Vụ Án Công Giáo |
Thư Ngỏ Của Các Giám Mục Việt Nam
Kính thưa quý vị,
Hội nghị thường niên của Hội đồng Giám mục Việt Nam tại Hà Nội (7 đến 12-10-2002) đã để lại một dấu hỏi lớn sau khi kết thúc: đâu là nội dung bức thư mà các vị đã gởi kín đến Quốc hội và các Hội đồng nhân dân ? Ngoại trừ các thành viên Hội nghị, các đối tượng nhận thư (nhưng mấy ai trong số này được nhận ?) và một số rất ít được tiết lộ cho đọc xong phải cam kết giữ kín, toàn thể dân Chúa và nhiều người thiện chí nóng lòng mong mỏi được thấy dung nhan văn kiện mà lắm tin đồn cho rằng chất chứa những lời phản kháng mạnh mẽ của các giám mục đối với chính quyền Cộng sản Việt Nam.
Nhờ một sự tình cờ may mắn, chúng tôi đã nhận được, từ một nguồn rất đáng tin cậy, toàn văn bức thư của các Giám mục Việt Nam, chỉ tiếc là thiếu triện son và chữ ký. Vậy chúng tôi xin công bố cùng toàn thể Quý vị, vì những lý do sau đây:
Đọc Thư ngỏ này, chúng ta thấy nội dung chẳng khác gì bức thư sấm sét mà Đức TGM Sài gòn đã gởi cho Đại hội kỳ IV của cái gọi là "UBĐKCGVN" (25-12-2002). Tuy nhiên, vì thế giá của tập thể tác giả, Thư ngỏ như tăng sức mạnh thêm mấy chục lần và như nói lên được ý chí chung của toàn thể Công giáo Việt Nam.
Với việc Thư ngỏ này được công bố, chắc hẳn chúng ta đều mong ước:
Thư ngỏ của Hội đồng Giám mục Việt Nam đúng là một tin vui, chúng tôi xin hân hạnh thông truyền cho tất cả Quý vị.
Huế, lễ Truyền tin 25-3-2003
Linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Giải và Phêrô Phan Văn Lợi
THƯ NGỎ CỦA CÁC GIÁM MỤC VIỆT NAM Kính gửi Kính thưa Quý Vị, Nhân dịp Hội Đồng Giám Mục Việt Nam họp Hội nghị Thường niên tại Hà Nội, từ ngày 7 đến 12-10-2002. Chúng tôi, các Giám mục Việt Nam, xin kính gửi tới Quý Vị lãnh đạo các cơ quan lập pháp của Nhà Nước Việt Nam là Quốc Hội và các Hội Đồng Nhân Dân những góp ý của chúng tôi về công cuộc xây dựng và phát triển một xã hội "vì con người". "Phục vụ con người là mục đích tối cao" của mọi tổ chức và cơ chế xã hội (xem Nghị quyết Đại hội Đảng lần VI), vì lẽ con người là mục đích, là cứu cánh, là trọng tâm của mọi hoạt động văn hóa, kinh tế, xã hội. Từ chân lý căn bản này về con người với nhân phẩm và nhân quyền của họ, nảy sinh những nhu cầu, những đòi hỏi bức thiết phải đáp ứng để xây dựng và phát triển một xã hội nhân bản, một xã hội không làm què quặt và hủy hoại con người. Những đòi hỏi bức thiết đó là:
I. XÓA GIẢM NHỮNG KHUYẾT TẬT HIỆN HỮU CỦA XÃ HỘI.1. Khuyết tật thứ nhất là hiện tượng tha hóa con người. Sự tha hóa con người xuất hiện và lớn dần trong xã hội hiện nay:
2. Khuyết tật thứ hai là cơ chế bất công và tha hóa con người. Cơ chế xin-cho là một điển hình. Cơ chế xin-cho là một cơ chế bất công và tha hóa con người vì những lý do sau đây:
II. PHÁT HUY NHỮNG GIÁ TRỊ NHÂN BẢN LÀM CHO CON NGƯỜI NGÀY CÀNG TRỞ NÊN NGƯỜI HƠN, SỐNG XỨNG VỚI PHẨM GIÁ CỦA MÌNH HƠN.1. Phát huy phẩm giá con người. Điều này đòi hỏi trong các quan hệ xã hội phải quan tâm tôn trọng con người như là trọng tâm của mọi hoạt động văn hóa, kinh tế, xã hội, nghĩa là các sinh hoạt văn hóa, kinh tế, xã hội phải hướng đến sự phát triển và thăng tiến con người toàn diện cả mọi mặt vật chất, tinh thần và tâm linh. Khi một trong ba mặt thiếu phát triển, con ngườ! i trở nên hụt hẫng, què quặt, dị tật. 2. Phát triển xã hội và thăng tiến con người trên nền tảng chân lý. Một xã hội được coi là có trật tự và phù hợp với nhân phẩm khi đặt nền tảng trên chân lý. Chân lý căn bản trong quan hệ giữa người với người là mọi người đều bình đẳng về nhân phẩm. Chân lý này đòi hỏi phải gạt bỏ mọi kỳ thị và phân biệt đối xử, phải xóa đi những hình thức chuyên chế, phải loại trừ mọi gian dối xảo trá ngày nay đang tràn lan trong mọi lãnh vực của cuộc sống con người và xã hội. 3. Phát huy tình liên đới trong mọi sinh hoạt gia đình và xã hội. Tình liên đới chỉ được xây dựng và phát huy vững bền trên nền tảng tôn trọng con người, tôn trọng các quyền của họ, tôn trọng sự tự lập chính đáng và quyền tự quyết của con người, tôn trọng các giá trị đạo đức trong truyền thống văn hóa. Tình liên đới đòi hỏi phải nhìn xa hơn bản thân của tổ chức, của phe phái để phục vụ cho sự phát triển của xã hội, cho sự thăng tiến của con người và gia đình. 4. Phát huy tính phụ đới. Tình liên đới trong sự tôn trọng các quyền tự do của con người đòi hỏi tổ chức xã hội phải mang tính phụ đới. Tính phụ đới là một đặc tính của tổ chức xã hội trong đó một tập thể cấp cao không can thiệp vào nội bộ của một tập thể cấp thấp, không làm mất thẩm quyền và tính tự lập của nó, song tạo điều kiện giúp nó phối hợp hoạt động của mình với những hoạt động của tập thể khác nhằm mưu cầu công ích. Do đó, con đường phát huy tính phụ đới đòi hỏi: Chính quyền tạo điều kiện cho các cá nhân và tập thể công dân sử dụng các quyền của con người. Trong các quyền đó, phải kể đến quyền bình đẳng, quyền và bổn phận chu cấp cho các nhu cầu vật chất, tinh thần và tâm linh của cuộc sống con người, gia đình và tập thể, quyền sáng kiến và tham gia các hoạt động phát triển xã hội, thăng tiến con người và gia đình, cả việc củng cố nền tảng pháp lý của cộng đoàn chính trị trong một quốc gia. Dành cho mình độc quyền hay một quyền hành quá lớn trong các lĩnh vực của đời sống gia đình và xã hội, đó là con đường dẫn đến chuyên chế và độc tài, quan liêu và bao cấp, áp bức và bất công, là những tệ nạn làm tha hóa con người. Tính phụ đới theo nghĩa trên là nền tảng để xây dựng một xã hội dân chủ, một Nhà Nước của dân, do dân và vì dân. Thiếu nền tảng này, Nhà Nước với chức năng phục vụ công ích trở thành một cỗ máy thống trị độc tài, và nhân dân từ địa vị làm chủ đất nước trở thành phương thế phục vụ cho cỗ máy đó. Đó là điều làm tha hóa con người và phân hóa xã hội. 5. Phát huy ý thức và thiện chí phục vụ công ích. Trước hết công ích đòi hỏi phải tôn trọng con người, tôn trọng nhân phẩm và các quyền tự do của họ. Do đó, chức năng phục vụ cho công ích đòi buộc chính quyền:
Kính thưa Quý Vị, Là những người yêu mến quê hương, ai trong chúng ta cũng mong muốn xây dựng Việt Nam thành một đất nước giàu đẹp, văn minh, giàu tính nhân bản. Chính trong tinh thần đó, chúng tôi xin gửi đến Quý Vị thư ngỏ này. Kính chúc Quý Vị luôn an lành, mạnh khoẻ và thành đạt. Trân trọng kính chào. |