Đối Thoại          Website: Doi-Thoai.com         Email: toasoandoithoai@yahoo.com


Nói với dân oan

Lên mạng 10-1-2006

(VNN)

Nhóm phóng viên Hà Nội: Nguyễn  Thái  Bình. Võ Quế Dương. Phạm Xuân Mai.

 Nguyễn  thị Hiền.

Không  biết  tự bao giờ  nhóm phóng viên Hà Nội chúng tôi đã quen với việc  mỗi lần đi qua khu vực Tây Hồ đều phải nhìn sang khuôn viên của vườn hoa Lý Tự Trọng để quan  sát quang cảnh  chung  của  bà con dân oan khiếu kiện, xem hôm nay số lượng  người có đông hơn không, bà con có bị đàn áp gì không ? Hai nhà sư Thích đàm Thoa và Thích đàm Niêm còn ở cùng bà con không? Bà Phạm thị Dấn - người đã được tên kỹ sư địa chất Trần Đức Lương tổ chức ăn hỏi dẫn lễ đàng hoàng, mà chỉ sau ngày  hắn sang Liên xô học đã bị  bỏ rơi... nay còn  "ngồi bệt ăn vạ" ở đấy không? Hay bị  lãnh đạo  Đảng ngứa mắt sai tay chân "thịt" rồi ?...Tất nhiên nếu nhìn thấy bà con xuất hiện mỗi ngày một nhiều thì cả bốn chúng tôi rất buồn vì  cái gọi là luật pháp Việt Nam chỉ là trò lừa bịp, sinh ra không  phải  để bênh vực cho người dân thấp cổ bé họng,  thừa lẽ phải,  mà chỉ để bênh cho bọn người ỉ quyền,  cậy thế, vơ vét, cướp bóc đẩy người dân đến bước đường cùng, thậm chí ra khỏi ngôi nhà - nơi  nương náu trú ẩn duy nhất trên mặt đất để kiếm thêm ít đồng tiền vụn trong cả khối tài sản khổng lồ của chúng, khiến đội ngũ dân oan cứ mỗi ngày một nhiều... Ngược lại nếu thấy bà con yên ổn tụ tập nói cười thì cả nhóm chúng tôi  lại thấy ấm lòng: Thế là đêm qua (khác với  rất nhiều đêm bất ổn khác)  bà con đã được ngủ một  giấc  say sưa, không  bị quấy đảo vì trời mưa, gió mùa đông bắc, càng không bị bọn "đầu  trộm, đuôi cướp" đeo biển hiệu công an ra càn quét quấy phá vào lúc 11 giờ đêm nữa. Cả giặc người và giặc trời đều buông tha, bà con cứ việc rúc đầu trong bao dứa mà ngủ. Tuy có khó chịu vì dáng nằm gó bó, co quắp, chật chội để cả thân hình có thể  chui tọt trong lòng 2 cái bao thay chăn( để không bị muỗi đốt, chuột chạy, rắn cắn) còn hơn chán vạn lần ngồi thu lu bó gối nhìn trời mưa hoặc trân trối nhìn vào khoảng không vô định trước mắt mà thương cho những đồ đạc đã bị công an cướp trắng, chịu cảnh rách ruột, xé gan, bão từ trong sâu thẳm cõi lòng bão ra vì thương thân, oán nước, trách trời...Tình cảnh đã ra cơ sự này mà mắt trời để đâu? Lòng người hiểm sâu độc ác đến thế sao? Đã không phân biệt phải trái, trước sau, còn vào hùa với lũ lãnh đạo độc ác, gian tham, dốt nát, chuyên quyền để hành dân thêm. Như thân cây bị bật rễ rồi , còn chút nhựa sống  yếu ớt , lê lết đi tìm chân lý mong quan trên "đèn giời soi xét" để thân cây có thể hồi sinh trở lại ở một miền đất mới, không ngờ bị lũ khốn quay lưng ngoảnh mặt làm ngơ, vì mải mê chăm chút cho bộ lông của mình đã đành- còn  sai những con thú lớn trong đàn ra vặt lông, rỉa  thịt bất kể nắng, mưa, khuya sớm...

Cùng là "đồng bọc"  máu đỏ, da vàng,  từ một  trăm quả trứng của mẹ Âu Cơ sinh ra,  từng trong cảnh li tán, loạn lạc, đói lả, rét run trong thời bao cấp nơi địa ngục xã hội chủ nghĩa, nay nhờ nằm ngoài khu vực khủng bố, cướp bóc của Đảng mà chúng tôi may mắn hơn bà con, được hưởng cảnh "cơm ăn ba bữa,  quần  áo mặc cả ngày",  nên  chúng tôi rất thấu hiểu cảnh đoạn trường gian khó của bà con hôm nay.  Cứ mỗi lần trời đổ mưa, nhìn bà con xao xác như bầy chim không tổ , nhiều người trong số chúng  tôi lại chạnh lòng thương  cảm,  buốt nhói tận tâm can, vì vậy tuy chưa làm được thơ, cũng chưa viết nổi một cuốn sách nào ra hồn về bà con ,  nhưng trước cảnh bà con bị  đầy đoạ ở "khu vực tiếp dân trung  ương" này, chúng  tôi  cũng phải  rầu lòng, tức cảnh nhại lời các bài thơ, bài hát quen thuộc, thay cho nỗi lòng gửi  bà con  :

Dân tình tan tác chạy 

Dưới  trời mưa ken dày

Tìm đâu chỗ bây giờ ?

Đêm nay trời trở lạnh !

 

Chúng  thương  gì dân oan

 Đêm nay ngủ ngoài  vườn

 Rải  lá cây  làm chiếu

Manh áo mỏng làm chăn

 

 Trời thì mưa lâm thâm

 Làm sao cho khỏi  ướt

Toàn  thân dầm mưa lạnh

Bao người  ốm ai hay?

 

Đời chúng  trong ấm êm

 Đời chúng trong hưởng thụ

 Dân rét thì phải  chết

Chúng ngủ yên trong nhà

 

Bao người dân qua lại

Xót thương cho cảnh này

Mà quan chức   vẫn ngồi

Bao năm  chúng  no đủ

 

Chúng  cứ việc  ngủ ngon

Ngày mai còn đại tiệc

Dân rét  thì mặc xác

Miễn dân đừng than van

 

Đêm nay chúng  no đủ

 Bởi  một lẽ thường  tình

 Chúng  là lũ chúng sinh

Dìm dân trong khổ ải(*)

 Thưa bà con!

Tính đến  thời điểm  cuối  cùng của năm ất Dậu âm lịch này, tình hình dân oan đã ít nhiều biến chuyển. Tuy số vụ việc vẫn tăng lên, đội ngũ khiếu kiện ngày một đông, số án oan vẫn còn tồn đọng( không phải  như nhà nước cộng sản nói láo là cả thành phố Hà Nội chỉ còn 4 án oan). Song điều quan trọng nhất là bà con không còn phải  âm thầm chịu đựng một mình  nữa. Bao nỗi khổ sở, cùng cực của bà con đã được toàn thể nhân dân Việt Nam biết  đến. Vì vậy mong bà con hãy vững tin một điều : ở đâu có người Việt Nam, ở đó còn có tình thương đồng loại . Dù là  trong nước  hay ngoài  nước...máu chảy ruột  mềm,  dù khổ sở đến đâu, bà con dân oan cũng sẽ được các tổ chức yêu nước  tại Việt Nam hay Hải Ngoại biết tới,  người cân gạo, người một vài nghìn, người dăm bảy đô v.v tích tiểu thành đại để cho mỗi người dân oan có mặt tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng hôm nay ít nhất mỗi tháng cũng được 10-15 kg gạo, có đôi tất ấm dưới chân, tấm áo lành lặn mặc trên người, có điện thoại di động  để  bà con thay phiên nhau  trao đổi  thông tin với các báo đài Hải Ngoại, có sách  báo tin tức rút  từ trên  mạng xuống để  bà con truyền tay nhau đọc, hòng nắm bắt được hiện tình thời sự nước nhà cũng như mặt trái tấm huân chương của Đảng... Kể từ thời điểm cuối năm 2005 trở đi, bà con ta không còn phải  chịu cảnh đói lả rét run vì thiếu ăn, thiếu  mặc nữa. Những  ngày phải  chia nhau bới rác bán lấy tiền phô tô văn bản, nhặt hạt mít ăn thay cơm hàng tháng, hoặc tận dụng bánh mì mốc, sắn ôi, khoai thiu nơi hè đường, mặt  phố , bãi rác  đem về rửa sạch, "chế biến" lại , cốt vạ vật cho  qua bữa  đã qua rồi . Biển khổ dù rộng  nhưng nhờ tấm lòng  của bà con anh em Hải Ngoại  chung tay bồi lấp nên nỗi khổ trong mỗi người đã ít nhiều vợi đi, sức chiến đấu với quan  tham  nhờ đó cũng  tăng lên bội phần .Đảng cộng  sản dù ù lì, trơ trẽn đến  đâu cũng  phải sợ sức mạnh  của tình  đoàn  kết , của con mắt quốc tế nhìn vào. Cùng tắc biến, biến tắc thông. Khi Đảng đã bị đẩy đến đường cùng không lối thoát cũng  là lúc vận mệnh của dân tộc được khai thông, những tên quan tham lam  đầu  tỉnh, đầu thành, đầu  ngành, đầu cấp sẽ bị vạch tội và loại trừ không  thương  tiếc, thay vào đó là những người hiểu  biết , có tâm,  đức,  lương  tri  lên điều hành theo đúng thế thời, lòng dân. Lịch sử bao đời đã chứng minh  chỉ những  vương đạo  mới   tồn tại  mãi mãi, còn hôn quân, bá đạo sẽ đổ sập theo thời gian. Cho đến thời điểm  này( 1-2006)  triều đình cộng sản mỗi ngày lại  đẻ thêm nhiều ám chúa, hôn quân ( Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Võ Văn Kiệt, Phạm Thế Duyệt, Nguyễn Phú Trọng, Phan Diễn, Trương Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Trương Mỹ Hoa, Trương Quang Được v.v nên đã và đang tự tan rã từng mảng, nhất định sẽ đổ sập trong nay mai. Hiện nay về mặt sinh học Đảng đã chết lâm sàng rồi, chỉ chờ ngày hạ huyệt nữa thôi . Ngày  của 85 triệu người dân cả trong và ngoài  nước  đang đến gần, đặc biệt  là của dân oan Việt Nam . Trong khi chờ đợi một  tương lai  tươi sáng hơn, bà con hãy cùng nhau đoàn kết, cất cao tiếng nói dân chủ với  những nhà dân chủ trong nước và hệ thống báo, đài hải ngoại để đòi hỏi mọi quyền  lợi cho mình. Bà con là những người bị hàm oan, bị  các quan tham của Đảng( từ chính quyền, công an, toà án) đẩy vào chỗ bế tắc, cùng đường, phải vạ vật,  lê lết bên vỉa hè, miệng cống, ghế đá vườn hoa kêu kiện đòi lại tài sản, công lý cho mình chứ không phải kẻ ăn xin, ăn mày, lười làm, ăn sẵn, hay vi phạm trật tự công cộng mà Đảng có thể đối xử thô bạo thế nào cũng được. Hãy đứng thẳng lên sát cánh bên nhau, yêu cầu trung ương phải cấp chứng minh thư, giấy thông hành cho bà con được quyền  ra khỏi  nơi cư trú, đồng thời phải  tổ chức đón tiếp bà con một  cách đàng hoàng,  tử tế. Nếu không xây nhà cho bà con ở trong  những  ngày bị hàm oan cũng là ngăn đôi khu vực tiếp dân số 1 Mai Xuân Thưởng ( chiếm trọn vẹn cả dãy phố ). Một phần là nơi cán bộ tiếp dân ,công an bảo vệ làm nhiệm vụ, phần rộng hơn  làm phòng  trọ để bà con có chỗ ăn nghỉ qua đêm. Mọi nhu cầu  về ăn uống tắm giặt, các chi phí phát  sinh đều phải do trung ương giải quyết . Chí ít cũng là mua vải bạt quây lều cho bà con ở tạm che mưa, tránh nắng qua ngày. 30 năm đổ xương máu,  giành độc lập tự do ,thống nhất tổ quốc rồi,  lẽ đương nhiên bà con phải được hưởng cuộc sống an toàn, tốt đẹp nhân bản hơn, không thể tồn tại  cảnh  các quan  ôn lên xe, xuống  ngựa, ở nhà lầu , nệm ấm, chăn êm , trong khi bà con  phải chịu cảnh màn trời chiếu đất, đã mất hết mọi quyền lợi lại bị mắng chửi vô cớ hết ngày  này sang tháng khác. Tuyên ngôn của Mỹ do cụ Hồ đọc khi khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hoà ghi rõ: Mọi người sinh ra đều có quyền  bình đẳng,  được  ăn, được sống, được ở và được học hành, tạo hoá ban cho họ các quyền lợi  tối thiểu đó, không ai có thể chiếm đoạt được...Vì vậy bà con ta cứ theo tuyên ngôn đó mà làm, không thể cứ hiền lành như cây cỏ trong vườn để bất cứ trâu bò nào cũng dẫm nát rồi tước đoạt đi mọi quyền lợi chính đáng  của mình. 30 năm như giun như dế mù loà thế là quá khổ rồi. Hơn nữa thế kỷ 21 này là thế kỷ của tin học, của công  nghệ, của hội nhập và  tri thức  toàn  cầu chứ không phải thế kỷ của sự mù loà , tiếm quyền của cộng sản . Hãy nhớ  Đảng  cộng  sản chỉ vững  mạnh  khi hội tụ được 4 điều  :

1, Khoá chặt mọi cánh cửa với thế giới bên ngoài.

2, Kiểm soát chặt chẽ mọi quyền tự do tối thiểu của con người

3, Nghiêm cấm sử dụng Internet

 4, Cấm đoán mọi hoạt động  kinh tế  của cán bộ công  nhân viên ...

Nay 4 cột trụ này đều đã bị loại  bỏ thì căn nhà ma quái do cộng sản sáng lập khó mà chống đỡ nếu không muốn nói  là đang lung lay tận gốc rễ. Bão nổi lên rồi từ sài gòn quê hương  thân yêu, toàn  thể bà con dân oan Việt Nam hãy theo gương hàng vạn công nhân ở các công  ty xí nghiệp đóng  trong địa bàn Sài Gòn, Bình Dương, hay Đà Nẵng , Hà Nội mà đứng  lên đi. Bão  nổi  lên rồi, mọi con mắt  của trời và cả 6 tỷ  người trên  khắp  thế giới  đang nhìn  vào, chứng kiến những  giờ phút trọng đại có một  không  hai  trong Lịch sử  Việt Nam. Cái thời Đảng trị( các vua hùng  có công  dựng nước,  bác cháu  ta phải  cùng nhau... phá nước)  sẽ qua ngay  trong năm định  mệnh 2005 này. Thay vì ...dân  len lét cúi đầu  tay cắp gói , mắt  lưng  tròng dắt díu  đến ...Trung Hoa  sẽ là sự vùng lên lật đổ đảng, xử tội Đảng như người dân  Ru Ma Ni đã xử tội cặp vờ chồng Ceausescu.

 Cái thiếu  nhất lúc này của bà con là sự đoàn  kết, cho dù mỗi chúng  ta có lòng căm thù sâu sắc, hay dũng cảm tột bậc đi chăng nữa nhưng thiếu  đi sự đòan kết, nhất trí cũng chỉ là hữu dũng vô mưu, như cá mất vây, như cây mất rễ thôi, không những  mọi quyền  lợi không đòi lại được còn bị lãnh đạo Đảng sai quân  áp đảo trừng trị như mọi việc làm bẩn thỉu của Đảng  từ trước đến nay. Nào cấm không cho sang  khu vực nhà tiếp dân lấy nước, nào cấm đi vệ sinh tại toa let công cộng đặt trong khu vực tiếp dân,  nào xô đuổi khỏi vườn hoa, rồi  tổ chức càn quét hết trận lớn đến trận nhỏ để thu đồ dùng phế liệu, nào phá quấy trong đêm để bà con chán ngán mà bỏ đi hoặc cử người lẵng nhẵng bám theo để theo dõi tình hình, gây chia rẽ  kích động giữa  người nọ với  người kia, giữa ba miền Trung, Nam,  Bắc v.v . Chỉ một ví dụ nhỏ trong 2 trận càn 9-12 và 16-12 vừa rồi đã chứng tỏ tính cộng đồng của bà con gần như vắng bóng, mạnh ai người ấy chạy, đồ của ai người ấy giữ, vì thế tại khuôn viên vườn hoa mới có cảnh người bị mất sạch (chỉ còn trên răng, dưới...bác!), người còn nguyên xi vì  đã kịp cho đồ lên xe máy chạy trước. Điều buồn hơn cả là sự việc xảy ra ngay 1 tuần sau đó, khi chúng cố tình tấn công sư Thoa, giằng mọi đồ đạc trên yên xe máy của sư Thoa mà cướp, mọi người cũng không làm được gì để số lượng mất mát xảy ra qúa lớn: Toàn bộ đồ đạc chăn màn, áo quần , giường  xếp, hòm xiểng, bếp ga cùng 5 chỉ vàng và 800.000 đồng tiền  mặt - là số tài sản sư Thoa có được  sau khi bị đuổi  ra khỏi  chùa . Vậy mà trong vòng nửa tiếng đã không cánh mà bay. Nếu chúng ta biết đồng sức đồng lòng , coi của cải của mỗi người cũng là của cải của mình, phúc cùng hưởng, hoạ cùng chịu, thì làm gì đến  nỗi phải trơ mắt  ếch đứng  nhìn của cải  hết lần này lần khác đều con cón  chạy theo chân công an như vậy ? Cho dù việc không  may đã xảy ra chăng  nữa, nếu biết lăn xả vào giữ, xô đẩy bọn cướp, có quyền thế, vũ khí nhưng ít hơn, hoặc đồng lòng kéo nhau đi biểu tình thị uy với số lượng đông( vài chục đến vài trăm người giữa đất kinh thành) thì tài sản làm sao bị xung vào "công  quỹ" của công an, hay bãi rác thành phố? Ngược lại, bắt chúng  phải  cúi đầu xin lỗi và đền bù thiệt hại cho mình gấp 5,10 lần trị giá thực để chúng biết mà tránh cho xa, tởn đến già.

Số quà của bà con Hải Ngoại  cho ngay sau khi xảy ra trận càn 9-12 (qua đường dây của bác Hoàng Minh Chính) đến nay vẫn chưa nhận đủ.  Gần cả tháng qua, nhiều người phải  lếch thếch đi bộ từ vườn  hoa lên 26 Lý thường  kiệt cả đi cả về 10 cây số , mỏi chân rạc cẳng hết lần này đến  lần khác mà  vẫn  không  lấy được,  vì bọn công  an chặn cửa không  cho vào, trong khi đó có người nhờ mưu kế, lợi dụng lúc tối trời hay đêm hôm khuya khoắt chúng bỏ canh  mà lẻn vào nhận được và đã kịp tiêu hết  từ lâu.Điều này chứng tỏ sự đoàn kết giữa chúng ta rất kém. Vì trang viết có hạn, sự việc lại do nhiều người cùng khai báo, trùng lặp nên nhóm chúng tôi chỉ chọn ra 11 bà con được coi là tiêu biểu, để tường trình lại vụ việc,  chứ số người bị hại  không chỉ là 11 .

Cho dù đây là ý tốt của độc giả Hải Ngoại đi chăng nữa, bà con cũng không nên quan niệm :  Ai có tên trong bài báo mới  được nhận,  rồi ai đến  trước  được nhận đủ 300.000 VND, đến sau thành trâu chậm uống nước đục chỉ  còn  200...Thế là mạnh ai nấy đi, ai may mắn thì được gặp bác Chính, không may  gặp phải công an đành lủi thủi quay về. Người già cả, ốm yếu  như má Đồng thị Khá (trước đó đã bị bọn công an cướp mất 180.000 đồng) chỉ vì không  kịp quay lại  vườn  hoa khi trận càn kết thúc, gặp gỡ  nhóm phóng viên  nên cũng không được chia...

Những người tìm về sau trận càn cũng vậy, vẫn là cảnh 9 người, mười ý, người ảo tưởng, hy vọng vụ việc  của mình sẽ sớm được giải quyết nên  không chịu  khai báo,  người lại mắng vào mặt người  được cử đi thu đơn là:" Đồ phản động , tao viết ra để mày đưa lên cho bọn phản  động  nước  ngoài  à?"

Việc  bác Chính  yêu cầu bà con phải  trình chứng minh nhân dân  là  điều hợp lý nhưng không nhất thiết lần lượt từng người phải đến. Bà con có thể kéo cả đoàn vài chục người đi để trấn áp công an, gây khó dễ cho chúng  rồi lần lượt từng người lẻn vào nhận, tốt hơn cả là cử ban dại diện cầm theo tất cả chứng minh thư  của bà con vào lĩnh  thay cho mọi người, rồi  về phân phát  lại một lần. Có như thế tất cả bà con đã có tiền để lo lắng mọi việc trong những ngày áp tết, gió mùa đông Bắc mà bọn công an cũng không thể  bắt bẻ, làm phiền từng người.

Một việc nhỏ mà thiếu người  chỉ đạo, thiếu  tinh thần đoàn  kết, tính cộng đồng, nên giải quyết kém hiệu quả như vậy, còn việc lớn? Làm sao cứ đơn thương  độc mã mà đòi lại  số tài sản hàng  trăm hàng  triệu, hàng tỉ đồng là mảnh đất cha ông đã mất  trong tay Đảng quỷ bao năm?

Mấy lời trần tình chân thật xuất phát từ lòng ghét đảng, thương dân, mong bà con đoàn kết bên nhau vạch kế sách tối ưu, giành lại quyền lợi cho mình, mong  lắm  thay.

Quán  Thánh  7-1-2006

Nhóm phóng viên Hà Nội (chuyên phụ trách mảng dân oan).

Nguyễn Thái  Bình

Võ Quế Dương

Phạm Xuân  Mai

 Nguyễn  thị Hiền

___________________________________________*Nhại  bài: "Đêm nay bác không ngủ" của Minh Huệ: