Vụ Án Nguyễn Vũ Bình |
The Democracy Club for Viet Nam
Announcement on Mr. Nguyen Vu Binh 's trial
Ha Noi/California: December 24, 2003 - We respectfully announce to the Press, Human Rights Organizations, Amnesty International, people at home and living abroad about Mr. Nguyen Vu Binh's trial:
The Democracy Club for Viet Nam would like to inform Mr. Nguyen Vu Binh's case and asking for your support.
Nam Tran
The Democracy Club For Viet Nam
Thedemocracyclubforvietnam@yahoo.com
Testimony of Nguyen Vu Binh
Vietnamese Resident Journalist
Submitted to the CHRC & the CDV
Tuesday, July 23, 2002
Hanoi
I very much appreciate the invitation to testify before the US Congress. I sincerely thank the Honorable Loretta Sanchez and the Congressional Human Rights Caucus for this precious opportunity to present my views on the condition of human rights in Vietnam.
On the situation of human rights violations, we, the democracy activists and relatives of those arrested senselessly and illegally, have signed the July 6, 2002 joint statement to raise [public awareness] for the many cases of human rights violations, typified by the following incidents:
From these and many other cases, I have some conclusions on the condition of human rights in Vietnam as follows:
After studying, monitoring, and researching the human rights violations problem and the democratic movement, I would like to propose a few measures that might be able to reduce, prevent, or gradually stop human rights violations.
First and foremost, individuals and groups whose fundamental rights are frequently violated must have a way to protect themselves. The ultimate goal of the Vietnamese government is to isolate, separate, and divide the democracy advocates to stop their association at all cost. They achieve this goal through tactics carefully devised and applied to each target. To deal with this situation, therefore, people whose ideals are to fight for democracy have no other choice but to join and lean on one another. This coalition must take into account the real condition inside the country and around the world as well as the current state of the democratic movement itself. In my opinion, such alliance should be public and based on the common goals supported by most people [in Vietnam].
The coalition of courageous people advocating for human rights in a country where rights only exist on paper not only generates self-defending power but also provides an entity that democratic governments and human rights organizations can help protect much more effectively. Furthermore, such coalition, with its perceived promised future, could very well induce even more pressure and interventions [from the world community].
As for the democratic governments and human rights organizations, it is imperative to find the Vietnamese Communists' Achilles' heel and the most effective way of applying pressure to defend human rights. This is, indeed, not easy because too many contradictions exist in Vietnam, enough to confuse countless analysts. However, logically speaking, given that the country is going through the process of industrialization and modernization and beyond, with a giant number of cadres in the Party, government, administration, and associations from the central to local level to pay, what they need the most must be dollars. It is very important for the regime to spend money on these systems (and not on the projects they borrowed the money for) to remain alive.
However, given its stubbornness and its ability to do whatever to survive, this communist government will only compromise or make concessions when international pressure is assured to be consistent and determined. I understand the US House of Representatives passed the Vietnam Human Rights Act by a 410-1 vote. Democracy activists in Vietnam are highly encouraged by this action and would like to express their appreciation toward the representatives who supported this legislation. The Vietnamese Communist Party has vehemently protested and is applying pressure to throw out the bill. I think this is the right time for the US to express its determination to stand with the Vietnamese people by officially passing this bill [in the Senate]. I believe this legislation will help improve the human rights condition in Vietnam.
Honorable Members of the Caucus,
The current condition in Vietnam is relatively favorable to achieve a breakthrough in the effort to defend human rights and campaign for democracy. The credibility of the Vietnamese Communist Party has sunk to a pathetic level following the fallout of the court case involving Truong Van Cam and accomplices (a.k.a. the Nam Cam case); The reduction of tariffs on imported goods under AFTA will soon begin;
And finally, I always believe that when we can successfully stop and prevent human rights violations across the country we have also succeeded in democratizing this nation. Any measures to fight for human rights, therefore, should also aim for the ultimate goals aspired for so long by the Vietnamese people: Individual liberty and a democratic society.
Thank you very much!
Nguyen Vu Binh
Hanoi, Vietnam
Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam |
Thông Báo Về Phiên Tòa Xử Anh Nguyễn Vũ Bình
Hà Nội/California: 24 tháng 12 năm 2003 - Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam trân trọng thông báo đến các Cơ Quan Báo Chí, Hội Bảo Vệ Nhân Quyền, Hội Ân Xá Quốc Tế, Đồng bào trong và ngoài nước về phiên tòa xử anh Nguyễn Vũ Bình:
Cám ơn sự hổ trợ của quý vị.
Nam Trần
Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam
Hà Nội, ngày 19 tháng 7 năm 2002
Kính gửi: Ủy ban Nhân quyền - Quốc hội liên bang Hoa Kỳ
Tôi rất xúc động khi nhận được lời mời tham dự cuộc điều trần trước Quốc hội liên bang Hoa Kỳ. Tôi xin thành thật cảm ơn bà Loretta Sanchez và Ủy ban Nhân quyền của Quốc hội đã cho tôi cơ hội quý báu này để phản ánh và bày tỏ quan điểm của mình về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam. Về tình trạng quyền con người bị vi phạm, chúng tôi, những người đấu tranh cho dân chủ và thân nhân của những người bị bắt giam, đã cùng ký vào một bản kiến nghị tập thể ngày 6 tháng 7 năm 2002 để nêu lên nhiều vụ đàn áp nhân quyền điển hình như sau:
1. Ngày 25 tháng 4 năm 2001, hai ngày sau khi ông Nông Đức Mạnh nhậm chức Tổng Bí Thư, công an Hải Phòng chặn bắt ông Vũ Cao Quận rồi tống giam ông suốt 9 ngày chỉ để tra hỏi về các bài viết của ông và của các nhà trí thức khác.
2. Ngày 12 tháng 7 năm 2001, công an thành phố Hồ Chí Minh chặn bắt để cướp đoạt bản ghi chép những cảm nhận của Tướng Trần Độ về Đại Hội IX.
3. Ngày 5 tháng 9 năm 2001, chỉ vì lá đơn xin thành lập Hội Nhân Dân Ủng Hộ Nhà Nước Chống Tham Nhũng mà ông Phạm Quế Dương, ông Trần Khuê, ông Hoàng Minh Chính cùng gần 20 người khác đã bị bắt bớ hay bị sách nhiễu.
4. Suốt tháng 9 và tháng 10 năm 2001, nhà nước đã cho dựng lại cảnh đấu tố khắp các khu dân cư đối với các ông Hoàng Minh Chính, Phạm Quế Dương, Nguyễn Thanh Giang, Lê Chí Quang.
5. Cuối năm 2001, công an chặn đường bắt nhà thơ Bùi Minh Quốc, sau khi ông thực hiện một chuyến đi tìm hiểu về vấn đề biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc. Hiện nay ông đang bị quản chế 2 năm tại nhà. Cùng bị đẩy vào cảnh tù tại nhà hiện nay còn có nhà xã hội học Trần Khuê, tiến sĩ sinh vật học Hà Sĩ Phu.
6. Tháng 1 năm 2002 thứ trưởng Bộ Văn Hóa Thông Tin Phan Khắc Hải ký quyết định truy tầm và tiêu hủy một số sách của những người dân chủ. Quyết định này là một sự chà đạp trắng trợn quyền tự do tư tưởng và ngôn luận.
7. Trong mấy tháng qua, nhà cầm quyền đã bắt giam hàng loạt anh em trẻ với những lý do không xác đáng, như Nguyễn Khắc Toàn, Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn.
8. Cắt điện thoại cả gia đình của các ông: Hoàng Minh Chính, Phạm Quế Dương, Hoàng Tiến, Trần Khuê, Trần Dũng Tiến, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Đan Quế, Bùi Minh Quốc, Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Vũ Bình...
9. Sách nhiễu, giam cầm hàng loạt tín đồ và các chức sắc tôn giáo.
Từ những vụ đàn áp nêu trên và nhiều vụ xảy ra trong quá khứ, bản thân tôi có một số nhận định về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam như sau:
- Việc vi phạm quyền con người từ phía nhà cầm quyền Việt Nam đã diễn ra thường xuyên, liên tục và có hệ thống. Cùng với sự hội nhập và mở rộng thông tin, nhận thức chung của nhân dân Việt Nam đã được nâng cao. Điều này tất yếu dẫn tới việc những tiếng nói đấu tranh cho tự do dân chủ, tự do tôn giáo, vv.. được cất lên ngày càng nhiều và mạnh mẽ hơn. Song song với quá trình đó là sự đàn áp của nhà nước với tất cả những thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt. Sự đàn áp này luôn luôn vi phạm những quyền cơ bản của con người mà trong chính hiến pháp, cũng như những hiến chương về quyền con người được nhà nước Việt Nam ký kết. Trong một vài năm trở lại đây, trước tình hình bùng phát của những tiếng nói dân chủ và khả năng kết hợp của họ, sự vi phạm những quyền cơ bản của con người ngày càng gia tăng cả về cường độ và tính chất trắng trợn. Xu hướng này không mất đi mà còn tiếp tục trong thời gian tới.
- Tình trạng vi phạm nhân quyền của nhà nước Việt nam trong thời gian dài rất bùng nhùng, lúc được cải thiện, lúc rất nặng nề. Sự lên án và can thiệp của các chính phủ dân chủ và các tổ chức bảo vệ nhân quyền mới chỉ đem lại những kết quả rất hạn chế. Và nhiều khi diễn ra tình trạng "bắt cóc bỏ đĩa". Có tình hình đó là do hai nguyên nhân: lực lượng dân chủ trong nước chưa đủ mạnh để có thể tự bảo vệ và sức ép quốc tế lên nhà nước Việt Nam còn rất tản mạn, thiếu tập trung và sự đồng loạt.
Qua quá trình tìm hiểu, theo dõi và nghiên cứu tình hình vi phạm nhân quyền và phong trào dân chủ, tôi có một số suy nghĩ về những giải pháp khả dĩ có thể hạn chế, ngăn chặn và tiến tới xóa bỏ tình trạng vi phạm nhân quyền.
Trước hết và trên hết, bản thân những người, nhóm người thường xuyên bị xâm phạm những quyền cơ bản cần có phương cách tự bảo vệ mình. Mục tiêu tối thượng của nhà nước Việt Nam là cô lập, chia rẽ và phân hóa những chiến sỹ đấu tranh cho dân chủ để bằng mọi giá ngăn chặn sự kết hợp có thể xảy ra. Họ thực hiện điều này bằng chiến thuật đánh tỉa, bằng tất cả các thủ thuật và thủ đoạn đối với từng đối tượng mà họ đã nghiên cứu kỹ lưỡng. Vậy thì để đối phó với tình hình đó, còn có gì khác hơn là sự co cụm và nương tựa lẫn nhau giữa những người cùng chí hướng đấu tranh cho dân chủ? Sự kết hợp này cần phải tính đến bối cảnh trong nước và quốc tế cũng như tình hình thực tế của phong trào dân chủ hiện nay. Và theo tôi, nó phải được công khai dựa trên những mục tiêu mà phần lớn nhân dân có thể ủng hộ.
Sự kết hợp của những con người can đảm thực hiện quyền con người ở Việt Nam không chỉ tạo ra sức mạnh tự bảo vệ, mà còn thay đổi đối tượng để các chính phủ dân chủ và các tổ chức bảo vệ nhân quyền thực hiện sự bảo vệ hiệu quả hơn rất nhiều. Không những thế, họ còn nhìn thấy tương lai của sự thay đổi thông qua sự kết hợp này và điều đó sẽ thúc đẩy họ quyết tâm hơn trong việc gia tăng sức ép và sự can thiệp của mình.
Về phía những Chính phủ dân chủ và các tổ chức bảo vệ nhân quyền thì điều quan trọng nhất là tìm ra được "gót chân Asin của cộng sản Việt Nam", và cách thức gây sức ép hiệu quả nhất để bảo vệ nhân quyền. Đây quả thực không phải là điều dễ dàng bởi vì tình hình Việt Nam đầy rẫy những mâu thuẫn và làm bối rối rất nhiều nhà phân tích. Nhưng theo lô-gic thông thường thì đối với một đất nước đang trong quá trình Công nghiệp hóa, Hiện đại hóa và hơn nữa, với một số lượng khổng lồ đội ngũ nhân viên ăn lương ngân sách thuộc các hệ thống Đảng, Nhà nước, Chính phủ và đoàn thể từ trung ương đến địa phương thì cái mà họ cần chắc không ngoài đô-la. Điều quan trọng nhất là việc sử dụng tiền sai mục đích đã che dấu được tử huyệt của chế độ này.
Tuy nhiên, với khả năng xoay sở và sự lì lợm, nhà nước cộng sản này chỉ nhân nhượng và chịu thỏa hiệp khi sức ép quốc tế lên nó bảo đảm được yêu cầu đồng loạt với một quyết tâm cao. Tôi được biết là Hạ Viện Mỹ đã thông qua Dự Luật Nhân Quyền cho Việt Nam, với một tỷ lệ rất cao là 410/1. Những người đấu tranh cho dân chủ Việt Nam vô cùng phấn khởi trước sự kiện này và bày tỏ sự cảm kích đối với những dân biểu Hoa Kỳ đã hỗ trợ để dự luật này được thông qua. Trong thời gian qua, đảng cộng sản Việt Nam đã kịch liệt phản đối và tìm cách vận động, áp lực để Hoa Kỳ hủy bỏ Dự Luật Nhân Quyền cho Việt Nam. Tôi cho rằng đây là lúc mà Hoa Kỳ phải bày tỏ quyết tâm hỗ trợ nhân dân Việt Nam bằng cách chính thức thông qua Dự Luật này, vì tôi tin rằng nó sẽ giúp cải thiện tình trạng nhân quyền tại Việt Nam.
Kính thưa quí vị,
Bối cảnh Việt Nam hiện nay tương đối thuận lợi để thực hiện những những kế hoạch mang tính đột phá trong công cuộc bảo vệ nhân quyền và vận động dân chủ. Uy tín của Đảng cộng sản Việt Nam đã giảm sút tới mức thảm hại sau vụ án Trương Văn Cam và đồng bọn (còn gọi là vụ án Năm Cam); kế hoạch cắt giảm thuế vào AFTA chuẩn bị bắt đầu... Và cuối cùng, tôi luôn luôn quan niệm, chỉ có thể ngăn chặn và xóa bỏ tận gốc tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam khi thực hiện được điều đó trên phạm vi quốc gia, tức là thành công trong công cuộc dân chủ hóa đất nước. Vì vậy, tất cả những giải pháp đấu tranh bảo vệ nhân quyền cần hướng tới mục tiêu cao nhất mà nhân dân Việt Nam hằng mong ước: tự do cá nhân và dân chủ cho toàn xã hội.
Tôi xin chân thành cảm ơn quí vị!
Nguyễn Vũ Bình
Nhà 26, tổ 67b, p Vĩnh Tuy
Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội