Đối Thoại Website: Doi-Thoai.com Email: toasoandoithoai@yahoo.com
|
Tin Ngoài Nước 26.06.08 |
|
Đối Thoại : Tham nhũng có bản chất cơ cấu: Vừa đá bóng vừa thổi còi Tham nhũng tại VN là một loại tham nhũng có bản chất cơ cấu. Vì tham vọng duy trì quyền lực nên đảng CS đang ngự trị trên mọi lãnh vực không cho phép, không để một ai đụng chạm đến cơ cấu quyền lực. Một thí dụ điển hình nhất về tham nhũng, một đống rác lớn giữa một thành phố sản xuất ra mùi khó thở khắp thành phố. Nhà nước và đảng CSVN chỉ cho phép dân trong thành phố tự giải quyết mùi khó chịu nhưng cấm đụng đến đống rác ! Cũng vậy, tham nhũng hiện tại phát sinh từ đảng CSVN! muốn giải quyết tham nhũng phải giải quyết đảng CSVN! Đảng CSVN có chấp nhận điều đó không? Có chấp nhận giải pháp biến đống rác thành phố thành phân bón, thành khí đốt không? chẳng những giải quyết mùi hôi thối mà còn biến đống rác trở nên hữu ích Bài học sơ đẳng chúng ta cần học là nghiên cứu các trường hợp điển hình. Chúng tôi xin cống hiến một trường hợp điển hình nhất trong ngành giáo dục. Quý vị đi tìm căn nguyên sẽ thấy giải pháp : Hãy nghiên cứu trường hợp vị tiến sĩ bí mật, con Ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, bằng cách nào, bằng điều kiện nào, vị tiến sĩ bí mật đi du học Hoa Kỳ ? Tham nhũng tiền bạc hay tham nhũng quyền lực? |
Biểu tình phản đối Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trước Tòa Bạch Ốc
Hôm thứ Ba 24-6-2008, đông đảo người Việt hải ngoại đã tập trung trước Nhà Trắng để biểu tình phản đối chuyến công du Hoa Kỳ của người lãnh đạo Nhà Nước Việt Nam.
Thời Sự
Người Việt Houston chuẩn bị biểu tình chống phái đoàn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
Phái đòan do thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng dẫn đầu theo kế họach hôm nay đến thành phố Houston.
VN đặt điều kiện trả tự do cho Luật sư Lê Thị Công Nhân
Do nhiều áp lực từ công luận, công an Việt Nam mới đây cho biết sẽ trả tự do cho Nữ Luật Lê Thị Công Nhân nếu cô chấp nhận phải sang Hoa Kỳ sinh sống.
Việt Nam và Hoa Kỳ ký kết nhiều thỏa thuận, hợp đồng kinh tế
Một số thành quả kinh tế chính yếu trong chuyến công du của Thủ tướng Việt Nam sang Hoa Kỳ bao gồm thoả thuận đàm phán về hiệp định đầu tư song phương.
Tuyên ngôn Liên Hiệp Quốc về Tù nhân Lương tâm
Mới đây, Hoa Kỳ và hàng chục nước trên thế giới đồng bảo trợ Bản tuyên ngôn Liên hiệp quốc về Tù nhân lương tâm.
Hoa Kỳ ủng hộ sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam
Lên tiếng từ Tòa Bạch Ốc, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho biết là Tổng thống Bush nhắc lại sự ủng hộ của ông đối với chủ quyền, an ninh và sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam.
Người dân trong nước nghĩ gì về chuyến đi Mỹ của TT Nguyễn Tấn Dũng
Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng hiện đang có mặt ở Washington trong cuộc viếng thăm Hoa Kỳ chính thức. Người Việt trong nước có suy nghĩ, ý kiến gì nhân cuộc thăm viếng, Nhã Trân trao đổi với một số người dân ở Việt Nam để tìm hiểu.
13 chính đảng trong và ngoài nước công bố Bản lên tiếng cho Tự do Dân chủ
Trước khi ông Nguyễn Tấn Dũng sang Mỹ, các chính đảng Việt Nam, kể cả Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt ở Hoa Kỳ do Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích làm Chủ Tịch, đã công bố Bản Lên Tiếng để bày tỏ trước công luận những nhận định và quan điểm liên quan đến Việt Nam.
Dư luận chỉ trích cách xử sự của Vietnam Airlines với Ngoại trưởng Bỉ
Hàng Không Việt Nam, mặc dù là công ty quốc doanh thuộc lọai lớn nhất nước, nhưng từ trước đến nay đã nhiều lần đựơc báo chí nói đến với những thành tích không tốt đẹp gì lắm, kể cả về cung cách phục vụ.
Tin Việt Nam
Tin Quốc Tế
Multimedia
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/index.shtml
Mandela lên tiếng về Zimbabwe
Cựu tổng thống Nam Phi Nelson Mandela lên tiếng nói về cuộc khủng hoảng chính trị ở Zimbabwe và cho rằng đó là một thnất bại đầy bi kịch về lãnh đạo.
Phát biểu tại London, ông Mandela lần đầu tiên lên tiếng về cuộc khủng hoảng tại Zimbabwe sau vòng một cuộc bầu cử tổng thống.
Ông nói ông thất vọng về các vụ bạo lực nổ ra ở các nước châu Phi, từ Sudan đến Zimbabwe và cả nước nhà của ông là Cộng hòa Nam Phi.
Nhà cựu lãnh đạo Nam Phi bày tỏ nỗi buồn và sự lo ngại về tình hình Darfur cũng như Zimbabwe.
Châu Phi lên tiếng
Trước đó cùng ngày, tại một hội nghị thượng đỉnh khẩn cấp, một số quốc gia châu Phi kêu gọi hoãn lại vòng loại cuộc bầu cử tổng thống Zimbabwe vì các vụ bạo lực gần đây.
Chính phủ các nước Swaziland, Tanzania và Angola phát biểu tại Mbabane rằng điều kiện như vậy không thể cho phép có một cuộc bỏ phiếu tự do và công bằng.
Lãnh tụ phe đối lập Zimbabwe, ông Morgan Tsvangirai khẩn thiết kêu gọi Liên hiệp châu Phi và các nước Phi châu hãy can thiệp.
Ông cũng tuyên bố bạo lực tại nước ông phải chấm dứt.
Trong buổi họp báo ở thủ đô Harare, ông Morgan Tsvangirai kêu gọi các ủng hộ viên chính phủ, được biết là các cựu chiến binh, hãy quay về nhà.
Ông Tsvangirai phát biểu không lâu sau khi rời sứ quán Hà Lan, nơi ông lánh nạn từ Chủ Nhật.
Trước đó, ông tuyên bố không tham gia vòng hai cuộc bầu cử tổng thống mà ứng viên đối thủ chính là đương kim lãnh đạo Robert Mugabe.
Lánh nạn
Cùng thời gian, Bộ Ngoại giao Nam Phi nói có chừng 300 công dân Zimbabwe chạy vào lánh nạn tại Đại sứ quán của họ ở Harare.
BBC được tin rằng Đại sứ Nam Phi đã nói chuyện với nhóm người được cho là ủng hộ viên của đảng đối lập Phong trào Chuyển đổi Dân chủ (MDC) nhằm giải quyết tình hình.
Phong trào nói ít nhất 86 người ủng hộ họ đã bị giết bởi các nhóm dân quân mà họ cho là trung thành với đảng cầm quyền Zanu-PF của Tổng thống Robert Mugabe.
Chính phủ của ông Mugabe thì đổ lỗi cho MDC gây ra bạo lực.
Các nước Phương Tây như Hoa Kỳ và Anh đều lên án bạo lực tại Zimbabwe và tìm cách cô lập ông Mugabe.
Anh Quốc đã chính thức rút lại danh hiệu hiệp sĩ danh dự từng được trao cho ông Mugabe.
Ông là người nước ngoài thứ nhì bị tước danh hiệu này sau nhà độc tài Romania Nicolae Ceausescu vào năm 1989, một ngày trước khi ông ta bị hành quyết.
Hoa Kỳ nói sẽ không công nhận kết quả cuộc bầu cử tổng thống vòng hai ở Zimbabwe, theo lịch trình sẽ diễn ra vào thứ Sáu này.
Bà Jendayi Frazer, Trợ lý ngoại trưởng Mỹ về các vấn đề châu Phi, nói:
“Người dân bị đánh đập và mất mạng chỉ vì thực thi quyền bầu cử. Vì tình trạng như vậy, chúng tôi không thể công nhận kết quả nếu cuộc bỏ phiếu vẫn tiếp tục.”
Bóng Trung Quốc trong quan hệ Việt - Mỹ
Trong mối quan hệ Việt Nam với Hoa Kỳ, điều thường được nhắc tới là bên thứ ba tức Trung Quốc.
Kể từ khi Hà Nội và Washington bình thường hóa quan hệ hơn một thập niên trước, có luồng ý kiến cho rằng tăng cường bang giao Việt - Mỹ có thể là một cách tạo đối trọng với Bắc Kinh.
Thượng nghị sĩ John McCain, ứng viên tổng thống của đảng Cộng hoà năm nay, đã cổ vũ cho luận điểm này khi ông vận động để bình thường hóa quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam.
Tuy nhiên tiến sĩ Thịnh Lập Quân, học giả gốc Trung Quốc ở Singapore, cho rằng trong mắt Trung Quốc, Việt Nam lưu tâm làm sao bảo đảm sự ổn định trong quan hệ ngoại giao.
Trả lời BBC Tiếng Việt hôm 24/06/2008, trong ngày Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có cuộc hội kiến với Tổng thống Bush tại Tòa Bạch Ốc, tiến sĩ Thịnh Lập Quân nói:
TS Thịnh Lập Quân: Trung Quốc biết rõ Việt Nam, tức là Việt Nam thấy quyền lợi của họ là làm sao giữ được thế cân bằng. Trung Quốc sẽ không lo lắng về bất kỳ chuyến thăm nào của Thủ tướng hay Chủ tịch nước Việt Nam tới Hoa Kỳ. Chúng tôi hiểu giới truyền thông nhấn mạnh vào một chuyến thăm như thế này, nhưng tôi bảo đảm là Trung Quốc không lo ngại.
BBC: Nhưng trong mắt Trung Quốc, Việt Nam quan trọng tới mức nào?
TS Thịnh Lập Quân: Quan trọng thì có, nhưng cũng không quá quan trọng. Nếu có ai đó nghĩ rằng chuyến thăm Mỹ có thế giúp Việt Nam ở vào vị thế cạnh tranh nào đó với Trung Quốc, thì theo tôi, họ đã sai lầm. Trung Quốc tin rằng Việt Nam cảm thấy giữ thế cân bằng là có lợi cho chính họ.
Tại Việt Nam, nếu anh nói chuyện với các viên chức cấp thấp hay cấp trung, nhiều người trong số họ lo lắng, thậm chí nghi ngờ Trung Quốc. Nhưng nếu anh nói chuyện với lãnh đạo cấp cao thì hoàn toàn khác. Vì quyền lợi căn bản của họ, thậm chí quyền lợi cá nhân, để giữ quyền lực, giữ cho chính thể được sống còn nên điều họ lo hơn là "Cách mạng màu" của Hoa Kỳ.
Họ phải dựa vào Trung Quốc. Họ không hề ngây thơ khi tiếp cận Hoa Kỳ và biết đây chỉ là chuyện làm ăn. Điều họ lo ngại là người Mỹ sẽ không bao giờ để chế độ cộng sản tồn tại. Trái lại về phía mình Trung Quốc có thể cung cấp những thứ mà Mỹ không thể cung cấp, trong đó có kinh nghiệm đối phó với các vấn đề kinh tế, chính trị, bởi hệ thống của Mỹ lại khác với Việt Nam.
BBC: Ông có nhận thấy trong chính trị Việt Nam, có hai phái bảo thủ và đổi mới. Và những người được cho là đổi mới sẽ xem Hoa Kỳ như một đồng minh tiềm năng?
TS Thịnh Lập Quân: Trong chính trị, tôi rất miễn cưỡng khi phải phân chia con người thành hai loại như vậy. Không thể rạch ròi tách họ ra thành phe đổi mới và phe bảo thủ. Hồi thập niên 1980, chúng tôi cũng dùng cách gọi này để phân loại chính trị Trung Hoa. Nhưng rồi người ta thấy cách tiếp cận đó sai lầm. Đôi khi người bảo thủ lại rất cải cách. Chính trị có sự trộn lẫn, không có hai màu đen trắng dễ dàng.
Tiến sĩ Thịnh Lập Quân là một chuyên gia về quan hệ Đông Nam Á, chính trị Trung Quốc và Đài Loan ở Trường Chính sách công Lý Quang Diệu, Singapore.
http://www.voanews.com/Vietnamese
|
Ảo Ảnh Đầu Tư Nước Ngoài NGUYỄN XUÂN NGHĨA & RFA . Việt Báo |
|
...Nhân công của ta làm thợ, của họ làm thầy, và họ làm chủ... Tuần qua thị trường chứng khoán Trung Quốc lại tuột giá mất 60% từ đỉnh cao vào tháng 10 năm ngoái; nội sáu tháng thì mất 50% trị giá. Khi thế giới thấy ra sự bất trắc của kinh tế Trung Quốc, một số dư luận cho là đầu tư trực tiếp từ nước ngoài sẽ rút khỏi Hoa Lục để chảy vào xứ khác, như Việt Nam. Diễn đàn Kinh tế đài RFA sẽ phân tích hy vọng đó qua phần trao đổi sau đây của Mạc Lâm với kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa. Hỏi: Thưa ông, câu hỏi đầu tiên của chúng tôi là giới đầu tư nước ngoài có thật rút khỏi Trung Quốc không? Nếu đúng vậy thì tại sao? Phải chăng thế giới bắt đầu thấy Trung Quốc tuột đỉnh như ông phân tích trong chương trình tuần trước? - Thưa chưa hẳn vậy. Chúng ta cần thận trọng khi nói về nguyên nhân của các chuyển động lớn vì còn cái duyên, theo kiểu ta hay nói trên diễn đàn này, là thời điểm khi nào xảy ra, vì sao... - Đầu tiên, khi nói đến đầu tư trực tiếp của nước ngoài vào Trung Quốc, ta nên phân biệt ba loại. Thứ nhất từ Tây phương thì số lượng không thay đổi nhiều sau khi xứ này gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO. Thứ hai là nguồn đầu tư từ các lân bang Đông Á, thì quả là có tăng và nay bắt đầu giảm. Thứ ba là nguồn tài sản từ các doanh nghiệp Trung Quốc được lập ra ở bên ngoài để tìm mối lợi về thuế vụ và đầu tư ngược vào trong. Khoản tiền ấy cũng giảm và là mặt thật của nạn tẩu tán tài sản mà diễn đàn này cũng đã phân tích từ năm ngoái. - Theo bộ Thương mại Trung Quốc, trong bốn tháng đầu năm 2008, đầu tư nước ngoài được thực hiện đã lên tới 35 tỷ đô la, tăng 60% so với cùng kỳ năm ngoái. Nhưng thực tế thì số dự án đầu tư được chấp thuận đã giảm 23% so với cùng kỳ năm ngoái. Tức là chiều hướng rút chạy mới chỉ manh nha, nhưng có thể gia tăng trong thời gian tới. Hỏi: Nhưng vì sao lại có hiện tượng rút vốn đó? - Tùy theo xuất xứ mà ta có thể tìm ra nhiều nguyên nhân khác nhau. Thứ nhất là tư bản nội địa là các đại gia có chức có quyền đã hết tin vào kỳ vọng sinh lời tại Hoa Lục. Thứ hai, đầu tư Đông Á và Tây phương cũng bắt đầu hoài nghi thị trường này vì nhiều lý do. - Lý do đầu tiên là bất ổn chính trị trong nội bộ khiến lãnh đạo Trung Quốc bắt đầu có ý đổ lỗi cho tư bản và doanh nghiệp nước ngoài về khó khăn xã hội bên trong. Một thí dụ điển hình là họ dùng luật lệ lao động và công đoàn quốc doanh để gây sức ép với doanh nghiệp ngoại quốc. Lý do thứ nhì là vì mức sống có cải thiện tại các tỉnh duyên hải, lương bổng tăng làm lợi thế nhân công rẻ mất dần giá trị, trong khi ấy những đòi hỏi của công nhân về điều kiện lao động an toàn và lành mạnh hơn đã gây nhiều tranh chấp hơn trước. - Lý do thứ ba thuộc về thời điểm là hàng loạt vấn đề mới. Từ đầu năm 2006, Trung Quốc có nâng tỷ giá Nhân dân tệ và xiết chặt luật lệ đầu tư hầu tránh nạn đầu cơ tài chánh của luồng tiền nóng dư dôi đã khai thác việc đồng bạc lên giá. Kế đó, Trung Quốc cũng giảm đặc miễn thuế vụ cho loại dự án ít giá trị gia tăng. Sau cùng, nạn nguyên nhiên vật liệu lên giá khiến sản xuất có thể bị gián đoạn vì thiếu điện và mai này sẽ còn tốn kém hơn vì hết trợ giá xăng dầu. - Ngần ấy yếu tố tác động trước hết vào các cơ sở đầu tư hay thu mua nhỏ lẻ. Mai này có thể chi phối cả các công ty lớn, như Wal-Mart hay Home Depot, khi đó nạn tháo chạy ào ạt sẽ xảy ra. Cũng cần nói ngay là một số vấn đề Trung Quốc đã gặp thì hiện cũng có tại Việt Nam, chưa kể tâm lý khủng hoảng đang tràn lan thị trường Việt Nam. Vì vậy, câu trả lời ngắn gọn là mình đừng nên đặt quá nhiều kỳ vọng vào nguồn tiền từ Trung Quốc sẽ chảy vào nước ta. Hỏi: Xin đi qua phần hai: ông có nói đến nhân và duyên hoặc những chuyển động xa hay gần là tùy thời điểm. Trong một giả thuyết lạc quan thì nếu vượt qua được sóng gió hiện tại, liệu Việt Nam có thể là nơi thu hút khối lượng đầu tư đang rút khỏi Trung Quốc không? - Tôi thiển nghĩ là có, mà không nhiều, nhưng lại là nguy cơ lâu dài nếu lãnh đạo Hà Nội ước mơ điều ấy khi thấy nhập siêu tiếp tục tăng, trong sáu tháng đầu năm đã lên tới gần 17 tỷ đô la. - Lý do thứ nhất là vì lạc quan với viễn ảnh hội nhập WTO, năm ngoái đầu tư trực tiếp từ nước ngoài vào Việt Nam có tăng gấp đôi so với năm kia. Rồi số cam kết trong sáu tháng đầu năm nay đã lên tới gần 32 tỷ, hơn cả năm 2007 tới 10 tỷ. Nhưng, tiến độ thực hiện các dự án thì vẫn chậm như cũ nên Việt Nam mới chỉ sử dụng được chừng một phần ba, là cỡ bảy tỷ đô la số cam kết năm ngoái. Tức là thiên hạ hồ hởi gom tiền mà Việt Nam vẫn chậm lụt. Vì vậy, nếu đầu tư nước ngoài mà có rút khỏi Trung Quốc và tràn vào Việt Nam thì chưa chắc xứ này đã kịp nuốt trôi, và nếu không trôi thì sẽ ộc qua ngả khác thành đầu cơ hay lạm phát. Hỏi: Khi ông nói "thứ nhất" thì nghĩa là còn có nhiều yếu tố khác cũng đáng kể phải không? - Thứ hai là Việt Nam nuôi hy vọng thay thế Trung Quốc vì lương bổng rẻ, chứ nhiều xứ nghèo hơn cũng có thể nuôi hy vọng đó. Nếu Bangladesh với dân số 150 triệu cũng xếp hàng chờ đợi thì lợi thế lương bổng rẻ của Việt Nam có thể tiêu hao, cho nên xin đừng vội lạc quan! - Thứ ba, xã hội và môi trường đầu tư Việt Nam không khác gì Trung Quốc với ngần ấy tệ nạn tham nhũng hay ách tắc vì luật lệ rườm rà. Cả hai đều có thói chung là đề cao tinh thần dân tộc, sai khiến báo chí và sử dụng công đoàn quốc doanh làm võ khí bắt ép đầu tư. Bây giờ, khi Việt Nam cần đầu tư quốc tế thì ép công nhân khiến họ phải đình công biểu tình, nhưng sau này cũng sẽ lại áp dụng bài bản Trung Quốc để dùng công đoàn ép doanh nghiệp. Nhìn về dài, rời Hoa Lục mà vào Việt Nam thì cũng như bước vào một tỉnh lạc hậu của Trung Quốc với cùng luật chơi là không có nghiệp đoàn tự do hay công đoàn độc lập. Mà yếu tố ấy vẫn chưa là căn bản. Hỏi: Sau khi nêu ra ba bốn yếu tố bi quan, ông còn nói rằng đấy chưa là vấn đề cơ bản! Chẳng lẽ còn nhiều lý do kém lạc quan hơn hay sao? - Tôi thật không thích xối nước vào đám rước nhưng mình vẫn phải nói ra vài ba điều kém vui. Nhật Bản là chủ nợ và chủ đầu tư đáng kể tại Đông Á nên từ năm ngoái đã nghiên cứu kỹ việc chuyển dịch đầu tư vào Việt Nam là điều mà diễn đàn này đã nói tới với nhiều hy vọng. Gần đây, cơ quan khuếch trương ngoại thương Nhật, mà thế giới quen gọi tắt là JETRO, vửa công bố kết quả khảo sát ý kiến doanh nhân của họ về triển vọng làm ăn tại Việt Nam. - JETRO báo cáo là năm 2006, tỷ lệ ủng hộ việc làm ăn tại Việt Nam lên tới cao điểm là 75,4%. Qua năm 2007, khi Việt Nam ăn mừng việc gia nhập WTO, tỷ lệ đó chỉ còn là 41,7%! Mà đấy là kết quả khảo sát ý kiến doanh gia Nhật trước khi khủng hoảng hoành hành tại Việt Nam và lý do chính khiến họ bớt tin tưởng là vì ách tắc hành chính quá lớn và rất bất nhất tùy tiện của Việt Nam, theo ý kiến của họ thì còn khó lường hơn Trung Quốc! Mà nhìn trong trường kỳ thì đấy vẫn chưa phải là chuyện đáng ngại nhất. Hỏi: Ông nêu ra rất nhiều yếu tố cản trở mà vẫn kết luận là chưa đáng ngại nhất! Nếu vậy, còn lý do gì khác khiến Việt Nam không nên "hồ hởi sảng" như ông thường nói? - Lý do đáng ngại nhất là khả năng hấp thụ tư bản để sinh lời, yếu tố chính là giới đầu tư ngoại quốc nghĩ khác với lãnh đạo Việt Nam. - Nói về sức hấp thụ, thì Trung Quốc nhận được cỡ 84 tỷ đẩu tư nước ngoài cho một dân số một tỷ ba, gấp 15 lần Việt Nam trên một diện tích rộng gấp 33 lần. Cùng lúc đó, Việt Nam nhận được 23 tỷ cho dân số 85 triệu trên mảnh đất nhỏ hơn Hoa Lục. Về địa dư và dân số, trung bình một người Việt nhận được đầu tư nước ngoài là 270 đồng, gấp bốn người Hoa trên diện tích bằng 3% diện tích Trung Quốc. Một lối so sánh khác thì đầu tư trực tiếp vào Trung Quốc ở quãng 3% tổng sản lượng nội địa GDP, chưa bằng một phần ba tỷ lệ của Việt Nam. Đây là chưa nói tới đầu tư nước ngoài vào thị trường chứng phiếu Việt Nam, cũng lên tới gần 9% GDP và đã thổi lên lạm phát và đầu cơ vì hối suất quá rẻ của Việt Nam. Mật độ rất cao của Việt Nam là ảo giác nguy hại vì tư bản trút vào quá nhiều mà không hấp thụ nổi để đưa vào sản xuất thì sẽ chảy qua đầu cơ. - Nói về tính toán kinh doanh, nếu muốn vào Việt Nam lập hậu cứ chế biến và tái xuất khẩu ra ngoài thì làm sao nhà đầu tư có thể sinh lời nhiều trên một khu vực có hạ tầng cơ sở vật chất thô thiển, hạ tầng luật lệ nhiêu khê như vậy? Diễn giải cho dễ hiểu hơn thì đầu tư ngoại quốc vào Việt Nam đã quá nhiều nên sớm bão hoà. Cho nên chưa chắc là các đại gia về phân phối hay chế biến như Wal-Mart hay Procter &Gamble sẽ rời Trung Quốc để dồn dập đổ bộ vào Việt Nam. Đây rõ ràng là chuyện lượng kém phẩm. Hỏi: Chúng ta đang đi vào đoạn kết. Nếu triển vọng tiếp nhận đầu tư của Việt Nam thật ra lại thiếu sáng láng như vậy thì, thưa ông, đâu là giải pháp cho Việt Nam? - Trước mắt, chúng ta đừng rót nước đường cho nhau uống mà nên hiểu tâm lý của giới đầu tư. Tất cả tùy vào năng suất: cùng một đồng đầu tư vào một người trên một mét vuông, nơi nào sinh lợi cao nhất thì họ tìm đến. Dựa vào lợi thế nhân công rẻ và ép lương thợ thuyền để chiêu dụ đầu tư vào ngành ráp chế thì Việt Nam thi hành một chính sách bất công và không bền vì các xứ nghèo hơn cũng sẽ làm như vậy. Chung cuộc thì vẫn không có "sản phẩm của Việt Nam" mà chỉ có sản phẩm "chế tạo tại Việt Nam", mai này sẽ ráp chế tại nơi có lương rẻ hơn. - Giải pháp lâu dài - mà vì lâu dài nên phải khởi sự ngay - là chú trọng tới phẩm hơn lượng. Cụ thể là nâng cao tay nghề của nhân công và trình độ chuyên môn của kỹ sư Việt Nam, là ưu tiên đầu tư vào giáo dục và đào tạo, hơn là vắt lương thợ để kiếm lời. Hỏi: Hình như là ông đang trình bày một cách nhìn khác về đầu tư. - Thưa đúng thế, một cách nhìn và cách sống khác. Hãy nhớ tới hai trung tâm thu hút đầu tư rất lớn trên diện tích rất nhỏ với dân số cực thấp như Hong Kong hay Singapore. Sàigon đã mất vị trí xứng đáng của mình cho Singapore và nay lệ thuộc vào giới đầu tư quốc tế có trụ sở tại đấy, trên một lợi thế đau buồn là nhân công của ta rẻ hơn của họ! Nhân công của ta làm thợ, của họ làm thầy, và họ làm chủ, chỉ chia lời cho lãnh đạo là xong. Mức lời giảm là họ bỏ đi nơi khác. - Nếu nhìn lại cho rõ, ta nên thấy môi trường kinh doanh tự do trong sạch với nguồn nhân lực có kiến thức và năng suất cao khiến hai nơi đó tiếp nhận đầu tư và trở thành trung tâm kinh doanh và dịch vụ mà ai cũng muốn bảo vệ để kiếm lời. Người dân hai nơi đó cũng không là lao nô hay mại bản cho thiên hạ tùy ý sai xử hay hành hạ. Vì vậy, Việt Nam cần thoát khỏi ảo ảnh đầu tư ngoại quốc và nhất là đừng quên nội lực đích thực là trí não và tay nghề của người dân. |
|
||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
|
|
|
|
|
|
|