Vụ Án Công Giáo |
Đấu tranh cho Tự do Tôn giáo tại Tổng Giáo phận Huế.
Bản tin ngày 14-04-2004
1- Đơn khiếu nại của Giáo xứ Kế Sung
HỘI THÁNH CÔNG GIÁO
TỔNG GIÁO PHẬN HUẾ
Hạt Hương Phú
Địa sở Cự Lại - Kế Sung
Phú Diên-Phú Vang- TT.Huế
Tel: (054) 867751
Số: 06/VT-VPGX
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Phú Diên, ngày 16-03-2004
Kính gửi :
- Ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư tỉnh ủy TT- Huế, Chủ tịch HĐND tỉnh TT-Huế.
- Ông Nguyễn Xuân Lý, Phó chủ tịch UBND tỉnh TT- Huế.
- Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh TT- Huế.
- Ban Tôn giáo tỉnh TT- Huế.
- Phòng A38 Sở Công an tỉnh TT- Huế.
Trích yếu: V/v khẩn thiết kiến nghị giải quyết việc tịch thu đất để làm đường và giao cấp đất trái pháp luật.
Kính thưa Quý cấp và Quý vị lãnh đạo,
Chúng tôi đồng ký tên dưới đây là linh mục Đặng Văn Nam, Quản xứ Địa sở Cự Lại-Kế Sung và Hội đồng Giáo xứ đại diện toàn thể tín đồ Công giáo của Họ giáo Kế Sung, thuộc xã Phú Diên, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên-Huế, khẩn thiết kính kiến nghị Quí cấp và Quí lãnh đạo quan tâm xem xét giải quyết cho hai việc như sau:
Trước hết, về việc UBND xã Phú Diên làm con đường bê-tông đi băng qua sân Nhà thờ Kế Sung.
Nhà thờ Kế Sung hiện nay tọa lạc trên thửa đất có nguồn gốc là của ông Trương Văn Mão (xin xem giấy ông Mão bán cho bà Nguyễn Thị Hiền, là mẹ ruột của ông Nguyễn Văn Chơn, mà ông Chơn đổi cho Họ giáo (xin xem giấy đổi đất, có đính kèm)).
Thế mà, vào sáng ngày 05/01/2004, UBND xã Phú Diên đã cho tập kết vật liệu để làm đường. Chúng tôi đề nghị cán bộ thôn ngưng đổ vật liệu, vì những lần trao đổi với lãnh đạo xã bàn về việc làm con đường này chưa đi đến thống nhất, đồng thời chúng tôi cũng chưa nhận được tờ quyết định nào cả. Cán bộ không đồng ý, vẫn tiếp tục đổ vật liệu. Chúng tôi buộc lòng bảo vệ đất của chúng tôi, do đó, có sự xô xát nhau. Đến chiều, chúng tôi nhận được giấy mời họp của ông Chủ tịch UBND xã, để “giải quyết việc liên quan làm đường giao thông liên thôn Kế Sung” vào ngày 06-01-2004, tại UBND xã, lúc 7g30. Thế nhưng, sáng ngày 06-01-2004, cán bộ thôn xã tập trung lực lượng du kích, công an, cựu chiến binh và một số rất đông phụ nữ đến sân Nhà thờ để làm con đường đó. Lại một cuộc xô xát trầm trọng hơn xảy ra, cho dầu có thêm hai linh mục từ Tòa Tổng giám mục đến hiện trường.
Chúng tôi không thể hiểu được cách làm việc của lãnh đạo xã Phú Diên như thế nào: một đàng mời chúng tôi về xã để giải quyết, một đàng lại tập trung lực lượng để làm đường? Tại sao lãnh đạo xã lại xem thường việc xảy ra mang tính trầm trọng ảnh hưởng đến tinh thần đoàn kết toàn dân, tín đồ Công giáo với chính quyền địa phương ? Phải chăng đây là cách ly gián chúng tôi ? Như vậy là đại diện chính quyền địa phương lừa dối người dân như thế sao? Nhiều người dân đi qua đi lại trên đường QL 49B phải dừng lại xem và không khỏi sửng sốt khi thấy cảnh tượng lực lượng du kích người xịt nước, người làm cát, ximăng văng lên áo các linh mục đang yêu cầu họ ngưng lại, vì đất này đang còn tranh chấp. Thật đáng tiếc, trong lúc cả đất nước đang nỗ lực biểu hiện cho thế giới biết Đất nước Việt Nam luôn tôn trọng nhân quyền và tự do tôn giáo! Sự kiện này đã làm bức xúc đến toàn thể các chức sắc và tín đồ trong Đạo Công giáo ở tỉnh nhà, hay các nơi khác trên quê hương, và nhiều nơi ở hải ngoại, họ đã điện thoại về nhiều gửi thư từ thăm hỏi. Chúng tôi thiết nghĩ: một sự việc, nếu cân nhắc kỹ lưỡng thì không có gì là quá phức tạp, thế mà Quí vị lãnh đạo địa phương đã làm giảm uy tín phần nào của Đất nước chúng ta trong cái nhìn của anh em, bạn bè trên thế giới!
Tại sao chỉ khi chúng tôi yêu cầu có tờ quyết định thì mới đọc cho chúng tôi nghe, và khi chúng tôi xin tờ quyết định đó, cũng không cho chúng tôi ? Mà lẽ ra lãnh đạo địa phương phải thông suốt hơn chúng tôi về hiểu biết pháp luật của Nhà nước, vì theo luật đất đai, khi Nhà nước muốn sử dụng đất có sở hữu chủ, thì phải nhân bản tờ quyết định đó, gửi đến những người có liên quan! Tại sao lãnh đạo xã lại xem thường về luật đất đai của Nhà nước: đất đang còn tranh chấp thì không được làm gì!
Và nhiều chi tiết khác chúng tôi đã trình bày trong Bản Tường trình gửi cho Quý cơ quan của tỉnh ngày 07-01-2004, cũng như trình bày trong Đơn Khiếu nại ngày 17-2-2004.
Thứ đến, chúng tôi xin trình bày về việc UBND xã Phú Diên chiếm đất Họ giáo Kế Sung để cấp cho người khác cách trái pháp luật.
Trước đây, Họ giáo chúng tôi có mua một thửa đất sát cạnh Nhà thờ, dự tính để làm các phòng học giáo lý và nhà cha sở. Nhưng vì chưa có kinh phí, Họ giáo chúng tôi đã trồng tre, dương liễu, bạch đàn chung quanh thửa đất. Thửa đất này có hai phần: phần trên và phần dưới. Đất phần dưới, hằng năm linh mục Nguyễn Văn Huy đã trông khoai qua những vụ đông. Đất phần trên, ngày trước, Họ giáo cho ông Trần Ngọc Tuấn trồng khoai và chất rơm.
Đến khoảng năm 1988, UBND xã Phú Diên tự động cấp phần đất phía dưới cho ông Trần Ngọc Quỳnh và đầu năm 2001, UBND xã lại tự động cấp phần đất phía trên cho ông Trần Ngọc Tuấn, là cha của ông Quỳnh mà không có ý kiến Họ giáo chúng tôi.
Chúng tôi đã nhiều lần khiếu nại đến UBND xã Phú Diên và UBND huyện Phú Vang, như có buổi họp để giải quyết ngày 12-6-1985, cũng như các lần khác, đặc biệt vào năm 2001, khi UBND xã tự động lấy đất Họ giáo cấp tiếp cho ông Tuấn.
Ngày 29-01-2004, Họ giáo nghe tin ông Quỳnh sẽ xây nhà vào ngày 02-02-2004 thì đại diện Họ giáo đến gặp ông Quỳnh và đề nghị ông chưa nên làm nhà, vì đất ông đang ở là đất của Họ giáo, chúng tôi đang khiếu nại. Ông Quỳnh trả lời là đã có quyết định và thẻ đỏ của UBND huyện Phú Vang.
Ngày 30-01-2004, đại diện Họ giáo đến hỏi lại lãnh đạo xã về việc ông Quỳnh sắp xây nhà trên thửa đất đang còn tranh tụng và xin lãnh đạo xã suy xét lại việc cho phép ông Quỳnh xây nhà.
Ngày 31-01-2004, UBND xã mời đại diện của Họ giáo đến tại Ủy ban và được nghe ông Lê Đức Thông (Địa chính của xã) đọc và gửi cho Họ giáo tờ photo quyết định số 1063/QĐ-UB ngày 26-10-2001 của UBND huyện, do ông Phó chủ tịch Phan Văn Quang đã ký. Trong khi đó Họ giáo là thành phần có liên quan mà không nhận được bản quyết định này! Vì thế, Họ giáo lấy làm lạ, tại sao UBND huyện khi ra quyết định và cấp thẻ đỏ cho ông Quỳnh mà Họ giáo không biết gì cả ? Theo luật đất đai, Họ giáo là thành phần có liên hệ trực tiếp trên mảnh đất đó (để định ranh giới, địa giới của mỗi bên). Họ giáo không nhất trí quyết định này của UBND huyện.
Chúng tôi báo trước với cán bộ xã và ông Quỳnh rằng chúng tôi sẽ bảo vệ đất của chúng tôi. Chúng tôi dự đoán chuyện có thể xảy ra như trường hợp UBND xã làm đường băng qua sân Nhà thờ, cho nên chúng tôi gởi Đơn Xin can thiệp đến Quý cơ quan của tỉnh và huyện Phú Vang ngày 31-01-2004, phòng khi có sự xô xát xảy ra. Nhưng rồi, ngày 02-02-2004 lại xảy ra sự xô xát, một bà mẹ tín đồ Công giáo phải đưa đi bệnh viện (may là không bị nội thương). Trong tình thế này, chúng tôi điện thoại đến công an huyện Phú Vang và công an tỉnh thì cán bộ hứa về, nhưng chẳng thấy ai về hiện trường để giải quyết!
Ngày 05-02-2004, Đoàn giám sát của HĐND tỉnh về tìm hiểu nguồn gốc của hai thửa đất đang tranh chấp. Đầu tiên, tín đồ Công giáo rất vui mừng và hy vọng vì có dịp trình bày với cấp trên, đồng thời tin tưởng vào sự khách quan và trung thực của Đoàn. Thế nhưng, khi được biết Bản Báo cáo của Đoàn gửi cho Thường trực của HĐND tỉnh và khi đối chiếu với biên bản buổi hội nghị (do chính Đoàn viết và ký), thì chúng tôi quá thất vọng, khi nhận ra Đoàn không khách quan và không trung thực như biên bản đã viết và cũng không đúng tiêu chí của Đoàn là tìm hiểu, chứ không phải làm quan tòa lên án chúng tôi.
Đến ngày 10-02-2004, lãnh đạo xã và có lãnh đạo huyện trao đổi với đại diện Họ giáo, tại văn phòng UBND xã. Kết quả buổi họp là đình chỉ việc xây nhà của ông Quỳnh và Họ giáo tiếp tục khiếu kiện lên cấp trên. Và Họ giáo đã gửi Đơn Khiếu nại lên Quý ban, ngành của tỉnh Thừa Thiên Huế, ngày 17-02-2004 về cả hai vụ việc nêu trên. Trong hồ sơ khiếu nại, chúng tôi đã nêu lên những việc làm không mấy hợp lý và trái pháp luật của lãnh đạo địa phương.
Vào ngày 04-03-2004, UBND huyện mời chúng tôi đến Ủy ban để giải quyết việc khiếu nại. Sau một thời gian tranh luận, cuối cùng ông Chủ tịch UBND huyện quyết định:
1. Không thừa nhận việc khiếu nại của Họ giáo.
2. Thừa nhận Quyết định số 1063/QĐ-UB ngày 26-10-2001 của UBND huyện Phú Vang.
Sự kiện này cũng làm chúng tôi ngạc nhiên, vì sao chúng tôi đang khiếu nại về Quyết định số 1063/QĐ-UB của UBND huyện Phú Vang mà chính lãnh đạo huyện lại chủ tọa để giải quyết, như vậy làm sao cho khách quan được ? Việc này có hợp lý và hợp pháp luật chăng ?
Những công việc chúng tôi đã và sẽ làm là dựa vào pháp luật. Nghị định 26/1999/NĐCP của Chính phủ điều 11, khoản 1: “Nhà nước bảo hộ nơi thờ tự của tổ chức tôn giáo”. Chính sách Nhà nước luôn tôn trọng, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người sử dụng đất (Luật đất đai năm 1993, điều 3, khoản 1). Về đất đang còn tranh chấp, trong Luật Đất đai và Luật Dân sự có rất nhiều điều, khoản nói đến: đất đang còn tranh chấp thì không được chuyển quyền sử dụng đất đó cho người khác, như Luật Đất đai năm 1993, điều 30, khoản 3; hay Luật Dân sự, điều 693, khoản 4.
Và nhiều chi tiết khác chúng tôi đã trình bày trong Đơn Xin can thiệp ngày 31-01-2004 và trong Đơn Khiếu nại ngày 17-02-2004.
Như vậy, chúng tôi đã gửi đến Quý Cơ quan của tỉnh Thừa Thiên Huế, và nơi cùng nhận là một số cơ quan của huyện Phú Vang, Tòa Tổng Giám mục, các linh mục Hạt trưởng, các linh mục trong hạt Hương phú:
1. Bản Tường trình ngày 07-01-2004.
2. Đơn Xin can thiệp ngày 31-01-2004.
3. Đơn Khiếu nại v/v giao cấp đất trái pháp luật và Đơn Khiếu nại v/v tịch thu đất làm đường trái pháp luật ngày 17-02-2004.
Cách riêng, chúng tôi đã gửi Đơn Xin can thiệp lần thứ hai cho Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế ngày 05-03-2004, khi nghe tin người em ruột của ông Quỳnh nói rằng sẽ tiếp tục xây nhà.
Chúng tôi có đính kèm Giấy xác nhận của Họ giáo Kế Sung và tài liệu do UBND xã Phú Diên gửi cho Họ giáo.
Hôm nay chúng tôi lại kiến nghị Quý cơ quan của tỉnh và Quý vị lãnh đạo quan tâm giải quyết cho chúng tôi được thỏa đáng về những gì thuộc đất của Họ giáo và nhất là trả lại nơi tôn nghiêm thờ tự hằng ngày của chúng tôi, một nơi rất quan trọng cho đời sống của chúng tôi. Chúng tôi xem đây là nguyện vọng chính đáng của toàn thể tín đồ Công giáo chúng tôi. Nếu nguyện vọng chính đáng này không được giải quyết hợp tình hợp lý thì chúng tôi buộc lòng bảo vệ tài sản và quyền lợi mà Hiến pháp và Pháp luật bảo hộ cho đến cùng. Như ngày 14-01-2004, ông Phó thủ tướng Vũ Khoan đã nhắc nhở đến Quý lãnh đạo địa phương phải tế nhị, cân nhắc hầu tránh những đụng chạm đến nơi thờ tự tôn nghiêm của các tôn giáo. Vì thế, nếu chúng tôi không được giải quyết thỏa đáng, chúng tôi sẽ khiếu kiện đến Quý cơ quan trung ương.
Chúng tôi rất mong Quý cơ quan và Quý vị lãnh đạo sớm giải quyết.
Trân trọng kính chào.
Linh mục Quản xứ Cự Lại - Kế Sung
(ký tên và đóng dấu)
Đặng Văn Nam
Đại diện tín đồ Công giáo Kế Sung
Ông Chủ tịch HĐGX
(ký tên)
Chủ tịch : Lê Đức Quế
Ông Phó chủ tịch HĐGX
(ký tên)
Nguyễn Ngọc Ánh
Nơi nhận :
- Như trên “để quan tâm giải quyết”
- Tòa Tổng Giám Mục Huế “để có ý kiến hỗ trợ”
- Các Linh mục Hạt trưởng Tổng Giáo Phận Huế “để có ý kiến hỗ trợ”
- Các Linh mục Giáo hạt Hương Phú “để có ý kiến hỗ trợ”
- Lưu VPGX.
2- Kháng thư của linh mục Phêrô Phan Văn Lợi
Kháng thư về việc bầu cử Hội đồng nhân dân
Kính gởi ông Phan Văn Khải, Thủ tướng nước CHXHCN Việt Nam
Kính gởi ông Trần Đức Lương, Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam
Kính gởi ông Nguyễn Văn An, Chủ tịch quốc hội nước CHXHCN Việt Nam
Kính gởi ông Nguyễn Văn Mễ, Chủ tịch UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế
Kính thưa Quý Ông,
Tôi là linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, thuộc Giáo hội Công giáo, hiện cư ngụ tại thành phố Huế, số nhà 16 kiệt 46 đường Trần Phú.
Trong những ngày gần đây, tôi được nghe đài truyền hình Huế đọc danh sách các ứng viên Hội đồng Nhân dân tỉnh và thành phố, tôi cũng được báo chí cho biết nhà nước đã bỏ ra gần 100 tỷ để chuẩn bị cho cuộc bầu cử này vào ngày 25-4 tới, cuộc bầu cử mà Quý ông gọi là “ngày hội của toàn dân”.
Tôi thì chẳng biết có được lãnh thẻ cử tri không, vì từ ba năm nay, tôi bị quản thúc tại gia bằng khẩu lệnh, bị cắt điện thoại và bị phá điện thư hoàn toàn. Khi có phái đoàn hay nhân vật nào định đến thăm tôi như hôm 09-01 mới rồi thì đủ dạng công an diễn đủ trò ngăn cản. Nếu có thẻ cử tri, phải chăng tôi sẽ được áp tải đến phòng phiếu để nếm cái vinh dự thực thi nghĩa vụ công dân thiêng liêng này ? Hay phải chăng tôi sẽ được viết đơn xin phép đi bầu để hưởng niềm hạnh phúc thực thi quyền lợi công dân lớn lao này nhân “ngày hội của toàn dân” ? Còn nếu không có thẻ cử tri, thì tôi và mọi người sẽ được dịp thấy thêm lần nữa sự tùy tiện của nền luật pháp “dân chủ gấp triệu lần” của nước CHXHCN Việt Nam: không cần tòa án vẫn có án lệnh!
Nhưng tôi xin báo trước cho Quý ông rằng dù có thẻ cử tri, tôi cũng sẽ không đi bầu Hội đồng Nhân dân lần này như đã không đi bầu Quốc hội ngày 19-05-2002 và cả trong tương lai nữa (nếu tôi chưa bị vào tù). Bởi lẽ đối với tôi, cuộc bầu cử này, cũng như bao cuộc bầu cử khác dưới chế độ độc tài Cộng sản, trong tình trạng “đảng cử dân bầu” và “tam quyền công cụ”, đều là chuyện vô ích, lãng phí, khôi hài và chà đạp nhân phẩm.
1- Quý ông luôn nói nhân dân Việt Nam đủ mọi quyền tự do cơ bản, nhưng mỗi lần bầu cử bất cứ cấp chính quyền nào, Quý ông đều cho dò kỹ danh sách những ai đến tuổi đi bầu tại địa phương, và khốn nạn cho ai dám không thi hành việc này. Họ sẽ gặp muôn vàn khó khăn trong công ăn việc làm, trong giấy tờ hành chánh, có thể bị đuổi học nếu là sinh viên học sinh hay bị đuổi việc nếu là công nhân viên chức nhà nước. Thành thử lần nào Quý ông cũng huyênh hoang tuyên bố với năm châu: công dân Việt Nam đi bầu lên tới 90%, 95% hoặc thậm chí 100%. Đúng là kỷ lục thế giới. Quý ông còn gọi đó là “ngày hội của toàn dân”! Thật thế à ?
2- Hiến pháp nước CHXHCNVN điều 119 viết: “Hội đồng nhân dân là cơ quan quyền lực Nhà nước ở địa phương, đại diện cho ý chí, nguyện vọng và quyền làm chủ của nhân dân, do nhân dân địa phương bầu ra, chịu trách nhiệm trước nhân dân địa phương và cơ quan Nhà nước cấp trên”; điều 121: “Đại biểu Hội đồng nhân dân là người đại diện cho ý chí, nguyện vọng của nhân dân ở địa phương; phải liên hệ chặt chẽ với cử tri, chịu sự giám sát của cử tri, thực hiện chế độ tiếp xúc, báo cáo với cử tri về hoạt động của mình và của Hội đồng nhân dân, trả lời những yêu cầu, kiến nghị của cử tri; xem xét, đôn đốc việc giải quyết khiếu nại, tố cáo của nhân dân” và điều 123: “Ủy ban nhân dân do Hội đồng nhân dân bầu là cơ quan chấp hành của hội đồng nhân dân, cơ quan hành chính Nhà nước ở địa phương, chịu trách nhiệm chấp hành Hiến pháp, luật, các văn bản của các cơ quan Nhà nước cấp trên và nghị quyết của Hội đồng nhân dân”.
Nhưng thực tế như thế nào? Ai muốn ra ứng cử Hội đồng nhân dân đều phải được Mặt trận tổ quốc Việt Nam là cơ cấu ngoại vi của đảng Cộng sản giới thiệu. Các ứng cử viên khóa V này tuyệt đại đa số là đảng viên; những ai không là đảng viên thì cũng phải đẹp lòng nhà nước -nghĩa là không thể có thái độ chính trị độc lập hay đối lập- và rồi họ có trúng cử hay không lại là một chuyện khác nữa. Vậy thì làm sao gọi là “ đại diện cho ý chí, nguyện vọng và quyền làm chủ của nhân dân” ? Đấy là chuyện trước bầu cử. Sau khi được bầu thì thử hỏi Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân có luôn luôn và thực tình “xem xét, đôn đốc việc giải quyết khiếu nại, tố cáo của nhân dân” chăng, có “chấp hành Hiến pháp, luật, các văn bản của các cơ quan Nhà nước” chăng ? Tôi xin nêu vài trường hợp nổi cộm trên đất nước trong thời gian gần đây: Các Giáo Hội Tin Lành, Hòa Hảo, Phật giáo Thống nhất, đồng bào sắc tộc Tây nguyên ... chỉ vì đòi tự do tôn giáo mà đã bị đàn áp dã man tàn bạo, đó phải chăng là “giải quyết khiếu nại, tố cáo của nhân dân” ? là “ý chí, nguyện vọng và quyền làm chủ của nhân dân” đã được đại diện và thể hiện đúng nghĩa ? Khi đứng trước âm mưu bị cướp đoạt đất đai tài sản, dòng Thiên An và dòng Chúa Cứu thế tại Huế đã khiếu nại tới ai ? đã gõ cửa công nào? Và vụ việc đã được giải quyết ra sao: Chính quyền tỉnh Thừa Thiên Huế đã ngang nhiên cướp lấy 102 ha đất rừng của dòng Thiên An và 1700m2 đất thị xã của dòng Chúa Cứu thế. Bản báo cáo (kèm thêm kiến nghị) của đoàn giám sát Hội đồng nhân dân tỉnh Thừa Thiên Huế ngày 12-02-2004 về vụ việc Ủy ban nhân dân xã Phú Diên cướp đất và bạo hành giáo xứ Kế Sung phải chăng là khách quan, công bằng, hợp lý ? hay chỉ đầy gian trá, ngụy biện, áp đặt, giọng điệu quan tòa ? Ai đứng đằng sau lệnh quản chế bất công, phiên tòa gian trá và bản án man rợ dành cho linh mục Nguyễn Văn Lý năm 2001 ?....
3- Tất cả những sự kiện trên cho thấy dù là thành viên của Hội đồng nhân dân nào, kể cả Hội đồng nhân dân toàn quốc là Quốc hội, hầu hết (do tự nguyện hay ép buộc) đều trở thành gia nô và công cụ của đảng cộng sản, đặt quyền lợi đảng lên trên quyền lợi của nhân dân và tổ quốc, sẵn sàng theo lệnh đảng bộ địa phương hay chính trị bộ trung ương, kể cả trong những chuyện tày trời như thông qua văn tự bán nước thứ nhất là hiệp định Việt-Trung về biên giới và rồi đây -như toàn dân đang lo sợ- có thể thông qua văn tự bán nước thứ hai là hiệp định Việt-Trung về lãnh hải và văn tự diệt đạo là Pháp lệnh và Nghị định tôn giáo vào kỳ họp Quốc hội tháng 6 tới. Với những thành viên như thế, trong một cơ chế “tam quyền công cụ” (chưa kể những công cụ khác là công an, quân đội, báo đài, tôn giáo quốc doanh), phục vụ cho một đảng chuyên chế độc tài, tự nhận là đỉnh cao trí tuệ của nhân dân, chẳng thèm nghe ai, tự coi là “đại biểu trung thành của cả dân tộc” (HP điều 4), chẳng thấy ai xứng đáng hơn mình, hèn gì đất nước Việt Nam vẫn mãi tụt hậu về kinh tế, bất ổn về nhân tâm, tùy tiện về luật pháp, phí phạm về tài nguyên, suy đồi về đạo đức và bế tắc mãi trong việc giải quyết mọi vấn đề nhức nhối của xã hội. Dân tộc Việt Nam đã biết tỏng trò gian dối, đã chán ngán trò khôi hài và không còn có thể chịu đựng trò áp bức là các cuộc bầu cử do Quý ông tổ chức trong nửa thế kỷ nay rồi! Tâm hồn Việt Nam hết sức dị ứng với những gì gian dối và tàn bạo, Quý ông nhớ cho!
4- Phản đối lối bầu cử độc diễn hiện nay, tôi không hề chủ trương vô chính phủ, cũng chẳng phải là làm chính trị; tôi chỉ muốn sống thẳng nói thật xứng phẩm giá con người tự do, công dân đúng nghĩa; tôi chỉ muốn tránh gian dối và hèn nhát kẻo phản lại tư cách lãnh đạo tinh thần, linh mục công giáo. Tôi thà mất quyền công dân (thật ra trong chế độ chuyên chế độc tài này làm gì có quyền công dân!) và mất tự do, bị Quý ông bỏ tù, hơn là làm cái việc đi bầu mà lương tâm tôi hiện giờ thấy là mất nhân cách.
Tôi nguyện xin Thiên Chúa, Đấng ban quyền cho các nhà lãnh đạo chính trị và đòi các nhà lãnh đạo chính trị phải trả lẽ trước Ngài, ban cho Quý ông đủ thành tâm thiện chí và sáng suốt công minh để thực sự xây dựng “xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”, đầy “tình thương, tự do và chân lý”.
Xin trân trọng kính chào Quý Ông.
Viết tại Huế ngày 13-04-2004
Kính thư
(Ký Tên)
Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi
TỔ QUỐC VIỆT NAM
---------------------------
Kháng thư về việc bầu cử Quốc hội
Kính gởi:
- Ông Phan Văn Khải, Thủ tướng nước CHXHCNVN
- Ông Trần Đức Lương, Chủ tịch nước CHXHCNVN
- Ông Nguyễn Văn An, Chủ tịch Quốc hội nước CHXHCNVN
- Ông Nguyễn Văn Mễ, Chủ tịch UBND tỉnh Thừa Thiên-Huế
Kính thưa Quý Ông,
Tôi là Phan Văn Lợi, linh mục Giáo hội Công giáo, thường trú tại 90/13 Phan Chu Trinh, thành phố Huế, xin được mượn diễn đàn internet để gởi đến Quý Ông kháng thư này, vì tôi không biết hết mọi địa chỉ thông thường của Quý Ông. Xin Quý Ông vui lòng thông cảm.
Tôi đã bị quản chế tại gia, không xét xử, không án lệnh, từ hơn một năm nay (chẳng biết do khoản luật nào?) vì đã cùng linh mục Nguyễn Văn Lý tranh đấu cho tự do tôn giáo và dân chủ nhân quyền. Từ 12 tháng nay, tôi đã thực sự bị chính quyền tước bỏ tư cách công dân, vì (1) không thể đi làm việc để sinh nhai theo quyền lợi của một con người tự do bình thường, (2) không thể chu toàn phận sự của một người con đang phải nuôi cha mẹ già trên 80 tuổi, (3) không thể thi hành chức năng của một kitô hữu là hiệp thông, tham dự vào các sinh hoạt của đạo, (4) không thể thực hiện vai trò một linh mục là phục vụ cộng đoàn Công giáo. Thậm chí tôi cũng đã không thể đi thăm hàng xóm lân cận -chưa nói bà con xa- trong những ngày tết thiêng liêng của dân tộc dịp Tết Nhâm Ngọ mới rồi.
Nay tôi đang cầm trên tay thẻ cử tri mang số 68 do UBND phường Phước Vĩnh, thành phố Huế cấp ngày 01-05-2002 để được đi bầu Quốc hội ngày 19-05-2002 sắp tới. Vậy tôi xem ra vẫn còn một trong những “quyền công dân” là được bầu cử.
Nhưng với hiện trạng “quản chế tại gia” của tôi, có thể có 3 tình huống: một là tôi sẽ bị công an chặn ngay ngoài ngõ không đi bầu được (từ cả năm nay, có khoảng 2 đến 10 công an trẻ nằm phục ở các nhà chung quanh để canh giữ chặn đường tôi và khủng bố khách khứa của tôi 24g/24g, thậm chí trong ba ngày Tết), hai là tôi sẽ đến phòng phiếu dưới sự áp tải hay bám sát của công an như một phạm nhân (Quý Ông hãy hình dung cảnh tượng “dân chủ” này!), ba là tôi phải “xin phép” để được đi thi hành quyền bầu cử (như hôm Tết, viên công an tôn giáo tỉnh là Phạm Đức Thuận đã nhắn với tôi hãy làm đơn để được đi thăm hàng xóm).
Nhưng chẳng lẽ tôi lại viết đơn xin phép Quý Ông? Tôi chẳng có gì để xin với Quý Ông và Quý Ông chẳng có gì để cho tôi trong những gì thuộc quyền con người và quyền công dân cả! Chẳng lẽ tôi lại coi việc đi bầu này như một cơ hội quý hóa để hít thở ít không khí tự do trong vòng nửa giờ, như một ân huệ lớn lao nhà nước ban cho sau cả một năm trời -và sẽ còn không biết bao năm nữa- bị tù túng giam hãm? Nên tôi xin khẳng định ngay với Quý Ông là tôi sẽ không đi bầu Quốc hội lần này.
Tôi cũng xin tự truất quyền bầu cử những lần sau nữa, cho đến khi:
Có thể Quý Ông cho rằng như thế là tôi -một linh mục- đã nhảy vào làm chính trị, chính trị phá hoại, phá hoại “chính sách đoàn kết quốc gia”.Thật ra tôi chỉ hành động
a- Theo lương tâm của một con người, không thể chấp nhận sự lường gạt gian dối, nhất là khi sự lường gạt gian dối này đã kéo dài quá lâu, được thể chế hóa bằng pháp luật và mang bộ mặt dân chủ giả hiệu.
b- Theo trách nhiệm của một công dân, không thể chấp nhận ách toàn trị độc tài, không thể góp phần củng cố một cơ chế áp bức bóc lột, khiến người dân bị khống chế mọi mặt và đau khổ tứ bề mà vẫn phải nói “độc lập, tự do, hạnh phúc!”
c- Theo sứ mạng của một linh mục, không thể để cho các cơ chế gian dối và tàn bạo tiếp tục lộng hành, chà đạp những quyền Thiên Chúa đã ban cho mỗi cá nhân, tàn phá đất nước và con người Việt Nam, hủy hoại các truyền thống tốt đẹp của dân tộc và ngăn chận các giá trị của văn minh loài người như tự do, dân chủ. Ngoài ra, trong tư cách lãnh đạo tinh thần, tôi không được phép nêu gương về sự giả hình và lòng nhát đảm khi sử dụng lá phiếu.
Nói thật mất lòng. Tôi biết việc nêu ra những điều trên đây sẽ chỉ mang lại cho tôi nhiều thiệt thòi lẫn tai họa lúc này và cả trong tương lai nữa. Nhưng lương tâm tôi không cho phép tôi im tiếng. Thành thử tôi chờ đợi các biện pháp trừng phạt, dù ghê gớm đến đâu, của Quý Ông, với một tâm hồn thanh thản, không oán thán, không hận thù.
Tôi nguyện xin Thiên Chúa là Cha mọi người soi lòng mở trí cho Quý Ông, những người đang nắm vận mệnh đất nước và phải trả lẽ trước Đấng Tối Cao. Xin Thiên Chúa dẫn Quý Ông về lại con đường tình thương và sự thật đúng nghĩa, hành động trung thực và tôn trọng nhân dân. Vì chỉ có những nhà lãnh đạo biết quý chuộng sự thật và tình thương, tôn trọng công lý và nhân phẩm, thực thi dân chủ và bình đẳng mới thực sự đem lại tự do hạnh phúc cho đồng bào và hưng thịnh độc lập cho dân tộc.
Xin trân trọng kính chào Quý Ông.
Viết tại Huế ngày 15-05-2002
Kính thư
(Ký Tên)
Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi
Địa chỉ: 90/13 Phan Chu Trinh Huế (đã bị chặn)
Điện thoại: 054833519 (đã bị cắt)
Điện thư: ptprete@dng.vnn.vn (đã bị phá)