để dân có một cơ
quan có thẩm quyền nhận khiếu nại và xét xử các vụ vi phạm Hiến Pháp.
Mục Lục
|
|
|