Đối Thoại Website: Doi-Thoai.com Email: toasoandoithoai@yahoo.com
|
Gần tiền ắt hẳn hôi tanh mùi tiền. |
Pháp luật Việt Nam:

1. Từ một trăm ngàn đồng ăn chặn ...
Sáng 4/3/2002 tức 21-2 âm lịch, hai anh em Nguyễn văn Chính và Nguyễn văn Chuyên (xóm Đồng Bên, thôn Mục, xã Dương Hưu, huyện Sơn Động tỉnh Bắc Giang) cùng chở nhau trên một chiếc xe đạp đem bìa gỗ đến bán cho nhà Hà Chi -một "chủ buôn" chuyên thu mua bìa gỗ cho các chủ lớn trong huyện , tỉnh. Đến cổng, Chính dựng xe đứng chờ ở bên ngoài để em bê bìa gỗ vào. Lúc này là 4 giờ chiều, cả nhà bé Trang (sinh 1996) đi vắng , cửa khoá then cài chỉ có một mình bé Trang lủi thủi chơi ở đầu hồi. Thấy Trang , Chuyên hỏi:
Bố cháu đâu?
Trang trả lời:
- Bố cháu đi coi trâu rồi .
Đang cúi người xếp đống bìa gỗ ra sân, Chuyên nghe tiếng bé Trang hoảng hốt kêu to:
- Cháu bị bọ chó đốt, ngứa quá , chú Chuyên ơi, bắt hộ cháu với .
Nhìn bộ dạng cuống quýt hốt hoảng của cháu bé ,lại nghĩ đứa trẻ lên 5 không hề có tà tâm gì, Chuyên hồn nhiên đáp:
-Để chú ra giếng rửa tay đã.
Rửa tay xong, Chuyên quay vào thì bé Trang-do quá ngứa ngáy khó chịu ,lại chưa hề ý thức được về giới tính khác biệt của mình , vội vàng tụt quần xuống dưới đầu gối để chú Chuyên bắt giúp bọ chó. Vừa lúc bố nuôi bé Trang về, tay cầm dây thừng, mặt đỏ bừng căng thẳng ,trông thấy cảnh ngứa tai gai mắt đó, không cần hiểu đầu cua tai nheo gì, gầm lên, xô ngã Chuyên ra phía sau:
-Thằng chó kia, mày làm gì con tao hả?
Trong lúc bé Trang ngơ ngác nhìn bố không hiểu được thái độ hung hăng của bố với chú Chuyên hàng xóm- cũng là họ hàng gần gụi trong gia đình mình , thì Chuyên tức tối trả lời:
-Tôi bắt bọ chó cho con ông chứ còn làm gì ?
Tưởng không còn ai chứng kiến sự việc , gã thảo khấu, lục lâm, túm cổ áo của Chuyên dí vào sát mặt y, nhằn ra từng tiếng:
-Biết điều thì đưa ngay một trăm ngàn đây, nếu không tao báo công an
Tự cho mình là người không có tội, có báo công an cũng chẳng hại gì, Chuyên cãi:
- Trăm nào, có ông nợ tiền bìa gỗ của anh em tôi thì có. Hôm nay chúng tôi đến để đòi lại 100.000 đồng tiền bìa đã bán cho ông đây.
Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, tên Chi cố tình đu đẩy Chuyên về phía bếp, hòng tạo lập hiện trưởng giả, nhưng đang giữa tuổi đời 20, mùa xuân của cuộc đời, tràn căng sức sống , tên Chi không sao đẩy nổi . Tức giận y chạy vào bếp lấy ra con dao bầu sáng loáng ánh thép, kề dao vào tận cổ Chuyên, phản thùng:
- á à thằng này láo nhỉ? Mày định hãm hiếp con ông hả, ông thì ông chém chết
Lúc này tiếng cãi cọ, du đẩy đã lọt vào tai của những người hàng xóm, công nhân lâm trường hoặc những người làm cho nhà tên Chi, mọi người cùng xúm lại, mỗi người một ý, một câu...khiến tên Chi phải bỏ rơi dao để cho Chuyên theo anh Chính về nhà
Không biết do mắc mớ thù hằn từ trận trâu bò phá lúa nhà hàng xóm ( ông Nguyễn văn Tình và bà Đỗ thị Luyện- bố mẹ Chuyên) phải phạt vạ 100.000 đồng tiền hoa màu từ năm nào mà tên Chi cay cú, cố tình dứt tình họ hàng làng nước máu mủ thân tình để trả thù, hay vì bẽ mặt trước việc làm của mình bị quá nhiều người hàng xóm chứng kiến, mà tên Chi hậm hực bịa chuyện con bị hãm hiếp để kích động anh em trong họ, ngoài làng? Chỉ biết đúng 2 ngày sau tên Chi viết đơn kiện Chuyên với tội danh hãm hiếp trẻ em vị thành niên...
2- Cái gọi là Pháp luật việt Nam
Chưa đầy 1 tuần sau, đầu tháng 3-2002, công an tỉnh Bắc Giang, gửi công văn số 01 xuống nhà ông Tình, bà Luyện thông báo về việc bắt tạm giam đối với Nguyễn văn Chuyên (sinh 1982) với tội danh: Hiếp dâm trẻ em, theo điều luật 112 của bộ luật hình sự nước cộng hoà xã hội chủ nghĩaViệt Nam. Ngay lập tức Chuyên bị giam tại trại tạm giam ở thị trấn Kế tỉnh Bắc Giang. Lệnh bắt do trưởng công an huyện Sơn Động - thiếu tá Nguyễn Hồng Ninh ký , bất chấp sự chứng kiến của 20 người dân cùng thôn.
Tại nơi giam giữ Chuyên liên tiếp bị phỏng vấn theo kiểu mớm cung, dụ dỗ:
-Nếu mày nhận tội thì tao cho về, nếu không thì ở tù mục mả con ạ.
Cứ mỗi lần Chuyên mở miệng phản đối là một lần chiếc ghế ngồi của điều tra viên lập tức kê vào ngón chân cái của Chuyên, nhấn xuống đau điếng. Quá đau đớn và khờ khạo vì lần đầu dính cửa công an, tưởng cứ nhận tội là sẽ được về nhà với bố mẹ và các anh, nên Chuyên nhắm mắt nhận liều và lập tức phải ký vào biên bản nhận tội.
Tại hai cấp toà( Sơ thẩm tại thị xã Bắc Giang và phúc thẩm taị tỉnh Bắc Giang) dựa trên những lời nhận tội của Chuyên, do điều tra viên đã viết sẵn vào biên bản, các cán bộ phiên toà nhanh chóng khép lại bản án với mức án 16 năm tù, bỏ qua tất cả các nhân chứng có mặt, đặc biệt là bé Trang, đang học mẫu giáo lớn, nên chưa biết nói dối, cùng rất nhiều chứng lý quan trọng khác -đủ để chứng minh cho sự vô tội của Chuyên. Cụ thể: Theo 20 nhân chứng là người làng có mặt lúc ấy, gồm cô Nguyễn thị Tô (giáo viên chủ nhiệm lớp bé Trang), cô Nông thị Nhàn (giáo viên dạy mầm non xã Dương Hưu -nơi trang theo học). Bốn chị Vi thị Hoà, Nguyễn thị Yến, Ngọc thị Thực, Hoàng thị Thơm (bán bè gỗ có mặt tại nhà vợ chồng Hà Chi) còn tám người cùng xóm Đồng Bên là Ngọc thị Hào, Ngọc thị La, Hoàng Thị Yên, Nguyễn thị Hương, Ngọc thị Quyên Hải, Nguyễn Văn Giới, Vũ thị Thu Mừng, Hoàng thị Thoan . Ngoài ra còn một số chức sắc địa phương như: Bùi Hưng (bí thư chi bộ ). Nguyễn Đức Dương (Trạm trưởng y tế xã). Mè văn cầu (phó thôn ); Ngọc văn Hậu (chủ tịch hội phụ lão); Nguyễn thị Dung (bí thư chi đoàn xã). Cuối cùng là Ngọc thị Him, làm cỏ tại vườn sát nhà tên Chi, chứng kiến sự việc từ lúc Chuyên bước vào đến lúc tên Chi về, xô đẩy to tiếng với Chuyên, bắt Chuyên phải trả 100 nghìn đồng, vì không được mà dí dao vào cổ Chuyên doạ nạt, vu khống.
Trong lời khai của mình (lập tại nhà bà Luyện -có đóng dấu kèm chữ ký xác nhận của chủ tịch uỷ ban nhân dân xã Dương Hưu) sau khichứng kiến sự việc xảy ra, tất cả 20 nhân chứng đều khẳng định
-Cháu Trang do ngứa mà tự cởi quần nhờ chú Chuyên bắt bọ chó , chứ không phải chú Chuyên có ý đồ xấu tự ý tụt quần cháu
- Tên Chi xô đẩy bị cáo từ ngoài sân vào trong bếp nhằm phi tang hiện trường, đánh lạc hướng dư luận hòng bôi nhọ Chuyên để đạt được mục đích tống tiền. Vì không được , nên cố tình khẳng định Chuyên có ý đồ xấu.
-Kích thứơc của hòm gỗ nuôi ong- vật được tên Chi mô tả là nơi đặt bé trang nằm để hãm hiếp- chỉ dài 0,4 met, rộng 0,3 mét, cao, 0,35 mét. Cho dù cháu Trang 5 tuổi chỉ cao 70,80 cm đi chăng nữa thì cũng không thể thực hiện được hành vi thú tính . Hơn nữa lại giữa sân, lúc ban ngày ban mặt rất đông người qua lại.
-Màng trinh của bé Trang qua khám nghiệm của bác sĩ vẫn nguyên hình múi khế, không hề bị phù nề sưng tấy. Những vết xước tại bẹn là do móng tay bé Trang gãi khi bị bọ chó đốt, chứ không thể do chú Chuyên ấn hai tay vào cửa mình bé Trang như lời tên Chi khai trong đơn tố cáo.
- Tình hình sức khỏe của bé Trang hoàn toàn khoẻ mạnh. Ngay ngày hôm sau( Mồng 5,6,7 tháng 3) Bé vẫn tung tăng đi học, và tham gia cuộc thi của trường. Khi mọi người hỏi:- Chú Chuyên có làm gì cháu không? Bé hồn nhiên đáp: Dạ không ạ.
Tiếc rằng toà lợi dụng sự việc xảy ra ở vùng núi xa xôi, nơi ngút ngàn trùng xa, dân trí kém hiểu biết, để bỏ qua những tình tiết cần phải điều tra , làm rõ của vụ án, cụ thể bác bỏ toàn bộ lời khai này của họ, không cho phép họ ra làm chứng trước toà, dù khi xử án tất cả đều có mặt tại đó để theo dõi tình tiết ,kết quả của vụ án. Chỉ nhằm một mục đích duy nhất: Khép tội cho bị cáo Chuyên, hòng nuốt trôi số tiền đút lót của tên Chi
Ngay cả khi toà tuyên bố bị cáo đã nhận tội, thì nội dung nhận tội của bị cáo khai trước toà lại khác hẳn với các tình tiết đã nêu sẵn trong bản án. Chỉ một chi tiết nhỏ là cách đặt bé Trang lên thùng nuôi ong, tên Chi đã rơi vào trạng thái:"tiền hậu bất nhất". Lúc bảo Chuyên đặt con mình nằm ngửa, lúc đặt nằm nghiêng , lúc lại bảo chỉ dựa vào thùng nuôi ong, rồi thực hiện hành vi giao cấu. Khi mọi người bắt nói lại cho nhất quán, Tên Chi lại bảo : Chuyên không đặt bé Trang nằm mà chỉ bảo bé Trang ngồi trên thùng nuôi ong, ngay sau đó, Chuyên quỳ xuống, nhét dương vật vào cửa mình bé Trang ...
Khi gia đình nạn nhân đặt câu hỏi: -Từ lúc bé Trang gọi chú Chuyên, đến khi tên Chi về, thì chú Chuyên vẫn đang mặc quần, làm sao thực hiện được hành vi hiếp dâm? Tên Chi trâng tráo khẳng định: Bị cáo Chuyên chỉ kéo khoá quần để lôi dương vật của mình ra chứ không cởi hẳn quần nên mọi người không biết. Còn màng trinh của Trang do bị hãm hiếp nên mới có hình múi khế , chứ không phải là hình tròn như bình thường???
Trong hai lần xử ( sơ thẩm và phúc thẩm) cả hai lần bé Trang đều vắng mặt. Lần đầu toà sơ thẩm bảo: "Cháu bé đang ngủ, không tiện đánh thức". Lần 2 toà lấy lý do: "Vì xa nên không mời bé Trang lên thẩm vấn", cứ y án theo kết luận ban đầu của điều tra viên là được.( Nghiã là án tại hồ sơ, chứ không phải án trên kết quả thẩm tra trước phiên toà).
Một điều không thể không nhắc đến là lời khai của Chính, anh ruột Chuyên, vừa bị lược bớt, vừa bị bẻ cong, đến mức Chính cũng không tin nổi đó lại là lời khai của chính mình, nhằm hại em, chứ không phải như mong muốn ban đầu là thanh minh, bênh vực cho sự dại khờ ngớ ngẩn của em!?
Trước đó tại trại giam Kế, thị xã Bắc giang, công an cho gọi nhân chứng Ngọc thị Thực đến để lấy lời khai, tại trại chị Thực khai:
Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập- tự do- hạnh phúc
Tên tôi là Ngọc thị Thực , tôi viết đơn này gửi lên quốc hội, chính phủ Việt
Nam và công an tỉnh Bắc Giang.
Sự việc xảy ra ngày 21-2 (âm lịch ) tôi đi làm về tới cổng nhà anh Chi, thấy Chính Chuyên đang đang chở gỗ bìa bằng xe đạp đến bán cho anh Chi, Chuyên vào nhà, còn Chính đứng ở cổng chờ. Tôi có dừng lại hỏi Chính bán bao nhiêu tiền một bìa thì Chính nói: - Bìa to giá 3 nghìn, còn bìa nhỏ bán 2 nghìn. Nhìn vào trong nhà anh Chi tôi thấy cửa đóng, bé Trang đang tụt quần xuống đầu gối, gãi ngứa ở đầu hiên nhà. Cháu Trang gọi: -Chú Chuyên ơi cháu ngứa quá, bắt bọ chó cho cháu với. Sau đó tôi đi xuống cổng nhà chị Him, nhìn thấy chị ấy ở ngoài vườn. Sau tôi còn có chị Yên, chị Biện, chị Lịch, chị Xuân. Cả 4 chị đi sau tôi, đều đứng lại xem anh Chi và Chuyên du đẩy nhau. Anh Chi còn bảo với mọi người là: - Tại thằng Chuyên hiếp con Trang nên tôi phải dùng dao chém nó.
Hôm sau tôi lại đi làm tre, nghe mọi người kể là Chuyên hiếp bé Trang, tôi không tin. Ngay tối hôm ấy, ông Nguyễn Đức Dương (Trạm trưởng y tế của xã nghe tin sang khám cho cháu, để chứng thực mọi chuyện thực hư, nhưng anh Chi nhất định không đồng ý. Sau đó 3 ngày mới lẳng lặng đưa cháu bé đi viện khám mà không hề cho gia đình bà Tình biết. Vài ngày sau, tôi thấy công an về bắt anh Chuyên đi tù. Tôi vô cùng bất bình, sửng sốt. Nay công an trại Kế lên xã tìm, tôi xin trả lời rành rọt như mắt tôi đã nhìn thấy. Rất mong các cơ quan bảo vệ pháp luật của chính phủ làm rõ trắng đen để người dân chúng tôi tin cậy.
Cũng giống như lời khai của 19 nhân chứng khác, lời khai của chị Thực không được công an chấp nhận với lý do: Chị đến sau khi sự việc đã xảy ra rồi. Mặc chị phản đối: - "Không đúng! Nếu xảy ra rồi thì con bé Trang phải khóc thét lên chứ. Làm sao có chuyện bình thường như không được?
Trở về nhà chị vô cùng bức xúc trước sự việc đổi trắng thay đen nên hôm toà mở phúc thẩm, chị bỏ công bỏ việc đến dự, khi nghe phiên toà xét xử nghiêng về phía tên Chi, quá thương cho hoàn cảnh bấn loạn tinh thần của bà Luyện, mẹ bị cáo. Ngày 25/11/2005 chị bèn viết đơn , gửi lên các cấp lãnh đạo trung ương, yêu cầu các ban ngành liên quan cử người về gặp gỡ dân làng điều tra thật cụ thể, chính xác để minh oan cho chuyên(có dấu chứng thực của xã).
Lá thư của chị cũng như hàng chục lá đơn của bà con xã Dương Hưu do đích thân gia đình bà Luyện, Ông tình gửi đi, đều rơi vào cảnh im lặng đáng sợ vì bị cả sếp giấy bạc của kẻ vu khống đè lên
Cô giáo Nguyễn thị Tô trong lời khai của mình viết:
Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập- tự do- hạnh phúc
Kính gửi quốc hội, và các ban ngành trực thuộc Đảng và chính phủ Việt Nam
Tên tôi là Nguyễn thị Tô, giáo viên mầm non, chủ nhiệm lớp cháu Trang. Thực ra sự việc của cháu Trang và anh Chuyên vào ngày 4-3 dương lịch tôi không hề biết. Hôm đó tôi bận đi họp trên huyện nên cho các cháu nghỉ. Đến mồng 7-3, cô cháu tôi mới gặp nhau. Nghe mọi người nói cháu Trang bị anh Chuyên hãm hiếp nên tôi có ý gần gũi cháu để hỏi, cháu khẳng định không có chuyện gì. Đặc biệt là sự có mặt của cháu trong cuộc thi : Bé khoẻ bé đẹp, bé nhanh trí tại trường mầm non vào ngày 6-3-2002. Trong hội thi, tất cả mọi người tham gia từ phụ huynh học sinh đến giáo viên đều khẳng định : Nếu anh Chuyên làm bậy sao hai hôm sau cháu có thể có mặt ở đây mà véo von, ca hát được ?
Từ ba năm nay do công việc của một người dạ trẻ, tôi luôn gắn bó trực tiếp với cháu, cả bây giờ cũng vậy, tôi thấy cháu vẫn tung tăng chạy nhảy, vui đùa cùng các bạn, không có biểu hiện gì khác biệt như của một người bị cưỡng bức.
Vì vậy tôi xin viết giấy này chứng thực mong các cơ quan pháp luật có thẩm quyền xem xét minh oan cho em Chuyên.
Thay mặt nhân dân thôn Mục, xóm Đồng Bên tôi xin cám ơn.
Dương Hưu ngày 26-11-2002.
Phía dưới là chữ ký của chủ tịch Mai Thanh Đông kèm đóng dấu xác nhận của Uỷ ban nhân dân xã
Bà Ngọc Thị Hào( 66 tuổi cùng thôn) là bà nội cháu Toàn cùng lớp mẫu giáo với bé Trang cũng kể : Sáng ngày 5-3 cháu Trang có đến nhà bà chơi với Toàn, nghe mọi người trong làng đồn thổi, bà hỏi, cháu trả lời hết nghiêm trang là " Chú Chuyên không dám làm gì cháu cả mà chỉ định bắt bọ chó cho cháu thôi. Không hiểu sao bố cháu lại cầm dao đòi chém chú ấy". Lúc đó còn có cả ông Ngọc văn Hậu (chủ tịch hội phụ lão) chứng kiến.
Trong lá đơn của mình chị Vi thị Hoa nói rõ:
Sau khi bé Trang kêu ngứa nhờ chú xem hộ, thì bố cháu về, túm cổ Chuyên tống tiền, cụ thể anh Chi bảo: Mày đưa tao 100.000 đồng thì tao tha, nếu không tao báo công an. 2 hôm sau anh Chi đến nhà anh Bên và anh Động (công an xã) cả hai bàn với gia đình Hà Chi phát đơn kiện, sự thực là làm đơn vu khống cho Chuyên. Sau đó để thực hiện mục đích vu khống trót lọt, anh Chi phải nộp cho công an xã 5 triệu ,kèm rất nhiều bữa tiệc chiêu đãi khác.
Vì vậy chúng tôi làm đơn này xin cam đoan mọi điều nói trong đơn hoàn toàn là sự thật . Nếu sai xin chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Thôn Mục ngày 25-11-2002
Người làm đơn
Vi thị Hoa.
Một loạt đơn của bà Vi thị Hoa, Nguyễn thị Dung, Hoàng Thị Thoan, Nguyễn thị Yến, Vũ thị Thu Mừng, thay mặt cho đoàn viên thanh niên xóm Mục cũng khẳng định Chuyên bị hàm oan, do ông Hà Chi có mâu thuẫn với ông bà Tình, Luyện từ trước, nên nhân cơ hội này đã cùng nhóm cán bộ xấu trong thôn kết tội Chuyên cho bõ tức.
Nội dung các đơn thư còn tiết lộ một điều cơ mật, đó là: Gia đình anh Chuyên và cháu Trang là anh em nội ngoại rất gần. Tuy hai gia đình đã từng chửi nhau, nhưng cháu Trang rất quý chú Chuyên và vì chú Chuyên( bị điếc) nên cũng thường hay chơi đùa với cháu.
Một chi tiết nhỏ trong đời sống hàng ngày -thiết nghĩ cũng không thể bỏ qua- đó là vùng đất nơi gia đình Chuyên và bé Trang sinh sống có rất nhiều bọ gà bọ chó, bọ chét, do nhân dân nuôi nhiều gà, nhiều chó mà quá trình vệ sinh chuồng trại cũng như vệ sinh thân thể không hề được phòng tránh như một số địa phương trực thuộc trung ương và thỉnh lỵ, thị xã, thị trấn. Vì thế việc trẻ con bị bọ chó đốt phải nhờ người lớn bắt hộ là điều thường xảy ra, không bao hàm hành vi xấu xa tồi tệ nào.
3. Thay cho lời kết:
Cho đến bây giờ Chuyên đã bị bắt gần 4 năm. Bé Trang cũng đã lên 9. Bà Luyện vì xót con, không tin gì ở toà án huyện , tỉnh( như lời bà từng công bố: Khắm lằm lặm như chỗ ấy của ả mắc bệnh lậu giang mai giai đoạn cuối) nên đã bán hết trâu bò của nả lên trung ương khiếu kiện. Tại toà án trung ương, nơi được coi là "đèn giời soi xét", với quá nhiều chứng lý không thể bỏ qua, toà tuyên án Chuyên có ý đồ xấu nhưng nhờ anh Chi phát hiện kịp thời mà hành vi giao cấu không thành. Vì vậy không để lại hậu quả nguy hại cho người bị hại. Chính vì thế toà đã hạ thấp án 16 năm của Chuyên còn 6 năm. Nghiã là nếu cải tạo tốt thì chỉ đầu năm 2007 là Chuyên được thả về. Song người mẹ ít học, nhiều oan ấy không cam chịu, bà quyết phải đòi lại công bằng cho con, bắt những kẻ tàn phá gia đình bà trong đó có tên Chi - Chủ mưu, Nguyễn văn Bên (công an xã) Mai Thanh Đông (chủ tịch xã). Nguyễn văn Linh (phó phòng hình sự huyện Sơn Động) . Nguyễn văn Nam (nhân viên phòng hình sự). Ba tên Tuấn, Duy Dũng (công an hình sự trại Kế-Bắc Giang). Các tên Năm, Lợi và Nguyễn thị Chỉnh (toà phúc thẩm Bắc Giang), cùng bà Thanh, ông Hão, ông Tú ,ông Chinh( toà án tối cao trung ương) phải bị trừng phạt trong việc trắng trợn gây án oan cho gia đình bà. Chỉ vì vài bữa rượu thịt và 5 triệu đồng của tên Chi mà chúng bán rẻ lương tâm, ngồi xổm trên luật pháp Việt Nam để làm bậy, bắt đứa con ngây thơ vô tội của bà phải rơi vào vũng bùn đen, bắt cả nhà bà rơi vào tình trạng khánh kiệt vì trả nợ kiện 5,5 triệu đồng- theo quyết định của toà án tối cao)... đã 4 năm rồi không được giải oan.
ở đời gieo gì gặt nấy, rồi những kẻ lợi dụng chức quyền, ăn tham, ăn bẩn sẽ phải trả giá vô cùng đắt cho việc làm đồi bại này. Sống để dạ, chết mang theo. Cho dù bà phải xuống mồ thì mối thù với những kẻ táng tận lương tâm này bà quyết không bỏ qua. Bà và chồng bà cùng con cái trong nhà sẽ khắc cốt ghi xương, "đời đời nhớ ơn" Đảng và chính phủ Việt Nam đã đẻ ra loại sâu mọt này để bắt chúng phải báo ứng, không ở đời này cũng là kiếp sau. Không khác được. Trồng cây phúc thì để quả đức cho con, còn trồng cây độc sẽ để quả ác (ác giả ác báo) cho con. Trời kia còn có mắt ,vì 5 triệu, 10 triệu chúng có thể giàu xổi trong lúc này, nhưng sẽ phải trắng tay, phá sản vào lúc khác, rồi xem. Kiếp nạn của đời bà sắp vượt qua. Sau đó sẽ là kiếp nạn của bọn chó đội lốt người, đeo băng nhãn thẩm phán, công an, quan toà của nhà nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt nam. Một đất nước giữa thời thịnh trị, hoà nhập toàn cầu vẫn không sao thoát khỏi cảnh "đêm giữa ban ngày", vẫn là góc tăm tối cuối cùng trên trái đất, đồng thời là vương quốc bóng đêm, nơi ma quỷ hoành hành đến mức người dân không còn đất sống .Trăm, ngàn, vạn, triệu người phải tìm đường lên giời theo hệ thống Internet để nỗi oan của mình còn được mọi người biết đến . Có bao nhiêu người bị hàm oan cũng là có bấy nhiêu cách gửi đơn thư đến hệ thống báo đài Hải Ngoại. Người nhờ họ hàng, bạn bè là người nhà ở Mỹ ,Pháp, Anh, Đức, Nga, Ba Lan v.v lên tiếng giúp, người tìm đến những nhà dân chủ tiêu biểu của nước nhà như Lê Hồng Hà, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Thanh Giang, để từ đó đơn thư theo đường dây này được chuyển đến những nơi cần thiết , có những người hiểu biết, tâm đức xem xét, viết lại đơn thư theo đúng nội dung, tình tiết vụ án mà vì nghèo đói, ít học bản thân họ không tự viết nổi. Người ngồi chờ tại vườn hoa Lý Tử Trọng( đối diện nhà tiếp khách trung ương số 1 Mai Xuân Thưởng ) trả lời phỏng vấn theo số máy của nhà sư Thích Đàm Thoa v.v. Dù Đảng cậy có trăm tay, nghìn mắt, hung hăng, chặn bắt, theo dõi đi chăng nữa, thì tắc đường dây này đã có đường dây kia tiếp ứng. Như hệ thống tường lửa trên Internet vậy. Chặn được trang Web này thì trang web kia sẵn sàng hỗ trợ, bắn lên mạng những thông tin cần thiết để toàn dân Việt Nam, khắp ba miền, bốn biển, sáu châu, tám lục đều biết. Đảng giỏi cứ lấy thúng úp voi đi, xem con voi sự thật có chịu thua sức mạnh đê hèn của Đảng không?
Bắc Giang, Ngày 24-12-2005
Nguyễn Quý Dân